ĐƯA ÔNG TÁO

Bùi Thanh Xuân.

TichTaoquan

Đêm nay ông Táo về trời

Buồn vui một năm qua khép lại. Cảm nhận và những trải nghiệm ba trăm sáu lăm ngày đôi khi cười ra nước mắt..

Vài tiếng nữa tiển Táo về trời. Tôi đang ngồi viết bài trên máy tính, bà vợ cứ đi qua, đi lại sau lưng, thấy nhột nhột từ dưới lên trên. Bà sư tử thấy tôi cúi gằm mặt vào cái máy tính, gai con mắt, phán:

-Nè Yu! Chỉ biết ăn mà không biết mần, cứ ngồi đó mà gõ gõ, quẹt quẹt suốt năm. Chừ ráng mà thức đưa ông Táo nghe Yu!

Tôi hứ một tiếng. Sư tử đến bên cạnh xoa xoa cái lổ tai tôi, gầm lên: “ He he! Hứ gì mà hứ, cưng. Ráng mà thức nghe ”

Tôi xụ mặt nói: “Ok! Yu sư tử.” Tiếp tục đọc

TƯƠNG TRI MỘT TUỔI

tgiaymoihopmat

Thời gian qua thật nhanh…Tháng hai năm 2014 , trang http:// tuongtri.com / và nguyệt san Tương Tri vừa tròn MỘT tuổi. Với 12 Tuyển Tập và 4 tác phẩm đã xuất hiện trên văn đàn Việt Nam và hải ngoại…
Được sống mạnh và ưu ái trong lòng độc giả  như vậy là  nhờ hàng trăm ngàn cánh tay trên khắp thế giới cùng nhau chăm sóc từng ngày qua.
Mình phải cụng ly chứ, phải không các bạn. Xin trân trọng mời quí tác giả và thân hữu về:

1.CAFE JINJIN
69 NGUYỄN HUỆ _ TÂY SƠN -BÌNH ĐỊNH
LÚC 10 GIỜ SÁNG NGÀY MÙNG 4 TẾT GIÁP NGỌ (2014)
Mọi chi tiết xin liên lạc :
DIỆP THỊ KIM CHI : 0983 454 298

2.QUÁN SÔNG TRĂNG
233A BÌNH QUỚI – PHƯỜNG 28 – QUẬN BÌNH THẠNH – SG
LÚC 4 GIỜ CHIỀU NGÀY MÙNG 8 TẾT GIÁP NGỌ ( 2014)
Mọi chi tiết xin liên lạc:
VĂN CÔNG MỸ: 0122 705 3032
VÕ XUÂN ĐÀO: 0983 117 037

Tha thiết được tiếp đón đông đủ các tác giả và thân hữu
( Thư này thay thế thiệp mời )

TƯƠNG TRI

VÌ SAO TÔI YÊU EM…

Đôi khi tôi hiểu thế nào là khiêu khích
Khi có quá nhiều tình yêu trong đời tôi
Đôi khi tôi biết thế nào là sự ganh ghét
Vì sao lại có quá nhiều người yêu …Tôi

Tôi viết hoa cuộc đời tôi bằng rất nhiều đau đớn
Tôi viết hoa cuộc đời tôi bằng rất nhiều nỗi buồn…
Tôi cô quạnh giữa thế giời nầy vô cùng nhàm chán
Tôi hoang dại giữa hung tin tràn ngập thế giới nầy

Đôi khi tôi mệt mỏi yêu em vì sao làm sao tôi biết
Vì em xinh hay là  em quá dịu dàng
Vì em đẹp hay là vì em vô cùng bí ẩn
Vì sao em yêu tôi tôi lại càng không hiểu
Mỗi người đàn bà đi qua đời tôi
Hay những người con gái xa xăm
Đang thong dong bước nhẹ
Đang ung dung
trong mùa đông buốt giá
Đang ủ trong tim tôi
Rực rỡ lửa muôn đời

Tôi gìn giữ tôi ngây thơ và tôi choáng ngợp
Tôi kiêu hãnh yêu em không còn gì hơn thế
Tôi có nhiều hơn tất cả
những tên nhà giàu kinh dị
Tôi sang trọng như …Thơ
Nên không thể là trọc phú
Không cần phải kinh doanh
Trong Thế giới nầy điên rồ trơ tráo
Muốn mua đứt trái tim bằng những bạc vàng

Tôi xuẩn ngốc bằng thi ca
Bằng thơ dại những mối tình
Những mối tình đi qua tôi mềm như mưa bấc
Những giấc mơ đi qua tôi như mùa đông trầm mặc
Tôi kì lạ như em… tôi không cần thế giới nầy vô nghĩa
Tôi thách thức mọi hung tin khi đã yêu và xa cách con người …

NGUYỄN TẤN CỨ

XUÂN NẮNG

Nắng từ tiếng chim hót
Nắng từ trong quả ngọt
Ngày tôi ly nước thơm

Nắng từ những chiếc lá
Nắng từ đâu đầy quá
Hái đi cho kịp mùa xuân

Nắng từ mầu hồng trời
Nắng từ mầu son môi
Nắng từ tôi từ tôi
Hãy đi cho kịp lời…

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

KHI NGỒI NGOÁI LẠI

DU ~

Christie

Năm nay, gần Tết, trời trở lạnh, thật lạnh. Cái thành phố ven biển nhiệt đới này, tự dưng, được một cơn lạnh thỏa thuê. Những chiếc áo ấm áo len dài có ngắn có, những chiếc phu-la nhiều màu sắc dài có ngắn có được quý bà quý ông quý cô quý cậu diện khắp đường. Buổi sáng mù mịt chìm vào sương, buổi chiều chập choạng chìm vào tối, buổi trưa hé một tí nắng lạnh, cái kiểu nắng của ngày hăm ba chạp đưa ông táo về trời, vàng hiu hắt trong gió chưa kịp nổi lên đã vội chìm xuống.

Nghe con gái kể chuyện “ngày xưa”: hồi nhỏ con hay ngồi mơ màng ngoài vườn, nhìn trời mây cây cỏ, gặp ba đi làm về thế nào cũng nghe mắng, làm gì mà ngơ ngơ ngẩn ngẩn đó, không học bài sao, đi vô nhà!

Lạ nha? Sao mình không nhớ, mà mình cũng chúa mơ màng, sao lại la con gái hè! Hay càng lớn lên, con người lại đánh mất dần những bản năng tuyệt vời của thời thơ ấu?

Ai không có tuổi nhỏ say sưa cả buổi (có thể chỉ một mình) với một ít đồ chơi trong tay và vô vàn tưởng tượng trong đầu. Trẻ con chỉ cần dùng một ít chất liệu của thực tại: một mẩu gỗ, vài chiếc lá, ít hòn sỏi là đủ để tạo dựng một thế giới, một vũ trụ phong phú, đẹp đẽ và thần tiên cho riêng mình rồi chìm đắm trong đó, quên hẳn không gian thời gian thực.

Ai không có tuổi nhỏ biết âu yếm trò chuyện với những vật nuôi con mèo con chó, con gà con vịt trong nhà cho đến con dế lạc loài gáy râm ran trong bụi cỏ, con bướm ngũ sắc trên dàn mướp vàng, con chuồn chuồn xanh mướt trên chiếc cọc bờ ao! Người ta còn biết trò chuyện cùng bầy hoa phấn hồng bên hiên, quả ổi chín thơm trên cành hay những chiếc lá mắc cỡ e ấp xòe ra khép lại góc vườn xa.

Càng lớn, con người càng chồng chất trên lưng mình vô số việc phải làm: học hành, làm lụng…, ngay chuyện giải trí, chơi bời cũng trở thành những việc phải làm, chứ không chỉ có chơi. Những hồn nhiên thơ ấu, những quyền phép mầu nhiệm, những tưởng tượng thần tiên… dần dà phai mờ, rơi rụng, biến mất khỏi đời sống của con người, cái con người đã lớn!

Người ta lớn, người ta tất bật không nguôi, người ta hết đi học đến đi làm để tìm kiếm tiền bạc, công danh, sự nghiệp, gia đình, con cái.

Người ta lớn, khi mệt nhoài bởi cuộc mưu sinh, người ta bày ra nhiều trò giải trí. Những quán cà phê tiếp nối quán nhậu quán bar. Những trận bida, cầu lông, quần vợt tiếp nối sân bóng đá. Những cuốn sách, đĩa ca nhạc, màn hình TV tiếp nối nhà hát, show diễn. Những cuộc giải trí nhẹ nhàng ban đầu trở thành những việc phải làm, ở vai trò khán giả hay vai trò trình diễn, bắt con người lao lực như nhau!

Người ta lớn, lúc rảnh rỗi, người ta đăng ký tour, thuê xe, sắp xếp hành lý để đi đây đi đó, làm những cuộc lữ hành đến nơi đất lạ, tiếp tục cuộc kiếm tìm mải miết không dừng …

Người ta lớn, dường như không lúc nào biết dừng lại, làm cũng như chơi, như lâm vào một cuộc săn vô tận khi mình vừa là con mồi vừa là kẻ đi săn.

Hình như, khi ở không một mình, người ta sợ, sợ cô đơn hay sợ đối diện với chính mình? Hình phạt cho con người là nhà tù – khi mình tách rời mọi điều phải làm, và hình phạt nặng cho tù nhân là biệt giam – khi mình chỉ còn với mình!

Không ai dám đối diện chỉ với chính mình. Cái ta đáng sợ, đáng chán, đáng ghét đến thế sao? Để đối diện chỉ với chính mình, người ta phải vận đến một phương tiện khó khăn: thiền định!

Phải chăng, cuộc đời chỉ là một cuộc trốn chạy. Trốn chạy khỏi chính mình!
_________________
P/S: Đọc bài này chắc chắc có người sẽ nhảy nhổm: “Khùng hay sao mà bắt người ta ngồi không với chính mình, cha?”

DU NGÃ

ĐOẢN CA GỞI CAROLINE

1.
Nỗi chia cách tan ra như vị sáp thành ngọn
nến rực rỡ có mùi mật tháng Giêng
lũ ong bầy bay mịt mùng trí nhớ
có ai đốt lại những ngọn nến cũ
của ngày vui lụi tàn.

2.
Vết son nhoè trên thành ly
Sóng sánh rượu Rhum đỏ
anh uống cạn môi em
uống cạn niềm vui còn sót lại
như cặn rượu
nỗi chia cách ngai ngái mùi sáp ong.

3.
Hương của hoa em của tận một miền xa
tháng tận năm cùng đùn lên hơi gỗ mục
thơ ngây em trào lên như bọt sóng
hoà tan anh – thăm thẳm giấc mơ buồn.

4.
Người con gái phương Nam không nón
không áo choàng
nhòa mù tăm trong màn mưa năm cũ
ký ức là vùng sương mù
không thủy chung.

TRẦN ANH

SAU LẦN CHẠM MẮT

Nhớ lần chạm mắt người dưng
Gió trêu ngươi gió ngập ngừng mây bay
Nắng chùng tia nắng hây hây
Hương tình như đã ngất ngây vỗ về…

Sao trời đến hẹn thỏa thuê!
Người dưng lạ thật mãi mê bỏ bùa
Tóc mai dài ngắn đổ thừa
Đóa quỳnh rung cánh bẫy mùa trăng lên…

NGUYỄN THỊ PHỤNG

MÁI NHÀ NĂM XƯA

Khuất Đẩu

152_8_nha-co-mai-la.

Mái nhà ấy đã không còn phập phồng như một trái tim trong những đêm trăng tỏ, không còn tí tách gieo những giọt nước bên thềm trong những chiều mưa. Nó đã bị đốt cháy trong một buổi chiều tháng ba khi lúa ngoài đồng chưa gặt xong để kịp thay cho nó một chiếc áo mới.
Đó là ngôi nhà lá mái già đến hơn bảy mươi tuổi, cùng tuổi với ông tôi, như hai anh em song sinh. Nhà lá mái chứ không phải mái lá. Nghĩa là một ngôi nhà đường bệ được xây cất công phu, nếu không muốn nói là quá công phu, với những cây cột được đẽo tròn như cột đình lên nước nâu bóng, những xà những trính chạm trổ tinh vi. Nó chỉ khác những ngôi nhà rường ngày nay đáng giá hàng tỉ đồng, ở chỗ nó lợp bằng tranh thay vì lợp ngói.
Sao lại lợp tranh nhỉ? Liệu có xứng với bộ khung làm bằng gỗ quý có thể chống lại mối mọt đền vài trăm năm? Khoác lên mình nó một mái tranh, nào có khác gì khoác lên vai người đẹp một chiếc áo vải sần sùi!
Nhưng theo ông tôi, đó mới là cái độc đáo và cũng là cái bí mật của nhà lá mái ở Bình Định..Độc đáo ở chỗ cứ năm năm nó lại được thay áo mới. Áo được may bằng những tấm tranh.vàng óng. Mà tranh lại được kết bằng những thân lúa phơi khô sau khi đã để cho người những hạt lúa no tròn. Với chiếc áo mới vàng như lụa, nhất định nó lộng lẫy kiêu sa hơn những mái ngói già cỗi rêu phong. Phảng phất đâu đây mùi hương của đồng lúa chín, mùi của bùn đất và cũng là mùi của mọi người trong nhà.
Còn cái bí mật? Đó là sau khi dựng xong cái sườn nhà, thay vì lợp ngói hay tranh, người ta lại trộn rơm và đất làm thành một cái mái gọi là da cái, y như cái da cái thịt của một con người. Với bốn bức vách bằng đất, trần cũng đất, ngôi nhà đóng kín cửa giống như hang động của tổ tiên loài người xa xưa. Rất ấm áp khi mùa đông, rất mát dịu khi mùa hè, lại cũng rất yên bình trước mưa bão sấm sét và ngay cả thú dữ. Sau đó, trên nền da cái, người ta lại dựng cột kèo rui mè bằng tre, dùng chính rơm rạ ngoài đồng để lợp như mặc áo cho nó. Chiếc áo to sù như đôi cánh của gà mẹ lúc nào cũng sẵn sàng che chở cho đàn con chiu chít. Tiếp tục đọc

Giàn Hoa Bông Giấy Bên Hàng Xóm

Giàn hoa Bông Giấy bên hàng xóm . Nở đỏ … ôi mừng quá , đã Xuân!  Mà cũng buồn ghê ai thấp thoáng  . Lâu rồi không thấy bước qua sân…

Lâu rồi…từ độ ta xa nước . Sau Cải Tạo về , ta bôn ba. Bảy nổi ba chìm…mười khốn đốn . Cảm ơn đây có một giàn hoa!

Giàn  hoa Bông Giấy bên hàng xóm. Hàng xóm có người con gái xinh!  Ta cũng “nòi tình”…nên thấp thoáng . Yêu ai như những thuở qua Đình!

Đình bao nhiêu ngói, không ai đếm!  Và trúc xanh kìa…ai mắt xanh!  Đừng gặp nhau thì đâu đã nhớ!  Mà chưa nghe được tiếng Chào Anh!

Hỡi ơi trời đất vô cùng rộng,  Ta một-tàn-binh…đứng thở dài.  Bông Giấy mùa Xuân đang nở rộ,  Ta thèm nhìn một cánh hoa bay…

Ta thèm từng bước ai nhè nhẹ,  Gió nhẹ nhàng bay vạt áo vàng,  Ta muốn vẽ cờ lên áo đó,  Rồi ta đem nước mắt ta chan…

TRẦN VẤN LỆ

CUỘC LỮ NHẤT THANH

Thi ca là sự tự do
Thung dung xuống bến lên bờ phiêu nhiên
Viễn du từ độ mối giềng
Mở ra vạn lối đều viên dung thường
Ồ trăng ồ gió ồ sương
Giọt mưa vệt nắng ven trường mộng phơi
Đã đi cuối đất cùng trời
Ngồi nghe rốt ráo cuộc chơi rong này
Mười phương thế giới là đây
Ngay trong lòng đó rõ bày hiện ra
Không gì hơn giữa đang là
Hòa âm điệu thở sâu xa lặng đằm
Thì ra chỉ một chữ tâm
Mà vô lượng nghĩa khiến trầm tư luôn
Mới hay chỉ một suối nguồn
Nên tùy duyên vậy cứ tuôn chảy hoài
Tâm Nhiên