BIỂN – RỪNG VÀ TÌNH VÙNG CAO

dangchaulong

được làm giọt biển chắc vui
giỡn cùng con sóng
ngàn khơi bồng bềnh
tung hê thế sự chông chênh
mang mang lồng lộng
trùng xanh mặn nồng
(đặng châu long, chút tơ vui)

Đại ngàn và biển cả là hai nơi tôi đặc biệt yêu thích và nhớ về mỗi khi có thời gian. Vẻ mênh mông, u tịch của rừng và biển đã làm choáng ngợp hồn tôi mỗi khi được cùng hòa mình vào. Ngày xưa, khi còn nhỏ, cùng bạn bè Thanh Niên Hồng Thập Tự Khánh Hòa ngồi quanh lửa trại hát những bài ca khoáng đạt ca tụng thiên nhiên: ..Rừng muôn cây xanh cao âm u ngàn gió lá, khuất bóng ánh trăng sao, ngồi chung quanh phiến đá ta khơi lửa hồng bập bùng bập bùng trong đêm thâu…(Hoàng Quý, Đêm trong rừng) hoặc cùng các bạn ca đòan Bá Ninh hát lên bài ca Trùng dương lớp lớp mây trời cuộn bay của Phạm Duy: Triều dâng, triều dâng, ngọn sóng, ngọn sóng theo trăng Theo trăng vào bờ, ôm lớp phù sa, theo trăng vào bờ …nghe thật sảng khoái.
Đại dương đã thật sự quá gần gũi cùng tôi khi tôi chuyển từ Tuy Hòa về học tại Nha trang, Trường Lasan Bá Ninh chỉ nằm cách những cụm dương hình khối trước biển một con đường, đường Duy Tân chạy dài gần bảy cây số đến tận Chutt, Cầu Đá, trên đó, ngôi nhà tôi sống chỉ cách trường khoảng hơn hai trăm mét, cạnh Dòng Chúa Cứu Thế mà bây giờ đã là Khách sạn Hải Yến.
Đêm đầu tiên ngủ trong ngôi biệt thự Hỏa Xa cũ xưa đó, tôi đã ngủ cùng tiếng sóng vỗ ầm ì rền rĩ suốt đêm. Nhiều giấc mơ đã dẫn biển theo vào cơn mê hoặc mộng ảo đó, đôi khi thấy mình như bị khối sóng cao lừng lững vồ dập ngộp chìm trong cơn mê. Buổi tối chạy ra đứng trước biển, cảm nhận giữa đêm đen cái sức mạnh huyền bí biển, thông qua từng đợt sóng âm u đều đặn phả bờ, mang theo những tiếng òa vỡ ầm vang của từng con sóng vô hình. Cảm giác nhỏ nhoi trước mênh mông biển đó khiến ta thu bớt cái cao ngạo của con người, để hòa cùng kỳ ảo biển xanh thâm tạ thiên nhiên đã thể hiện ra hùng lực của mình.
Buổi sáng, chạy dọc dài bờ xanh Nha Trang, con sóng nhỏ lăn tăn dịu nhẹ vỗ về như lời mẹ ru canh giấc ngủ sâu, “Sóng vỗ miên man như câu ru êm của Mẹ dịu dàng Nước biếc mênh mông như đôi tay ôm của Mẹ trùng dương.”(Phạm Duy, Mẹ Trùng Dương). Không gì sảng khoái bằng giấc tinh mơ một mình chạy chầm chậm dọc biển, giữa mênh mông cát vàng chỉ có rải rác từng nhà nhỏ bát giác làm phòng thay đồ cho khách nhàn du. Dừa và dương như cùng ta vẫy gọi lời mừng chút ngọn gió hây hây còn đọng cơn ngáy ngủ giữa bình minh. Đôi khi trong cơn sảng khoái, cùng người bạn thân, chạy tấp vô lò bánh mì nhỏ ở đường song song gần đó mua cái bánh mì nóng hổi, kẹp thêm một que cà rem lạnh buốt vừa chạy vừa ăn để nghe ra cơn lạnh buốt từ tâm hòa quyện cùng cái nóng dòn tan của bánh mì cầm giữa bàn tay mà lòng như rộng mở thênh thang.
Những ngày sân bóng chuyền, bóng rổ, bóng bàn, sân banh trong trường không còn trống chỗ, thày trò lớp tôi lại dắt nhau ra biển, mang theo trái banh basket cùng chơi water-polo trên biển. Những tiếng hò reo, giọng cười giòn giã hòa cùng bọt sóng trắng xóa một vùng.
Những ngày mưa nguồn dầm dề cũng là những ngày biển héo ủ ê. Giòng phù sa vàng đặc màu bùn theo giòng sông Cái đổ hòa vào biển làm giòng xanh trở nên khó ưa, Rác rưởi cuốn theo những uế tạp làm biển xanh không còn dáng vẻ uy nghi thường hằng. Nhưng cũng chưa bằng ngày gió bão. Tiếng gầm gừ biển như rên xiết nỗi lòng. Bao nhiêu thứ trên đời đều hiện diện và phô bày trần trụi theo từng đợt sóng xô bờ. Lang thang trên biển vào ngày này ta sẽ nghe ra nỗi đớn đau biển khi cố gắng đẩy đưa những ô trược trả lại bờ. Biển hung hăng phả lên đường Duy Tân từng đợt cát đọng dài sau cơn sóng. Biển vùi dập lôi xiêu vẹo từng dãy nhà Xóm Cồn vốn dĩ đã quá mỏng manh như kiếp dân chài chỉ cần kiếm đủ cho hôm nay. Không năm nào chúng tôi không đi cứu trợ Xóm Cồn và cũng chưa bao giờ thấy cư dân ở đây làm lại ngôi nhà nào kiên cố khả dĩ chống chỏi cơn giận dữ trùng khơi. Chỉ như một kiếp sống bồng bềnh không cần chống trả lại. Chỉ cần biển rộng lượng cho những ngày rong thuyền tìm chút sản vật đại dương đắp đổi ngày thường.
Và thế đó. Vòng cung đại dương trải bao năm vẫn ấp ủ thành phố Nha Trang mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm. Có đi xa, có ghé nhiều phố biển mới ngộ ra rằng không đâu sở hữu được một kho báu biển xanh hiền hòa như Nha trang vốn có, để hàng đêm người lữ thứ chạnh lòng quê cồn cào nhớ tiếng sóng ngày thơ.

@

Khi biển đã quá quen thuộc cùng tôi mỗi sáng mỗi chiều thì cánh rừng thâm u vẫn còn là một bí mật chưa từng được khai phá. Ngay cả những chuyến di hành vào Hòn Hèo, Chín Khúc, Đá Hang, Đá Bàn, Núi Chúa cũng chỉ là cỡi ngựa xem hoa dù đôi khi vẫn bị núi rừng mê hoặc lôi níu bước chân, nhiều khi mấy anh lính mang máy theo tôi hỏi: “bộ ông không sợ chết sao?” Tôi chỉ lơ đãng nói tửng tửng: “bị thương là chưa chết, mà chết thì …hết biết, có gì mà sợ” . Cái triết lý “chết nghĩa là hết thở” của tôi vậy mà hiệu nghiệm, chẳng cần giải thích dông dài cho tật ghiền khám phá rừng của mình.
Rồi vận may đã đến cùng tôi, nghe ra lại thấy buồn cười. Tôi được lệnh đưa hai khẩu pháo lên ngọn đồi trên Buôn Ea Thi, nơi giáp ranh đèo Phụng Hoàng và Đèo Dốc Cao, để thay thế cho đơn vị bạn trong ba tháng. Núi rừng, đèo dốc vây quanh, cách Ninh Hòa 35 cây số, cách Khánh Dương 25 cây số. Bạn cùng tôi là một con đường quốc lộ, một cái buôn nhỏ Ea Thi và một con suối ngay dưới chân đồi. Tôi có cảm giác như bay bỗng cùng núi rừng đại ngàn đó.
Một cái tiền đồn hắt hiu nằm giữa rừng núi hiu hắt này nghe ra ngày rất dài và đêm cũng chẳng ngắn. Buổi sáng nghe khỉ hú, chim kêu mãi cũng nhàm. Ngồi gõ domino hoài cũng phát chán. Tôi bắt đầu lang thang cùng vợ và con gái đầu chưa đầy tuổi, còn tay ẳm tay bồng. Mới đầu chỉ là những chuyến ghé thăm buôn Ea Thi cho qua thời gian. Bạn gần gũi nhất cũa chúng tôi là gia đình một già làng, bác Luk. Chúng tôi đem chia sẻ cho bác và cư dân quanh buôn Ea Thi những loại thuốc sốt rét và thuốc thông thường, và đôi khi là mì gói, cá khô. Bác và những con bác hay cùng chúng tôi chuyện trò về tập tục, đời sống trong buôn. Có thể nói gia đình bác Luk rất tiến bộ trong nếp nghĩ và lối sống. Con bác nói về mái nhà sàn của gia đình, nhà duy nhất mái lợp bằng tôle: “Sống phải theo tục lệ, chứ không đã làm nhà theo kiểu miền xuôi cho thoải mái”. Gia đình bác thường mời chúng tôi dự những dịp vui của buôn, có khi là lễ tạ thần rừng sau chuyến đi săn được nai, có khi là dịp cúng giàng khai ché rượu cần. Có cùng sinh hoạt mới thấy hết những nét chơn chất đáng mến của những con người đơn sơ này. Ngày cúng thần rừng, bác Luk lên mời tôi, tôi cứ ngỡ vật hiến cúng là một con ma-nú (gà) mập bự. Tôi bước lên nhà sàn, bước qua tấm phản dọc hông nhà dài cỡ gần 20m mà có lần bác khoe để làm được nó, bác phải cùng dân buôn làng vào trong rừng chặt hạ, đẽo bằng rựa suốt một tháng ròng rã, cuối cùng dùng voi kéo về nhà. Gần bên bếp giữa nhà là một chiếc dừng, trên đó có một cái chén và một ngọn đèn dầu nhỏ, Trong chén có một con bằng cỡ con chim sẻ, hỏi ra mới biết là con ma-nú con, Hóa ra người miền cao thường cúng bằng những phẩm vật nhỏ: gà con, heo con, chứ không như người miền xuôi. Con nào cũng là con, họ không có quan niệm lớn nhỏ, ngay cà khi trao đổi mua bán, một nải chuối lớn hay chuối chót giá cũng như nhau. Chiếc nia lớn cuối cùng được mang ra với khối thịt đã được thái nhỏ bày trên những tàu lá chuối. Chỉ có vậy. Riêng chúng tôi được gia đình bác phát cho mỗi người một cái chén và một đôi đũa. Dân làng lần lượt đến, lần lượt qua nia thịt bốc mỗi người một nhúm. Có người “hiện đại” hơn, móc trong túi ra một túi ni lon bỏ thịt vào. Thời đó chỉ mới dùng túi ni lon nên chưa phổ thông như bây giờ. Hai chiếc ché đã được đổ đầy nước đặt cách nhau không xa, Chúng tôi cùng gia đình bác dùng 1 ché, còn lại là những người tham dự. Bác giải thích cho tôi thủ tục uống rượu này, trước tiên là chủ nhà sẽ uống 3 lon nước châm, nghĩa là mực ché bao giờ cũng đầy ngang. Nguyên do chủ nhà uống trước để khách an lòng về độ an toàn của ché rượu mà thôi. Sau đó là khách, cũng 3 lon nước châm mỗi người, không hơn không kém.
Đôi lúc không quen tập tục vùng cao cũng làm mình ngộ nhận, may là tôi thường dè dặt thăm hỏi mới tránh những ngỡ ngàng. Một buổi sáng, tôi và bà xã mang hai thùng hỏa pháo bằng sắt ra suối múc nước uống mang về, dọc con suối có một cô gái trong buôn đi ngược chiều, tay mang một trái bầu khô dùng đựng nước nhỏ. Khi ngang qua chợt một mùi như mùi tử khí từ mái tóc vừa gội còn sũng nước của họ ập qua mũi, làm tôi và bà xã có cảm giác vô cùng khó chịu. Ngày hôm đó chúng tôi phải lên thật cao múc nước, không dám múc nước chỗ thường ngày, vì biết những cô gái trong buôn khi gội đầu bao giờ cũng gội nơi nguồn cao hơn nơi tắm. Chúng tôi cứ phân vân họ gội đầu bằng gì mà mùi quá khó chịu vậy. Nghe chúng tôi kể lại, con bác Luk bỗng cười và nói đó là nước vo gạo để ủ mấy đêm nên có mùi như vậy, tuy hôi, nhưng rất mượt tóc. À ra là vậy, thảo nào….
Có một tục lệ hơi dị đoan vẫn còn tồn tại ngày ấy là tục dời buôn. Khi trong buôn có vài người chết gần nhau thì họ lục tục bỏ đi kiếm nơi lập buôn mới và không còn bao giờ quay đầu về nơi cũ dù chỉ ghé qua.
Những lúc rỗi rảnh không ghé Buôn Ea Thi, vợ chồng tôi lại dạo rừng. Mấy ngày này con gái đầu đã được đưa về Diên Khánh ở với Ngoại để bỏ bú nên tha hồ đi xa. Chui qua những tán lá um tùm, hòa cùng thiên nhiên hoang dã, hái măng le, rau má, tàu bay. Đi xa hơn nữa, phát giác ra cái buôn cũ đã bị bỏ phế, chúng tôi dè dặt bước vào như ngại động chạm linh hồn những người từng sống nơi đây. Những giàn nhà sàn hoang phế lẫn khuất trong cây cỏ bủa vây, những đường làng chỉ còn đọng chút viền dấu tích. Tịch lặng. Trong chốn này dường như còn sót lại chút hồn thu thảo như Bà Huyện Thanh Quan hoài cảm nhớ về chốn rêu phong thành cổ trong thơ. Dần dần chúng tôi cũng quên đi chuyện lý do người vùng cao bỏ làng, những vạt trầu vẫn đậm nét tốt tươi, những cây rau trộn trong cỏ hoang dại đã khơi dậy lòng ham thích “thu hoạch”. Tôi hái thật nhiều như chưa từng hái, nhất là trầu, dù chưa biết làm gì. Ôi thiên nhiên rừng rú, ta muốn “cắn” vào ngươi.
Vừa lặt lè mang “chiến lợi phẩm” về bỗng thấy dưới hầm ngủ có dáng một cô bé bồng Trân, con gái đầu của vợ chồng tôi. Thì ra là Dung, em Hạnh, năm nay 14 tuổi ở cùng ngoại. Dung kể lại bé Trân lì quá, mấy ngày qua cứ khóc, khóc mãi, bà ngoại ngán quá bào Dung ẳm ra Ninh Hòa giao lại vợ chồng tôi. Bà vẫn chưa biết tôi chuyển lên Phụng Hoàng. Hai dì cháu đi xe đò lên Núi Cấm Ninh Hòa không gặp, Dung òa lên khóc làm anh Tú, người thay thế tôi ở đơn vị đó cứ hỏi mãi lý do. Cuối cùng mới rõ bà ngoại chỉ cho tiền xe vòng đi vì yên trí vòng về có vợ chồng tôi. Tú cười xòa nói “yên trí, tôi cũng như anh Long, không sao anh sẽ đưa hai dì cháu tới nơi an toàn.” Tú gọi máy cho đơn vị tôi để ra đón, lấy xe chở hai dì cháu ra bến xe gởi tiền tài xế và dặn cho xuống đúng chân đèo Dốc Cao-Phụng Hoàng, nơi đã có trạm kiểm soát hổn hợp. Hú vía hai dì cháu, tới nơi bình an. Có lẽ bé Trân chỉ nhớ hơi mẹ, qua một đêm, ngày hôm sau cai hẳn sữa, Cám ơn thần rừng.Tiễn Dung về lại Diên Khánh, gởi thêm hai thùng trầu và trái đỏ, kỷ niệm chiến tích những ngày lê lết núi rừng.
Sáng 30 tết năm ấy tôi tự cấp phép cho mình về Nhatrang một ngày. Hôm sau lên đồi anh em kể lại, bác Luk mang lên một bao bí bầu bắp khoai và một tô gạo lúa rẫy tặng tôi ăn tết, không có tôi bác lại quẩy mang về. Tôi vội vã chạy xuống buôn xin lỗi vì vắng mặt. Bác háy tôi mội cái rõ dài và buông nụ cười đại ngàn tha thứ. Người miền cao ngày ấy đơn giản và đôn hậu như vậy đó. Như rừng già chỉ biết chở che.
Biển còn đôi khi cuồng nộ. Rừng im lặng không nói, như người vùng cao chơn chất, gói những muộn phiền để tung theo cơn gió ngàn bay.
Ngày tôi từ giã núi rừng Phụng Hoàng, gia đình bác Luk dẫn nhau ra tiễn, bác tặng tôi một trái bầu khô cùng lời chúc an bình, Cám ơn đại ngàn, cám ơn tấm lòng người vùng cao đã cùng nhau phơi trải một thời

ĐẶNG CHÂU LONG
21-03-2014

ĐÊM HOÀNG CUNG

daolam
Em đã đi giữa lòng phố Huế
Đêm Hoàng cung ướt lạnh sương buồn
Anh ở mô hỡi chim ngàn gió núi
Chỉ mình em cùng với Huế cô đơn

Em đã đi qua dưới hàng bông sứ trắng
Sương trên vai và khói đọng trên mi
Anh ở mô để giọt buồn ngân ngấn
Đêm Hoàng cung bày yến tiệc chia ly

Em gọi Anh giữa cấm thành nghiệt ngã
Đêm Hoàng cung chừ cửa đóng then cài
Anh ở mô gọi khàn hơi mệt lã
Trả lời em vang vọng tiếng thở dài

Em ngồi đây bên triền sương cỏ ứa
Giọt buồn rơi, rơi miết…mấy cho vừa
Đêm Hoàng cung ươn ướt mái hiên thưa
Bóng ai đổ dài giữa cấm thành lạnh giá

Em ngồi đây nghe hồn mình dậy sóng
Một khoang lòng vời vợi ánh trăng xưa
Một hồn quạnh giữa dòng đời thác cuộn
Một con đò lặng lẽ tiếng chèo khua

EM VỀ VỚI HUẾ TÌM XƯA
ĐI MÔ CŨNG NGỠ NHƯ VỪA HÔM QUA

DaoLam

LẶNG CHỜ, MỘT TIẾNG THƠ

chuthuynguyen

em ơi ! phía bên kia bờ hoàng hôn ảo vọng
cơ hồ chi núi thẩm với mây mù
những con đường chìa tay rừng vẩy gọi
hạt mầm buồn than khóc cội nguồn xa.

em ơi ! là tiếng khóc bờ bên nầy ảo giác
nắm tay mù dò dẫm dắt chân đi
vai khét nắng chờ người lâu kiếp trước
quanh chân ta mòn mỏi bóng bây giờ

em ơi ! không thấy biển sao rì rào tiếng sóng ?
chỉ là mơ hay lòng gạn đục khơi trong ?
mắt đã mỏi đường chờ chim duỗi cánh
đời đá buồn hay ta hóa vô tri ?

em ơi ! chênh vênh dốc chân lầm lũi bước
lời thơ xưa cháy rụi sẽ hôm mai
quanh góc phố mắt hoàng hôn thiếp ngủ
là bình minh chờ mãi lúc em về.

em ơi ! thay vì gió vay chi nhiều lắm nắng ?
nghiêng vai gầy run rẩy tím hoang vu
là đôi mắt của thơ em có biết ?
là trăm năm và thấp thoáng biệt mù …

CHU THỤY NGUYÊN

BẪY TÌNH

dinhtankhuong

Thanh vừa hiền, lại đẹp và có một mái ấm gia đình rất hạnh phúc, nhờ vào thành quả học tập của con cái cũng như những thành công về mặt tài chánh do người chồng biết lo lắng làm ăn và rất mẫu mực trong cuộc sống.
Vinh, chồng Thanh, xuất thân trong một gia đình rất khuôn mẫu, gia đình mà mấy đời đã được nhiều người biết đến, đều khen ngợi là gia đình kiểu mẫu “một vợ một chồng” dù có trải qua biết bao sóng gió, trước cuộc sống dẫy đầy khó khăn và nhiều cạm bẩy.Vinh luôn là người đứng về cùng phía để bảo vệ Thanh trước những mâu thuẫn xảy ra hằng ngày. Tình yêu, nghĩa vợ chồng giữa Vinh và Thanh không hề giảm sút, dẫu chút ít, suốt trong mấy chục năm chung sống cho dù đã trải qua rất nhiều đổi thay theo thời gian và hoàn cảnh. Điều nầy khiến cho Thanh tin tưởng tuyệt đối vào người chồng của mình, và cũng chính vì vậy màThanh luôn cố gắng mang lại niềm vui, qua thái độ tương kính.

******

Người phụ nữ trẻ dắt tay đứa con gái độ chừng vài năm tuổi đến xin hẹn gặp luật sư Vinh, nhờ lo thủ tục ly hôn. Đang lúc, có một thân chủ vừa xin đổi lại giờ hẹn, Vinh nhận tiếp ngay người phụ nữ nầy.
Liễu, tên người phụ nữ, dáng thanh với nét mặt đượm chút buồn lo cùng cặp mắt đen tròn luôn ngấn lệ. Vinh đã có nhều năm làm việc, đã tiếp xúc với nhiều thân chủ nhưng đây là lần đầu tiên Vinh cảm nhận một chút gì khác lạ ở người phụ nữ nầy, nhưng với chức năng nghề nghiệp, Vinh không cho phép mình được nghĩ gì xa hơn là làm công việc trợ giúp pháp lý.
Vinh nhìn thẳng vào mặt Liễu và đặt một câu hỏi thông thường:
– Tôi có thể giúp gì cho cô?
Vẫn lặng im, người phụ nữ không trả lời câu hỏi của Vinh. Với tay rút vội miếng khăn giấy và đưa lên mắt thấm khô hai dòng lệ chảy dài đồng thời kéo sát đứa con gái vào lòng. Đứa bé ngơ ngác ngước lên nhìn mặt mẹ mình rồi quay qua nhìn Vinh như muốn tìm hiểu một điều gì. Với tính nhạy bén nghề nghiệp, Vinh có cảm giác rằng đứa bé đang trách mình là tại sao đã làm cho mẹ nó phải khóc như thế!?
– Thưa luật sư, em đến để nhờ luật sư trợ giúp pháp lý trong thủ tục ly hôn.
– Không thể hàn gắn được hay sao mà lại dẫn đến quyết định ly hôn như vậy. Đây là một quyết định tệ hại nhất dành cho tất cả những người trong cuộc, cô đã hiểu rõ hậu quả như thế nào một khi chọn lấy quyết định nầy hay chưa? Vinh kiên nhẫn đợi chờ một câu trả lời.
– Thưa luật sư, em không có quyền lựa chọn và đó không phải là quyết định của em!
– Xin cô nói rõ hơn một chút, được không?
– Thưa luật sư, chồng em đã dứt khoát như thế. Có lẽ do lỗi tại em, vì đã không chu toàn bổn phận của một người vợ cũng như một người tình đối với anh ấy.
– Có nghĩa, cô đã không còn yêu anh ấy nữa? Nếu không còn tình yêu dành cho chồng mình thì quyết định ly hôn phải là của chính mình đấy chứ!?
– Thưa luật sư, em vẫn yêu anh ấy như tự thuở nào cho dù em đã biết, bây giờ, anh ấy đang có một người phụ nữ khác. Em vẫn chấp nhận như thế, vì em nghĩ, yêu là cho đi tất cả mà không đòi hỏi ở người mình yêu một thứ gì!?

Suy nghĩ một lát, Vinh nhìn vào khuôn mặt, ngây thơ đến thật tội nghiệp của một thân chủ mà từ trước tới nay chưa bao giờ gặp một ai như vậy.
– Có được một người vợ giàu lòng bao dung và có một tình yêu cao cả như thế mà lại không biết giữ lấy, thật đáng tiếc!?
– Thưa luật sư, có lẽ người ta thích đi tìm một thứ gì đó khác hơn là cái mà mình đang sở hữu. Em không dám nói ra, nhưng tin chắc là đa phần đàn ông đều như vây!?
Vinh tính nói, niềm tin ấy của cô đã không hoàn toàn đúng bởi Vinh đang liên tưởng đến chính mình, nhưng chuyện nầy không có liên hệ gì đến chức năng nghề nghiệp nên thôi.
Vinh dò xét:
– Tài sản có những gì và cô muốn được phân chia ra sao. Cô cứ nói hết ý của mình rồi tôi sẽ giải thích và sẽ cho cô biết quyền lợi được thừa hưởng sau khi ly hôn theo quy định pháp lý hiện hành.
– Thưa luật sư, tài sản không có nhiều. Nhưng dù nhiều hay ít, em vẫn không màn đến vật chất, những thứ mà theo em, chỉ mang lại lắm phiền toái cho con người!?
Cái mà em cần đến, đó là tình yêu. Thế mà anh ấy đâu có chịu chia cho em thứ nầy và luật pháp cũng không bảo vệ được quyền lợi đó cho em, phải không thưa luật sư!?
Vinh suýt bật cười vì những câu nói thật ngớ ngẩn đó, nhưng đã vội kềm chế. Vinh đùa:
– Nếu được luật pháp bảo vệ thì cô muốn được chia bao nhiêu phần trăm tình yêu của người chồng, đang phản bội mình!?
– Dạ, thưa luật sư, tình yêu không phải đong, đo, cân, đếm và được tính bằng những con số như toán học, cho nên em không thể trả lời cụ thể câu hỏi của luật sư. Em chỉ muốn có một người nào đó yêu mình là đủ lắm rồi, em sẽ không bao giờ đòi hỏi một thứ gì khác hơn thế nữa!
Cuối câu nói, Liễu ngước mặt lên, nhìn Vinh như muốn gởi gắm vào mắt chàng một thông điệp bí ẩn nào đó. Vinh cố lấy lại bình tĩnh:
– Bây giờ, cô cung cấp cho tôi những dữ kiện và chứng từ có liên quan đến tài sản. Và dĩ nhiên cô cũng muốn được dành quyền chăm sóc cháu gái nầy phải không?
Liễu lại khóc, nàng ngước nhìn Vinh như muốn dò xét, như muốn nói một điều gì đó rất quan trọng, rồi từ tốn gật đầu để trả lời câu hỏi củaVinh.
Ánh mắt Liễu như muốn thôi miên người luật sư trong độ tuổi ngũ tuần với một trái tim chưa bao giờ lỗi nhịp trước bất cứ một người phụ nữ xa lạ nào (Vinh luôn tự hào và thường nói với Thanh như vậy).
– Cô về được rồi, nhớ lấy hẹn gặp lại tôi vài hôm nữa. Tôi cần xem xét mọi giấy tờ trước khi tiến hành thủ tục ly hôn.
Liễu vẫn ngồi yên, mắt lại ngấn lệ và nhìn Vinh như van lơn một sự chia sẻ khiến cho Vinh hơi bối rối. Vinh biết rõ là một luật sư giỏi sẽ không bao giờ để cho người khác đọc được cảm xúc, biểu lộ qua khuôn mặt hay là thái độ bất thường của mình. Nhưng trước Liễu, Vinh đã không làm được như thế!?

Suốt mấy ngày nay. Vinh không hiểu tại sao ánh mắt của Liễu cứ luôn ám ảnh lấy mình như vậy. Nó ám ảnh đến độ thôi thúc Vinh muốn gặp lại Liễu sớm hơn, chắc chắn không phải là để thảo luận về thủ tục ly hôn, bởi Vinh biết rằng mình chưa đọc hết những văn bản mà Liễu cung cấp kia mà.
Lòng mình thì muốn gặp sớm nhưng cô thư ký đã sắp xếp giờ hẹn hẳn hoi, cho nên Vinh chẳng dám làm xáo trộn với một lý do không hợp lý.

***********

Liễu mang con đến nhà trẻ như mọi ngày rồi bước nhanh cho kịp giờ hẹn với luật sư. Cũng với nét mặt và đôi mắt ấy khiến Vinh lại xao lòng khi bắt gặp!
Vinh kéo ghế rồi ra hiệu cho Liễu ngồi xuống đối diện mình. Mở đầu bằng một câu hỏi như để chia sẻ hơn là câu hỏi mang tính chức nghiệp:
– Liễu có vơi bớt nỗi buồn của mình chưa, đã chấp nhận quyết định thì phải can đảm đối diện với nó thôi!?
Không nghe Liễu trả lời, Vinh do dự:
– Liễu vẫn còn trẻ và có nhiều cơ hội để làm lại cuộc đời của mình mà!?
Liễu không nói gì, hai tay cứ vân vê tà áo, mắt nhìn xa xăm cùng hai dòng lệ chảy dài trên khuôn mặt đượm vẻ buồn man mác. Cứ như thế, Liễu mãi khóc mà không nói gì hết. Vinh rút nhanh miếng khăn giấy rồi đưa qua cho Liễu nhưng Liễu vẫn ngồi yên bất động.
Vinh đẩy nhẹ ghế, đứng dậy, bước tới đứng sát bên Liễu và thấm khô hai dòng lệ chảy dài. Liễu lí nhí:
– Cám ơn luật sư!
Vừa nói những lời ngắn ngủi ấy, Liễu đưa tay tiếp nhận mảnh khăn giấy và làm như vô tình chạm vào mấy ngón tay của Vinh, Vinh tính rút lại nhưng không biết tại sao lại cứ muốn được để yên như thế, thật lâu.
– Cám ơn luật sư, anh đã xoa dịu phần nào nỗi buồn trong em!
Liếc mắt nhìn Vinh, ánh mắt ấy dường như đang xuyên thủng trái tim và che mờ lý trí của Vinh lúc ấy. Nghề nghiệp, gia đình, và danh dự cá nhân đã nhắc cho Vinh quay lại chính mình. Trở về chỗ ngồi, Vinh bắt đầu giải thích mọi vấn đề liên quan đến thủ tục ly hôn, quyền lợi được hưởng và tiến trình hòa giải là bước đầu cần phải thực hiện. Nếu bất thành, sự việc sẽ được mang ra tòa xét xử.
– Cô còn gì thắc mắc hay cần tôi giải thích điều gì thêm nữa hay không? Nếu không thì cô về được rồi, có gì thay đổi hay cần tới thì tôi sẽ gọi điện báo cho cô.
Liễu chần chừ, kéo ghế đứng dậy, Vinh cũng rời ghế bước lại tính mở cửa tiễn Liễu ra về. Bất chợt Liễu xoay nhanh người lại, dang rộng đôi tay như chờ đón vòng tay chia sẻ của Vinh. Vình ghì chặt thân nàng sát vào lòng mình, bốn mắt nhắm nghiền và cả hai đều yên lặng một lúc khá lâu.
– Cám ơn luật sư đã hết lòng vì em, làm sao em quên được ơn nầy của anh đây!?
– Liễu yên tâm tôi sẽ làm hết khả năng mình để mang lại tối đa quyền lợi mà mẹ con em được quyền thụ hưởng.
Ánh mắt Liễu như dõi nhìn vào chốn xa xăm:
– Chớ quá bận tâm đến mớ vật chất vốn dĩ vô thường đó đi, cái mà em đang cần chính là tình yêu, thưa luật sư!
– Tôi sẽ liên lạc với cô khi cần thêm chứng từ. Nếu thay đổi quyết định thì cô nhớ gọi báo cho tôi biết qua số di động mà tôi đã ghi, như thế sẽ tiện hơn.
Dáng buồn thảm xen lẫn nét vui vui trên khuôn mặt trái soan của Liễu lúc ra về đã khiến cho lòng Vinh gợn sóng.Suy nghĩ mông lung, Vinh thừa nhận rằng chưa bao giờ trí óc mình bị cảm xúc đè nén, mãnh liệt đến độ như vậy.
Nhớ lại trong suốt mấy mươi năm hành nghề, đây là lần đầu tiên Vinh tiếp xúc với một thân chủ không hề bận tâm về khoản tài sản được phân chia, mặc dù Vinh biết rõ quyền lợi đó không có là bao, dựa theo những dữ liệu đã cung cấp.

*****

Vinh điện thoại cho Liễu nhưng không gặp, yêu cầu để lại lời nhắn. Vinh nói vội:
– Luật sư Vinh đây, tôi đang cần giấy chứng nhận kết hôn để hoàn tất thủ tục pháp lý. Hãy gọi lại cho tôi sớm.
Vinh chờ suốt cả buổi chiều nhưng Liễu vẫn chưa gọi lại. Vinh nóng ruột, bước ra phòng ngoài thì thấy cô thư ký đang thu dọn giấy tờ cuối ngày, Vinh hỏi:
– Có ai để lại lời nhắn cho tôi không?
Hơi ngạc nhiên với câu hỏi khác thường của Vinh
– Dạ, không có lời nhắn nào cho luật sư hôm nay, có gì quan trọng không, thưa luật sư?
– Ồ, không có gì quan trọng, chỉ hỏi vậy mà.
Cô thư ký chào Vinh, Vinh đang mở ngăn kéo vơ lấy chùm chìa khóa phòng và chìa khóa xe để chuẩn bị ra về thì có chuông điện thoại reo vang. Vinh tính không nhấc ống nghe vì thường gặp phải những câu hỏi liên quan đến lệ phí, rất khó trả lời. Những trường hợp như thế thì sẽ được cô thư ký giải quyết để không làm phiền lòng những khách hàng tính toán chi li, đồng thời cũng không làm giảm giá trị của một luật sư.
Nhưng Vinh nghĩ, có thể là điện thoại của Liễu. Vinh nhấc ống nghe, quả thật bên kia đầu dây là giọng nói nhỏ nhẹ của Liễu:
– Chào luật sư, em xin lỗi đã không gọi sớm hơn. Hôm nay cháu gái bị bệnh nên em phải đưa cháu đến gặp bác sĩ. Vừa mới về đến nhà, gọi ngay cho luật sư đây. Mong luật sư thông cảm!
Vinh nghe rõ tiếng khóc thút thít bên kia đầu dây, Vinh an ủi:
– Không sao đâu, tôi chỉ cần giấy kết hôn để hoàn tất thủ tục gởi đi vào ngày mai.Tưởng chừng chiều nay cô mang lại được thì xong hết rồi, sáng mai cô có thể mang đến sớm cho tôi được không!?
– Dạ, em không biết nữa vì con gái của em đang bệnh nặng nên không biết phải làm sao. Đâu dám để cháu ở nhà một mình, mà mang cháu ra ngoài thì lại không nên!? Để xem, liệu em có thể nhờ người bạn nào đó ghé lại nhà lấy rồi mang đến cho luật sư được không?
Lại nghe tiếp những tiếng khóc thút thít bên kia đầu dây
– Nhưng có đứa bạn nào chịu giúp mình đâu. Lúc mình sa sút thì bạn bè tránh né hết, luật sư có hiểu được sự thật quá phũ phàng như vậy hay chăng!?
– Vâng, có thể là tôi ghé lại nhà cô bây giờ, cũng trên đường về đấy mà.
– Cám ơn luật sư đã thông cảm cho hoàn cảnh khó khăn của em. Nếu luật sư có ghé lại thì nhớ đậu xe cách vài con đường để được an toàn, nhớ như vậy nghe luật sư.
Làm đúng như lời dặn, Vinh đậu xe và thả bộ băng qua mấy con đường, tìm tới nhà Liễu. Vinh không lạ gì cái khu nầy vì có một người bạn của Thanh cũng ở gần đây.
Vinh chưa kịp bấm chuông thì cửa đã mở cửa, Liễu đứng né sang một bên rồi mời Vinh vào trong. Vinh định không vào nhà, muốn nói với Liễu đưa giấy tờ như yêu cầu, rồi về ngay. Nhưng bắt gặp ánh mắt của Liễu, Vinh không còn do dự rồi bước hẳn vào trong. Thật sự thì Vinh muốn gặp Liễu có phải vì cần đến cái giấy hôn thú đó đâu!?
Liễu kéo ghế mời Vinh ngồi
– Thưa luật sư, mời luật sư uống tách trà nóng cho ấm lòng. Xin chờ em giây lát để tìm cái giấy mà luật sư đã yêu cầu. Lâu quá, em cũng không còn nhớ là nó được cất ở đâu nữa. Phiền luật sư một chút nhé!
– Không sao, cứ tự nhiên. Tôi cũng quen kiên nhẫn trong công việc thường ngày đó mà.
Liễu bước ra với tấm giấy trên tay, đôi mắt vẫn còn ngấn lệ
– Em không biết tại sao người ta lại bắt mình phải ký vào cái giấy nầy nhỉ, cái giấy mà ai cũng có thể xé bỏ lúc nào cũng được!?
– Nó là chứng từ hợp đồng hôn phối giữa hai người. Xét về mặt pháp lý, nó cũng rất quan trọng như trong trường hợp của Liễu bây giờ vậy.
Liễu không nói gì thêm, hai mắt nhìn xa xăm, gương mặt đượm nét u buồn.
Vinh phá tan cái không khí tĩnh lặng ấy bằng câu hỏi:
– Tôi cũng có người quen ở gần đây, nghe nói vùng nầy rất yên mà sao Liễu lại dặn tôi phải đậu xe cách mấy con đường cho được an toàn?

Liễu ấp úng, liếc nhìn Vinh như chia sẻ
– Dạ, vùng nầy rất bình yên, nhưng em không muốn ai đó vô tình nhận biết là luật sư đã đến với em sau giờ làm việc. Tính em thường lo xa, không muốn gây bất an cho những ai có lòng với mình vậy mà. Ồ, đã gần 7 giờ rồi, luật sư hãy về sớm đừng để chị chờ cơm lâu hơn. Luật sư phải hiểu rằng, người vợ nào cũng muốn chồng của mình về tới nhà kịp giờ cơm.
Nói xong Liễu vội đứng lên làm Vinh hơi ngượng, tưởng chừng như Liễu muốn đuổi khéo mình. Vinh kéo lui ghế, đứng dậy rồi bước theo chân Liễu tiến gần tới cửa. Liễu xoay người lại, dang rộng đôi tay chờ đợi. Đôi vòng tay siết chặc, Liễu rướn người lên, áp miệng mình sát tai Vinh thì thầm:
– Đừng nghĩ là em đuổi khéo luật sư đấy nhé. Có anh bên cạnh là một hạnh phúc đối với em. Nhưng em không muốn vì hạnh phúc của riêng mình mà có người lại không vui. Mong anh hiểu!?
Liễu đẩy nhẹ, nhìn thẳng vào mắt Vinh mà không nói gì thêm nữa, rồi nghiêng người vói tay mở cửa, đẩy Vinh ra ngoài, nói thật nhỏ:
– Luật sư về đi kẻo chị chờ cơm lâu, phiền lòng chị rồi lại khổ thân anh!?
Trên đường về nhà, Vinh suy nghĩ rất nhiều về những câu nói vừa rồi của Liễu. Vinh có cảm nhận, luôn được an toàn khi giao tiếp với một tuýp người như thế. Vinh cũng không thể nào quên được cái vòng tay siết chặc cùng đôi mắt đượm nét đa tình đã dành cho mình dù chỉ là một thoáng, vừa qua!
Nhưng đáng cho Vinh nhớ nhất, đó là cái rướn người của Liễu, tấm thân mảnh mai đầy sức sống của nàng như đổ hẳn, trượt sát và truyền luồng hơi ấm vào người Vinh. Hình ảnh ấy, cảm giác đó cứ mãi ám ảnh Vinh suốt những ngày kế tiếp.

********

Thời gian qua nhanh, thủ tục ly hôn rồi cũng đã hoàn tất nhưng mối quan hệ tình cảm giữa Liễu và Vinh thì chỉ mới bắt đầu.
Không phải vì tình yêu thương, nghĩa vơ chồng giữa Vinh và Thanh bị sút giảm cho nên đã đẩy Vinh đến gần với Liễu. Vinh biết rõ rằng mối quan hệ giữa hai người chỉ là để chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống. Liễu đang cô đơn và cần có người để giải bày tâm sự. Và với bản chất của một người đàn ông, Vinh không thể ích kỷ với Liễu.
Vinh vẫn biết rõ mình đang có gia đình, có vợ đẹp con xinh cùng với một sự nghiệp vững vàng. Biết bao nhiêu người đã mơ ước để có được một phần như thế, Vinh đâu đến nỗi dại khờ để rời xa những gì mà mình đang có được.
Đến với Liễu, Vinh nghĩ đó chỉ là một quan hệ hổ tương, mang lại niềm vui cho nhau, để tô điểm cho cuộc sống mà không hề ảnh hưởng gì đến mái ấm gia đình của chính mình. Vinh nhớ lời Liễu đã từng nhắc:
– Anh Vinh à, đừng vì em mà anh lại quên đi bổn phận làm chồng, làm cha. Hiểu rõ nỗi đau của mình và của đứa con gái riêng em, cho nên em xin anh hãy giữ kín mối quan hệ của chúng ta để không xảy ra trường hợp khiến chị Thanh phải buồn lòng và con anh phải chịu đựng những niềm đau như thế. Hạnh phúc chỉ đến với em khi mà mọi người đều chung hưởng niềm vui.
Liễu không chỉ nói suông mà đã đứng ra ký hợp đồng 6 tháng, thuê một căn apartment sát biển, nơi có nhiều du khách qua lại. Đây là tổ ấm bí mật của hai người. Liễu không nói dù Vinh đã nhiều lần gặn hỏi, nhưng Vinh đoán biết tiền thuê căn qapartment này trong 6 tháng đã nuốt trọn gần hết 20% tổng số tiền mà Liễu vừa nhận được từ vụ ly hôn, thế mà Liễu không hề tính toán với Vinh. Liễu nói:
– Tiền bạc có thể kiếm được và rồi cũng sẽ mất đi, chỉ có kỷ niệm của tình yêu mới tồn tại mãi trong em, anh à!. Anh nên biết thì giờ và tình cảm của anh đang dành cho em còn đáng giá hơn thế rất nhiều, anh có biết vậy không!?
Rồi nàng dúi đầu sát vào ngực Vinh, nói tiếp:
– Với sự trợ giúp hết lòng của luật sư thì em cũng phải biết làm thế nào để trả công xứng đáng phải không, thưa luật sư!?
Vinh luôn cảm nhận một niềm hạnh phúc vô biên khi có Liễu bên cạnh.

*******

Dưới cặp mắt của Vinh thì Liễu là một người phụ nữ thông minh, có nhiều tài năng và rất kín đáo, nhưng Liễu chỉ kín đáo với bên ngoài mà thôi. Ngược lại, Liễu rất cởi mở và rất “nóng” khi nằm trong vòng tay của Vinh.
Khác với Liễu,Thanh cũng kín đáo nhưng luôn kín đáo ở mọi nơi, mọi lúc. Thanh cũng thông minh nhưng không khéo xử thế như Liễu, không có một tấm lòng mở rộng giống như Liễu, Vinh nghĩ vậy!
Liễu là người luôn bảo vệ những gì mà Vinh đang có, Liễu không muốn những thứ đó biến mất khỏi Vinh. Còn Thanh, Vinh có một cảm nhận rằng, Thanh luôn cần đến sự bảo vệ của Vinh mà một đôi khi dường như rất ích kỷ.Thanh không cần biết đến những mất mát của Vinh một khi phải đứng về cùng phía. Vinh đã có những mất mát lớn lao trong mối liên hệ gia đình, tình cảm bạn bè của mình nhưng Vinh đành phải chấp nhận, vì muốn duy trì hạnh phúc gia đình mà Vinh không bao giờ than trách!
Trước nay, Vinh luôn nghĩ người phụ nữ nào cũng thế, cũng giống như Thanh vậy. Nhưng từ khi gặp Liễu, Vinh mới nhận biết được rằng điều mà mình nghĩ trước kia không hoàn toàn đúng. Vinh đâm ra trách Thanh và quí Liễu nhiều hơn.
Liễu luôn nhắc nhở Vinh là đừng bao giờ dùng điện thoại để liên lạc. Liễu mở một địa chỉ điện thư và chọn một mật mã chung cho cả hai cùng sử dụng. Liễu cũng căn dặn Vinh là đừng bao giờ nhắc đến tên mình trong đó.
Hãy thử đọc một đoạn ngắn, được lưu giữ trong hộp thơ của hai người, qua đó những mẫu đối thoại không hề để lại cho người đọc xa lạ một mối nghi ngờ gì cả. Đọc qua, nó tựa như một bài luận văn của đứa học trò tiểu học. Vinh rất nể Liễu, đã bày ra một cách liên lạc rất thông minh, kín đáo và gợi nhiều thích thú như vậy.
Mỗi đoạn ngắn sau đây là lời bày tỏ tâm lòng, cũng như để trao đổi tin tức cho nhau của từng người:

Hôm nay, ngày đầu tiên đến trường, em rất thich, thích nhất là được cô giáo ôm chặc em vào lòng và khen em thật ngoan. Em hứa với lòng mình là sẽ luôn đem nhiều niềm vui dâng tặng cho cô.

Cô giáo phải khen vì em đã rất nhiệt tình trong việc học. Bài học vỡ lòng đã tạo một ấn tượng rất lớn trong cô!?

Em ao ước được gặp cô giáo mỗi ngày, để được nhận những lời khen cùng vòng tay ôm thật chặc, thật ấm áp của cô. Nhưng em biết, cô rất bận vì cô còn phải dạy ở những lớp khác. Cô cũng phải làm thêm nhiều việc để trang trải cho cuộc sống của gia đình nữa chứ. Thôi thì, mỗi tuần gặp cô một lần nơi lớp học như thế là em cũng thấy toại nguyện lắm rồi!

Chắc chắn là cô cũng rất vui khi có em trong lớp dạy. Cô cũng nói rất muốn đến lớp thường xuyên hơn, muốn được ôm em vào lòng và khen ngợi những thành quả xuất sắc của em. Nhưng cô rất bận và chỉ được đến lớp mỗi tuần một lần mà thôi. Cô hứa, sẽ cố gắng sắp xếp với nhà trường để tăng thêm giờ dạy nhưng chắc là không dễ gì được chấp nhận như ý mong!

Không gì vui cho bằng khi nghe được những tình cảm mà cô đã dành riêng cho em như vậy!

Tuần nầy cô có việc riêng nên phải đổi tiết dạy hai ngày trước đó. Cô bảo, cũng thấy vui khi được gặp lại em sớm hơn. Cô muốn hỏi em nghĩ thế nào?

Trời ơi, còn gì nữa mà cô lại hỏi như vậy chứ. Được gặp lại cô sớm hơn là một ước mơ lớn nhất của em đó mà. Không biết tại sao mà em lại thích được gặp cô đến độ như vậy, có lẽ em mê cái môn dạy của cô mất rồi!?
………..
………..

Và cứ như vậy hai người đã liên lạc thường xuyên qua hộp thơ thế đấy. Và họ cũng không bao giờ đi chung với nhau vì Liễu không muốn cho ai thấy rồi nhận ra mối liên hệ của hai người.
Vinh và Liễu chỉ gặp nhau trên mạng và trong cái tổ ấm kín đáo kia mà thôi. Vinh viện cớ là phải ra tòa thường xuyên để có dịp gặp Liễu nhiều hơn. Vì ở nơi đó, tiếng sóng biển đã hòa nhập vào tiếng lòng của hai người tạo một cảm giác tuyệt vời mà Vinh chưa bao giờ có được, suốt đời mình trước kia!?
Mấy lúc sau nầy, không biết tại saoThanh lại tỏ vẻ nghi ngờ và cho rằng Vinh đang thay đổi tính tình, nhiều lầnThanh đã gần xa nói thế. Vinh cố giữ vẻ bình thường mặc dù rất bực tức vì những câu nói nửa úp nửa mở, thật khó hiểu của Thanh.
Càng ngày, Vinh càng nhận rõ nơi Thanh , một người phụ nữ luôn mang nặng tính ích kỷ vì chỉ biết nghĩ riêng cho mình mà thôi. Vinh nghĩ, nếu quả thật Thanh có biết được sự liên hệ của mình với Liễu thì điều đó đâu có làm giảm đi bổn phận của Vinh đối với gia đình. Vinh thấy rõ, Liễu không hề lợi dụng tiền bạc của mình. Đã thế mà Liễu lại còn bỏ ra một ngân khoản không nhỏ để tạo cơ hội cho cả hai găp nhau. Liễu cũng luôn nhắc Vinh nên về sớm để kịp giờ cơm gia đình, cho dù lúc đó Vinh lại muốn được ở gần bên Liễu lâu hơn!
Bắt đầu từ những nghi ngờ vô cớ, dẫn tới mối bất hòa giữa Thanh và Vinh rồi những cuộc cãi vả đã trở nên thường xuyên hơn, trong chính cái căn nhà mà trước kia luôn bình lặng.
Vinh chán nản tột cùng, và lần nào cũng vậy, khi nghe lời than vãn, Liễu luôn khuyến khích Vinh phải biết kiên nhẫn để bảo vệ hạnh phúc gia đình. Và cũng đã nhiều lần Liễu đề nghị nên cắt đứt mối quan hệ để trả Vinh về lại cho Thanh. Nhưng Vinh không đồng ý, vì nghĩ rằng Liễu không là nguyên nhân của sự bất hòa giữa Vinh và Thanh trong lúc nầy!?
Sự nghi ngờ, trộn lẫn ghen tương càng đẩy Vinh ra xa Thanh hơn. Và chỉ có Liễu và cái tổ ấm kín đáo kia là những gì mà Vinh đang cần đến, trong lúc lòng mình thật chơi vơi. Nghĩ như vậy và sự ồn ào của Thanh đã dẫn Vinh đến gặp Liễu thường xuyên hơn. Vinh không cần biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình, với gia đình mình. Vinh chỉ biết rõ một điều là ra khỏi cái căn nhà bất an cũng như tránh xa một con người ích kỷ như Thanh, chỉ vậy thôi!
Chuyện gì phải đến rồi cũng đã đến. Thanh và Vinh đi đến cái quyết định mà trước đây Vinh luôn hỏi lại thân chủ, là đã nghĩ thật kỹ hay chưa. Đó là quyết định ly dị, phân chia tài sản và quyền được nuôi con.
Ra tòa xong, Vinh công khai sống chung với Liễu và tin chắc rằng sẽ không bao giờ hối tiếc cho quyết định đó của mình.
Liễu luôn tỏ vẻ không vui và thường nói với Vinh:
– Em mãi bị ám ảnh bởi cái mặc cảm là đã làm cho gia đình của anh đổ vỡ. Những niềm đau mang lại cho em bởi sự đổ vỡ chính mình đã không cho phép em để cho một ai khác đi vào cái hoàn cảnh xót xa như vậy, mong anh hiểu em!
– Không, em hãy gạt bỏ những suy nghĩ ấy đi, anh hiểu rất rõ lòng em. Không có gì để chúng ta phải hối tiếc đâu em!?
Liễu dụi đầu sát vào ngực Vinh, nói thầm với chính mình:
– Lại một con mồi nữa bị sập “BẪY TÌNH” mà chưa biết!?
Vinh ôm chặc Liễu hơn và cảm nhận một niềm hạnh phúc tràn trề, tưởng chừng như sẽ không bao giờ cạn!!!

ĐINH TẤN KHƯƠNG

BÀI HOAN CA Ở A 38 (24+25)

Screen Shot 2014-02-22 at 9.44.35 AM

CHU TRẦM NGUYÊN MINH

Phần 24

_____________

Hắn nhìn chị Út đang có chiều suy nghĩ.
– Chị thấy đó, các cháu nhỏ quá… Tôi sợ không chịu nổi sốt rét.
– Tôi biết và hiểu khó khăn của gia đình… nhưng…
– Xin chị can thiệp cho hoãn một thời gian thôi.
Chị Út trầm ngâm rồi nói:
-Thời gian thầy đi học tập, cô và 4 đứa nhỏ thuộc diện phải đi KTM đợt đầu, nói thật… tôi đã tranh đấu rất hung…
Chị như nhớ lại:
– Việc của cô phải đi KTM phải đưa ra cấp ủy đến 2 lần… Trong 2 lần này đều rất căng… Nhờ Quang bên Thanh Niên tiếp tay… “Một phụ nữ với 4 đứa con còn lũn đũn, đưa họ lên KTM, họ sẽ chết đói thôi. Nó ảnh hưởng xấu đến chính sách, xin các đ/c nghiên cứu lại…” Sau cùng họ chấp thuận hoãn. Bây giờ là lệnh gọi đợt hai, lần hai của gia đình, cho dù có muốn giúp Thầy cũng không thể nào giúp được…
Hắn nghe và hiểu khó khăn của chị Út.
-Họ dùng người, những người nằm trong lòng địch, cùng sống chết một thời… cũng chỉ là tình thế thôi… Tất cả còn trong giai đoạn thử thách…
Ngưng một chút, chị tiếp:
– Tất cả những chỉ thị đều nhận từ trên… Chủ tịch phường chỉ là người chỉ đạo thực thi, thực chất quyền hành nằm trong tay văn phòng Đảng Ủy…
Chị ngập ngừng:
– Chính sách KTM… lý thuyết thì như vậy… 5 đối tượng phải đi… nhưng…
Chị nhìn quanh rồi nhỏ giọng:
– Nhà của những người di tản, vượt biên bị nhà nước tịch thu và đã bố trí cho cơ quan và phân phối cho cán bộ hết rồi. Bây giờ đến lượt nhà của người đi KTM. Cán bộ đi lùng, chấm nhà nào là gia đình nhà đó phải đi, chẳng cần rơi vào năm đối tượng.
Giọng chị Út buồn buồn:
– Có một cách thầy được hoãn là cô có việc làm trong một cơ quan nhà nước.
Một năm Ngọc, cháu chị Út, học lớp Hắn làm chủ nhiệm. Có nhiều lần Hắn và chị Út gặp nhau để bàn về việc học của Ngọc. Thỉnh thoảng chị Út cho Hắn chùm tỏi Thái An, loại tỏi ngon nhất.
Hắn trở lại cty Mía Đường PR-TC, nằm trên đường vào phi trường Thanh Sơn.
– Thưa anh giám đốc…
– Lần trước tôi đã nói không được rồi, sao hôm nay lại đến… Mất thì giờ quá.
Hắn nói như ma rượt:
– Dạ… thưa giám đốc, vợ tôi có thể làm bất cứ việc gì mà cty phân công. Xin giám đốc giúp đỡ.
– Giúp cho anh… .. . rồi ai giúp cho tôi? Trung úy Ngụy, lại còn là Sĩ Quan biệt phái… Anh có đi mòn dép cũng không ai dám nhận đâu.
Hắn cầu cứu lần chót:
– Xin ông giám đốc…
– Anh là người có học … mà sao lì thế…
Hắn lên xe 68, trở lại con đường đã đến, con đường đá lổm chổm, khô khốc, không một bóng cây. Bên kia, trên ngọn đồi thấp, tháp Po Klaong Girai sừng sững. Hình ảnh Tháp cho Hắn liên tưởng đến sự kiên gan, không đầu hàng bão táp.
Khi xe qua Mỹ Đức, Hắn nhìn rừng Bạc Hà, nhớ lúc đưa Vân và các con về đây sống cuộc đời nghèo khó… Cũng chiếc 68 này, quay đều ngày và đêm. Có những đêm khuya tan lớp, từ Nguyễn công Trứ trở về, trong sương đêm, trong gió khuya lạnh lùng, Hắn viết bài Năm Mới tặng Vân:

Tiếp tục đọc

THẤU CẢM

yenhong

Tôi ngắm nhìn chiếc lá
Chiếc lá ngắm nhìn tôi
Trong tim không tiếng nói
Chỉ lặng nhìn nhau thôi…

Tôi ngắm màu xanh lục
Lá ngắm màu đỏ tươi
Tôi ngắm trời trong lá
Lá ngắm đời trong tôi…

Cùng mỉm cười với gió
Cười lặng như mây trôi
Cười im như trăng tỏ
Ru theo dòng nước xuôi…

Cùng bên nhau lặng lẽ
Trải mấy thiên thu rồi
Trải bao mùa lá rụng
Vẫn biếc xanh với đời.

YÊN HỒNG

KHIÊU VŨ

vancongmy

Một

Anh không còn trẻ nữa
Để dìu em đêm nay
Nghe trong lời nhung lụa
Một điệu buồn khôn khuây.

Hai

Đưa nhau về hướng đó
Một bước dài thênh thang
Níu chi về nẻo nọ
Một cõi sầu riêng mang.

VĂN CÔNG MỸ

NGÀY TIẾT THANH MINH – ĐỌC LẠI “THANH MINH” CỦA ĐỖ MỤC

truongnghi

Thanh Minh là bài thơ thất ngôn tứ tuyệt của Đỗ Mục, một thi gia thời vãn Đường. Ông cùng với người cùng thời là Lý Thương Ẩn được đời sau xưng tụng là Tiểu Lý – Đỗ. Gọi để phân biệt với Lý – Đỗ, thi tiên và thi thánh thời thịnh Đường Lý Bạch và Đỗ Phủ. Qua bài phú Cung A Phòng (A Phòng Cung Phú) của ông, người đọc dễ nhận thấy ngòi bút ông vạch rõ thói hoang dâm, phung phí hưởng lạc của giới cầm quyền thời bấy giờ. Đọc qua bài thơ Thuyền Đậu Bến Tần Hoài (Bạc Tần Hoài) cũng dễ nhận ra trong ông nỗi ưu thời mẫn thế, lòng ray rức trước cảnh người đời hát xướng ăn chơi, lơ mơ trước mối hờn nước mất (thương nữ bất tri vong quốc hận / cách giang do xướng Hậu đình hoa). Nhưng với Thanh Minh, có thể có nhiều người đã chưa thấy rõ nỗi đau đứt ruột của ông trước tình đời.

Giai thoại văn chương Việt Nam còn ghi truyền chuyện các cụ nhà ta trước đây đã ngắt câu, biến bài thơ Thanh Minh của ông thành một bài ngũ ngôn tứ tuyệt.

Nguyên văn bài Thanh Minh của Đỗ Mục :

Thanh minh thời tiết vũ phân phân
Lộ thượng hành nhân dục đoạn hồn
Tá vấn tửu gia hà xứ hữu
Mục đồng dao chỉ Hạnh Hoa thôn.

Tiết thanh minh trời mưa rơi lất phất
Người còn đi trên đường buồn muốn đứt ruột
Ướm hỏi thử nơi nào có quán rượu
Trẻ chăn trâu chỉ về phía xa xóm Hạnh Hoa

Các cụ cho rằng bài thơ trên rườm rà, thừa chữ. Thừa ít nhất 2 chữ mỗi câu. Các cụ lý luận rằng : “Thời tiết vũ phân phân” đã đủ diễn tả cảnh mưa bay, không nhất thiết phải của tiết Thanh Minh. “Hành nhân dục đoạn hồn” cũng đã đủ nghĩa, cần chi có 2 chữ Lộ Thượng, đi trên đường chớ không lẽ đi dưới nước. “Tửu gia hà xứ hữu” vốn đã là câu hỏi, thêm Tá vấn là thừa ! “Dao chỉ Hạnh Hoa thôn”, ai chỉ cũng được, lẽ gì phải nói rõ Mục đồng, đứa trẻ chăn trâu kia mới chỉ cho cái quán rượu… Thế là các cụ ra tay ngắt phứt những chữ mà các cụ cho là thừa kia để thành một bài mới :

Thời tiết vũ phân phân
Hành nhân dục đoạn hồn
Tửu gia hà xứ hữu
Dao chỉ Hạnh Hoa thôn.

Trời mưa bay lất phất
Người đi lạnh mất hồn
Hỏi nơi nào bán rượu
Được chỉ Hạnh Hoa thôn

Xem ra cái bài mới nầy không phải là không có nghĩa, đọc thấy cũng lý thú. Nhưng Giai thoại ghi lại chuyện vui chỉ để mà vui, gượng gán bài thơ chỉ để minh chứng cho tinh thần không nên quá lệ thuộc cổ nhân của các cụ. Thật ra với tiêu đề bài thơ là Thanh Minh, Đỗ Mục đã trải nỗi lòng lúc tiết Thanh Minh, lấy bối cảnh ngày tiết Thanh Minh mà xét thì những gì mà các cụ cho là thừa kia chẳng thừa một chút nào.

Trong tâm thức của người Hoa cũng như người Việt xưa, tiết Thanh Minh được xem là ngày Tết của cõi Âm, cũng là ngày hội du xuân của nam thanh nữ tú sau rét mướt mùa Đông, sau tháng ngày sang Xuân mà tiết trời vẫn còn âm u, ướt át (Vũ Thủy) :

Thanh Minh trong tiết tháng ba
Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh
Gần xa nô nức yến anh
Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân …
(Truyện Kiều – Nguyễn Du)

Đến tiết Thanh Minh – tiết khí trong sáng trời quang mây tạnh, lúc nầy cỏ non đã xanh dợn chân trời, là lúc mà cháu con phải lo tu tảo, thắp nén nhang cho mộ phần Tiên tổ. Thế ấy thì trong Thanh Minh của Đỗ Mục, đã tiết Thanh Minh rồi mà mưa vẫn còn lất phất bay, người vẫn còn đang ở trên đường (Lộ thượng), còn xa nhà, hỏi sao người chẳng vương phải nỗi buồn muốn đứt ruột. Thiếu 2 chữ Thanh Minh ở câu đầu (câu khai), thiếu 2 chữ Lộ thượng ở câu 2 (câu thừa), là không thấy sắc nét nỗi đau của khách hữu tình không có mặt ở nhà trong ngày Tết cõi Âm. Nỗi đau mà Nguyễn Trãi đã nói rõ hơn trong bài thất ngôn bát cú Thanh Minh của ông :

Nhất tòng luân lạc tha hương khứ,
Khuất chỉ thanh minh kỷ độ qua.
Thiên lý phần doanh vi bái tảo,
Thập niên thân cựu tẫn tiêu ma …

Từ khi lưu lạc quê người đến nay,
Bấm đốt ngón tay tính ra tiết thanh minh đã mấy lần rồi.
Xa nhà nghìn dặm không săn sóc phần mộ tổ tiên được,
Mười năm qua bà con thân thích đã tiêu tán hết …

Hiện nay dù ở xa cố quốc, một số người Hoa ở Việt Nam vẫn còn giữ được phong tục tu tảo mộ phần Tiên tổ trong ngày tiết Thanh Minh. Nhưng một số khác như người Hải Nam lại lấy ngày tiết Đông Chí làm ngày tu tảo, giống như người Việt, bộ tộc Lạc Việt của tộc Bách Việt phía Nam Trường Giang từ lâu nay vẫn còn giữ được cách thế sống tự nghìn xưa. Tháng chạp là tháng sau tiết Đông Chí, người Việt thường chạp mả Ông bà để Ông bà thảnh thơi về ăn Tết Nguyên Đán với cháu con. Đến tháng ba, không những đi thăm phần mộ Tổ tiên sau tháng ngày tiết trời ướt át, hỗn độn cỏ lau, người Việt còn mang cuốc rựa sang sửa những mả mồ lâu nay không có người nhang khói. Mỗi xóm của làng quê xưa Việt Nam trước đây đều có Miếu Thanh Minh. Đến ngày tiết Thanh Minh cả xóm cùng nhau ra công tu tảo những mộ phần vô chủ trong xóm, lấy ngày nầy làm ngày cúng ở Miếu Thanh Minh, Tết của những người Âm thế. Hội đạp thanh – dẫm cỏ xanh của người Việt không mang tính chất nam thanh nữ tú du xuân mà cả làng ra sức với nhau thể hiện ý thức cộng đồng, tình làng nghĩa xóm.

Mang ý nghĩa ngày Thanh Minh của tộc Bách Việt nầy mà đọc lại Thanh Minh của Đỗ Mục thì sẽ đứt đoạn từng khúc ruột, nói tới chi là thấy muốn đứt ruột !

Thử hình dung cảnh người còn xa nhà của Đỗ Mục đứng cạnh bãi tha ma bên vệ đường, ngày Thanh Minh mà những mả mồ ở đây đều hoang lạnh, đầy cỏ lau… xem ra chẳng khác nào cảnh Thúy Kiều du xuân gặp mộ Đạm Tiên :

Sè sè nấm đất bên đàng
Dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh
Rằng sao trong tiết Thanh Minh
Mà đây hương khói vắng tanh thế mà …

Người còn ở trên đường của Đỗ Mục đã gặp Thúy Kiều của Nguyễn Du ở tấm lòng đối với tha nhân :

Trải bao thỏ lặn ác tà
Ấy mồ vô chủ ai mà viếng thăm
Lòng đâu sẵn mối thương tâm
Thoắt nghe Kiều đã đầm đầm châu sa …

Mối thương tâm của Người còn ở trên đường không thể hiện ra ngoài đầm đầm châu sa như Thúy Kiều, mà ruột quặn từng cơn trước cảnh ngổn ngang mả mồ hoang lạnh, đây đó bò nhởn nhơ gặm cỏ cùng đôi đứa mục đồng. Chung quanh không một bóng ai, nơi đó đã không có người ra công thể hiện tình làng nghĩa xóm với những mộ phần vô chủ. Bỡi thế mới có chuyện mục đồng chỉ cho quán rượu chớ nơi đó có ai đâu mà chỉ. Ngữ cảnh từ 2 chữ Mục đồng ở câu 4 (câu kết – câu hợp) mới nói lên đủ cái hoang lạnh làm đứt đoạn lòng người trong Thanh Minh của Đỗ Mục. Mà ngữ cảnh đó có được là nhờ ở 2 chữ Tá vấn của câu 3 (câu chuyển). Chung quanh hoang tàn, lạnh lẽo, có phải người lữ khách muốn tìm nơi có rượu để sưởi lòng (!?) Hỏi nơi nào có quán rượu chỉ là mượn cớ hỏi (Tá vấn) để xem quanh đây có xóm có làng, người trong xóm trong làng có còn tình nghĩa với người nằm xuống không ai nhang khói (!?) Cay đắng một điều, thôn xóm dưới xa kia lại mang tên Hạnh Hoa, một cái tên gợi lên biết bao là thơ mộng.

Đường thi tứ tuyệt chỉ với 4 câu vẫn phải diễn ý đủ cấu trúc của một bài thơ xưa : khai – thừa – chuyển – hợp. Cái thần câu chuyển của Đỗ Mục không những đã làm rõ hơn không gian ngày Thanh Minh ở câu thừa mà còn làm cho câu kết hiển hiện nỗi cay đắng tình đời. Lo cho người Âm thế, ý thức chúng sinh sẽ làm cho người Dương thế biết chia sẻ, đùm bọc nhau hơn. Khi con người sống chỉ biết cho riêng mình không còn mang tính cộng đồng làng xóm có phải chăng tình người đã phân hóa (!?). Có phải chăng đây là nỗi đau đứt ruột của Tiểu Đỗ trong bài thất ngôn tứ tuyệt Thanh Minh (!?)

Tiết Thanh Minh Giáp Ngọ
PHAN TRƯỜNG NGHỊ

CHO TRỜI ĐÊM NGÓ XUỐNG

 

nguyenthikhanhminh

Ngó lên trời rưng lệ
Đêm lu mầu trăng xa
Ngó xuống một thân thể
Chiếc bóng vừa bứt ra

Một thân rỗng như gió
Chạm vào khắp nơi đêm
Nằm xuống nằm với cỏ
May ra còn trông lên

Lấy ánh nhìn cỏ non
Cho nước mắt thành sương
Lấy trong trẻo hạt sương
Cho trời đêm ngó xuống…

Ngó xuống trái đất này
Mênh mông trường lưu thuỷ
Ngó xuống đêm sâu này
Lau hoài không hết lệ…

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

BÓNG HOA XƯA

hacthanhhoa

Người đến dịu dàng như ngọn gió
Người đến mơ hồ như ánh trăng
Đêm xanh một đóa Quỳnh hoa nở
Trắng ngần mấy cánh mỏng như sương.

Đóa hoa chỉ nở trong chớp mắt
Rồi lặng lẽ tàn lúc nửa đêm
Gió đã đi rồi trăng cũng lặng
Bình minh ngơ ngẩn dáng sương mềm.

Đóa Quỳnh đã lặn vào đêm tối
Tưởng đâu khép cánh ngủ muôn đời
Những đêm trời đất mênh mông quá
Lại trở về trong bóng nguyệt soi.

HẠC THÀNH HOA