ĐẠO LONG, EM CÓ BAO GIỜ

Tặng Vân Nga

Em có bao giờ nhớ đến ta
Niềm riêng xin gửi lại quê nhà
Nhớ mưa ngày hạ mưa chiều tối
Gió thật hững hờ đến xót xa

Em có bao giờ biết đứng trông
Ngẩn ngơ theo lớp nắng mai hồng
Nhìn mây rồi nhớ mây đồng nội
Và khóc vô cùng như nước sông

Đã một lần mơ vạn lúc thương
Hồn nhau mấy nỗi cũng vô thường
Bỗng dưng tha thiết trong ngày tháng
Nên lúc xa thôi rất dễ buồn

Em có bao giờ hiểu đến ta
Âm thầm thương nhớ thật thiết tha
Đã yêu từ đó đêm hôm đó
Và đợi mùa mưa mưa thật thà

Một thoáng em ơi đã vạn sầu
Bởi buồn lãng mạn dễ thâm sâu
Ngàn năm mộng chẻ đôi hồn trí
Lá cỏ vô cùng thật nhớ nhau

Em có bao giờ biết đến không
Ta đi nhớ cũng xót xa lòng
Tương tư nào đã đầy thân thể
Yêu mến vô cùng em Đạo Long

NGỌC THUỲ KHANH

(Bài thơ này được đăng trên tuần báo Tuổi Ngọc năm 1971)

Thân gửi Tuongtri.com!

Duy Nguyên, bạn tôi ở SG vừa phôtô gửi về một số bài thơ của tôi đã đăng ở Tuổi Ngọc vào năm 1971 mà bạn tìm được. Thật tình cờ, trong trang thơ lúc đó, ngoài một số bài thơ ngắn của tôi, còn có bài thơ “Đạo Long, em có bao giờ” của nhà thơ Ngọc Thuỳ Khanh quê ở Phan Rang. Người anh mà tôi quen sau năm 80 và đã mất cách đây vừa tròn 5 năm.

Đề nhớ về anh, nhà thơ từng có bài đăng trên Tuổi Ngọc ngày xưa. Tôi gửi đến bài thơ trên nhờ Tuongtri đăng lại với sơ lược về tiểu sử của anh:

Nhà thơ Ngọc Thuỳ Khanh sinh năm 1945 tại Phan Rang, Ninh Thuận. Trước 75, anh tốt nghiệp trường Võ Bị Đà Lạt, làm văn nghệ cùng thời vời các anh Tô Đình Sự và Trần Mị Huyền (đã mất), Trần Huyền Thoại, Chu Trầm Nguyên Minh…. Có thơ đăng trên các báo lúc đó, trong đó có Tuổi Ngọc. Sau năm 75, anh làm công nhân và có thơ đăng trên VN NT và một số tờ báo khác. Năm 2002, có xuất bản tập thơ “Chỉ hai mùa ở đó”. Anh mất vì bệnh vào ngày 04/3/2008 tại Phan Rang.

Trần Văn Nghĩa

TÂM TRẠNG

Ta vẫn như mọi ngày
Đi về riêng một bóng
Qua sông,thầm nhớ sóng
Về nhà , nhớ cô đơn
Ta vẫn như con đường
Lên núi, xuống vực sâu
Lúc đã hết chiêm bao
Nhìn lại mình thất vọng!
Ta vẫn như giấy mỏng
Chín giữa rừng hoang vu
Tay khoác vào sương mù
Tìm ra không ánh nắng!
Ta cũng như dĩ vãng
Còn đọng lại hôm nay….

NGUYỄN NHƯ MÂY

chữ ngược

du nga  ɐbu np

chunguocdn

1.
Cuối năm, Du ghé bác Dõng, kỉnh quà tết. Bác là bạn vong niên, Du tuổi nhỏ cỡ hàng cháu, được bác yêu xưng em.

Lâu nay vẫn thích cái phòng khách bé bé nhà bác. Trần xanh dương, vách phía đỏ phía vàng, nền gạch trắng, bộ ghế bọc simili đen. Trên bức vách đỏ một phía treo bộ tranh tứ bình bốn cô thiếu nữ, một phía kệ gỗ đen chưng các đồ nho nhỏ kiêm bàn thờ gia tiên nội ngoại, cũng đủ lư hương chân đèn bằng đồng xinh xẻo. Trên bức vách vàng, treo một chữ Phúc thếp vàng nền giấy đỏ khung đen. Ngày tết, căn phòng càng trang trọng với hoa tươi, mâm ngũ quả, khói nhang thơm phức mùi trầm.

Lâu nay, Du cũng ngứa tay học thư pháp. Hết thư pháp chữ Việt, giờ chuyển qua thư pháp chữ Nho. Cũng võ vẻ dăm chữ lận túi để rồng bay phượng múa: chữ Tâm, chữ Phúc, chữ Lộc, chữ Thọ, chữ Nhẫn, chữ Đức, chữ Tài… Người ta cũng chỉ xin ngần ấy chữ mà thôi! Mới học được chữ Tửu, xuân này hí hoáy tặng bạn bè thân hữu chơi!

Trong khi bác Dõng loay hoay lấy nước, Du thấy trên quả dưa hấu của mâm ngũ quả có dán một chữ Nho là lạ. Nhìn kỹ thì hóa ra là chữ Phúc dán ngược. Sao thế nhỉ? Chắc là mấy đứa cháu trong nhà dán nhầm!

Hai “anh em” chuyện vãn một hồi, quay ra chuyện chữ nghĩa.

2.
À cái chữ trên quả dưa là anh dán đấy! Không phải các cháu dán nhầm đâu. Đây là tục của người Hoa, đến tết, họ dán chữ Phúc ngược. Phúc ngược là Phúc đảo, đồng âm với Phúc đáo – Phúc đến nhà. Ý là mong ngày đầu năm, phúc đến nhà mình Tiếp tục đọc

MẤY NHỊP CẦU TRE

Mười năm trở lại thăm làng cũ
Gặp lại chiều mưa ướt bờ cau
Con chích choè đâu không hót nữa
Mưa bây giờ chẳng thể mưa ngâu

Anh vịn cầu tre theo lối nhỏ
Mười năm cô bạn đã thay lòng
Bơ vơ hương rụng sân cau nhỏ
Lạc loài giọt mái chảy ra sông

Có những chiều mưa buồn viễn xứ
Nhớ em, nhớ má, nhớ bờ cau
Nhớ ngôi trường nhỏ ngày hai buổi
Ngày xưa lắt lẻo mấy nhịp cầu

Mười năm trở lại thăm làng cũ
Em xa khói bếp lạc chiều mơ
Con chích choè xưa giờ trốn lạnh
Cầu ơi còn mấy nhịp đợi chờ?

BÙI DIỆP

TRỊNH KINH

Những ca từ xuyên qua đạn bom
Qua mất mát đau thương khốn cùng tuyệt vọng
Qua hành trình cô đơn qua ruổi rong thân phận
Xâu chuỗi thành tràng hạt Trịnh Công Sơn.

Những lời kinh chép thuần ngôn ngữ Mẹ
Dù hiểu hay chưa hiểu hết mặc tình
Chỉ biết tôi hát anh và cõi lòng vơi nhẹ
Qua biển ngày bội thực thức hiện sinh.

Nguyên Vi
01/IV/2008

Mang nợ

Tạ Chí Thân

shipwreck-tubbataha-henry_18508_600x450

Ông A có giúp đỡ ông B vài điều không gì quan trọng  lắm, vậy mà ông A lúc nào cũng  kể công lúc gặp gỡ giữa hai người hoặc trong đám đông tiệc tùng  họp bạn. Dù vậy ông B vẫn luôn im lặng mà cười… cứ như vậy kéo dài hơn mười năm ông A vẫn còn cứ muốn kể lể hoài không thôi.

Một bữa, trong cuộc tiệc khá đông người… Ông A đứng lên nói (vẫn như những gì ông A thường nói trước mặt, hoặc sau lưng ông B):

“Tôi đã từng giúp thằng B từ những ngày nó còn khố rách áo ôm!”

“Không có tôi, thằng B chỉ bốc tro mò trấu”…

Ông B từ từ đứng lên:

“Thưa ông A!”

Mọi người trong bàn tiệc đều im lặng, trố mắt nhìn và lắng nghe thử ông B sẽ nói gì? (vì bình thường… hơn mười năm nay ông B chỉ im lặng và cười)

Ông B rót ly rượu đưa ông A và nói:

“Thưa ông A, xin cảm ơn những gì ông đã giúp tôi… ơn này xin ông qui ra tiền tui sẽ trả lại ông, để ông khỏi bận tâm nhắc đi nhắc lại hơn mười năm qua!”

Mọi người đều chưng hửng!

Tái bút: Ông B ơi! Cái nợ không gì to lớn lắm của ông mà ông A cứ nhắc đi nhắc lại hơn mười năm qua, cũng đáng bực mình lắm đấy, nhưng so với cái nợ mà chúng tôi không bao giờ muốn mang mà vẫn phải nghe nhắc đến trên TV, báo chí, nhan nhản ngoài đường… hơn nửa thế kỷ nay ! Vậy ai buồn hơn ai?

Tạ Chí Thân

THỬ

Thử yêu anh
một chút thôi
Cam đoan em sẽ
suốt đời ngẩn ngơ
Chỉ đọc thử
chục bài thơ
Bảo đảm khi ngủ
em mơ thấy liền
Trái tim nằm cạnh
trái tim
Còn anh nằm cạnh bên em
mỗi ngày
Thử bàn tay
nắm bàn tay
Nhất định em sẽ
dài dài không buông
Thử nhắm mắt
để anh hôn
Đôi bờ môi chạm
phách hồn cũng xiêu
Thử đưa chân
khe khẽ khều
Sáng mai cuốn gói
em liều theo anh
Thử đốt cháy
ngọn lửa tình
Mới hay trong ngực
có hình bóng nhau

Linh Phương

CÁI CỐI XAY

Đinh Tấn Khương

The Old Mill 0

Người miềnTrung gọi là cái “cối xay”, có nơi thì gọi đó là cái “cối nghiền”.

Cho dù gọi là cối xay hay là cối nghiền thì cũng chẳng có gì thay đổi về  chức năng của nó. Nếu cho nguồn phẩm gì vào thì thành phẩm của nó cũng chẳng thay đổi, có khác chăng chỉ là sự đổi khác về mặt vật lý mà thôi.

Nếu bỏ gạo vào thì thành phẩm sẽ là bột gạo, nếu bỏ bắp hay đậu xanh vào thì thành phẩm cũng phải là bột bắp hay là bột đậu xanh, vậy thôi!

Trong mấy năm gần đây, y đức của bác sĩ và nhân viên y tế thường được đề cập trên các mặt báo cũng như được nhắc nhở bởi nhiều quan chức nhà nước & ngành y tế.

Xin ghi lại những cái tựa và trích dẫn vài đoạn của các bản tin hay là những bài viết được đăng trên hai tờ báo mạng đang “ăn khách” nhất hiện nay tại Việt Nam, qua đó, quý vị có thể hình dung được y đức của bác sĩ và nhân viên y tế trong thời kỳ “kinh tế thị trường định hướng XHCN” đã và đang “xuống cấp” như thế nào!

Nếu có thì giờ thì xin mời quý vị hãy thử vào hai trang mạng nầy, đọc hết các bài viết thì sẽ rõ vấn đề thêm hơn Tiếp tục đọc

H’May

H’May H’May
tình em còn đó
lòng anh biển trời
trái núi quả đồi
nhớ nhau vòi vọi

đường lên dốc thấp
hái trái trăng rằm
đốt lửa ta nằm
ta cười ta khóc

lối xuống truông hoang
có con bướm đỏ
có con chim vàng
mím môi mắc cỡ

rượu cần chưa ủ
bắp non chưa lùi
rựa trành trong gùi
theo em về huyệt

đoạn  trường ai hay
ơi hỡi H’May
ngọn giáo anh mài
cào sướt tim anh.

Trần Anh