THUA

chuthuynguyen

sói hoang đầm nắng
tay người
phước phần rõ một
tơi bời lá hoa

hỏi rồi
ông sĩ đạt ta
đường về
tơ liễu sa đà thân tôi

miểng sành chum vại
một đời
bùa mê thuốc lú
quên lời quy nguyên

thèm rong chơi
cõi diệu huyền
ta bà tang tịch
giấc thuyền mây mưa

bó tay
trời phán rằng thua …

CHU THỤY NGUYÊN

LỜI TỪ BIỆT

tonnuthudung

Lời từ biệt
chỉ một lần
nói nhỏ.
Để mùa thu
buông
cánh lá
nâu buồn.
Sương ngày cũ
rơi mình
trên lá cỏ.
Một mặt trời
hoang dại
cháy sau lưng.
Lời từ biệt
chỉ một lần
bày tỏ.
Chỉ một lần
quay lại
thoáng
rưng rưng…

tôn nữ thu dung

MỐI TÌNH VƯƠNG GIÃ, HAI ĐÁM CƯỚI MỘT ĐÁM MA

thuyvi

Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh c
ao ( ND )

Sáng nay, trong lúc đứng chờ ở quầy tính tiền, tôi tình cờ thấy tấm hình thái tử Charles mặt mũi phơi phới trên trang bià của tờ tạp chí. Tấm hình cũng cho thấy đó là người đàn ông sáu mươi tuổi thật sự thỏa mãn. Bỗng nhiên tôi nhớ đến mối tình tay ba mà ông đã gây ra, tốn khá nhiều giấy mực hơn mười năm về trước.
Có phải bạn cũng nghĩ như tôi, người đàn bà hạnh phúc là người đàn bà được người đàn ông hết lòng đắm đuối thương yêu suốt một cuộc đời, phải không? Cái may mắn diễm tuyệt hiếm hoi mà hầu như người phụ nữ nào cũng mơ ước lại rơi vào người đàn bà tên Camilla Parker Bowles!

Hôm nay tôi muốn gợi lại đề tài này, bởi vì tháng 8 này là ngày kỷ niệm một cái chết thương tâm của Công Nương Diana, và cũng bởi sau nhiều năm tháng, nhìn lại đôi uyên ương vương giã tuy không còn trẻ nữa mà thời tuổi trẻ, họ đã từng bất chấp mọi áp lực, mọi tai tiếng để đến với nhau. Bây giờ càng ngày họ càng gắn bó một cách lạ lùng. Điều này khiến tôi có chút tò mò.

Ai cũng biết, bà Camilla không phải là một người đàn bà đẹp, vừa không có gout thẩm mỹ, thậm chí ăn bận lại rất luộm thuộm… Khi còn trẻ, nhan sắc của bà cũng làng nhàng không gì nổi bật. Ấy vậy mà ông hoàng tương lai của nước Anh khi gặp bà lần đầu tiên trong trận đấu Polo vào năm 1970 lại đem lòng yêu bà say đắm. Tình yêu đơn phương không được đáp lại, cô Camilla lập gia đình với ông Andrew Parker Bowles. Chẳng bao lâu, không hiểu sao, bà trở lại tán tỉnh và dan díu với ông Thái tử, mặc dù ông đang chuẩn bị cưới vợ, một cô gái nguyên trinh ngây thơ xinh đẹp tên Diana.

Cũng tưởng đâu mối tình đầy tội lỗi sẽ chấm dứt sau khi thái tử cưới vợ. Thì ai chẳng đinh ninh vậy. Nhưng, cuộc tình tay ba này như mớ bòng bong ầm ĩ kéo dài suốt mười mấy năm trời và cuối cùng mới chịu chấm dứt sau một phiên toà và một cái chết. Bà công nương Diana chết thật thãm thương. Câu hồng nhan bạc phận thật thấm thiá.

Cuộc tình đẹp 35 năm của họ cuối cùng được toại nguyện. Vào ngày 8 tháng 4 năm 2005. Hôn lễ của Thái tử Charles và bà Camilla được tổ chức tại Windsor Town Hall với sự chứng kiến của hoàng gia. Cô dâu mặc áo cưới của nhà thời trang Antonia Robinson và Anna Valentine và đội chiếc mũ trang trí lông vũ của Philip Treacey. Và, danh phận của bà từ đây sẽ được gọi: Nữ Công tước Cornwall.

Cuộc đời thơ ấu của Thái tử Charles, theo như trong cuốn The Prince of Wales của Jonathan Dimbleby kể lại rằng từ nhỏ thái tử Charles là một đứa bé nhu nhược mau nước mắt. Lúc ra ngoài đi học thì bị bạn bè ăn hiếp, hành hạ đủ điều. Trong gia đình thì ít được ai thương yêu, ông cứ bị cha mẹ anh chị em dè bĩu, châm chọc, thậm chí thái tử thường xuyên bị hoàng tế Phillip trách mắng và không thèm để mắt tới ông. Có lẽ thái tử chịu nhiều sự hất hủi của những người thân. Tuổi nhỏ của ông buồn bả chật hẹp trong những ưu uất nặng nề, vì thế chúng ta thấy ngay trên gương mặt thái tử Charles là người không vui, lúc nào cũng nhăn nhó khó khăn nhìn thật chán. Tuy nhiên ông lúc nào cũng quần áo đẹp, ông mặc những bộ comple của nhà Gieves, nhà Hawkes may thật khéo, lúc thì bộ lễ phục hải quân, lúc khác thì cái [váy] kilt Tô Cách Lan.

Đầu năm 2009, tờ Esquire bình chọn ông là người đứng nhứt trong “ Quý ông ăn mặc đẹp trên thế giới” tờ báo còn tán tụng thêm “ông ăn mặc đẹp một cách không tưởng tượng được” ! Khen như vậy cũng bằng thừa kiểu khen phò mã tốt áo. Thử ông bận những bộ quần áo của hiệu K- Mart xem, còn có ai khen không.

Nhiều năm thật lâu trước đó, trong một cuộc phỏng vấn của một tờ báo lá cải, vô tình thái tử Charles thổ lộ một chi tiết khi người hỏi đề cập tới bà Camilla, thái tử nói: “ bà ấy là một phụ nữ chịu lắng nghe và thông cảm với tôi mọi điều”…
Thì ra cái bí quyết đó mà bà Camille vượt trội qua mặt công nương Diana. Bà không cần tới sắc đẹp. Không cần bỏ công trang điểm má đỏ môi hồng. Không cần phải khoe chân cẳng trong những bộ váy đắt tiền của những nhà thời trang trứ danh như Versace, Reem Acra, Roberto Cavalli, Dior Haute Couture, Yves Saint Laurent. Không cần phải mè nheo làm mình làm mẩy. Không cần phải mắc công bồng bế những đứa trẻ Phi Châu bị bịnh Aids để cho nhà báo chụp vài tấm hình rồi lật đật đi rửa tay. Không cần phải lấy lòng ai. Không cần phải cắt mạch máu tay tự tử để yêu sách chàng chi cho cực khổ. Cũng không cần phải chường mặt trước bàn dân thiên hạ nhiều làm gì để họ có dịp so sánh này nọ. Bà cứ yên lặng, cứ thơ thới ở nhà, cái thân thể lùng nhùng thô ráp ngồi đó, nếu cần thì đi pha thêm bình trà sửa, vừa nhâm nhi vừa nheo mắt chịu khó nghe chàng tâm sự [ vì không tâm sự với bà thì chàng tâm sự với ai? ] lâu lâu khen chàng một phát, hoặc giả bộ làm như thích thú, mặc dù câu chuyện chàng kể nhạt như nước ốc. Bà Camilla khôn thiệt!

Tôi thật tình ngưởng mộ sự may mắn của bà Camilla, thì tôi lại chạnh lòng khi nghĩ tới nàng công nương Diana bẻn lẻn xinh đẹp mà thần dân đã gọi nàng là Lady Di với tình cảm đặc biệt thương yêu.
Cuộc hôn nhân của họ khởi đầu là một đám cưới lộng lẩy với sự tham dự của các vị nguyên thủ cùng với 3000 ngàn khách. Cô dâu như một nàng công chúa trong chiếc áo cưới với đuôi váy bằng lụa Taffeta dài hơn 7 mét của nhà thiết kế lừng danh Emanuels. Trong tấm hình người ta thấy ông hoàng tương lai đang âu yếm hôn lên bàn tay mong manh có chiếc nhẫn cưới là viên ngọc 18 cara hình oval chung quanh viền đính 14 viên kim cương lấp lánh.

Tội nghiệp cô, những cơn ghen tuông chịu đựng trong tự ái, điên cuồng đã khiến cô mất phương hướng. Cô rơi vào cái sai lầm này đến cái sai lầm khác. Cô lần hồi không còn là một công nương trung trinh đoan trang thuần khiết nữa. Cô đánh mất cô hồi nào không hay. Tôi tiếc cho cô vô cùng. Thôi thì cứ cho là… số phận!

Cô qua đời vào ngày 31-8-1997 trong một tai nạn thãm khốc tại Paris. Cô để lại hai con trai còn trong tuổi thiếu niên Hình bên dưới là nơi an nghỉ cuối cùng của cô bên hồ Althorp trong khu dinh thự Spencer tại Anh quốc.

Bây giờ, chỉ một mình cô trong cõi tĩnh lặng. Nếu ai còn nhớ đến có lẽ chỉ biết chép miệng ngậm ngùi:
“ Nữa chừng xuân thoắt, gãy cành thiên hương”

thụyvi

BIỆT KHÚC

npphan

Mai ta về gói ghém cả trời thương
Em thuở ấy thoáng vương trời mưa hạ
Con suối nhỏ xuôi tình ta cánh lá
Nặng đôi tay bao ước mơ buồn

Mai ta về núi rừng ôm bóng đợi
Cây cỏ yêu đương rạp cả trời tình
Ta như mây nên đời ta hồ lãng
Mượn gió kinh kỳ thổi đời lênh đênh

Ngày mới lớn tình ta như sóng vỡ
Có những con đường về một đồi mơ
Làm chim bay qua hồn em thánh thiện
Năm tháng hư hao vỗ mãi âm thừa

Mai ta về ru người trên tay gầy guộc
Chút tình buồn chong ngọn sáng mai sau
Thắp trong hồn niềm đau cây cỏ úa
Con chim hèn sa xuống vũng thương đau

Và cũng xót xa chút buồn hò hẹn
Mai ta về hong nhớ mười phương
Mười phương xa ta đầy gánh mộng
Mười phương xa ta còn có gì hơn

Mai ta về như bóng nắng mùa đông
Mùa xuân hẹn trên lá đời xưa cổ
Xin em làm gió thổi đời ta khốn khổ
Xin em làm mưa phong tỏa đời ta

NP Phan

TÌNH THƠ

nguyenngoctho

Biển xanh sóng vỗ dạt dào
Âm vang ghềnh đá dội vào cõi thơ
Tình như giấc mộng trai tơ
Yêu như cây cỏ ngóng chờ mưa xuân

Hoàng hôn gió rót trên ngàn
Đêm nay, hạ giới rước đèn vịnh thơ
Ô hay! Mây đứng ngẩn ngơ
Nhìn con trăng rớt dưới hồ mà thương!

Ai ơi! Vớt đóa vô thường
Nhẹ tay kẻo vỡ sắc hường nhân gian
Đường về Ô Thước gian nan
Cỏ thơm héo úa cung đàn Ngân thương

Riêng ta, nửa gánh đời thường
Lạc miền sầu nhớ miên trường tỉnh say
Đất trời ngày tháng vẫn xoay
Lệ khô, khô tự bờ môi kiếp nào?

Thôi đành gạt lệ vào thơ
Nghìn thu xác lá vàng mơ cội nguồn!

NGUYỄN NGỌC THƠ

NHỚ… TỪ MỘT LẦN COI PHIM.

nguyenhoangquy

Sau cuộc tấn công đợt 2 Mậu Thân, nhà tôi cháy rụi. Khi lên Đà Lạt học, tôi phải xin tá túc ở nhà cô tôi ở cuối đường Phan Đình Phùng. Mỗi chúa nhật, tôi và người em họ ra phố đều nhìn thấy những hình ảnh oai hùng và đẹp mắt: sinh viên sĩ quan (SVSQ) trường Võ Bị Quốc gia Việt Nam và trường Đại học Chiến Tranh Chính Trị đi phố cuối tuần!

Thỉnh thoảng tôi cũng gặp người cháu gọi bằng cậu đang học khóa 25 trường Võ Bị ghé thăm. Cháu lớn tuổi hơn tôi, con đời trước của chồng người chị cô cậu nhưng xưng hô với mọi người trong gia đình tôi như các cháu con đời sau của anh chị. Khi lên học Đà Lạt ghé thăm cô dượng tôi cũng xưng hô với cô dượng bằng ông bà, các em tôi bằng cậu dì, như ruột thịt.

Nhân coi phim The Longest Day, đến đoạn người con trai tướng Eisenhower xin ra chiến trường sau khi trị thương ổn định, chỉ huy của anh ta không bằng lòng vì chưa thể chiến đấu như người bình thường được. Vợ tôi bảo: đâu phải con ông Tướng muốn gì cũng được! (dầu là muốn đi chiến đấu) trong khi ở Việt Nam thì …??
Chuyện lan man với vợ làm tôi liên tưởng đến người cháu dễ thương đã quá cố này, đến những kỷ niệm với cháu hơn 45 năm trước ở Đà Lạt. Sáng nay, lại đọc trên BM blog bài viết “Chuyện ở Học viện Quân sự West Point”. Rất thú vị và điều này thúc đẩy tôi viết lại vài hàng những kỷ niệm với cháu và những điều tôi biết về trường.

Trường Võ bị Quốc gia Việt Nam nhận sinh viên đã có bằng tú tài II, trúng tuyển sau khi thi đậu vào trường, có thời kỳ phải vượt qua cả kỳ thi vấn đáp (Oral). Khóa sinh được gửi học ở quân trường Quang Trung Sài Gòn 3 tháng để tiếp thu phần huấn luyện cơ bản. Quang Trung là TTHL cho tất cả những người lính bình thường!

“Sau khi xong ở Quang Trung, bọn cháu (khóa 25) được xe đón về trường ở Đà Lạt để học chính thức. Khi xe vào đến cổng trường, một lễ đón tiếp tân khóa sinh diễn ra long trọng, có cả quân nhạc oai hùng, ai cũng rơm rớm nước mắt, cứ như tổ quốc đã giao vận mạng đất nước vào tay mình nhưng khi vượt qua bảng ghi khẩu hiệu “Tự thắng để chỉ huy” trước cổng, lệnh từ chỉ huy ban xuống: “Vất ba lô, tất cả chạy quanh vũ đình trường ba vòng!”. Ba vòng vũ đình trường là 3 cây số! Và từ đó, bắt đầu thời kỳ… huấn nhục”diễn ra trong 56 ngày với những thử thách cực kỳ cam go mà nếu không dốc lòng chắc khó mà tồn tại”. Cháu kể cho tôi nghe những ngày mới về trường như thế. Có lần, cháu ghé thăm, khi tôi lấy xe đưa về, cháu giành chạy xe, tôi bảo, đường lạ để mình chạy, cháu bảo SVSQ Võ bị không để người khác chở trừ phi là những người cùng trường. SVSQ cũng không được đi xe lam, không được ngồi quán cóc, không ăn uống ở lề đường, ở các quán xá bình dân mà phải vào nhà hàng, tiệm ăn sang trọng. Đó là tinh thần “Tự thắng để chỉ huy”, tôi nghe mà ngạc nhiên pha lẫn thích thú.

Mỗi cuối tuần, phố phường Đà Lạt bỗng đẹp thêm và sang trọng nhất là khu Hòa Bình nhờ có các SVSQ vừa VBQG vừa CTCT đi phép. Nghe kể mỗi sinh viên đều có bốn bộ complet là lễ phục gồm 2 bộ tiểu lễ và 2 bộ đại lễ, hai cho mùa đông và hai cho mùa hè. Chỉ đến khi SV xong thời kỳ huấn nhục, được “gắn alpha” thì mới được đi phép ra phố với lễ phục, mới “được tôn trọng” như con người, mới được cư xử theo hiến pháp và luật pháp. Còn huấn nhục thì cứ gọi là bị đày đọa đến cùng và bị ít nhiều là tùy …hên/xui.
Chuyện bị sĩ quan chỉ huy hay huấn luyện viên phạt là bình thường nhưng việc bị khóa đàn anh phạt mới là cắc cớ, mới là kinh hoàng, là ác mộng, và việc này có thể xãy ra ngay trong tiệm ăn, nhà hàng, giữa khu Hòa Bình Đà Lạt, năm hai phạt năm một, khóa 24 phạt khóa 25 là …chuyện thường.

Sau Mậu thân, do tình hình an ninh sau biến cố này, các trường khuyến cáo SVSQ không nên đi quá Ngã Ba Chùa trên đường Phan Đình Phùng và Hai Bà Trưng cũng thế.

Có lần tôi theo cháu vào thăm trường, cậu cháu vào câu lạc bộ uống café, khi vào nơi này phải đi ngang nhà ăn, ở đó treo tại các vị trí trang trọng ảnh của các khóa sinh từ khóa I là những vị tướng nổi tiếng và đang tại nhiệm của quân lực VNCH. Cũng ở nhà ăn, cháu kể khi ngồi vào bàn ăn, từ động tác bưng chén cơm, đưa vào miệng đến đặt lại xuống bàn đều phải theo hình thể hình học và theo các phương vuông góc với nhau. Không hiểu người ta thực hiện việc này nhằm mục đích gì nhưng nghe kể thật là thú vị và điều này giúp người nghe hình dung được hình ảnh người sĩ quan quân lực VNCH mang lon thiếu úy khi ra trường!.

Từ ngoài cổng đi vào, ghi nhận đầu tiên và cũng là sự thán phục của tôi là mọi nơi đều sạch sẻ, ngăn nắp, nhà cửa, phòng học, đường đi lối lại được bố trí ngay ngắn, sạch đẹp hơn cả công viên và chắc chắn đây là do bàn tay chăm sóc của khóa sinh (chỉ khi so sánh với hai nơi tôi đã từng biết: Trung tâm Huấn luyện Lam Sơn ở Ninh Hòa và Trung tâm Huấn luyện Đống Đa ở Phú Bài – Huế).
Cháu cũng được nghe các niên trưởng kể lại rằng đêm trước ngày làm lễ ra trường cho các khóa tốt nghiệp, các SVSQ trực ở Đài Tử Sĩ giữa khuya thường nghe tiếng chào nhau, tiếng chân mang giày đi trận về đi rầm rập nhưng không thấy người, hỏi đơn vị trước đây của nhau của vong hồn các sĩ quan đã tử trận nên ai cũng sợ phải trực ở đó! Không biết thực hư thế nào?

Chuyện tôi được nghe kể nhiều, không chỉ riêng từ cháu là nội dung đào tạo và áp lực khi học trong trường. Từ năm 1966, trường VBQGVN thực hiện học trình 4 năm, bằng tốt nghiệp được công nhận có giá trị như bằng cử nhân dân sự nhưng tôi biết, khi ra trường họ là một sĩ quan đa năng đa hiệu, biết lái xe, biết chèo thuyền, biết sữa chữa nhỏ khi xe hay ca nô hỏng hóc, biết nhảy đầm, biết mưu sinh thoát hiểm, biết tổ chức một chương trình văn nghệ hay một đêm vũ hội hóa trang…Điều này làm tôi liên tưởng đến trường Võ bị West Point ở Mỹ và khi tìm hiểu thì đúng là trường học tập mô hình đào tạo của West Point. Mời bạn đọc những trích đoạn này trên BM blog:
“Ở Mỹ nghe ai nói tao từng học ở West Point, người ta nhìn mình từ trên xuống dưới, như 1 thực thể lạ, một con người hoàn hảo. Không xếp hạng được vì nó không có thể có tiêu chuẩn để xếp”
.
“Chương trình học từ thiên văn vũ trụ đến cách bắt tay, cách uống rượu vẫn tỉnh táo, cách gấp mùng mền chiếu gối đến tranh luận các tác phẩm của Victor Hugo. Trên thông thiên văn, dưới tường địa chất, giữa thấu nhân tâm”.

“Ở West Point, có một slogan là cứ đưa cho tôi một người không phải tâm thần, tôi đều có thể đào tạo thành 1 công dân ưu tú”.

Trích dẫn trên làm tôi liên tưởng tới slogan chữ to đặt ngay trước trường Đào tạo Người nhái ở bán đảo Cam Ranh trước 1975 đại để là: “Việc gì người thường không làm được, người nhái phải làm được!”.

Tôi không ở gần cháu được lâu vì không còn học ở Đà Lạt năm sau nhưng sau này nghe gia đình kể lại rằng, trước ngày ra trường, người anh em cột chèo với ba cháu là một dân biểu có thế lực ở Sài Gòn có nhã ý đề nghị vận động cháu về làm việc ở Nha Quân pháp bộ Quốc Phòng để khỏi đi chiến đấu nhưng cháu lễ phép cám ơn và từ chối với lý do là không thể phụ lòng tin và mong mỏi của trường. Cả nhà không đồng tình nhưng nễ cháu và không tiếc lời ca ngợi nhà trường.

Ra trường, cháu về đơn vị tác chiến của SĐ2 BB (đóng ở Quảng Ngãi mà mùa hè đỏ lửa 1972 cũng đã xãy ra những trân kịch chiến với Bắc quân), đó là điều mà cháu lấy làm tiếc vì khi ghi danh vào các binh chủng lừng danh như Thủy quân luc chiến, Biệt động quân, Nhảy dù…đã có những đồng môn đỗ cao hơn chọn trước và hết chỗ! Khi cuộc chiến kết thúc, cháu đã mang quân hàm đại úy. Đẹp!

Sau 1975, khi cháu đi tù về, thỉnh thoảng tôi có gặp đôi lần, vẫn như xưa với nụ cười hiền và mắt sáng khi cười, vẫn lễ phép, nhã nhặn, sau đó lại nghe cháu về Sài Gòn làm việc cho một HTX của bạn cùng khóa, hợp tác xã này ưu tiên và ưu đãi cho tất cả đồng đội ở tù về. Sau này, rất vô tình, tôi lại gặp một cựu sinh viên khóa này ở thị trấn tôi làm việc, vậy là anh ta gọi tôi bằng “cậu” và kể lại câu chuyện trên cùng những chia sẻ về sau khi cháu bệnh ở Sài Gòn rồi qua đời và khóa 25 đã giúp đỡ vợ con cháu như thế nào.

Vẫn biết rằng, “La comparaison n’est pas raison” (mọi sự so sánh đều khập khiểng), đem so sánh trường West Point thành lập từ 1802 với trường VBQGVN ra đời ở Đập Đá, Huế năm 1950 (nhưng chỉ với học trình 9 tháng rồi tăng dần lên 4 năm từ năm 1966) là không ổn nhưng tôi nghĩ, sinh viên VBQGVN cũng không khác gì West Point như mô tả dưới đây:
“Nhìn các học viên WP đánh đàn, nhảy, khiêu vũ, võ thuật, hát, ảo thuật, thám hiểm, vẽ…hay thậm chí tỉ mỉ ngồi cắt tỉa giấy để rèn luyện đôi tay khéo léo, bạn sẽ thấy mình sẽ phải cố gắng thật nhiều. Một ngày chỉ có 24h, là công bằng cho tất cả mọi người. Chúng ta phải ngủ 6-8 tiếng, ai cũng chỉ còn 16h trong ngày. Nên phải chia ra, làm gì, học gì trong quỹ thời gian ít ỏi đó. Một WPer nếu sáng sớm không nộp được bảng mô tả công việc trong ngày (daily to-do list) cho bạn trưởng nhóm, thì coi như nắm chắc suất cuốn gói về quê”.

Với tuổi đời chỉ ¼ thế kỷ, chương trình và nội dung đào tạo lúc đầu theo mô hình Pháp rồi Mỹ nhưng trường đã góp phần không nhỏ cho sự lớn mạnh và làm rạng danh quân lực Việt Nam Cộng Hòa với những chiến công lẫy lừng của những sĩ quan đã từ đó ra đi, đã làm những cố vấn Mỹ và sĩ quan đồng minh chiến đấu chung chiến hào không tiếc lời ca ngợi và người của “bên thắng cuộc”… sau khi chiến tranh chấm dứt vẫn còn nễ phục kể cả khi họ chỉ là một tù nhân đang bị đày đọa trong các trại tù.

NGUYỄN HOÀNG QUÝ

VÔ THƯỜNG

nguyentancu

NẰM TRONG KIM CƯƠNG MỘNG
TRĂNG SỚM ĐỘNG VÔ THƯỜNG
MƯA MƯA DÀI MUÔN TRƯỢNG
SƯƠNG SƯƠNG Ồ MUÔN PHƯƠNG

XANH XANH HỒN VÔ LƯỢNG
ĐƯỜNG TRƯỜNG Ô THÊNH THANG
LÒNG ANH NHƯ CHIM NHẠN
VỖ CÁNH BAY MUÔN TRÙNG

THÁNG BẢY MỘNG KHÔNG CÙNG
HOANG VU CÙNG BÔNG SÚNG
HOA SEN BÙNG NHẬT TỤNG
OM OM MA NI PAD ME HUM…

NGUYỄN TẤN CỨ

Phía cuối con đường.

tranthitrucha

Con nhóc đã nghĩ về anh suốt thời thơ ấu và đến tận bây giờ!….Nhưng anh yêu thương nó với tình yêu của người anh dành cho cô em gái dịu dàng như những cơn mưa đầu mùa và ấm áp như những giọt nắng vàng ươm, đủ để cho cây lá xanh non và hoa cỏ mượt mà…
Ngày 1/4 anh gọi về cho nó
Nhóc à, em khoẻ không?
Em không được khoẻ.
Sao vậy?
Em không biết, hình như trong em luôn có một đứa trẻ trong em cứ muốn oà khóc tức tưởi, cô độc…
Nín đi nhóc , chờ anh về hãy khóc, để anh dỗ nhóc…
Anh lại xạo nữa rồi.
Thật, anh đang ngồi trên xe, khuya nay sẽ về tới thành phố và sáng mai có thể sẽ đón em trước cổng trường đại học để uống cà phê với em ở một quán nhỏ xinh đẹp gần trường em rồi, ngày mai em học mấy giờ?
Chỉ có hai giờ đầu anh à…sau đó em nghỉ cả ngày và cả ngày mai.
Ôi, vậy tốt rồi, anh sẽ đi cùng trời cuối đất với em trong thời gian đó…
Anh à, mình chỉ đi uống cà phê thôi phải không anh ?
Ha ha…em tôi!…vâng cô nhóc ạ , chỉ caphe và tôi sẽ ôm chầm cô nhóc mà hôn lên trán như ngày xưa…không có gì thay đổi.
Và em có còn là em gái của anh không?
Vẫn y chang…
Rồi chúa có phạt không anh?
Chúa nhân từ lắm nhóc à, Thiên chúa là tình yêu mà, với Giu đa chúa chỉ nói : Ngươi chỉ dâng cho ta nụ hôn này hay sao? Còn anh, anh sẽ quì trước Chúa mà xin con xin dâng lên Người nụ hôn lén này để chuộc lỗi lầm của con.
Xe đến đâu rồi anh?
Đang quẹo vào vách núi rồi nhóc à, chắc sẽ không có wifi để anh nói chuyện với nhóc nữa đâu, chờ anh nghe Nhóc…
Thượng lộ bình an anh thân yêu!…
Cuộc trò chuyện đã hết, con nhóc ngồi thừ trước những giáo trình chuẩn bị cho đợt thi tốt nghiệp. Vậy mà đầu óc con nhóc trống rỗng, lúng túng chẳng biết làm gì trước làm gì sau. Anh Hai ơi, như thế này là sao? sao trái tim em cứ mãi bất an?

Suốt đêm con nhóc chập chờn trong giấc ngủ, trái tim bệnh hoạn của nó co thắt dữ dội, Chúa ơi, xin người hãy cứu con, sao con không thấy hạnh phúc mà chỉ thấy đớn đau?!…
Buổi sáng thức dậy thật sớm, ngồi thật lâu trước bàn trang điểm, con nhóc vẫn thấy mắt nó trong vắt, má ửng hồng. Nó chọn cho mình bộ áo dài hoa vàng như nắng, chỉ có màu này là hợp với nó nhất và đó cũng là màu anh yêu thích. Nó sẽ đi bên anh như con nhóc ngày xưa vẫn lon ton bên anh trên khắp ngóc ngách ngõ hẻm, nơi nó chỉ có mỗi một việc là ghi trên bản cá độ bi da của anh và đám bạn ham chơi.
Suốt hai ngồi bên khung cửa của giảng đường, nó ghi chép như một cái máy, lời giảng bài của giảng viên trên bục giảng vang vang nhưng đầu óc nó trống rỗng, hoang vắng cho đến khi tiếng trống báo hết giờ vang lên. Nó đến bên chiếc ghế đá ở gần cổng trường chờ đợi…thời gian thật nặng nề…đành phải gọi cho anh thôi
Anh Hai đến chưa ?
Có tiếng cười quen thuộc vang lên:
Nhóc ơi, quên hôm qua là ngày cá tháng tư rồi hở nhóc?
Hình như thế giới này đang chao đảo, nếu muốn khóc thì hãy oà khóc như một đứa trẻ chứ không được gục ngã. Hãy đau đến tận cùng một lần này nửa rồi thôi.

Đêm cứ kéo dài thăm thẳm, con nhóc viết cho anh:
Anh thân yêu!
Thật sự anh là người luôn luôn đúng và chuẩn mực, lí trí trong anh thật vững vàng, đó là điều đáng khâm phục và anh đã đùa một cách thật ngoạn mục …
Em chưa bao giờ ân hận và hối tiếc, em chỉ tiếc là những điều bí mật của riêng em, em đã chôn giấu nó từ thời thơ dại…nếu còn còn giữ lại thì em còn có niềm kiêu hảnh…Hòn đá đã ném vào mặt sông yên tịnh…sao tránh khỏi sự xao động và vòng tròn lẩn quẩn…em đã đánh mất chính em và em ghét điều đó…Anh có thể cười vì anh chiến thắng!…Không sao đâu , rồi sẽ qua thôi mà, thời gian sẽ lắng lại …Dòng sông sẽ lấy lại sự tỉnh lặng và trôi về biển…

Miên ơi!
Anh xin lỗi em!…những lời em viết làm anh buồn quá!
Em trong anh vẫn là cô bé của tuổi mười ba ngày ấy nhưng hoàn cảnh đã thay đổi rồi em biết không?!….
Anh không nghĩ tình cảm của anh đáp lại em lại mang cho em nhiều đớn đau hơn hạnh phúc như vậy…Anh và em không thể sở hữu nhau trong tình yêu, thật vậy rồi, nhưng vẫn có thể trao nhau những tình cảm đẹp.
Anh cũng hiểu, anh làm em bất an. Bất an đến nỗi em phải viết cho anh những lời nặng nề. Nặng nề tới mức anh cảm thấy có tội, cái tội đã đáp lại tình cảm của em, đã lại xộc vào đời em một lần nữa, đã lại bóp nghẹt trái tim ốm yếu của em …
Thế mà, anh lại phạm vào điều mình đã tự nhắc mình, Miên ơi!
Chúng ta vẫn dành cho nhau những thương mến, những quí trọng, những điều đẹp đẽ… mà không phá vỡ cuộc sống của chúng ta bây giờ. Điều đó đâu có quá khó , phải không em! Miên ơi, anh nghĩ em làm được, anh làm được, chúng ta làm được.
Để không đánh mất nhau một lần nữa!
Được không em, cô nhóc của anh, Miên của anh, của ngày xưa và của bây giờ!

Em hiểu rồi anh Hai, em xin lỗi đã làm anh buồn, em sẽ không thế nữa. Em vẫn là cô em gái ngoan của anh Hai. Kí ức chỉ để hoài niệm vậy mà em đã ngu ngốc khoát cho nó một chiếc áo thật lung linh để rồi cứ yêu hoài chiếc áo ấy và anh Hai vẫn bảo với em rằng ta không thể nào sống bằng hư vô nhóc ạ!….anh Hai à, có lẽ em sẽ không lẫn quẫn bên chân để làm phiền anh hai nữa đâu, vì như thế buồn và chông chênh lắm. Cuộc sống không thể chỉ là những nỗi buồn ám ảnh của kí ức, cuộc sống phải được tô vẽ lên bằng những gam màu tươi sáng, nỗi nhớ chỉ là những thoáng bất chợt như một cơn gió đi qua để lại chút mùi hương dìu dịu và một chút se lòng, thắp lên cho đời thêm da diết để em vẫn còn một góc nhỏ kỉ niệm trong trẻo, tinh khôi, trọn vẹn trong tim…bye anh Hai thân yêu!.. Em trở về thế giới của em để tìm lấy bình yên !…

Thật tréo ngoe!…khi con nhóc đã tìm về thế giới bình yên của nó, thì anh lại chờ đợi tin nhắn, chờ đợi tiếng chuông điện thoại mà anh đã cài đặt bằng âm thanh quen thuộc của bản serenata nhưng dường như nó đã tắt hẳn. Và anh không thể nào tập trung cho công việc hằng ngày của mình nữa, Giấc ngủ của anh cứ như bị đánh thức liên tục vào lúc nửa đêm rồi cứ trăn trở, bâng khuâng cho đến sáng, những bữa cơm anh có cảm giác như mình đang nhai rơm, Trái tim anh đập những nhịp đập bất an, anh gầy rộc đi…Không nén được lòng, anh đành gọi cho con nhóc. Chuông đổ liên tục nhưng con nhóc không bắt máy…Và cuối cùng anh bay về thành phố cũ và đứng trước cổng trường đợi con nhóc.
Con nhóc lửng thửng ôm cặp đi ra, dáng gầy như hạc, mắt ngơ ngác buồn, anh thấy nao lòng…Có nên gặp nó không? Gặp để làm gì? Nhóc ơi, em là phần tinh khôi nhất trong tâm hồn mà anh muốn giữ lại, anh không muốn làm nhóc khổ, cuộc đời đã xua đuổi anh trôi dạt về một phía không có em,
anh biết nhóc buồn anh lắm nhưng biết làm sao khi anh đã lỡ chọn cho mình một cuộc sống bình yên với công việc và gia đình…
Thôi đành vậy nhóc ơi…Anh không có quyền gặp lại nhóc, không có quyền làm nhóc đau thêm một lần nữa, hãy để cho vết thương lành, rồi nhóc sẽ quên, có một chàng trai trẻ yêu thương nhóc chân tình và đem lại hạnh phúc cho nhóc vì nhóc xứng đáng được như thế.

Miên ơi, thôi em về đi, anh sẽ đứng đây nhìn theo bóng em khuất nẻo ở phía cuối con đường, anh đã làm cho em khóc nên trái tim anh đã rỉ máu tự bây giờ!….

TRẦN THỊ TRÚC HẠ

CHÚT LÃNG MẠN PLEIKU

daolam

ai mắc võng
tự trời cao rũ xuống
ta ru tình
trên những ngón tay thưa
ta thảng thốt
kéo màn sương trắng bạc
những vì sao
lấp lánh khúc giao mùa
ta đã đi
giữa hai đầu nỗi nhớ
mưa Pleiku
giăng mắc hai hàng
anh ở đâu
hỡi chim ngàn gió núi
một mình ta
tình tự
với trời không
ta ngồi đây
ly cafe đậm đắng
Thuỷ Tạ buồn
khói thuốc
đốt vàng tay
trời Pleiku
vai gầy sương thấm lạnh
Ôm vào lòng
phố núi của ta ơi!
mưa dệt lụa
lên hai đầu võng nhớ
hồn Pleiku
thắp đỏ lối ta về
gởi lại phía sau
mưa chiều dốc nhỏ
ngan ngát mùa
hun hút phố…ta đi
MƯA LẠNH HỒN CHÂN VƯỚNG VÍU…
ĐIỀU CHI?

DaoLam