tiến hóa

Du Ngã

evolution

1.

Từ lâu, vẫn nghi nghi cái thuyết tiến hóa nói con người hình thành từ loài khỉ! Dù xem kỹ lại thì ông Darwin nói ông tổ của chúng miềng không phải là mấy chú khỉ ta thấy bây giờ, mà từ một loài vượn. Loài vượn người Homo thuộc Họ Homininae!

Hehe, nói vậy thì có khác gì nói con người tiến hóa từ… cái-con-gọi-là Người! Home tiến hóa từ Homo! Chả có liên quan gì đến khỉ vượn tinh tinh gì cả!

Kinh Thánh thì nói Chúa sáng tạo con người sau cùng, sau khi đã sáng tạo thế giới và muôn loài và đặt con người làm chủ cái vườn địa đàng ấy! Nghe có vẻ dễ chịu hơn, vì sau khi Ngài rút kinh nghiệm trong quá trình sáng tạo, gom hay bớt dở, rồi mới tạo ra con người!

Thế nhưng, than ôi, Ngài lại bày ra một một trái-táo-hiểu-biết giữa vườn! Khiến cho con người sa ngã. Nhưng cái sa ngã này, lại đưa con người đến với cuộc đời trần thế. Dẫu phải chịu tội lỗi, đau khổ, lửa hỏa ngục nhưng với cám dỗ, tình yêu, cái đẹp, cuộc đời trần thế đáng sống hơn lăng quăng vô tư lự giữa chốn địa đàng. Có gì đáng chán hơn khi dòm Eva mà như dòm khúc gỗ, không biết nàng là vưu vật xinh đẹp tuyệt trần quyến rũ điên đảo tâm thần.

2.

Con người khác muông thú lắm! Này nhé:

Trong thế giới muông thú, con đực dành phần sắc đẹp: con thì lông vảy đủ màu, con thì sừng ngà to tướng, con thì bờm tóc rậm ri! Cứ tới mùa, mấy chú chàng lại khoe sắc khoe màu hòng quyến rũ mấy cô nàng. Lượn qua lượn lại, nhảy múa cà tưng, làm đủ mọi trò nhố nhăng mong trái tim mấy nàng rơi rụng!

Ở thế giới con người miềng, gọi mấy chú chàng giống vậy là: mấy thằng đĩ… đực!

Ở thế giới con người miềng, sắc đẹp thuộc về mấy nàng! Cả thế giới điên đảo theo từng đường cong, ánh mắt, khóe môi! Thời trang làm quý cô ngày càng xinh đẹp, còn những lúc không-thời-trang quý cô không những xinh đẹp hơn mà còn trở thành hiểm họa chết người!

Trong thế giới muông thú, yêu nhau chỉ có một mùa mỗi năm. Đến mùa chúng mới động dục, mới ham muốn, mới tìm nhau. Hết mùa hai bên gặp nhau lại trơ như gỗ đá!

Ở thế giới con người miềng, tình yêu tràn ngập khắp không gian thời gian, có bao giờ con người ngừng yêu? Xuân Hạ Thu Đông, nắng hay mưa, ngày hay tối, cùng cực hay giàu sang, thảm họa hay bình yên… con người cứ miệt mài yêu. Thậm chí yêu cả trong… mộng với cảm xúc y như thật! Thiện tai! Thiện tai!

Và trong tư thế yêu đương, muông thú đâu có đẹp bằng con người! Chúng quay lưng với nhau, trong khi con người mặt đối mặt, môi kề môi, mắt nhìn mắt (trừ khi mê man đành phải nhắm tít lại thôi, hehe), núi rừng ép vào nhau từ trên xuống dưới, khăng khít, hòa hợp, tuyệt diệu!

Mới nói sơ sơ đến sắc đẹp và yêu đương, đã lắm sự khác vậy rồi!

3.

Haizzzza! Vì vậy đừng tin con người tiến hóa từ loài nào hết nhé bạn! Từ khởi thủy, chúng ta là con người và bây giờ chúng ta vẫn là… Con Người

TÌNH NHƯ NƯỚC CHẢY QUA CẦU

LINH PHƯƠNG
Một hôm vú dậy núm cau
Lụa thơm che khuất gió vào ngực em
Hững hờ nắng đứng ngoài hiên
Đợi mùa yêu rón rén tìm người thương
Cho môi dày gặp môi thơm
Sợi tơ hồng cột nụ hôn ngọt ngào
Một hôm đừng hỏi tại sao
Bèo trôi hoa giạt về đâu cuối trời ?
Trăng thề nửa mảnh còn soi
Mà em sớm vội quên lời thề xưa
Sông buồn từ thuở tiễn đưa
Sầu đời từ thuở rượu chưa rót đầy
Một hôm mắt xót xa cay
Anh bao năm thiếu bàn tay em rồi
Thầm đau chi những câu thơ
Ngày đi đã lỡ hẹn hò ngày sau
Ngày sau ngày bạc mái đầu
Tình như nước chảy qua cầu vậy thôi

QUÊN ĐỂ MÀ…

Ta về quên nhé đường xa
 Quên qua trường cũ quên tà áo xưa
 Quên con đò nghỉ đón đưa
 Quên cây phượng có nụ vừa đơm bông
 Quên đời quên những ước mong
 Giấu sau chiếc nón nỗi lòng riêng tây
              LA TY

Phương Nam thương nhớ…

Minh Vy

VUES_POUPEE_2

Tôi nhận được lá thư của chị vào một buổi sáng chớm thu, người phát thư nhìn tôi rồi mỉm cười, nói như trêu đùa.

Chắc ở thế kỷ này, chỉ có cô còn sót lại.

Vì sao vậy bác?

Thì thời đại bây giờ, người ta dùng thư điện tử, hay điện thoại nói cái ào là xong, vừa nhanh vừa gọn, ai đâu rảnh rỗi mà ngồi viết thư như thế này.

Tôi mỉm cười, cúi đầu chào bác đưa thư rồi đi vào nhà. Tay run run xé lá thư, dòng đầu tiên với nét chữ nghiêng nghiêng nhưng đều tăm tắp và được viết bằng bút mực tím của học trò Tiếp tục đọc

NHỮNG ĐOẠN RỜI CHO AI ?

THẬT SỰ

Có vô số những điều tôi muốn biết
Mà trần gian độc địa khép đôi bờ
Tôi vẫn sống vẫn yêu đời tha thiết
Vẫn nghĩ rằng đời sống rất nên thơ …

ĐÔI KHI

Nụ hôn rớt ngày trăng non vừa mọc
Đêm tàn rồi sao rượu chẳng mềm môi
Nghiêng ly cạn tìm em trong đáy cốc
Buồn rưng rưng gió tiễn cuối chân trời…

GIẤU

Tôi giấu tình tôi qua những tiếng cười
Có thất thế cũng chỉ là lỡ vận
Em vẫn nhớ bên kia trời lận đận
Có một người thảng thốt trái tim đau

NHƯNG

Khi tôi nói những lời khôn ngoan nhất
Là bình yên đã chắp cánh xa vời
Khi toan tính những hơn thua được mất
Là mây đen đã lem luốc khung trời
Khi tôi nói lời bâng quơ chát ngắt
Là vô tình đã hết cuộc rong chơi…

TÔN NỮ THU DUNG

Thoại Châu, tôi biết trời chưa sáng

Mười mấy năm rồi đấy Thoại Châu
Berkeley vừa nở hoa đào
Khi về mở lại căn buồng cũ
Ngóng nhìn ra vịnh thấy đêm thâu

Tại sao bóng đen và sương ướt như sầu
Dưới đất liền, rồi trên núi cao
Thử nghĩ tại sao không hạnh phúc
Tại sao cuộc sống không mầu?

Tại sao không trăng không sao?
Tất cả tại sao về những mối sầu
Dĩ vãng chìm theo trăng lặn
Tháng ngày mặt biển nhăn nheo

Sao buổi chia tay không gì đáng nói
Giả như ai thích chuyện phi thường
Mười mấy năm trời nơi gió bụi
Mười mấy năm toàn chuyện bi thương

Khi về mở lại căn buồng cũ
Chạm mặt hoài những chuyện buồn đau
Thử nghĩ thời gian và hạnh phúc
Góc tường dựng đứng bên nhau

Những bức tường trói chặt bóng đêm
Những chấn song
Những con đường chưa thắp sáng đèn

Thoại Châu tôi biết trời chưa sáng
Gió bụi sương mưa vẫn dãi dầu
Ðêm nghe tiếng khóc trôi qua biển
Mười mấy năm rồi đấy Thoại Châu

Nguyễn Bá Trạc

DƯỜNG NHƯ KHÔNG PHẢI LÀ TÌNH YÊU!?

Đinh Tấn Khương

mua2.gif

Chi được sinh ra trong một gia đình khá giả và có vị trí cao trong xã hội vào những năm trước 1975. Ba Chi là một công chức chính phủ có nhiều quyền lực, mẹ thì điều hành một  thương vụ cỡ lớn, người anh trai của cô thì được học bổng du học ở nước ngoài.

Có lẽ nhờ vào gia thế, cũng như nhiều lần được người bố dẫn theo trong các dịp lễ lạc hoăc những lần hôi họp của các tổ chức.. đã giúp Chi tự tin và mạnh dạn trước công chúng.

Chi không đẹp đài các kiêu sa nhưng nét mảnh mai và ăn nói khá hoạt bát khiến cho Chi luôn nổi bật ở bất cứ nơi nào mà Chi đến. Chi là một học sinh khá, giỏi nhất là môn ngoại ngữ cùng với tài hùng biện củng như khiếu tổ chức.

Một hôm, cũng như thường khi, Chi được bố mẹ dẫn theo tham dự buổi họp mặt gia đình người bạn thân của bố, buổi họp mặt được tổ chức tại một nhà hàng sang trọng để đón tiếp người con trai duy nhất, du học từ nước ngoài trở về, nhân kỳ nghỉ cuối năm Tiếp tục đọc

ĐỂ MƯA GIĂNG CHIỀU NAY

 

không phù hoa cũng không hư vô
tình thắp nến hồng đêm ân ái
lòng đã trải ngọn nguồn hôm ấy
bàn tay buồn nắm chặt tay ai
mưa không đủ làm em ướt tóc
gió thu hanh hao thổi lạnh lòng
không dám nhìn vào đôi mắt đắm
dìm em vào một thoáng mênh mông
tim đã vướng vào tơ ai giăng
chiều mưa cũ bập bềnh trí nhớ
anh ở đâu gối chăn có ấm
em nơi nầy chăn gối lạnh căm
không xa xôi mà rất xa xôi
vòng trái đất khép tròn nỗi nhớ
để mưa giăng chiều nay trên phố
 nụ hôn tình đọng mãi trên môi…
 
âu thị phục an

HỒI SINH

(Tặng Nguyễn Phước Tiểu Di của thời thơ ấu)

YÊN HỒNG

Tôi nghe giọng em cười
Trong veo như tiếng suối
Dù tai tôi biếng lười
Vì đường dài mông muội !

Tôi thấy em mắt sáng
Như vầng trăng đêm thanh
Dù lâu rồi tôi đã
Không còn nhìn chung quanh !

Những vì sao long lanh
Trong tim tôi rạng rỡ
Niềm vui em ấm lành
Bên tôi từng hơi thở !

CƠN MÊ

Chu Trầm Nguyên Minh

Golden Sunrise by Steve Fraijo

tặng Lữ Kiều

1.

Con thuyền bắt đầu dời xa bãi, sóng cũng bắt đầu vỗ bọt trắng xóa, vừng đông hực hỡ như vết thương tràn đầy máu đỏ. Hắn thức dậy và bắt đầu trèo lên ngọn núi cao sừng sững, gió lộng và biển xanh một màu, hắn đứng từ một chiều cao, rất cao, nhìn ra cõi mênh mông xa tắp. Một cánh chim trời ? Không, một trực thăng bay, trong sương sớm. Hắn hút thuốc và nghĩ về những viễn tượng của đời sống, những dự tưởng đã đỗ vỡ, những bâng khuâng vô ích và sự bất lực của tuổi trẻ. Hắn mỉm cười và vung cánh tay ném viên sỏi nhọn ra khỏi trí óc. Phải vui cho thật đầy. Phải sống cho tròn, ngày đến rồi đi, đời có rồi tan. Khi cánh buồm ra xa, chiếc thuyền rất cao và hết sức hùng hồn.

2.

Hắn về phòng trọ cùng với mặt trời trên đỉnh đầu, lửa đã bén vào ý thức và đốt cháy bản ngã. Hắn mở to đôi mắt, những gân máu ở đó nổi lên gồ ghề như những sợi chỉ đỏ. Rất có thể buồn bã cho một ngày bắt đầu ngã bóng, và khó có thể tưởng tượng được về tương lai đang chờ đợi ở cuối đường. Hắn nắm chặt bàn tay, nghiến cứng hàm răng, ở cái thế đấu tranh tuyệt vọng, trông hắn y như con chó điên bị xiềng xích trong sở thú y . Vâng, tuổi trẻ, tuổi trẻ bây giờ đều như vậy, cô đơn và bất lực, phản kháng và tuyệt vọng, có ai trong chúng ta thấy hắn ói từng vũng máu để đổi từng phút tự do hay không? Hãy thương sót hắn vì tuổi trẻ đều đáng thương sót như vậy Tiếp tục đọc