THƠ GỞI EM KHI ANH CÓ BỒ NHÍ

Em à, giờ thì em khỏi ngạc nhiên
Lúc anh bảo anh yêu cô bồ nhí
Xinh đẹp như tiên giáng trần xuống thế
Hết cảnh giang đầu, giang vĩ chia xa

Quên anh, chắc đâu khó gì em ha…
Bởi em vốn sống quen trong hạnh phúc
Còn anh miệt mài đêm nào cũng thức
Đợi phone em –anh đợi riết muốn khờ

Và những bài thơ đề tặng một người
Một người chẳng phải là em ngày cũ
Chẳng phải là em khiến anh mất ngủ
Ngồi viết vài dòng nhật ký vu vơ

Em à, rồi anh sẽ giữ giấc mơ
Say đắm thời chúng mình nồng hương lửa
Đừng nhớ hén ,nhớ làm chi lời hứa
Lúc bông đùa em cao hứng nói chơi

Chờ em online chờ đến hụt hơi
Khổ vậy đó cứ nhủ rằng sung sướng
Bởi trái tim anh đôi khi trở chứng
Biểu đừng thương. Trời đất ! quá chời thương…

Và những bài thơ tình tứ bất thường
Anh chỉ dành tặng riêng cô bồ nhí
Bồ nhí anh chưa thập toàn kỳ mỹ
Nhưng mắt bồ câu-má lúm đồng tiền

Em à,giờ thì em khỏi ngạc nhiên
Anh sáu mươi hai vẫn còn phong độ
“Trường túc bất tri lao” anh đâu sợ
Xung trận dài dài thắng-bại bất phân

Chia tay rồi.Em ơi – em buồn hông ?
Chuyện anh cặp bồ có chi là lạ
“Gừng càng già càng cay” mà em há
Núm níu nhau hoài khổ biết bao nhiêu

Chút đời còn lại dành sức anh yêu
Yêu mệt nghỉ dại gì dồn với nén
Dẫu mai tình theo gió bay ra biển
Như lục bình trôi đi miết không về

Linh Phương

Con mèo lông trắng

Nguyễn Thị Ngọc Lan

db_Tatyana_Gorshunova__Woman_with_a_White_Cat1

Lông trắng là tên con mèo được cô bé đem vào nhà nuôi từ một năm nay.  Buổi sáng thức dậy nghe tiếng meo meo thống thiết bên ngoài tường rào, cô bé thấy tội cho con mèo còn nhỏ nên xin phép Mẹ nuôi nó. Nó là một con mèo đực trắng muốt. Trừ bốn gót chân màu vàng nhạt.

Bây giờ nó là một chàng thanh niên mèo vừa dũng cảm vừa lười biếng nhưng được cái ngoan ngoãn, dể bảo khi ở bên cô chủ của mình. Nói chung, Lông trắng là một chú mèo xinh đẹp được nuôi dưỡng cho ăn đầy đủ, được nằm ngủ trên ghế sa lông và không việc gì phải đi săn ba cái loài chuột bẩn thỉu, hôi hám kia. Nó là một con mèo lười biếng nhất thế gian. Nó tự tin mình là con mèo đẹp và quyến rủ. Đa xlaf con mèo xinh đẹp thì không việc gì phải làm lụng cho vất vã Tiếp tục đọc

MỘT NGÀY NHÀN RỖI

Buổi sáng mang tiền đi hớt tóc
Vô tình ngang một quán cà-phê
Giang hồ hảo hán dăm thằng bạn
Mải mê tán dóc chẳng cho về.

Về đâu, đâu cũng là đâu đó
Đâu cũng đìu hiu đất Hán Hồ
Hớt tóc cạo râu là chuyện nhỏ
Ba nghìn thế giới cũng chưa to.

Tháng giêng ngồi quán, quán thu phong
Gió Nhạn Môn quan thổi chạnh lòng
Chuyện cũ nghe đau hồn tứ xứ
Thương Kiều Phong, nhớ tiếc Kiều Phong.

Bày ra một ván cờ thiên cổ
Thua trận nhà ngươi cứ trả tiền
Mẹ nó, tiền ta đi hớt tóc
Gặp ngày xúi quẩy thua như điên.

Tóc ơi ngươi cứ tha hồ mọc
Xanh tốt như mùa xuân thảo nguyên
Từ Hải nhờ râu nên mới quạo
Thua cờ tớ bỗng đẹp trai thêm.

Lạng quạng ra bờ sông ngó nước
Trên trời dưới đất gặp ông câu
Ta câu con đú, ngươi câu đẻn
Chung một tâm hồn tất gặp nhau.

Khi gã Yêu Ly đâm Khánh Kỵ
Là đâm chảy máu trái tim mình
Sông Mường Mán không dung hào kiệt
Muôn đời bóng núi đứng chênh vênh.

Tháng giêng có kẻ đi tìm cúc
Nhưng cõi đời không có Cúc Hoa
Thấy đám phù bình trên mặt nước
Biết mình đi lộn nẻo bao la.

Những khuôn mặt những người xuân nữ
Phiêu bồng vĩnh cửu lẫn phù du
Yêu rất khó vô tình cũng khó
Khánh đa tình sợ nhất mùa thu.

Ghé thăm ông bạn trồng cây thuốc
Mời nhau một chén rượu trường sinh
Bát cơm tân khổ mười năm ấy
Câu chuyện năm năm khiến giật mình

Nằm dưới gốc cây nhìn cánh bạc
Dường như mặt đất tiết mùi hương
Ngủ thẳng một lèo nay mới dậy
Dường như mình cũng mộng hoàng lương.

Dường như đứa trẻ nghìn năm trước
Bây giờ đây vẫn trẻ trong ta
Khi về râu tóc còn nguyên vẹn
Một ngày loáng thoáng một ngày qua.

Nguyễn Bắc Sơn

Tóc mây cài lược

Cây lược em cài trên tóc
Vô tình rớt giữa dòng sông
Tôi bơi thuyền con qua đó
Năm năm tháng tháng phiêu bồng

Cây  lược em cài trên tóc
Tóc bồng thả suối lên vai
Thuyền con đò trăng bến đợi
Tôi neo ở bến sông nầy

Cây lược em cài trên tóc
Thắm vàng lá đẫm thu phai
Sương xưa chút hồn thơ đọng
Có nghe thềm nhớ trăng đầy

Cây lược em cài trên tóc
Vô tình rớt xuống dòng sông
Mỗi ngày thuyền tôi qua đó
Vẫn nghe tiếng sóng trong lòng.

Huỳnh Hữu Võ

MẶT PHẲNG KHÔNG NẰM NGANG.

Nguyễn Trí

Photograph

Cả bốn. Hân, Hùng, Dũng, Nam bị di lí về xã bởi hai Công An và hai cây còng. Từ Xã lên Huyện có hơi rắc rối một tí, phải bốn chiếc Dream. Một tài, một áp tải, phạm nhân ngồi giữa. Bốn chiếc tốc hành đưa tội phạm lên đường. Riêng thằng Vàng con trai Kim đến tờ mờ sáng hôm sau bị túm ở ngã ba, đang chuẩn bị lên đường đào thoát. Chạy đi đâu? Cái tội năm đánh một, kẻ bị hại cấp cứu ở Chợ Rẩy, tính mạng như chỉ mành treo chuông, không trừng trị, để bọn nầy thoát lưới có mà chết cả cuộc đời nầy.

Năm ông con, cả quý tử và quý không tử của năm hộ cầm chắc cái mọt gông. Lẽ ra là mười bậc cha mẹ nhưng chỉ có chín tụ lại dưới mái nhà vợ chồng Hai Cải. Bốn cặp nhìn nhau máu họng muốn trào, riêng Kim một mình và mắt ráo hoảnh. Không có nghĩa là cô vô tâm với tội trạng của con, nhưng mắt cô khô là vì nước đâu nữa mà rớt. Thằng con đã làm cô và cả ông ngoại nó lắm cái tang thương. Ủa cha nó đâu? Không có cha nên ra vậy chớ gì? Sao không, cũng cha như nguời ta, nhưng mà Tiếp tục đọc

CHẲNG HAY

Chiều dựng mùa đông mây xám ngắt
núi cao trời thấp có ta về
giang hồ đâu có ai phong ấn
mà nghĩ từ quan trở lại quê

Ta đi, xưa gió đưa vài dặm
ta đi, xưa mưa ướt vừa căm
quê nhà ngoảnh lại mờ trong gió
hình như không đủ buồn trong lòng

Ta đi, có những ngày trú quán
lòng mốc tình khô như lá bay
ngồi quán suốt ngày trông thiên hạ
ta có sầu không ta cũng chẳng hay

Ta đi, có những ngày khô héo
chẳng nhớ quê nhà, chẳng muốn về
mẹ, chị, đàn em như bóng khói
nương với đời ta quay quắt trong mê

Ở đâu rồi cũng đời vất vưởng
chiều lặng lòng câm dạt phố người
khi không ta có đời lang bạt
đời học trò xưa khép cánh hổ ngươi

Chiều nay không hẹn ta lại về
mùa đông dài vẫn níu chân quê
ta về gió đón phong sương lạnh
ta về, mưa đón ta về quê

Thôi chẳng về chi thôn xóm quạnh
nhà xưa giờ chắc cũng điêu tàn
đứng đây đường cái quan bên núi
ta cũng đã trầm lòng mê mê

Chiều dựng mùa mưa bên vách núi
chiều neo sương khói buổi ta về
mẹ, chị, đàn em không có mộ
thăm ai? thăm ai? ta về quê.

Vũ Hữu Định

VÀI ĐOẠN NHỎ THÔI

Đoạn một

Ngày hồn nhiên tỏa nắng
Vuông cỏ xanh  hẹn hò
Những nỗi niềm câm lặng
Cũng tan vào hư vô…

Đoạn hai

Người về phai lối nhớ
Hát khúc tình ca buồn
Ngẩn ngơ bờ tóc cỏ
Từng sợi bay qua hồn
Những nỗi sầu thiên cổ
Chết vùi trên môi hôn…

Đoạn ba

Em, hãy nói lời yêu
Dẫu không còn đáng nói
Em, ngày có quạnh hiu
Có dài như nỗi đợi ?

Đoạn cuối

Thả xuống dòng sông xưa
Những lời tình thuở trước
Đã ly biệt nhau chưa
Hỡi người mi cỏ ướt ?

Tôn Nữ Thu Dung

Anh Chi Yêu Dấu (13)

Đinh Tiến Luyện

girl-with-long-hair-blowing-heart-shaped-bubbles-pink-red-feminine-woman-fine-art-oil-painting-beautiful

mười ba

TUẦN LỄ THI QUA ĐI, TÔI ĐÃ BỎ. DÙ BIẾT NHƯ thế là để lỡ một phần của đời mình, nhưng sao tôi không thể cố gắng được. Sách vở buồn tẻ đến nỗi mấy tuần lễ liền tôi không động tới, có cuốn bị gió hất tung từ trên bàn xuống đất vẫn không được nhặt lên. Cô Ngàn hỏi cháu đau hả, tôi trả lời: Cháu muốn chết quá. Thỉnh thoảng cơn nhức đầu tìm đến, làm căng các dây thần kinh hai bên thái dương buốt tới nỗi tôi không còn thiết đến gì nữa hết, nằm ôm đầu ngu ngơ như người mất trí. Trường đến tôi, hắn đã lo ghi danh, nộp đơn thi và bây giờ lo cả việc lấy số báo danh và thời khóa biểu thi cho tôi nữa.

Hắn nói như hoàn toàn có trách nhiệm lo được cho người khác: Cậu không thi, tôi không yên lòng chút nào hết, thà rằng thi rớt. Nếu biết chắc mình sẽ rớt tôi không chơi trò may rủi. Chỉ có lý do đó để nói với Trường, bởi tôi có học gì đâu trong những tuần lễ cuối năm. Tôi bỏ thi. Tôi quyết định thêm một lần nữa, tôi sẽ dời bỏ nơi đây Tiếp tục đọc

CỤM LỤC BÁT DA VÀNG 2

ĐUỐI HƠI

Tôi từ
phố xá lao xao
Về trong tâm bão
vẩy chào buồn vui.

Ngộ chẳng ra
tiếng ai cười
Hay mếu với khóc
góp vui lúc này ?

Tường rêu
hoài mộng đã bay
Saxo chùng lạc
vơi đầy trùng khơi.

Lêu têu bạc tóc hiên đời …

MỎNG

Thì ra
áo mỏng gió bay
Giả thẹn lồ lộ
đặt bày lén trông

Ơi em !
vóc ngọc khuê bồng
Dáo dác nhậm mắt
mê mông vóc ngà

Thiệt thà nên phải nói ra …

DÀY

Mặt dày
nên mặt mình trơ
Đã thẹn tím ruột
giả lơ dại khờ

Lòng bụi bặm
trí lơ ngơ
Cái mộng treo giữa ban trưa
động tình

Hiu hắt
đôi mắt u minh
Chân dồn vó ngựa
đinh ninh lữ hành

Tâm mê dày mặt liếc quanh …

Chu Thụy Nguyên