Tiền kiếp.

168807_100929973382920_1708358960_n

Ta không biết có bao nhiêu tiền kiếp
Mà đêm đêm gặp mãi những người xưa.
Thật chẳng hiểu hình hài đà chuyển tiếp.
Sao duyên xưa bóng cũ vẫn chưa rời?

Những người xưa xiêm y là óng mượt
Ôm tỳ-bà, tay vuốt phím tơ ngông.
Thơ ý trải một dòng tình não nuột.
Trăng sao êm đứng lặng giữa trời nồng.

Gió trong ta
Sấm trong ta.
Nợ trần ai dễ gì ai thoát khỏi.
Tầng mây chảy,
Suối tình không gốc ngọn.
Thác là khói.
Sương là sông.
Mỹ nhân chập chờn hơi thở sóng!
Bụi trần không là tội lỗi.
Tinh khiết không là thánh thần.
Ta đi lơ lửng
Chẳng xác thân.
Một nửa mảnh linh hồn
Cùng con tim nóng hổi,
Trong cõi trần tục lạnh lùng.

Hằng vài mươi thế kỷ
Trời đất chỉ mình ta!
Bước chân đi ngàn vàng không giữ nổi.
Tình vương phi,
Ly rượu chuốt giải sầu.
Trướng gấm, phòng the
Màn lụa rủ.
Phong kín hương xuân…
Tiếng ai bước quay về ru ta ngủ.

Núi Việt, đất Ngô
Trời Tần, biển Hán.
Vạn quốc đều là bạn
Nam-Man, Tây-Di cùng vỗ bụng vui cười.

Một thanh kiếm dưới trăng,
Một bầu rượu trên hồ.
Một kỳ nữ bên suối.
Một dòng thơ như rồng cuốn lưng trời.
Tiếng khúc khích đùa vui bầy tiên nữ
Tiếng sạt xào quận chúa thoát xiêm y.
Dòng thơ trắng khuyên vành môi thắm đỏ.
Nhịp phách giòn ôm gọn bước lưu ly.
Những ngày xưa Ta có là Phạm-Lãi
Cùng Tây-Thi lướt sóng dạt buồm xanh?
Có lẽ nào Ta đã là Khắc-Chung phá ải,
Cứu Huyền-Trân Công chúa khỏi Chiêm-Thành?
Cũng có thể Ta đã là kẻ cuồng ngông Phạm-Thái
Yêu Quỳnh-Như trên sóng rượu ngang tàng.
Những cung phi Tấn, Tần, Hán, Sở
Những mỹ nhân Ðinh, Lý, Lê, Trần.
Những tao nhân mặc khách Minh, Ðường.
Chẳng hò hẹn, lại cùng Ta hội ngộ!

Ta, lãng tử
Ngàn năm chưa có một,
Ôm u hoài lưu luyến những người xưa.
Những vóc dáng,
Bóng hình,
Những nụ cười,
Hơi thở.
Vẫn quanh đây
Trong máu nóng tình đầy.
Xiêm y rủ,
Rộn ràng trong cốc rượu.
Thịt da tê,
Ðầu lưỡi ngát men xuân.

Trong tiền kiếp
Gặp nhau đà mấy bận?
Bây giờ nào còn nhớ
Ai trước ai sau!
Vạn năm rồi, ngàn đêm lẻ
Phút bên nhau…

Theo tiếng bước
Gót hài non nhỏ lệ.
Ta quay về.
Từ đó mãi xa nhau.

Lưu Trọng Tưởng

PHÚT TÌNH LẠNH CAO NGUYÊN

maiviet

Sao lại là Prenn mà không nơi nào khác
Để tôi đừng bâng khuâng cụm mây khói lưng đèo
Em nơi nào mà tiếng ve lạc mùa còn râm ran hàng phượng tím
Mang nỗi chạnh lòng tiếc nuối đi theo
Sáng nay hoa quỳ nở cho tôi quắt quay màu điên điển
Nắng phương Nam rót lụa áo em vàng
Điệu lý qua cầu ru sóng hoàng hôn nhịp nhàng mái chèo sông Hậu
Dắt lòng tôi theo con nước đến trăng tàn
*
Sau lại là Lang Bian mà không nơi nào khác
Để hồn tôi đừng rụng xuống tiếng thông buồn
Em về đâu bỏ mặc cành mimosa thầm đợi
Con dốc hẹn hò – con dốc lạnh mềm sương
Mưa núi chiều nay có điều gì nhắc tôi về lại miền sông nước
Mùa cá lên bông nở trắng – hương tràm
Thương giọng hát miệt vườn tình tang tiếng đờn phím lõm
Câu vọng cổ buồn nấn níu cõi trời Nam
*
Sao lại là hồ Xuân Hương mà không nơi nào khác
Để tôi đừng ngồi soi đáy mắt tìm trông
Người đi rồi cốc cà phê chỉ còn mùi hương trong ký ức
Đà Lạt bốn mùa – như chỉ có mùa đông
Sương mù đêm nay thả trôi giấc mơ tôi về chợ huyện
Ở Cao Nguyên sao cứ nhớ Đồng Bằng
Cá lội biển Nam – chim bay trời Bắc
Nên tôi với cuộc tình còn mãi phía ly thân.

MAI VIỆT

Võ Phiến, một vài chung quanh.

 dangphuphong

Ông Võ Phiến  gọi Nguyễn Mộng Giác là một người “thàng”(hậu) (1). Ông Nguyễn Mộng Giác cũng gọi Võ Phiến là “thàng” (2). Và, hai ông định nghĩa thàng như sau:

Nguyễn Mộng Giác: “Thàng” không phải là hiền. “Thàng” là một chữ định hình, chứ không định tính. Người thàng, là người ít nói, tránh né những tranh chấp rắc rối, sẵn sàng chịu phần thua thiệt để giữ hoà khí, cố giữ bề ngoài đơn giản lùi xùi để không bị ai xem là kẻ quan trọng. Người thàng có thể hiền lành vì không dám làm việc dữ. Nhưng người thàng cũng có thể có những phản ứng bất ngờ dữ dội khi đột nhiên không thể chịu đựng được mãi sự thua thiệt. Người ta bảo người thàng hay cộc.” (Đặc san Tây sơn –Bình Định,1999)

Và Võ Phiến: “Thàng là chữ riêng của người Bình Định, và cũng là chữ riêng để mô tả người Bình Định. Thàng cũng nói là thàng hậu; thàng hậu nghiã gần như hiền hậu, nhưng còn đi xa hơn hiền hậu nữa kia, vì nó có khả năng mô tả, hiền hậu thì không. Hiền hậu, thực thà là một đức tình, một nết hay; thàng hậu còn là một vẻ người hiển hiện ra bên ngoài, trông rõ mồm một. Người thàng, thàng từ tiếng cười giọng nói, nét mặt, thàng đi. Mà người thàng thì trời ơi, trong trí nhớ của tôi, tôi mường tượng mọi người Bình Định đều thàng hết: anh Ba, chị Bốn, ông Bảy, bà Năm, cô Tư, cậu Tám vv… Hết thảy, không ai là không thàng. Muôn người như cùng một vẻ, một giọng.”(Võ Phiến viết tựa cho Cuốn Ngựa Nản Chân Bon của Nguyễn Mộng Giác.).

Chữ Thàng, trước hết, là chữ của người Bình Định, nếu tính vào thời điểm 2015 này thì “thàng” đã thành chữ cổ. Thuở thiếu thời (thập niên 1950) tôi thỉnh thoảng nghe song thân tôi dùng chữ “thàng” để nói về một người nào đó trong thôn xóm.  Tôi hiểu  lơ mơ “thàng” có nghĩa là hiền, là… thàng. Sau đó do việc di chuyển chỗ ở, tuy rằng chỉ ra tỉnh lỵ, tôi không còn nghe ai dùng chữ thàng nữa. Rồi chữ thàng biến mất trong mớ chữ nghĩa lơ tơ mơ của tôi. Cho đến khi tôi đọc Võ Phiến, Nguyễn Mộng Giác, nhất là thời gian ở hải ngoai, chữ thàng được hai ông định nghĩa  thật rốt ráo, đến cho dù không phải là người Bình Định cũng có thể hiểu rõ ràng “ thàng” và “người thàng “ là như thế nào. Và, chữ thàng cũng được giới văn học thường xử dụng  để chỉ 2 ông Nguyễn và Võ.

Ông Nguyễn thì thật sự là dòng họ Nguyễn.  Còn họ Võ của ông Võ Phiến thì không phải vậy. Ông, tên  khai sinh là Đoàn Thế Nhơn, vì yêu cái tài sắc, cảm cái tấm lòng đôn hậu của vợ ông là bà Võ Thị Viễn Phố, từ bút hiệu Đắc Lang ( Những đêm đông viết năm 1943 đăng trên báo Trung Bắc Chủ Nhật.) ông đã nói lái Viễn Phố thành Võ Phiến làm bút danh cho đến cuối đời. Tôi ngờ rằng khi nói lái ông Võ Phiến đã bị lợn cợn khi Viễn Phố lái ra sẽ thành Vỗ Phiến nghe nó không ra làm sao cả. May quá! Có cứu tinh đây rồi. Bà Viễn Phố họ Võ. Vậy thì  cứ việc thẳng tay ném đi cái mũ. Thành ra Võ, lại là họ của nàng cũng là họ của chàng.  Khéo thay chữ nghĩa! Hai người mãi mãi bên nhau và chỉ một. Dẫu rằng ông ăn cơm hoài cũng ngán nên cũng đi ăn đôi lần phở, chuyện ấy cũng chẳng sao, chẳng chết thằng Tây nào, mà ngược lại mối tình với Viễn Phố càng thêm bền vững. Tôi thật sự xúc động khi nhìn tấm hình ông bà mỗi người một bên đẩy chiếc senior walker cùng đi bách bộ. Keo- sơn- gắn- bó là đây.

Giới văn nghệ sĩ gọi thêm ông một cái tên “Ông già tinh quái”. Nhưng tại sao là “ông già”?. Chỉ khi ông già rồi mới viết văn “tinh quái” hay sao? Tôi e rằng không phải vậy. Chất “tinh quái” của Võ Phiến đã có từ lâu. Từ lâu lắm lận. Từ Người tù (1955), Dung (1956), Lỡ làng (1956), Anh em (1957), Thác đổ sau nhà, Lẽ sống (1958)…. Từ : Anh Bốn Thôi, chị Lộc, Ba Thê Đồng Thời,  ông Tú Từ Lâm, Hữu….

Lại một phen chữ nghĩa! Cái này phải tôn Võ Phiến là bậc thầy. Ông cứ nhẩn nha viết. Bắt người ta phải hút theo chữ nghĩa “ chẻ sợi tóc làm tư, làm tám” của ông. Lâu lâu, cắc cớ đưa ra những ý tưởng làm độc giả giật mình, phải đọc lại lần nữa, rồi giật mình lần nữa (không khỏi cười mỉm thích thú ):“ Cái ông này thâm thật, tài  thật”. Tinh quái, trước hết là tinh tế. Ông nhìn sự việc thật tinh tường qua ngòi bút điêu luyện, làm chủ vấn đề sự kiện. Điều này người đọc dễ dàng nhận ra ở những bài tạp bút, tùy bút của ông. Còn quái thì sao? Ông Võ Phiến có “quái” không? Thiệt là khó! Tôi xin nhón nhóm chữ: “suy đoán vu vơ” của ông dùng để khiêm tốn bày tỏ ý kiến của mình, Suy đoán vu vơ “quái” là không phải bình thường, là lạ, nhưng không phải là quái dị. Còn gì nữa nhỉ. Ờ, phải có cái hậu là vui, qua quá trình soi thấu sự uyên thâm. Như vậy” ông già tinh quái “ ở đây chỉ cho sự uyên bác, thâm trầm, hóm hỉnh lấy được sự kính nể từ nhiều người khác. Nếu cần thêm một chút mắm muối, tôi có thể mượn đoạn văn của Võ Phiến để cho ý của mình đậm nhạt: “Nghề viết văn loay hoay một cách …cảm động. Riêng người Việt lại còn mối cảm kích đối với cái ngôn ngữ của mình sử dụng… Hơn sáu mươi năm trước thường đọc lang thang, môt hôm tôi gặp bài “Đợi Thơ” của Hồ Dzếnh. Lời lời hoa mỹ, câu nào câu nấy chật ních những địa danh xa xôi, mơ hồ, mộng ảo, tôi mê tơi, “ngâm” đi “ngâm lại”:

(…) Tô Châu lớp lớp Phù kiều
Trăng đêm Dương Tử mây chiều Giang Nam
Rạc rời vó ngưa quá quan
Cờ treo ý cũ mây dàn mộng xưa
Biển chiều vang tiếng nhân ngư
Non xanh thao thiết trời thu rượi sầu
Nhớ thương bạc nửa mái đầu
Lòng vương quán khách nghe màu tà huân (…)”

Lời không hiểu mấy, ý không rõ mấy, nhưng mặc kệ: tôi thích, mê tơi. Tôi có chú ý đến mấy tiếng “non xanh thao thiết”. “Thao thiết” ám ảnh tôi. Xanh thao thiết là xanh cách nào? Không biết đích xác, nhưng tôi cho đó là một chữ  tài tình, đúng với màu núi “nọ”(?)…”. (Viết lách, trong Cuối Cùng, Võ Phiến)

Cũng từ đoạn văn trích trên nó điển hình cho cách Võ Phiến đã đưa ngôn ngữ nói thành ngôn ngữ viết thật tài tình. Không biết cơ man những “câu nào câu nấy chật ních”, “tôi mê tơi” nằm trong các tác phẩm của ông.

Lại nữa, Võ Phiến, cũng làm thơ lai rai. Một phần nhỏ nhưng không kém phần quan trọng trong sự nghiệp văn chương của ông. Cũng cái cách nhẩn nha, dùng những câu thơ như câu nói một cách tài tình, rồi “ Rụp, Rụp” (tên một bài tùy bút của Võ Phiến)  giáng một câu xanh dờn, đem cái ý buồn có, vui có, thản nhiên có, ngộ nghĩnh có, triết học có…. Xin giới thiệu bài thơ, không biết có phải là cuối cùng của đời ông hay không, nhưng nó nằm ở trang cuối cùng trong tập tạp bút tên là Cuối Cùng do Thế Kỷ 21 xuất bản năm 2009, nói về cái cuối cùng của kiếp người: “Trông lên chỉ gặp bầu trời là quen.

Mộc Mạc

Xưa từng có xóm có làng
Bà con cô bác họ hàng gần xa
Con trâu, con chó, con gà
Đàn cò, lũ sẻ, đều là cố tri.
Múa may mãi chẳng ra gì
Mỗi lâu thêm một cách ly rã rời.
Thân tàn đất lạ chơi vơi
Trông lên chỉ gặp bầu trời là quen.
Tôi là người Bình Định nên ưa ông cũng chỉ là chuyện thường. Tôi có chắc một điều  là người miền Bắc, miền Nam cũng rất yêu, thích ông. Tôi cũng chắc rằng nếu có người dịch toàn bộ tác phẩm ông ra tiếng nước ngoài, họ cũng sẽ thích ông . Giống như người Việt thích Stefan Zweig qua những bản dịch của ông.

Tôi không có ý định bước vào văn nghiệp của Võ Phiến. Chỉ một vài, thật ít, chung quanh ông. Mà thôi!

ĐẶNG PHÚ PHONG

 

PHÂN ƯU

12039515_1033513883335790_7396955425592080965_n

NHÀ XUẤT BẢN TƯƠNG TRI và TUONGTRI.COM thông báo:
Cô Nguyễn Thị Sương (Sương Nguyễn, Tố Chân), một tác giả của chúng tôi, một người thân của chúng tôi đã từ trần ngày thứ bảy 3/10/2015
-Thứ tư 7/10, 3 PM, lễ nhập quan và phát tang.
-Chủ Nhật 11/10, 1 PM, di quan và hỏa táng.
Thăm viếng từ thứ sáu tới thứ bảy (9am-9pm) Nhà Quàn Vĩnh Phước Winford 8514 Tybor Drive, (Gessner@S59), Houston, TX 77074.
Không nhận vòng hoa và phúng điếu.

(Các bạn có thể đọc những truyện ngắn khác làm đau nhói của tác giả SƯƠNG NGUYỄN tại https://tuongtri.com/
-Được phước
-Má tôi
-Nguyệt áo đỏ
-Những giọt mưa
-Đá xanh
-Phản hồi và liên tưởng
-Nước mắt chảy xuôi
-Chuyển nghiệp
-Cho thuê phòng v.v…)
TUONG TRI đau buồn vĩnh biệt chị.

Coi xong rồi bỏ

phamhoainhan

Xét rằng:
Các tin nhắn, message gởi qua điện thoại, máy tính đều được lưu trữ. Đây là một điều cực kỳ nguy hiểm. Bởi vì có lưu trữ nghĩa là có tồn tại. Có tồn tại nghĩa là có thể bị phát hiện. Bị phát hiện nghĩa là không còn riêng tư, bí mật.

Bà xã cầm điện thoại của mình, thấy trên đó có tin nhắn của bồ nhí: Bi kịch. Điện thoại bị chôm, đối thủ trong kinh doanh phát hiện những thông tin chiến lược của mình trên đó: Tai họa. Mấy thằng bạn mất dạy giả bộ mượn điện thoại của mình, lén đọc tin nhắn riêng tư trên đó rồi rêu rao tùm lum: Thô bỉ. Chưa kể thời buổi này bọn hacker đông hơn quân Nguyên, ai biết nó hack dữ liệu của mình lúc nào để… đòi tiền chuộc.

Nghe nói rằng:
Để giải quyết tình thế ấy, chàng nhóc Evan Spiegel bên Mỹ đã cho ra đời ứng dụng Snapchat, nhắn tin đọc xong xóa liền. Tan biến vào cõi hư vô, không lưu trên máy ta, không lưu trên máy bạn, cũng không giữ trên máy chủ.

Sáng kiến có vẻ như đi ngược về thời tiền sử này lại tỏ ra hay quá, khiến nhiều người khoái quá, tới nỗi nhóc Zuckerberg của Facebook đòi mua với giá 3 tỷ đô, nhưng nhóc Spiegel hông thèm bán.

Cũng nghe nói rằng:
Ở Việt Nam ta, Mobifone vừa noi gương Snapchat bên Mỹ, cho ra đời dịch vụ Safe Text. Nhắn tin xong, đọc xong là xóa luôn. Nghe đâu một số vị có bồ nhí đang rất quan tâm sử dụng.

Hai Ẩu nghiệm thấy rằng:
Cho dù là Safe Text hay Snapchat thì cũng không có gì chắc ăn. Nhà mạng cũng không tin được, có chắc là họ giữ bí mật thông tin cho mình không, hay là có ai yêu cầu thì họ xả cảng liền? Snapchat nói rằng nó xóa luôn tin nhắn trên máy chủ, nhưng ai biết rằng đó là nói thiệt hay nói xạo?

Tóm lại là nếu trao đổi thông tin qua trung gian một người thứ ba là không bảo đảm an toàn.

Cho nên Hai Ẩu có sáng kiến mới rằng:
Sáng kiến này an toàn hơn cả Snapchat, do đó dĩ nhiên là có giá trị hơn. Để biểu thị sự khiêm tốn của mình, Hai Ẩu sẽ bán đấu giá sáng kiến với giá khởi điểm rất bình dân: 1 tỷ USD thôi! (quá rẻ so với 3 tỷ đô mà Facebook đòi mua Snapchat!)

Sáng kiến đó là: Khi muốn trao đổi thông tin chi thì quăng phứt cái điện thoại đi, chỉ kề tai nói nhỏ thôi. Không thông qua trung gian nào hết, tuyệt đối giữ bí mật.

Hai Ẩu đã thử nghiệm sáng kiến như sau:
Hai Ẩu trao đổi thông tin với một người phụ nữ bằng phương pháp kề tai nói nhỏ. Sau đó còn tăng cường độ bảo mật bằng cách dặn dò: Đừng nói cho ai nghe!

Sau đó chẳng bao lâu, những điều Hai Ẩu nói được… cả làng biết! Sao kỳ vậy ta? Tính bảo mật đã được đặt cao đến mức tối đa rồi kia mà!

Đất trời lồng lộng, chẳng lẽ không có gì giữ bí mật được sao ta?

PHẠM HOÀI NHÂN

ĐÃ DẦN IM LẶNG 5

phuonguy

Đôi khi cầm níu sự an bài cũng là ảo tưởng, tự tại là khái niệm không thành thật khi ngày qua ngày trong mê sảng. mùa lá vỡ bên thềm khuya cũng không xóa tan được sự im lặng. em cũng chỉ đến nhẹ như cơn gió rồi đi. khi những hoài nghi không dồn thành cơn bão lớn. thì sự lừa dối tất yếu mãi mãi không suy biến giữa cuộc đời.

tôi đã cầm mình như cầm nhánh rong phiêu bạt trong trần ai. đừng đổ mọi lỗi lầm cho định mệnh. em là ai mà tự ví mình là cuồng tố. cơn hoang tưởng ngày xưa đừng nuôi day dứt đến tận giờ.

đôi khi sự lừa bịp đã hợp thức hóa thành sự thật trước mỗi cơn mơ.vực trầm luân hiện hữu mà không ai tránh khỏi. anh đã từng mị mê đắm đuối. khóa trước án chung thân một cõi thề bồi.

đã có những giấc mơ thức giấc vào mỗi tinh sương. trong khắc giao thoa vẫn thấy mình bé mọn. tiếng kêu cầu từ lòng sâu không vọng. để mỗi ngày qua dưới xích sắt lạnh lùng

đôi khi nghe xương da mình khát giữa lao lung. gió giật mùa không ngăn được ngày tàn héo.khúc cỏ biến âm trên ngàn muôn nẻo , vắng xuân thì là hủy diệt hết yêu thương.

anh đã từng nghe tiếng khóc của những con đường. đôi bàn chân không nhớ hết từng ngõ phố. đã đi qua nhau bao lần chắc gì em đã nhớ. hà huống chi có những tình yêu ta chưa gặp mặt bao giờ?

đôi khi giữa trưa hè như trưa này anh thèm được tự do mà hát trong mơ.

Phương Uy

LỊCH SỬ KHÔNG PHẢI ĐỂ HẬN THÙ.

nguyentancu

Và chắc chắn phải để nó đi vào quên lãng
Và cũng chắc là đừng nên bao giờ nhớ tới
Đừng thù hận những kẻ đã làm ta đau khổ
Đừng khóc than khi mọi chuyện đã xong rồi

Lịch sử không phải để hận thù
đương nhiên Không thể nào khác được
khi bóng đêm đã được phủ một màu cờ
Khi ánh sáng đã được trùm lên màu gian dối
Như một bức tranh được quét lên một lớp sơn ngu xuẩn
Chỉ muốn được bung ra khi vết thương vẫn chưa khép miệng
Khi lịch sử chỉ muốn rên lên
vì những cơn đau vẫn mím chặt
Vì những oan khiên đòi phải được trả lời

Những kẻ thủ ác thường phủi tay
Khi đã làm xong những gì chúng muốn
Nghĩa là phải tự nhiên như một cốc nước trà
Chúng được súc miệng sau một chầu rượu thịt
Đã được tiết canh sau những đợt “cải cách” rợn người

Chúng đòi phải được lãng quên
Được từ bi như một tên giết người buông đao trước cửa Phật
Chúng nói lịch sử là chuyện tự nhiên sau khi đã đè ra cưỡng hiếp
Chúng đã được sinh ra như một sinh linh không cần ai thừa nhận
Chúng tự đặt tên cho tương lai cho ngày mai hôm nay và mãi mãi
Chúng bảo hãy quên đi đau thương đừng thù hận
Chúng nói giỡn như đùa chơi
Hãy quên đi… quên đi quá khứ
“lịch sử là không / Không phải để hận thù” ???.

NGUYỄN TẤN CỨ

Chả thua chi cổ tích

nguyentri

Khi một kẻ bị mất của mắt họ tối lại. Màu tối ấy sẽ hằn lên nét căm hận khi bị gài độ phải chuộc. Nếu ta trả lại thì ngay lập tức ta hưởng được ánh reo vui trong mắt họ. Đố mày lúc đó thằng được trả lại cái bị mất và thằng trả cái lượm được ai sướng?

Quá nửa đêm Dũng mới về đến nhà. Nghe động, bà chị xuống giường, bước qua cái thân thể bèo nhèo bởi ma men hành của ông chồng ra mở cổng cho em trai. Không phải Hạnh – vợ của ông bèo nhèo – giận hay ghét chồng chi cho cam, uống đến độ không tắm, lăn ra gạch men ngủ luôn thì đáng để đánh đòn chứ giận vẫn còn nhẹ lắm.

Nhưng cuối tháng, lương mới lĩnh anh em rủ rê không tới bến e mang tiếng sợ vợ. Chẳng qua bèo nhèo nặng quá, những sáu mươi lăm ký lô, làm sao mà cô lôi lên giường cho được? Thứ nữa, mấy đức ông chồng cứ lợi dụng cái gọi là giao tiếp với đối tác, lúc nào cũng mút chỉ cà tha, không say không về.

Kẻ say. Dù là say bia, hương hublon khi bật nắp thì thơm lắm, nhưng vào bụng rồi tỏa ra mồm thì hôi hoắc không ai chịu nổi. Ngủ dưới sàn kể cũng tốt.

Hạnh vừa ló đầu đã thấy cô em dâu – vợ Dũng – đang ở cửa phòng riêng:

– An ngủ đi để chị mở cho.

Cô gái tên An cười cầu tài, lí nhí cảm ơn rồi xoa cái bụng đã lum lum nhìn chị chồng làm thao tác mở cửa. Rờ mốt cho cửa cuốn chạy lên, lại rờ mốt cho cửa kéo chạy vào không một tiếng động. Ở cái thời mà Đạo Chích nếu sống lại phải gọi trộm làng nhàng xứ ta bằng thầy thì hai lớp cửa e chả ăn thua. An trở lại phòng còn Hạnh thẳng ra sân mở cổng cho em trai:

– Mày – Hạnh nói khi tra chìa vô ổ khóa – Vợ thì bầu bì, nhậu đến giờ này mới về là sao? Lương tâm mày bị chuột cắn rồi hả?

– Thông cảm chị Hai. Bữa nay sếp đãi từ chối không xong.

– Nói với con An hai chữ thông cảm chớ tao thì thông không nổi. Anh rể mày nằm một đống như chết giờ tới phiên mày. Trộm vô nhà này là trúng mánh lớn.

Dũng cho xe vào nhà. Kể cũng bảnh. Bốn người những bốn SH. Với những người tốt nghiệp sự học ở dạng khá giỏi, làm đúng ngay công việc mình thích tại các công ty lớn thì đi xe đẹp ở nhà tiện nghi là tất yếu. Và những ngày lĩnh lương anh em có hò ra tới Huế âu cũng là sự thường. Nhưng mấy bà vợ trẻ, chưa con như Hạnh, bầu bì như An thì đừng có mơ chuyện xỉn đến quắc là thường.

– Ngủ rồi hả em? – Dũng hỏi.

An quay mặt vô vách cứ như cô say lắm giấc điệp. Chồng thò tay lên vai vợ nhưng bị hất ra. Sau đó An kéo chăn lên tận đầu. Men bia nhiều quá nên Dũng cũng thiếp đi.

Sáng ra Dũng lấy lòng bà chị và cô vợ trẻ bằng cách phóng xe lên chợ thị trấn, mua đủ thứ trên trời dưới đất để có bữa thịnh soạn cho ngày chủ nhật. Mua tờ báo, ghé quán cà phê làm ly đen đá.

Lúc về Dũng bị cảnh sát giao thông chỉ gậy tấp vô lề. Anh chạy quá tốc độ cho phép trong khu dân cư.

Thò tay vào túi quần anh phát giác ra cái bóp đã không tại cái chỗ mà nó phải yên vị. Mở cốp xe, cũng không. Không một mảnh giấy, kể cả tùy thân. Đương nhiên xe bị tạm giữ.

Việc đầu tiên Dũng có thể làm được là gọi điện cho An. Anh hỏi nhưng biết là cái bóp không hề có ở nhà. Hỏi hú họa vậy thôi. Vì khi mua tờ báo anh đã móc bóp trả tiền. Anh để chỗ tiền dư vào túi trên. Không. Là câu trả lời của An. Ông anh rể hỏi qua điện thoại:

– Mày đang ở đâu?

– Em đang ở ngã ba Lộc. Anh đón em về với, xe bị tạm giữ rồi.

Anh chồng vẫn bèo nhèo bởi áo quần chưa thay đưa em vợ về. Lạy thánh Ala, đến lúc này hắn mới vệ sinh răng miệng. Đợi bèo nhèo xong công đoạn này cũng nửa tiếng. Nhưng chả ai còn bụng dạ nào để ăn với chả uống. Tuy nhiên Hạnh cũng pha cho hai gã đàn ông cà phê đen nóng, hai cái sữa nóng cho hai chị em:

– Làm sao mất?

– Chắc bị móc túi thôi – Dũng trả lời.

– Chắc với lép – bèo nhèo nhấm nhẳn – mày bị mấy thằng xì ke chợ thị trấn dàn cảnh rồi. Mất cái gì trong đó.

– Hai cái bằng lái của em với An, hai cà vẹt, hai thẻ ATM, một ít tiền.

– Sư bố cái bọn xì ke – bèo nhèo chửi thề – Bây giờ cái xe bị tạm giữ cho đến khi làm lại giấy tờ là mục luôn trong nhà giữ xe của công an huyện. Chưa nói tới xe xịn là tụi giữ xe cho người vô làm thịt nguyên con.

– Em nghe nói tụi cò có thể lấy xe ra được miễn chung đậm một tí.

– Với điều kiện phải có giấy tờ xe… Để tao hỏi thằng bạn bên hình sự huyện coi sao.

Ngay lập tức bằng hữu cũ thuở đi học có mặt ngay tắp lự. Nói chung là chủ nhật nên ai cũng rảnh rỗi. Gặp nhau đấu láo kể cũng vui. Giúp bạn tí chút còn vui hơn. Hình sự huyện là trung úy chứ không ít. Anh rất tinh thông vụ mất giấy tờ xe:

– Để tôi phôn cô em gái đang bên đài phát thanh huyện thông báo mất và xin chuộc lại. Chú em mày báo cáo cho cụ thể để phát thanh. Bọn ma túy chuyên sống bằng móc túi không bỏ mấy vụ hời này đâu. Nội trong chiều nay, trễ lắm là sáng mai chúng sẽ điện cho chuộc. Yên tâm. Cho nó năm trăm là xong hết. Còn cái xe, hiệu gì? Biển số bao nhiêu để tôi nói với mấy anh em bên giao thông thả ra.

Điện thoại gọi cho cô em bên phát thanh. Chắc em phải xinh lắm vì giọng nói sao mà mượt và ngọt như mía lùi. Rằng tôi tên… có đánh rơi… Ai nhặt được xin liên hệ… Xin cảm ơn và hậu tạ. Trong khi chờ đợi ta làm ly đen cho tỉnh táo mà đi nhận xe và giấy tờ về. Vui lên, chả có mất đi đâu mà tính đường làm lại. Mà muốn làm lại cũng nhiêu khê lắm. Mà sao giấy tờ của bà xã lại gộp chung một ví?

– Dạ. Bà xã có bầu nên đi làm em đèo luôn cho chắc. Hôm nọ thấy để giấy tờ trong cốp nên em cất luôn – Dũng văng tục – Thiệt tình mấy thằng móc túi này hay thật. Nó lấy lúc nào em không biết gì luôn.

– Móc mà cho mày biết thì lấy gì có thầy có vua.

Anh hình sự trấn an cô vợ trẻ rằng bọn xì ke không vất giấy tờ xuống cống đâu em ơi. Đâu có ai ngu mà vất của, với lại trên đời này chả ai khôn qua tụi nó. Bộ mặt đang héo và rủ như lá chuối khô của cô vợ bầu tươi lại khi điện thoại từ bên giao thông báo với anh hình sự cho người đến lấy xe về. Anh hình sự Ok sẽ cho lính tới liền. Thật là chả chi hơn thân và thế. Quen biết với người có tí quyền kể cũng hay.

Bèo nhèo mở tủ lấy ra chai uýt-ky bờ-lắc-goai (Black and White). Gì cũng là bạn từ hồi đi học làm mấy ly cho sảng khoái. Ba cái rượu Mỹ không uống nhiều được đâu nghe. Say chết luôn đó. Bèo nhèo nói:

– Năm trăm như ông nói liệu tụi nó chịu không?

– Năm trăm là nhiều rồi.

– Lỡ tụi nó đòi thêm thì sao anh? – cô Hạnh hỏi.

– Để anh nói cho em nghe. Đương nhiên là tụi nó chê năm trăm rồi. Giấy tờ cả hai chiếc tay ga SH thêm đủ thứ trời ơi. Nó sẽ đòi thêm. Anh cũng mong nó đòi để có cớ lôi về hình sự huyện cho ra luôn cái vụ móc túi.

– Không hiểu à? Anh nhặt được, tôi biếu anh năm trăm uống nước là quá tốt rồi, anh lấy cớ gì để đòi thêm? Nó mà mở miệng thêm là có hành vi tống tiền em hiểu không? Nhưng anh chắc chắn bọn này sẽ đòi. Xưa nay luôn vậy. Tâm lý người bị mất ngại làm lại vì tốn nhiều thời gian, thêm triệu bạc vẫn rẻ và nhanh hơn nhiều lần.

Hình sự nói tiếp sau khi chiêu một ngụm uýt-ky:

– Vụ này để tôi giải quyết cho. Mong nó khó dễ là tôi có cớ lôi về nhận diện toàn bộ dân hai ngón của thị trấn này.

Hình sự kết luận cứ như là đã có hẹn với đối tác rồi:

– Thằng Dũng ngồi một bàn. Tôi và anh kiếm cái góc nào đó trong quán theo dõi. Du côn mà mè nheo thì mày khoát tay ra hiệu nghe.

– Em đi với – cô Hạnh nói.

– Em cũng đi – cô bầu cũng xin theo.

– Ok. Đi hết cho vui.

Đúng lúc đó điện thoại trong tay Dũng báo cuộc gọi đến. Một số máy không có trong danh bạ.

– Mở loa ngoài cho tất cả cùng nghe. Bọn nó chứ không ai đâu. Tôi đã nói mà…

Một giọng ồ ề vang lên:

– Alô… Tui vừa nghe phát thanh báo anh bị mất giấy tờ. Tui lụm được nè. Anh ở đâu? Đến nhà tui cho xin lại.

Hình sự chủ động:

– Cám ơn anh lắm. Nhà anh ở đâu? Hay là mình có thể gặp nhau ở một quán cà phê nào đó được không anh?

– Cũng được. Quán nào đó tùy anh chọn, nhưng mà xà quần trong thị trấn này thôi nghe.

– Vâng. Anh đến quán Dạ Thảo ở ngã tư…

– Rồi. Tui biết quán đó. Mấy giờ?

– Hai giờ chiều nay được không anh?

– Ok.

Lính của hình sự chạy tay ga của Dũng đến tận nhà sau cú phôn lệnh của anh. Hai chồng chở hai vợ. Hình sự rề Future-Neo dẫn đầu chạy đến trà đình Dạ Thảo lúc một giờ ba mươi. Vợ chồng Dũng một bàn. Vợ chồng bèo nhèo và hình sự một bàn khác. Nguy cho xì ke móc túi quá con ơi. Không khéo là tạm giam hai bốn tiếng về tội tống tiền. Ít thì cảnh cáo nhiều là truy tố. Mà cái ngữ móc túi cũng nên nhốt đi cho rồi. Đúng không?

Đồng hồ treo tường của trà đình kém năm phút đến số hai thì ngoài quán trờ đến một Wave Tàu không thể cà là mèng hơn. Nó cũng nham nhở như chủ nó vậy. Một trung niên xám xám, áo quần xộc xệch. Mặt mày đen đúa và râu ria. Cái mặt này không nghiện hút thì đem đầu hình sự chặt đi – hình sự nói nhỏ vào tai bèo nhèo vậy.

Bèo nhèo gật gật. Cả cô Hạnh cũng rùn vai chun mũi, mắt ra chiều kinh dị. Kinh nhất là cái bêrê nâu hắn đội đầu. Tóc tai xù ra bởi cái mũ trùm không kín. Nhìn du côn không tưởng được.

Xì ke móc túi ngồi xuống bàn. Hắn giở bêrê ra lau… mặt. Tóc tai chừng đã lâu không hớt được dịp bung ra. Bà bầu trồ mắt nhìn, trời ạ, ghê chết đi được bọn bụi đời dưới đáy. Chả đợi sẹc via hay tiếp tân, xì ke móc túi gọi:

– Một cái đen nóng nghe chủ quán, bình trà nóng luôn.

Vậy rồi hắn hoa tay múa chân miệng nói vô hồi kỳ trận. Tất nhiên chỉ có hai vợ chồng Dũng An nghe. Ba tay còn lại xa quá nên chả hiểu mô tê gì. Ba đôi mắt chỉ thật sự căng ra khi bụi đời thò tay vô túi áo móc cái ví thả xuống bàn. Sau đó vừa tợp cà phê vừa chiêu trà hắn lại luyên thuyên. Cả ba kẻ ém quân đợi thời cơ chả hiểu vì sao hai vợ chồng trẻ không nói chi. Hình sự quyết định:

– Để tôi qua xem thử ra sao.

Đúng lúc ấy Dũng ngoắc tay.

– Ai đây? – Xì ke móc túi hỏi khi cả bọn đã yên vị. Dũng trả lời:

– Dạ… đây là anh và chị của cháu.

Hình sự hỏi, mắt lườm lườm nhìn móc túi:

– Sao rồi?

Móc túi trả lời:

– Thằng này gặp tao chớ gặp thằng khác là thúi goắc rồi. Tao ghé quầy báo thấy cái bóp nằm một đống. Lý ra tao đưa cho bà bán báo trả giúp, ngặt cái lúc đó bả đi ăn sáng, mấy đứa đệ tử thì tình thiệt là xin thưa em hổng dám tin. Biết thế nào bây cũng nhờ phát thanh nên nghe là tao liên lạc liền. Mày kiểm tra lại đi.

Hình sự móc bóp:

– Con gửi chú năm trăm uống nước…

– Bà mẹ nó… Hai trăm đôla Mỹ với hai tờ năm trăm trong bóp tao còn không thèm. Chú em mày biết không? Tao từng bị cái vụ này nên hiểu lắm tâm trạng kẻ bị mất. Đã mất tiền còn phải chuộc tốn thêm lời cảm ơn nó đau hơn hoạn. Chỉ có bọn xì cọc lâm vô thế cùng mới táng tận lương tâm. Chú em mày có bao giờ nhìn thấy được niềm vui trong mắt kẻ khác chưa? Chắc cũng có nhưng không ấn tượng lắm đâu.

Khi một kẻ bị mất của mắt họ tối lại. Màu tối ấy sẽ hằn lên nét căm hận khi bị gài độ phải chuộc. Nếu ta trả lại thì ngay lập tức ta hưởng được ánh reo vui trong mắt họ. Đố mày lúc đó thằng được trả lại cái bị mất và thằng trả cái lượm được ai sướng?

Hình sự ngớ người:

– Dạ…

– Khì khì khì… cả hai thằng đều sướng. Nhưng nếu không nhận một thù lao nào cho mình thì hơn cả sướng, thằng trả lại ngập tràn trong hạnh phúc. Tao nói chắc tụi bây không hiểu đâu. Vì phải kinh qua mới hiểu được. Mà thôi tao đi đây. Tụi bây trả giúp tao ly đen nghe. Tạm biệt.

Cả năm nhìn theo bụi đời bêrê nâu.

Nguyễn Trí

MƯA PHI TRƯỜNG

nguyenlienchau

Tiễn nhau nhằm buổi mưa mù
Dòng buồn thấm ngược từ từ vào ta
Chậm thế nào – cũng phải xa
Mới non hạnh ngộ đã già tiễn đưa
Tiễn nhau nhằm buổi mù mưa
Đã thừa căn dặn vẫn chưa yên lòng
Trò đời cách núi trở sông
Thương lẻ loi lạc đám đông xứ người
Tiễn nhau phi cảng xám trời
Chưa xa đã ngóng tinh khôi ngày về
Hai phương ba bãi bốn bề
Một chân tình níu “lời thề cỏ may”
Tiễn nhau nhằm buổi trời đày
Hình như mưa rớt hột ngay mắt mình…

NGUYỄN LIÊN CHÂU

Túy Hoài

phamngoclu

Uống cạn mươi ly
Nhớ quên rồi cũng hết
Trời buổi chiều bỗng dưng mù mịt
Đầu ta như khói bốc miên man
Lòng lênh đênh lạnh buốt sông Hàn

Cơn say nào cao vút Hải Vân
Ta bay vèo… mây gió lâng lâng
Xôn xao trời thu tung tăng hoàng diệp
Mênh mông ngàn thu rụng rời thương tiếc

Ô hô !

Ngươi có – ta không
Ta còn – ngươi mất
Thoắt bóng thoắt hình
Chập chờn hư thực
Chưa say, ném hồ trường qua biển Bắc
Yên ba tan tành im bặt
Hương quan gờn gợn mù tăm
Say rồi, tung chén rượu xuống trời Nam
Trời Nam ào ào mưa ngây ngất
Giang hồ lênh láng sóng lên men
Say rồi,
Nhớ tuổi quên tên
Xót lòng trông cây nhớ cội
Phải ngươi ba chìm bảy nổi
Bắt ta mười kiếp long đong
Mây có – gió không
Tình câm – thơ điếc
Giai nhân còn mà anh hùng hết
Chưa mùa đông sao tóc xanh rơi bạch tuyết
Ngũ thập rồi tay trắng xóa bạch vân
Ô hô !

Thiên địa vô cùng
Uống say mà khóc Đặng Dung – Thuật hoài !

Khóc rồi,
Đập nát cơn say
Hốt nhiên bừng bừng hào khí
Vươn vai nhập thân hào sĩ
Dậm chân nổi gió Đông – Đoài
Cởi chim hồng nhạn mà bay
Theo trăng qua Đằng Vương các
Thâu lại hồ trường nơi biển Bắc
Nhặt lên chén rượu cuối trời Nam
Chơi hết tháng ngày chưa tương đắc
Tung hê cơm áo bất phùng thời

Uống nữa ngươi ơi
Một ngàn ly một lần xin cạn
Ấm lạnh sông Hàn ơi !
Chỉ còn ngươi…
Chỉ còn ngươi soi bóng ta thôi…

Phạm Ngọc Lư