Đinh Tấn Khương

Ngay từ hồi mới lớn, tôi đã thuộc nằm lòng câu nói: “Tu là cội phúc, Tình là dây oan”. Thuộc nằm lòng là bởi vì cứ nghe nhắc đi nhắc lại mãi, ai ai cũng nói như thế, mà lạ thiệt, nói thì như vậy nhưng lại thấy chẳng có ai muốn thoát khỏi cái “dây oan” đó cả!? Lúc ấy chúng tôi thường hay đùa rằng “Tu là cội phúc, Tình là cõi tiên”, tuổi trẻ không hình dung được cội phúc là gì, nhưng nghĩ về cõi tiên: người đẹp như tiên, đẹp như cảnh tiên, sướng như tiên v.v.. nghe mà phát ham, có phải vì thế mà ai cũng muốn chạy theo Tình để được thấy cảnh tiên?
Tôi cứ thắc mắc mãi, chữ TÌNH nó ngắn ngủn như vậy mà làm sao có thể cột được hai con người(to lớn) lại với nhau, cột cả thể xác lẫn tâm hồn, mà còn cột chặt đến độ khó rời nhau như thế!?
Ấy vậy, mà tôi cũng còn nghe nói đến lưới tình, mạng tình nhền nhện, có sức mạnh kinh hồn hơn nữa. Nghe người ta truyền miệng rằng, nếu ai mà dính vô đó thì coi như toi mạng, chẳng khác gì mấy con cá bị mắc lưới, như mấy con ruồi bị dính mạng nhện, khiếp như thế mà có thấy ai sợ gì đâu!?
Quả là chữ TÌNH có sức thu hút mãnh liệt & ghê gớm thiệt, nhưng cũng may, hồi còn trai trẻ, tính tôi thì nhát cho nên chẳng dám vướng sâu, chỉ mé mé thôi, thế mà cũng khiến cho tôi cứ bị ám ảnh về cái chữ nầy, mãi cho tới bây giờ!
Cứ nghe nhắc đi nhắc lại mãi cái oan nghiệt của chữ TÌNH, bây giờ tới tuổi chớm già, tóc thì đang đổi màu từ đen sang trắng, răng thì nhiều cái đã lung lay (muốn) trốc gốc, vài cái thì đã bị nhổ bỏ từ lâu, mắt thì lèm nhèm nhìn không còn rõ, sức thì mỗi ngày một kém… bởi thế cho nên tôi đã quyết định là phải “buông” cái chữ Tình oan nghiệt đó cho rồi, những mong lòng mình được nhẹ bớt phần nào nỗi khổ (không thể tránh khỏi) trong những ngày cuối đời.
Lạ quá, loay hoay mãi mà sao tôi cũng chỉ có buông được vỏn vẹn mỗi một cái dấu huyền đấy thôi, lòng thì đã quyết mà sao khó buông quá, ráng mãi mà không xong. Thú thật, tôi sợ cái chữ TINH nầy còn hơn là cái chữ TÌNH kia nữa!
Đầu óc rối rắm, tâm bất ổn, bèn đến gặp Thầy mong nhờ chỉ giúp.
– Thưa Thầy, con muốn buông TÌNH, nhưng cố gắng lắm mà chỉ mới bỏ được mỗi một cái dấu huyền, bây giờ thì con lại vướng với chữ TINH, không buông được nữa, kính xin Thầy chỉ giáo cho con!
– Tại sao con lại muốn buông TÌNH?
– Tại vì TÌNH là dây oan, thưa Thầy!
– Con có thể làm khô được biển cả?
– Thưa không, tại sao Thầy hỏi thế?
– Đúng vậy, không ai có thể làm khô được biển cả con ạ. Những gì đang chứa đựng trong tàng thức của con , thì cũng vậy, con không thể xóa mất nó được. Con chỉ biết làm thế nào để tâm con không bị dậy sóng (như biển cả) mà mọi thứ vẫn còn nguyên trong đó.
– Xin Thầy chỉ rõ cho con!
– Không, con về đi và tự tìm lấy câu trả lời. Thầy nhắc là, chỉ cần một thay đổi nhỏ mà thôi, chẳng cần phải buông một chữ nào hết.
Chào Thầy ra về, nhập thiền một ngày mà tâm vẫn còn loạn bởi hai cái chữ TÌNH & TINH cứ mãi nhảy múa trong đầu. Miên man đi tìm đáp án mà lòng cứ phân vân “nặng TÌNH thì khổ mà gặp TINH thì khiếp”, nhủ lòng rằng, thà khổ sở vì nặng tình còn hơn là nỗi khiếp sợ khi gặp tinh? mãi theo đuổi ý tưởng đó, bất chợt một tia sáng lóe lên trong đầu, vội chạy tới trình Thầy
– Thưa Thầy, con đã tìm ra đáp án rồi, rất cám ơn Thầy.
– Gì nào?
– Buông dấu huyền và thêm vào đó cái dấu nặng thì được TỊNH, thưa Thầy!
– Khá lắm, cái ranh giới giữa TÌNH và TỊNH rất mong manh nhưng lại rất khó xóa bỏ con ạ!
– Chữ Việt huyền diệu quá, chỉ thay một cái dấu nhỏ mà có thể đổi được ý tưởng lớn, phải không thưa Thầy?
– Đúng vậy, con nhớ dâng lời cảm tạ đến với ngài Alexandre de Rhodes, chớ dùng cái tâm phân biệt và ngã mạn của mình mà bội ơn, con nhé!
– Dạ, cám ơn lời Thầy đã nhắc!
– Nào, hãy vào đây uống trà cùng Thầy.
Chợt thấy tâm mình an lạc lạ thường, hơn bao giờ hết!
ĐINH TẤN KHUƠNG