RONG CHƠI NHƯ GIÓ BỤI ĐẦU XUÂN

nguyenngocnghia

Hạt bụi thênh thang hạt bụi mỉm cười
Chào xuân nghiêng chút lòng chệnh choạng
Lấm tấm nắng vàng chiều xuân đăm đắm
Nghe lời bi ca bọt sủi tràn ly

Câu chúc thực hư bồng bềnh khói tỏa
Lòng người chia như những nhánh sông
Sao ta cứ mãi tìm hoài ở đó?
(Góc phố nào cũng chật nỗi cô đơn)

Hạnh phúc nào còn trong bàn tay nắm
Nghễnh ngãng phố người chân thấp chân cao
Thuở xuân xưa rụng theo thời lãng mạn
Tình người cũng theo râu tóc bạc màu

Ừ, đã trót chân rủ chân phiêu lãng
Cứ nhẹ tênh tám hướng tang bồng
Thôi, bận lòng chi dăm điều vặt vãnh
Rong chơi như gió bụi đầu xuân….

NGUYỄN NGỌC NGHĨA
(Mồng 01 Tết Ất Mùi)

BÀI NGUYÊN ĐÁN

tonnuthudung

Ai rải tơ vàng trong nắng rơi
Mùa xuân hong tóc ở trên đồi
Một màu cỏ biếc thơm nguyên đán
Những hạt hoàng hoa…
lấp lánh trôi.

Ai gởi mây ngàn xanh ngắt bay
Tầm xuân hé nụ ở phương này
Có thoáng mịt mờ trong ký ức
Một trời thương nhớ khói sương say.

Ai thả giọt đàn theo gió lay
Ngũ cung lạnh tựa nét cau mày
Tôi nhặt nỗi buồn rơi trên cỏ
Và đếm giùm ai tiếng thở dài.

Ai nhón chân về trong chiêm bao
Hồn xuân lãng đãng cuối phương nào
Ai lỡ trăm năm lời hẹn cũ
Về đứng bên đời …tan tác đau…

Tôn Nữ Thu Dung

LÝ SÁO SANG SÔNG,

vukhue

Ta bảo đợi xuân sau em nhé,
Em không nghe vội bỏ lấy chồng
Em bảo sẽ già sang đông,
…không xinh xắn nữa!

Ta bảo hoa tàn, hoa lại nở
Sao em không tin lại bỏ lấy chồng,
Để mùa xuân không về trong ta nữa
Chỉ đông già,
nhớ mãi mắt em trong….

Mai bến ấy, tay bế tay bồng
Mắt kia không còn trong nữa.
Hoa vẫn nở vào xuân, em có biết?
Ta tự ru mình,
…bằng ký ức mùa đông.

Nhớ có một lần, ta có bảo
Này người yêu gắng đợi xuân hồng.
Nhớ mắt trong một lần hoen đỏ
Một chiều nghe,
câu ” Lý sáo sang sông”

VŨ KHUÊ

AI DÊ HƠN AI ???

trinhthanhthuy

Các nhà sinh vật học thường hay nghiên cứu, đối chiếu và so sánh sinh hoạt đời sống của thú vật với con người. Các cụ Việt Nam ta, không biết tự một ngày đẹp trời nào, cũng làm công việc quan sát này và đặc biệt chiếu cố tới đời sống tình dục của loài dê. Rồi trong một lúc đắc ý, từ ngữ “dê” tình cờ ra đời, góp chữ làm giàu cho kho tàng văn học dân gian lưu truyền từ đời này qua đời khác. Ấy cũng bởi cái khả năng sinh sản và giao phối mạnh mẽ, dê đã bị người đời gán cho những hình tượng xấu xa, dâm ô, đầy những thành kiến.

Từ “dê” được dùng, lúc như động từ, lúc như danh từ. Ngữ nghĩa, khi nhẹ, khi nặng. Khi nhẹ nó được nghĩ như “tán tỉnh, ve vãn”, ám chỉ những người có tính ham muốn và ưa chinh phục người khác (giới). Khi nặng, như dâm dục, thú tính, súc vật, ám chỉ những người mà lý trí không còn kiểm soát được sự ham muốn quá độ, nên hành động sai trái, đi tới xâm phạm, chiếm đoạt, hay có những cử chỉ, hành động quấy rối, sàm sỡ, quá đáng với người khác.

“Dê” còn được thêm thắt với nhiều nghĩa phụ để thành những từ kép và được sử dụng một cách rộng rãi như: máu dê, râu dê, dê xồm, dê già, dê cụ, dê gái.

Giữa nam và nữ, ai bị người đời gán cho danh hiệu có “máu dê” hay “35” nhiều hơn? Và tại sao?

Nếu bạn đọc để ý sẽ nhận ra một điều, từ lâu phái nam đã vang danh trong lãnh vực “dê” đặc biệt này. Những câu truyền cảng trên cửa miệng các bà mẹ khi dặn dò con gái thường là “Cẩn thận nghe con, đàn ông nào cũng có máu dê trong người”. Hoặc câu nói “Không dê sao gọi là đàn ông?” được các đấng mày râu phân bua, đính chính hay tự giải thích về hành động “tứ chi qườ quạng, vô tổ chức” của mình. Thậm chí, có người còn làm vè:

“Không dê sao gọi là đàn ông
Không dê liệu có làm chồng được không
Đàn ông là phải biết dê
Đàn ông phải biết chết mê đàn bà.”

Có người am tường hơn thì bảo “Đàn ông ai cũng có máu “35” trong người, không nhiều thì ít”. Quan sát kỹ hơn, người ta thường thấy phái nam chiêm ngưỡng phái nữ theo nhiều cách, kín đáo, tế nhị, hay lộ liễu, lố bịch, sàm sỡ. Họ thường nhìn ngắm. Có người nhìn lén, người lại nhìn chăm chăm như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương. Người lại ưa hành động cụ thể hơn bằng lời nói, cử chỉ. Do đó những từ như “dê đại trà”, “dê đạo lộ”, hay “bạ đâu, dê đấy” ra đời.

Phụ nữ thì sao? Họ có dê không?

Nếu hiểu theo nghĩa ve vãn, tán tỉnh thì phụ nữ cũng biết và rất thích tán tỉnh phái nam. Họ thể hiện nó bằng nét mặt, ánh mắt, nụ cười và những cử chỉ kín đáo thường là gián tiếp hơn trực tiếp. Có những phụ nữ tự tạo cho mình các nét quyến rũ riêng như một cái bẫy để nhử con mồi và quý ông cứ lao vào mà lầm tưởng rằng chính mình chủ động. Cách họ lắc đầu, vẫy mái tóc để lộ khuôn mặt, kiểu liếc khoé mắt có đuôi, kéo vai áo lộ một chút vai trần hay bờ ngực vun, uốn lượn cặp mông cong, khơi mở một câu chuyện… Tất cả những mời gọi có tính cách nửa hở, nửa kín ấy đều là những dấu hiệu ngầm của sự ve vãn. Có người chọn lối ăn mặc lộ liễu, hở hang. Người lợi dụng tài ăn nói lanh lẹ, uyên bác. Có cô hay liếm môi, thoa son ướt, hay đặt ngón tay lên môi xoa đi xoa lại như một gợi tình. Đôi môi phụ nữ là một công cụ ve vãn rất hiệu quả. Họ thích phái nam chú ý đển họ, phần lớn để thoả mãn và xoa dịu cái tự ái ít nhất họ còn có được sự quyến rũ.

Nếu bảo rằng phụ nữ không thích phái mạnh “dê”, theo nghĩa để ý, tán tỉnh mình, là sai. Họ rất thích sự ve vãn của đàn ông nhưng mỗi người thích một lối riêng. Có người yêu kiểu nhẹ nhàng, kín đáo, người ưa lối tấn công mạnh bạo, trực tiếp.

Có “chàng” đã tâm sự khi bị than phiền về lối dê sỗ sàng hay “dê đạo lộ” của họ.

“Hỡi ơi, phụ nữ làm sao hiểu được, những hành động có vẻ mang chút hơi hướm “quấy rối” đó đã làm cho đàn ông vui và hào hứng một cách đặc biệt, nhất là khi đã có chút rượu bia. “Dê” vốn là một đặc điểm nhận dạng không thể thiếu của phái mạnh từ xưa tới nay, kia mà.”

Có người tự thú, tuy được gọi là phái mạnh nhưng thật ra đàn ông là một sinh vật rất yếu đuối(lòng) và dễ động lòng. Chỉ cần một nụ cười duyên hay xởi lởi, một mái tóc đang cột tự dưng được gỡ bung ra, chẳng hạn. Ai cấm họ tự hiểu, đó là một thông điệp ngầm đầy khuyến khích của phái đẹp. Họ xem những lối ăn mặc hở hang, thừa da thịt, thiếu vải che, là những hành động “khiêu khích” gián tiếp hay trực tiếp mở đường cho con “dê” lòng họ xổng chuồng chạy bậy. Từ ý nghĩ đi tới giai đoạn hành động, giơ tay, động chân, tùy theo cá nhân. Không phải bất kỳ người nào cũng ủng hộ tác phong lợi dụng, quờ quạng đó. Phái nam thường xem đó là nỗi xấu hổ, làm mất mặt các đấng nam nhi. Nhưng đa phần quý ông khi rượu bia, chén chú chén anh vào, đều đồng ý rằng, đó là hành động vì mất tự chủ nên thông cảm được. Do đó, có người đã khuyên phụ nữ nếu không muốn bị “dê” hay xúc phạm nên tránh xa họ khi thấy họ có chút rượu bia hay bắt đầu say.

Vấn đề đôi khi được đặt ra tuỳ thuộc vào sự khêu gợi ở người phụ nữ, vì không có lửa sao có khói? Một người phụ nữ được trùm kín từ đầu đến chân chỉ chừa đôi mắt, làm sao khiến người đàn ông phạm tội? Tuy nhiên không phải vì sợ bị dê mà tất cả phụ nữ trên thế giới phải phục sức như phụ nữ Hồi. Chọn lưạ cách phục sức khêu gợi hay tự nhân dáng có sự khêu gợi, còn tuỳ thuộc vào quan niệm sống, phong tục và thời trang của phái nữ qua từng thời đại. Trong một cuộc phỏng vấn của một đài truyền hình, các thiếu nữ được hỏi “Các cô nghĩ gì về phái nam và các cô có ước muốn chinh phục họ không?”. Phần lớn đều trả lời “Bây giờ phái nam rất thích phụ nữ có ngực to nên chúng tôi ước có một thân hình đẹp với bộ ngực to và nếu có thể, có tiền để đi sửa ngực cho to”.

Nếu hiểu theo nghĩa “dê” là sự ham muốn hay khát khao dục tình thì phái nam có ham muốn “sex” nhiều hơn phái nữ không? Theo những khảo cứu khoa học gần đây nhất, quả thật phái nam có nghĩ và khao khát điều này nhiều hơn phái nữ. Qua một báo cáo của Edward O. Laumann, giáo sư bác sĩ, khoa xã hội học của University of Chicago, phần lớn quý ông dưới tuổi 60 nghĩ đến “sex” ít nhất là 1 lần trong ngày. Chỉ có một phần tư phụ nữ tiết lộ đã nghĩ đến nó thường xuyên. Nếu so sánh giữa nam và nữ khi có tuổi, khát vọng dục tình của nam cao hơn gấp đôi. Roy Baumeister, một tâm lý gia xã hội học của Florida State University, trong một nghiên cứu thăm dò, đã tìm ra quý ông thường xuyên bị dục vọng khuấy động một cách tự phát và hay tưởng tượng đến chúng.

Con ong, cái kiến, khát khao chuyện ái ân, loài vật có mùa động tình, con người cũng vậy. Phụ nữ chẳng khác, nhưng thường thì họ chỉ hưng phấn khi nến thơm được thắp lên và toả hương đúng lúc và dĩ nhiên người bạn tình là người đầu tiên phải gieo rắc mùi hương. Nhờ nhiều nghiên cứu khoa học mà người ta khám phá ra phái nam không những có ước vọng tình dục cao mà còn có tính khẩn thiết nữa. Phụ nữ như các con sóng ngầm trong khi đàn ông là những cơn bão dữ. Tuy nhiên phụ nữ thường đặt nặng giá trị cảm xúc và mối liên hệ lên trên hơn là khát vọng dục tình. Hơn nữa họ bị ảnh hưởng nặng nề bởi thành kiến đạo đức xã hội nên họ tự kếm chế mọi dục vọng. Vì thế cho dù họ rất ham muốn hay hứng khởi họ vẫn muốn phái nam khởi động và dẫn dắt, họ rất sợ phải mang tiếng là người chủ động.

Vả lại từ xưa, ngay trong truyền thuyết họ được quan niệm là một cái dẻ xương phụ thuộc nên họ tự động phải sống, hành động, sinh hoạt và tuân thủ theo nguyên một cơ thể con người của người đàn ông. Giáo điều, quan niệm và thành kiến xã hội đã đặt để, bắt buộc họ đứng về vị trí của một dẻ xương, một kẻ phụ thuộc, kể cả chuyện dục vọng sinh lý.

Đến đây chắc bạn đọc đã có chút khái niệm trong sự so sánh, nam và nữ, ai “dê” hơn ai rồi. Tuy nhiên trong tương lai, thời thế và quan niệm thay đổi, biết đâu chúng ta sẽ có một câu trả lời khác đi, phải không các bạn?.

Trịnh Thanh Thủy

Biên cương hành

phamngoclu

Biên cương biên cương chào biên cương
Chào núi cao rừng thẳm nhiễu nhương
Máu đã nuôi rừng xanh xanh ngắt
Núi chập chùng như dãy mồ chôn
Gớm, gió Lào tanh mùi đất chết
Thổi lấp rừng già bạt núi non
Mùa khô tới theo chân thù địch
Ta về theo cho rậm chiến trường
Chiến trường ném binh như vãi đậu
Đoàn quân ma bay khắp bốn phương
Lớp lớp chồm lên đè bẹp núi
Núi mang cao điểm ngút oan hồn
Đá mang dáng dấp hình chinh phụ
Trơ vơ chóp núi đứng bồng con
Khu chiến ngày tràn lan lửa dậy
Đá Vọng Phu mọc khắp biên cương
Biên cương biên cương đi biền biệt
Chưa hết thanh xuân đã cùng đường
Trông núi có khi lầm bóng vợ
Ôm đá mà mơ chuyện yêu đương
Thôi em, sá chi ta mà đợi
Sá chi hạt cát giữa sa trường
Sa trường anh hùng còn vùi dập
Há rằng ta biết hẹn gì hơn

Đây biên cương ghê thay biên cương !
Núi tiếp rừng rừng tiếp khe truông
Hãi hùng chưa trời hoang mây rậm
Mùa mưa về báo hiệu tai ương
Quân len lỏi dưới tàn lá dữ
Lá xôn xao xanh mặt hoảng hồn
Sát khí đằng đằng rừng dựng tóc
Ma thiêng còn ngán bọn cô hồn
Cô hồn một lũ nơi quan tái
Có khi đã hóa thành thú muông
Cô hồn một lũ nơi đất trích
Vỗ đá mà ca ngông hát cuồng
Chém cây cho đỡ thèm giết chóc
Đỡ thèm môi mắt gái buôn hương

Đây biên cương ghê thay biên cương !
Tử khí bốc lên dày như sương
Đá chảy mồ hôi rừng ứa máu
Rừng núi ơi ta đến chia buồn
Buồn quá giả làm con vượn hú
Nào ngờ ta con thú bị thương
Chiều hôm bắc tay làm loa gọi
Gọi ai nơi viễn xứ tha phương ?
Gọi ai giữa sơn cùng thủy tận ?
Ai người thiên cổ tiếc máu xương ?
Em đâu quê nhà chong mắt đợi
Hồn theo mây trắng ra biên cương
Thôi em, yêu chi ta thêm tội
Vô duyên xui rơi lược vỡ gương
Ngày về không hẹn ngày hôn lễ
Hoặc ngày ta mắt nhắm tay buông
Thôi em, chớ liều thân cô phụ
Chiến trường nay lắm nỗi đoạn trường
Nơi nơi lạnh trăm dòng sông Dịch
Kinh Kha đời nay cả vạn muôn
Há một mình ta xuôi biên tái
“Nhất khứ bất phục phản” là thường !

Thôi em, còn chi ta mà đợi
Ngày về thân cạn máu khô xương
Ngày về hôn lễ hay tang lễ
Hề chi ! buổi chinh chiến tang thương
Hề chi ! kiếp cây rừng đá núi
Nghìn năm hồn quanh quẩn biên cương !

Phạm Ngọc Lư
5 – 1972

GIŨ NẮNG

daolam

ta về
giũ nắng áo hoa
tầm xuân lã ngọn
bay qua phố người
xót xa
một chỗ ta ngồi
mùa xuân dành tặng
riêng người- người thôi!

ta về
giũ nắng ru lời
ngực đau nhớ nắng
lưng đồi ủ say
ta từ
đôi tám…mơ phai
một mình dan díu
mộng ngày cũ xưa

ta về
giũ tóc lau thưa
lá rơi đường vắng
người chưa kịp về
mốt mai
giũ rớt hẹn thề
một mình ta…
níu nắng về được không?

buồn theo
lau lách trổ bông
đưa tay giũ nắng
buồn trông nỗi đời
trăng sao
chợt rụng cuối trời
lặng thinh nhớ nắng
mù khơi nghìn trùng

BAO CHỪ
MÂY NÚI TRÙNG PHÙNG
CHO TA
GIŨ NẮNG-NGẠI NGÙNG-THƯƠNG ANH

Dao Lam

VỀ QUÊ ĂN TẾT

vudinhhuy

Cúi đầu trước ban thờ Tiên tổ
Thả khói hương về với vô cùng
Thăm cội mai già xơ xác nụ
Xót và thương chen chúc bập bùng

Cafe một mình mưa và rét
Lại ngóng vời nắng ấm phương xa
Nghiêng đáy cốc bóng mình thật lạ
Quẫn quanh đời vẫn cái ngã ba.

VŨ ĐÌNH HUY

CUỐI NĂM NHỚ CHUYỆN CŨ

buithanhxuan

“Lạy ông đi qua. Lạy bà đi lại, có linh thiêng xin nhập về đây trò chuyện với chúng tôi…”
Cái ly bằng sứ nhỏ xíu di chuyển từ từ trên bàn đặt tấm carton dán giấy trắng. Hai mươi bốn chữ cái. Mười con số và thêm mấy chữ THĂNG, GIÁNG, CÓ, KHÔNG để hồn trả lời cho nhanh, khỏi phải chạy lung tung tìm chữ. Tôi nhìn Ánh Hồng, cười : “ He he. Định nhát anh hả?” Em liếc xéo bằng đuôi mắt, nghiêm trang, trợn mắt, lắc đầu lia lịa. “ Hồn về!”
Ánh Hồng thỏ thẻ : “ Hồn là ai cho biết quý danh”
Cái ly sứ chạy vù vù, xiên chổ này, xẹt chổ kia. Ba ngón tay cái của Ánh Hồng, tôi và cậu em trai mười lăm tuổi đặt nhẹ nhàng trên đáy ly di chuyển theo. Đè mạnh, cái ly sẽ dừng lại vì hồn không đủ năng lượng để kéo. Sau một hồi chạy như tề thiên múa gậy, nó dừng lại đột ngột. Có lẽ hồn mệt nên nghỉ cho lại sức. Cặp mắt Ánh Hồng nhìn vào đáy ly không chớp “ Hồn có nói chuyện được không ? ” . Chậm rãi, từ từ như người chạy marathon về đích vừa đi vừa thở, cái ly di chuyển đến hai chữ C và O rồi dừng lại ở dấu sắt. “ Hồn là thánh, thần hay ma quỷ..” Cái ly lại chạy từ từ “ Ta là ..quỷ ”. “ Tôi biết hồn không phải là quỷ. Qủy không biết chữ”
“ Ha ha! Em xinh đẹp giỏi lắm”
Đôi môi đỏ mọng của Ánh Hồng nở nụ cười. “ Dạ, cám ơn. Xin hồn cho biết quý danh” Lại nhảy múa một hồi rồi dừng lại “ Ta là Thọ. Thiếu úy Thọ. Lính nhảy dù”
“Vì sao hồn chêt?”
“ Chết trận. Ở Thượng Đức”
“Quê hồn ở đâu?”
“Vũng Tàu”
“Hồn mấy tuổi ?”
“Hai lăm. Mắt em đẹp lắm”
“Dạ..”
“ Da trắng”
“Dạ”
“Môi hồng”
“Dạ”
Hồn dừng lại hơi lâu, lấy sức
“ Ngực đẹp.
“Dạ”
“To trắng hồng. ”
“Dạ..Mà không. Hồn nói kỳ quá!”
“Em hấp dẫn”
“Dạ..”
“ Ta muốn..”
“Hồn muốn cái gì?”
..
“ Hồn nói đi. Cần cái gì?”
“À, Ta muốn ..hôn ngực em”
Trời đất! Mặt tôi nóng ran, hai mí mắt giựt giựt. Nghe hai người âm dương chuyện trò nhưng không dám hó hé một lời. Phần vì sợ chuyện ma quỷ, phần thì tưng tức nên cổ họng nghẹn cứng. Không biết có thật hay là trò diễn của Ánh Hồng. Ngón tay tôi và thằng em trai vẫn đặt lên đáy ly nhưng biết đâu Ánh Hồng đẩy nó đi thì sao?
“ Ta mà còn ở thế gian, em sẽ thích..”
Cơn tức không nuốt trôi. Nó văng ra khỏi cuống họng của tôi : “ Hồn ơi ! là hồn. Nếu hồn có thiệt thì xin hồn đàng hoàng một tí. Đừng giở giọng dê xồm ra mà chọc nhé, nhé..Thiên lôi tôi cũng không ngán nói chi là hồn ”
Hồng liếc xéo bén ngọt, hàng lông mi che kín hai con mắt. “ Anh! Đừng chọc hồn giận”
Tôi quát “ Giận cái con khỉ. Thôi! dẹp ngay! Không chơi cái trò này nữa. Không lừa anh được đâu. Nhé! Ma mà dám đòi hôn..cái vú. Hứ! ”
Tôi đập tay xuống bàn. Cái ly chạy vù về chữ THĂNG như điện xẹt. Tôi hả dạ “ Ma với quỷ! Đừng có mà đem ma ra dọa ta nhé. Em yêu!..”
Không biết thật hay giả nhưng đêm đầu tiên cầu hồn kết thúc như vậy đó. Ánh Hồng đứng dậy cúi đầu chào mẹ tôi, ra ngoài dắt xe về không thèm nói với tôi một lời.

Tôi quen Ánh Hồng trong một buổi tiệc cưới bạn. Thời khốn khó chỉ có nước trà, rượu quốc doanh và bánh kẹo nhưng vui. Ánh Hồng là cô gái Hà Nội. Em ăn mặc giản dị nhưng đủ cho căn phòng rực sáng, lung linh thêm. Da trắng và đôi mắt trong veo, em thật xinh đẹp, tâm điểm của cái nhìn bọn con trai. Tôi may mắn ngồi bên cạnh Hồng, chuyện trò, hỏi han vài ba câu. Em lém lĩnh, sắc sảo và thông minh.
Sau tiệc cưới hai tuần, chúng tôi gặp lại trên một con đường, em và tôi cùng đi bộ dọc bờ sông. Thời gian sau đó thì..
Thỉnh thoảng tôi đưa Ánh Hồng về nhà chơi. Mẹ tôi không đồng tình cũng chẳng phản đối mối quan hệ này nhưng bà luôn nhắc nhỡ chuyện trai gái phải có giới hạn, đừng hại đời con gái người ta. Có lẽ từ cái tính tự nhiên của cô gái Hà Nội khiến cho mẹ tôi lo ngại
Chuyện cầu hồn, Ánh Hồng học được ở người chị mang từ ngoài Bắc vào, bày ra trò chơi này nhưng thật lòng tôi không thích và cũng không tin ba cái chuyện ma quỷ. Chìu ý Hồng nên mới có cái đêm khiến tôi bực mình, còn em giận dỗi bỏ về. Ánh Hồng tránh mặt tôi cả tuần nhưng mỗi chiều tôi đều kiên nhẫn đứng đợi trước phòng giao dịch tín dụng, nơi em làm việc
Kiên nhẫn sẽ thành công. Hồng nhăn mặt nhưng rồi cũng vui vẻ lên xe cho tôi chở về. Tôi hỏi : “ Chuyện hôm đó thật không?” Ánh Hồng đáp tỉnh bơ “ Sao lại không !”
Ba mươi Tết
“ Lạy ông đi qua, bà đi lại. Xin nhập hồn về đây..”
Cái ly sành nhỏ xíu từ từ di chuyển về chữ GIÁNG. Tôi hỏi “ Hồn có muốn nói chuyện với chúng tôi không?”
“Có !”
“ Hồn là nam hay nữ?”
“Nữ”
“Mấy tuổi?”
“Hai lăm”
“Tên gì?”
“Thọ!”
“Nữ sao tên Thọ”
“Thiếu úy Thọ”
Một dòng điện chạy khắp sống lưng của tôi, ngón tay run run đặt khẽ trên đáy ly “ Dạ, lạy hồn. Tôi xin lỗi”
“ Lỗi phải gì. Mày hỗn”
“Dạ, Tôi không biết”
“Ta bỏ qua”
“Dạ, cám ơn hồn”
“ Ta không thích nói chuyện với mày”
“Dạ..”
“Để Hồng nói”
“Dạ!”
Tôi xoay qua Hồng “ Em nói chuyện với hồn”
Hồng chồm người, nhìn vào cái ly sành “ Dạ, hồn muốn nói gì ạ ?”
“Bảo nó đi chổ khác”
“Hồn nói ai đi ạ”
“Thằng bồ em”
Tôi bước ra nhường lại chổ ngồi cho Hồng. Còn Mẹ tôi thay chổ của em
“Em đẹp lắm!”
“Dạ, nhưng xin hồn nói chuyện khác”
“Miệng em xinh lắm”
“Dạ”
“Ngực em trắng lắm!”
“Dạ..mà không. Hồn nói vậy nữa tôi nghỉ”
“Ta chưa biết hôn lần nào”
“Dạ”
“Còn hai đứa em”
“Em gì vậy hồn”
“ Em ruột. Chúng sống lang thang ”
“Tội quá. Có ai thờ cúng hồn không”
“Không”
“Tại sao”
“Mẹ chết”..
“Ba lấy vợ nhỏ”..
“Ba chết”..
“Dì ghẻ lấy chồng”..
“Đuổi hai đứa em ra đường”..
“Lang thang, đói”..
“Ta vất vưởng, cô đơn”..
“ Đến chùa xin ăn”..
“Không ai cho ăn”..
Im lặng. Cái ly bất động một lúc rồi chạy thật nhanh về chữ THĂNG. Mẹ tôi, thằng em trai, Hồng và tôi sững người về cuộc chuyện trò với hồn ma vừa rồi. Bây giờ thì tôi tin chuyện cầu hồn là có thật, bởi vì đêm nay tôi là người ngồi giữa. Hồng và em trai tôi ngồi hai bên. Mọi thứ đều do tôi kiểm soát.
Một năm sau tôi và Hồng chia tay nhau.
Sau buổi văn nghệ cuối năm tại kho bạc đường Yên Báy, tôi được Hồng mời đến xem em biểu diễn. Ra về, tôi nắm tay em bước đi chậm rãi .Có chàng trai đứng đợi ngoài cổng, tay cầm nhánh hoa hồng màu đỏ đến trước mặt chúng tôi và tặng cành hoa cho em. Ánh Hồng đã nhận và nói cám ơn
Tôi vội vã bước đi.
Năm hôm sau, đêm ba mươi Hồng đến tìm tôi. Trong bóng tối trước hiên nhà, chúng tôi ôm chầm lấy nhau vội vã.
Và rồi cũng vội vã buông nhau. Chúng tôi chia tay
Chuyện tình yêu kết thúc như vậy đó
Tôi còn gặp lại Ánh Hồng một lần nữa bảy năm sau. Thực ra chúng tôi chỉ nhìn thấy nhau nhưng không nói lời nào. Buổi chiều, tôi chở con gái qua biển, ghé ngang nhà thăm Mẹ. Ánh Hồng ngồi trong nhà cùng mẹ và em gái tôi. Khi nhận ra là em, tôi đã vội quay xe ra.
Ba mươi năm rồi không còn gặp nhau lần nào nữa. Không biết bây giờ em ở đâu và sống như thế nào
Ba mươi năm tôi vẫn đi lại trên các con phố thân quen nhưng chưa một lần nhìn thấy Ánh Hồng. Chỉ có con đường Thanh Thủy, Thanh Hải đã thay đổi và biển Thanh Bình, nơi tôi và em hay đến ngồi dưới rặng thông nghe gió hát là không còn nữa. Có thể em đã cùng gia đình phiêu bạt về nơi nào đó ở miền Bắc. Khu nhà tập thể trường cao đẳng sư phạm vẫn như cũ tại ngã tư Thống Nhất- Ngô Gia Tự nhưng tôi biết em không còn ở đó
Biết đâu ở một nơi nào đó, Ánh Hồng đọc được bài viết này và nhớ lại chuyện ba mươi lăm năm trước, đêm ba mươi Tết em đã cùng tôi chơi trò cầu hồn
Biết đâu em sẽ quay lại cùng tôi đặt ngón tay lên chiếc ly sứ nhỏ, chờ hồn về và hỏi thăm người lính chết trận năm xưa, bây giờ có được ai thắp cho nén nhang?
Được thế không ? Huỳnh Ánh Hồng
Ba mươi lăm năm, tôi không còn chơi trò cầu hồn một lần nào nữa

BÙI THANH XUÂN

CỐ XỨ QUẠNH XUÂN

nguyenlienchau

Phố quạnh vào xuân lành lạnh gió
Đồi lẻ loi và núi cô đơn
Một ta ngồi ngó sầu mây trắng
Ngấm chậm từng hơi rượu đắng trơn

Ai người tri kỷ muôn năm trước
Có về có lạnh giống ta buồn
Lũng đồi u sương huyền hoặc lặng
Tựa khúc trầm thi vần chưa buông

Ta ngồi đối ẩm cùng thơ ấu
Thơ ấu bây giờ xa tít xa
Chỉ sắc quỳ vàng mang vẻ thật
Còn ta… chắc đã hết là ta!

Giang hồ giục bước về cố xứ
Núi cao xưa chừng đã thấp hơn
Xuân trở quạnh hay hồn ta quạnh
Ngậm ngùi nhớ tiếc thuở hồn thơm

Một mình đối ẩm cùng mây trắng
Vườn ai buồn bã sắc mai hoa
Nghinh xuân chút rượu rưng hoài niệm
Một ly con mà chếnh choáng òa

Phố quạnh vào xuân trời vẫn rét
Người không áo ấm không tri âm
Về quê như một người khách lạ
Ta ngẩn ngơ mình lạnh giữa xuân

NGUYỄN LIÊN CHÂU

Xuân

chimhai

Mở ra vầng nhật lão
Thấy bình minh dưới chân
Em xinh trong xiêm áo
Lộng lẫy bước đến gần

Ta chào em vàng cúc
Ta chào em hướng dương
Em như hoa vũ trụ
Em là đóa nghê thường

Ôi sáng nay bừng giấc
Một chút nắng thoảng hương
Nghe ngàn xưa đã mất
Chợt về giữa yêu thương

Ta yêu ta một chút
Ta yêu người nhiều hơn
Lòng rộn ràng hạnh phúc
Xua tan áng mây hờn

Gửi câu chào đến chị
Lời thăm hỏi đến anh
Cùng bạn bè thân quý
Những chúc phúc yên lành

Nàng xuân không của ai
Xuân lướt qua đông dài
Xuân về khoe áo mới
Trên cành một đóa mai…

CHIM HẢI