Hoa rụng hết rồi

nguyendangmung

Ngày mai qua cuộc phong trần
Tàn phai giọng bướm một lần sang sông

(Nguyễn Văn Dũng)

Hoa nửa mùa xuân rụng hết rồi
Mời em về giữa cõi trần ai
Nửa đêm đom đóm sầu đôi cánh
Rớt giữa rừng mơ tiếng thở dài

Mùa dậy thì em má xanh xao
Sương khói nợ nhau tự buổi đầu
Áo vẫn xanh và tóc vẫn uớt
Ai động phòng say khướt chiêm bao

Một dòng sông cho chuyến đò ngang
Một vầng trăng khuyết giữa sương ngàn
Cắn răng mà tưởng người chưa mất
Mở lòng canh cánh đợi mùa sang

Bên kia bờ tay vẫy làm chi
Dòng sông đã cạn giữa xuân thì
Dòng sông đã nghẹn lời khóc ngất
Giọng bướm cũng tàn sương vu quy.

NGUYỄN ĐẶNG MỪNG
(Pleiku 1974)

Hóa Thân Vào “Tình Nghệ Sĩ” Paul Gallico

vancongmy

Nếu có lần lầm lỡ
Yêu phải gã hoang tàng
Em cũng đừng lo sợ
Mũi tên thần xuyên ngang

Trái tim có rướm máu
Mới thật trái tim tình
Giai nhân và quái vật
Ai mới là yêu tinh ?

Thiên đàng hay địa ngục
Không ai biết trả lời
Đớn đau và hạnh phúc
Cứ chào đời song đôi

Hiện tiền anh lãng tữ
Tất nhiên tội quá chừng
Chỉ mong em thánh nữ
Mở hết lòng bao dung

Kệ kinh đều bá láp
Phật có nói gì đâu
Trái tim em rướm máu
Dạy anh biết tình đầu…

Văn Công Mỹ

LỖI KẾT NỐI

truongvandan

Sợ trễ, tôi đi làm thủ tục sớm. Trên máy bay tôi đươc xếp ngồi giữa ở dãy ghế nằm bên phải. Như vậy là tôi có thể nói chuyện với cả hai người bên cạnh. Ưu điểm của ghế giữa là vừa được ngắm trời mây, vừa có thể dễ dàng đi lại.
Ngồi trên máy bay tôi chợt nhớ lại đoạn đường từ nhà thằng cháu đến sân bay.
Lúc hai cậu cháu khởi hành thì đã hơn 9 giờ sáng mà trên đường vẫn còn rất đông người. Tuy mồm mũi đứa cháu có bịt khẩu trang mà nó cứ nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất: Từ chuyện giá xăng tăng giữa thời kinh tế khó khăn đến trận đá banh kết quả không như ý, thua một chầu cà phê… Đang nói trời nắng đẹp rồi bỗng dưng bắt qua chuyện bầu cử ở Mỹ rồi nhảy sang chuyện thủ tướng Pháp ban hành cải cách để cứu nền kinh tế. Cái miệng nó huyên thiên, vừa chạy xe vừa giảng giải đủ mọi đề tài.
Tôi chỉ ậm ừ cho qua chuyện và mắt nhìn hai bên đường phố…
Nhiều cao ốc đã được xây lên. Rất nhiều công trường được che kín bởi các pano quảng cáo. Hình ảnh, sắc màu loè loẹt. Nhiều bảng hiệu viết bằng tiếng Anh. Trên phố chính đã đành mà ngay cả các các con hẻm cũng viết bằng tiếng nước ngoài.
Không quen bịt khẩu trang. Miệng mũi tù túng, có lúc tôi cảm tưởng như mình là con chó bị khoá mõm…
Chiếc xe bon bon chạy giữa phố phường tấp nập.

Bỗng thằng cháu lách xe một cái làm tôi giật thót. Một chiếc xe máy từ đường nhỏ đâm ra, suýt chút là hai xe đối đầu, chạm thẳng. Giao thông ở đây rất lạ! Nhiều tài xế vừa lái xe vừa vừa nghe điện thoại, hay chạy xe mà không nhìn đường phố, cúi mặt nhìn màn hình điện thoại, tay bấm bấm nhắn tin. Nhiều chiếc loạng choạng như người say rượu!
Trong cái thành phố phát triển nhất nước này tôi thấy cái gì cũng gấp gáp. Người ta đi làm, đi chơi, đi mua sắm… gì gì cũng hăm hăm hở hở, muốn làm cho thật nhanh, thật gấp.

Sau một tuần sống ở thành phố… tôi đã học được bao chuyện lạ. Ngay ngày đầu đến với thằng cháu trong căn hộ của một chung cư, tôi đã nhìn ra ngay sự lạnh nhạt bủa vây. Chung cư nhỏ, chẳng “cao cấp” gì cho lắm, thế mà chẳng ai biết ai. Mỗi tầng có bốn căn hộ, chủ là các thanh niên trẻ nhưng cửa đóng im lìm, chỉ mở cửa vào buổi sáng đi làm, chiều về là khoá cửa. Năm khi mười hoạ có gặp nhau, thì mặt họ trơ trơ, bước đi vội vã, hay móc điện thoại… làm như đang bận để khỏi phải chào nhau. Làng giềng gần mà xa lạ, như cách một đại dương.
Cách sống lạnh, nhạt nhẽo như vậy thật khó chịu, rồi cũng quen. Thứ gì tôi cũng đã thấy. Thế mà sáng nay có một điều làm tôi kinh ngạc.
Tôi thấy có nhiều người vừa đi vừa hoa tay múa chân bên lề đường. Một người. Hai người. Trên vỉa hè cũng có. Mà ở nhà chờ xe buýt cũng có. Mấy lần tôi định hỏi nhưng thằng cháu cứ nói nên tôi chưa thể ngắt lời. Mãi đến khi, ở một đoạn khác tôi cũng thấy một thanh niên ăn mặc lịch sự, áo vest, cà vạt… đàng hoàng.. cũng vừa đi vừa múa máy…
Lần này thì không thể im miệng nữa. Tôi đập vai, hỏi cháu: “Sao thành phố có nhiều người bị tâm thần thế?” “Tại sao?” “ Cậu thấy có quá nhiều người bị “chạm dây”, lảm nhảm một mình.” “Đâu?” Tôi chỉ gã thanh niên đang đứng trước toà cao ốc. Thằng cháu cười ngất, tiếng cười lớn quá, làm tay lái chao qua chao lại. “ Không phải đâu! Họ nói chuyện bằng điện thoại đó!”. “Bậy nào. Cậu thấy hai tay họ có cầm gì đâu. Đấy, tay không múa máy kia kìa”. Tiếng cười của thằng cháu to hơn “Tại họ gắn tai nghe đó”. “Tai nghe là cái quái gì ?” “Là cái dụng cụ áp vào tai, tránh sóng điện từ có thể làm hại não” “ Nguy hiểm thế sao không cấm? Và sao lại có người dùng?” “Thị trường mà cậu! Có cung có cầu. Thời đại này không thể sống mà không dùng điện thoại di động.”
Tôi định nói ở quê tao đâu cần ba cái thứ lằng nhằng này nhưng chẳng lẽ cãi lý với cháu. Rồi tiếng gió cứ ù ù bên tai nên cái câu định nói “ Văn minh gì lạ vậy, biết nguy hại mà vẫn cứ làm ” cũng nằm yên trong đầu.
Thằng Thiện này có tật nói nhiều nhưng tính tốt. Nó là con trai của người chị cả. Ba mẹ mất sớm, chị đã cưu mang tôi ăn học để thành ông giáo làng. Chồng chị là người bủn xỉn, xem đồng tiền rất lớn nên chị phải chắt chiu và lén lút giúp tôi ăn học. Anh mất vì té xe, say rượu, chị bạo bệnh và cũng mất mấy năm sau đó.
Chính thằng cháu lần này ân cần mời tôi về thành phố.
Tôi chưa chịu đi… nhưng dịp giỗ mẹ, nó mua vé xe lửa gửi về để tôi vào Sài Gòn. Vừa đến sân ga, nó hứa: “ Vào bằng xe lửa nhưng chuyến về thế nào cậu cũng phải đi máy bay một lần cho biết”. Tôi còn do dự, nó bồi thêm “Con sẽ xin nghỉ phép để đưa cậu về, sẵn dịp thăm quê. Hai cậu cháu cùng bay, lo gì”
Thế mà… công việc đột xuất đã giữ chân nó lại. Chỉ còn mình tôi phải thui thủi “bay” một mình…

&

Sau khi ngồi xuống chừng mấy phút thì có một cô gái trạc 20 ngồi vào ghế bên trái. Miệng mũi cô bịt khẩu trang bằng vải trắng có in những chấm nhỏ màu hồng. Chưa kịp buông mình cô đã lấy điện thoại ra nói chuyện với bạn trai một lát rồi mới tắt máy. Suốt cuộc đàm thoại tôi không thấy cô ta gỡ khẩu trang. Lý do vệ sinh? Tôi thấy có mấy vết bẩn vì bụi đường.
Ngồi yên một lát, cô lấy một chiếc tai nghe ( giờ thì tôi biết là cái gì và đã tận mắt trông thấy) gắn vào chiếc điện thoại rồi ngả lưng ghế về phía sau, nhắm mắt lim dim nghe nhạc.
Chừng 10 phút sau có người thiếu phụ chừng 35-40 tuổi, ăn mặc thật sành điệu, váy đen sơ mi trắng, áo vest xám… bộ dạng chắc là đại gia như báo chí thường mô tả. Tôi đứng lên để dọn dường cho bà ta ngồi gần cửa sổ.
Vừa ngồi xuống là bà ta lấy kính râm ra đeo rồi cũng hạ lưng ghế, ngã người ra sau.
Trên trần máy bay tôi thấy có mấy cái nút mà tôi chẳng biết công dụng, nên định hỏi. Quay qua trái, cô bé còn giữ nguyên chiếc khẩu trang và đang nghe nhạc. Thực ra tuổi cô bé chỉ đáng học trò hay con cháu tôi thôi, thế nhưng thái độ xa cách ấy làm tôi e ngại.. Nhìn bên phải, thiếu phụ đang thiêm thiếp. Chẳng dám phiền vì những câu hỏi ngớ ngẩn của mình nên tôi đành ngồi im.
Trên mặt sau của lưng ghế ở hàng phía trước tôi thấy có mấy tờ tạp chí. Tôi lấy tờ Heritage Fashion ra xem. Chả có gì để đọc. Tôi nhìn các kiểu quần áo sắc màu rực rỡ một lát rồi lật nhanh qua các trang quảng cáo. Resort Furama Đà Nẵng thật bắt mắt. Giữa hai hàng dừa, một cô gái thân trần, đội mũ dứa rộng vành, ngồi quay lưng nhìn ra biển… cạnh đó là hình chụp các phòng ốc sang trọng mà tôi thầm nghĩ, nếu bán căn nhà ở quê và tất cả tài sản dành dụm một đời… không biết mình có thể trang trải chi phí ăn ở được mấy hôm.
Câu hỏi ấy làm tôi thoáng buồn nhưng những trang quảng cáo khác làm tôi bật cười. “Alipa., tăng cường và phục hồi sinh lực phái mạnh”: trang bên cạnh còn có phần dành cho quý bà : “Sâm Angel. : women’s Ginseng phục hồi tuổi xuân: sức khoẻ, sắc đẹp và sinh lý nữ.” “Chà, tôi tắc lưỡi. Thời này nam nữ… lấy nhau chưa đầy năm đã li dị. Xã hội không còn tình yêu nhưng chuyện làm tình hình như đang nở rộ.”
Tôi buông tờ báo, đặt vào chỗ cũ.

Qua khe hở giữa hai hàng ghế, tôi nhìn về phía trước. Băng trước cũng chẳng ai nói chuyện với ai. Có mấy cậu thanh niên đang chơi game. Nhìn qua hàng bên trái tôi thấy có ba nữ tu, họ cũng đang lim dim cầu nguyện. Quay ra hàng sau tôi thấy có mấy người đọc báo. Có một thanh niên đang say sưa đọc tờ bóng đá. Chắc anh là người ham mê thể thao và ưa vận động.

Ngồi giữa hai người đàn bà thế mà chẳng nói được câu nào. Đúng là âm thịnh dương suy! Tôi tiếc nuối. Phải chi có thằng cháu líu lo như lúc nãy thì hai cậu cháu tha hồ tám chuyện.
Chẳng biết làm gì, tôi nghiêng đầu nhìn ra khung cửa sổ. Từng đám mây bên dưới trôi lặng lẽ. Có những áng mây tản mác, lờ đờ, hình thù như những chiếc lông gà, có chỗ to dày, mềm mại như một tấm nệm vĩ đại. Trên mặt nệm chỗ nhô cao, chỗ lõm xuống. Lúc máy bay đảo nghiêng, tôi còn thấy những con đường đất ngoằn nghoèo hiện lên giữa những mái lá xanh… còn những căn nhà, ao hồ, cây cỏ… như những chấm đen bé tí.
Máy bay bay qua vùng trũng, rớt vào khoảng không.
Cô gái bên trái đang ngồi vòng tay, giật mình nhìn qua lại rồi tiếp tục nghe nhạc. Tiếp viên nhắc hành khách cài dây an toàn dựng đứng lưng ghế. Thiếu phụ bên phải trở mình, chỉ mở mắt chừng vài giây, đủ để kiểm tra dây an toàn rồi tiếp tục ngã vai về phía thành cửa sổ. Nhưng có lẽ thế ngồi không thoải mái, bà ta ngồi thẳng người, tỉnh ngủ. Khuôn mặt bà có vẻ mỏi mệt. Thấy tôi nhìn, bà nghiêm mặt, lật lật tờ báo nhưng cuối cùng bỏ xuống rồi rút xấp hồ sơ trong túi xách ra xem. Tôi nghĩ bà không muốn ai làm phiền và đang tính toán những công việc sắp tới.

Tiếng loa vang lên : “Máy bay đang giảm độ cao để chuẩn bị hạ cánh. Xin quý khách vui lòng cài dây an toàn, dựng thẳng đứng lưng ghế…”
Ba nữ tu hàng bên trái ngồi vươn vai, duỗi thẳng tay và áp trán vào lưng ghế phía trước..
Cô gái phía trái xoả tóc… sửa lại mái tóc, cuộn thành một bó tròn trên đỉnh đầu…
Nhìn nét mặt mọi người, ai nấy cũng đều khẩn trương.
Và tôi ngồi im gần suốt chuyến bay mà chẳng trò chuyện được với ai.

Táy máy tôi sờ thử cái nút đen nằm trên trần máy bay.Thấy nó lung lay, tôi vặn thử. Một luồng gió lạnh ùa ra làm tôi giật mình. Vội đóng lại. Loay hoay thế nào, tôi đụng cái nút khác làm đèn bật sáng. Hai người đàn bà người bên trái, kẻ bên phải, cùng lúc mở to mắt, nhìn tôi.Vội tắt, nhưng lính quýnh thế nào, tôi lại chạm tay vào chiếc nút màu vàng. Một cô tiếp viên chạy đến: “Thưa bác cần gì ạ? ” Tôi đỏ mặt ..à, à.. rồi lắc lắc đầu…à à.. xin lỗi… Chắc khuôn mặt tôi lúc đó trông buồn cười lắm.
Lúc cô tiếp viên quay đi, tôi chợt nhận ra đây là cuộc đối thoại duy nhất mà tôi có được trong suốt cuộc hành trình.

Ngồi bất động gần hai tiếng đồng hồ, cuối cùng rồi máy bay cũng chuẩn bị hạ cánh.
Mặc dù tiếp viên đã nhắc nhở mọi người phải tắt điện thoại di động và các thiết bị thu phát sóng FM cho đến khi máy bay dừng hẳn nhưng tôi đã thấy ai cũng đều nhốn nháo và vội vàng.
Nhiều người réo gọi nhau ầm ĩ. Có mấy người rút điện thoại oang oang báo tin cho người thân, bạn bè là mình đã đến. Có kẻ huyên thiên, có người ngắn gọn. Có người lặng lẽ nhắn tin.
Thiếu phụ ngồi bên phải vươn vai rồi uể oải gọi tài xế đem xe đến đón.
Cô bên trái lấy một chiếc gương con từ túi xách, thoa thêm chút son môi.
Tôi cũng chuẩn bị bước xuống.
Chỉ có hành lý xách tay nên tôi không phải đợi. Rảo bước ra ngoài.
Đi bên tôi là một người có dáng dong dỏng cao, người hơi gầy, chỉ có cái bụng bia là hơi quá khổ. Nhìn kỹ tôi nhận ra anh thanh niên ngồi ở băng sau. Anh xếp tờ bóng đá bỏ vào túi xách rồi châm thuốc hút. Tôi thấy anh hít vội vàng. Kéo hơi dài như đang hút thuốc lào. Thở khói. Và khạc nhổ.
Trên đầu anh ta tôi nhìn tấm pano quảng cáo có vẽ chiếc điện thoại thời trang. Dưới đó có ghi chữ : “Noki…, kết nối mọi lúc mọi nơi.”
À, À… Phương tiện liên lạc chỉ dùng để kết nối những người ở xa.

TRƯƠNG VĂN DÂN
SÀI GÒN 9/2014

Chưa Gặp Em Mà Trong Chiêm Bao

tranvanle

Chưa gặp em tôi đã nghĩ rằng (*)
trước sau gì cũng có lần thăm
để nhìn tận mặt người thương nhớ
để quý yêu hoài một cố nhân!

Chưa gặp em mà trong chiêm bao
thấy mùa Xuân nở đỏ hoa đào
thấy ai bước nhẹ trên hoa rụng
ngước mặt nhìn hoa má đỏ au!

Chưa gặp em trong mỗi tiếng lòng
tưởng là mưa khẽ đập bên song
có người con gái bên song cửa
có một lần mong bóng ngựa hồng…

Chưa gặp em chưa gặp nhớ hoài
như vuờn hoa nhớ bướm bay bay
đóa hoa vàng nở chờ ai đến
nhẹ hái một cành trao tận tay…

Chưa gặp em chưa gặp cũng buồn
tàn binh và cuối kiếp tha hương
oán thù trút bỏ theo gươm súng
còn lại trong lòng mỗi nhớ thương!

Mỗi nhớ thương là một ngậm ngùi
chưa hề nghĩ tới lúc quân lui
biết rằng đi tới lên rừng núi
cầm bóng trăng và biết hỗ ngươi!

Cầm bóng trăng cầm nhỉ tay nàng
chỉ cho em thấy bến đò ngang
xưa em từng đó choàng khăn tím
từ đó em thành một cố nhân!

TRẦN VẤN LỆ

CHIỀU ĐANG CHẬP CHOẠNG…

tonnuthudung

( truyện dành cho trẻ con)

Tóc Đuôi Gà ngồi đong đưa trên bức tường đá thấp, ngắm nắng chiều đang rơi dần về bên kia núi . Cảm giác mệt mõi , buồn bã ngập tràn khuôn mặt bầu bầu của nó. Nó chỉ muốn ngồi ở đây, chờ Nhóc đạp xe qua, nó sẽ ném mấy quả thông khô để Nhóc giật mình, loay hoay nhìn quanh tìm kiếm… và khi thấy Nó thì cười thật tươi , khoe cái răng cửa mẻ …
Nhưng nó biết, chiều nay Nhóc đi học Anh văn, Nhóc ngồi cạnh Sóc Nâu, Nhóc và Sóc Nâu là một đôi bạn cùng tiến do cô Giang chia trong lớp, hai đứa sẽ luôn conversation với nhau như hai con két màu mè sặc sỡ.
– Hello !
-Hi !
-How are you ?
-Thank you, I’m very well .
( Hoặc nhão nhè nhão nhẹt ):
-Not very well. I have a cold ( I’m sick , sad , angry …. Đủ thứ đau thương khác !!!)
Đại khái vậy … Nhưng đôi mắt Nhóc sáng rực lên và rèm mi của Sóc Nâu thì chớp chớp điệu đàng như đang đứng trên sân khấu . Nhiêu đó đủ để Tóc Đuôi Gà thấy ghét đến độ không thèm đi học nữa mặc cho cô Giang tới nhà hỏi han và Nhóc đã rất ngạc nhiên khi Tóc Đuôi Gà nghỉ ngang xương. Tóc Đuôi Gà ra tối hậu thư :
– Tui đi bơi vào mấy chiều Ba , Năm , Bảy . Nhóc có đi với tui không ?
– Ngày khác đi Tóc Đuôi Gà, Mấy chiều đó mình phải đi học Anh văn mà !
Xời , học Anh văn !!! Tóc Đuôi Gà rất muốn khóc và muốn hét lên : Đồ phản bội. Nhưng vốn bản tính kiên cường và can đảm , Tóc Đuôi Gà chỉ mím môi , lạnh nhạt , hững hờ :
– Vậy thì thôi.
Những chiều Ba , Năm , Bảy , Tóc Đuôi Gà nhào xuống hồ bơi , bơi đến mệt nhoài… dù Nó chẳng việc gì phải tập bơi điên cuồng đến vậy … nhưng nếu không bơi thì Nó biết làm gì cho qua cái thời gian trống rỗng đó ??? Nó không có bạn , khi đi theo Nhóc , bạn Nhóc là bạn Nó , và khi Nó đã quyết định không chơi với Nhóc nữa thì nó ghét lây bọn bạn của Nhóc luôn !
Tóc Đuôi Gà đã âm thầm để ý rằng Nhóc đã lân la nối lại các mối quan hệ cũ mà trước đó Nhóc đã từng bực dọc khi bị bọn họ mưu toan bán đứng vài lần … chỉ vì bây giờ họ đang là bạn của Sóc Nâu…
Rất vô tình như nhiều lần khác , Nhóc hỏi :
-Tóc Đuôi Gà cần gì tập bơi nữa . Bạn đã bơi giỏi như con rái cá rồi còn gì !!! Bạn đi học Anh văn với bọn mình cho vui
Bọn mình !!! nghe mà ngứa lá gan , Tóc Đuôi Gà hất cái cằm tròn tròn lên , kênh kiệu :
– Môn Anh văn lúc nào tui chẳng đứng đầu lớp , cần gì học cho phí thời gian ?
– Nhưng đi học vui lắm , bọn nó nhắc bạn hoài …
Vui lắm !!! Nhắc bạn hoài !!! Tóc Đuôi Gà biết tỏng ai vui ai nhắc , nhưng như đã nói Nó là một Kịch sĩ tài ba nên vẫn ngụy trang khuôn mặt rất bình thản , dửng dung. Nhóc luôn là một cậu bé chơn chất , hiền lành , dễ bị tác động từ người khác nên không bao giờ có thể dấu giếm được điều gì trước cái cách hạch hỏi thầm lặng của Tóc Đuôi Gà , Nhóc thành khẩn khai báo :
– Tui biết nhà Sóc Nâu rồi , hôm qua bạn ấy mệt nên tui chở bạn ấy về… Sóc Nâu có hỏi thăm Tóc Đuôi Gà , bạn ấy thích Tóc Đuôi Gà lắm đó !!!
Tóc Đuôi Gà muốn cào cái mặt ngốc nghếch của Nhóc như ngày xưa còn nhỏ xíu , nhưng bây giờ lớn rồi , đâu tiện… Nó giận dữ nắm chặt bàn tay lại để khỏi làm chuyện đó , những móng tay bấm mạnh vào lòng bàn tay rướm máu đau rát
Nhóc vẫn vô tình ( hay cố tình chọc tức ? ) :
– Sóc Nâu rất hiền và nhát cáy… Bạn ấy không dám bơi, không biết đi xe đạp , không hiking giỏi như Tóc Đuôi Gà , bạn ấy muốn nhờ tui chỉ !!!
Giận quá , không nhịn được , Tóc Đuôi Gà cười khẩy :
-Con trai bao giờ cũng thích mê mệt trước những cô gái yếu ớt , nhát gan , ngốc nghếch… vì vậy bọn nó mới tha hồ tỏa sáng , mạnh mẽ này , tài ba này , thông minh này , anh hùng này , trượng phu này …
Một loạt này …này… của Tóc Đuôi Gà làm Nhóc choáng váng và nín khe trước những nhận xét nhọn hoắt đầy gai góc ấy … Tóc Đuôi Gà bao giờ cũng mau chóng nhận ra cốt lõi vấn đề và không ngần ngại lôi tuột sự thật ra ánh sáng ( dù quá nhiều lần Nó đã không muốn làm vậy với đứa bạn thân của mình ).
Nhưng Nhóc cũng đâu phải là một đứa ngu ngốc để dễ dàng chịu thua …Nhóc nhìn thẳng vào đôi mắt đang nheo lại vì giận dữ , bình thản dằn từng tiếng một :
-Có thể bạn nói đúng… Nhưng bạn cũng không được phép cứ bắt buột người khác phải giống mình. Bạn thật đáng ghét . Bạn nghĩ bạn là ai chứ ???
Rồi cảm thấy như chưa đủ đô để ngấm vào cái đầu cứng như đá của Tóc Đuôi Gà , Nhóc phang tiếp ( đầy trí thức ):
– Tính cách quyết định số phận . Bạn hãy coi chừng …
Tóc Đuôi Gà đau điếng nhìn tên phản bạn… Thay vì hét lên : Đồ phản bội thì Tóc Đuôi Gà líu qíu nói lầm :
-Đồ biến thái !!!
Hết bình thản nỗi ( hay giả vờ bình thản ) . Nhóc tái mặt sững sờ…Tình thế vô phương cứu vãn. Trong suốt cuộc đời ngắn ngủi , chưa bao giờ Tóc Đuôi Gà nung nấu một ước mơ cháy bỏng là được xô Nhóc từ đỉnh Pudding Stone này xuống hồ nước dưới kia để Nhóc vỡ tan tác ra từng mãnh vụn.
Vì không làm được điều đó , nên Tóc Đuôi Gà tháo kính ra khỏi mắt , để phòng khi có vài giọt nước mắt vô tình rơi ra , Nó sẽ đổ thừa vì không mang kính nên gió cứ thổi hoài để bụi bay vào mắt … Nõ nhảy xuống khỏi bờ tường đá :
– Tui về đây, A-di –os –has-ta –mà-nha-nà…
Nó tuông ra lắp bắp một tràng tiếng Mễ mà Nhóc không hiểu Nó nói gì và đã học khi nào …nhưng chắc chắn không hề là một lời xin lỗi…và chạy như bay xuống dốc …Gió tạt về phía Nhóc những sợi tóc vàng hoe, lòa xòa , cuồng loạn…
Cho dù bạn là ai , kiên cường đến đâu,hãy cho phép mình yếu đuối một lần, để tựa vào ai đó, nếu không bạn sẽ ngã gục mất thôi… Ai nói ??? Tóc Đuôi Gà lắc đầu xua đuổi cái lời khuyên mà nhiều lần Nhóc gật gù tâm đắc …
Bạn là ai ???Là ai ??? Tôi là Tóc Đuôi Gà …Tóc Đuôi Gà…Tóc Đuôi Gà… Nó hét lên trong gió lộng…những tiếng vọng âm u trong núi cũng gầm gừ vang theo…Đừng dừng lại , Tóc Đuôi Gà tự trấn tĩnh mình…Đừng bao giờ ngừng lại khi đang trên đà chạy…Đừng bao giờ ngừng lại, mặc kệ Nhóc và đám nhân gian lộn xộn phía sau lưng…
Chiều đang chập choạng vào đêm …
( Trích NGÀY HÔM QUA)

THÌ ĐÃ XONG RỒI, HÃN ƠI

tranbaodinh

(DÂNG LINH HỒN ĐOÀN THẠCH HÃN)

Khi đi tóc hãy còn xanh
Khi về tóc bạc theo anh cùng về!

Thì đã xong rồi, Hãn ơi!
Nửa đêm bạn thở làn hơi cuối cùng
Không mong sum hợp tương phùng
Đời đau đến thế đứt từng ruột gan

Qua Thạch Hãn về Hải Lăng
Làng Hải Dương cát mù giăng biển buồn
Xác bạn tôi Đoàn Kế Tường
Giờ nằm bất động trên giường nhà thương

Bạn yên giấc ngủ vô thường
Nợ trần với nợ quê hương, buông rồi
Ghét thương thì cũng vậy thôi
Bạn đi thanh thản yêu người yêu ta

Hiếu giang, Mai Lĩnh, Đông Hà
Khe Sanh, Dốc Miếu, thịt da Cổ Thành
Sắc trời máu thắm chiều xanh
Quê nghèo vẫn giữ nét thanh lịch đời

Thì đã xong rồi, Hãn ơi!
Người tài hoa, phận bạc người tài hoa!

Saigon, trưa 3.9.2014
TRẦN BẢO ĐỊNH

GIẤC MƠ MÙA THU

nguyenthikhanhminh

Khi nước mắt đọng trong đêm
Em nhớ anh
Hạt nắng ấm của ngày xa lắc

… Mộng du phố biển. Tuổi thơ treo ánh trăng rằm. Con thỏ ngọc vừa rời khu vườn trăng. Vào trần gian lễ hội. Chiếc lồng đèn kéo quân trời đất. Đuổi bắt. Khúc khích trời đêm những vì sao thơ dại.
Chiếc lồng đèn kéo quân quay mòng. Đi từng bước qua trên từng bước tới. Có phải giấc mơ bốn mùa nhịp nhàng ánh nến ấm câu thần chú. Cánh cửa ẩn mật một kho báu em sắp mở. Mắt thỏ ngọc đang chờ. Điều gì khác sau ánh trăng diễm ảo…
Bập bùng hạnh phúc. Ngải giấc mơ. Quấn quít. Thời gian non tơ xoải cánh. Thổi ánh nhìn xanh. Thổi xanh vạt áo. Bước đi như tất cả những con đường đều mở. Như mặt trời đang mọc…
Gió bảo. Em đừng đi xa. Cuối đường kia, anh biết không. Là mùa hè. Phượng tàn. Cuối trời kia, anh biết không. Sao hôm cũng tan vào tối. Ơi mùa thu nằm khô trong trang thơ viết dở.
Chiếc khăn san đêm. Trên vai em gió thổi. Lênh đênh khói sương mùa thanh xuân. Có phải anh đã tìm em. Trong mù mịt giấc mơ. Đồng thiếp mùa chờ đợi. Những giấc mơ thất lạc. Hôm qua hôm nay ngày mai…Trôi em ra khỏi niềm hy vọng

Em sợ.
Tiếng trôi đi của ánh nắng. Tiếng tỉnh mộng của giấc mơ. Tiếng xa dần của quên lãng. Tiếng nơi em. Tịch mịch. Hôm qua, hôm nay, ngày mai…
Hãy chậm chậm phút giây ơi
Em chỉ xin một món quà duy nhất, Hôm Nay

Đó là lúc anh gọi em thức dậy
Lau khô những hạt nước mắt của giấc mộng
Ô cửa sổ nắng về
Đọng thơm giọt cà phê Starbucks đầu ngày

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

THƠ NHẬT PHONG

nhatphong

mộng
đêm đã thật dài chưa
mà sao lắm mộng
bao giờ thì mộng phiêu du ?

rượu
rót cho đầy một ly sóng sánh
tôi uống giùm em một nửa mai sau
một nửa kia để dành
rưới lên
một vùng ký ức

mùa rơi
rớt một giọt tàn phai trên tán lá tình xanh
tưng tửng mùa rơi
tiễn em
ngày yếm áo xuân thì
nhẩn nha phố thị
đợi tôi bây giờ
xao nhãng
mùa rơi

NHẬT PHONG

TÔI ĐÃ ĐI VÀ TÔI HÁT NGHÊU NGAO

chuthuynguyen

đi qua mặt trời
ngó vào bếp hồng
thương mùa đông
những đôi tay hơ gò má ửng
nong nóng môi ngoan

đi qua mặt trăng
lúng liếng đèn lồng phố khuất
tôi tìm tôi
đêm say khướt muôn trùng
bước chân buồn tìm vớt ánh trăng mơ

đi qua cánh rừng
trồng đôi chân mình xuống đất
màu diệp lục
thở hơi non
nghe lá cỏ choàng tay ôm

đi qua phố lạ
nhìn cô em vạt tóc đuôi gà
mắt trông xa
ngồi khuấy mãi
ly cà phê chừng tan lâu hết đá

đi qua dòng sông
thương tuổi thơ trôi nổi vật vờ
những tuổi hoa
từng mơ làm cánh diều
băng một lần cho biết trời khôn cùng …

CHU THỤY NGUYÊN