Cơn Mưa Bất Chợt Qua Thành Phố

tranvanle

Cơn mưa bất chợt qua thành phố,
bất chợt rơi vào mắt tiểu thư –
đôi mắt dễ thương như mắt thỏ,
bất chợt ta nhìn, ta ngẩn ngơ…

Đêm qua bất chợt trăng tà sớm,
buổi sáng mù mây như sương mơ
không nghĩ sắp mưa, mưa bất chợt,
mưa rồi, bất chợt đã sang Thu!

Em đi, bất chợt ta nhìn thấy,
bất chợt mong mình hóa cánh ô –
ờ nhỉ đuợc đưa em một đọan,
đường nào rồi cũng một đường thơ!

Em, đôi mắt thỏ, đôi tròng nguyệt,
sáng mãi hồn ta những bất ngờ
như bất chợt mưa, mưa khóe mắt
cũng đầy một biển, biển trăng mơ…

Em ơi trăng cũ bây giờ hiện,
em hiện bây giờ một thoáng thôi
mà biết bao năm ta ước nguyện
gặp ai cho thỏa mối duyên trời…

Em áo đỏ và buổi sáng xanh.
Mưa hồng, mưa tím giọt nào nhanh
giọt nào rất chậm chườm chân ngọc,
đôi gót chân ngà hoa ướp quanh…

Ta tương tư cùng mưa tương tư,
ta nâng niu tình em tiểu thư…
biết là bất chợt mưa qua phố,
một nét thu dung mãi mãi chờ…

Trần Vấn Lệ

HOA DẠI (3)

nguyenthithanhduyen

Tôi đi rất xa nơi đã đến , chiều mùa Thu trời lạnh buốt, freeway mù sương , hai bên đường gió nghiêng ngã hàng cây lao vút.
Tôi có cảm giác mình chạy về phía cánh rừng và lo sợ những buổi chiều cuối tuần . . . Trở về nhà mở cánh cửa ( không một ai )
Nỗi nhớ ập vào, đau từng cơn kể cả khi say bạn bè đưa về .
Cuộc sống tạm bình yên, thỉnh thoảng một vài ngày tưởng như đã chết (em còn đó không ? )
Tôi tự hỏi ngàn lần như vậy , trong khoảng trống của căn phòng
( anh vẫn thích kiểu xếp đặt của em, nệm , mền gối với những sắc màu nghịch phá khó nghĩ _ tựa như em vậy) Trước khung cửa sổ phải hoàn toàn trống, không treo màn rũ rượi.
Tôi nhớ kỷ niệm nàng đùa vui, chui vào tấm màn uốn éo hát những bài nhạc bolero, bất chợt tôi cười rũ rượi
_ ( nhớ em quá ! )
Chấp nhận nỗi đau từ ngày không còn nàng … mãi mãi trên cuộc đời này. Tôi cũng tạm nguôi ngoai tán tĩnh và yêu đương . Một vài người đàn bà dọn đến với tôi rồi lại dọn đi trong nỗi niềm thương cảm.
Khi bắt đầu với một người đàn bà tôi hoàn toàn tự chủ, mọi thứ đều tốt đẹp, như cơn say tôi thật tình không muốn tĩnh lại .
Tôi thấy mình gần được như một gã đàn ông đầy ham muốn và đa tình.
Tôi không còn ngập ngừng khi nói những lời ngọt ngào . . .
Tôi biết mua những món quà chiều chuộng phụ nữ, biết hẹn hò lãng mạn, những đêm nồng nàn buông thả , điệu ngân nga dài không kém phần say đắm.
Tôi cố không vướng vấp bởi ký ức, dường như tôi chạy trên ngọn đồi ngập nắng nên khát thèm ly nước. Tôi nằm trên mùa Xuân đầy hương sắc nên vòng tay cố níu .

Nhưng rồi 4 mùa của trời đất, như tiền kiếp nỗi buồn thân phận, như khoảng trống cô đơn được chạm trổ từng li từng tí những kỷ niệm yêu dấu . . .
Một ngày trở dậy, tôi không tìm thấy được tôi ( mới vừa hôm qua )
Tôi vẫn đi rồi về trên cùng con đường: đi làm, ăn, uống, ngủ và thức dậy theo tiếng chuông báo giờ, tôi không muốn ra khỏi nhà và ngật ngưỡng về giữa đêm khuya . . .
( Anh cảm giác hơi thở của em sau cánh cửa, bao giờ cũng làm anh cười ngất với những kiểu bất ngờ, ngớ ngẩn mà anh thật mê đắm, em đâu đẹp lắm nhỉ )
Những lúc không thể nghĩ ra được mẫu thiết kế mới, những bản vẽ vất lung tung , nàng chạy đến và ào vào phòng tôi như cơn gió báo bão, thu dọn xong nhà cửa mặt nàng đỏ nhừ … cởi phăng chiếc quần jean ném vào góc phòng , chỉ còn chiếc áo chemise và bộ điệu kênh kênh, nàng ngửa mặt nhìn tôi cười chế nhạo
_ anh làm em “bất lực” mất rồi !
và nàng ôm tôi, những chiếc hôn ngọt lịm trong tiếng cười , thương vô cùng cái cách nàng yêu tôi , giữa bao điều bề bộn của cuộc sống, nàng cho tôi khoảng trời xanh vô lượng bình yên , tôi nhớ từng cử chỉ của nàng khi làm tình , dịu dàng và âu yếm , không một khoảng nào ngừng chuyển động giữa hân hoan, nàng cho tôi cảm xúc của cánh buồm được bung ra giữa biển , mà nàng như những đường may ziczac trên cánh buồm giữ chặt gió , con thuyền say đắm nong đầy gió lướt đi, sóng theo nhau vô tận tràn vào bờ ( em có biết không )
Hoa dại luôn hồn nhiên với cuộc đời , từng cánh hoa bé nhỏ đẹp tha thiết, màu của nó mong manh nỗi tàn phai .
Có phải vì vậy mà em không bao giờ nói yêu tôi.
Có phải vì vậy mà em không còn ở cuộc đời này cho tôi.

Thu dọn va ly cho H, với nỗi buồn riêng trong tâm tư mỗi người, sự chia tay là cách tốt nhất cho chúng tôi khi đã cùng nhau một đoạn đời vừa qua. Chúng tôi ngồi bên nhau im lặng những giờ còn lại . . . phút lưu luyến cũng qua đi.
Mỗi suy nghĩ của chúng tôi ẩn dấu niềm vô vọng . . . khói xám đầy đôi mắt của H.
Lẽ ra tôi phải tìm mọi cách để cancel chuyến bay nhưng sự im lặng của H có lẽ cũng giống tôi .
Ký ức dài hơn cuộc đời của chúng ta.
Hãy giữ cho thật đẹp, ngày mai em cũng là ký ức của anh rồi ( đúng không ? ) tôi nắm nhẹ bàn tay lạnh ngắt của H
. . . Không từ đâu hết bắt đầu một cuộc tình kể cả nỗi chia xa .

NGUYỄN THỊ THANH DUYÊN

NHẬT KÝ ( tôn nữ thu dung)

DSC09917

Bạn muốn biết : NGƯỜI EM YÊU LÀ AI ???
Bạn muốn nghe MÀU TÍM HÁT ???
Bạn muốn thấy BÊN KIA TRỜI TƯỞNG VỌNG ???
Bạn muốn nói ĐỪNG ???
Bạn muốn tìm MỐI TÌNH ĐẦU và VẦNG TRĂNG CŨ ???
Bạn muốn gởi đến ai một LỜI TẠ ƠN BÉ NHỎ ???
Hay đơn giản bạn chỉ cần tiếng hát của một CON DẾ BUỒN TỪ ĐÊM NGHÌN TRÙNG MÂY BAY???
…Và cuối cùng bạn sẽ tự nhủ MỚI BIẾT RẰNG KHÔNG THỂ NÓI KHÔNG MUA …
Ủa quên , ủa quên MỚI BIẾT RẰNG KHÔNG THỂ NÓI KHÔNG YÊU !!!
Hãy tìm NHẬT KÝ TÔN NỮ THU DUNG , gồm 124 trang ( không tính trang bìa ) và cũng chừng đó bài thơ viết từ THUỞ LÀM THƠ YÊU ANH cho đến THUỞ LÀM ANH YÊU THƠ …

DSC09918

NƯỚC SON

nguyendinhbon

Nước son
Đầu nguồn rất xa dòng sông Mẹ
Vượt những thác ghềnh mùa lũ
Rải những hạt phù sa về châu thổ
Máu đồng bằng?

Nước son
Ngày đó má em hường
Tình đầu như ngã ba sông
Gặp khi nước ròng bèo trôi mây giạt
Tím cành hoa run rẩy
Một chiều đi…

Nước son
Nụ cười em thơ mảnh đời cơ cực
Những căn chòi gió thốc
Bên vàm sông đã vắng câu hò…

Miền tây, miền tây xa
Hai mươi năm nhớ mùi cá bống
Nhớ mùi hương rạ mới
Mùi da mười chín
Đêm xưa…

Nước son
Ôi những dòng kinh lên sắc đỏ
Rượu đã tràn ly, ai khóc
Lục Vân Tiên?

NGUYỄN ĐÌNH BỔN

XUÂN LỘC

linhphuong

Xe ngang Xuân Lộc càng thêm nhớ
Năm xưa ta bỏ lại một người
Khép mắt ngủ yên ngày thất thủ
Thị trấn buồn phủ kín khăn sô

Giặc giết em khi ta được lệnh
Theo đoàn quân về giữ Sài Gòn
Gạt lệ lên đường vào cuộc chiến
Thương xác bạn tình không ai chôn

Trời đất quay cuồng trong căm giận
Mất em ta mất cả quê nhà
Thủ đô ai cắm cờ tang trắng
Để hồn ta đau mãi chưa nhòa

Xe ngang Xuân Lộc càng thêm nhớ
Em chết lâu rồi không mộ bia
Xương tàn-cốt rụi-còn đâu nữa
Ta khóc đời ta-em cắt chia

LINH PHƯƠNG

TÔI VÀ NGÔI NHÀ CÓ VẦNG TRĂNG KHUYẾT

daolam

Tôi có thói quen buổi tối ít khi ra khỏi nhà, ngoại trừ lúc có công việc gì đó cần thiết. Với tôi không gian quen thuộc, gần gũi là căn phòng riêng của mình. Ở đó như một ốc đảo riêng biệt, tách hẳn cái nhộn nhịp ngoài kia bởi bên ngoài cánh cửa là thế giới khác, thế giới của những xô bồ nhộn nhịp, của bon chen đố kỵ, rất khó để tôi hoà mình vào được.
Tôi yêu căn phòng của mình. Ở đây tôi được tự do, không bị ràng buộc bất cứ điều gì, tôi mặc sức vung vãi, nào sách, truyện, thơ, nhạc, lên giường, thậm chí cả vỏ bao thuốc lá và vài vỏ chai bia nằm vùi dưới góc giường, mà không sợ ai dòm ngó, có những cục đá cảnh, vài bức tranh, vài tấm thư pháp, bình hoa, tất cả quá đổi thân quen, đến độ mỗi lúc đi đâu xa vài ba hôm là tôi lại thấy nhớ, thấy nôn nao, rồi lại muốn quay về, về để được nằm dài trên chiếc giường quen thuộc, quàng tay ôm chiếc gối vào lòng, nhắm mắt trong tiếng nhạc ru êm nhẹ nhàng, dẫn tôi vào trạng thái thả lỏng. Những lúc như thế, tôi rất hạnh phúc vì không còn nghĩ đến điều gì, tôi gạt bỏ tất cả, tạm quên tất cả, mong tìm thấy cho mình hai chữ an nhiên. Đó là những khoảnh khắc tôi được sống với chính mình, cho dù có thể là ngắn ngũi nhưng với tôi nó quý giá đến ngần nào.

Có những đêm tôi choàng thức dậy, sau một giấc ngủ vùi thường là không dài. Cái thói quen ít ngủ không phải bây chừ mới có mà từ ngày con gái, tôi vẫn đã như vậy. Những lúc như thế, tôi không bao giờ bật đèn, trong cái ánh sáng vàng vọt, mụ mị từ ngọn đèn đường hắt lên, tôi thích một mình loanh quanh từ phòng ngoài vào phòng trong và ngược lại, để nhìn ra khoảng không bốn phía từ những vách tường bằng kính chỉ cần kéo bức màn lên là tôi có thể cảm nhận
hết thành phố về đêm với muôn sắc muôn màu.
Tôi thích sống trong trạng thái lặng yên này, để nghe cái cảm giác cô đơn ùa về chiếm ngự tâm hồn mình như một chất men tạo cơn say, ấm áp mà buồn bã, gần gũi mà lạ xa.
Những đêm trời có trăng, bầu trời trong vắt một màu, những ngọn đèn dưới thấp lung linh rực rỡ sắc màu cho tôi cảm giác thật dễ chịu, lúc đó mọi bực bội lo toan gần như tan biến, trong tôi chỉ còn lại ánh trăng hoà vào hơi thở của chính mình.
Ở đây, có một đêm đã lâu, tôi không còn nhớ bắt đầu từ đêm nào, ngày nào, tôi đã tìm thấy cho riêng mình – một vầng trăng khuyết. Lúc đầu khi nhìn về phía dòng sông Hàn tôi thấy trong cái khoảng cách mơ hồ đó xuất hiện một vầng trăng khuyết lung linh kỳ ảo đến lạ lùng. Tôi đã lặng yên, ngắm nhìn rồi chìm sâu trong một vùng ký ức…

Tôi nhớ Đà Lạt đến nao lòng, nhớ những ngày còn con gái học trò, nhớ những đêm cả bọn lang thang quanh bờ Hồ Xuân Hương, qua những con đường ngào ngạt mùi Ngọc Lan, ướt sũng sương rơi trên vai lạnh, những cơn mưa phùn rất nhẹ, nhẹ đến nỗi đội đầu mà đi chỉ thấy lấm tấm như hơi sương, hồn nhiên với những trò nghịch ngợm của một thời mới lớn.
Nhớ căn phòng nhỏ trên lầu3 bên hông cầu thang từ Hoà Bình vào chợ. Mùa đông, buổi sáng mở cửa sổ là căn phòng tràn ngập sương mù ướt đẫm chiếu chăn, lạnh đến nỗi hai bàn tay lồng vào nhau không đủ ấm, thích nhất những sớm mai, chiều, vàng nắng, từ cửa sổ nhìn ra thoai thoải hai bên sườn dốc những nụ hoa Bồ Công Anh nở trắng bạt ngàn chỉ cần một cơn gió thoảng qua, cả một mãng trắng tinh, nhường lại cho một thảm nhung xanh màu cỏ biếc những cánh hoa li ti bay cả một khoảng trời phố, xoay tròn ngộ nghĩnh như một trò chơi, đó là một khoảng trời rất xanh trong miền ký ức tuổi thơ tôi.

Đêm nay. Nhờ vầng trăng khuyết trước mặt, tôi nghiệm ra trong cái im lặng đêm thẩm sâu của thành phố về khuya, khiến lòng tôi luôn luôn xao động, những nỗi buồn không biết từ đâu ùa về. Có lẽ đôi khi mình đã vô tình bỏ quên những kỷ niệm đẹp, khi mà có dịp trở lại tôi và khoảng trống mơ hồ quấn quít bên nhau, những mãng sáng tối của cuộc đời tự dưng ập về réo gọi. Cuộc đời không cho mình những ngày vui trọn vẹn, không cho mình những niềm vui tròn đầy, cho nên chỉ còn biết trang trải, gởi gắm vào những con chữ, mong tìm chút thảnh thơi.

Phải mất một thời gian dài, tôi mới để ý vầng trăng khuyết ấy, đêm nào cũng đứng yên một vị trí, không xê dịch thay đổi. Sau này tôi mới hiểu, đó chỉ là một ngọn đèn có lẽ từ sân thượng một ngôi nhà cao tầng nào đó, mà chủ nhân đã vô tình hay cố ý gởi gắm cảm xúc mình vào trong đó.
Phát hiện này không làm tôi bất ngờ vì thực ra tất cả chúng ta đang sống trong một thế giới ảo, lẫn lộn giữa thực hư hư thực.
Ý niệm trong tôi luôn trung thành với mình là niềm vui mỗi khi kéo tấm màn lên, trước mắt tôi là hạnh phúc là niềm vui quen thuộc ùa về, cho tôi cảm giác lâng lâng gần gũi cũng có đêm chủ nhân vì một lý do gì không vui đã dắt vầngtrăng dạo chơi đâu đó và như thế nỗi hụt hẩng, trống vắng lẫn buồn bã khiến tôi không muốn làm bất cứ một điều gì hết ngoài sự chờ đợi điều kỳ diệu sẽ mang về trả lại tôi vầng trăng khuyết yêu thương.
Với tôi những đêm trăng luôn mang đến cho mình những cảm xúc tuyệt diệu, có thể đó là nỗi buồn, có thế đó là niềm vui. Hơn thế, những đêm trăng khuyết có sức hấp dẫn riêng, quyến rũ và lôi cuốn tôi vào những cơn mơ. Tôi nghĩ. Ai cũng có một cái gì đó cho riêng mình.
Với tôi. Vầng trăng khuyết mỗi đêm từ căn phòng mình nhìn ra, tôi thấy gần gũi, tin yêu để gởi gắm vào đó một chút riêng tư của chính mình.
TÔI TÌM THẤY TÔI .
TỪ NGÔI NHÀ CÓ VẦNG TRĂNG KHUYẾT.

DAO LAM

CON SÁO SANG SÔNG

phamnguyen

Khi đưa tiễn nhau
Em về nơi khác
Lòng nghe dấy đau
Trùng trùng phai lạt

Giữa dòng trôi giạt
Đôi nhánh lục bình
Từng giọt mưa xanh
Xuống đời ray rứt

Thổi hoài heo hút
Cơn gió mũi lòng
Ta về phòng không
Khêu đèn thao thức

Tóc nào nhẫn nhục
Che lấp sông dài
Có người sáng mai
Không chờ nghe khóc

Chiều nay sợi tóc
Rơi xuống gối nằm
Đường phố lạnh câm
Cắt bàn chân mỏng

Thuyền trôi bé bỏng
Một người sang sông
Dội ngược về sông
Bài ca con sáo

Em như cơn bão
Bay qua đời thường
Ta như mùa xuân
Ngại ngần cỏ lệ

Tình yêu quá trẻ
Mà ta sắp già
Một dòng mưa sa
Cũng làm rét mướt…

PHẠM NGŨ YÊN
(Tháng 9, 2014)

CẢM ƠN NHỮNG GIỌT SƯƠNG

khuatdau

…với một con thuyền nát và lá buồm rách bươm
vượt qua chính số phận mình
tôi sắp đến nơi tôi phải đến
một nơi xa thẳm ngoài vũ trụ
nơi không có mặt trời
cũng chẳng có trăng sao
giống như dấu chấm
hết
…tôi rất vui khi bỏ lại cuộc đời này
những tị hiềm tối ám
những ảo tưởng bão giông
những xích xiềng ngày đêm khua loảng xoảng
những biên cương đẫm máu tranh giành
những hận thù không đáng có
…bỏ lại hết để tròn trĩnh một con số không
lăn vào một nơi không trọng lực
lăn và lăn mãi
vào thời gian vô cùng
…Xin cảm ơn kẻ ghét người thương
cảm ơn mái hiên nhà trong những đêm trăng tỏ
cảm ơn những giọt sương
đẹp như nỗi buồn…

KHUẤT ĐẨU
(15/6/2014)

NHỮNG CÂU CHUYỆN NHỎ ( Dịch)

tonnuthudung

CÂU CHUYỆN nhỏ VỀ một NHÀ VĂN …

Có một nhà văn đến thăm thành phố NewYork, cô muốn đi bộ để tường tận ngắm từng ngõ ngách nhưng rất sợ mình đi lạc ( điều này nghe quen quen…) vì cô chỉ biết một chữ tiếng Anh DUY NHẤT là HELP ME . Do đó khi rời khách sạn, cô dừng lại góc phố đầu tiên và RẤT cẩn thận ghi tên đường nơi khách sạn tọa lạc vào sổ tay ( NHẬT KÝ )… Yên tâm , cô đi tiếp…
Mặc dầu rất cảnh giác , cuối cùng cô vẫn lạc đường… Không hề lo sợ , cô tiến tới gần một xe cảnh sát đang đứng gần đó … Sau những lời hỏi han quan tâm ân cần của vị cảnh sát , cô chỉ có một câu trả lời duy nhất : HELP ME.
Vị cảnh sát chở cô về đồn và tìm một người thông dịch viên cùng màu da ,màu mắt như cô.
Cô rất vui và giải thích ( bằng tiếng Việt ) với người thông dịch viên rằng : Mặc dù cô quên tên khách sạn , nhưng cô đã ghi rõ tên đường nơi khách sạn tọa lạc …điều ấy sẽ khiến việc tìm kiếm dễ hơn rất nhiều … Người thông dịch và các viên cảnh sát đều chúc mừng cô . Cô hãnh diện đưa ra quyển sổ mà cô đã cẩn thận ghi tên con đường ấy . Mọi người háo hức chụm lại đọc . Những chữ mà cô đã ghi chép là: ONE WAY STREET.
( Dịch từ ONE WAY STREET)

CÂU CHUYỆN nhỏ VỀ một HỌA SĨ

Một họa sĩ đến một vùng quê tuyệt đẹp , thuê một phòng trong nông trại để sáng tác vào một kỳ nghỉ hè …Hằng ngày ông đều ra khỏi nhà từ sáng sớm đến chiều tối mới về và sảng khoái dùng một bữa tối thật ngon rồi đi ngủ.
Cuối kỳ nghỉ, ông muốn trả tiền cho bác nông dân , nhưng bác nông dân từ chối :
– Không , tôi không cần tiền, hãy cho tôi một trong những bức tranh của ông. Tiền đâu nghĩa lý gì , nó sẽ hết , nhưng bức tranh thì còn đây mãi…
Ông họa sĩ rất vui và hạnh phúc vì ngay cả đến bác nông dân cũng CẢM được vẻ đẹp của tranh ông . Ông đưa tặng một bức tranh (theo ông là tuyệt tác) .
Bác nông dân hài lòng mỉm cười :
– Cảm ơn ông rất nhiều, con trai tôi đang ở London, nó muốn trở thành họa sĩ . Tháng tới nó về , tôi sẽ cho nó xem bức tranh này , và tôi nghĩ rằng nó sẽ không muốn làm họa sĩ nữa !!!
( Dịch từ YOUR PAINTING)

CÂU CHUYỆN nhỏ VỀ một THI SĨ

Một ông vua rất thích làm thơ và luôn nghĩ thơ mình rất hay vì được quần thần tán tụng lên tận mây xanh. Một hôm nhà vua đưa bài thơ mới vừa làm cho một triết gia xem , ông này chê dở , nhà vua tức giận tống ổng vô tù.
Thời gian trôi qua , khi được trả tự do, nhà vua mời ông dùng bữa tối và lại đưa xem một bài thơ khác… Triết gia quay lại nhìn những người lính canh : Các anh hãy đưa ta trở lại nhà tù !!!
( Dịch từ THE KING AND THE PHILOSOPHER)

Tôn Nữ Thu Dung

GỬI LẠI PHAN RÍ

maiviet

Tặng anh Huỳnh Hữu Võ và các bạn

Nắng còn đó sao bóng chiều vội xuống
Xe chưa đi đã gió thổi ven đường
Trong mắt ta xem chừng như lạ lẫm
Phố thị vừa đọng lại chút mù sương

Bạn tiếp ta lòng đầy hương biển mặn
Tình tràn như giọt rượu rót tràn ly
Bao năm người chân mây ta cuối bể
Gặp lại rồi như chưa hề chia ly

Giữa trời rộng nghe đời gần gũi quá
Cầm tay nhau thấy hết bể dâu mòn
Thương tóc bạn bóng sương nhòa vai áo
Gót chân về phai dấu những đêm hoang

Chiều đã nhạt trên lưng đồi Xich Thố
Thơ còn bay theo mây gió đại ngàn
Xe qua rồi ta với người ngoái lại
Sau lưng mình vừa gợn thoáng buồn tan

MAI VIỆT