HIỆN HỮU

10735644_826194720769236_378143114_n (1)

hiện hữu luôn xuất hiện như một dấu hỏi
nó làm anh a!
nó khiến anh ê!
nó kéo anh đi… nó đẩy anh vào
nó xô nó đẩy
nó làm anh chạy… nó xui anh múa
và anh hát anh ca
ý a í a
như một đứa yêu đời

hiện hữu luôn xuất hiện như một dấu hỏi
như triệu mặt trời bay trong ngày mưa
như những bong bóng nước ngừng trước cửa nhà em
rồi vỡ
rồi nghe
tiếng tí tách chiếc đồng hồ len trong mái tóc em đen
mầu mực mới ghi
chép
bay bay đi
bay bay đi những cơn mưa phùn chở gió
trên những cách đồng tuổi thơ
tiếng chân chạy tìm nhau
ngày đuổi bắt năm mười

hiện hữu đã xuất hiện trong những câu trả lời
trong chất keo dán bộ não vào thành sọ
mùi thuốc súng trong hơi thở
con tim tật nguyền chống nạng đi ngang qua buổi chiều
úa trên vai
nắng
và mưa
loãng
phai
những lời thề nguyện
vết xâm trên da bốc lửa
ngày hạn hán trên môi khô
phù thuỷ
xoè đôi tay thổi phù chú vào phố thị ngày hoàng hôn những thần linh

hiện hữu là sự thực trong lời nói
chiều gọi em
tối gọi anh


chúng ta đi về
rủ nhau về

đi về nhà
mỗi người một bóng

tiếng tí tách chiếc đồng hồ treo trên tường nhắc
từng cơn mộng
chưa qua
ờ… chưa qua…

NGÔ YÊN THÁI

(viết tặng Tôn nữ thu Dung)

Đất nước mình…

hoaithuongdang

Đất nước mình văn hiến bốn ngàn năm
Đất nước ngàn đời của tổ tiên trao cho con cháu
Đất nước đắp bồi bằng núi xương, sông máu
Sao bây giờ lại ngộ thế em ơi!

Không, đất nước mình vui lắm đấy thôi
Mỗi một năm có tám ngàn lễ hội
Bao kỷ lục nọ kia, nhiều trò múa rối
Tiền bạc vung ra mua cả thánh thần

Đất nước mình quá đỗi bình yên
Chung sống bình yên với láng giềng hữu hảo
Rừng núi quê hương, chủ quyền biển đảo
Đã có bạn vàng dang tay giữ hộ cho rồi

Đất nước mình ổn định lắm em ơi
Ngay cả tham nhũng cũng cực kỳ ổn định
Đánh chuột sợ vỡ bình thì thôi, đừng đánh
Bởi bình vỡ rồi chuột nấp vào đâu?

Em không thấy đất nước mình hạnh phúc lắm sao?
Hạnh phúc xếp vào hàng nhất nhì thế giới
Cười vui lên đi, đừng lo gì thiếu đói
Ngắm pháo hoa sáng trời là hạnh phúc vô biên

Đất nước mình giàu: lắm bạc nhiều tiền
Có bôxit Tây Nguyên, có lò hạt nhân, có Formosa Vũng Áng…
Có bao nhiêu trụ sở công quyền, dinh cơ hoành tráng
Đầy tớ sướng như tiên, ông chủ phát thèm

Đất nước mình tuyệt lắm đó em
Cả đất nước cùng vui ăn bẩn
Đừng nghĩ suy chi cho lòng vướng bận
Chết đúng quy trình thì đã làm sao?

Em đừng hỏi đất nước này rồi sẽ về đâu
Đã có biển chỉ đường, cứ thế mà đi tới
Cả em và tôi, các thế hệ cháu con hãy kiên trì, nhẫn nại
Cuối thế kỷ này sẽ lấp ló bình minh!

Cả bốn biển năm châu, rồi sẽ phải ngước nhìn !

HOÀI THƯƠNG ĐẶNG

Cửa đã mở

 

khuatdau

Tặng TTM
Đúng là cánh cửa đã mở, một cánh cửa nặng tưởng chừng như Ngũ hành sơn đè trên lưng Tôn Ngộ Không.
Nặng và to như thế nhưng không hề có một tiếng động nào cho dù rất nhỏ.
Cửa mở lúc 4 giờ!
Cửa mở cho riêng ông, mỗi một mình ông, cánh cửa của một đời người. Vậy nên, trong cái lạnh của miền cao, mọi người trong nhà không một ai hay biết. Ngay cả người bạn đời đang cuộn mình trong chăn như con nhộng nhăn nheo trong cái kén vàng rực, cũng tưởng là mình đang hóa bướm.
Vậy thì đừng có khóc than giận hờn rằng, cuộc từ ly sao mà thui thủi một thân, nếu đó là cuộc ra đi không bao giờ trở lại.
Cánh cửa đã mở toang, nhưng ông chỉ cảm thấy chứ không trông thấy. Cảm thấy bằng thịt da bởi vì cửa mở dưới lưng ông, nhanh như nhát kiếm, như tia chớp với một sức mạnh khủng khiếp tưởng chừng tâm bão Haiyan cuốn lấy ông, kéo tuột ông xuống một nơi thăm thẳm không biết đến bao giờ mới chạm được đáy.
Bác sĩ hỏi, lúc đó anh thấy thế nào? Đáp: lúc 4 giờ, tôi định đi toilet, nhưng ngã vật ra, dán chặt xuống giường không cách gì ngồi dậy được.
“Sao anh không gọi tôi dậy?”
“Tôi sợ anh mất ngủ”
“Tai anh có ù không?”
“Không”.
“Mắt anh có mờ không?”
“Không”.
“Vậy thì không sao đâu. Để tôi đo lại huyết áp”
…..
“Có khi nào huyết áp anh tăng cao không?”
“Thường là rất thấp, nhưng có lần uống Bò húc lên đến 15”
“Giờ là 16,9. Cũng khá cao, nhưng sáng ra tôi kiếm thuốc cho anh uống. Sẽ hạ xuống thôi. Sợ tuột áp, chứ lên chừng này cũng không ngại lắm”
Sự bình tĩnh của bác sĩ, một sự bình tĩnh dạn dày, có sức nâng đỡ mạnh mẽ khiến ông cảm thấy cánh cửa sau lưng mình như đã được bàn tay kỳ diệu của một kẻ vô hình khép lại.
Đúng là thiếu chút nữa ông đã bị đột quỵ. Giả dụ lúc 4 giờ sáng ông không ngồi dậy trên giường mà trên một sàn nhà cứng như đá ở nhà ông, hay trong toilet, trên sân thượng, trên con dốc sâu thẳm dẫn xuống điền trang, cái cách ông ngã vật ra cứ như một người Do Thái trốn đâu đó bị một tên gestapo đạp vào ngực, thì thế nào sọ ông cũng bị rạn, những mạch máu nhỏ li ti trong não sẽ bị đứt và thế là ông đi đoang!
Có nhiều cách gọi cho cuộc ra đi không mong đợi ấy. Văn vẻ trang nhã thì từ trần. Bác Hồ đang sống bỗng sang từ trần (Bút Tre) . Bình dân quê mùa thì ngủm. Ngủm củ tỏi hay ngủm cù đeo cũng là chết giống như ngoẻo. Ở quê người đẹp của đời ông thì có một tiếng gọi không giống ai, là trẩu. Lão ấy trẩu rồi!
Ôi chao, thế thì một ngày sẽ không giống như mọi ngày, một ngày hết sức bận rộn với xe chớp đèn hụ còi liên tục, với người vợ sẽ biết thế nào là góa phụ, với điện thoại di động sẽ reo lên như dế gáy để báo cho nhau biết có kẻ chán đời bỏ cuộc chơi!
Ông đâu có chán đời nhưng cái cách bỏ đi như thế, hay bắt buộc phải bỏ đi vì đã đến lúc, nhưng quá bất ngờ khiến cho người ở lại cảm thấy giật mình. Cánh cửa của mỗi người không chỉ mở ra lúc 4 giờ sáng, mà có thể lúc 5 giờ chiều. Có thể mở ra trên cao nguyên xanh rực nắng, mà cũng có thể mở ra giữa một con phố hắt hiu đèn vàng… Mở ra bất cứ đâu, bất cứ lúc nào. Sẽ không có một hồi chuông báo tử lãng mạn. Cũng sẽ không có tiếng gõ cửa lạnh lùng của định mệnh. Chỉ giống như chiếc xe đang bon bon trên đường cao tốc bỗng sụp xuống một cái ổ voi, không phải voi buôn Đôn mà voi ma mút!
8 giờ sáng, ông ngồi dậy được, huyết áp xuống 12. Ông đã có thể một mình ra ngồi phơi nắng trước cửa. Dưới kia là vườn cà phê lác đác chín đỏ, những trái hồng ấm áp còn sót lại trên cành cây trụi lá và phía xa thấp thoáng mái chùa Tàu tưởng chừng hãy con vang vọng những câu kinh bằng tiếng quan thoại.
Đấy là đời sống, là phía bên này cánh cửa, là cái mà nhiều người và chính ông gọi là cõi tạm. Có nghĩa rằng người ta tin bên kia đời sống này còn có một đời khác miên trường vĩnh cửu.
Nhưng, đó là trước lúc 4 giờ sáng kém một phần ngàn giây, lúc mà ông và mọi người phung phí những phút giây của đời mình như tiền âm phủ; còn giờ đây, cũng rừng cây ấy, cũng màu nắng ấy, cũng trước hiên ngôi nhà ấy, giữa những lao xao thăm hỏi của bạn bè, ông không còn nghĩ đó là cõi tạm nữa.
Ông nghĩ đó là cõi duy nhất để sống, để yêu, để vui chơi, để đau khổ…ngoài ra không còn cõi nào khác.
Cửa đã mở nhưng không phải để đưa bước chân vào cõi thiên đường, cũng không phải vào chốn thường trụ, lại càng không phải là cõi vĩnh hằng như cách nói của những kẻ làm dáng. Đó là cõi không tức là không có cõi nào.
Đã đến lúc trở về nơi ông đã khởi sự đến. Cha con chủ nhân và ba người bạn già ái ngại dìu ông lên tận đầu con dốc. Ông có cảm giác như đây là con dốc của Quang Dũng, dốc cao đến nỗi súng ngửi trời. Ông cũng bàng hoàng nhận ra đó là con dốc mà lúc 4 giờ sáng ông tưởng mình đã bị đạp cho một đạp lăn xuống. Giờ ông mới thấy được đứng trên đầu dốc là cái gì gần như ơn phước, một sự bình yên nói sao cho xiết bùi ngùi.
Mọi người tiễn ông đi với nụ cười chúc phúc, nụ cười mà ông cho là rất đẹp, nụ cười của cuộc sống không bao giờ là quạnh hiu, không bao giờ bị bỏ quên.
Trên đường về xuôi, ngang qua rừng thông Dạ Oai và rừng nguyên sinh Khánh Vĩnh, mặc dù xe đi trong mưa và mây mù, trái tim ông có vẻ như đang ngủ yên. Ông lơ mơ sống lại những giờ phút cũ. Ông tưởng như đang đi trong gió lạnh quanh đường bờ hồ, rồi quành lên nhà tu kín Domaine de Marie, qua nhà thờ con gà, lên chùa Tàu, ngồi uống cà phê trong một cái quán cóc có chiếc bàn tự quay…rồi xuống thủy tạ, đi xem triển lãm tranh của Đinh Cường, Thân Trọng Minh…đêm đốt lửa ngoài sân vườn, ngồi quanh uống rượu Chivas cực kỳ ngon, nghe người vợ mộc mạc cất tiếng hát để mừng sinh nhật một người không còn trẻ nhưng chưa muốn chịu già, tiếng hát sang trọng bất ngờ nghe như của một cô đầm lai…ông sống lại chứ không phải nhớ lại khoảng thời gian mà lúc này ông thấy là tuyệt đẹp, những phút những giờ trước lúc được coi là định mệnh ấy, 4 giờ kém một phần ngàn giây.
Đương nhiên, cánh cửa sẽ mở ra một lần nữa nhưng ông tin hãy còn lâu.
Chỉ hù một chút chơi, nói như Bùi Giáng, cho vui thôi mà!

KHUẤT ĐẨU

 

Bóng Hoa Xưa

hacthanhhoa
.

Người đến dịu dàng như ngọn gió
Người đến mơ hồ như ánh trăng
Đêm xanh một đóa Quỳnh hoa nở
Trắng ngần mấy cánh mỏng như sương

Đóa hoa chỉ nở trong chớp mắt
Rồi lặng lẽ tàn lúc nửa đêm
Gió đã đi rồi trăng cũng lặng
Bình minh ngơ ngẩn dáng sương mềm

Đóa Quỳnh đã lặn vào đêm tối
Tưởng đâu khép cánh ngủ muôn đời
Những đêm trời đất mênh mông quá
Lại trở về trong bóng nguyệt soi.

Hạc Thành Hoa

NHỮNG MẢNH KHĂN TANG MÀU ĐỎ

tranthienthi

cá đã nói thật bằng cái chết của mình
chúng ta đi qua tháng ngày bằng trái tim nhiễm độc
thủy triều đỏ và bạo quyền

chúng ta từng ví mẹ như Thái bình Dương
trong những ngày hôm nay biển chết
chúng ta biết chôn người nơi đâu

xin đừng nói về mai sau
những giấc mơ trãi dài
chưa bao giơ đi ra ngoài đêm tối

sáng nay tôi ngồi trong lòng đà nẵng
phố như là thanh bình
biển vẫn mang tên thanh bình
chỉ có mỗi ly cafe là đắng
cái đắng của ký ninh
người ta bắt đầu cho vào đây nước mắm nhỉ
thứ nước mắm đang được làm từ cá chết

gần một đời tôi chưa bao giờ viết được một bài thơ về mẹ
cho đến bây giờ
và sau này cũng thế
những con chữ tôi đã nhiễm độc tự bao giờ ?

tôi chưa bao giờ viết được một dòng cho con
những đứa con sẽ mang hình tôi lên nguồn xuống biển
buổi sáng hôm nay mọi người lên tiếng
tôi ngồi đây một mình cư tang
những mảnh khăn tang màu đỏ

trần thiên thị
8.5.2016

Tường trình từ thành phố bị bao vây!

tuankhanh

Trong nhiều ngày, thành phố bị bao vây rất đỗi ngặt nghèo. Bất kỳ ai cùng đều có thể nhìn thấy điều đó, theo bước chân của người xuống đường hay chỉ nhìn lén qua khung cửa sổ với những lời thì thào.
Rõ là thành phố bị bao vây. Những hàng rào thép gai được cài chặt kiên cố vào khung sắt rực đỏ dựng lên ở nhiều lối đi. Phối cảnh có khi là tháp nhà thờ cổ hay một kiến trúc có hơn trăm năm, khiến người ta nhớ đến một cuộc tấn công nào đó vào thời Trung cổ của các đoàn quân tàn bạo Vikings đến từ Bắc Âu, mục đích để bảo vệ thịnh vượng của mình bằng cướp phá và huỷ diệt kẻ khác.
Suốt trong nhiều ngày, không chỉ Sài Gòn mà nhiều thành phố khác cũng bị bao vây. Người dân bị giam hãm trong sự sợ hãi về môi trường sống của mình đột nhiên chuyển màu u ám. Hàng hàng lớp lớp sinh vật thiên nhiên chết gục trên bờ biển. Cảnh tượng như sấm truyền về ngày tận thế. Biển trở thành cửa địa ngục. Những thợ lặn nhoi người lên mặt nước, thở gấp và qua đời không nói kịp lời ai oán.
Suốt trong nhiều ngày, nhiều thành phố bị cầm giữ trong bí mật về cái chết mà tất cả vua quan đều lánh mặt. Bọn tôi tớ nói vài lời qua loa với đám đông đang xanh xao vì lo sợ. Bọn tôi tớ ấy chạy vội về nhận bữa ăn riêng đặc cách: sạch sẽ và an toàn như đã hứa để trả công cho sự dối trá.
Suốt trong nhiều ngày, thành phố thì thầm về những khu ghetto mới lập. Có thể đó là một sân vận động, nhưng cũng có thể là một văn phòng của cơ quan địa phương. Tất cả những nơi đó đều có một điểm chung: những loài súc sinh có gương mặt người được trao hiến pháp mới về quyền cắn xé bất cứ những ai có một linh hồn.
Thời đại của thành phố với những tấm bảng tuyên truyền về đạo đức Hồ Chí Minh, là những background ngập màu sắc, tạo nên một bức tranh hùng vĩ ghi lại từng gương mặt những người Việt yêu con cá, yêu giọt nước biển và yêu một tương lai không mù mờ u ám. Họ bị bao vây, đánh đập, chà đạp. Trẻ nhỏ bị giật tóc lôi trên đường. Những thanh niên bị đấm, bị xịt hơi cay mà khi chưa hề có ý định kháng cự. Những phụ nữ bị sờ soạng và đạp vào đầu. Máu. Internet như một loại truyền hình vĩnh cửu với các buối chiếu không dứt miễn phí cho vợ con, cha mẹ… của những bọn khát máu đánh người. Họ im lặng ngồi xem, có thể xem trong bữa ăn tối, với phần ăn là một con cá vô định.
Thành phố bị bao vây không chừa ngày nào. Mọi ngôi nhà bị đánh dấu như số phận của Moses. Mọi bà tổ trưởng trở thành kẻ cướp rình mò tự do của hàng xóm. Số phận con người nhỏ nhoi như ngọn cỏ. Đức Phật ở Sài Gòn không còn ngăn nổi một cuộc chiến nhằm vào con người, mà Ajàtasattu mê đắm cưỡng đoạt Vajji, trong suy nghĩ chỉ còn nụ cười xã hội chủ nghĩa.
Thành phố không chỉ bị bao vây bởi những kẻ muốn dẫm lên đồng loại để giới thiệu mình, mà còn bị bao vây bởi những đoàn diễu hành quanh thành phố với những cái lưỡi nhọn. Nhà thơ Zbigniew Herbert có nhắc tôi rằng đó là những cái lưỡi được mài nhọn, chực chờ để dùng hiến tế đồng loại. Những trái tim dám mơ về tương lai hay dám bật ra điều mình nghĩ có thể bị treo lên trong nhiều tuần, chết khô với hoài bão.
Thành phố bị vây chặt trong ngày của Mẹ. Một ngày của mẹ đẫm máu đáng nhớ trong ký ức của những người yêu tự do. Những người đàn bà bị chà đạp trong tiếng reo hò của nắm đấm và của đoàn diễu hành lưỡi nhọn: những kẻ hèn nhát và đê tiện luôn cầm loa nói át đi sự thật, nhưng không bao giờ dám tự cật vấn về cuộc đời sâu bọ mà họ đang mang là loại sự thật gì.
Những loại đê tiện và hèn nhát đó, có thể là một kẻ nghe hóng và lập tức nói để khoe khoang sự phân tích khôn ngoan của mình, có thể là một tên chủ báo đêm đêm che mặt vào nhà thổ nhưng thích nói giọng đạo đức. Tất cả gào thét và cùng che giấu một sự thật, như là một người phụ nữ bị đánh đập trên đường phố Công xã Paris cùng con của mình. Mọi giọng hò hét bạo dâm đều lạc đi vì phấn khích do an toàn ngồi trước máy tính, chưa bao giờ dám đặt chân xuống vỉa hè để phỏng vấn một con cá, nhưng lại mừng rỡ vì mình được sơn màu công lý của kẻ mạnh.
Tôi nhớ Wislawa Szymborska, bà viết và để lại trong cuộc đời đã sống và chiêm nghiệm, về giống loài suy đồi, qua các triều đại cộng sản:
Không có gì đồi trụy hơn là suy tưởng. Cái thứ phóng túng này tràn lan như một giống cỏ dại mà gió đem lại trên một mảnh đất dành cho hoa cúc.
Không có gì là thiêng liêng đối với bọn người suy tưởng. Trâng tráo gọi mọi sự bằng tên, những phân tích bạt mạng, những tổng hợp sỗ sàng, theo đuổi như điên cuồng và phóng đãng những sự kiện trần truồng,mân mê thật bẩn thỉu những chủ đề dễ kích ứng.
Tôi viết vội bản tường trình về thành phố bị bao vây, mọi thứ được bỏ vào một cái chai, thả vào tương lai. Tôi gửi đi với niềm hy vọng chưa bao giờ mạnh mẽ hơn lúc này. Vì lẽ, cùng tiếng loa công cộng vờ điềm tĩnh kêu gọi trật tự để che giấu cho bạo lực phi nhân được kích hoạt, tôi nhận thấy những tiếng hát vang – đã ngày càng lớn – của những con người công chính về một ngày mới sẽ đến tốt đẹp hơn.
Tôi có gửi thêm trong chai một câu chuyện cổ xưa của người Ấn Độ. Câu chuyện kể về những ngày tháng thế gian dị động. Ngày tháng có rất nhiều dạng súc sinh mang hình dáng người, trà trộn vào trần thế để tung hoành nhưng chúng sớm bị phát hiện, bởi vẫn còn nguyên vẹn trái tim loài súc sinh. Tôi muốn nói rằng chúng tôi – thế hệ chúng tôi, có cả những người rất trẻ – đã từng kiêu hãnh vì thật sự là con người trọn vẹn nơi thành phố đó.

TUẤN KHANH

LẮNG NGHE BIỂN KHÓC TRẮNG TRỜI MÂY BAY

tranvannghia

Biển ngày nào biển của tôi
Miên man lời sóng bao đời thiết tha
Rộn ràng đón bước chân qua
Đám dây muống dại nở hoa trắng đầy

Nghiêng trời cánh hải âu bay
Tung tăng theo những cánh tay thủy triều

Biển ngày nào biển thương yêu
Nước xanh bóng áo dưới chiều đợi ai?
Dõi tìm vàng vệt nắng phai
Đậu trên mắt lưới làng chài quê em

Biển ngày nào biển thân quen
Bữa ăn dân dã chan thêm tiếng cười

Biển bây giờ biển lẻ loi
Gió ngơ ngác sóng mồ côi nhớ thuyền
Ngậm ngùi nhìn bóng trăng đêm
Thương trùng khơi vắng ánh đèn buông câu

Đời buồn đâu chỉ mưa ngâu
Mà đau với biển bạc đầu phong ba
Biển bây giờ biển xót xa
Thấy sao lạ chính quê nhà tôi ơi!

Rưng rưng đắng đến nghẹn lời
Lắng nghe biển khóc trắng trời mây bay

TRẦN VĂN NGHĨA
5/2016

ĐÊM MƯA Ở MEDI HOTEL, ĐỌC LẠI THƠ JOSEPH BRODSKY,

huytuong

Gió bầm tiếng
Giọng thủy tinh riết róng
Vách tường trơ.ngửa mặt hứng lời báng bổ
Những dòng mưa đắng chát- những nhánh sông thất lạc
không về
Há hốc cơn thắt tim.ngã quỵ
Mãi tim nhau.hối hả biệt ly. Hối hả!
Vòm trời uốn cong nỗi chiều ưu uất
Con đường.thôi đã biệt dạng nỗi chờ mong !
Và hàng cây theo mưa.khóc rợp bóng
Và lọn khói bấp búng cơn đột quỵ
Và cơn gầm thét trút hơi loáng ngực người thy sỹ
Những câuThơ bùng vỡ lửa thiêu
Thắp đuốc thiêng đài tưởng niệm ngọn cô đơn
Thắp đuốc thiêng cháy ngún đời lưu xứ !…
Người thy sỹ ấy
Về đâu ?!

Phóng nhanh qua đoạn đường đêm
Chàng hoá thân bóng ngựa đen phi nước đại
( đen đến nỗi xua tan tầng tầng bóng tối)
Đen như hạt giống thu mình lòng đất
Những bài Thơ cựa nứt mầm sống.trào lên
Hừng hực.hoát nhiên.và tiếp ngộ:
Ngựa đen trong ta hoá thân kỵ sỹ.hãy phóng nhanh xé
rách đêm mù tối !
Phép ẩn dụ của im lặng. vỡ lòng
Trên hàng ghế khách mời.bọn con chữ cúi đầu vĩnh cửu
Nhịp ba
Người thy sỹ ấy.ngước lên…

Đêm.đã thực sự gói tròn trái đất
Con rắn đen cuộn mình hang tối
Hơi thở sắc nhọn
Cơn tầm tã dường như vô tận
Em chém sả một nhát dao vào tim chàng.hung bạo !
Cái chết không đến- cái chết đã phục sẵn trong tim đau
bệnh từ ngày…
Và người thy sỹ ấy ngoi ngóp quá lời ca
Và bọn chữ rì rào ôm nhau khóc
Những câu Thơ điểm nhiên như nấm mọc
Chúng bay lên như chim sẻ mùa đông…
Người thy sỹ ấy vẫn còn trú ngụ giấc khuya

Đêm.đã thực sự cuộn tròn
Đã thực sự thuộc về những rắn đen những ngựa đen
Chàng thấy mình co ro như người lưng gù đang lấy thăng
bằng trong góc mộ !
Tại sao người thy sỹ ấy
Tai sao Thơ và tại sao J.B.

Đêm.đã thực sự cuộn tròn
Đã thực sự thuộc về những rắn đen những ngựa đen không ngừng huýt sáo và hát những tán ca của tự do & ánh sáng…
Chúng ta thầm nghĩ
Đã chắc gì ai kẻ đã NGHE được niềm câm lặng ngút trời mãi
dâng cao nơi người thy sỹ mang nặng Niềm Đau Lẫm Liệt ấy-
JOSEPH BRODSKY ?!

HUY TƯỞNG
Mel. đêm chết theo mưa tầm tã lòng đau…

Thơ Của Văn

tranhoaithu

I.

Ngày hôm ấy tôi lênh đênh vô định. Gọi thầm sương và khói mông mênh. Lòng cảm động mờ trên từng lá nhỏ. Xanh và xanh yêu dấu vô lường. Tôi chẳng giấu lòng tôi hờn dỗi. Theo lăn hoài ngày một ngày hai. Kìa con sóc xám băng đường chẳng sợ. Kìa hàng cây trắc bá ôm tay. Hai và bốn lũy thừa hai mười sáu. Kiếp đời thành vô tận âm dương. Tôi nhắm mắt hôn thì thầm bụi cỏ. Xanh mùa xuân vô lượng vô chung. Triền diễm mộng kiều nga nhụy thảo. Mắt lạnh lùng. Sâu thẳm một hồ gương. Tôi không dám run tay buông chấm phẩy. Sợ giòng sông hụt hẫng không trôi. Ai đã đẩy khối sầu lên thạch nhũ. Và ai cứ gọi mãi, không thôi. Ai đã đứng mong manh rừng lau: Tội! Tóc rũ dài gió lộng bến tang côi. Ai không xót sao tôi đây phải tủi. Ơi ơn đời lệ ai nhỏ giùm tôi. Tôi bỏ mẹ nên theo phường du thủ. Tôi bỏ cha nên ngạo mạn du côn. Tôi bỏ hết lên trần xe tinh đẩu. Bạn vầng trăng cô độc bến An Đông. Sao lại nóng như cay cay trời hỡi. Sao lại chùng lại chạnh. Vì sao. Ân vô lượng tôi trả bài học thuộc. Ân lượng ơi. Ân lượng sao không trao. Tôi sẽ nén nuốt thêm ba trái khổ. Em biết không quả đắng mà ngon. Ngon ghê gớm khi hột qua tân khổ. Khi thịt mềm đắng chát héo hon.

II.
Ngày hôm ấy tôi lên xe bỏ lớp. Theo vầng trăng cô độc mênh mông. Nhòa nhạt lạnh chòm Đại Hùng hun hút. Vì sao nào trở lại miền Nam. Tôi cũng muốn người chăn cừu cô lữ. Tôi cũng thèm em ngủ trên vai. Yêu dấu hỡi. Sao vẽ vời để dỗ. Đời lênh đênh núi lạ sông dài. Trăng dài bãi
hằng hà tinh hệ. Một ngụm trăng còn lại đọng trên tay. Tôi già mục. Lòng xanh như bậc đá. Rêu phong đầy Đại Nội. Ồ hay. Thì ô hay trăng là trăng miên viễn. Xe thì lăn. Đèn đóm lập loè. Khi sum họp là khởi đầu ly biệt. Chắc tôi phải về xin chút bao che.

III.

Ngày hôm ấy tôi lên xe về phố. Bạn bè đâu tìm một chút tình thân. Lầu vách dựng che một trời cổ độ. Mái tình ai đã phủ rêu rong. Con đường ngược mà hồn tôi trải thẳng. Lòng ô hay gợn một chút bâng khuâng. Thương khu Sáu mấy thằng ra sông tiễn. Người em về nơi bến lạ Tầm Dương. Tôi thèm lại cùng chiếc bàn quạnh quẽ. Cốc xây chừng un sợi khói thanh xuân. Thì phố lạ. Sao lòng tôi giận dữ. Đi. Đi đâu cho một cuộc hành trình. Đừng quyến rũ tôi trở về tội nghiệp. Mắt môi người. Tôi bỏ lại xa xôi.

IV.

(tặng Nguyên)

Ngày hôm ấy tôi lên xe về núi. Núi có buồn kéo tận Trường Sơn. Có hòn đá xưa bỗng thành thiên cổ. Chinh phụ ơi thương người hay thương con. Chinh phụ ơi đừng nghe lời huyễn mị. Vai người mềm sao gánh hết cô đơn. Tôi bỗng giận những phường sách vở. Dẹp quăng đi những dụ dỗ thiên đường. Vâng thưa chị thưa em thưa mẹ. Hai thúng tròn đã đổ bóng Triệu Phong. Bên đầu gánh. Con thơ tròn một tuổi. Bên đầu kia là gánh nhớ nhung. Gánh nhớ nhung ấp đầy động cát. Ấp đầy sông Thạch Hãn Cửu Long. Ai đã cất bài ru con Nam Bộ. Nghe đất trời nhỏ lệ Việt Nam.

V.

Ngày hôm ấy tôi lên xe về biển. Sương mù sương tôi run rẩy đèn pha. Tôi rất sợ khi qua rừng qua núi. Em biết không rừng núi cũng bơ vơ. Thì bơ vơ tôi phải về bản thổ. Thì bơ vơ tôi đã gọi bên trời. Ai ở đó, dịu mềm như liễu rũ. Sao bạo tàn đóng phập cả đời tôi. Ai ở đó, không! ai ở đó. Trời đã đêm đã sáng đã ngày. Màu lục thủy cũng là màu hồng thủy. Thái Bình Dương thì cũng nghĩa trang dương. Ai ở đó, ngàn năm đôi mắt tội. Một trăm năm tôi ra biển gọi thầm.

TRẦN HOÀI THƯ

(Trích Ô Cửa thi phẩm toàn tập)

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐI TRONG MƯA .

vudinhhuy

thôi thì
cứ nép vào mưa
ngày sau xin chớ
đong đưa nụ cười

mưa Tiền Đường đấy
em ơi
Sấm rền
gió thét
là lời trăm năm

đường còn xa lắm
mù tăm
Kiều xưa
chắc đã lạnh căm
mưa này

nhìn em
ta rã rời say
ba trăm năm
vẫn mưa này
Nguyễn ơi

bóng em
chìm dưới trùng khơi
không em
ai thắp cuộc đời
bão giông .

Vũ Đình Huy