LẤY CHỒNG SỚM LÀM GÌ

buileviquyen

Tôi may mắn được sinh ra trong gia đình có Ba Mẹ thương yêu và hết lòng với con cái nên ngay từ nhỏ và thậm chí đến bây giờ đã ba mươi rồi mà việc gì trong gia đình cũng có Ba Mẹ thương yêu và giúp đở lo lắng cho tôi.

Ngày còn nhỏ tôi là đứa bé èo uột khó nuôi, Mỗi năm ít nhất một lần thế nào tôi cũng phải ghé thăm bệnh viện. Những lúc như vậy mới thấy được sự lo lắng yêu thương mà Ba Mẹ đã dành cho mình. Những ngày còn ấu thơ khi Ba Mẹ phải lo cơm áo gạo tiền trên con đường xây dựng sự nghiệp tôi cũng đã được sự ưu ái chăm sóc đặc biệt mà không phải đứa trẻ nào thời ấy cũng có được. Ngày còn học mẩu giáo có lần Ba đến đón trễ mười phút, tôi đứng vịn cánh cổng sắt sân trường nhìn ra ngoài ngong ngóng bóng dáng Ba. Không nhớ là vì sao Ba lại đến trễ hôm ấy nhưng vẫn nhớ hoài bàn tay người lau những giọt nước mắt trên khuôn mặt tôi rồi cầm bàn tay tôi xoa lên khuôn mặt ươn ướt của người.

Một lần tôi sốt nặng phải nằm viện hết cả tuần Mẹ ôm tôi ngồi trên giường suốt thời gian ấy không hề chợp mắt. Lúc đó tôi cũng sáu bảy tuổi rồi nên đã hiểu được tình cảm yêu thương Mẹ dành cho tôi và sau này nhớ lại trận đau chí tử ấy rồi tự hỏi làm sao Mẹ có đủ sức khỏe và nghị lực để lo cho tôi suốt mấy ngày đó mà không ngủ tí nào. Tôi có hỏi và Mẹ chỉ mỉm cười không nói nhưng tôi biết chỉ có tình Mẩu tử thiêng liêng, tình yêu con vô bờ bến mới có thể giúp Mẹ làm được như vậy.

Mỗi chiều Ba thường chở tôi về thăm Nội. Lúc còn học tiểu học gia đình tôi nghèo lắm nên Ba hay chở bằng xe đạp, tôi đứng ở yên sau choàng tay ôm cổ người. Cứ như vậy cho đến ngày mua được chiếc xe máy cũng vừa lúc em trai tôi ra đời nên cuộc sống gia đình vui tươi hạnh phúc hơn nhiều vì lúc nào cũng có tiếng cười đùa của Ba Mẹ và tiếng bi bô của em trai. Nhưng tôi đâu có biết Ba và Mẹ đã nuốt những giọt nước mắt vào trong khi nhìn đứa con trai không hoàn chỉnh của mình. Em trai tôi bị bại não do sinh hút nên chậm phát triển nhưng may mắn chỉ ảnh hưởng đến thần kinh vận động. Sáu tuổi mới biết đi chập chững những bước đầu tiên. Lúc đó Ba Mẹ vỡ òa niềm vui hạnh phúc với những giọt nước mắt của mình, những giọt nước mắt của tình yêu thương nuôi dưỡng từng tế bào thần kinh em tôi cho đến ngày lớn khôn. Ba Mẹ vất vả theo từng bước chân em đến trường, trong giờ học hay giờ ra chơi cũng đều thấp thoáng bóng dáng Ba Mẹ để em tôi được yên tâm học tập cho đến tận lớp mười mới rời xa. Lúc ấy Ba Mẹ cũng đã lớn tuổi rồi mà chưa hưởng được những cuộc vui như mọi người, tất cả thời gian nghỉ ngơi đều dành chăm sóc chúng tôi. Ngày em tôi thi đại học Ba Mẹ biết nó không thể vượt qua được nhưng vẫn để cho em đi. Ba nói đó là niềm vui và kỷ niệm một đời.

Thời gian gần đây nhìn thấy Ba hay ôm máy tính ngồi gõ, Mẹ chọc “yêu đời hỉ” . “Yêu đời gì đâu em, rảnh quá ngồi viết “tào lao” cho vui thôi”. Tôi biết Ba không hề viết “xịt bộp” tí nào. Ba đang gởi gắm tuổi trẻ của mình vào những giòng chữ đó thôi. Nhà có hai người đàn ông. Một người già muốn trẻ lại còn em tôi lại muốn mình “già” đi, lúc nào nói chuyện cũng như ông cụ, nghe mà sợ.

Học hết cấp ba tôi đăng ký thi vào trường Đại học Kiến trúc Sài gòn. Chưa đầy mười tám tuổi đã rời xa tình yêu thương và sự chăm sóc của Ba Mẹ nên năm đầu tiên nhớ nhà không chịu được, những ngày đi học dưới trời mưa tầm tã lại nhớ hơi ấm từ bờ vai gầy của Ba chở tôi đi đến trường. Mỗi ngày hai buổi, đêm nghe tiếng mưa rả rích ngoài mái hiên lại nhớ mùa đông được rúc trong chăn cùng với Mẹ cười khúc khích. Những năm tôi học xa nhà Ba Mẹ hay gọi hằng ngày hỏi thăm, đôi khi nghe tiếng thổn thức của tôi trong điện thoại thế nào sáng hôm sau cũng có mặt Ba hoặc Mẹ tại Sài gòn trong căn nhà chật hẹp ở đường Trần văn Đang, quận ba.

Năm năm sau ra trường với tấm bằng tốt nghiệp loại khá nhưng tôi cương quyết quay về thành phố của mình, tự xoay sở công việc chứ không nhờ đến sự giúp đỡ của bất cứ ai vì sợ phải chịu áp lực bởi sự gởi gắm. Tôi muốn được thử thách.

Đừng nghĩ một gia đình hạnh phúc không có những bất hòa. Thỉnh thoảng Ba Mẹ cũng cãi nhau. Xoay quanh cũng chỉ vì công việc và chuyện con cái. Mỗi lần có những bất hòa là những ngày hôm sau trong nhà không có một tiếng nói. Ba lầm lủi làm việc còn Mẹ trông coi cửa hàng cả tuần sau chưa thèm nói chuyện với nhau. Nhưng tuyệt đối hai người không bao giờ lớn tiếng, đôi lúc tôi nghĩ sau này có chồng liệu mình có được như Ba Mẹ đã sống với nhau hay không? “Ba là người chồng ngoan còn Mẹ là người vợ hiền” Tôi nghĩ vậy.

Gia đình tôi chia hai phe rỏ rệt. Con trai theo Mẹ còn con gái theo Ba. Em trai tôi lúc nào cũng quấn quýt bên Mẹ, cái gì cũng dành riêng cho Mẹ mà ít khi nhắc đến Ba. . Nhưng tôi biết Ba yêu thương em nhất nhà vì nó thiệt thòi hơn tôi nhiều trên con đường học vấn. Một hôm nó về thủ thỉ với Mẹ rằng đã có người yêu rồi, bà nghe vậy liếc xéo qua tôi và nguýt một cái “ Thấy chưa? Còn con tính răng đây” tôi chỉ biết nhìn Mẹ cười hì hì “ Con lấy chồng rồi bỏ Mẹ sống với ai?” “Không cần mi ở bên đâu. Cần mi lấy chồng thôi” . “ Nhưng không có ai ưng răng lấy được Má”. “ Đừng nói nhiều, kén chọn lắm rồi ở giá nghe con” .

Nhà bốn người có bốn cái giỏi khác nhau. Tôi thích vẽ vời nên “làm” kiến trúc, Ba lại thích văn chương, Mẹ giỏi Hóa nên hay vào bếp chế biến thực phẩm. Riêng thằng em giỏi . . lý, đố ai mà cãi lại nó được.

Tôi biết Ba Mẹ lo lắng cho đường chồng cọn của tôi nhiều lắm. Ba ít đề cập đến chuyện này hơn nhưng nhìn mái tóc người điểm vài sợi bạc lòng tôi cũng thắt lại nhưng duyên chưa đến biết làm sao. Nhìn mấy đứa bạn cùng lứa tay bế tay bồng mà thấy “oải”. Con bạn K. Vân đi du học Nhựt về dạy tại Khoa học xã hội nhân văn lấy chồng một năm ly dị nghe mà sợ. May mà chưa có con. Bỏ dạy quay về mở hiệu sách ngoại văn suốt ngày đứng bên quầy cho mấy anh chàng háo sắc nhìn ngắm tán tỉnh mà không được đáp lại nụ cười nào, nó cười hả dạ lắm. T. Yến với hai bằng Đại học lấy chồng kỹ sư xây dựng nhưng đa tình nên “ghét” nộp đơn ra tòa ly thân về mở quán cà phê ngày ngày cười duyên móc túi mấy anh chàng dại gái. Vợ chồng P. N cùng dạy học bỗng dưng anh chồng tưng tửng bỏ ngang về làm nghề thợ mộc suốt ngày đục đẻo cua rồng rắn rít vậy mà chúng nó sống hạnh phúc, ít ra cũng giử được ông chồng ở trong nhà không tò te với cô nào cho chắc. D. Oanh tốt nghiệp học viện quan hệ quốc tế Hà Nội về làm việc ở sở ngoại vụ ngon lành vậy mà bỏ ngang vì lấy chồng Bác sỹ mở phòng mạch, ngày ngồi gom tiền triệu. Một đôi lần hiếm hoi cùng nhâm nhi ly cà phê lại rên xiết như nhà vỡ nợ nghe hoài bắt chán.

Còn nhiều đứa bạn gái khác nữa. Lớp cấp ba chúng tôi ngày ấy là lớp chuyên toán nên đứa nào cũng tốt nghiệp đại học những trường danh tiếng trong nước hoặc du học nước ngoài về nhưng lứa tuổi con gà lắm gian truân trên đường tình cảm. Chỉ riêng bọn con gái chúng tôi thôi chứ còn mấy “ cậu em” cùng lớp đều có gia đình đàng hoàng, vợ đẹp con ngoan hết nhưng đôi chân “sưng vù” vì bị vợ cột chặt ở nhà. Mỗi lần có dịp họp lớp mấy cậu em lấm la lấm lét nhìn bọn con gái còn rong chơi chúng tôi mà… thèm. Nhưng các cậu ấy đâu biết rằng chúng tôi cũng có những nỗi buồn riêng. Ba mươi tuổi rồi tối tối vẫn ngồi chung bàn cơm với Ba Mẹ còn bị la rầy như con gái mới lớn. Thời cấp ba thỉnh thoảng đàn đúm bạn bè là bị Mẹ cảnh giác ngay còn bây giờ chủ nhật nào không bước chân ra khỏi nhà thế nào cũng bị Mẹ mắng té tát. Đêm ngồi ôm vai Mẹ cùng xem ti vi là bị hất hủi ra xa nghe bài “hôn nhân và gia đình” thấy sợ. Mẹ nói “ Trong năm tới mà không lấy chồng thì trả lại tiền nuôi ăn học, nghe không?”. “Trời đất, Hai mươi năm đi học cùng ba năm mẩu giáo làm chi hết tiền mà đòi dữ rứa Má”. Tôi chọc lại Mẹ nhưng trong lòng vẫn thấy ấm áp vì sự quan tâm lo lắng của Mẹ, có hằng ngàn tỷ cũng không đủ trả cho công ơn Ba Mẹ nuôi dưỡng tôi lớn khôn được như bây giờ.

Hôm trước ngồi uống cà phê với Ba tôi nói “ Ba! Con muốn đi du học lấy cái bằng Tiến sỹ. Được không Ba?” Nhìn tôi không chớp mắt,miệng Ba méo xệch: “ Thôi! tội cho Ba Má nghe con” Nghe Ba nói vậy cầm ly cà phê uống mà đắng ngắt.
Chiều về ghé nhà K. Thạch chơi thấy nó chuẩn bị dắt xe ra mặt mày trông hớn hở thấy ghét:
-Ê! Con nhỏ. Đi đâu đó mi ?
-Đi theo không? Vui lắm!
– Ở đâu?
-Vũ trường Phương Đông. Mấy cậu nhỏ lớp mình bị vợ để “sổng” tụ tập vui lắm.
-Thôi! Thôi! Đừng cưa sừng làm nghé nữa bà ơi. Đi uống cà phê với tui đi.
Mặt con bé ba mươi tuổi thạc sĩ Kiến trúc sư chưa chồng nhăn như cái bánh tráng nướng trông bắt tội. Biết nó thế nào cũng rủa tôi một hồi nên phủ đầu nó trước:
-Mi chớ dại dột mà đi với mấy “thằng bé” đó. Vợ con tụi nó phát hiện thằng chồng “ bẻ xích” do mấy đứa mi rủ rê là ăn đòn lây. Suy nghĩ đi! Chừ theo tui hay đi với bọn “ nó”.
-Cái miệng bà chanh chua nên đến chừ vẫn còn “ ế”. Thôi được rồi tui nghe lời bà.
Hai đứa chạy xe lòng vòng một hồi chán rồi vào thang máy vút thẳng một lèo lên tầng thượng Indochine ngồi ngắm dòng sông và giòng xe cộ ngược xuôi dưới kia. Không ai nói gì với nhau hồi lâu,cuối cùng cũng có đứa lên tiếng trước:
-Quyên nè! Lấy chồng thôi mi. Về nhà không có việc chi làm buồn quá.
-Mi mang tâm sự chán đời từ lúc nào mà nghe lạ rứa ?
– Mi thấy đó! Lên trường nhìn cái đám sinh viên nhí nha nhí nhố đã chán rồi còn về nhà bị bà Mẹ già nhắc nhở rầu thúi ruột. Lấy chồng quách cho xong một kiếp người, mi.
-Trời đất! Hôm ni thấy mi chi lạ! Trước đây nghe con Hương lấy chồng cho là nó khùng. Chừ tự nhiên “ ở không” cái . . nổi điên.
Thạch nhìn tôi một hồi rồi nhìn xuống sông, khuôn mặt trông có vẻ chán đời của nó làm tôi buồn lây:
-Bạn bè mình mấy đứa lấy chồng không được hạnh phúc lắm nhìn thấy sợ quá bà ơi! Tôi cũng muốn “xong quách” cho Ba Má vui mà nghỉ đến là thấy gai gai trong người. Sống như vậy
quen rồi sau này về làm dâu gặp bà gia khó tính chắc. . xù quá.
Trông Thạch bi quan với viễn cảnh chồng con nên cũng đâm lo, tôi nói với bạn:
– Bà nói nghiêm túc cho tui nhờ với. Lấy chồng rồi phải lo gia đình chứ cứ lông bông như chừ ri có mà chết. Tui thấy bà cũng mấy “ mối” rồi mà răng rứa?
– Ừ thì cũng quen vậy thôi, Chưa hạp nên chừ mới đi uống cà phê với bà. Còn bà thì răng, ông bà già nuôi hoài không sợ “ dị” hở.
– Ngày nào mà không bị bà già “ bốp chát” chuyện chồng con là thấy lạ. Còn Ba thì hứa hẹn giử cháu ngoại đến mười tám tuổi rứa mà vẫn sợ đó bà ơi.
-Nghe bà nói bắt thèm. Tui được rứa lấy chồng cái “rẹt” liền. Bà già tui thấy đám cháu đến nhà là mười phút sau nghe tiếng. . hát. Còn bà đúng là. . ngu.
-Ừ! Ngu cũng được.! Chừ “ sướng” đã rồi từ từ tính.
Tôi và Thạch ngồi nói chuyện như hai con khùng chán đời nên rút điện toại bấm gọi mấy đứa bạn đang “ rãnh không” đến ngồi chơi cho hết buổi chiều chủ nhật
-Alô! Vân hả ? Làm chi đó.
Con bạn “ hầm hố” nhứt đám, bình thường nói như thác đổ bổng nhiên nghe thỏ thẻ nhẹ nhàng,êm ái như suối reo, hiền như Masoeur:
-Ừ! Vân đây! Có chi không?
Tôi nghe nó trả lời như vậy lấy làm ngạc nhiên vội đưa máy cho Thạch:
-Nè! Nè! lạ lắm. Bà nghe đi!
Thạch cầm máy:
-Bà chị ơi! Làm chi mà Quyên nó run không dám nghe bà nói vậy?
Tôi chăm chú nhìn nét mặt con bạn:
-Hỉ! bà nói cái chi chi?
-…
-Ha! Ha! Ha! Thôi đừng có mà giả nai nữa con khỉ ơi, cố mà giử cái miệng đừng để lòi cái đuôi ra nhé.
Nói xong Thạch cúp máy trả lại cho tôi miệng vẫn còn cười ha hả không dứt, tôi hỏi:
– Có chi mà mi cười dử rứa?
Thạch vừa cười vừa trả lời:
-Ôi! Con khỉ đó nó đang ngồi với một chàng. Nghe nó nói chuyện nhỏ nhẹ như rứa tui không nín cười được bà ơi, nó đóng kịch tài quá. Để tui gọi lại cho nó chọc chơi.
Nói rồi Thạch lôi đt gọi tiếp cho Vân:
– Nè! bà cho tui nói chuyện với “ ông nhà” xí.
-…
-Được mà! tui nói chuyện đàng hoàng không cướp của bà đâu mà sợ
-….
-Tui hứa…. Alô! xin lổi anh! Bọn em là bạn của Vân muốn nói chuyện làm quen với anh, cho phép bọn em nhé?

-Dạ, đang ngồi với một bạn gái duyên dáng dịu dàng dể thương nhất thế giới.

-Dạ được! Anh đến chơi cho vui.
-…
-Cà phê Hoàng gia, Xuân thiều. Cách chổ anh ngồi bốn cây số thôi! Đến nhé!
Nói xong Thạch cúp máy rồi ôm bụng cười tiếp. Tôi hỏi gì nó cũng không nói. Con khỉ này quỷ thật, đang ngồi ở đây vậy mà dám nói cách bốn cây số.
Bấm máy tìm thêm có đứa bạn rãnh nào nữa không. Cuối cùng bấm nhầm gặp một đứa đã bị gông vô cổ nhưng không nói chuyện được với nó lại vớ trúng ông chồng hay ghen:
-Alô!

-Nguyệt phải không? Quyên đây!
Có lẽ do nhận ra giọng nói dịu dàng của tôi mà anh chàng lên tiếng:
– Anh Phú chồng Nguyệt đây, Q. khỏe không , rãnh hay sao mà gọi vậy?
Tôi nghe cái giọng hơi bị không bình thường nhưng cũng cố gắng nhỏ nhẹ:
-Dạ, em khỏe. Chiều chủ nhật anh “thả” con N. ra một xí được không anh.
– Nguyệt nó đang bận lắm em.
-Thì anh đưa máy cho nó nói chuyện với bọn em tí. Làm chi “hung” dử rứa.
Con bạn ngồi bên cạnh bắt đầu điên tiết, giật máy điện thoại của tôi:
-Anh vừa vừa thôi, thả con Nguyệt ra vài tiếng đồng hồ Mỗi tháng được không? Thạch nói như hét.

-Thì anh cứ để nó đi chơi với bọn em rồi có chi bọn này “bù đắp” lại cho. Nói xong Thạch cười ha hả trông có vẻ đã lắm.

-Em hứa mà! Tối hẹn anh cà phê M. C nhé, nhớ đi một mình thôi.
Nó xoay qua tôi nháy mắt cười.

Mười lăm phút sau Nguyệt đến, trông nó lôi thôi lếch thếch đến tội nghiệp. Nhìn “ con bé nguyệt cầm” ngày xưa sao mà tệ hại, lấy chồng như nó chắc tôi thà tu còn hơn. Hãi quá.
-Nè. Bà chịu khó chăm bón cái thân một tí. Nhìn bà tui thấy “kinh dị”. Thạch vừa trông thấy N. là “bôp” ngay.
-Chị nói cho mấy em gái biết. Hãy đợi đấy. Nguyệt cười toe miệng bốp lại T.
– Dù sao cũng cám ơn hai em đã cứu chị ra chiều nay, khổ lắm.
– Bà vậy là an nhàn rồi còn gì. Nhà cửa chồng con chi cũng có hết, đừng đứng núi này trông núi nọ nữa, gai lắm. Tôi nói với Nguyệt.
-Thôi đi! Mấy bà vậy mà khôn.
-Khôn gì mày! Tối về ngủ ôm bà già còn bị mắng nữa. khổ tâm lắm mày ơi.
Nguyệt hết ngắm nghía Thạch lại xoay qua tôi:
-Mấy em còn đầy đủ ba vòng. Xem tui đây này, chừ có cho không bọn “tàu” nó cũng chê. Vòng một vòng ba tiêu hết rồi, còn vòng hai tự nhiên hắn. . nở ra.
Con bạn xinh đẹp dịu dàng du học ở Sing về, ngày trước nói không ra lời vậy mà mới lấy chồng có ba năm đã chanh chua chuối chát nghe phát ớn
Ngưỡng ba mươi qua rồi nhưng cuộc sống này muôn màu quá! Đôi khi tôi cũng muốn tìm một nữa của mình để có cuộc sống gia đình riêng. Để được hưởng cái hạnh phúc như Ba Mẹ đã cho mình nhưng rồi lại ngại ngùng, lại sợ tình duyên ngang trái như những đứa bạn tôi đã gặp phải nên sợ.
Chưa vội lấy chồng vì nhiều cái vui như vậy đấy nhưng khi về nhà thấy nét mặt buồn buồn của Mẹ, lặng lẽ dắt xe vào mà không dám thưa hỏi vì biết thế nào cũng nghe câu : “ Răng con! Có chi vui không?”
Vui mà buồn. Má ơi!

BÙI LÊ VI QUYÊN

NGỦ ĐI CHÀNG LÍNH XƯA

tranvanleTrời không một gợn mây. Hôm nay, một ngày nắng…Hôm nay, một ngày nóng…Nóng như ở Sài Gòn, chín mươi sáu độ hơn…Chắc còn sẽ hơn nữa, ngày chưa sang bóng xế, gió không bay, buồn thiu!

Chim thì chắc đợi chiều, mới về rung cây lá…Con sông cũng mệt lả, trôi như người mù đi. Tôi không biết nói chi, vì nào ai để nói! Trời xanh cao, vòi vọi…cũng đâu có nói chi!

Trời không một gợn mây. Ôi câu thơ này đẹp. Tôi mở tờ giấy chép ,chỉ một câu đó thôi. Tôi nhìn mực bốc hơi, trên tờ giấy gợn sóng. Ôi chao ơi trời nóng, đến mặt giấy cũng nhăn! Không biết người xa xăm ,có biết tôi đang nhớ…

Hình như tôi mắc nợ, một mối tình vô duyên? Hình như ai đó- em, chỉ là người vô ảnh? Có người mình muốn tránh, có người mình muốn gần…nhưng mà nỗi bâng khuâng như nghiêng về Cố Quận!

…Tôi nhớ má ai hồng, giọt mồ hôi trong suốt. Tôi ngồi trong lô-cốt, nhìn ra lỗ châu mai. Những giấc mơ bay bay, dù trời không có gió…
Hình như ai nói nhỏ: “Ngủ đi chàng lính xưa!”

TRẦN VẤN LỆ

BÌNH MINH ĐEN

authiphucanNàng xỏa tóc
Chạy dưới nắng tháng tư
Hai mông tròn huyền hoặc
Đong đưa
Bình minh rọi những tia nắng đen điên cuồng qua nách
Cái nhảy dưới gót chân bất hạnh
Máu ứa từ môi thâm
Tháng tư đuổi sau lưng
Xương rồng đâm lên vú
Biển ôm nàng ngất ngư
Nắng của tháng tư rơi từ một bình minh đen tối
Nàng cũng rơi từ âm cung mê lối
Chạy đi tìm bóng của ảo tưởng xưa xa
Ngày về rất vội
Về dù dòng sông quê hương chật chội…
Chỉ muốn trần truồng gào khóc những điêu linh

ÂU THỊ PHỤC AN

THÀNH PHỐ

tonnuthudungThành phố đang mùa mưa
Sau những giờ dạy tối
Bàn chân cuồng bước vội
Khói nhòa cho mắt cay
Giờ lên lớp đêm nay
Tôi nói gì đấy nhỉ
Những ngôn từ yêu mị
Đốt cháy đầu lưỡi tôi

Thành phố bây giờ đêm
Tôi về trong xó tối
Nguyền rủa lời gian dối
Giam hãm tôi từng ngày
Những vòng tròn xoay xoay
Những vòng tròn quá chật
Tôi cũng vừa chóng mặt
Đành tựa mái hiên người

Thành phố bây giờ đâu
Tiếng cười nào im bặt
Từng đêm nghe gió quất
Lả tả đời oan khiên
Những khuôn mặt nhìn nghiêng
Sao lạ lùng quá đỗi
Người ngụy trang lời nói
Ngụy trang cả mắt nhìn.

Thành phố bây giờ sương
Nhạt nhòa và hư ảo
Khuất chìm ngày giông bão
Khuất chìm đời tịnh yên…

TÔN NỮ THU DUNG

KHUYA GÒ VẤP

nguyendinhbon
về từ phố bụi mịt mù
dòng xe bất tận
đèn lu hẻm nghèo
vọng vài tiếng ếch buồn teo
mảnh vườn sót lại cánh bèo ao xưa

trăng đang tròn đợi thu mùa
mình tôi mưa ướt gió lùa hôm qua…

NGUYỄN ĐÌNH BỔN

VŨ KHÚC ĐÊM TRĂNG

buithanhxuanNgôi  nhà hai tầng màu trắng nằm dưới chân đồi. Vườn hoa màu vàng bên trái . Hoa hướng dương rực rỡ dưới nắng mai. Sát tường rào,  hoa dã quỳ vàng đậm hơn. Vài tượng thiếu nữ bằng đá cẩm thạch được đặt không thứ tự trong vườn hoa.
Người đàn ông đi quanh tảng đá dựng đứng ngắm nghía, nét mặt căng thẳng. Hòn đá màu nâu nhạt như loại thường nhìn thấy ở bìa suối nhưng góc cạnh và lổ chỗ như đá tổ ong.
Con chó lông trắng nằm trước sân nhà đứng phắt dậy nhưng không sủa khi tôi bước vào cổng. Trọng gỡ cặp kính ra nhìn tôi, reo lên:
-A! Nhà “đá” học.  Ông vào xem. Kì lạ quá! Tôi vừa thuê xe cẩu về. Một kì quan thế này vậy mà thằng cha dưới kia nó vứt lăn lóc.
Trọng là giáo sư dạy toán ở một trường đại học nhưng rồi bỏ nghề. Hai mươi năm trên bục giảng, cuối cùng hắn quay về với niềm đam mê của mình.Tôi biết tính và cả con người Trọng từ khi còn học chung trung học. Học toán nhưng Trọng lại đam mê nghệ thuât. Nhất là điêu khắc. (Hắn không phải là nhà điêu khắc lừng danh nhưng lại có bàn tay tài hoa. Bất cứ thứ gì vào tay hắn cũng có thể thành tượng. Có lần Trọng tâm sự “ Phải chi đừng phí mất mấy chục năm vào mấy con số vô hồn, tui đã trở thành một nhà điêu khắc chuyên nghiệp..”)
Những năm dạy học Trọng rất có uy tín với nhiều thế hệ sinh viên và sau này một số người thay thế Trọng trên giảng đường. Khi biết hắn ta về ẩn dật dưới chân đồi với khu vườn đầy tượng và hoa hướng dương, học trò cũ hay kéo nhau về đây nghỉ mát hoặc thăm hỏi Trọng
Tôi quan sát kỹ hòn đá rồi giải thích với Trọng:
-Đây là loại đá Marble. Loại này ở trong nước rất hiếm gặp. Kỳ lạ thật! Thường thì nó có cấu trúc màu trắng nhiều đường vân. Một loại đá vôi do chịu nhiều áp suất và nhiệt độ cao nên biến đổi.
Nhưng nhìn lại giống như đá Bazan bởi vì nó có màu nâu nhạt, lại có những lỗ hổng như đá bọt. Khi dung nham phun trào lên bề mặt trái đất, áp suất giảm nên khí thoát ra khỏi chất lỏng tạo nên những hang động trong khối đá…
Trọng cắt ngang:
-Tôi không hỏi ông về cấu tạo. Ông có thấy hình thù kỳ lạ của nó hay không?
Trọng kéo tôi ra xa :
-Ông nhìn xem. Một cô gái đang múa ballet! Đầu ngửa ra sau, chân phải co lên, tay trái như muốn gọi mời. Ông hình dung được không? Bộ ngực căng tròn quyến rũ.. Đôi mắt! Ôi, đôi mắt sáng long lanh làm sao.
Tôi há hốc miệng nhìn Trọng:
-Tôi không thấy gì hết!
-Đồ khùng! Cái loại giáo sư ru rú trong phòng thí nghiệm như ông thì thấy được cái gì?
Trọng nói nhiều nhưng tôi không còn nghe gì nữa khi trông thấy một thiếu nữ khoảng ba mươi từ trong nhà bước ra. Cô mặc chiếc váy màu cà phê nhạt, khuôn mặt dễ thương với mái tóc hất ngược ra sau. Hai bàn tay trắng mịn đang bưng chiếc khay có hai cái tách và một ấm trà. Trọng vẫy tay:
-Em lại đây! Thầy đã nói cho em nghe rồi. Em thấy gì?
Cô gái ấp úng :
-Dạ.. cô gái đang múa..
Trọng xoay qua tôi
-Người mẫu. Học trò cũ của tôi.
Khuôn mặt cô gái ửng đỏ. Hình như cô hơi thẹn.
Tôi quan sát khối đá. Quả thật nó có hình dáng như một thiếu nữ đang khiêu vũ nhưng không dễ gì nhận ra điều này nếu Trọng không nói. Con mắt có hồn của nhà toán học thật tài tình. Tôi tin Trọng sẽ thổi hồn vào khối đá và biến nó thành một cô gái đang múa thật.
 Trên đường quay ngược trở về chiều hôm đó tôi đi cùng cô gái. Được biết tên cô là Trang, hiện nay đang giảng dạy môn kiến trúc tại một trường đại học. Trang  chưa  có gia đình và sống chung với ba mẹ. Cô không nói chuyện nhiều trừ khi trả lời những câu hỏi của tôi. Một cô gái sắc sảo nhưng kín đáo.
Tôi tự hỏi không hiểu vì lý do nào thúc đẩy mà một cô gái có vóc dáng mảnh mai có thể chạy xe hơn sáu mươi cây số đến làm người mẫu cho bạn tôi, lão thầy giáo mắc dịch. Đoạn đường núi hiểm trở, vắng vẻ có thể xảy ra bất cứ chuyện không may nào.
 Hai tuần sau Trọng gọi điện thoại cho tôi:
-Ông lên đây ngay!
Chiều thứ bảy tôi phóng xe lên thăm Trọng. Đầu tóc và cả khuôn mặt hắn ta dính đầy bụi xám. Hắn đang khom mình đục đẽo bên khối đá. Ngoài vườn hoa có hai ông khách đang say sưa bên tượng cẩm thạch cô gái khoả thân.
Trông thấy tôi hắn ta dừng tay nhưng vẫn không buông chiếc búa con và cái đục.  Trọng cười hề hề :
-Một thiên thần! Kỳ lạ lắm! Ông đến đây.
Trọng kéo tay tôi chỉ vào khối đá:
-Này, ông xem. Khuôn mặt cô gái có đầy đủ mắt mũi nhé. Nhìn kỹ vào khoé mắt của nàng ông sẽ thấy có đường ống dẫn ra sau. Một cấu tạo tuyệt vời. Đây là đường thoát khí khi khối nham thạch rời khỏi miệng núi lửa. Ôi! Tuyệt quá.
Khối đá chỉ mới vạt định hình khuôn mặt. Phần dưới  gọt đi một ít nhưng có thể nhận ra chiếc váy đang xoay tròn, chân trái co lên.
Trong thao thao về cái tuyệt mỹ. Tôi lại đang nghĩ về một chuyện khác, mắt lượn quanh rồi dừng lại nơi cửa ra vào. Trọng nói:
-Cô gái hôm nay không đến.
Thằng bạn nó thọc sâu vào ý nghĩ của tôi. Không có gì qua mặt nó được. Hai ông khách quay vào. Một ông tóc tai bờm xờm ngã giá:
-Tượng đẹp đấy! Nhưng giá như vậy là cao rồi. Ông bán được không?
Trong vứt cái búa xuống  chân khối đá. Khuôn mặt hắn phừng lên, đỏ tía dưới lớp bụi :
-Ông tưởng ông là ai. Đã nói  nhiều lần rồi. Tôi chỉ đổi để có thứ mà sống. Đ.m..Nghệ thuật đâu phải là cứt mà trả giá..
Tôi bất ngờ với cách nói của Trọng. Không thể nhận ra thằng bạn học giỏi, kim chỉ ngày xưa nữa. Phong thái đạo mạo, nghiêm túc của một giáo sư biến đâu mất.
Đêm đó tôi ở lại với Trọng. Ngôi nhà có bốn phòng ngủ nhưng chỉ một mình Trọng. Nhiều lần tôi có ý định hỏi làm cái nhà to đùng để làm gì trong khi hắn sống chỉ có một mình nhưng rồi lại thôi. Trọng không thích kẻ tò mò việc khác nhưng khi nói về tượng nó có thể thao thao suốt ngày.
Giữa khuya gió núi tạt về qua khe rít lên như tiếng kêu của bầy sói săn mồi. Gió bay vào khu vườn, lướt trên những khóm hoa rồi bắn vào cánh cửa sổ phòng tôi ngủ. Cảnh vật u tịch, rờn rợn.
Sáng ra Trọng dậy sớm pha cà phê. Làm mì gói cả hai cùng ăn. Đến gần trưa tôi từ biệt ra về, khi dắt xe ra cổng cũng là lúc cô gái chạy xe vào. Trọng nói với theo:
-Tháng sau ông lên khánh thành nhé.
Tôi gật đầu, mắt nhướng theo phía sau cô gái, thầm nghĩ cô có một thân hình tuyệt mỹ làm sao.
Tôi thắc mắc cô đến đây ngoài chuyện làm người mẫu cho lão khùng kia còn có chuyện gì khác nữa không. Làm sao cô có thể tự hành hạ thân xác, thôi thúc cô lên cái nơi rừng rú này với lão già bỏ vợ con dưới phố kia.
Về nhà, trong những ngày sau đầu óc tôi thường nghĩ về cô gái xinh đẹp ấy. Một buổi chiều đang ngồi trong quán cà phê chợt nhận ra Trang cũng có mặt ở bàn bên kia. Tôi gật đầu chào và đến ngồi cùng cô. Kéo chiếc ghế đối diện, tôi quan sát cô kỹ hơn. Một cô gái đẹp. Phải nói là rất đẹp, cuốn hút người đối diện. Cô có thể quật ngã bất cứ chàng trai khó tính nào.
-Em chào Thầy!
-Trang không có giờ dạy sao?
-Dạ không!
Tôi và cô gái ngồi trò chuyện với nhau suốt buổi chiều. Thật ra tôi nghe nhiều hơn nói. Trang nói về  điêu khắc, hội hoạ . Nói về hình thức biểu diễn ba chiều, không gian và những mãng khối, ý tưởng và ngôn ngữ của nghệ thuật kiến trúc. Cô phê phán kiến trúc hiện đại khô cứng, không có hồn. Những ngôi nhà như tổ ong thay thế những biệt thự làm phá vỡ không gian thơ mộng. Không còn những giàn bông giấy hay hoa ti gôn leo trên những bờ rào. Thay vào đó là những chùm đèn xanh đỏ nhảy nhót trông nhức mắt.
Tuyệt nhiên cô không nói một điều gì về thằng bạn tưng tửng của tôi.

Trọng gọi nhiều lần nhưng tôi đang lao vào một công trình nghiên cứu nên không có thời gian lên thăm hắn và tham dự buổi thổi hồn cho bức tượng. Một nghi lễ với  Trọng cho là cần thiết khi hoàn thành một tác phẩm. Rượu sâm banh được rót tràn hai cái cốc kỳ dị không có đế. Tôi nghe Trọng kể lại sau này. Hôm đó chỉ có hai người. Trọng và cô giảng viên kiến trúc xinh đẹp. May thay! Không có tôi nên nghi lễ hoàn mỹ hơn. Trọng lấp lững như vậy.
Công việc vừa dứt, nhân dịp nghỉ lễ thời gian dài tôi quyết định tự thưởng cho mình vài ngày  lên ở với  Trọng.
Bức tượng đã hoàn thành tuyệt đẹp. Khi tôi đến Trọng đang gọt tỉa tảng đá làm thân đế cho nàng vũ nữ

Trên bàn sẵn bốn cái li không đế đặt trong bốn cái li khác cho khỏi ngã. Tôi hỏi Trọng:
-Có khách à? Chỉ tôi với ông..
Hắn bắt được ý tôi, cắt ngang:
-Bốn chứ sao hai. Ông, tôi, Trang và .. Trọng chỉ vào bức tượng vũ nữ.
Tôi ngạc nhiên:
-Nhưng mới chỉ có ba thôi.
-Trang sẽ đến! Không hẹn nhưng tôi biết chắc cô ấy lên hôm nay. Tối nay tôi chiêu đãi đặc biêt.
Trọng tiếp tục đục đục, đẽo đẽo còn tôi lân la ngoài vườn cho đến khi mặt trời qua khỏi khu đồi. Cô gái chắc chắn không thể lên hôm nay. Tôi cười thầm trong bụng. Thằng bạn dỡ điên, dỡ khùng bị hố rồi.
Trọng ho sù sụ, khuôn mặt tái xanh. Trông hắn tiều tuỵ sau một thời gian vật lộn với khối đá. Bàn tay run run, hắn đứng gần như không vững
Đang lo không biết tối nay sẽ ăn gì chứ đừng nói đến chuyện sẽ được chiêu đãi. Trọng cứ đi quanh bức tượng. Trời tối hơn. Mặt trời chưa lặn nhưng mây mù kéo về đen kịt. Sấm chớp phía sau đồi. Vài hạt mưa rơi xuống vườn hoa, màu trắng mờ đục phủ kín ngọn đồi, tiến dần về khu làng vắng vẻ này. Trọng vẫn mãi mê khi màn mưa đổ ập xuống. Từ trong hiên nhà nhìn ra trông nét mặt hắn có vẻ căng thẳng. Không biết Trọng đang tìm thứ gì trên khuôn mặt vũ nữ kia.
Tiếng xe máy lẫn trong tiếng mưa ầm ào. Trang chạy vụt vào nhà, người ướt sũng.
-Trang! Em ra đây với Thầy.
Tiếng Trọng hét lên trong mưa. Trang băng mưa ra đứng bên bức tượng.
-Em nghe thấy gì không? Tiếng nhạc! Nó phát ra từ đôi môi đang hé mở của vũ nữ..
Mưa lớn hơn. Gió quất vào mặt rát rạt. Tôi không còn nghe hai người nói gì với nhau. Tiếng gió rít trên đầu họ, chỉ nhìn thấy loang loáng nụ cười của hai người.
Thức ăn Trang đem lên vừa đủ cho cả ba. Chúng tôi vừa ăn, vừa chuyện trò. Trọng mệt nên nói vài câu. Hắn bảo cả tuần nay chiều nào trời cũng đổ mưa. Trọng chờ đợi mưa gió trút xuống khu vườn trong nhiều ngày liền để tìm một điều kỳ diệu. Và chiều nay hắn đã nghe, đã thấy điều kỳ diệu ấy.
Trọng đi nằm sớm. Trang loay hoay dọn dẹp. Tôi ái ngại nên nối gót Trọng về phòng mình trên lầu. Tầng trên chỉ có hai phòng nên cô gái ngủ tầng dưới.
Giữa khuya giật mình thức giấc vì tiếng nhạc du dương vọng vào cửa sổ căn phòng tôi ngủ. Tiếng nhạc rất nhỏ nhưng cũng đủ cho tôi nhận ra. Hình như có cả tiếng hát. Lấy làm lạ, tôi nhẹ nhàng mở cửa phòng bước ra ngoài. Tiếng nhạc nghe rõ hơn nhưng tiếng hát thì im bặt. Ánh sáng mờ mờ hắt ra từ phòng của Trọng.
Mưa đã tạnh từ lúc nào. Ánh trăng mười sáu vằng vặc, loang loáng cả khu vườn. Nước mưa còn đọng lại trên những bông hoa hướng dương, lấp lánh dưới ánh trăng như những vì sao. Đứng tựa lan can trên lầu nhìn xuống tôi chứng kiến vũ nữ đang múa dưới ánh trăng, có lúc xoay tròn, tay trái vươn cao như muốn bắt lấy chiếc đĩa màu vàng nhạt trên cao. Tôi dụi mắt. Nó như thực, như mơ.
Thật ra tôi chưa tỉnh ngủ hẳn. Bức tượng được che bởi những tán lá trên cao, ánh trăng xuyên qua nhũng tán lá lắc lư trong gió tạo nên một cảnh huyễn hoặc. Ánh sáng lung linh qua lại, lên xuống trên thân thể người vũ nữ khiến tôi có cảm giác như đang xem màn vũ ballet tuyệt diệu giữa đêm trăng.
Còn tiếng nhạc, điều này tôi không bất ngờ nữa. Đó là tiếng gió rít qua những ống thoát khí trên cơ thể vũ nữ. Nước mưa vẫn còn nằm trong đó nên tạo ra những âm thanh kỳ diệu khi gió rúc vào và thổi xuyên qua bên kia.
Đẹp thật! Huyền ảo thật!
Tôi muốn Trọng cùng tôi thưởng thức nghệ thuật độc đáo này nên bước tới cuối hành lang, nơi có căn phòng của Trọng.
Giơ tay định gõ cửa, bất ngờ tôi đạp phải đôi dép bên dưới. Lạ thật! Đôi dép nữ đế cao này nhất định không phải của Trọng. Tôi giật mình. Từng bước một lùi dần ra xa.
Bây giờ thì tôi hiểu vì sao tiếng nhạc im bặt lúc nãy.
Quay lại phòng ngủ với nhiều suy nghĩ. Tôi chợt nhớ lại lời Trọng nói rằng may mắn thay tôi đã không đến dự nghi lễ thổi hồn cho bức tượng vũ nữ.
Tỉnh giấc khi mặt trời đã lên. Có tiếng khóc thút thít bên ngoài hành lang. Tôi bật dậy mở cửa phòng nhìn về phía cuối. Cô gái mặc chiếc váy ngủ mỏng tang đang ôm mặt khóc nức nỡ trước cửa phòng của Trọng. Trông thấy tôi, Trang nói trong nước mắt :
-Thầy qua đời rồi!
Tôi quỵ xuống bên cạnh cô gái:
-Em nói sao?
-Dạ.. Thầy Trọng mất lúc gần sáng. Đêm qua thầy vẫn nói chuyện bình thường với em..
-Tại sao em không gọi cho tôi?
-Dạ..Thức dậy em mới biết. Hoảng loạn, em ngất đi bên cạnh thầy..
Tình huống thật bất ngờ khiến tôi lúng túng. Suy nghĩ chốc lát, tôi nói với Trang:
-Thôi được rồi. Em nhanh chóng về nhà đi. Mọi chuyện để tôi lo.
Trang xuống dưới còn tôi mở cửa phòng bước vào. Trọng trần truồng trên giường, khuôn mặt xanh tái, hai mắt khép lại nhưng miệng đang hé mở như đang cười
Tôi gọi xe cứu thương từ huyện lên. Trong khi đợi xe đến tôi xuống dưới đứng thẫn thờ bên tượng vũ nữ.
Trọng ra đi hân hoan nhưng có một điều Trọng chưa biết.
Nơi hai khoé mắt của nàng vũ nữ, nước đang rỉ ra, chảy dọc xuống má.
Vũ nữ đang khóc tiễn biệt người khai sinh ra mình.
Đôi môi của nàng không còn hé mở nữa

BÙI THANH XUÂN
28/3/214

CÁM DỖ

nguyenlamthang

vầng trăng vỗ về không đánh thức nổi mùa thu
em từ đỉnh cao sương mù mê thẳm
như thiên thần mang nghị lực hỏa châu
về với thung lũng tình yêu say đắm

trong bia mộ cuộc tình
ta có đề tên em…
người phụng lập
bằng nước mắt cỏ tranh
bằng linh hồn bạch lạp

ta thử chết một lần đó sao
bởi có em dại gì không chết được
cái chết tự hào
không cá cược

mùa ru ta bằng giọng ca trầm
em lỏng tóc khoá sol ngực ấm
phách thể một đêm câm
rung lên từng ngấn

Và em cũng chết thật rồi
ta cũng đang cơn hấp hối
mùa trôi …ngàytháng trôi…giây phút trôi
ai bảo hạnh phúc là nông nổi

NGUYỄN LÃM THẮNG

THẮP SÁNG CÁNH RỪNG THƠ

tranhuyenthoai

Dưới tàn cây bóng tối
Ta ngồi chờ trăng lên
Thuốc thơm từng dòng khói
Ngọt cốc cà phê đen

Ôi khoảnh khắc tình cờ
Những dòng thơ thắp sáng
Người mở cánh đêm mơ
Xôn xao đời tịch lặng

Cần chi men rượu nóng
Để đốt cháy ưu phiền
Ta ngậm ngùi chiếc bóng
Sống một đời oan khiên

Hành trang của con người
Là cưu mang kiếp sống
Hạnh phúc có gọi mời
Man thiên giăng lồng lộng
Cũng kiêu hãnh mỉm cười
Dành riêng ta , tặng phẩm…

Nếu người là ngựa rừng
Ta mơ làm cỏ kết
Nếu người là chim muông
Ta mơ vòm trời biếc.

Ta muốn là bể khơi
Miệt mài cơn sóng vỗ
Ta muốn làm chiếc bóng
Quẩn quanh bên đời người

Ta muốn làm con đường
Để chân người dạo bước
Những buổi học đến trường
Những giờ chơi ngoài phố

Có chút gì rất ngọt
Vừa rơi xuống hồn ta
Thơm như mùi mật rót
Trong thơ người thiết tha…

TRẦN HUYỀN THOẠI
1978

BÀI HOAN CA Ở A 38 (22+23)

Screen Shot 2014-02-22 at 9.44.35 AM

CHU TRẦM NGUYÊN MINH

Phần 22

________________

Sau buổi Sinh Hoạt hàng đêm, như thường lệ Hắn bước nhanh về hướng tây, bên kho lương thực. Hắn lấy hai cái tạ tay làm bằng ciment, Hắn bắt đầu tập. Thời khóa biểu Papillon đều đặn như vậy. Hắn hít sâu… thở dài theo nhịp tập.
– Anh khối trưởng.
Hắn giật mình khi nhìn cán bộ Hùng đứng một bên lúc nào không hay.
– Cán bộ…
– Khỏe … dữ hê…
Hắn đặt hai cái tạ xuống đất, đứng thẳng, chờ cán bộ Hùng ra chỉ thị.
– Có tin vui cho anh.
– Tin vui gì thế, cán bộ?
– Mai… về.
Hắn không hiểu:
– Mai… về?
Cán bộ Hùng nói nhanh:
– Thì về với vợ con …
– Tôi được thả hả cán bộ?
– Được trở về… chứ không phải được thả…
Cán bộ Hùng cười hiền:
– Nói như vậy là chưa tiến bộ.
Hắn run run:
– Thật hả… cán bộ…
Cán bộ Hùng không trả lời.
– Cả anh N nữa.
Hắn càng mừng hơn.
– Cảm ơn cán bộ.
– Tuyệt đối bí mật.
– Tôi hiểu.
– Đừng để anh em ở lại xao động.
– Tôi hiểu.
Cán bộ Hùng đưa tay, hai bàn tay siết nhẹ.
– Chúc khỏe.
Cán bộ Hùng từ giã Hắn, bước vội về hướng Trung Đoàn. Hắn ba chân bốn cẳng về phòng, dáo dác tìm anh N nhưng không thấy anh N đâu cả. Thời gian này, trại viên tự do, đa số súc miệng đánh răng… Đèn chỉ được thắp sáng đến 21 giờ thôi, từ đó trại viên phải ngủ. Hắn bước ra phía sau, anh N đang lùi khoai lang trong bếp. Hắn nói nhỏ:
– Em với anh… mai về.
– Chú nói cái gì?
– Em nói anh em mình được thả.
Anh N run giọng:
– Ai nói?
– Cán bộ Hùng… Ông ấy vừa báo với em.
– Thật không?
– Em nghĩ là thật… sáng mai…
– Còn ai nữa?
– Em không biết.
Trước khi quay về phòng, Hắn nói:
– Anh, anh nhớ bí mật.
– Anh biết rồi.
Hắn cố bình tỉnh, không hé lộ trạng thái khác lạ hơn mọi ngày. Hắn lấy trong cái balô – của Khánh tặng – một bị thuốc cảm cúm, sốt rét và ra khỏi phòng. Người sĩ quan già đang phủi chiếc chiếu, chuẩn bị ngã lưng, chợt thấy Hắn:
– Anh Khối Trưởng…
Hắn nói nhanh:
– Vừa rồi nhà tôi có gởi vô ít thuốc, tôi gởi anh…
– Anh khối trưởng giữ lấy để phòng thân…
– Còn nhiều, phần tôi có rồi.
Hắn nhét vào tay người sĩ quan già, rồi bước ra khỏi phòng. Hắn đến chỗ Hạt Mè.
– Hí hoáy cái gì đó, viết thư cho vợ hả?
Hạt Mè nhìn Hắn ngạc nhiên:
– Có gì… mà dẫn xác đến giờ này?
Hắn cướp lời:
– Có cái này cho cậu.
Hắn ném gói thuốc lên cái túi trên đầu chiếc chiếu và ngập ngừng.
– Tớ về đây.
Hắn muốn nói cái gì đó với Hạt Mè nhưng không nói được. Hắn quay đi. Đèn đã tắt, đêm tối choàng kín không gian. Hắn lầm lủi bước. Không có cuộc chia tay nào, kể cả cuộc chia tay mà mình mong đợi, là không buồn. Lòng Hắn ngậm ngùi.
Buổi sáng đến và diễn ra bình thường. Hắn hồi hộp chờ, anh N tay chân như luống cuống, anh không giữ được bình tỉnh như Hắn.
Khi mặt trời lên quá một sào, trại viên chuẩn bị đi học thì cán bộ Hùng xuất hiện và nói lớn.
– Anh Khối trưởng, tập họp khối.
Anh em bất ngờ, vì buổi sáng không bao giờ tập họp để cán bộ phổ biến.
Cán bộ Hùng:
– Khẩn trương lên.
– Anh em… khẩn trương…
Khi khối đã vào hàng chỉnh tề, cán bộ Hùng đứng bên tấm bảng, mà hàng đêm Hắn đứng trong giờ Sinh Hoạt.
– Các anh nghe đây. Hôm nay có một số trại viên phải đến một nơi học tập mới.
Cán Bộ Hùng lấy tờ giấy từ túi áo ra.
– Ai có tên thì ra khỏi hàng, thu xếp đồ cá nhân, chuyển trại.
Và đọc to:
-P.m T, N.v N… Anh em không có tên, tiếp tục công việc như thường lệ.
Hắn về phòng, anh em bu quanh từ giã…
– Anh Khối Trưởng đi mạnh giỏi.
– Anh Khối Trưởng cầm cái này phòng khi cảm cúm.
– Anh Khối Trưởng…
Hắn cuộn chiếc chiếu quanh balô, xốc lên lưng và bước ra khỏi phòng. Hắn nhìn khắp nơi, nhìn anh em, nhưng không thấy một ai. Hắn phải xa nơi này, xa anh em, xa những giọt mồ hôi đắng cay của cuộc đời. Anh H ngơ ngác, líu giọng hỏi anh N:
– Có chuyện gì… chuyện gì?
– Chuyển trại…
– Trại nào? Ở đâu?
– Không biết.
Cán Bộ Hùng ra lệnh:
– Anh T và N theo tôi, số còn lại lên lớp.
Ở sân trước Trung Đoàn đã có một số chuyển trại như Hắn. Một cán bộ ra lệnh:
– Các anh tập họp…
Tất cả tự giác vào hàng.
– Tôi đọc tên ai, người đó la “có” và ra khỏi hàng tập họp bên trái. Cán bộ đưa tay chỉ khoảng đất trống.
– Nguyen Van P, Tu Minh K, Pham M T,…
Tất cả có 58 tên trại viên “chuyển trại”. Có đứa mặt mày hớn hở, có đứa lo âu, có đứa trầm ngâm… Như vậy trong số 58 trại viên, có người biết “được thả” như Hắn, có người không biết, cứ nghĩ là chuyển trại.
– Các anh kiểm tra lại, coi có còn quên cái gì hay không.
Nhiều người trả lời:
– Không.
– Các anh xếp hàng hai, đi theo chúng tôi.
Hai cán bộ đi trước, 58 trại viên theo sau, về hướng cửa Bắc. Lúc đi ngang “Giảng Đường”, trại viên đang học nhìn ra. Có một vài cánh tay đưa lên, vẫy từ biệt. Số phận của những cuộc đời, cả của Hắn, ngày mai sẽ ra sao [?] Không có gì làm cơ sở để bảo đảm câu trả lời cả.
Khi qua khỏi chiếc cổng, ngăn cách giữa khu A.38 và bên ngoài, một cán bộ cười cười:
– Các anh sắp gặp lại vợ con, sướng nhe…
Và giải thích:
– Các anh sẽ ở trại “Bồi Dưỡng” một tuần… rồi có xe đưa về địa phương…
Hai cán bộ dẫn đường bàn giao 58 trại viên cho cán bộ trại Bồi Dưỡng và đưa tay giã từ.
– Chúc các anh về địa phương “tiến bộ”.

Tiếp tục đọc

RẰNG XƯA TÔI ĐÃ CHẾT THẬT BUỒN

linhphuong

Tôi gởi khổ đau vào ly rượu
Mềm môi say xỉn đã lâu rồi
Hiu hắt lòng tôi đêm ngóng đợi
Vầng trăng ứa máu tiễn người đi

Đừng động trái tim tôi em nhé
Hấp hối khi chưa đắp nấm mồ
Đừng động lồng ngực tôi em nhé
Vết thương nhắm mắt ngủ trong mơ

Tôi thấy hồn cha vừa vẫy gọi
Tiếc chi con một kiếp làm người
Đi đi về bên kia thế giới
Quên hết thương yêu lẫn hận thù

Tôi khóc : – Thưa cha ! Xin thứ tội
Mười năm sương khói quyện bóng hình
Mười năm á khẩu con câm nín
Sống giữa đời chấp nhận oan khiên

Con sẽ theo cha về phía biển
Trả lại nhân gian mọi oán hờn
Trả lại nhau tình sâu nghĩa nặng
Thanh thản tâm hồn lúc lâm chung

Đừng khóc khi tôi không còn nữa
Ngàn thu ôm giấc mộng tình hờ
Ngàn thu vĩnh biệt em hãy nhớ
Rằng xưa tôi đã chết thật buồn

LINH PHƯƠNG