BÀI HỌC CẢM ĐỘNG ”ĐÊM GIÁNG SINH”

Như thường lệ, mỗi Mùa Giáng Sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của mình. Giáng Sinh năm ấy, tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà anh tôi tặng là chiếc xe hơi, mà vì tôi có được bài học rất thú vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy…

Đã bảy giờ tối, mọi người trong công ty ra về gần hết, tôi cũng đến ”garage” lấy xe để về nhà ăn Giáng Sinh.

Có cậu bé ăn mặc rách rưới, trông như đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi. Mặt cậu tỏ vẻ rất thích chiếc xe. Thấy tôi đến gần, cậu cất tiếng: “Đây là xe của cô, ạ?”

Tôi khẽ gật đầu: “Đó là quà Giáng Sinh do anh cô tặng.”

Khi tôi vừa dứt lời, cậu bé nhìn tôi và sửng sốt: “Ý cô là… anh trai cô tặng chiếc xe này, mà cô không phải trả bất cứ cái gì? Ôi! Cháu ước mơ là…”

Cậu bé vẫn ngập ngừng. Tất nhiên, tôi biết cậu bé muốn nói điều gì nữa. Cậu muốn có người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe thêm lời nói của cậu. Nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống, bàn chân di di trên đất một cách vô thức và nói: “Cháu ước…, …cháu có thể trở thành người anh trai giống như vậy.”

Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên vì lời nói vừa rồi. Tôi bèn đề nghị cậu bé: “Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này?”

Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: “Cháu thích lắm ạ!”

Sau chuyến đi, với ánh mắt sáng ngời hy vọng, cậu bé hỏi tôi: “Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không?”

Tôi cười, gật đầu và nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Nhưng tôi đã lầm vì cậu nói khi xe tới gần nhà: “Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ…”

Nói rồi, cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng ai có thể sống trong ấy.

Ít phút sau, tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân; nhưng, lần này, hình như cậu không chạy như lúc nãy, mà đi rất chậm. Và theo cậu là cô bé nhỏ nhắn, với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp rất cẩn thận, rồi dừng lại cạnh chiếc xe của tôi và nói:

“Cô ấy đây, người mà, lúc nãy, anh nói với em đấy. Anh trai cô ấy tặng chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng Sinh, mà cô chẳng tốn một đồng. Ngày nào đó, anh cũng sẽ tặng em món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong Đêm Giáng Sinh và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa!”

Tôi không thể cầm được nước mắt và bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.

Ba chúng tôi lại bắt đầu chuyến đi vòng quanh thành phố, chuyến đi thật ý nghĩa mà tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng Sinh bắt đầu rơi.

Và cũng trong Đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa Lời dạy của Chúa Giêsu về Bác Ái: “Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác được hạnh phúc.”

(Bài viết không có tên tác giả. Phan văn Phước sưu tầm và xin đặt tựa đề theo ý người kể chuyện.)

HƯƠNG MUỘI

truongdinhtuan

cứ thế mà coi thường áo mão
dắt ngựa về vui hí đỉnh trăng non
nhạc sầu chưa đụng đến chon von
cánh mai rụng phai vàng nhan sắc

sông phủ phục lối về dị mộng
đà rêu phong bao thành quách lâu đài
hãy hò hẹn bội tình thêm chút nữa
muội hương là bụi cát rắc lên ngai

trái mùa nào rung động trên vai
hườm chưa kịp hoàn hồn trong môi ngậm
trả cho nhau một góc trời lận đận
một kinh thành vỡ nát phút chiêm bao

cứ thế mà điêu ngoa từng kẽ tóc
trần ai xanh lại thuở nguy nga
dựng bia đá bên phù du sợi khói
hào hoa ngày hương muội rắc lên ta

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

White Christmas

luuthy

“I’m dreaming of a white Christmas,
Just like the ones I used to know.
Where the tree-tops glisten
And children listen
To hear sleigh bells in the snow…”

Đó là những đoạn mở đầu của bài White Christmas thường được hát trong mùa Giáng Sinh.
Tác giả của bài hát và cũng là tác giả của bài quốc ca Mỹ God Bless America, Irving Berlin, là một người gốc Do Thái sinh đẻ tại Nga. Tên thật của ông ta là Israel Baline. Irving Berlin theo gia đình sang Mỹ để tránh sự kỳ thị, đàn áp, khủng bố và bức hại. Đặt chân tới đất Mỹ, gia đình định cư tại thành phố New York, và chàng thanh niên Israel Baline đã trở thành một trong những người viết nhạc lẫy lừng nhất trong lịch sử âm nhạc nước Mỹ dưới cái tên mới rất Mỹ là Irving Berlin.
Ông viết ra bản nhạc White Christmas vào những năm 1930, được ca sĩ Bing Crosby hát trên đài radio NBC lần đầu tiên cho công chúng vào đúng ngày Giáng Sinh 25 tháng 12 năm 1942.
Bài bát được ngay sự ủng hộ và yêu thích của tất cả mọi người, nhất là những người lính Mỹ xa gia đình đang chiến đấu trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai và những gia đình có con đang ở ngoài nước Mỹ sống kề cận với cái chết.
Năm 1942, Decca phát hành dĩa nhựa đầu tiên với tiếng hát của Bing Crosby.
Hai năm sau, 1947, Decca lại phát hành dĩa nhựa lần thứ nhì, và từ đó trở đi White Christmas trở thành là dĩa nhựa bán chạy nhất mọi thời đại với số lượng hơn 100 triệu dĩa.
Đúng 45 năm sau kể từ ngày White Christmas ra đời, năm 1975, White Christmas lại một lần nữa làm nên lịch sử! Lần này White Christmas nổi tiếng không phải vì được trình diễn trong một buổi hoà nhạc tiếng tăm nào đó, không nổi tiếng vì bởi được hát bởi một người ca sĩ nổi tiếng khác, White Christmas chỉ được hát trên radio, sau cái tin ngắn về thời tiết, “Sài Gòn lúc này nhiệt độ đang ở mức 112 độ F và còn có thể gia tăng hơn nữa…Sau đây mời các bạn nghe  I’m Dreaming of The White Christmas…”
Một bài hát Giáng Sinh đầy tuyết rơi lạnh lẽo trong một đất nước ở vùng nhiệt đới vào giữa mùa hè nóng nực trên 112 độ F.
Bài hát lần này lại tạo nên một kỷ lục mới, kỷ lục cũng hàng triệu, nhưng thay vì dĩa nhựa lần này là dĩa người. Từ khi bài hát được phát ra trên radio vào những ngày cuối tháng 4 năm 1975, ở cái xứ nơi bài hát được phát ra đó, có bao nhiêu người bỏ xác trên biển cả, trong rừng sâu, trong trại cải tạo, có bao nhiêu người bỏ xứ ra đi từ cái ngày đó cho đến cả bây giờ cũng đang tìm đủ mọi cách để ra đi.
Giáng sinh là mùa của sum họp, yêu thương và hy vọng.
White Christmas lại là bài hát khởi thuỷ cho chia lìa, oán hận, phản bội, đau thương và tuyệt vọng!

Lưu Thy Nguyễn

CHỌN…

reu

(em chọn con đường ít người đi
để có được một chút gì khác biệt
sự màu mè nhiều khi không cần thiết)

..

em chẳng bao giờ trách cứ anh đâu !
hạnh phúc chỉ là trò đùa nghiệt ngã
đến rồi đi như những người xa lạ
giấc mơ rơi như gió ném qua trời

em chọn con đường cho chính em thôi,
không có anh song hành trong đoạn cuối
ừ thì thôi, thì thôi không tiếc nuối..
hy vọng nào không hóa những mong manh

em chọn con đường không có anh
đem thất vọng gói theo làm hành lý
em cười khóc như một người mất trí
đi tìm mình trong những chốn không ai

rêu

TUYẾT Ở BIG BEAR

tonnuthudung

Dee nhắn : Tìm Dee ở địa chỉ này , anh nhé ! ( cô gởi cho tôi một tấm thiệp Giáng Sinh có ngôi nhà gỗ trong khu rừng ngập tràn tuyết trắng )
Như biết chắc rằng tôi sẽ đến, Dee ngồi chờ trên bậc thềm cao nhất của ngôi nhà gỗ bé nhỏ , xinh xắn y như trong tấm thiệp Giáng Sinh . Màu áo đỏ của Dee ấm áp như một đốm lửa giữa mênh mông tuyết.
Dee nói ( không nhìn tôi ) :
-Trong một giấc mơ , Dee thấy mình đã từng ở nơi này.
Tôi ấp hai tay mình vào khuôn mặt Dee lạnh ngắt , tái xanh ( Câu nào của Dee cũng bắt đầu bằng trong một giấc mơ những khi cô muốn đắm vào nỗi buồn đau tuyệt vọng ):
– Anh biết mà , trong giấc mơ ấy , Dee là chú tuần lộc lạc đàn đang ngơ ngác tìm khu rừng quen thuộc cũ .
Cô ngước nhìn tôi:
-Và Dee đã tìm ra một nơi trú ẩn khác … an toàn … nhưng vô cùng xa lạ…là anh.
– Có bao giờ em sống thực tế một chút xíu nào không hả Dee ?
Dee cắn môi , ngần ngại …rồi môi hơi nhếch một chút nụ cười :
– Thực tế là anh đã đến.
-Dee biết mà , lúc nào Dee gọi , bất cứ lúc nào .
-Dee vui vì điều đó .
Tôi muốn hút một điếu thuốc nhưng sợ Dee khó chịu , tôi hỏi :
– Lạnh không , Dee ?
– Anh muốn hút thuốc phải không anh ? Dee cũng muốn nhìn khói thuốc.
Như ngày xưa, Dee hiểu những gì tôi không nói. Điếu thuốc được thắp lên giữa trưa trắng xóa. Dee giao hẹn :
– Mỗi ngày 3 điếu
– OK, chỉ những ngày ở đây thôi nhé! Anh không hứa vậy lúc về nhà .
( Lúc về nhà, tôi loay hoay từng đêm thao thức…Dee làm gì ? Dee ở đâu ? nhưng tôi biết Dee chỉ bó gối ngồi nhìn hằng giờ ra khung cửa đêm khắc khoải )
Dee nói :
– Dee được nghỉ 3 tuần. Anh có lấy được phép không ?
– 3 tuần ở đây ? Dee có muốn đến một nơi nào khác ?
Dee nhìn tôi, giọng cô buồn không thể tả:
-Vâng, chỉ ở đây.
Tôi nhớ – ở một nơi gần giống nơi này, Dee áo choàng đỏ lướt trên ván trượt với những tiếng cười tan vỡ thủy tinh của thời thơ dại
Tôi nhớ- ở một nơi gần giống nơi này, Dee tóc ngắn dưới chiếc mũ lưỡi trai màu cam chói mắt gọi tôi hoài từ bên kia bờ đại dương
Tôi nhớ- ở một nơi gần giống nơi này ,Dee bé nhỏ ngã vào tay tôi từ một ngày nào xa xưa với những vết thương thầm lặng
Tôi nhớ- ở một nơi gần giống nơi này , Dee thảng thốt : Dee không nghĩ anh đã chờ Dee lâu đến vậy
Tôi nhớ – ở một nơi gần giống nơi này, Dee đã rơi lại những giọt nước mắt hạnh phúc lẫn lo âu : Đừng chờ đợi gì ở Dee anh nhé !
Tôi nhớ – ở một nơi gần giống nơi này , tôi nhiều lần khẳng định : Dee , hãy gọi anh bất cứ lúc nào Dee muốn.
(Nhưng Dee đã không gọi tôi thêm một lần nào nữa…Không một lần nào .)
Dee co ro như một chú thỏ con bị lạnh, tôi nói :
-Vào nhà thôi , Dee.
Ngôi nhà thơm ngát mùi gỗ thông và củi cháy. Chiếc lò sưởi ấm áp với những ngọn lửa reo vui. Trên cây Noel trắng bạc được trang trí bằng những quả châu xanh biếc là những tấm hình nhỏ bé với bao nhiêu là khuôn mặt thiên thần, đong đưa , đong đưa… Dee nói :
-Dee chọn nơi này để chết.

den-nhat-ban-lang-bang

Không nhớ bao nhiêu mùa Giáng Sinh tôi lại về đây, ngôi nhà gỗ trong rừng trên đỉnh Big Bear trắng xóa … kể từ ngày những đóa hướng dương vàng rực từ tay mười cô bé khiếm thị thả xuống mộ Dee rực rỡ hơn cả màu nắng vàng trên cỏ xanh.
Không nhớ bao nhiêu buổi trưa tôi thắp cho riêng mình điếu thuốc để trong làn khói bay lãng đãng thấy Dee áo đỏ, khăn quàng đỏ về ngồi lại cạnh tôi…bé nhỏ , xanh xao , đầy nương tựa.
Không nhớ bao nhiêu lần tôi nghe tiếng Dee lẫn trong tiếng gió xao xác đến nao lòng : Tìm Dee ở nơi này , anh nhé !
Không nhớ bao nhiêu lần tôi khẳng định : Dee, gọi anh bất cứ khi nào Dee muốn.
Nhưng Dee đã không thèm gọi tôi thêm một lần nào nữa …
Không một lần nào …

Tôn Nữ Thu Dung

ĐẰNG SAU GIẤC MƠ TRÔI…

daolam

nếu ước mơ có thật
như mùa đông đang về
thì ta và Đà Lạt
đâu phải đợi anh về…

ước mơ không tái sinh
nên lạc ngôi sao lạ
anh bỏ ta một mình
giữa Giáng Sinh lạnh giá…

con đường quanh co dốc
sương núi quyện Thánh Đường
giữa mênh mông Đà Lạt
hoa nồng nàn thắp hương…

không xa xôi như núi
không gần gụi như đồi
anh như thể dấu hỏi(?)
đằngsau gấc mơ trôi…

có hạt sương chìm khuất
trong khoé mắt ai quì
nếu ước mơ có thật
Chuá ra đời làm chi?…

anh xa xôi như núi
hay gần gụi như đồi
cũng chỉ là dấu hỏi
đặt cuối giấc mơ thôi…

mãi mãi là hoài niệm
là chiêm bao Giáng Sinh
mãi mãi là dấu chấm
phía cuối một cuộc tình…

MÃI MÃI LÀ HOÀI NIỆM
ĐẰNG SAU GIẤC MƠ TRÔI…

DaoLam

THÔNG ĐIỆP MÙA GIÁNG SINH

Tặng quà là một thói quen của nhiều người trong mùa lễ, nhất là vào 2 tháng cuối năm. Theo dự đoán của National Retail Federation (NRF), số tiền mua sắm trong 2 tháng 11 và 12 là $620,000 triệu, chiếm gần 20% của tổng số $3,194,318 triệu tiền thu bán lẻ trong cả năm. Năm ngoái, con số tiêu thụ quà cáp cũng khoảng đó, $592,660 triệu so với $3,083,319 triệu của toàn năm. American Research Group, Inc. ước tính trung bình một người Mỹ tiêu khoảng $1,051 cho năm 2014, $846 năm 2013, $950 năm 2012…v..v.
Người ta hồi hộp chờ Black Friday, ngay sau lễ Tạ Ơn, một dịp khuyến mãi hơn 50%. Mọi người háo hức mong dịp hạ giá cuối tuần vì hầu như các cửa hàng bán lẻ đua nhau (đại) hạ giá từng ngày. Từ đầu tháng 12, ai nấy đều hỏi thăm nhau đã mua sắm gì chưa cho lễ Giáng sinh. Trong suốt tháng 12, nhất là 12 ngày trước lễ Noel, bắt đầu từ ngày hôm qua 13/12, hầu như các cửa hàng đều đổ hàng ra bán với giá hời không ngờ. Tôi quen một ông bà nọ, có 8 người con đã lập gia đình. Bà than mỗi năm vào dịp Noel, con cái kéo đến nhà ăn reveillon, mang theo quà cáp chất ngập cây thông Noel. Tôi hỏi sao quà đâu nhiều thế. Bà nói tính ra cha mẹ mua cho mỗi đứa con một món quà, nhưng chúng nó vẫn có lệ đổi quà, nghĩa là một gia đình vẫn phải mua quà cho từng ấy đứa cháu. Bà kể thêm, trung bình mỗi gia đình 2 đứa con, mỗi đứa nhận gần 10 món quà từ ông bà, cha mẹ, bác, chú, dì, cậu. Khuya khi ra về, đứa bé khệ nệ khiêng từng ấy món quà ra xe… nhiều lần. Quà cáp xếp chồng lên còn cao hơn đứa bé. Sau đêm Vọng Giáng sinh, ông bà nhìn thấy giấy bao quà, hộp quà để lại chất đầy một góc phòng mà ngao ngán vì phải dọn dẹp. Cha mẹ mải mê sắm quà, con cái nôn nao nhận quà… và quên đi ý nghĩa đích thực của mùa Giáng sinh.
Hơn 2000 năm trước, một Hài nhi sinh ra nơi cánh đồng vào một mùa đông lạnh lẽo. Đợt kiểm tra dân số theo lệnh của hoàng đế Ceasar Augustus khiến cha mẹ Hài nhi phải về nguyên quán để khai báo. Trên đường đi, bà Maria đã đến lúc mãn nguyệt khai hoa nhưng không kiếm được chỗ trú. Nhà trọ thì đông vì dân tứ xứ đổ về, nên ông bà phải tạm trú trong hang của mục đồng ở lại qua đêm để canh chừng súc vật, và chính nơi tồi tàn hôi hám đó, bà đã sinh hạ một Hài nhi, đặt tên là Giêsu, (xem Luca 2:1-20).
Khách đầu tiên đến thăm Hài nhi là các mục đồng, sau nữa là 3 nhà chiêm tinh ở phương Đông mang đến vàng, nhũ hương, và mộc dược. Đây là 3 món quà đầu tiên của Hài nhi. Lệ tặng quà cho trẻ em thịnh hành từ thế kỷ 14 ở Âu-châu, theo truyền thuyết thánh Nicholas chui qua ống khói để tặng quà vào ngày 6 tháng 12. Tục lệ này theo chân những người di dân sang Tân Thế giới và thịnh hành vào đầu thế kỷ 19 với tên mới Santa Claus, biến thể từ chữ “Sinterklaas”, nghĩa là thánh Nicholas. Rồi tục lệ này phổ biến rộng rãi khắp Hoa kỳ, và những nhà sản xuất dựa vào để tung ra những sản phẩm với giá hạ để khuyến khích người tiêu thụ. Và con người dần dần đắm mình vào quà cáp, vào sự tiêu thụ.
Ý nghĩa đích thực của Giáng sinh là sự nghèo khó, bắt đầu từ bài giảng trên núi của Đức Giêsu thuộc vùng Capharnaum, Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì nước Trời là của họ, (Mt. 5:2-12). Tinh thần nghèo khó là cho đi, chứ không nhận.
Hôm 9 tháng 12, thành phố Tarrant, bang Alabama, cảnh sát viên William Stacy bắt một người đàn bà ăn cắp một hộp tá trứng thuộc cửa hàng Dollar. Bà bị ông chủ tiệm bắt chận với tang vật trên tay. Anh nhận diện ngay người đàn bà vì trước đây đã có khiếu nại từ khu nhà bà ta ở, và anh biết tình trạng gia đình của bà đang gặp khó khăn. Ông chủ tiệm thấy tá trứng cũng chẳng đáng gì nên quyết định không truy tố, viên cảnh sát móc tiền túi trả tiền tá trứng cho chủ tiệm. Bà khẩn khoản trả tiền lại cho viên cảnh sát nhưng anh không nhận. Anh chỉ nói, “cách hay nhất bà trả ơn tôi là đừng ăn cắp nữa.” Một người khác quay cảnh viên cảnh sát William ôm lấy người đàn bà đang nước mắt ràn rụa và phóng lên Facebook. Chỉ trong một ngày, đã có 265,000 lượt xem với nhiều lời bình tán dương hành động nhân bản của viên cảnh sát. Ông cảnh sát trưởng Dennis Reno cũng không tiếc lời khen ngợi William đã cư xử thật đúng với danh dự của một viên cảnh sát.
Trước đó vài ngày, ở cửa hàng Walmart tại thành phố Rotterdam, bang New York, Jenny Karpen, nhân viên tính tiền gặp phải một tình huống khá tế nhị. Một ông lão lụm khụm đẩy xe chất thức ăn của người và chó đến quầy tính tiền. Jenny tính ra ông hụt $40. Lục mãi trong túi không còn đồng nào để trả, ông xin lỗi và lấy từng món ra khỏi xe cho vừa đủ tiền. Nhìn cảnh ông già lụ khụ, đơn chiếc, Jenny quyết định trả dùm ông số tiền thiếu hụt. Ông đẩy xe đi không nói một lời cám ơn vì già lẩm cẩm chẳng hiểu việc Jenny vừa biếu ông $40. Jenny mỉm cười chúc ngày lễ bình an. Nhưng hành động đó không qua được sự quan sát của người đứng sau ông lão và bà muốn trả $40 cho cô nhân viên tính tiền. Jenny từ chối. Cô chỉ mong hành động nhân từ này sẽ khuyến khích những người khác bắt chước, nhất là trong mùa Giáng sinh.
Cho đi nghĩa là bản thân mình phải mất, phải thua thiệt. Nhưng không hẳn “cho đi” lúc nào cũng mất. Có những cái chúng ta cho đi nhưng chẳng mất mát gì. Chẳng hạn như nụ cười. Mẹ Têrêsa Calcutta có lần bảo một chị sửa soạn đi giúp những người vô gia cư bệnh tật trong khi chị đang có chuyện buồn nên nét mặt không vui, “những người nghèo khổ rất cần những nụ cười vì đời họ đã có quá nhiều buồn khổ, khi chúng ta đến săn sóc họ nên mang theo nụ cười và niềm vui, nếu chị đang có chuyện buồn thì nên ở nhà làm những việc khác.” Nụ cười không tốn người cho một xu. Bắt đầu từ nụ cười giữa vợ chồng, giữa cha mẹ với con cái, rồi lan ra những người chung quanh. Chuyện nhỏ, đơn giản nhưng tác dụng của nó thì vô vàn.
Khi môi nở một nụ cười, chúng ta đã là người tử tế. Một việc nhỏ thôi, nhưng nếu làm cho những người chung quanh, đó là hành động tử tế. Hai chữ “tử tế” có một thời chẳng nghe ai nói đến, chứ đừng nói đến có người hiểu được ý nghĩa của nó. Tử có nghĩa là nhỏ. Tế là việc bình thường. Ngay định nghĩa của chữ “tử tế” đã nói lên nghĩa nhỏ bé và thường tình. Nó đơn giản, không lớn lao, không đòi hỏi phải hy sinh quá sức. Việc làm của người tử tế nên hiểu rộng hơn là một nụ cười.
Một cuộc khảo sát ở trong nước hỏi các bạn trẻ thế nào là “tử tế”? Thật ngạc nhiên khi các bạn trẻ quan niệm tử tế như biết cho đi và không cần nhận lại; là tuân thủ đúng luật khi tham gia giao thông; là ăn mặc phù hợp, đúng nơi đúng chỗ; là chấp nhận khuyết điểm của người khác; là ngăn bạn làm điều xấu…v..v. Khi lái xe chấp hành luật giao thông là tử tế với xã hội. Ngay cả đến cách ăn mặc cũng thể hiện tinh thần tử tế. Vào những nơi trang nghiêm, nên ăn mặc kín đáo, biểu lộ lòng kính trọng thần thiêng, là tử tế với những bậc đáng kính. Các em Hướng đạo dành một buổi chiều đến dọn bữa cho những kẻ vô gia cư là một việc làm tử tế. Khi một người làm mình phật lòng bằng lời nói, bằng hành động, người tử tế nên bỏ qua. Tha thứ là một hành động tử tế. Trong một ngày, chúng ta có rất nhiều cơ hội để biểu lộ sự tử tế.
Sự tử tế không chỉ dành riêng nơi những người tốt, mà ngay những kẻ xấu vẫn có thể biểu lộ lòng tử tế. Al Capone, một tay găng-tơ nổi tiếng ở Chicago vào đầu thập niên 30, từng có những hành động tử tế. Thời đó, Hoa kỳ lâm vào cuộc khủng hoảng kinh tế, thất nghiệp hằng ngày nên số người vô gia cư nhiều không kể xiết. Capone mở ra những quán ăn tiếp nhận họ, những chỗ tạm trú cho những kẻ sa cơ. Capone còn thuê mướn khoảng mười ngàn người ở Chicago và trả tiền công xứng đáng và sòng phẳng. Capone còn phát không vé vào cửa những trận thể thao tại địa phương cho những trẻ em tàn tật. Nếu những kẻ ác còn làm được những việc tử tế thì huống gì chúng ta, những người hiểu được ý nghĩa của hai chữ tử tế.
Xã hội sẽ lành mạnh hơn khi ngày càng có nhiều người tử tế. Cộng đồng sẽ giữ được hòa khí nếu chúng ta đối xử tế với nhau. Bạn bè, người thân cũng thế. Tình thân sẽ kết chặt thêm khi cùng nhau cư xử tử tế. Trong mùa Giáng sinh, để chào mừng Đấng Cứu thế, chúng ta bắt đầu cư xử tử tế với nhau, bằng nụ cười, bằng lòng quảng đại, bằng nghĩa hiệp, và bằng mọi cách tử tế có thể.
Như thế, thông điệp của mùa Giáng sinh đã được gửi đi.

HẠ NGÔN

CÒN MÙA ĐÔNG Ở LẠI

tranvannghia

Dẫu gió có bay đi
Còn mùa đông ở lại
Triền sông đầy hoa cải
Thêm vàng nhớ áo ai

Rụng buồn xuống bờ vai
Ngỡ đời chao chiếc lá
Lối quen về bỗng lạ
Bên cầu nghiêng bóng mưa

Thổi lạnh bến đò xưa
Cánh buồm xa mây khói
Cuối chiều tôi đứng đợi
Ngơ ngác bờ cỏ lau

Tình xưa biết tìm đâu?
Tủi thân màu nắng xế
Hương một thời bước nhẹ
Đau lòng tháng chạp ơi!

TRẦN VĂN NGHĨA