NHẶT

Có ai vừa đánh rơi nỗi buồn
da diết
mênh mang …

tôi nhặt về
sướt mướt suốt mùa trăng khuyết

trả cho ai đây
những con đường cỏ biếc
im lặng trong chiều
ướt sũng giọt mưa mau.

những giọt mưa vụng về
chẳng ôm trọn đời nhau
nên hoàng hôn cứ bàng bạc
một màu nhung nhớ.

Có ai vừa đánh rớt tình yêu
tôi nhặt được
cũng giữa một ngày
màu trời xám xịt

con đường đi qua
chỉ mình tôi với gió
gió lặng thinh
mây lặng thinh
lượn lờ bên mặt hồ phẳng lặng
có đôi chim sâu cụng đầu ríu rít
chẳng rời nhau
mặc chiều rớt thật mau

Tôi nhặt được
chút tình
ai thả
lãng đãng
giữa mưa thu
nồng nàn hương cốm
biết trả cho ai
cho ai
cho ai
ôi ai đó
chắc nào biết trân trọng tình yêu

Tình yêu
giá như tôi có một tình yêu
tôi sẽ
ôm chặt trong đôi tay mỏng mảnh
dù có trải qua trăm nghìn cay đắng
dù đời có vùi dập
giữa ngàn con sóng bủa vây
tôi vẫn không để tình rơi rớt
qua những kẽ tay
sẽ nắm chặt
áp vào ngực
nơi trái tim màu đỏ thắm.

Ngọc Yến

TÌNH YÊU

Nguyễn Thị Thanh Duyên

undersea-shijun-munns

Bỏ chocolate vào bị, nhìn một lần nữa khuôn mặt tôi qua kính cửa sổ, hơi ngăm đen, tóc dày cắt gọn gàng, cũng ok. Chị tôi tự nhiên đứng trước mặt nhìn chằm chằm có vẻ ngạc nhiên. Chị tôi che mất nụ cười đang duyên nhất của tôi (thầm nhớ em đó, nàng là bạn của chị tôi, dĩ nhiên lớn hơn tôi một tuổi.)
Đi nhanh, trước khi trả lời những câu hỏi tò mò của chị.
Chẳng khó khăn gì tôi tới trúng phóc căn nhà nàng.
Hôm mới về tôi mời mọi người một chầu ở Nhà Hàng Vườn Xoài, gặp lại nàng sau 17 năm. Nhớ kiểu cách ra vẻ “chị” của nàng, phát bật cười.
– Nè, cao lớn hơn xưa nhiều, vợ con ra sao? Cậu được mấy cháu rồi? Về chơi lâu không? Nha Trang bây giờ thay đổi nhiều rồi! Thời tiết nóng hơn trước, chắc không quen phải không?
Hết dấu hỏi, đến dấu chấm than, đến dấu im lặng, tôi nhìn say sưa miệng của nàng huyên thuyên và không trả lời đến nửa câu.
Nàng vói tay cột tóc ngước nhìn tôi, rất lâu không chớp mắt, cuối cùng tôi cúi xuống, ánh mắt của nàng kéo nỗi buồn đến tận lòng tôi.
Chị tôi kể chồng nàng đã qua đời, sống một mình với hai đứa con nàng không nói gì về điều đó (nhưng tôi thấy đầy nước mắt.)

Cánh cửa lớn đóng kín, tôi nhìn qua cửa sổ, thoáng bóng nàng, vội gõ cửa nhanh và hơi mạnh (đau cả tay.)
Vừa nghe tiếng cửa mở, tôi ào nhanh vào nhà, ôm chầm lấy nàng, ra vẻ người bên Mỹ gặp nhau ôm hôn là chuyện bình thường… Hay lắm làm gì còn thời gian, ngực nàng đập thình thịch, tôi cảm thấy thật nhỏ nhắn và mềm mại, bàn tay sau lưng nàng (của tôi) phát hiện không có đường biên nào của áo ngực, tôi siết nàng gần tôi hơn nữa… và muốn đặt bàn tay mình lên trái tim nàng.
Đẩy tôi ra và lách qua một bên, nàng vội khoanh tay lại và nói như đanh:
– Mời cậu vào nhà (trời ơi tôi đang đứng trong nhà mà)
– Mời cậu ngồi, lấy nước uống nhé (không nghe tiếng chị ngọt sớt như mọi khi) tôi cười im lặng ngoan ngoãn ngồi xuống.
Nàng đi như chạy qua cánh cửa phòng kia, tôi nhìn bàn tay mình vừa mới tỏ tình, ôi lòng tôi rộn vui.
Một người đàn ông như tôi, độc thân sống trên đất Mỹ, biết bao nhiêu cuộc tình, chung sống với nhiều đàn bà, tôi cũng điên đảo và đồng thời hiểu rất nhiều, nhưng với nàng tôi thật không biết phải làm sao để hôn nàng, và làm tình với nàng.

Từ những ngày trước 1975, tôi ưa thích mái tóc dài lạ thường (không sợi nào bằng nhau) của nàng, đôi chân mang guốc khua ồn cả xóm nhà tôi, đứng trên balcon nhìn xuống, nàng mặc áo dài lụa mỏng, thỉnh thoảng gió bay lên, tôi được ngắm nghía khoảng eo nhỏ hấp dẫn của nàng. Cứ xem như không có tôi nàng bụm hai tay làm loa gọi “Xuân ơi, Xuân” bực mình nhưng tôi vẫn nghe hết mấy lần nàng gọi, ôi cái giọng dễ thương, ước gì nàng gọi tên tôi nhỉ! Chị tôi chạy ra, nàng liệng cho tôi cái nháy mắt rất kiêu, nhưng không thể ghét được. Tôi quyết định viết thơ
(Tình yêu của anh dành cho em bất kể thời gian.)
Thi xong tú tài, nghe chị tôi nói nàng học Văn Khoa Saigon
Sau 1975, tôi không gặp lại nàng cho đến bây giờ.

Nha Trang tháng 8 sao lại mưa nhỉ, tôi vội đứng lên khép giùm cánh cửa sổ, mùi hơi đất thơm nồng trong cơn mưa, tôi xao xuyến.
Quay lại bất chợt ánh mắt nàng long lanh hơn cả những giọt mưa. Không biết bằng cách nào tôi đã ôm nàng và hôn nàng, không dài hơn cơn mưa, nhưng ngọt dịu và quí báu đến nỗi vòng tay tôi không dám gì hơn nữa… từ giữa vòng lưng nhỏ nhắn của nàng. Toàn thân tôi nóng rực nhưng vẫn yên lặng và ôm nàng chặt hơn.
Mưa còn lất phất, những căn nhà chung quanh sáng đèn, tôi và nàng rời nhau, chưa kịp tìm lời để nói, nàng đặt tay lên ngực tôi phía trái tim đầy ắp nhịp thở và cười, ôi nụ cười khiến tôi trở ngược lại ý nghĩ ban đầu, và ham muốn nàng hơn bao giờ hết.
Tôi đứng hút thuốc thả khói ra cửa sổ, nàng ngồi hút thuốc thở khói lên trần nhà, chúng tôi nhìn nhau không nói gì nữa, vẻ mặt nàng rất buồn, buồn cho đến khi tôi nắm tay nàng chào về.
Tuần lễ còn lại ở Việt Nam, nàng dành trọn buổi chiều và tối cho tôi. Chúng tôi đi uống cafe, ăn tối ở những quán bình dân nhưng sạch sẽ và ngon miệng. Sau đó uống rượu và ngắm thiên hạ nhảy nhót ở Sailing Club, nàng nhảy đẹp, vòng hông nàng lắc thật khiến tôi muốn nổi điên, thỉnh thoảng nàng dừng lại vừa đi vừa nhún nhảy theo điệu nhạc khật khừ kiểu robot… nhìn nàng tôi cười mê, từng ngụm rượu ngon vô cùng, chúng tôi thật vui và hạnh phúc. Tiếng cười của nàng chính là tình yêu mãnh liệt vô cùng, tôi say khướt. Thật táo bạo nàng ngồi vào lòng tôi ngửa cổ uống cạn ly, giọt rượu cuối trên môi nàng nóng rực, tôi nhắm mắt vùi trên ngấn cổ và trái tim nghiêng ngả của nàng.
Đêm cuối cùng, tôi cũng không biết tìm cách nào để rủ nàng về Khách sạn, mặc dù Yasaka nằm sát ngay biển. Chúng tôi ngồi với nhau im lặng, ý nghĩ trở về sắp xếp hành lý thật nghẹt thở. Bỗng nàng xoay lại đối diện và nắm tay tôi, thà vào đó vốc cát biển, rồi nàng nắm bàn tay tôi siết mạnh hơn, cát cứ thế mà tuôn ra từ những kẽ tay
( Tình yêu giữ như thế nào để không mất nhau )
Nàng hôn tôi, nước mắt ướt đẫm, rồi đứng dậy chạy đến chỗ lấy xe không quay lại nhìn tôi, mà cứ thế đi luôn, tôi làm gì bây giờ.Trở về phòng tôi quyết định viết thơ, thu xếp hành lý, trả phòng, gọi taxi đến nhà nàng
(Tình yêu của Anh sẽ cầu hôn và chờ em)
Quay lại Mỹ, tôi làm việc nhiều hơn, không chơi bời gì cả và lo lắng cho nàng đỡ cực nhọc.

Bốn năm sau, đúng vào ngày sinh nhật nàng, tôi gọi điện thoại và nhắc lại lời cầu hôn, giọng của nàng như sóng dữ
(Tình yêu là gì chứ, bây giờ chỉ là cầu hồn thôi, anh đừng gọi nữa)
tôi vất cái điện thoại bễ toang, chửi thề liên tục…
Cuộc sống cũng phải trôi qua, tôi lấy vợ và 2 năm sau ly dị.
Cùng năm ấy, biết nàng qua Mỹ, tôi nhìn biển mênh mông nỗi sầu. Mây vẫn bay…
Trải qua cơn đột quị, tôi chẳng muốn phiền tới ai, ở Nursing home trong thời gian chữa trị và phục hồi chức năng.
Khoảng sân trống để bệnh nhân ngồi phơi nắng, mỗi ngày tôi cố lê ra và vói nhìn mây bay (mây bay mãi) hai tay tôi chống mỏi nhừ trên cái nạng, mệt và buồn quá, tôi lại cố đi vào phòng.
Ai đó bỗng ôm chầm tôi, cả thân người tôi như đổ xuống mặt đất, tôi định thần lại, mắt tôi miệng tôi khô cứng nỗi nghẹn ngào.
Tôi nằm yên, trí nhớ trắng toát, nàng áp nụ cười trong lòng bàn tay tôi, khiến đau đớn vô cùng, mấy năm rồi nhỉ… nàng cũng không mấy thay đổi, chỉ già đi một chút. Nàng ân cần vò khăn nước ấm, dịu nhẹ lau mặt, lau tay, và lau cái thân thể buông bỏ của tôi.

Anh cố ăn thêm tí nhé, và mỗi ngày luyện tập sẽ chóng bình phục, nước em mua chai nhỏ anh uống cho tiện, cách một ngày em sẽ vào thăm anh, lần tới em gội đầu cho anh nhé, em nấu soup măng cua cho anh, thích không? Những cuốn sách anh cần em đã gởi mua, CD nhạc anh thích em để sẵn trong máy rồi…
(Tình yêu là hãy nhớ lời em dặn)
Viết xong người đàn bà vội vã chạy ra Parking, rẽ qua khoảng đất trống có hàng cây khô quắt lá…
Nàng mồi điếu thuốc, đứng giữa buổi chiều sẫm tối và nước mắt…

NÍU LẠI DÁNG CHIỀU XƯA

Con phố nhỏ cũng là con phố cũ
Có hàng cây thao thức đứng bao ngày
Chiều tương tư chút gió thời thiếu nữ
Len lén về yểu điệu lá vàng bay

Thuở mười tám, hai mươi giờ đâu mất
Chỉ còn mây lơ đễnh nhớ bên trời
Chỉ còn tôi bẽ bàng đau chất ngất
Nhớ cuộc tình bạc lạnh phủ phàng trôi

Tay non nớt níu đời trơn lối dốc
Ai bỏ đi để lại trắng mưa buồn
Đêm lơ ngơ thấy muôn nghìn cơn lốc
Đổ xô về cuồng nộ sóng đau thương

Áo xưa lệch mơ tìm trang cổ tích
Hương thuyền quyên run rẩy ghé môi chờ
Những ô cửa lạnh lùng đem khoá kín
Có lối nào gửi đến chút tình thơ?

Về phố cũ cũng là về phố nhỏ
Gió mồ côi hoài niệm tóc xuân thì
Trong xa lắc của vô vàn thương nhớ
Mộng mị còn bảng lảng níu nhau chi ?

Trần Văn Nghĩa

NGÀY XƯA ƠI!

Bướm hoa chờ ngoài cửa lớp
Chân xinh từng ngón thơm nồng
Tình anh giấu trong cặp táp
Tiểu thư dành để nhớ thương

Về chưa . Em ơi ! Về chưa ?
Mắt biếc còn xa vời vợi
Bên đây Sài Gòn anh đợi
Nửa đời đau đáu khôn nguôi

Vì ai cây sầu lá nhớ
Vì ai trăng khuyết-nguyệt tàn
Vì ai . Tiểu thư đừng hỏi
Anh buồn chi mấy chục năm ?

Tiểu thư cất bước theo chồng
Bỏ quên mối tình con gái
Bỏ quên nụ hôn ngàyấy
Môi hồng ngập dấu răng xưa

Về chưa . Em ơi ! Về chưa ?
Tay ngà gối đầu anh ngủ
À ơ … ngọt ngào lời ru
Tròn đầy giấc mơ hạnh phúc

Linh Phương

Trương Chi Mô Kiều Mỵ Nương

Lưu Thy

garden-2-shijun-munns

TRƯƠNG CHI MÔ

Đúng 20 năm sau, kể từ lúc cửa hàng nước mắm của nhà họ Trương khai trương khánh thành, thì ngoài tiếng đàn tiếng hát của Trương phu nhân giờ mới có thêm tiếng con nít oe oe trong nhà. Hai vợ chồng nhà họ Trương mừng còn hơn là đào được vàng. Bao nhiêu năm cầu Trời khấn Phật, chùa chiền am miễu nào cũng ghé thắp nhang cầu khẩn, giờ mới được ơn trên cúi xuống.

Trương Chi Mô ra đời cũng là lúc công việc làm ăn của nhà họ Trương bắt đầu xuống dốc.

Ông trời oái oăm thay! Cho cái này lại lấy lại cái kia. Cái may vừa vào không được bao lâu thì bao nhiêu xui xẻo ào ào ập tới. Trương Ông bị kẻ gian phục kích ám hại trên đường chuyên chở lô hàng nước mắm từ Phan Thiết trở về. Đám hầu cận cố gắng lắm mới mở được con đường máu mà đưa xác ông về nhà. Vừa trông thấy gương mặt máu me bê bết của ông chồng, Trương Bà lăn ra bất tỉnh nhân sự, rồi từ đó về sau, người như ngây như dại, miệng lẩm bẩm tay huơ huơ như thầy phù thủy hô khẩu quyết vẽ bùa.

Trương Chi Mô năm lên 17 tuổi là hai bàn tay đã hoàn toàn trắng toát Tiếp tục đọc

BẾN SƯƠNG MÙ – ĐỢI CHỜ

Bến sương mù

Chỉ có sương và sương thế thôi
Bến xa như lẫn với mây trời
Phà đưa ta trở về bên ấy
Một bóng trăng chìm giữa nước trôi.

Đợi chờ

Có chiếc thuyền nằm im trong tủ kiếng
Buồm giương cao chờ đợi buổi ra khơi
Giấc mơ đó xa vời như cổ tích
Nên đêm ngày thương nhớ biển không nguôi.

Hạc Thành Hoa

NHƯ KHÓI SƯƠNG BAY

Có phải mưa về trong đêm nay?
Cho tim ta chạm nỗi nhớ đầy
Người xưa bỗng đến không hò hẹn…
Thấp thoáng trong làn khói thuốc bay

Người như sương khói làm sao giữ?
Thoắt đến… thoắt đi biết đâu ngờ!
Dẫu đã một thời ta đắm đuối
Yêu người như một gã điên mê

Người như sương khói làm sao níu?
Ta cứ ôm hoài một đời không
Chân lê bước mỏi, hồn xô bóng
Ta tìm em lãng đãng… muôn trùng

Có phải mưa về trong đêm nay?
Cho ta ướt lạnh trái tim gầy
Người xưa hun hút ta cứ ngỡ
Áo trắng hay là sương khói bay?

Nguyễn Hải Thảo

Bóng chữ

Trần Huy Minh Phương

raining

1.

Thì ra tôi vẫn luôn nhớ đến anh. Nhớ một con người có nhịp sống hằng thường cõng chữ, vật chữ vào lúc không giờ.

Tôi nghe ở cơ quan, người ta bàn về cách làm việc của anh. Kể tốt cũng nhiều mà xấu cũng không ít. Tôi mặc, hễ ở bên anh được bình yên, được vỗ về che chở bởi đôi tay săn chắc của anh là tôi cảm như hạnh phúc.

Tôi là một cô gái dễ xúc cảm, nhưng thường nhìn đời bằng con mắt của một người luôn tỉnh táo trước mọi biến động của vật giá thị trường. Còn anh, ngoài văn – thơ ra thì chẳng việc gì làm ra trò cả. Có lẽ, tôi yêu anh cũng bởi tấm lòng chân thành, dứt khoát của anh. Anh là người của mọi người, tôi không có quyền khen hay chê, mà chỉ có thể làm cái thiên chức nơi người phụ nữ là sưởi ấm trái tim anh và khơi thêm mạch nguồn sáng tạo bất tận của những lúc bóng chữ chập chờn theo anh chấp chới. Bạn đã từng có người yêu là nhà thơ chưa? Sướng ư? Có đấy! Khổ ư? Gậm nhấm suốt một thời hò hẹn Tiếp tục đọc