THẦN THI

phamhoainhan

Thiên hạ đồn rằng có ông HQT (tự xưng) là thần thi, thơ của ổng đạt đến mức thần chớ không chỉ là hay nữa, nghĩa là nói theo kiểu bóng đá thì ổng là người ngoài hành tinh giống như Ronaldo béo. Trong lễ an táng Đại tướng Võ Nguyên Giáp ổng còn được nhảy chồm hỗm lên VTV để đọc thơ thần của ổng cho cả nước nghe nữa (dân tình nghe xong thì nói đó là thiềm thi chớ không phải thần thi).

Hai Ẩu vốn nòi GATO (ghen ăn tức ở) thấy vậy thì tị nạnh vô cùng. Vốn không quen VTV để được lên kênh truyền hình quốc gia, cũng chẳng biết ai để lăng xê mình, Hai Ẩu bèn kêu thằng Cu Tèo con bác hàng xóm qua để chứng tỏ cho nó thấy mình cũng là thần thi.
Hai Ẩu chép bài thơ của mình ra giấy, đưa thằng nhỏ coi. Bài thơ như vầy:

DDMDD
MUBIG
UIM2T
AVI2D
 
Thằng Tèo trố mắt ngó bài thơ rồi nói với Hai Ẩu:
-Trời, chú Hai làm biếng quá. Làm thơ mà viết tắt vầy ai mà đọc được!

Hai Ẩu cười hí hí, nói:

-Vậy mới kêu là thần thi chớ. Đâu có viết tắt chữ nào đâu. Tèo cứ đọc theo bảng chữ cái tiếng Anh là ra liền hà. Hổng được hả? Để chú Hai Ẩu đọc cho nghe:
Đi đi, em đi đi
Em yêu, bi ai gì?
Yêu em, ai thủ thỉ
Ơ, vì ai thu đi?
 
Hai Ẩu nói thêm:
-Đó là thơ ngũ ngôn tứ tuyệt, còn nếu diễn giải ra lục bát thì nó như vầy:
Đi đi, em cứ đi đi,
Em yêu ta hỡi, có gì bi ai
Lời yêu thủ thỉ bên tai
Mùa thu xa vắng theo ai đi rồi?
 
Hai Ẩu nheo mắt cười khoái chí:
-Thấy chưa? Chú Hai Ẩu đúng là thần thi chớ?
 
Thằng Tèo một cái thiệt lớn, rồi lấy tờ giấy viết mấy chữ sau đây:
 
MKNHƯƠ
NKMHMRTT
 
Nó biểu Hai Ẩu đọc thử coi hay hông. Hai Ẩu đọc xong, chẳng ra nghĩa lý gì cả. Cu Tèo cười nói:
-Con hỗng đọc theo tiếng Anh đâu. Con đọc tiếng Việt mình hà !
Em ca anh hát u ơ
Anh ca, em hát, em rờ tê tê
 
Hai Ẩu nghe mà… tê tê, ngây ngất. Đúng là thần thi!
 
Cu Tèo nói tiếp:
-Thiệt ra là con có sửa 2 chữ cuối một chút, vì sợ chú kêu là con nói bậy. Đúng ra câu sau là: NKMHMRQN. (là gì thì các bạn đọc thành tiếng là biết liền, Hai Ẩu không ghi rõ ra nghen).
Đúng rồi, đây mới là thần thi. Hát – Cu – Tê này “thần” hơn HQT nhiều! 

PHẠM HOÀI NHÂN
 

DZỢ…

vudinhhuy

Đèn tắt rạp chật kín rồi
Loay hoay trúng một chổ ngồi
đào hoa
Thế là
chiêng trống í a
Nhất bái Thiên Địa
ông bà
và em

Trời ơi
năm ngón suông mềm
Gỉa danh Bồ Tát
bắt đền
thỉnh kinh .


VŨ ĐÌNH HUY

TẶNG MỘT NGƯỜI MỖI CHIỀU ĐẾN CHÙA TỤNG NIỆM

Hovietkhue

Sân chùa anh đứng nghe kinh
Tiếng chuông tiếng mõ tiếng tình đan xen
Tòa sen có kẻ mon men
Rủ rê con Phật bon chen nợ tình

Sân chùa anh đứng nghe kinh
Ngẫm thương thân phận chúng sinh bao đời
Thương em góa bụa lâu rồi
Nhớ câu kinh kệ quên lời bướm ong

Sân chùa anh bước lòng vòng
Tiếng chuông tiếng mõ tiếng lòng đan xen
Phật cười rung cả tòa sen
Thương anh toan tính gây men ái tình

Hồ Việt Khuê

NỖI BUỒN KHI ĐỌC “BA NGƯỜI KHÁC” CỦA TÔ HOÀI

huyenchieu
Trước năm 1975, nếu người dân miền Bắc không được phổ biến bất cứ văn hóa phẩm nào của miền Nam, thì người dân miền Nam vẫn được tự do hát những ca khúc của Văn Cao, Lưu Hữu Phước, Đoàn Chuẩn… Bọn trẻ nhỏ chúng tôi vẫn được đọc Những Ngày Thơ Ấu của Nguyên Hồng và rất nhiều chuyện viết cho thiếu Nhi của Tô Hoài.
Tất nhiên Dế Mèn Phiêu Lưu Ký là truyện ghi dấu ấn sâu đậm trong lòng trẻ em. Nhưng với tôi, truyện U Tám mới là câu chuyện khiến tôi xúc động sâu xa và nhớ mãi .
Chuyện U Tám ghi lại tình cảm của một cậu bé con nhà khá giả với một người giúp việc mà cậu gọi là U Tám. Mẹ bận đi buôn bán nên cậu bé quấn quít với người U hiền lành. Ngày đầu tiên đến lớp, nhất định phải có U Tám ngồi cạnh, cậu mới chịu học. Và U phải ngồi học cùng cậu mấy ngày liền cho đến khi cậu quen thầy, quen bạn.
Một hôm , đi học về, cậu ngạc nhiên và khó chịu khi thấy có một đứa bé (tôi quên là trai hay gái) sợ hãi nấp sau chân U trong nhà bếp. Đứa bé ốm yếu, đen đúa và bẩn thỉu , không dám ngước mắt nhìn cậu chủ.
Nhân vật cậu chủ xưng “tôi” cảm thấy căm ghét đứa bé vì nó dám dành U Tám , dù nó chính là con ruột của U. Cậu bé chưa đủ lớn để hiểu rằng thật đáng thương cho người đàn bà nghèo khổ đã phải bỏ đàn con nhỏ ở nhà đi chăm sóc con người khác..
Một lần, U Tám về thăm nhà và không bao giờ trở lại nữa. Năm ấy nước lũ tràn về hung bạo. Đê vỡ và làng quê của U đã chìm dưới bể nước trắng xóa. Từ đó, chiều chiều , cậu đứng nhìn xa xăm về hướng ngôi làng của U , lòng bồi hồi thương nhớ người đàn bà gần gũi, chăm sóc, yêu thương cậu còn hơn cả mẹ ruột.
Rất tiếc Chuyện U Tám và Cu Lặc không thấy hiện diện trong danh mục truyện ngắn của Tô Hoài dành cho độc giả miền Bắc.
Sau năm 1975, tôi biết Tô Hoài là một nhà văn có địa vị cao . Nhưng tôi không tìm đọc truyện của ông. Tôi không mặn mà với những nhà văn được trọng dụng ở miền Bắc.
Nhưng khi hay tin ông qua đời, tôi tìm đọc một tác phẩm được nhắc tới nhiều nhất, có tựa đề Ba Người Khác, do nhà xuất bản Đà Nẵng ấn hành năm 2007, và tôi vô cùng thất vọng với Tô Hoài đã khác quá nhiều với những ấn tượng tốt đẹp trong lòng tôi.
Tôi luôn kính trọng những nhà văn viết truyện cho trẻ em. Và chắc cả thế giới cũng thế. Hàng triệu người tuy đã già vẫn không quên được Sans Famille của Hector Malot, Pinocchio của Carlo Collodi. Và những câu chuyện cổ của Andersen đã nuôi dưởng biết bao tâm hồn của trẻ em thế giới. Tôi rất hảnh diện vì trẻ em Việt có Dế Mèn Phiêu Lưu Ký và những truyện loài vật của Tô Hoài.
Viết truyện cho thiếu nhi rất khó.
Muốn có tác phẩm được các em say mê , tác giả phải là người rất yêu trẻ em, hiểu trẻ em, tâm hồn đầy tính nhân bản.
Buồn thay, đọc “Ba Người Khác” tôi thấy tình người của Tô Hoài đã cạn. Chẳng những cạn mà còn trở nên tầm thường, nếu không muốn nói là ác độc.
Ở đây tôi không muốn nói nhiều đến “mục đích yêu cầu” của tiểu thuyết này. Rõ ràng tác giả muốn nói đến cái sai, cái ác, cái xấu của đám cán bộ đi làm cải cách.
Điều làm tôi vô cùng chán quyển truyện này và thất vọng về Tô Hoài là ông đã quá khai thác đề tài hủ hóa một cách quá đáng, không cần thiết.
Có hai nhân vật nữ điển hình trong “Ba Người Khác” thì cả hai đều là những thiếu nữ khao khát tình dục đi đến chổ gần như bạo dâm.
Tôi thật đau lòng khi tác giả ở tuổi trên tám mươi mà còn ngồi viết được những dòng mô tả tỉ mỉ bản năng tình dục của các nhân vật nữ, là những đứa con gái đáng tuổi cháu nội của ông.
“Ba Người Khác” là một tác phẩm mà phía phản diện thì quá tệ mà phía chính diện cũng chẳng đẹp đẽ gì..
Lẽ ra, bằng lương tri của một nhà văn , ông phải làm cho độc giả đau đớn cho một làng quê dưới trận cuồng phong mang tên Cải Cách Ruộng Đất , xót thương cho những:
“em bé lên sáu tuổi
Lủi thủi tìm miếng ăn
Bố cường hào nợ máu(*)
Thì ông lại say sưa viết về những Đơm, những Duyên với những cơn động tình.

Đọc “Ba Người Khác” tôi mang nỗi buồn của những đứa trẻ bị hụt hẩng. Chú dế mèn đáng yêu, Chú mèo mướp sinh động, đôi chim Gi dể thương, anh Cu Lặc thật thà, U Tám nhân hậu đã bị ông dấu biến đi, để rồi thay thế bằng những con rối tục tĩu, bẩn thỉu
.
Ông vừa mới mất ở tuổi chín mươi lăm. So với Vũ Trọng Phụng, Nam Cao, ông đã được trời và đời cho hưởng quá nhiều lộc. Nhưng nếu ông biết rằng đối với thế hệ trẻ em chúng tôi ông đã biến thành “một người khác” ông đã ra đi không thanh thản.
Thật thương (mà không tiếc) cho ông.

Huyền Chiêu
Tháng 7 – 2014

(*)Em Bé lên Sáu Tuổi (Hoàng Cầm)

TÌNH KHÚC ĐÔNG.

tranhuy

Em không còn dám đếm những mùa hoa
Khi trong em mãi nhớ một bóng hình
Có buồn không…? Khi mùa đông qua quá vội
Ta tiếc những lần tay nắm lấy bàn tay
Dắt nhau qua những vùng thương nhớ
Ta còn gì phút rời xa
Ôm ấp một một mối tình có làm ta đi qua nhung nhớ
Anh nhìn theo chiếc bóng lăn dài
Của những vòng xe xé toạt hơi lạnh
Đợi chờ cái ngoái đầu trong sợ hãi
Ta bắt gặp nhau…
Em vỗ về giấc mơ xa
Khi đôi bàn tay ghì nhau thật đau để dặn mình thôi tiếc nhớ
Trong những lúc giật mình
Em thắp lên một que diêm tưởng nhớ
Ngọn lửa cũng màu hồng mà sao ta vội trách mùa đông
Em thích phố cứ không màu
Để em vẽ những vùng đầy yêu dấu
Xóa những vết chân một mình trong bước đường trốn chạy
Em tìm gì những cuộc chia xa
Ngoài kìa…phố vẫn đèn vàng…
Em phơi nỗi nhớ bên hàng mi cong…

TRẦN HUY

TỨ TUYỆT RỜI 1

nguyenngocnghia

QUÁN TRƯA

Nắng trườn vào quán vắng
Thương râu tóc mịt mù
Loanh quanh đáy ly cạn
Thương chút đời hư vô

DẤU LẶNG

Nép bên khung cửa nhỏ
Em như dấu lặng. thầm
Anh một lần qua đó
Rung vội tiếng chuông ngân

MƯA CHIỀU

Những giọt mưa lưu đày
Thấm về miền ký ức
Tháng ngày hư và thực
Chấp chới cánh mưa xa

NGUYỄN NGỌC NGHĨA

NÓI , TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN…

nguyenphuoctieudi

1
Em không nói gì ,mắt em khép kín, nhưng tôi biết em đang nhìn tôi , tôi gỡ một cọng tóc vướng trên môi em , em hơi nhếch môi , cười , môi hồng hồng và mệt mõi .
– Đó là tình yêu , Nhóc .
Hàng mi em lay động , dễ thương lạ lùng như một cánh chim chấp chới tập bay… Tôi vẽ lên má em một trái tim , một đôi môi bằng thỏi son màu nâu nhạt. Em ôm tôi với đôi tay gầy mảnh khảnh , nụ hôn của em dành cho tôi cũng hệt như nụ hôn của một bé con… ấm áp , dịu dàng và tin tưởng.
– Em giống hệt Hải Duy.
– Bọn em rất thân nhau , em thích cái mùi của anh nơi bạn ấy .
Em hít hà vào ngực tôi , cổ tôi… như một con chó con đi lạc vừa được về nhà. Tôi chứng kiến tình bạn của Hải Duy và em trong suốt nhiều năm dài thơ dại.
Tôi đã thấy Hải Duy và em choàng vai nhau trên con dốc đến giảng đường với những áo thun rộng thùng thình , Quần Jeans bạc phếch đặc trưng của dân Mỹ Thuật…hai đứa như hai bức tranh sinh động, rực rỡ và tươi trẻ của mùa hè.
Tôi đã thấy Hải Duy và em mặc hai chiếc áo khoác da đỏ giống hệt nhau lang thang trên rừng đồi sau nhà ngắm nhìn lũ thú hoang ngơ ngác bên bờ suối trong những ngày đông muộn.
Tôi đã thấy Hải Duy và em ngồi trong xe , duỗi dài trên ghế , mỗi đứa một đầu Headphone , mắt lim dim nghe nhạc giờ này qua giờ khác mà tuyết thì đang rơi trắng xóa cả đường về.
Hải Duy nói với tôi :
– Bạn ấy yêu ba.
– Có sao đâu con . rất nhiều cô bé yêu ba qua những bài thơ ba đăng báo .
– Ba không hiểu rồi. Bạn ấy không hề là một – trong- nhiều –cô-bé… vì, có thể bạn ấy làm thơ còn hay hơn ba nữa.
Tôi cười , mẹ Hải Duy bỏ đi từ rất lâu , hai cha con đã trở thành hai người bạn từ khi nào tôi chẳng còn nhớ nỗi… nhưng thật sự rất hiểu lòng nhau và dễ dàng nói với nhau những điều khó nói nhất.
– Ba tưởng bạn ấy và con là một cặp rất đẹp đôi… Ở trường , ai cũng nói với ba như vậy
Hải Duy nheo mắt :
– Bạn ấy vẫn thường xuyên lập đi lập lại: mình tưởng mình yêu cậu , nhưng thật sự mình yêu ba cậu … Ba đừng làm tổn thương bạn ấy , ba nhé !
Tôi đã nghĩ chỉ là một trò đùa cợt trẻ con.

2.
Tôi không thích tình yêu , tôi không thích yêu những cậu con trai bằng lứa… Riêng Hải Duy là đứa bạn trai tôi gắn bó yêu thương nhất vì mẹ nó bỏ đi từ lúc nó mới 12 tuổi. Mười mấy năm thân thiết với nhau đủ để tôi biết rằng Hải Duy là một con người cô độc, nó không yêu ai , không thích ai , không quan tâm tới ai ngoài ba nó , tôi và những bức tranh…
Tôi hỏi :
-Ba cậu không định lấy vợ khác sao ?Ông ấy tài hoa và từng trãi đến thế.
Hải Duy nhún vai :
-Tình nhân của ông ấy xếp hàng dọc chắc cũng dài tới vài cây số .
-Mình không muốn nói đám tình nhân của ông ấy , mình muốn biết ông ấy đã quan tâm hay gắn bó với ai một cách đặc biệt không ?
Hải Duy gõ gõ ngón tay vào thái dương , suy nghĩ :
– Có lẽ không , hoặc chưa …
Rồi nó nhìn tôi bằng đôi mắt của một con chim ưng săn mồi :
– Sao tự nhiên bạn lại hỏi vậy ?
Tôi khẳng định :
– Mình yêu ba cậu .
Hải Duy cười ngặt nghẽo :
-Nhóc con điên khùng , bạn còn nhỏ hơn tôi vài tuổi .
– Có sao đâu!
– Bạn yêu tôi có lẽ tốt hơn.
– Ai cũng đều nghĩ vậy , nhưng tiếc là bọn mình không yêu nhau được vì mình giống nhau từ bản chất : Coi thường tình yêu …
– Ngớ ngẩn , ai coi thường tình yêu người đó đời đời kiếp kiếp sẽ bị đọa đày trong địa ngục.
Không biết Hải Duy nhận ra điều gì trong mắt tôi mà nó dang tay ôm tôi thương xót và không ngừng lập đi lập lại :
– Nhóc con điên , nhóc con điên…

3
Tôi đang lên chương trình hành động, không cần nhờ Hải Duy trợ giúp , mặc dù nếu tôi nhờ thì Hải Duy vẫn nhắm mắt mà giúp tôi kể cả những điều phi lý nhất. Và tôi cũng vậy, sẵn lòng cùng Hải Duy chia sẻ mọi buồn đau… như ngày xưa , Khi mẹ Hải Duy bỏ đi, đêm đầu tiên vắng mẹ , Hải Duy chạy đến nhà tôi… hai đứa lấy một chai Chivas trong tủ rượu ra đối ẩm trong đêm chập choạng vì nghe nói rượu phá thành sầu… Nhưng thành sầu muôn đời không phá nỗi… Say , hai đứa ngủ vùi ngoài hiên lạnh khi cố ra vốc những nắm tuyết trắng để là dịu mát cổ họng đang cháy bỏng để rồi cùng đi cấp cứu… và di chứng tổn thương phổi đã không bao giờ dứt trong suốt quãng đời còn lại .

4
Tôi đam mê tạc tượng sau khi hết hứng thú viết những bài thơ tình từng làm mưa làm gió… Tôi cần một người phụ tá có chút kiến thức về điêu khắc …
Hải Duy nói :
– Để con gọi bạn ấy , bạn ấy có đến 10 hoa tay trên 10 đầu ngón , ba sẽ hài lòng.
Em đến VƯỜN ĐÁ TẢNG của tôi, như con bướm vàng nhởn nhơ trong nắng , ngây thơ , trong trẻo và tài hoa… Nhiều khách hàng , bạn hữu yêu thích , hỏi thăm , Tôi trả lời :
– Bạn của con trai tôi.
Thật vậy, em và Hải Duy là một đôi tri kỹ … Khi tôi hỏi về một ý tưởng hai đứa đều chung một quan điểm , chung một câu trả lời , dù Hải Duy đang lang thang trong một thành phố xa lắc xa lơ nào đó và em thì đang ngồi cạnh tôi ở Studio trong VƯỜN ĐÁ TẢNG.
5
Không ai biết điều ấy có ý nghĩa đối với tôi như thế nào đâu !
Tôi phác họa một nàng Vệ Nữ cổ điển với mớ tóc dài che kín ngực…
Tôi phác họa một nàng Tiên Cá bị đọa đày ở trần gian khi mất đi tiếng hát…
Tôi phác họa một chân dung , một chân dung mà tôi không muốn nói đó là ai …
Sao những phác- thảo- người của anh đơn giản và tài hoa quá mà qua tay tôi thì thê thảm từ hình thức đến nội dung dù tôi hết sức chuyên tâm ngày đêm học hỏi…
Đến một ngày , anh cầm tác phẩm đầu tay của tôi lên , ngắm nghía , xoay ngang rồi xoay dọc… anh hỏi , đầy trêu chọc :
– Cái gì thế này , Nhóc ?
Tôi cáu kỉnh :
– Nothing.
– Nó phải mang một chủ đề , một cái tên chứ!
Tôi bực mình giằng lại , Hải Duy trước khi khoác ba lô lên đường đi Seattle đã dặn : Cố lên Nhóc , Hãy nói điều mình muốn trước khi quá muộn .
Tôi nhìn vào mắt anh, thật lâu , thật buồn, thật đắn đo và ngập tràn tuyệt vọng vì nghĩ rằng mình không thể …Tôi nghẹn ngào thầm thì :
– Vâng , nó cũng có một cái tên … một cái tên…
Anh quẹt một ngón tay còn dính đầy thạch cao vào má tôi , khuyến khích :
– Nói đi , Nhóc , nói đi …
Tôi thở mạnh , lấy hết can đảm , rụt rè :
– Vâng … nó tên là… nó tên là EM YÊU ANH.
Tôi thấy ngón tay anh run run trên mặt mình , tôi lập lại ,lần này rõ ràng từng tiếng một :
– EM YÊU ANH … Đó là tên của nó .
Anh dịu dàng :
– Nhóc , một lời đã lỡ nói rồi sao có thể chối là không ???

NGUYỄN PHƯỚC TIỂU DI

GỐC NHỚ

tranhoaithu

 

Sân nhà ta cỏ mọc hoang vu
Những gốc dại cứ kiên trì bám đất
Như nỗi nhớ cứ bám vào trí óc
Muốn nhổ hoài càng nhảy ngọn xanh um
Mà vườn nhà thì quá đỗi mênh mông
Bầu trời xám, quạ gọi bầy đi ngủ
Cầm chiếc cuốc, cuốc hoài gốc cỏ
Làm sao bứng hoài gốc nhớ trong ta ?

TRẦN HOÀI THƯ

SAY

nguyenbacson

( tặng Phan Anh Dũng)

Vết chém trong tâm hồn
Nhức nhối cùng con nước
Sóng vỗ bọt vào ghềnh
Nỗi sầu theo rượu bia
Đủ làm ta chuếnh choáng

Một vầng trăng lãng đãng
Đậu trên hàng dương cao
Lòng ta làm đáy hồ
Chìm một vầng ánh sáng

Lòng ta là thạch động
Con chim tình cô đơn
Hót mãi bài vô vọng
Bãi cỏ con đường mòn
Ta chỉ là chiếc bóng

Thôi Dũng ơi hãy ngừng
Bài không tên không tên
Vũ Thành An nức nở
Khi nghe mày hát lên
Thây ma trong cửa mộ
Không thể nào ngủ Yên
Khi nghe mày Lòng ta là núi đá
Trên đỉnh ngọn Bắc Sơn
Những buổi chiều lính thú

Ta tưởng đã từ lâu
Thành một người dửng dưng
Đời như chuyến phiếm du
Đứng ngoài vòng hệ lụy

Không ngờ ta đêm nay
Ta không ngờ ta say …

NGUYỄN BẮC SƠN

TÔI LÀ THỦY TIÊN

tonnuthudung

Từ khi nào tôi đã cảm thấy sống với Văn không còn vui nữa? Cũng đôi mắt mông mênh đó ngày nào làm tôi chết đuối bây giờ sao trống rỗng, mệt mỏi, buồn phiền… Tôi tìm lại bóng mình trong đôi mắt ấy… cũng Thủy Tiên xinh đẹp, cũng Thủy Tiên điệu đàng, cũng Thủy Tiên ngày cũ… Cũng còn nghe tiếng Văn ấm nồng đâu đây trong một chiều Pleiku lộng gió: “Em hãy nhìn vào mắt anh đi, hình bóng người anh yêu luôn hiện hữu…”. Tôi ngây thơ nhìn vào mắt Văn để rồi chìm luôn trong đó… Tiếng thông reo trên đồi vắng và nụ hôn đầu tiên còn thơm nồng mùi khói thuốc Camel trong ký ức… Lần đầu tiên tôi yêu một người mà tôi không giữ được trong vòng tay… Những đêm cuồng điên trong Câu lạc bộ Phượng Hoàng, rượu, thuốc, nhạc và những chàng trai bạt mạng giữa đôi bờ sinh tử. Đêm nay còn quay cuồng trên sàn nhảy, còn mê đắm rượu, tình yêu, âm nhạc… Đêm đêm đèn mịt mù ánh đỏ, dạ vũ đã tàn rồi để có thể ngày mai dấn thân vào khói lửa và trở về trên một chiếc băng ca đơn độc, lạnh lùng…

Tiếng Nguyệt Cầm vẫn từng đêm não nùng, ray rứt: “… Ngày mai đi nhận xác anh… Cuồng si thuở đó hiển linh bây giờ… Tình ta không thể vuông tròn… Say đi để thấy như còn người yêu… ” Tôi ôm chặt lấy Văn, Văn che hai tai tôi,âu yếm dỗ dành: “Đừng nghĩ về điều đó, cưng. Anh chỉ là lính kiểng, lính cậu… Chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi…” Câu bên nhau mãi mãi đã theo tôi qua bên kia bờ đại dương, theo tôi qua bao buồn đau, mỏi mệt.

Nguyệt Cầm đã hỏi tôi: ” Tiên yêu hắn? ” Tôi hãnh diện trả lời: ” Dĩ nhiên, Văn có vừa đủ mọi điều để Tiên hạnh phúc.”

Nguyệt Cầm là quân sư của tôi, cô có một vẻ đẹp hoang dã vô cùng… Từ lúc người yêu cô mất tích, đêm nào cô cũng thê thiết trên sân khấu: “…Ngày mai đi nhận xác chồng… Say đi để thấy mình không là mình…” Và cô say, say đến độ có một đêm cuồng loạn, cô nhào vào một đoàn công voa chở tân binh ra trận!

Tôi không nhìn thấy xác cô thế nào dưới bánh xe GMC, nhưng trong hòm kính thì cô tuyệt đẹp, tóc xõa dài như mây, mắt khép hờ với một rèm mi rợp bóng đêm của một người đang mơ mộng với đôi môi hồng xinh xắn như chưa hề nhuốm chút tàn phai… Ai đã make up cho cô trong hình dáng của một nàng tiên hết hạn đọa đày ở trần gian vì tội lỡ yêu người trần thế… và hoa trắng, hoa trắng ngợp trời từ những người ái mộ nhan sắc cô, giọng hát cô và lòng chung thủy của cô…

Đêm đó, đau buồn cùng cực… tôi đến tìm Văn và quyết định gắn bó đời mình… Thật sự, Văn không phải là người yêu đầu tiên của tôi và tôi cũng vậy…Nhưng chiếm đoạt là thuộc tính của tôi… Tôi muốn Văn là của tôi từ ý nghĩ đến cuộc đời… Tôi chưa hề bao giờ nghe một lời từ chối của ai trong suốt đoạn đời mình trước đó, và bây giờ cũng vậy thôi! Tôi có thai và chúng tôi ràng buột nhau bằng một tờ hôn thú. Từ đó, tôi luôn nghĩ mình thắng cuộc…

Tôi thắng cuộc… nhưng để làm gì với linh hồn Văn trống rỗng, đôi mắt Văn âm u và nụ cười Văn xa vắng… Tôi hỏi, trong những cơn ác mộng dày vò: ” Anh không hề yêu em, phải không?”. ” Đừng nói vậy. Anh yêu em!”… Câu khẳng định hờ hững còn hơn một lời phủ định… Hoang mang, tôi đi tìm mãi một điều gì đã mang Văn ra khỏi đời tôi nhanh như thế… Không có ai, không có một bằng chứng nào khả dĩ. Và thời gian này chắc chắn Tina chưa hề hiển hiện… Con bé còn ở đâu xa lắc trong mịt mù ký ức của Văn! Hằng đêm. Văn ôm tôi trong tay, vẫn vòng tay vững chải yêu thương…Và hằng đêm, sau làn khói thuốc Camel hư ảo, đôi mắt Văn buồn buồn như vừa đánh mất một thiên đường ảo vọng… Tôi đã làm điều gì không đúng?

Tôi đã làm mọi điều đều đúng.

Tôi đã cùng gia đình vượt biển khi Văn còn đang học tập… Chuyến đi hãi hùng đã làm chúng tôi mất đi Sony bé bỏng… Điều đó càng đẩy Văn xa tôi hơn nữa. Tôi tìm mọi cách để bảo lãnh Văn nhanh nhất. Tôi lao đầu vào học và làm việc cật lực trên một xứ sở hoàn toàn mới mẻ, xa lạ… Năm năm lưu lạc xứ người với bao nhọc nhằn cay đắng, năm năm tôi níu giữ từng mảnh vụn kỷ niệm để giữ lòng chung thủy… Một thiếu phụ cô đơn như tôi rất khó giữ mình giữa muôn ngàn bất trắc… Nhưng tôi là Thủy Tiên và tôi yêu Văn… Sẽ không ai trách tôi nếu tôi vô tình sa ngã, nhưng tôi cũng biết rằng nếu có một cạm bẩy nào đó giăng ra, tôi sẽ tỉnh táo bước vào nếu cảm thấy trong đó có chút ít niềm vui …

Nghe nói Văn yêu Tina, cô bé thâu ngân của quán cà phê nhà… Tôi nghĩ với một người đàn ông không có vợ con bên cạnh điều ấy cũng thường thôi… Tôi hiểu Văn sẽ không làm điều gì trái với lương tâm và đạo đức. Đôi khi tò mò hỏi về con bé, bạn bè tôi khẳng định Tina là bạn gái của Trọng, em trai Văn.

Trước khi Văn xuất cảnh, tôi có về Nha Trang, Tôi đã gặp Tina và nói chuyện nhiều lần… Con bé nhỏ và xinh như một viên kẹo chanh… Không có gì đặc biệt và chắc chắn không phải gu của Văn…Thua xa tôi ngày trước và bây giờ… xinh đẹp, nồng nàn, hấp dẫn và cuồng nhiệt. Nhưng tôi vẫn hỏi: ” Nghe đồn anh liêu xiêu với Tina? “. Văn cười: ” Vậy thì đã sao nào? ” Tôi đã nghĩ là Văn đùa, không ai khẳng định với vợ là mình đang liêu xiêu cùng người khác một cách thản nhiên đến vậy! Nhưng tôi lầm… Văn đang nói thật, muôn đời Văn vẫn là Văn của ngày xưa cũ… ngang tàng tự tin đến đáng ghét… phải chi Văn đừng nói thật để tôi còn một chút mơ hồ, một chút hoài nghi… Và khi tôi biết điều đó là sự thật thì đã quá muộn rồi… Tôi chỉ còn một Văn trống rỗng, mệt mỏi… Tôi bắt đầu chọn cho mình một cạm bẫy ngọt ngào khác. Tôi là Thủy Tiên, Tôi là số một…

Buổi sáng, khi sắp bữa trưa vào hộp cho Văn, tôi đính kèm một dòng thư ngắn ngủi: “Em gửi anh địa chỉ của Tina… một thành phố đầy hoa và gió…” Tôi nghe như tiếng Văn dịu dàng: “Cảm ơn em.”.. Chẳng có điều gì để trách cứ nhau… Khi trái tim không cùng suy nghĩ… Tình yêu đó ngàn lần không đơn giản… Xóa được không những kỷ niệm mênh mang… Thật sự Văn đã không nói gì cả. Đó chỉ là lời của một bài hát mà Văn vẫn ôm đàn hoài nhớ mỗi đêm… Không có tôi trong đôi mắt buồn thênh thang đó… Không có tôi trong trái tim lỗi nhịp hẹn hò… Tôi đã xa nghìn trùng như cánh vạc…

Âm nhạc, Tình yêu, Lòng chung thủy, Sự phản bội v.v… Những thứ chết tiệt đó. Tôi nhìn vào gương soi và nở một nụ cười xinh đẹp nhất… Tôi đến sở, nơi cũng ngập tràn hoa và nắng, và niềm vui…
Rất đơn giản, chúng tôi ra khỏi đời nhau từ đó…

TÔN.NỮ THU.DUNG