nghe mưa
chợt thương con bướm vàng ngoài nội
đâu phải xa lòng mà đi không tới
trăng sắp vào tháng chín tháng mười
không có hẹn hò cơn mưa cũng rơi
không có gì bên trong giọt nước
ngoài hình bóng một biền cỏ xanh
không có gì bên trong câu thơ
ngoài một em buồn
em ngồi chờ cho mưa tạnh
ta ngồi đổ thừa giọt mực
lênh loang câu chuyện chiều tà
ngày em đánh rơi chiếc hài cỏ
chân trời góc bể
câu thơ đi tìm dấu bàn chân
ngồi nắm hai bàn tay
tình không ni tấc
nụ cười không hình vóc
biết ướm vào đâu mà tìm ra nhau
nửa đêm
không còn cơn mưa nào
không còn giấc mơ nào
đổ thừa muỗi kêu mà thức dậy
đổ thừa buồn
mà níu lấy nhau
lập thu
này lập thu sầu
trần thiên thị




