Nguyễn Trí

Từ chân đến đầu, chính xác một mét lẽ tám phân. Không tràn bề dọc nên Thượng Đế- không ai vô nữa – cho Tỉnh cái chiều ngang cực phong phú. Để bù cho gương mặt loại dị hình – Thượng Đế- dứt khoát là ngài, cho Tỉnh một tâm hồn cực lãng mạn.
Hãy khoan nói đến yêu đương… Tướng tá vậy lại không một ai trên đời để gọi là thân thuộc. Tỉnh ở đâu mà ra vậy? Điều nầy Thánh mới biết. Mà quan tâm làm gì đến thiên hạ? Ở thị trấn nầy chừng năm cái trạm xăng, mỗi trạm trên dưới chục người bán vé số, cũng chừng đó đứa lớn đen thùi cõng đứa nhỏ cầm cái ca cũng đen thủi. Trong chợ thị trấn người chống nạng, kẻ lê lết thân tàn – giã tàn – qua những bẩn thỉu để xin lòng thương bá tánh….Chả ai quan tâm đến một dị tướng, lặng yên ngồi ở một gốc cây dầu trong khu công viên cây xanh của thị trấn.
Ngồi vậy rồi lấy cái gì mà đút vô miệng hả trời? Ăn hả? Ngủ hả? Đó không phải là chuyện đáng phải bàn. Công viên là nhà, tối ngủ ghế đá. Lỡ mưa? Tỉnh đã thủ sẵn mấy miếng xốp dưới ghế, trùm cái bạt nilon là kín bưng. Trưa vắng vẽ, kê đầu lên miếng xốp, thân mình trên bãi cỏ thiu thiu giấc, nhàn như một ông hoàng trong truyện thần tiên. Ăn? Tỉnh xơi cơm tiệm, có tiền ăn đâu chẳng được, cần gì nồi niêu soong chảo..
Bảnh há? Tiền đâu vậy? Tiền đâu với thằng lùn mã tử, suốt ngày ngồi ở gốc cây? Nhìn đi, nhìn kỉ vào, thấy chưa… Một anh tới, nói nói, cười cười, chỉ chỉ, trỏ trỏ. Tỉnh lùn đi một lát rồi về. Tiếp tục ngồi. Vậy thôi. Hết. Mẹ ơi làm cái quái gì vậy?
Biết gì không? Đó là mấy tay đi mua hoa. Hoa gì? Vậy mà cũng hỏi, hoa độc chứ hoa gì. Má ơi, sao không đến cà phê ôm, bia ôm mà… Thiệt là, không hiểu biết gì hết, đi cà phê ôm phải vô quán, bọn chủ nó xắt một li chưa ôm vài chục ngàn, còn dẫn gái đi ôm hoặc tới bến, lương công nhân chịu sao thấu, hiểu không Tiếp tục đọc →