DẤU CHÂN SA DI.

tranthitrucha

Anh ngồi lặng bên nàng trên đồi thông lộng gió, Nàng thật nhỏ bé, đáng yêu trong dáng ngồi bó gối, mắt nàng đen thẳm sóng sánh nước, ngước nhìn anh như van nài, anh không chịu nổi đôi mắt đó nên quay đi hướng khác, giọng nàng nhẹ buồn như tiếng thở dài của gió: Anh tha lỗi cho em…em đã quá yếu lòng trong những ngày không có anh… Trái tim anh nhói buốt. Ôi Sa Di yếu đuối của anh!…anh muốn ôm nàng vào lòng và quên đi tất cả nhưng vòng tay anh đã chai cứng mất rồi. Anh rời bỏ thành phố biển đầy nắng ấm của quê hương tuổi thơ anh để về cao nguyên lạnh lẽo này vì nàng. Ngày anh chọn nhiệm sở lên đường mẹ anh đã khóc ” Sao con lại tự làm khổ mình thế hở con? Trường Đại học đã nhận con ở lại giảng dạy, ba mẹ già yếu…biết người ta có thương con thật tình ?….” Anh ôm hôn mẹ, rồi dứt khoát bước đi…
Thành phố cao nguyên đã đón anh trong giá buốt, một năm trời đăng đẳng anh sống trong nỗi nhớ và chờ đợi “Anh về trước, ba em sẽ lo công việc cho anh, một năm sẽ qua nhanh thôi mà anh yêu, em là con gái duy nhất, em không thể sống xa gia đình…”Nơi đẹp nhất là nơi người yêu ta sinh ra. Phải chi anh và nàng cùng tuổi cùng lớp, để lúc nào anh cũng bên cạnh nàng, thì làm gì có phút yếu lòng oan nghiệt đó Sa Di ơi!…chim đã bay về núi nhưng những dấu chân chim đã in dấu nơi nào?!…
Những bài ca anh viết cho em hát, những bức tranh anh phác hoạ chân dung em, những con đường anh đưa em đi qua, những vui buồn anh kể cho em nghe…rồi đây phải xoá đi tất cả…Thôi về đi em !…
Cứ đi đừng nhớ lúc hẹn hò
Dấu trái tim dưới tầng lá lạnh
Như cánh hoa khô bụi mờ nhân ảnh
Chỉ còn chút nhớ mong thôi
Gởi trong biển chiều bọt sóng ra khơi
Gởi trong gió mùi hương thầm lặng
Gởi trong mùa đông vàng tươi giọt nắng…

Sa Di ngồi một mình trong quán cà phê Thuỷ Tạ nhìn theo bóng anh quấn quýt với người con gái mặc áo dài tím thẫm đi khuất theo hướng nhà thờ con gà bên kia bờ hồ. Anh đã chọn cô gái có khuôn mặt nhân từ như Đức Mẹ Maria và chấp nhận rửa tội để theo đạo của nàng như một sự giải thoát và lãng quên. Anh chẳng có tội tình gì? Cô gái đó cũng chẳng giành giật gì của nàng? Cuộc đời là sự lựa chọn, ta sẽ sống với sự lựa chọn của chính ta…mà sao trái tim nàng vẫn quặn thắt đớn đau!…Thành phố cao nguyên này quá nhỏ bé để nàng và anh không nhìn thấy nhau mỗi ngày, dù anh đã làm đơn xin nghỉ việc ở viện thiết kế, công ty mà ba nàng làm giám đốc đã đề nghị anh về làm việc. ” Anh đừng thuyên chuyển sang đi nơi khác, ba em nói viện thiết kế rất cần kĩ sư giỏi có năng lực như anh, ba sẽ tạo điều kiện cho anh thăng tiến…” Thôi em à, anh sẽ không thể nào tập trung để làm được việc gì ở đây đâu, nơi mà anh và em cứ gặp nhau mỗi ngày nhưng phải cố tránh né nhau, nỗi đau cũng cần có thời gian và khoảng cách cho nó lắng lại…
Nàng lặng người và đau đớn nhận ra mình cứ đi từ sai lầm này sang sai lầm khác…Anh thừa sức bước đi bằng đôi chân của chính mình, nàng đã làm tổn thương lòng tự trọng của chàng trai tài hoa mà nàng đã từng ngưỡng mộ và say đắm.
Ta đã yêu chàng hay chỉ yêu tài năng của chàng ?!…
Ánh mắt nâu đen với hàng mi rợp buồn của chàng sẽ không còn dịu dàng nhìn ta nữa, vòng tay ấm áp mà chàng thường ôm ta từ phía sau để nghe nhịp đập của trái tim chàng rộn rã đã thuộc về người con gái khác và đôi tay tài hoa của chàng sẽ không còn rung lên những giai điệu ngọt ngào dìu tiếng hát của nàng bay lên trước bao nhiêu con mắt ghen tị của những cô sinh viên ngày đó…Sa Di ơi! sẽ không còn gì nữa, anh đã thuộc về người con gái khác.
Ta sẽ không còn hò hẹn nhau
Không còn chụm đầu quanh một bài ca mới
Tưởng như vẫn còn là giấc chiêm bao
Vậy mà gặp nhau chúng mình luôn bối rối….

Anh à! em muốn mở một quán bar cà phê ca nhạc, anh giúp em tập lại một số ca khúc và trang trí nha anh.
Trời đất, công việc ở công ty thiết kế xây dựng không đủ việc cho em làm sao mà còn mở bar hở em?
Em muốn được hát trở lại anh à, em nhớ ánh đèn sân khấu..
Ôi Sa Di! trời ban cho em tiếng hát và bắt em phải chịu nỗi đa đoan. Giúp em tập lại những ca khúc thì được nhưng trang trí thì sao em lại nhờ anh, anh chàng kiến trúc sư sáng giá chồng em ở đâu, sao bắt anh múa rìu qua mắt thợ?
Anh ấy và em không có những quan điểm đồng nhất về thẩm mỹ nên cứ mâu thuẩn hoài.
Đó là sự bổ sung cho nhau chứ không phải mâu thuẩn đâu em, đừng làm khó anh Sa Di à!…
Nàng cúi đầu và rưng rưng nước mắt
Chúng ta giống nhau quá nên không đến được với nhau….Em vẫn chưa quen được với ý nghĩ là chúng ta đã mãi mãi mất nhau…
Anh cảm thấy thắt lòng và trái tim lại đập những nhịp đập đớn đau. Anh tìm đến quán rượu bên bờ hồ nhập bọn cùng với những người bạn trong nhóm kiến trúc và xây dựng lãng tử uống thật say và đàn hát cho đến tận khuya rồi bạn bè đưa anh về nhà. Vợ anh vẫn chong đèn chờ đợi, nàng lặng lẽ chăm sóc anh, lau mặt cho anh bằng nước ấm, đắp chăn cho anh ngủ, chẳng bao giờ nàng giận hờn, trách cứ anh. Nàng có trái tim bao dung của mẹ! Nhưng buổi sáng thức dậy, không thấy nàng bên cạnh, anh hoảng hốt đi tìm và thấy nàng chắp tay quì dưới chân Đức Mẹ, mắt nàng thâm quầng và ướt đẫm nước mắt…Anh quì xuống bên cạnh và ôm nàng vào lòng
Sao em khóc? Anh đã làm gì để em buồn?
Đêm qua, trong cơn mơ anh đã ôm em vào lòng và gọi tên Sa Di…Sao anh yêu Sa Di nhiều đến vậy mà không cưới cô ấy lại cưới em?
Ôi vợ hiền của anh! Em là hình ảnh của mẹ, anh có lỗi với mẹ, với em. Suốt cuộc đời này anh mắc nợ mẹ và em…
Chúa ơi! lỗi không phải của con mà là lỗi của con mọi đàng…Xin người tha thứ cho con.
Rồi những khi chiều xuống anh lại tiếp tục tìm đến quán rượu bên bờ hồ với bạn uống cho thật say, càng say càng buồn. Thành phố cao nguyên này quá chật hẹp để anh cứ ngày ngày gặp nàng trên con dốc đầy sương
Những lúc gặp em
Trái tim dịu dàng và nhói buốt
Như cốc bia vàng tươi ngầu bọt
Uống trọn cả đời cay.

Anh thẩn thờ trước cổng biệt thự có bảng hiệu ” Bar café Sa Di” đã im ỉm đóng. Cây cối trong vườn rũ buồn dưới mưa lạnh. Anh chồng kiến trúc sư trong cơn ghen đã đập phá tan tành tất cả rồi bỏ đi. Sa Di lặng lẽ trả lại căn biệt thự cho ba nàng rồi cũng ra đi…Có điều gì nghẹn đắng dâng lên trong anh. Ôi Sa Di!…chắc em lại rời bỏ cao nguyên núi đồi để bay về với biển. Cội nguồn của ta cũng đã từng chia tay kẻ núi rừng, người biển cả…Mãi mãi em vẫn là Sa Di, loài chim lạc loài để lại dấu chân nhọc nhằn, đớn đau trên cát đã hoá thành sóng biển hát ru hoài những phiến đá chơ vơ. Sóng vỗ về than khóc, đá mòn dần rồi tan trong sóng cho đến khi sóng bạc đầu mà vẫn bơ vơ…

(Tb: Những dòng thơ trong truyện ngắn là của chính nhân vật muốn giấu tên.)
TRẦN THỊ TRÚC HẠ

THƠ TÌNH THÁNG BA

nhatphong

tặng NTMN

một chút lạnh sống lưng
khi cành hoa bất chợt nghiêng về phía khoảng không lặng câm
cơn mộng vô tư
không bay đi được
một cơn đau
rút ruột ngồi chờ

nỗi thấp thỏm cũng trôi dần về phía đại dương vô cảm
lũ ào ạt một màu xanh da trời
một cuộc rượt đuổi hụt hơi
em về mong manh
bình minh thổn thức

cám ơn cái chau mày của em không định hình vầng trăng hao khuyết
cho nẻo về gầy guộc
trên những con đường tháng ba
tháng ba hớt hải tầm xuân

tháng ba lỡ đi quá đà
phảng phất mùi hương và chút chạnh lòng êm ả
mưa nắng trầm ngâm sớm tối
một ngoảnh lại phù dung

NHẬT PHONG

RƯỢU BUỒN

nguyendinhbon

tặng D.N.và L.cho cuộc nhậu hôm nay

một ngày có những điều buồn quá
rượu say về lạc mấy nẻo đường
em ạ, những cung sầu hãy mở
để giữ chút tình bạn tứ phương

bạn ta hào sảng ca như khóc
trả tiền dăm đợt nhậu như không
nước mắt thương thân mình thương bạn
thương má hồng phai giữa bụi hồng

đời loạn còn bao lòng khoáng đạt
còn ai chia sẻ những u tình
còn ai tay nắm tay ngồi hát
bật một tiếng cười ngạo nhục vinh!

em ta tiếng hát buồn như nấc
tiếng hát buồn như tuổi ấu thơ
tiếng hát buồn như đời dang dở
thôi vội vàng chi phía mịt mờ

ta nắm tay em choàng vai bạn
nghe thương như thể thịt da mình
một ngày buồn quá khô nước mắt
vẫn hẹn nhau về nẻo phục sinh

NGUYỄN ĐÌNH BỔN

HUẾ NGÀY TRỞ LẠI

nguyenthingoclan

Dạ thưa xứ Huế bây giờ
Vẫn còn Núi Ngự bên bờ Sông Hương
(Bùi Giáng)
Vậy là tôi đã được trở lại Huế sau hơn ba mươi năm cách biệt. Chuyến đi như một hữu duyên khi đứa cháu gái gọi tôi bằng O (Cô) ruột lấy chồng là dân xứ Huế.

Một ngày cuối tháng tư. Con đường Trường Sơn nắng xiên qua những cánh rừng, tôi trở lại Huế với náo nức tuổi thơ xưa. Họ nhà gái đưa dâu về nhà chồng với nhiều tâm trạng :buồn, vui, âu lo, nhớ thương.Riêng tôi còn có thêm nỗi háo hức, nôn nao của một người xa quê đã lâu nay được trở về. Nơi đó là tuổi thơ thần tiên, ngọt ngào những mầm chồi tinh khôi trong vòng tay à ơi của Mẹ. Là nơi chập chững học lớp vỡ lòng trong ánh mắt rạng ngời của Ba và bàn tay Mẹ nhẹ nhàng chải tóc buộc nơ cho con thêm xinh xắn đáng yêu.
Qua một đêm dong ruỗi, sáng sớm hôm sau xe vào đến thành phố Đà Nẵng để đón người Dì ruột cùng đi. Tôi thật sự choáng ngợp với một thành phố tráng lệ, rực rỡ như nhan sắc chín muồi của người thiếu nữ. Một Đà Nẵng vươn lên từng ngày tựa Thánh Gíong để làm nên những chiếc cầu vĩ đại mà rất thơ bắc qua dòng sông Hàn .
Dừng chân chỉ được vài tiếng đồng hồ không đủ cho tôi gởi những tình cảm của mình với dòng sông Hàn kỷ niệm một thời.Tôi gặp lại người con trai thuở ấy chỉ trong chốc lát bên ly cà phê uống vội. Lòng hẹn thầm một ngày trở lại vì không thể trễ giờ của nghi thức đón dâu. Tôi vẫy chào Đà Nẵng thân mến để đi về thành phố Huế .
Quê Ngoại tôi lướt qua bên ngoài cửa xe, trôi dần về phía sau dưới cái nắng vàng của buổi trưa hè. Thừa Lưu ,Nước Ngọt là địa danh của một thời. Cái thuở mà tôi chỉ là con bé sáu tuổi tóc ngắn nhưng thích làm dáng đòi Mẹ cột hai chùm tóc có chiếc nơ hồng mỗi lần về thăm Ngoại.
Kỷ niệm xưa cuộn về theo từng hàng cây bỏ lại sau lưng. Tôi nhớ mỗi buổi chiều thứ bảy cả nhà gồm có Ba, Mẹ, Anh trai và tôi hớn hở về thăm Ngoại bằng chiếc xe Lambretta của Ba. Luôn luôn tôi được đứng phía trước quay mặt lại ôm bụng Ba để tránh gió . Khi xe bắt đầu rẽ vào con đường đất có bụi tre già là tôi quay người lại để nhìn bầy trâu lững thững trên ruộng vừa mới gặt xong, trên lưng có mấy con cò bay lên rồi lại sà xuống. Những lúc ấy tôi vừa hát líu lo vừa giục: “Nhanh lên đi Ba, sắp tới nhà Ngoại rồi”.
Ngày đó nhà Ngoại tôi bề thế lắm. Một dãy nhà ngang dài lợp ngói với những cột gỗ đen bóng mà vòng tay người lớn ôm mới hết. Những câu đối, hoành phi, bàn ghế chạm trỗ bằng gỗ mun đen bóng. Trước nhà là một sân gạch rộng được che chắn bởi bức bình phong tạc hình hai con hổ vằn rất lớn.
Sau cuộc chiến, làng xóm xác xơ, nhà Ngoại sập đổ. Bức bình phong lỗ chỗ trông càng thảm hại hơn khi một trong hai con hổ đã bị vết đạn làm trống hoác một bên mắt. Các Dì, Cậu đưa ngoại vào Đà Nẵng sinh sống và chỉ thực hiện đúng theo ước nguyện cuối cùng của Ngoại là khi về với cát bụi hãy đưa Ngoại về nơi đã sinh ra.
Tôi rời xa Huế khi vừa tám tuổi. Xa tuổi thơ thần tiên và yên bình như lời ru của Mẹ.
Tôi ngậm ngùi nhớ lại rồi nước mắt tuôn rơi tự lúc nào. Sao mà tiếc nhớ quá, quê Ngoại ơi!

Huế nhẹ nhàng trầm lắng. Cũng như một lời nhạc đã viết về Huế “.. nét dịu dàng pha lẫn trầm tư…”.Trở lại Huế hôm nay trong màu nắng vàng của một buổi chiều tháng tư. Lang thang bên bờ sông Hương ngắm hàng phượng vỹ. Huế hiền hòa với khung cảnh thiên nhiên rất thơ, rất mộng. Huế ngày trở lại trong tôi sao mà đẹp quá, đáng yêu quá!
Con sông dùng dằng con sông không chảy
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu
(Thu Bồn)
Nhắc đến Huế người ta thường gọi một cách trìu mến :Huế thơ!. Đã có một Huế thơ trong tâm thức người Việt từ bao đời. Huế với áo dài trắng tinh khôi, đơn sơ trong khung cảnh xanh rêu có hoa sứ phủ đầy lối đi của thành nội. Cầu Tràng Tiền e ấp như cô gái Huế trong buổi sáng mù sương. Những hàng phượng vỹ bên dòng sông Hương. Những chiếc xích lô mộc mạc hiền hòa làm nên một Huế rất bình yên mà giản dị.

Đám cưới cháu tôi được tổ chức tại chùa Báo Quốc. Lễ cưới mang ý nghĩa như một cây cầu nối giữa đạo và đời diễn ra tại chánh điện sau khi đã được sự đồng ý của sư trụ trì. Một chiếc bàn dài kê giữa chánh điện, các vị hòa thượng đứng sau chiếc bàn đó. Gia đình hai họ và bạn bè đứng hai bên theo đúng thứ bậc nam tả nữ hữu. Cô dâu ,chú rễ quỳ trước bàn thờ để đọc lời nguyện và nhận lời ban phước cùng với lời răn dạy của vị hòa thượng chủ trì buổi lễ. Hòa thượng cũng nói về ý nghĩa của việc trao nhẫn và ý nghĩa sâu xa của chữ NHẪN theo đạo Phật.
Nghi lễ cưới hỏi đã xong, tôi rảo quanh khuôn viên ngôi chùa để vãn cảnh và tìm hiểu đôi nét lịch sử về ngôi chùa mang dáng nét uy nghiêm mà thanh tao này.
Chùa Báo Quốc tính đến nay đã có hơn ba trăm năm tuổi, tọa lạc tại đồi Hàm Long. Là một ngôi chùa kiến trúc theo lối cổ tháp nằm ẩn khuất dưới những tàng cây cổ thụ. Để vào chùa du khách phải bước lên nhiều bậc tam cấp bằng đá. Qua khỏi cổng tam quan rêu phong là một khoảng sân rợp bóng những cây tùng. Hai cây ngọc lan che phủ mặt trước chánh điện. Hương thơm ngát vây tỏa ngôi chùa cổ kính, vướng vít trong từng nhành cây ngọn cỏ, lan xa ra tận bên ngoài khuôn viên chùa. Những cội mai ánh lên trong nắng như dát vàng, rực rỡ như ánh hào quang. Tiếng chuông ngân vang, khói hương nghi ngút cung kính cầu phúc. Tiếng chuông và khói hương như hòa quyện rồi đọng mãi trong lòng du khách, an nhiên trong lòng người dân xứ Huế từ bao đời nay.
Mỗi ngôi chùa ở Huế đều có nét đẹp riêng .Nhưng tất cả đều uy nghiêm, cổ kính, cảnh trí thanh thoát nên thơ. Dù không phải người tín ngưỡng nhưng khi bước vào những ngôi chùa ở Huế khách như được thưởng thức những cung bậc của thi ca, như đang đi giữa không gian của Phật pháp.

Rồi Huế vào tối. Mặt trời đã chạm xuống dòng sông Hương. Những ánh đèn lung linh soi mình rực rỡ trên mặt nước. Sông Hương về đêm đẹp đến mê hồn. Tôi cùng mọi người xuống bến thuyền nghe ca Huế. Người chen người, thuyền chen thuyền. Khó nhọc lắm chúng tôi mới tìm được chiếc thuyền nhà trai đã thuê từ trước.
Bước chân xuống mạn thuyền rồng trong không gian rộn ràng lễ hội. Chúng tôi được mời tham dự một chương trình ca Huế giữa dòng sông Hương, trên chiếc thuyền rồng mà ngày xưa chỉ có vua chúa ngự.
Trong khoang thuyền , ngoài năm cô gái sinh viên trường âm nhạc mặc áo dài khăn đóng còn có hai người nam mặc áo the, quần thụng, đầu đội khăn xếp. Sau lời giớI thiệu của một ca sĩ trẻ với giọng Huế ngọt ngào, khúc nhã nhạc cung đình vang lên. Không gian chùng xuống khiến người nghe quay về cái thời quá khứ xa xôi.Tiếng đàn tranh, tỳ bà, đàn nguyệt, tam, xênh réo rắt hòa quyện vào nhau làm nên sự trằm lắng rồi bay bỗng mông lung, huyền ảo trên dòng sông Hương. Chương trình còn có hát dân ca, các điệu lý với âm điệu dân gian nghe lúc khoan nhặt, lúc hớn hở, rộn ràng khi nhịp xênh, nhịp phách và hai cái chén con trên tay cô gái bỗng dồn dập gõ.
Thật là một môn nghệ thuật độc đáo mà chỉ có người Huế mới ca đúng giọng và người biểu diễn phải là người Huế thì ca mới hay, mới chuẩn. Thật không quá lời để nói rằng ca Huế chỉ để dành cho người Huế ca. Một sắc thái của riêng rất Huế “..chẳng nơi nào có được…”.
Những ngọn hoa đăng được thắp lên mời du khách thả xuống dòng Hương để kết thúc chương trình mà trong lòng du khách vẫn còn lắng đọng cái giọng Huế ngọt ngào, ánh mắt e lệ của các cô gái xinh đẹp. Sắc thái của ca Huế là vậy. Sắc thái của riêng Huế là đây.
Em ơi giọng Huế có chi
Mà trong hoa nắng thầm thì cơn mưa
Nghe hoài nghe mãi chưa bưa
Anh thương, thương quá tiếng xưa vọng về
(Lê nhược Thủy)

Trở lại Huế hôm nay, nhìn lại từng dáng nét thân thương mà nao nao nỗi nhớ. Tôi tìm đến con đường Mai Thúc Loan ngày trước có nhiều quán bán món ăn “rất Huế”, món cơm hến. Thật vậy, ai đã đến Huế mà chưa ăn cơm hến một lần vẫn xem như chưa đến. Và ai đã đi xa Huế rồi trở về cũng nhớ ngay đến cơm hến. Một món ăn có vị ruốc đặc hòa với nước luộc hến. Tóp mỡ, da heo phơi nắng chiên giòn rộm. Có đậu phộng rang vàng béo ngậy, mùi của các loại rau thơm lẫn vị chua của khế và nhất là vị cay của ớt, cay đến chảy nước mắt. Mà đã ăn cơm hến thì phải hai tô mới no được vì nói là tô chứ tất cả trộn lại chỉ đủ đầy một bát cơm, ăn xong còn phải có một chén nước hến để uống thì mới trọn vẹn cái mùi, cái vị.
Chao ôi! Một món ăn bình dị mà ngon chi lạ, để rồi dù có xa Huế đến bao lâu vẫn mong được trở về ăn cơm hến.

Ôi thành phố tuổi thơ của tôi. Trở về đứng trên chiếc cầu của năm mươi năm trước. Dòng nước vẫn hiền hòa trôi như chôn sâu dưới đáy một ký ức êm đềm. Chiếc cầu của con bé lên sáu hàng ngày được Ba chở đi học ngang qua đội chiếc mũ màu hồng xinh xắn. Một buổi chiều lộng gió, chiếc mũ bay xuống dòng nước rồi trôi xa để con bé buồn bã dỗi hờn. Cầu Bạch Hổ vẫn hiên ngang tồn tại chở nặng những chuyến tàu xuôi Nam Bắc. Con đường nhỏ hẹp song song với đường sắt vẫn còn những bóng người qua lại nhưng hàng cỏ ngày xưa Ba tôi bước xuống chân cầu vớt chiếc mũ xoay tròn trên dòng nước không còn nữa. Người ta xây bên cạnh chiếc cầu khác đẹp hơn, rộng rãi hơn và cái tên cũng khác hơn, cầu Dã Viên. Đẹp hơn, hoành tráng hơn nhưng cái hồn của chiếc cầu ngày thơ ấu đã bay đi về nơi đâu mất rồi. Còn lại đó chiếc cầu sắt cũ kỷ, chơ vơ trên dòng sông đầy hoa lục bình.
Tôi đi qua Kim Long, vùng đất sinh ra những cô gái xinh đẹp nhất Huế. Chuyện rằng ngày xưa nơi đây những cung tần mỹ nữ được các vua tuyển vào cung tập trung sống ở vùng đất này.Từ đó đã sinh ra những thế hệ mỹ nữ khác. Con gái Kim Long xinh đẹp và giỏi giang là mơ ước của biêt bao chàng trai thanh lịch.
Con đường dẫn lên Huyền Không Sơn Tự rộng thênh thang rồi lại chập chùng dốc núi, đá sỏi. Ngôi chùa nằm lặng lẽ trên sườn đồi giữa không gian tĩnh mịch.Tôi ước ao được gặp vị sư trụ trì nhưng thật không may .Có lẽ duyên chưa đến nên hôm ấy sư đi vắng.Tôi đi dạo khắp khuôn viên chùa và như lạc vào cảnh thần tiên. Những vườn hoa khoe đủ hương sắc được các sư và một người đạo hữu đang chăm sóc cẩn thận. Khi bước vào phòng đọc sách và làm việc của sư trụ trì tôi ngạc nhiên khi thấy biết bao là sách.Vì không có người nên tôi chỉ dám đứng xa chụp vài tấm ảnh lưu niệm nơi sinh hoạt cuả vị sư nổi tiếng: sư Minh Đức Triều Tâm Ảnh.
Trở lại Nam Giao, nơi ngày xưa Vua hay chủ trì cầu cho quốc thái dân an. Một khu vườn thông dày đặc, râm mát. Nhìn vào xa xa, bên trong là nơi vua đăng đàn cầu trời.Tục truyền rằng Vua là vị con trời mới có thể đứng ra làm chủ lễ. Mỗi khi vua làm lễ cầu trời mưa hòa gió thuận dù đang vào tiết hè tháng năm nhưng mây mù kéo về đen kịt. Ngọc hoàng đã nghe được lời cầu xin của thiên tử, tưới hạt mưa xuống trần gian cho những mầm sống được nuôi dưỡng tốt tươi, cho muôn dân được sống trong ấm no, hạnh phúc.

Những con đường ngập sắc tím bằng lăng hiền hòa đầy khách du lịch thả bộ lặng lẽ. Họ trầm ngâm khi đến với Huế. Tôi bước đi chậm rãi trên con đường nhỏ trong nội thành. Không còn vẻ buồn hiu hắt như ngày xưa nữa. Hàng ngàn du khách đi theo từng đoàn vào viếng. Những cô gái Huế với chất giọng ngọt ngào đang thuyết minh rõ về lịch sử từng ngóc ngách của thành nội. Đi qua cổng Ngọ môn cao và sâu như lạc vào một hang động mát rượi giữa trưa hè. Nhân viên bảo vệ hướng dẫn cho chúng tôi lên những chiếc xe màu xanh chạy quanh thành nội tham quan tổng thể khu hoàng thành.
Bước vào cung Vua, du khách phải bỏ giày dép bên ngoài để tỏ lòng kính trọng. Những cô du khách nước ngoài thích thú ngắm nhìn ngai vàng vua nhà Nguyễn từng ngự. Họ đứng quanh chụp những tấm ảnh mang về làm kỷ niệm.
Hôm sau tôi đi trên đường Mang Cá. Ký ức đưa tôi về con đường đất có mái nhà nhỏ với khoảng sân rộng và bóng cây trứng cá che mát cho tôi chơi đồ hàng mỗi trưa trốn ngủ. Chiếc cổng gỗ sơn xanh và hàng dâm bụt nở hoa đỏ nồng nàn. Loài hoa mà khi chơi trò đám cưới tôi lấy sợi chỉ xâu lại thành một vòng tròn rồi đội lên đầu làm cô dâu. Lúc chơi đồ hàng thì xắt nhỏ những nụ hoa còn búp đem vò với lá dâm bụt non làm thành một món chè không tên nhưng rất sánh, rất đẹp mắt.

Mỗi bước chân hôm nay tôi tìm về chốn xưa. Nơi tuổi thơ tôi có ánh trăng tròn treo trên vành nôi cùng lời ru à ơi của Mẹ.

Tuổi thanh xuân đã như con sóng vỗ bờ đưa tôi xa dần kỷ niệm. Mỗi bước đi chông chênh suốt phần đời khổ lụy đã không cho tôi một lần được quay bước trở về.

Ngày xa Huế.Chút nhớ.Chút mơ.Chút ngậm ngùi làm thành vết thương sâu thẳm.

Ngày trở về thật ngắn ngủi nhưng hạnh phúc ngập tràn khi tôi tìm lại được một thời đã xa.

Sau tất cả những gì đã đi qua trong cuộc đời, Huế là nơi bình yên nhất,ngọt ngào nhất. Một lần và mãi mãi.

5/5/2013
NGUYỄN THỊ NGỌC LAN

TINH KHÔI

levanhieu

(Cho NQ …)

Bông hoa nở trên đá
Em lại nhoẻn miệng
Gió nói lời của gió
Tôi nghe lời của tôi .

Dưới khe kia là Cá
Nước vẫn trong cái nhìn
Trời Chim và Cá bể
Tôi biết mà lặng thinh .

Em bay trên trời biếc
Tôi lặn dưới đồng sâu
Bờ tre và gốc rạ
Ngàn xưa như bắt đầu .

Nụ cười gieo nỗi nhớ
Ánh nhìn theo ban mai
Bông hoa nở trên đá
Một dòng hương chảy dài …

LÊ VĂN HIẾU

NGƯỜI NHẶT KỶ NIỆM

buithanhxuan

Có những điều mình cứ ngỡ như đã chìm sâu trong ký ức,đã quên đi hoặc đôi lúc trong mơ màng giấc ngủ chợt hiện về thoáng qua để rồi sớm mai thức dậy thêm một chút bồi hồi,rồi thôi. Nó không bao giờ là thật mặc dù chuyện đó đã từng xảy ra một lần trong đời,đã gom lại trong ký ức của mình rất lâu. Như thực như mơ, không mơ mà thực.
Tôi sinh ra trong một gia đình có ba anh chị em gái, luôn yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau. Tôi nhỏ nhất nên được gọi là Tư út, được mọi người trong nhà yêu thương, cưng chìu. Ba tôi là nhà Giáo nên cuộc sống lúc nào cũng chừng mực và nghiêm túc, dạy dỗ con cái biết đạo lý làm người. Trong ba anh em tôi là người xinh đẹp nhất, luôn vui vẻ hoạt bát nhưng trong tâm hồn lúc nào cũng mơ mơ mộng mộng từ lúc còn là một cô bé thắt bím chơi ô quan.
Chuyện chẳng có gì đáng kể bởi cuộc sống của tôi bình thường, âm thầm sống giửa mọi người và luôn làm cho mọi người được vui. Cam chịu những nỗi đau và coi đó như một số phận dành riêng cho mình, không đòi hỏi gì nhiều hơn.

Đến một ngày thật tình cờ tôi nghe giọng anh nói. Một buổi chiều Hè đến thăm nhà anh chị tôi trên con đường đầy lá me, chợt điện thoại reo và anh trai tôi bảo nhấc máy nghe dùm vì đang bận tỉa mấy cành lá của chậu hoa ngoài hiên. Tôi cầm máy và hỏi tên vậy là vô tình được nói chuyện với anh.Không đối diện nhưng tôi cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh qua ống nghe điện thoại. Bốn mươi năm rồi chưa gặp lại nhưng tôi vẫn hình dung ra khuôn mặt nghịch ngợm trẻ con của anh. Lời anh nói như ru cho tôi một chút bình yên trong một buổi chiều mùa Hạ.

Anh học cùng lớp với anh trai tôi thời đệ nhị cấp, thỉnh thoảng lắm mới đến nhà tôi chơi. Ngày ấy tôi chỉ là bé con khờ khạo lớp Sáu, tình cờ gặp anh trong chính ngôi nhà của mình vào một buổi sáng lưng chừng cuối Đông. Anh ồn ào, hoạt bát giữa mọi người. Tôi khựng lại giữa sân nhà khi bắt gặp đôi mắt vô tình gởi tặng. Anh không cố tình nhìn như vậy vì tôi chỉ là bé con thôi, nhìn rồi quên đi con bé vụng về ,cô em gái người bạn học, tôi nghỉ vậy. Vậy mà đôi mắt ấy đi theo tôi suốt mãi đến bây giờ. Khi anh bước ra khỏi cổng nhà tôi đã không giữ được vẻ thẹn thùng để đến bên anh trai của mình hỏi người ấy là ai? Bốn mươi năm sau cái tên ấy vẫn còn ở mãi trong tôi như một kỷ niệm vui ngày mới lớn.
Vậy rồi thôi. Ngỡ mọi chuyện qua đi nhưng chiều hôm ấy tôi đã nghe lại giọng nói của anh.Ngỡ ngàng lúc lâu tôi mới trả lời :
-Anh Nguyên đó sao? Còn nhớ em không?
– Em là cô bé nào vậy?
-Anh không nhớ thì thôi,đừng hỏi.
-Vậy thì cho anh chào cô bé ngày xưa. Sao em vẫn còn nhớ anh?
– Chào anh. Làm sao có thể quên được, mà hồi đó anh đâu biết gì về em,phải không?
..
Tôi không ngờ anh còn nhớ đến tôi như vậy, trong lòng cảm thấy vui và thầm cảm ơn anh vì điều ấy.Cuộc đối thoại tình cờ chỉ vậy thôi. Tôi gọi anh Hai vào nghe máy rồi chạy xe trở về dưới nắng chiều , cơn gió mơn man trên tóc rồi đùa dỡn bờ vai tôi. Chợt mĩm cười một mình nhớ lại câu chuyện của tôi và anh vừa rồi cảm thấy một điều là lạ
Tôi quên cuộc đối thoại với anh một tuần sau đó. Có thể nó đang nằm sâu đâu đó trong tâm hồn để rồi nữa năm sau trong một chiều Đông rét buốt, trên con đường trở về nhà sau giờ làm việc nhìn qua bên kia đường tôi chợt nhìn thấy dáng người đang tần ngần trước cổng trường ngày xưa tôi học. Người ấy đang co ro trong chiếc áo lạnh màu xám không còn mới lắm, hai tay kéo chặt cổ áo như sợ cơn gió Đông lùa vào thân thể gầy guộc của mình. Có một chút gì quen quen nơi con người xa lạ đó buộc tôi chầm chậm xe và quay lại rồi dừng xe như vô tình để đối diện ngay với chính mình. Cũng nhìn vào ngôi trường xưa như tìm kiếm ai để dể quan sát người đàn ông xa lạ. Có một chút buồn buồn trong đôi mắt đó nhưng trông rát quen. Người đàn ông cúi xuống nhặt chiếc lá hiếm hoi bên lề dường rồi cầm lên vân vê như nhặt được một cái gì quý hiềm lăm,hết nhìn chiếc lá rồi lại nhìn vào cổng trường như tìm kiếm một cái gì còn sót lại ở đó. Tôi lén quan sát khuôn mặt gầy không che dấu nỗi niềm hoài cảm tiếc nuối nơi đôi mắt ấy.Chợt người đàn ông quay lại nhìn tôi mĩm cười. Ôi, cái nụ cười này tôi bắt gặp đâu đó rồi thì phải. Nó gần gũi một cách kỳ lạ. Nụ cười mà có lúc tôi đã mang nó vào giấc ngủ như một sự tình cờ, như một an ủi những khi lòng tôi đau. Nụ cười của thời bé con dại khờ tôi đã nhận được vô tình trước hiên nhà cuối Đông cách đây đã lâu lắm rồi.
Người đàn ông đã nở nụ cười như khóc ấy bước đến gần nhìn tôi:
-Chào cô. Trông tôi có vẻ buồn cười lắm sao?
A! Cũng giọng nói nghe quen quen. Có phải là anh chăng? Tôi hồi hộp nhìn người đàn ông. Gật đầu trả lời nhưng vẫn nghiêm nét mặt
-Xin lỗi vì đã khiến cô phải tò mò.
-Có sao đâu. Tôi hơi lạ vì anh trông không giống người ở Thành phố này. Không ai đi tìm nhặt lá giữa mùa đông như anh.
-Tôi không tìm lá. Tôi đi nhặt kỷ niệm.
Tôi nghĩ thầm: “ Rồi, vậy là thêm một người tưng tửng giửa mùa đông lạnh giá nữa đây” Tôi vẫn ngồi trên yên xe nhìn người đàn ông..
-Tạm biệt anh nhé. Tôi chẳng có việc gì ở đây nữa để mà xem anh nhăt kỷ niệm. Chào anh.
-Chào cô..
Tôi quay xe về nhà bỏ lại sau lưng người đàn ông lãng tử bước từng bước ngang qua cổng trường nhưng đầu vẫn nghiêng về nơi ấy như hút từng kỷ niệm còn sót lại sau lần rời xa nơi mình đánh rơi điều gì đó vào đôi mắt mình. Cơn gió lạnh thổi qua mặt làm run người, tôi trở về với trong ngôi nhà mình với nụ cười trên môi
Chuyện cũng chỉ có vậy và tôi đã quên nó đi như những việc vô tình xảy ra trong đời. Những ngày vui Têt vội qua và mùa Hạ đến.

Hai năm sau tôi có chuyến đi du lịch cùng công ra Đà Nẵng và Huế
Đoàn về tạm nghỉ tại một khách sạn bên bờ sông Hàn thơ mộng. Chúng tôi nhận phòng và nghỉ ngơi cho đến khi ánh nắng chiều không che hết con sông. Tôi cùng một người bạn bước ra khỏi khách sạn. Bên kia đường là quán cà phê được xây dựng như một nhà hàng nổi trên sông . Nghe đâu quán cà phê MEMORY này được thiết kế như một chiếc lá đang rơi là của Nguyễn Cao Kỳ Duyên về đây đầu tư. Chúng tôi không định chọn quán này nhưng vì không gian thơ mộng của nó đã cuốn hút tôi và một người bạn đồng nghiệp . Bên dưới quán, giòng nước lung linh huyễn hoặc. Tôi bước lên bậc tam cấp đi vào mà không biết rằng một ly cà phê nơi đây vừa đủ cho năm người ở quán đối diện.
Câu chuyện lại bắt đầu lần nữa trong không gian thơ mộng này.
Bạn tôi chọn chiếc bàn ngay góc phòng, nơi có thể quan sát được cả chiều dài con sông và phía bờ bên kia. Con sông thật đẹp.
Tôi say sưa nhìn ngắm chiếc cầu trước mặt. Trong góc phòng đối diện có chiếc bàn lẻ loi. Một người đàn ông đang ngồi chăm chú nhìn mình. Đôi mắt tôi lang thang trên giòng nước chiều Hè rồi dừng lại nơi có cây sung cổ thụ đang thả vài chiếc lá trên mặt sông êm đềm. Có chiếc thuyền ai đó đang neo bên cạnh nhà hàng. Chòng chành. Lắc lư
Bất ngờ đôi mắt tôi bước ra khỏi chiếc thuyền và leo lên cạnh chiếc bàn xa lạ ấy. Người đàn ông như bị bắt gặp mình đang vụng trộm nhìn nên có vẻ hơi xấu hổ cúi đầu. Lát sau lại ngước lên nhìn tôi mĩm cười. Đôi mắt tôi vẫn không rời con người xa lạ ấy, đón nhận nụ cười nhưng không đáp lại, tôi nhíu mày suy nghĩ cố nhớ lại mình đã gặp khuôn mặt và nụ cười này ở đâu đó rồi,quen lắm. Người đàn ông tiếp tục nở nụ cười và gật đầu chào. A, đúng rồi. Có phải con người tôi đã gặp một lần trước cổng trường chiều Đông năm trước. Người đi nhặt kỷ niệm.
Tôi gật đầu chào lại và thật bất ngờ, người xa lạ đứng lên cầm ly nước bước qua bàn hai chúng tôi đang ngồi:
-Xin lỗi, tôi có thể ngồi cùng bàn với hai cô được không?
Tôi ngước nhìn, nhã nhặn trả lời:
-Mời anh, cứ tự nhiên.
Anh nhìn tôi:
-Chúng ta gặp nhau rồi phải không?
Anh hỏi nhưng ngụ ý như một lời khẳng định. Tôi gật đầu, mĩm cười nhìn anh.
Tôi giới thiệu người bạn ngồi bên cạnh mình:
-Hương, bạn cùng công ty với tôi .
-Chào cô. Anh lịch sự đáp lai. Tôi Là Nguyên. Hai cô đi du lịch?
Anh nhìn Hương không để ý tôi tròn xoe mắt ngơ ngác, sững sờ nhìn vào khuôn mặt gầy của anh. Trái tim trong lồng ngực đập nhanh hơn khiến tôi ngạt thở. Hai tay nắm chặt lại. Anh xoay mặt qua tôi:
-Chiều hôm đó sao cô bỏ đi nhanh vậy? Ngày hôm sau tôi lang thang khắp phố núi hy vọng được gặp cô lần nữa để chào tạm biệt, vậy mà..
Tôi ngập ngừng. Tôi bối rối.
-Anh có phải là Hoàng Nguyên không?
Tôi bất ngờ hỏi không cho anh kịp nói hết câu. Khuôn mặt sững sờ ban đầu của tôi đang chuyển sang anh
-Anh là bạn của anh Thắng em và đã từng học ở ngôi trường anh đến nhặt kỷ niệm hồi cuối năm.Phải không?
Anh cứ nhìn tôi như vậy cho đến lúc tôi nở nụ cười:
-Ngọc.. Đúng rồi em là Ngọc phải không? Mình biết nhau, đã nói chuyện qua điện thoại một lần rồi vậy mà lần đó không nhận ra nhau,tiếc quá. Em khỏe không?
Tôi chăm chú nhìn anh đang nở nụ cười. Nụ cười đó vẫn vậy, chỉ thêm vài nếp nhăn trên khuôn mặt chứ không có gì thay đổi
-Công việc anh như thế nào?
-Vẫn bình thường như mọi người thôi em. Không có gì nổi bật mà cũng không phải chìm lắm. Cuộc sống cuốn đi vậy là mình cứ trôi theo nó.
-Hôm anh vào đó chơi hay định đi tìm cái gì phải không?
-Những ngày gần cuối năm tự dưng thấy mình lững lơ, vậy đi vài ngày. Chẳng tìm được gì ở đó cả, trôi hết rồi em.
Tôi chống cằm nhìn anh:
-Anh còn nhớ những ngày vào nhà em chơi không?
-Nhớ chứ sao không,em. Hồi đó vui và nhiều kỷ niệm lắm. Bọn anh hay vào vì nhà em có cây vú sữa nhiều trái. Vậy là bọn anh vào hái ”dùm”.
-Anh nghịch ngợm,ồn ào nhất . Nhưng cái hôm nhìn trộm em, anh có ..chi không?
-Quên mất rồi em. Nhìn trộm em lúc nào đâu anh không nhớ.
– Vậy mà lâu nay em cứ ngỡ…
-Lúc đó em còn nhỏ. Mặc cái áo dài của chị phủ đất. Ai dám..dụ dỗ em.
-Hứ. Làm gì có chuyện đó. Em cũng mười lăm tuổi rồi, đâu còn con nít nữa
-Mười lăm tuổi thì biết gì.
-Sao không? Không biết gì sao biết anh nhìn trộm em.

Nắng chiều đã hết trên con đường đầy bóng cây, nhìn qua khung kính nhà hàng những đôi tình nhân đang tay trong tay thả bộ dọc theo bờ sông dưới ánh đèn xanh trắng mờ ảo trên mặt nước. Ánh sáng trên cầu hắt xuống con sông lung linh đủ sắc màu tạo không gian đẹp lạ lùng. Làn gió nhẹ mơn man trên mặt sông rồi nhẹ qua khung cửa kính thổi trên khuôn mặt anh làm bồng bềnh mái tóc. Tôi không cố tình nhìn nhưng dưới ánh đèn mờ trông khuôn mặt anh lạ lắm. Khi anh xin phép được hút thuốc tôi gật đầu, ánh sáng lóe lên và sợi khói mỏng tan nhanh dưới cơn gió nhẹ. Anh hỏi tôi:
-Em không muốn nói cho anh biết chuyện chồng con, phải không?
-Dạ, chuyện chồng con của em có gì đặc biệt đâu anh. Một gia đình bình thường như mọi gia đình khác thôi.
-Anh không nghĩ như vậy.
-Thôi anh, mình có thể nói với nhau nhiều chuyện khác ngoài chuyện này.
-Anh không hỏi nữa nhưng nhìn em có vẻ không được vui lắm. Đúng vậy không em?
– Có phải là thầy bói không đó? Em vẫn bình thường mà. Cho em hỏi nhé, vì sao hôm đó anh quay lại nơi mình đã học, đứng trước cổng trường ngơ ngác trong buổi chiều đông lạnh như vậy để làm gì?
-Anh nói với em một lần rồi.
-Bao nhiêu năm rồi anh mới quay lại?
-Anh không nhớ. Nhiều lắm, hình như vài năm một lần.
-Nhiều vậy sao, anh bỏ rơi lại gì đó để rồi một ngày bỗng nhớ đi tìm phải không?
-Có lẽ vậy .
-Anh thật là một con người kỳ lạ. Em cứ tưởng anh đã quên mọi thứ.
Tôi nói với với anh mà như gởi lời mình xuống giòng nước dưới kia
-Cô gái ấy không nhỏ bé như anh nghĩ đâu. Lúc đó đã hiểu câu nói của anh. Vẫn nhớ và chờ đợi.
-Thật vậy sao em?
– Đúng là như vậy. Cô bé ấy sau này trở thành cô gái xinh đẹp . Một thiên nga.
Bất ngờ anh gục xuống như rơi vào khoảng trống trên bàn. Hai tay nắm chặt chiếc cốc.
-Cuộc đời cô ấy sau này buồn hơn vui. Có chồng nhưng không hạnh phúc lắm .Vẫn cố bám lấy cái hạnh phúc mong manh của mình. Vì sao anh biết không?
Anh im lặng, tôi nghĩ anh đang thật sự đau khổ khi nghe những lời tôi nói. Vẫn chưa muốn buông tha tôi nhẹ nhàng nói thêm cho anh biết về người con gái mà anh đang đi tìm kỷ niệm ấy:
– Sóng gió cuộc đời đã vùi dập tâm hồn cô gái ấy. Mổi buổi chiều về không có ai để cho cô ấy được chăm sóc, thương yêu. Thơ thẫn ra vào để đêm tối nằm úp mặt vào tường khóc như đứa trẻ.
Anh ngẫn mặt lên nhìn tôi:
-Như vậy là sao hở em?
Tôi trả lời như trút cả bực dọc vào anh:
-Bởi vì tạo hóa đã không cho cô ấy được quyền làm mẹ.
Anh sững sờ nhìn tôi không chớp mắt:
-Đời em đau khổ đến như vậy sao?
Tiếng chuông điện thoại reo lên. Tôi xin phép anh được nghe. Lúc này có lẽ đã nữa đêm rồi, tôi nói với anh:
-Mình không thể ngồi hoài như vậy được. Mai em đi rồi.
Anh lôi chiếc ví từ túi quần và lấy chiếc lá đã khô rồi cầm bàn tay tôi vân vê từng ngón;
-Đây là chiếc lá cuối cùng anh nhặt về hôm đó. Em cất giử dùm anh . Có lẽ không bao giờ anh quay trở lại nơi ấy nữa. Anh đã gặp được cô ấy rồi. Thôi mình về đi em.

Tôi theo anh từng bước nặng nề xuống bậc tam cấp rồi chia tay trước quán cà phê. Hai người nhìn nhau nhưng không nói một lời.

Hai ngày sau đoàn chúng tôi quay trở về sau khi đến thăm Huế và động Phong nha.
Xe không đi qua thành phố của anh để tôi được nhìn lần cuối và chào tạm biêt. Đường Trường sơn lên đèo xuống dốc chở theo cả nỗi buồn của tôi bềnh bồng hun hút theo suốt chặng đường dài.
Ngọn gió lùa qua cửa xe . Nhờ gió tôi gởi về nơi tình cờ đã dừng chân trái tim mình cho người mổi năm đi nhặt kỷ niệm cất giữ, được không?
Hoặc vô tình mà cũng có thể là cố ý. Cả hai đã không cho nhau số điện thoại. Chẳng hiểu vì sao?

BÙI THANH XUÂN

KHÔNG CÒN THƠ

quynhdo

Tôi biết
thơ
giờ, cũng bỏ tôi mà đi
có lẽ
tại tôi, đã từ chối thơ
chăng?
Thơ đã không còn xuất hiện
trong tấm chăn
được thêu những nỗi đau
và dệt bằng nỗi nhớ

Không còn tiếng thơ
thì thầm mỗi đêm
chả còn những kể lể,
trách hờn về quá khứ
thơ,
vụt qua
hệt con tàu siêu tốc
tôi
chả thể nào bắt kịp…!

QUỲNH ĐỎ
25-4-2014

BỖNG NGHE NGỌT TIẾNG QUÊ NHÀ

tranvannghia

Nghe sao ngọt tiếng quê nhà
Gió bên kia thổi bay qua bên này
Bay tìm hồn thuở thơ ngây
Con chim sáo , bóng cỏ may lưng đồi

Đêm nằm ngắm ánh sao rơi
Võng đưa lắc lẻo một thời ca dao
Ngạt ngào hương bưởi hương cau
Gội thơm tóc mẹ ướp vào mắt cha

Bao năm quên đứt quê nhà
Chiều nay ngồi quán nhớ xa nhớ gần
Ai vừa bưng thúng qua sân
Tiếng rao nghe giống giọng Phan Thiết mình

Sửng sờ ly rượu phù vinh !

TRẦN VĂN NGHĨA

CHUYỆN KÍN ĐÁO Ở SAU CHÙA

phamnga

Phạm Nga

1.
Trước ngày 30-4, không ai có thể tranh cải về chuyện bà Tư cắt giác là Phât tử nhiệt tình nhất, công quả nhiều nhất cho ngôi chùa tại địa phương. Sớm hôm bà Tư tận tụy tham gia mọi hoạt động của nhà chùa, từ cúng kiếng, hành lễ, tiếp phẩm cho nhà trai, đến việc chăm sóc hoa kiểng, sửa chữa điện, nước…
Đúng ra thì xa xưa hơn nữa, dân cái xóm phố bên này và xóm lưới bên kia con đường quốc lộ đều mang ơn bà Tư cắt giác nhiều lắm. Bà gốc người Bắc, tuổi đã ngũ tuần, khá đẫy đà, nước da ngâm ngâm, bước đi nhanh nhẹn. Bà góa chồng, không con cái, làm nghề cạo gió, giác hơi nhưng còn biết và giỏi nhiều nghề khác. Gặp khi tối lửa tắt đèn, có nguời bị trúng gió, ngất xỉu hay rối rắm, lúng túng hơn là đau đẻ thì đã có ngay bà Tư. Bà mụ vườn này cũng rất mát tay khi chỉ vẽ, chữa trị những bịnh lặt vặt như hóc xương, trật khớp, đau bụng… Bà cũng sẵn sàng cho mượn những món tiền nhỏ khi bà con ngặt nghèo hay khuyên bảo, hòa giải những lục đục trong gia đình người này, người khác Tiếp tục đọc