KHUYA – TẤU KHÚC

daolam

Nghìn xa
bóng đổ đêm sâu
Ta cô đơn
đổ buồn vào gối thơ
Nửa đêm
thương nhớ ơ thờ
Cụng ly rượu
chở buồn về phía Anh
Cuối đường
ngọn sáng long lanh
Bóng nghiêng tóc lá
dỗ dành lời khuya
Sương trăng
mở giọt đầm đìa
Rủ ta về phía
Anh vừa bỏ đi
Giận chi!
bày cuộc chia ly
Bóng ai hiu quạnh
buồn lay giấc buồn
Ai đem
sương núi thả nguồn
Câu thơ ta lạc
trắng miền hoang vu
Ngọn sầu
lả giấc miên du
Tiếng thơ mùa cũ
hắt hiu tháng ngày
Không cùng có
một cuộc say
Một mình ta!
chẳng thấy đầy, thấy lưng
Đêm vang…
tấu khúc nửa chừng
Câu thơ ta viết
ngập ngừng trách…mong
Muốn quay
về lại dốc nguồn
Tìm hơi hướm cũ
ủ sương hẹn chờ
Giận ai!…
Xa quá mịt mờ
Hỏi chim?
Chim vút cánh vào trời không
Hỏi trăng?
Trăng khuất cuối rừng
Hỏi sông?
Sông mãi nghìn trùng xa xăm

TIẾNG KHUYA RƯNG RỨC NẨY MẦM
LÙA ĐÊM TẤU KHÚC BUỒN THĂM THẲM BUỒN

DaoLam

TÍM NHỚ

trandzalu

Có những câu thơ nhẹ hẵng như bông cỏ may mà cũng sâu hút như cánh rừng bên trời kỷ niệm:

Em không phải là roi
Mà vách núi phải mòn
Em không phải là chiều
Mà nhuộm anh đến tím…
( Thơ Hữu Thỉnh)

Đúng vậy.Nàng không phải là chiều mà nhuộm chàng đến tím.Tím cả thể xác lẫn tâm hồn.Tím rất Huế.Tím như lan rừng chiều thu xưa…
Màu tím ấy là nỗi ám ảnh khôn cùng,là nhớ nhung ,da diết khôn nguôi, cho dù hai người ở hai đầu cách trở…Là nắng ban mai lung linh trên đầu.Là đêm nhấp nháy sao hôm trong mắt của đời chàng. Ôi màu tím đã, sẽ còn nhuộm tím chàng suốt kiếp.Buổi chiều ở phố phồn hoa nhưng lòng chàng cứ gửi về nơi mênh mông xa xăm ấy.Thị trấn miền đông ấy chính là nỗi bình yên,là khoảng trời đẹp như ca dao của trái tim chàng mãi mãi.Buổi chiều nơi đây như đang ngừng lại bởi tiếng hát của chàng tha thiết, cô độc nhường bao:

Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng
Đường thênh thang gió lộng một mình ta…( nhạc Tuấn Khanh)

Phải chăng nỗi buồn của chàng đang bay theo chiếc lá cuối cùng?
Không biết nữa! Nhưng chàng đang rơi xuống tận đáy của xót xa tựa hồ ngựa xa bầy, chim lẻ bạn:

Rượu cạn ly, uống say lòng còn giá
Là trên cành một chiếc cuối bay xa…( nhạc Tuấn Khanh )

Buổi chiều ấy đã giấu con dao và bất thần cắm phập vào tim Chàng khi đọc tin nhắn:  “Anh ơi! Hãy quên em đi.”
Đây là thực hay mơ?
E-mail chàng viết cho nàng: “ Em yêu dấu ơi! Làm răng anh quên được hí? Quên làm răng được với mối tình tím nhớ như rứa? Quên sao đành ? Đi dọc suốt đường đời anh luôn gặm nhấm nỗi cô quạnh , muộn phiền nhất mà số phận đã gá vào.Tình cờ em đến như một tia chớp hân hoan.Anh thì vô cùng sửng sốt bởi một trái tim và tâm hồn nồng nàn yêu thương và đam mê cháy bỏng như thế.Em đi tìm anh vì bài thơ “ R R “.Anh đã phát khóc khi em sẻ chia tâm trạng của một gã
du miên luôn đau đáu quê nhà. Ôi Huế yêu thương ! Khi đón nhận tình cảm mới lạ của em, anh cứ băn khoăn: Mình nghèo quá!.Thơ không nuôi nổi anh.Anh đã xúc động khi mình miết vào nhau ,qua nụ hôn đầu em thỏ thẻ: Anh ơi! Em cũng …nghèo.Như rứa sẽ dễ chịu hơn phải không anh ? Hai đứa mình chừ là một.Sẽ yêu thương,.sẽ tiêu đến đồng bạc cuối cùng…Cảm ơn em.Em thốt lên lời của trái tim như rứa làm răng anh khỏi xiêu lòng?
Ròng rã một năm trời chàng và nàng như đôi sam biển, quấn quýt không buông rời nhau qua điện thoại, tin nhắn,e-mail và đôi lần hò hẹn nhau ở quán cà phê 75.Sự đồng điệu tâm hồn đã dệt nên bài ca tình yêu ngỡ như muôn thuở.Nếu vắng nhau một ngày ,chàng sẽ là tượng đá.Nếu vắng nhau một chiều ,nàng sẽ sốt ruột khôn nguôi.

Một năm chưa là dài nhưng cũng không quá ngắn để chàng làm cả trăm bài thơ gửi cho nàng bằng cả ruột gan ,tim óc và tin yêu.Lần đầu trong đời chàng đắm đuối như chưa bao giờ thế, kể cả thời mới lớn.
Một thứ tình cảm chàng cho đi thật lạ lùng dù nàng chẳng sắc nước hương trời.Có lẽ tâm hồn nàng quá lung linh chăng? Có dài lâu chăng thì chỉ có thời gian trả lời…
Chuyện tình của chàng bước sang năm thứ hai bắt đầu nguội lạnh từ nàng.E-mail thưa dần.Tin nhắn cụt ngủn. Điện thoài thường ý ò e…
Chàng hỏi thì nàng trả lời bận họp, hoàn cảnh khó khăn…Sự quan tâm của nàng đối với chàng không còn như trước. Điều quay quắt nhất của chàng là thơ chàng post trên các mạng không còn comment của nàng.
Sự quay ngoắt này nhất định phải có nguyên do.Từ chàng vẫn thủy chung như buổi ban đầu.Sao nàng kêu : Anh hãy quên em đi?
Soát xét lại mình, một con kiến chàng cũng không muốn làm đau.. huống chi nàng -người yêu dấu cuối cùng của đời chàng…Lạ lùng thật.Bao nhiêu câu hỏi cứ như lưới bủa vây tâm trí chàng.Tâm trạng. Bức bách.Cú đập của Định Mệnh đã khiến chàng muốn ngã quỵ…
Một năm đã khép lại khoảng trời của chàng và nàng.Màu xanh cũng dần phai.Quán 75 không còn thuở hẹn hò…Chiều nay chàng lê bước phong trần về phía hoàng hôn.Tiếng hát muộn phiền cất lên miên man trong gió chướng:
“ Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng.
Đường thênh thang gió lộng một mình ta…”
Chàng lại e-mail cho nàng, có những câu bật ra từ trái tim chân thật đến se lòng, rười rượi…
“Em yêu ơi! Anh không thể nào tin được Anh hãy quên em đi là lời cuối em nói với anh.Có thể cuộc đời đã đẩy xô em đến bờ vực của tuyệt vọng ở cõi trần gian không là chốn thiên đường.Có thể em tự dối lòng bởi một thôi thúc vô hình nào đó.Dù gì, dù sao,bây giờ,ngày mai,ngày mai nữa vật đổi sao dời, sông có khô hồ có cạn…anh vẫn yêu em.Em ơi! Một năm anh ngỡ chạm đến thiên đường tình yêu với nhiều kỷ niệm khó quên.Một năm nữa , anh chới với trong ngong ngóng đợi chờ, quay quắt, hồ nghi…Anh lại nhớ 2 câu thơ của NTN:
Hai năm tình lận đận.Hai đứa cùng xanh xao! Mình xanh xao thật rồi, phải không em ?
Em yêu ơi! Dù có chia lìa hay thật sư yêu thương mãi mãi thì vẫn vô vàn cảm ơn em đã đến bên đời anh .Và anh nghĩ: Đây là một tình yêu bất tuyệt, thiên thu và vĩnh cữu…”
Buổi chiều tan trôi trong màu nhớ.Chàng tiếp tục lang thang để cho màu tím Huế, tím nhớ nhuộm hết cả một khoảng trời trước mắt .Một khoảng trời của hoa phong lan còn thoang thoảng mùi hương…

TRẦN DZẠ LỮ

NHIỀU KHI

nguyentancu

Nhiều khi chán quá con đường
Không thèm đi nữa vô thường ngó ra
Nhiều khi buồn quá hát ca
Không thèm nói nữa ba hoa đã nhiều
Nhiều khi thương quá phận Kiều
Mùi hương xuân sắc đang liều lĩnh chơi
Nhiều khi buồn rất rạng ngời
Ngồi yên mà ngắm cuộc đời tan hoang…

NGUYỄN TẤN CỨ

ANH Ở ĐÂU… CHIỀU NAY?

quynhdo

Trời còn mưa, cho, ướt áo em
Ướt rèm mi, ướt cả môi mềm
Ướt con đường, đang trong mùa nhớ
Em đan tay, cầu nguyện, hằng đêm

Đông giận hờn, buốt lòng cơn gió
Xuân ngại ngùng, an ủi, tình mơ
Anh ở đâu, chiều nay, bỏ ngỏ…?
Trống vắng hồn em, lúc bơ vơ

Tiếng anh cười, ùa về, ký ức
Vòng tay, cùng, hơi ấm ngày qua
Em giữ hoài, nghe lòng thổn thức
Bóng Thiên Di, sương gió, nhạt nhòa

Rồi em sẽ, trở về con dốc
Nghe dương cầm, khắc khoải, từng đêm
Cùng anh, nghe, mưa rớt, bên thềm
Nụ hôn ấm, anh trao em, lần nữa…!

QUỲNH ĐỎ
17-2-2014

KHÔNG TÌM THẤY BIỂN

Hovietkhue

Hai ông cháu thỉnh thỏang dừng chân trước các cửa hàng bán đồ lưu niệm dọc phố chính, ngắm nghía những mặt hàng thủ công làm từ quà tặng của biển cả như vỏ ốc, vỏ sò lóng lánh màu sắc mà nhiều khách du lịch thích thú chọn mua để kỷ niệm một chuyến đi. Bên kia đường, tấp nập người ra vào các khu nghỉ dưỡng, khách sạn đạt tiêu chuẩn sao; đông nhất là người nước ngòai với trang phục mùa hè ở biển.
-Sao cháu chưa thấy biển?
Thằng bé lần đầu tiên được cho đi chơi biển nguội dần háo hức vì đi xa mỏi chân, luôn miệng hỏi bạn của ông nội nó. Bảy tuổi, nhà ở cách biển vài trăm mét nhưng thằng bé chưa một lần thấy biển. Cha mẹ nó hằng ngày phải vào thành phố mưu sinh, ông nó cắt cỏ tưới cây cho một khu nghỉ dưỡng, họ cứ hẹn lần lữa chưa đưa nó đi tắm biển nên vị mặn của nước biển vẫn còn là bí mật quyến rũ nó.
Nắm chặc tay thằng bé, ông vừa đi vừa tìm đường ra biển. Các khu nghỉ dưỡng, khách sạn, nhà hàng nối tiếp nhau, chỉ ngăn cách bởi những bức tường gắn chông sắt nhọn tua tủa hình mũi giáo, không chừa một kẽ hở đủ cho hai ông cháu chui qua đến với biển. Biển không xa, biển ở ngay đằng sau những mảng bê tông xám xịt kia.
Thằng bé lại kêu mỏi chân. Ông vẫy một người chạy xe thồ bảo chở đến nơi mà từ đó hai ông cháu có thể đến với biển. Con đường mòn của dân làng ra biển cách xa bãi tắm dành cho khách du lịch hàng chục cây số. Chiều lặng gió, thỉnh thỏang một con sóng dập duềnh nắng loang lóang lượn vào bờ. Nhiều ngư dân với lưới chài, ống câu, giỏ cần xé ngồi hút thuốc bên những con thuyền nằm ghếch đầu lên cồn cát, chờ những tia nắng mệt mỏi cuối ngày lặn chìm vào lòng biển, họ sẽ kéo thuyền thả xuống nước và bắt đầu đêm mưu sinh với sự hào phóng hay keo kiệt thất thường của biển cả Tiếp tục đọc

Dân Phan Rang…yết kiến “đại sứ” !

Nguyên Vi

DSCN0601

Một cú phôn…cầu may của dân Phan Rang tới số máy của Doanh Doanh, số máy được ghi khiêm tốn dưới phần còm bài thơ gần nhất của anh Linh Phương trên trang Tương Tri.
Linh cảm của vị “đại sứ tạm thời” của Tương Tri tại…Việt Nam – Tôn Nữ Thu Dung – thật tuyệt: Mới chỉ trao đổi vài câu qua điện thoại, chị đã nhận ra người đang nói chuyện với mình là NV, dù cả hai đã…54 năm chưa thấy mặt, chưa một lần được nghe tiếng nói của nhau! Thật vui.
Rủ anh Trần Văn Nghĩa cùng ra Nha Trang một chuyến, nhưng anh đã từ chối kèm với… “rất tiếc, bận quá, phải giữ nhà (bà xã đi vắng), không đi được!”.
Vậy là NV phải một mình (à quên, hai mình) chạy xe máy ra Nha Trang thôi.
Thêm một cú phôn nữa tại một quán cà phê ở Nha Trang, may quá, chị Thu Dung cũng đang ngồi ở một quán cà phê gần đó, “Hẹn NV, chị sẽ tới ngay đây!”
Như là bạn thân lâu ngày không gặp, thật thân mật, dễ gần, nói chuyện cứ giống như đang…còm trên TT.
Một chi tiết cũng hay hay, không hiểu sao NV lại thuê phòng nghỉ cùng đường HHT, nơi chị TD đang nghỉ ở đó, chỉ cách nhau đâu vài chục mét!
Sáng mai, cùng uống cà phê tại Sinh Viên Quán trên đường Trần Phú, đúng ngày 8-3 – Ngày – Quý – Bà! NV nhận được từ tác giả tập sách Ngày Tháng Nào. Vui. Rồi chào chia tay, hẹn…không biết khi nào gặp lại.
Cuộc yết kiến vị “đại sứ” TT của dân Phan Rang chỉ đơn giản có vậy. Còn nhớ hay không là tùy…phe bạn! He he…

DSCN0603DSCN0604DSCN0608

CONCERTO 21 BÊN Ô CỬA SỔ

nguyenthikhanhminh

(Cánh cửa trong suốt mỗi sáng mở mặt trời lách tách thời gian)
Hạt dương cầm bay bay ô cửa sổ
Bản concerto 21 rộn rã
Vẫy gọi
Thánh thót
Nhịp tim tuổi hai mươi yêu đương
Hôm nay, 21 tháng 3. California bắt đầu vào xuân
Những hạt dương cầm thong thả nắng
Trong mưa

Ô cửa sổ trắng mưa . Lớn dần mênh mông.
Không hình ảnh
Không tiếng nói
Đã tắt hết tín hiệu rực rỡ của nắng
Ánh nhìn Mozart diệu vợi
Sẫm lên những chiếc lá ẩm. Rơi buồn
Nỗi im lặng
Tràn dần ra khỏi ô cửa sổ
Những hạt dương cầm
Những hạt mưa
Những hạt xuân
Vạn hoa
Tôi nhìn qua nước mắt

Daffodil tháng 3 những ánh mắt vàng
Ướt mưa
Ô cửa sổ đã đóng
Mùa xuân đã về chưa?

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

BIỆT KHÚC

tonnuthudung

1.
Một mai tôi về
Căn phòng nhỏ hẹp
Đêm dài lê thê
Bên ngoài cửa khép
Tiếng mưa não nề
Nghìn trùng mõi mệt .
2.
Thôi giọt đàn rơi
Vọng âm cõi khác
Ngủ đi tôi ơi
Giấc mơ hạnh phúc.
3.
Đôi khi tiếng cười
Rơi bên bờ vực
Giấc mơ của tôi
Bay qua tù ngục
Hạnh phúc của tôi
Nhạt nhòa nước mắt.
4.
Thôi đừng thở than
Khi lòng tuyệt vọng
Đã mất thiên đàng
Tìm chi ảo mộng ?

TÔN NỮ THU DUNG

NGUYỆN

tranthitrucha

Mười ba tuổi Nguyện gặp anh!…
Anh đứng trước giàn hoa tigon đang ra hoa trong mùa tháng giêng tây dịu dàng se se lạnh, với nụ cười thật hiền:
Anh Khải nhờ anh đến giúp bé làm báo tường…
A!…anh Nghi, em đang chờ anh đến cứu đây, anh vào đi…
Nguyện mũn mỉn, tròn vo trong chiếc áo len vàng với đôi mắt bồ câu ướt, hồn nhiên cầm tay anh dắt qua khoảng sân có hàng cây mãng cầu đang ra lá non xanh mơn mởn, còn long lanh những giọt nước mưa đêm qua. Trong phòng khách xinh xắn có ba cô bé tròn xoe mắt nhìn anh, anh muốn bật cười trước vẻ ngơ ngác, lo âu của các cô bé bị giao cho một trọng trách nặng nề của lớp mà chưa bao giờ biết đến báo chí là gì, vậy là anh phải bắt tay vào vừa làm vừa phân công cho bốn cô bé, anh trải tờ giấy rô ky trên mặt bàn, phân công cho bốn cô bé mỗi cô mỗi góc viết bài, còn anh thì bắt đầu vẽ…Phải làm khẩn trương trong một buổi sáng vì chiều nay cả anh và bốn cô bé đều phải đi học. Hì hục đến gần trưa, tờ báo tạm ổn, Nguyện bưng lên mấy ly nước lọc và một đĩa cóc dầm, me dầm, ổi dầm…trới đất, bụng đang đói mà ăn mấy thứ này vào chắc tiêu luôn…Vậy mà bốn cô bé nhai rau ráu, dòn tan…đúng là con gái , chúa ăn vặt, anh cười bảo
Thôi bốn đứa cứ tự nhiên, anh không xài được thứ này, để anh vẽ nốt đường viền của tờ báo cho xong.
Loay hoay thế nào một cô húc tay anh làm đổ bình mực tím vào giữa trang báo, cả bốn cô đều tái mặt nhìn anh, anh cười trấn an
Không sao đâu, để anh xử lý …
Anh xoá xoá, bôi bôi vệt mực biến thành cây cổ thụ màu tím với những tán lá mềm mại làm nền cho tờ báo thật sinh động, bốn cô bé nhìn anh như một vị thần có tài biến hoá. Và mùa xuân năm đó tờ báo tường của lớp được giải nhất, Nguyện là trưởng ban báo chí, đương nhiên Nguyện bước lên bục sân khấu nhận giải về cho lớp trong ngày liên hoan văn nghệ báo chí của trường. Đêm đó lần đầu tiên Nguyện biết thế nào là mất ngủ, đến gần sáng Nguyện thiếp đi và mơ thấy nụ cười và đôi tay kì diệu của anh bay lên trong giấc mơ…

Mười bốn tuổi anh Khải đưa Nguyện vào sinh hoạt trong một tổ chức thi văn đoàn, ở đó có anh…Nguyện bắt đầu tham gia những buổi dã ngoại , cắm trai, sinh hoạt ca hát và sáng tác văn thơ…Anh là ngôi sao của thi văn đoàn, anh làm thơ, sáng tác nhạc, vẽ tranh…những cuộc thi bao giờ giải nhất cũng thuộc về anh, bài ca anh viết trở thành hành khúc cho thi văn đoàn…Nguyện đã theo anh xuống biển, lên núi và những hành trình đường dài không mệt mõi …Nguyện đã hát với anh những bài ca hùng tráng, cùng anh thức những đêm lửa trại bập bùng trong tiếng sóng vỗ, cùng cười đùa với anh trong tiếng gió ngàn của núi rừng…Nhưng ánh mắt anh không bao giờ nhìn Nguyện, ánh mắt anh dành cho những chị Phụng Hoàng lớn hơn Nguyện, Nguyện chỉ là nai…Trong mắt anh, Nguyện là con bé ngốc nghếch thích ăn vặt me xoài cốc ổi…chua lè…Anh chẳng bao giờ biết được đêm đêm con bé mơ về giấc mơ rừng già có nàng công chúa nai tơ và chàng hoàng tử kiêu hùng…Anh chẳng bao giờ biết được có những buổi sáng mưa rơi, cô bé mơ ước anh xuất hiện dưới giàn hoa tigon như một phép nhiệm màu …và anh đã xuất hiện thật, trong chiếc áo mưa ướt sũng, Nguyện vội vàng chạy ra mở cổng cho anh nhưng anh chẳng thèm nhìn Nguyện mà chỉ hỏi ” Có anh Khải ở nhà không nhóc?”. Rồi sau đó chui tọt vào phòng anh Khải…bàn chuyện đại sự về Thi văn đoàn… Có những buổi chiều cô bé ngồi lặng trong ráng chiều tím thẩm của hoàng hôn trên bãi biển, ôm một đống áo quần của anh và anh Khải để hai ông tướng tha hồ vẫy vùng cùng sóng biển…như một nhiệm vụ đương nhiên…Rồi những buổi tối vầng trăng mong manh như vành móng tay, Nguyện ngồi bên cửa sổ nhìn ra khu vườn lắng nghe tiếng đàn ghi ta réo rắc cùng với tiếng hát buồn buồn da diết của anh
…Buồn đã tới rồi cả một trắng đêm khơi
Tình đã hoen màu vàng cả tóc mây ngời
Ôi, những mối giây oan đã rối mù rồi
Nơi hoang đường xa cửa đà khép ngăn em về…
Anh đang buồn…vì ai?…Nguyện cũng đã biết buồn… vì anh!…

Nguyện bước vào tuổi mười lăm, thành phố tao loạn, cổng trường đầy người tỵ nạn, Nguyện theo anh cùng thi văn đoàn giúp người tỵ nạn, cắm lều, tìm kiếm người thân thất lạc…Nguyện phơi nắng đen nhẻm, anh chụp chiếc mũ lát rộng vành lên đầu Nguyện nheo mắt nói :
Lo dưỡng da đi nhóc, lớn rồi đó biết không?
Rồi anh chạy biến đi một thời gian, Nguyện ngơ ngẩn chờ anh…

Mùa thu khai trường năm học mới, trường nam nữ nhập chung, Nguyện nhìn thấy anh đứng ở lớp cuối cấp, Nguyện đứng ở dãy đầu cấp, anh nheo mắt đưa tay lên mũi trêu Nguyện…Tổ chức thi văn đoàn bị cấm không được sinh hoạt, anh lao vào học luyện thi đại học, những giờ ra chơi Nguyện đứng trên lan can tầng hai đưa mắt tìm anh, anh ôm quyển sách dày cộm ngồi trên ghế đã dưới gốc phượng già chăm chú học chẳng biết gì đến chung quanh…
Mùa hè năm đó anh đỗ vào trường kiến trúc với số điểm thật cao…Rồi anh rời xa thành phố, Nguyện buồn hiu…càng buồn càng đẹp, đôi mắt ướt của Nguyện làm bao chàng trai lao đao…nhưng Nguyện chẳng quan tâm, chẳng ai giống anh, tài hoa như anh…Cho đến ngày đám cưới anh Khải thì anh về…với một cô gái xinh như búp bê và tiếng hát trong vắt như sơn ca…Khi cô gái cất lên tiếng hát cả hội trường lặng đi…
” Khi anh nhìn em thời gian như ngừng lại
Khi anh nhìn em nắng bỗng tràn đầy..”
Ánh mắt anh nhìn cô gái ấy như bị thôi miên và Nguyện chợt nhận ra ..anh sinh ra không phải dành cho mình..Nguyện ơi, đừng buồn, đừng nhớ, đừng chờ đợi nữa…

Nguyện chọn một chàng trai hiền lành, ít nói trong những người theo đuổi mình…rồi mặc áo cưới… ra trường…đi dạy và sinh đứa con gái đầu lòng…
Một buổi chiều, anh xuất hiện đột ngột cùng anh Khải đón Nguyện trước cổng trường. Mắt cay xè, Nguyện run chân tưởng chừng không thể bước tới, anh cười thật buồn:
Chào cô giáo, vậy là con nhóc khóc nhè đã lớn tự lúc nào mà anh không kịp thấy…
Chị ấy đâu rồi, sao anh về có một mình…
Chị ấy bỏ anh đi lấy chồng rồi …cũng như nhóc thôi…
Nguyện quay đi tránh ánh mắt của anh…em đi lấy chồng để trốn chạy nổi đau…bây giờ tưởng đã yên rồi, anh về làm gì?!…Ba anh em ngồi trong quán caphe trước cổng trường đã đóng tự lúc nào, anh và anh Khải hút thuốc liên tục, mắt Nguyện cay nồng.
Anh Nghi nè, hay anh về tìm chị Yên đi, chị ấy vẫn còn chờ anh .
Sao nhóc biết?
Chị Yên cùng sinh hoạt trong thi văn đoàn, trong những ngày buồn bã, chông chênh đó Nguyện đã tìm về với chị ở vùng quê có con sông hiền hoà, chị học sư phạm ra trường về quê dạy học và giúp đỡ gia đình chăm sóc đàn em dại mười đứa nheo nhóc, những mơ mộng của thời con gái đành khép lại, Nguyện ở với chị một tuần, chiều chiều cùng ra sông ngồi với chị nhìn con nước thuỷ triều lên xuống, dòng nước cứ trôi đi và chẳng biết trôi về đâu? Buổi sáng chị Yên đi dạy dặn Nguyện ở nhà buồn, lấy sách trên kệ đọc chờ chị về. Trời xui đất khiến thế nào để Nguyện cầm phải quyển nhật kí của chị và những dòng chữ như nhảy múa trước mắt Nguyện “….Nghi, mình đã yêu bạn và trái tim nhói đau …Bạn cứ lởn vởn hoài trong tâm trí và mình không thể nào yêu ai được…Mình sẽ chờ đợi Nghi ơi…”
Buổi chiều, Nguyện chia tay chị Yên trở về, chị đưa Nguyện đi dọc bờ sông ra đường lộ đón xe, con nước buổi chiều dâng đầy với những cụm lục bình tím ngát trôi về biển…Nguyện nghẹn ngào nói với chị
Chị yên lấy chồng đi , đừng chờ anh Nghi nữa, buồn lắm!…
Biết lấy chồng rồi có hết buồn không hở Nguyện?
Nín đi Nguyện , chị không khóc sao Nguyện lại khóc?
Chị sẽ không bao giờ biết được Nguyện cũng đau như chị. Và bây giờ Nguyện không muốn cả anh và chị Yên phải buồn, chỉ mình Nguyện buồn là đủ rồi.
Anh Nghi về thăm chị Yên đi, Anh hứa với em sẽ về thăm chị nha…
Anh Khải trầm ngâm lên tiếng
Nguyện nói đúng đó Nghi, mình về thăm Yên đi, luôn tiện rủ Yên về thành phố họp mặt bạn bè Thi văn Đoàn.
Buổi tối họp mặt bạn bè Thi văn Đoàn, nhìn chị Yên rạng ngời ngồi bên anh, Nguyện vừa vui vừa buồn…Nhưng rồi thương chị quá Nguyện cố quên đi và hoà vào tiếng hát của bạn bè….
Vậy mà anh cũng đành bỏ chị Yên lại và đi mất biệt…Ba năm sau anh trở về với người con gái khác… có khuôn mặt thánh thiện như Đức Mẹ Maria. Chị Yên trốn biệt không về thành phố tham dự buổi gặp mặt anh em Thi văn Đoàn…Một năm sau Nguyện nghe tin chị Yên lấy chồng, anh ấy dạy cùng trường với chị. Vậy cũng yên một đời, chị Yên ơi!…

Mười năm sau anh quay trở lại…Anh bây giờ là người đàn ông thành đạt trong công việc, vợ đẹp con ngoan nhưng sao ánh mắt anh mệt mõi, muộn phiền…Ngày họp mặt anh em Thi văn đoàn anh ngồi bên Nguyện, nụ cười vẫn hiền như ngày xưa, trái tim yếu đuối vừa qua phẩu thuật của Nguyện đập những nhịp đập bất an
Em sao rồi hở nhóc?
Em già rồi mà anh vẫn gọi em là nhóc.
Trong kí ức của anh, em cứ mãi là con nhóc đáng yêu…mà sao em gầy và xanh quá?…anh nhớ ngày xưa em tròn như hột mít..
Nguyện cuối đầu né tránh đôi mắt anh, chị Mai ngôi bên cạnh nói nhỏ với anh
Nguyện đã trải qua ba cơn đại phẩu đó Nghi, gia đình chạy lắm Nguyện mới vượt qua được…
Anh ôm chầm Nguyện vào lòng và xoa lên tóc ” Trời ơi, em gái tôi!… sao Khải không nói gì với anh?”

Rồi anh lại đi, chưa lần nào trở về anh thấy ray rứt như lần này, đôi mắt ướt và nụ cười buồn của Nguyện làm anh khắc khoải lo âu…Anh không có em gái nên ngay từ thời thơ dại anh đã yêu thương em gái của bạn như chính em ruột của mình, Nguyện trong anh như một nụ hồng vàng, vừa dịu dàng vừa tinh nghịch…anh trân trọng và giữ gìn tình cảm trong sáng ấy. Anh linh cảm có điều gì đó thật mong manh trong Nguyện và thấy rát lòng…
Buổi sáng mùa đông lạnh, thời tiết thật lạ, mười mấy năm trời sống ở thành phố này anh chưa bao giờ cảm nhận được cái lạnh của mùa đông, vậy mà năm nay lạnh kéo dài cả tuần không dứt, đường phố dường như vắng hiu, thưa thớt người qua lại. Anh mặc chiếc áo len vào người chuẩn bị đến nơi làm việc thì điện thoại rung lên, tiếng Khải nghẹn ngào ” Nghi ơi!…Nguyện mất rồi!… “.Anh tưởng chừng như tim mình đông lại…rồi anh lái xe ra phi trường trong vô thức…Đến lúc bồng bềnh trong đám mây trắng như bông anh mới chợt nhớ là mình chưa gọi báo cho cơ quan và cũng chưa nói gì với vợ…Kệ…tới đâu thì tới, Nguyện ơi, trễ rồi!…Anh Nghi nè, cõi niết bàn có xa không anh?…Gần lắm nhóc à, một ngày nhóc không giận hờn, oán trách, nhóc chỉ biết đến yêu thương là ngày đó nhóc đã ở cõi niết bàn rồi. Nhìn thấy mắt Nguyện sóng sánh nước nh đã đùa : “Mà ở cõi niết bàn buồn lắm nhóc à, xuống địa ngục vui hơn…Ở đó nhóc tha hồ quậy mà không bị ai chỉ trích…vì ai cũng quậy như nhau”. Ở dưới có chân dài không?…Vô tư!…chân dài miên man… Vậy tha hồ cho anh chọn ha?….Còn nhóc ? xuống đó nhiều trai đẹp lắm …tha hồ cho nhóc chọn…Em hổng thèm trai đẹp…em tìm một thằng khờ khờ…cho dễ ăn hiếp…Ha ha…em tui khôn thật…Vậy nha…hai anh em mình cùng xuống đó nghen…Hổng được thay đổi ý kiến bỏ anh một mình dưới đó…
Anh đứng lặng trước ngôi nhà của Nguyện, học trò đứng lớp lớp chen nhau chật ních, Em là cô giáo đáng yêu nhất, ai mà không yêu thương em hở Nguyện? Anh nhích dần vào gần bên trong linh cửu, di ảnh Nguyện mặc áo dài lụa vàng vẫn là đôi mắt ướt và nụ cười buồn thật sống động…Khải đến bên anh tự lúc nào…môi Khải mím chặt , mắt đỏ hoe…nhà chỉ có hai anh em, Khải lúc nào cũng dang tay bảo bọc em gái…Nghi hiểu bạn không muốn tính lãng tử của Nghi làm em gái khổ. Có những chiều anh ngồi lặng bên bờ biển xa lạ, nhớ đôi mắt nai hiền và tiếng cười giòn tan của em đến quay quắt Nguyện ơi, anh đã trốn chạy em như trốn chạy chính mình.
Con gái Nguyện mới mười ba tuổi, như một bản sao của Nguyện khi lần đầu tiên gặp anh…Con gái !…con đừng buồn giống mẹ nha con!…
Bên cạnh linh cửu, có một cậu bé nhỉnh hơn con gái một chút đang đứng cạnh người chồng hiền lành của Nguyện lạy tạ người phúng điếu…Nghi ngạc nhiên, Nguyện chỉ sinh được cô bé duy nhất, sao bây giờ có cậu bé này…Khải giải thích …Đó là cậu học trò mồ côi mà Nguyện đã giúp đỡ cưu mang , cậu bé đã xin được để tang cho cô giáo như mẹ…Nghi ngước lên cho nước mắt chảy ngược vào trong…Nguyện ơi!….suốt cuộc đời em chỉ cho mà không nhận lại…Cõi niết bàn đã ở trong trái tim em…

TRẦN THỊ TRÚC HẠ

Bài Hoan Ca Ở A38 (14+15)

Screen Shot 2014-02-22 at 9.44.35 AM

Phần 14

_________________

Buổi chiều ngày cuối cùng được nghỉ, trại viên đi lêu nghêu ngoài sân, những khoảng trống trước đây cỏ tranh đã được dọn sạch để làm chỗ tập họp, sinh hoạt về đêm. Nội dung những buổi sinh hoạt như vậy thường là “tổng kết” những công việc đã làm trong ngày, ưu khuyết điểm, công việc của ngày hôm sau. Có lúc xử kiện, những mâu thuẫn phát sinh giữa trại viên, có khi dẫn đến động tay động chân. Cuối buổi sinh hoạt bao giờ cũng là phần tập hát, những bài hát “cách mạng” từ: Như Có Bác Hồ, Cô Gái Vót Chông, Tiếng Chày Trên Sóc Bambo, Cô Gái Lam Hồng, Kéo Pháo Qua Đèo… Những bài hát có nhịp “đuổi gà” cộng với tiếng vỗ của nhiều bàn tay, vang vang trong đêm. 21 g thì tan hàng, ai về phòng nấy, đêm lại trôi qua trong trằn trọc, lo lắng, nhớ nhung.
Hạt Mè xuất hiện.
-Kỳ Khu…   Kỳ Khu…
-Sao? Rộng họng quá vậy?
-Ông thuộc loại…  lãng tai, không hét lớn làm sao ông nghe.
Hắn thấy Hạt Mè nói cũng đúng. Có lúc, quả thật…  không nghe gì…
-Việc gì nữa đây?  Chim của ông…
-Chim chóc gì. Đi với tớ Tiếp tục đọc