Cuối Năm Đi Thăm Bạn

 

Lâu lắm mới đi thăm bè bạn
Người còn thưa thớt, mất nhiều ghê!
Ngày đi ai cũng ôm lời hẹn
“Nhất định ra đi có trở về!”.

Trở về là chết!  Cảm ơn Chúa!
Trở về là bay theo khói nhang!
Có người bỏ đạo theo đạo mới
Chờ gặp…mà thôi tiệc đã tàn!

Bữa tiệc khi đông, đứng chật phòng
Bây giờ thưa thớt…thấy như không
Cũng nâng ly chúc ba-ngày-Tết
Cũng nói vu vơ…để cạn lòng!

*

Bè bạn còn nhau khi nắm áo
khi cầm tay vuốt đường gân tay
Không tin có lúc mà thưa thớt
Buồn chớ, Trời cho lứa tuổi này…

Trần Vấn Lệ

Mừng Năm Mới,

Dẫu phân vân sẽ mừng năm mới thôi
Theo thời gian dấu cuồng lưu năm tháng
Bước lên xe tưởng đâu điều đơn giản
Mà lòng tôi dao động lại ngổn ngang

Sợ thâm tình lạ lẫm giữa phố xuân
Đôi mắt xốn dõi phương nào bụi đỏ
Con đường xanh nguyên đôi tà áo nhỏ
Buổi nào xa xao xuyến bước theo sau

Ai chỉ hộ ngã ba nào…tọa độ…
Điểm đứng thập niên…bảy mươi…
Ai mách bảo cứ xuôi về quốc lộ
Con đường qua góc phố với tên người

Cảnh cũ thiếu người rồi cũng quạnh hiu
Chỉ cơn gió thổi ngập ngừng quanh quẩn
Bóng núi cô đơn dáng rừng khuất lẩn
Lối xưa nền cũ phai dấu tên đường

Hạt bụi nào mà cay mắt muôn phương
Đất rêu phong đá núi đồi thiên cổ
Đâu những cố nhân nhớ người năm cũ
Con đường nào dẫn tới quen xưa

Để chốn về còn ngây ngất tiết xuân
Hương gió sớm tĩnh con đường viễn thám
Ngỡ sương rừng dấu mùi hương con gái
Sẽ chỡ đầy mỗi độ chuyến xe qua

Nguyên sinh nào còn lại giữa bao la
Mà lòng tôi giữ chút tình lãng mạn
Nhớ áo bay giữa buổi nào hoa mộng
Cơn gió nào nhè nhẹ trinh hương

Về nhặt lượm dấu cũ buổi quân trường
Xin lại em với lời hò hẹn
Chiếc ghế ngồi âm nhạc du dương
Xin lại nghe đôi ba bài tiền chiến

Trăng về núi đã bao mùa ẩn hiện
Rừng nguyên xưa có gặp giữa đại ngàn
Chuyện quê hương đã có lần lỗi hẹn
Cắc cớ nào cho hết phép Nha Trang

Về đây còn tiềm ẩn chuyện chia tan
Quanh phố cũ có lạc loài năm tháng
Con phố biển ngó trong chiều tắt nắng
Bãi thùy dương một thuở đã bồi hồi

Nơi khí hùng đã vuột mất đánh rơi
Khói quyện trầm quanh đây Trung Nghĩa Đài
Vũ Đình Trường tiếng gươm nghiêm Đại lễ
Hào khí đã đành… lời thệ mộng trai..

Và mùa xuân vẫn diệu vợi tha phương
Tiếng suối reo hay tiếng thở đêm sương
Nghe như thể thanh âm buông hoài cổ
Tiếng tháp Chàm trầm mặc với cố hương

Về đây ngồi ru tiếng mộng hoa xuân
Tà huy bay chập chờn soi đáy cốc
Hồn Vọng phu cứ muôn đời cô độc
Giữa mây ngàn nghe lệ đã sa mưa

Về đây ngồi nghe âm vọng Diễm xưa
Nơi góc quán chút vui buồn đời lính
Nha Trang ơi! bốn giờ là khoảnh khắc
Còn chút gì gợi nhớ phút giao mùa

Về đây ngồi hãy đợi đến giao thừa
Chào năm mới lời tình sâu nghĩa nặng
Miếng mức gừng còn cay lòng muối mặn
Mùa Tân Niên thêm rực rỡ nỗi niềm..

Năm này, năm nữa…bao lâu rồi nhỉ !
Cố hương ơi , mùa xuân trôi tha phương !?

Hoa Nguyên

LẤY CHỒNG XỨ HUẾ

 

1.Quen Khanh đã ba năm, tôi không hề biết anh là người Huế. Anh nói tiếng Nam ngọt xớt. Những danh từ rất Nam bộ như “hưỡn”, “xí xọn”… anh đều hiểu rõ và đôi khi còn áp dụng vào những câu chuyện khôi hài rất có duyên. Cho đến khi tình cảm hai đứa chín muồi, Khanh ngõ ý:
-Ba me anh muốn biết mặt em.
Tôi theo Khanh về nhàtrong tâm trạng vô cùng hồi hộp. Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng tôi vẫn cảm thấy bối rối, chân tay thừa thải trước tia nhìn vừa dịu dàng vừa soi mói của mẹ Khanh. Đó là người phụ nữ ngoài năm mươi, gương mặt tròn trịa, nước da trắng mịn phảng phất vài nếp nhăn nơi đuôi mắt. Tóc bà nhuộm màu nâu đen, được bới cao, cài trâm đồi mồi trông rất quí phái. Bà trang điểm nhẹ nhàng, một chút phấn hồng và môi son màu nhạt.
-Thưa mẹ, đây là Kiều Tiên, bạn gái của con.
Nụ cười của bà thật tươi:
-Kiều Tiên à? Cái tên dễ thương hí. Ngồi chơi đi cháu. Chờ bác một chút.
Bà đứng dậy đi vào trong, để lại tôi ngơ ngác sau khi nghe một loạt âm thanh líu lo như chim hót. Khanh nheo mắt:
-Sao? Không hiểu à? Anh đã nói rồi, gia đình anh người Huế, vậy mà không tin. Em có phải là chắt nội của Tào Tháo không đó?
Mẹ Khanh ra, trên tay bưng một cái dĩa hình bầu dục tráng men xanh. Bà đến gần tôi, đặt dĩa lên bàn:
-Ăn đông sương với bác cho vui.
Đông sương? Không phải. Đó là những miếng thạch dày khoảng hai phân, được cắt thành từng miếng hình thoi bằng ba ngón tay. Rải rác giữa lớp thạch trong suốt là những khối vuông nhỏ màu trắng, đen, nâu, cam và xanh lá cây.
Mẹ Khanh nhìn tôi chăm chú. Hình như bà đang nghĩ, con nhỏ này câm chắc? Và tôi cũng nghĩ, Kiều Tiên, hãy nói một câu gì đi chứ.
-Cháu cám ơn. Ô, thạch của bác làm đẹp quá.
Mẹ Khanh vui vẻ:
-Người Huế gọi thạch là đông sương cháu à. Cháu ăn đi, đừng sợ, bác không dùng màu thực phẩm mô –rồi bà lấy tăm ghim miếng thạch lên săm soi –cháu coi màu nì, màu trắng là sữa, đen là cà phê, nâu là cà phê sữa, lục là nước lá dứa, còn màu gạch là nước cà rốt.
Màu “gạch” là màu “cam”! Tôi lại học được một từ đặc trưng của Huế. Miếng thạch ngọt thanh tan trên đầu lưỡi, thấm vào lòng tôi những cảm giác dịu êm.
Cổng nhà Khanh bỗng mở toang. Một người đàn ông trung niên,giống Khanh như tạc phóng xe máy vào. Ông đứng trước thềm, tươi cười nhìn mẹ Khanh rồi chỉ tay vào giỏ xe: một chậu hoa dâm bụt vừa nở hai nụ hàm tiếu màu vàng. Mẹ Khanh đến gần, ngắm nghía:
-Mình mới mua hả? Ôi bông cẩn vàng, đẹp thiệt đó.
Tôi tròn mắt. Khanh ghé vào tai tôi:
-Người Huế gọi “Hoa dâm bụt” là “bông cẩn”.
Ba Khanh bước vào phòng khách, mẹ Khanh theo sau bảo Khanh:
-Con bưng chậu hoa xuống rồi đi cất xe cho ba.
Tôi đứng dậy, vòng tay:
-Cháu chào bác ạ.
-Cháu là bạn gái của Khanh phải không? Bác gái nói cho bác biết rồi.
Ba Khanh ngồi đối diện tôi, hỏi han ân cần. Giọng ông ấm áp, tuy âm sắc hơi nặng, có nhiều từ tôi không hiểu rõ, chỉ lờ mờ đoán ra. Nhưng ánh mắt ấy, cử chỉ ấy đã nói lên một tình cảm chân thành.

2.Tôi nhận lời cầu hôn của Khanh, mặc cho những lời bàn ra tán vào của đám bạn. Thật ra cũng vì thương tôi, nên chúng nó mới đề cao cảnh giác nhiệt tình như thế. Nào là: “Công dung ngôn hạnh mày có được bao nhiêu mà dám uống thuốc liều hở?”, “Làm dâu người Huế khó lắm, mày chịu được sao?”, “Chúng tao khuyên mày nên đi học vài khoá nấu ăn, làm bánh mới đủ sức đối phó.”…
Tôi bịt hai tai, hét:
-Chúng mày có im hết đi không? Tình yêu của Khanh đã cho ta đầy đủ mười thành công lực.
Nói thì oai lắm, nhưng lòng tôi cũng hơi run khi nghe ba Khanh bảo:
-Đám cưới xong, Khanh nên đưa Kiều Tiên về Huế thăm mệ và mấy O. Xa xôi quá, không ai vào chung vui cùng hai con được. Ba nghĩ là họ rất mong thấy mặt con dâu của ba.
Tôi lạicàng run. Cái gì “mệ”, cái gì “O”?
Khanh lại “phụ đề Việt ngữ”:
-Mệ là… bà nội của anh đó. Còn O là hai người em gái của ba.
-Như vậy “O” có nghĩa là “cô” phải không anh?
-Đúng. Cho em 10 điểm. Còn “mệ”?
-Mệ là… bà nội chớ gì.
-Mệ là bà thôi. Mệ nội, mệ ngoại, là bà nội, bà ngoại.
-Sao hồi nãy anh nói mệ là bà nội? Tiền hậu bất nhất, cho anh zéro điểm là vừa.
-OK, anh chịu thua em 1 – 0 đó, bây giờ nghe anh nói tiếp nè.
-Bộ anh muốn em loạn thần kinh hả?
Khanh dỗ dành:
-Nếu em không chịu cho anh truyền thêm nội công thì làm sao ứng phó với bà con nội ngoại của anh ngoài Huế chứ.
Có lý. Mặc dù tôi chưa quen nghe giọng Huế, nhưng nếu tôi hiểu được những từ người Huế thường dùng, thì sự đồng cảm giữa tôi và “giang sơn nhà chồng” sẽ dễ dàng hơn. Tôi lấy tờ giấy và cây bút:
-Được rồi, anh nói đi. Em sẽ ghi và học thuộc lòng.
Khanh phấn chấn ra mặt:
-Em ngoan quá –rồi tằng hắng –Anh bắt đầu nè. Người Huế từ “mô” là “đâu”, ví dụ “anh đi mô?” có nghĩa là “anh đi đâu?”, “bên ni” là “bên này”, “bên nớ” là “bên kia”, “răng” là “sao”, “rứa” là “thế”, “kiệt” là “hẻm”, “tra” là “già”, “ăn kỵ” là “ăn giỗ”…
Đầu óc tôi lùng bùng, tay chân tôi quờ quạng. Khanh đặt câu hỏi:
-Đố em, “ôn” là gì?”
Tôi xếp giấy lại, thở phào:
-Anh hết vốn rồi hả? Đố như anh, con nít cũng biết. Ôn là ôn tập chớ gì.
Khanh kí vào đầu tôi:
-Cho em xuống học lớp Lá là vừa. “Ôn” là “Ông”. Gặp các ông già, người ta thường “Thưa ôn”, cũng như đối với các bà lão, người ta thường “thưa mệ”…
Khanh tiếp tục đưa tôi vào mê hồn trận:
-À, anh nhắc em điều này, nếu thấy một người đàn ông được gọi là “Mệ” thì em cũng đừng ngạc nhiên, vì đó là những người trong hoàng tộc…
Tôi hét lên:
-Cái gì? Ôi em bị tẩu hoả nhập ma rồi.

3. “Giang sơn nhà chồng” của tôi toạ lạc giữa một khoảng vườn xanh tốt trong thành nội, gồm ba căn nhà trệt lợp ngói rộng rãi, ngăn cách nhau bởi các dãy hàng rào bằng cây thấp, lá nhỏ, quấn quít những sợi dây leo màu vàng. Khanh nói:
-Bà nội anh rất thích chăm sóc vườn tược. Hàng rào chè tàu này còn già hơn tuổi của anh nữa đó, còn kia là những dây tơ hồng. Em thấy có đẹp không? Ngày trước, nhà anh chỉ có một căn thôi, sau này hai O lập gia đình, bà nội mới xây thêm hai căn nữa, của hồi môn ấy mà.
Có tiếng reo:
-Khanh, cháu Khanh đó phải không?
Một phụ nữ khoảng trên dưới năm mươi, mặc quần tây nâu, áo hoa sặc sỡ, từ căn nhà bên phải chạy ra. Tóc bà uốn cao, nước da trắng, miệng cười có má lúm đồng tiền.
-Đây là O Hương của anh.
-Cháu chào… O ạ.
O Hương tiến đến gần, vuốt má tôi:
-Vợ thằng Khanh đây hả. Chà, hai đứa xứng đôi lắm đó nghe –rồi bà kéo tay tôi và Khanh về phía căn nhà giữa –Mạ ơi, vợ chồng Khanh về tới rồi nì.
Khanh nhìn sang căn nhà bên trái cửa khoá ngoài. O Hương nói:
-O dượng Hoà về làng ăn kỵ rồi. Chắc là mai mới lên.
Nãy giờ tôi cố ý lắng nghe. Eureka, tôi đã nhớ. “Ăn kỵ” là “ăn giỗ”, còn “mạ”? Chắc là “mẹ” rồi. Xem ra tiếng Huế đâu có khó gì, khỏi cần Khanh làm thông dịch.
Bà nội của Khanh rất đẹp lão. Mái tóc bà bạc phơ, gương mặt hồng hào, phúc hậu. Bà đang ngồi trên chiếc ghế mây cạnh ngưỡng cửa, miệng cười móm mém, âu yếm nhìn Khanh đi bên tôi.
-Chúng cháu chào mệ.
Bà gật đầu rồi đưa tay níu lấy vai Khanh:
-Đỡ mệ vô nhà.
Bà nhỏ bé trong vòng tay Khanh, bước chân bà khập khiểng. Khanh lo lắng:
-Mệ, mệ bị sao vậy?
O Hương đỡ lời:
-Hôm qua mệ ra vườn tưới cây, mệ bị bổ.
-Im đi, tau bớt rồi –bà nhìn O Hương từ đầu đến chân –mi bận cái áo chi mà loè loẹt rứa? Tra rồi, gần làm mụ gia rồi, còn bày đặt diện.
Tôi nói nhỏ với Khanh:
-Em hiểu từ “tra” rồi, nhưng “bổ”là gì? Còn “mụ gia”?
-“Bổ” là “té”, còn “mụ gia” là “mẹ vợ” hoặc “mẹ chồng”. Xứ Huế anh có câu: “Thương chồng mà khóc mụ gia, chớ tui với mụ chẳng bà con chi.”
Tôi che miệng cười. Bà nội Khanh ngồi trên sập gụ, vẫy Khanh và tôi lại gần. Bà vuốt tóc tôi:
-Mệ có coi bóng đám cưới, trông cháu đẹp hơn trong bóng nhiều. Biết hai cháu sắp ra thăm mệ, đêm mô mệ cũng nằm chộ.
Khanh thông dịch ngay:
-“Bóng” là “hình”…
Tôi ngắt lời:
-Còn “nằm chộ” là “nằm mơ”, đúng không?
-Very good, em thông minh thật đấy.
Bà nội Khanh có vẻ thích tôi. Bà kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện, từ chuyện làng xóm, đến chuyện những người trong họ tộc, chuyện gia đình Khanh… giọng bà nhẹ nhàng, thân ái. Vì đã ôn tập trước, nên những từ rặt Huế như răng, mô, tê, rứa… tôi hiểu dễ dàng. Và càng lúc, tôi càng thấy gần gũi bà, thương yêu bà hơn.
-Cháu biết không? Chồng của cháu rất thích ăn chè thịt quay.
Chè thịt quay là gì? Tôi nhìn quanh tìm Khanh. Nhưng thôi, khỏi cần thắc mắc, chẳng qua cũng chỉ là món chè bình thường, cứ ăn vào là biết ngay thôi mà. Bà gọi:
-Hương ơi, lấy cà mèn đi mua chè thịt quay cho các cháu ăn đi con.
O Hương bảo Khanh:
-Cháu qua nhà dắt dùm chiếc xe ra cho O.
-Để cháu chở O đi.
Khanh đến bên tôi:
-Em ở nhà với mệ được không?
Tôi vênh mặt:
-Anh khỏi lo. Mệ nói gì em cũng hiểu hết.
*
Tôi đi thơ thẩn trong vườn. Nắng chiều dìu dịu, gió chiều êm ái. Lòng tôi rộn vui theo tiếng chim hót chuyền cành. Hình như bà nội gọi:
-Vợ thằng Khanh mô rồi?
Tôi hấp tấp chạy vào:
-Mệ sai cháu gì ạ?
-Cháu ra ngoài “cươi” lấy cái “chủi”, “xuốt” dùm mệ cái “dà”.
-!!!
Lần này thì tôi thua thật. Khanh ơi, mau về cứu em.

Thùy An

YÊU ĐẦU BUỔI ĐÔNG

 

có con gió ghé thầm thì
anh nhờ gửi nụ hôn mi ngoan hiền
gửi ngày mới sắc hồn nhiên
nhẹ nhàng em với bình yên mây trời

bình yên xanh lá cây đời
ngả lên vai nhé dựa vời vợi anh
sâu em êm giấc quẩn quanh
trong chăn anh ấm mộng lành thiu thiu

mộng rằng em đã quá yêu
nhớ anh vì thế cũng nhiều hơn xưa
nhớ luôn miệng nói chưa chưa
chưa bao giờ đủ dẫu vừa bên nhau

không như mưa nắng đến mau
và khi đi chẳng làm đau đớn tình
mõ chuông một cặp bóng hình
thiết tha em tụng kinh mình anh nha
tụng long lanh hạt tròn sa
xuống rồi kìa vạt ối a đôi sầu
áo từng hôm ấy ướt màu
chớm đông thốt tiếng yêu đầu tiên khi

có con gió ghé thầm thì
anh nhờ gửi nụ hôn mi ngoan hiền… .

Phạm Hiền Mây

Tôi Lên Núi Dạo Chơi

 

Tôi lên núi dạo chơi nghe chim rừng lảnh lót…

Tôi lắng nghe tiếng hót quên rằng mình đi chơi…

Tiếng chim hót hay cười…nhớ mắt ngời ai quá!

Ai đứng trong chòm lá áo dài lụa phất phơ…

Ai đẹp như bài thơ tôi sắp làm cho bậu?

Ai mà chút xâu xấu tôi đâu lòng nhớ thương?

Rừng hay một khu vườn Eva kìa, nũng nịu…

Ai vót mây làm kiệu?  Adam có phải không?

Thuở xưa xa mênh mông…có màu hồng trái cấm

Có hai người cùng cắn rách bươm một tờ Kinh…

Chim hót trong rừng xanh…bao quanh chòm núi đỏ

Tất cả những chú thỏ chớp mắt và bâng khuâng…

*

Tôi dạo núi mùa Xuân thấy Dran bát ngát

Nhớ từng nghe ai hát Tình Xa Ôi Tình Xa…

Một năm đã trôi qua…Nhiều năm đã trôi qua…

Đà Lạt tôi thương nhớ như mối tình trăm năm!

Tôi nói từ xa xăm tôi thương quê nhà lắm

Màu Xuân tình thắm đậm tà áo dài ai xưa…

Tiếng chim hay tiếng hò?  Hò ơi mô nữa Huế?

Trời sa mưa dòng lệ con suối chảy kìa em!

Trần Vấn Lệ

đường trần      

                 …  đường trần đâu có gì  ( TCS)

 

những sớm mai buồn thức dậy
chợt nhìn tóc bạc trong gương
liêu xiêu một trời tê tái
dập dìu trôi những mù sương

hóa ra cõi trần mê ảo
trăm năm thoáng chốc phận người
nửa đời mù thân cơm áo
nửa đời còn lại phù hư

tỉnh mê mây trời bay mãi
gió giông phủ kín kiếp nầy
đường trần đôi khi nhìn lại
đã tràn một kiếp cỏ cây

có khi tưởng hình là bóng
phù du mà ngỡ muôn trùng
hay ra cuối đời vỡ mộng
bọt bèo đã ngút mê cung

cố tin nẻo về xanh cỏ
hoa thơm hồng nụ xuân thì
hay đâu trầm luân bụi gió
kiếp người bội bạc mê si

bên kia dốc đời hoạn nạn
vô tình níu giọt sương mai
đôi lần về khuya uống cạn
chén sầu héo úa tàn phai

đường trần chân đi mê mải
buông tay hết một kiếp người
đâu như có người đứng đợi
bên mồ nhang khói cùng tôi …

nguyễn minh phúc

CÓ MỘT MÙA HOA CẢI

 

 

Ngày về qua bến sông
Rợp vàng mùa hoa cải
Sóng mang theo nỗi lòng
Triền đê chiều tê tái.

Mẹ có còn ngồi trông
Con đành xa ngàn dặm
Cây mai già trổ bông
Thèm đưa tay mẹ nắm.

Hạt bụi nào bay qua
Vô tình rơi vào mắt
Hay vì  bóng chiều tà
Làm tim con quay quắt.

Mơ một thời sấp ngửa
Mẹ ấp yêu vào lòng
Ấm nồng dòng sữa ngọt
Thơm suốt cả đời con.

Chiều nay trời trở lạnh
Mùa xuân đã về chưa
Ước ao thời trẻ dại
Mừng tấm áo mẹ mua.

Mẹ hóa thành cánh hạc
Bay về chốn vô cùng
Nhớ thương màu tóc bạc
Mây trắng buồn cuối đông.

Trôi về đâu con nước
Vẫn nhớ về bến sông
Nhớ ngày xưa mẹ tiễn
Hoa cải vàng mênh mông.

Nguyễn An Bình

PHAI TRÊN ÁO ẤY

 

“Tìm về rũ áo phù vân
Gối lên khinh bạc ngạo nhân gian cười” (Trăng Đùa Vướng Chân, thơ Hạ Quốc Huy)

1.
Tìm về mái lạnh thảo trang
Chào hoa cỏ nhớ, chào hàng nấm hoang

Ngược xuôi
con nước
đá vàng
Dốc tôi tê tái, dặm nàng phù hoa

2.
Tìm về mở cửa mây sa
Tưởng người xõa tóc đợi ta bên cầu

Gió ơi, gió trẩy về đâu
Cho tôi bay với mấy câu thơ tình

3.
Tìm về buổi ấy linh đinh
Trầm luân thôi đã tội tình hào hoa

Thấm trên
ngấn lệ
nhạt nhòa
Tưởng vuông ngực ấy, tưởng tà lụa xưa
Như trong trầm tích nghìn xưa
Em buông xiêm áo, trăng vừa khỏa thân

4.
Tìm về hồn cũ chứa chan
Rưng rưng hệ lụy ướt tràn hư vô

Người đi lơi lả lụa đào
Mê mê hương phấn
nghẹn ngào đời hoa

Thì thôi lệ đã nhạt nhòa
Phai trên áo ấy, đau tà lụa xưa…

Hạ Quốc Huy

Bụi Vương Trên Cây Đu Đủ

 

Lạ chưa, đã giữa tháng Mười Hai rồi mà thời tiết như đang phỉnh phờ cây cỏ. Khí hậu còn qúa ấm áp cho nên mấy cây tôi trồng trong chậu vẫn còn vươn mình ra hoa, nẩy mầm. Cây đu đủ trồng dưới đất xum xuê những nụ hoa ngà ngà mọc núp dưới những tàng lá xanh. Có hoa tức là sẽ đơm trái. Tôi đang mừng thầm, vái trời năm nay đừng lạnh quá thì thế nào tôi cũng có được những quả đu đủ xinh xinh.  Thế mà tốí qua ông anh từ thành phố gần đó, gửi về  những lời nhắn thân ái…báo cho em hay gió đang lạnh buốt như đang thổi qua vùng đất đồng bằng và tuyết đang rơi.

   Buổi sáng thức giấc nghe gió xào xạc qua hiên nhà, cây Spanish Oak bên nhà hàng xóm vừa trút xuống một rừng lá vàng đỏ đầy lối đi.  Có lẽ cơn gió lạnh buốt từ miền đồng bằng nào đó đả thổi đến qua đêm, đến ào ạt, mãnh liệt và thời tiết phút chốc đang giao mùa. Tôi hốt hoảng đem mấy tấm vải ra che những cụm cây yếu ớt dưới làn gió và cơn lạnh bất ngờ đó. Bà mợ tôi ra phụ, thấy tôi khổ sở với cơn gió lạnh và cố trùm che cho cây đu đủ thì đã nói …con nhỏ này  trồng biết bao nhiêu cây mà chỉ lo lắng cho  cây đu đủ thôi, lạ thật.

   Thật sự  không có gì lạ, tôi thiên vị cây đu đủ vì nó đã gắn bó với những kỷ niệm thuở ấu thời cũng như trong đời sống hiện tại. Những kỷ niệm hằn sâu trong tâm tưởng và đôi khi nhớ lại bỗng dưng thấy ngậm ngùi.  Cây đu đủ thời mới lớn với hình ảnh hiền lành của O Nếp và con đường nhỏ từ nhà đến ngôi trường tiểu học trên thị trấn Ban Mê Thuột. O Nếp là người giúp việc cho gia đình tôi, vì trường tiểu học gần nhà nên mỗi sáng O có nhiệm vụ dắt tôi đến trường và chiều đón về. Trên con đường đất đỏ đó , hằng ngày chúng tôi đi ngang qua một căn nhà gạch ngói nơi có chú Diều đang đào đất, khi thấy chúng tôi đi ngang thì chú đứng dưới những cây đu đủ mọng trái, ngẩn ngơ lặng nhìn O Nếp.

   Không biết sao lúc nhỏ tôi đã thích lá đu đủ, tôi hay nhõng nhẽo đòi O Nếp xin cho một lá đu đủ để làm dù đội lên đầu mỗi chiều đi học về, chiếc dù được tôi giữ mãi trong phòng ngủ cho đến khi lá úa thì O Nếp lại xin chú Diều cho tôi một lá khác. Cứ như thế, mỗi ngày trên con đường về con bé tí tung tăng đi trước với cái dù lá đu đủ trong khi chú Diều thì cứ lẽo đẽo theo O Nếp thẹn thùng về tới cổng nhà.  Một bữa O Nếp nhờ tôi viết giùm O một cái thư, con bé tí đang học lớp một rất lấy làm hãnh diện, với cây bút và lọ mực tím viết nguệch ngoạc những hàng chữ lên xuống không thứ tự, cố đánh vần từng chữ theo những lời O Nếp đọc cho. O Nếp không cần biết những dòng chữ xấu xí như thế nào, miễn là O có thư đưa cho chú Diều là được rồi. Từ đó, mỗi chiều khi về nhà O Nếp đều cắt những miếng đu đủ ngon ngọt mà chú Diều hái từ trên cây xuống cho tôi ăn. Tôi nhớ mãi màu vàng đỏ ửng của những miếng đu đủ đó. Tôi nhớ luôn bàn tay khéo léo của O Nếp cẩn thận cắt trái đu đủ làm hai mảnh, gọt vỏ thật mỏng, O lấy hết mấy hột đen trong ruột để dành phơi khô cho tôi làm hột tiêu khi chơi nấu ăn, rồi O vắt thêm một chút chanh trên miếng đu đủ chín ngậy, O nói là mùi chua của chanh làm cho mùi vị ngọt của đu đủ càng nồng thêm hương. Đến khi lớn lên, tôi vẫn còn cái thói quen ăn đu đủ với một chút mùi chanh thanh tao đó.

    Không bao lâu thì tôi đã phải u sầu nhìn O Nếp ra đi. Tôi nhớ là mình đã khóc ròng rã một tuần lễ khi hay tin mạ tôi cho O Nếp nghỉ việc. O Nếp cũng ôm tôi nghẹn ngào từ giã mà không lời giải thích. Trong trí óc rất non nớt của tôi lúc đó, tôi đã oán trách mạ quá khó khăn, tôi nghĩ mạ không nuôi O Nếp nữa vì tự dưng O bỗng mập phì ra. Bây giờ mỗi lần nghe … ai mang bụi đỏ đi rồi tôi bồi hồi nhớ tới ánh mắt sầu thảm của chú Diều nhìn theo bóng dáng của O Nếp xa khuất trên con đường đất đỏ năm xưa trên thị trấn xa xôi ngày nào. Có phải lúc đó làn bụi đỏ đang vương trên cây đu đủ trước nhà và đã làm cay đôi mắt rất buồn bã, tuyệt vọng của chú Diều?

    Tôi lớn lên yêu vẻ nhìn mộc mạc của câu đu đủ, thương những chiếc lá với những cạnh lia thia không đều và món trái cây thích nhất dĩ nhiên là đu đủ. Lá đu đủ còn mang lại những kỷ niệm với nỗi đau làm quặn thắt nỗi lòng.  Tôi nghe nói công dụng của lá đu đủ có thể làm giảm bớt bệnh ung thư. Ba tôi trồng được năm cây đu đủ trong vườn, sau đó cắt từng bao lá gửi lên cho một người bạn ở một tiểu bang khác uống để chống lại cơn bệnh ung thư phổi.  Người bạn của ba tôi đang ở trong tình trạng khuẩn nan, không còn uống thuốc, không còn chạy điện quang tuyến, về nhà chờ ngày trăn trối. Thế mà, không biết có một sự trùng hợp linh thiêng nào đó, người bạn này kéo dài đời sống thêm được hai năm. Ba tôi qủa quyết nhờ công dụng của lá đu đủ. Tôi học theo lối chữa trị y học tây phương nên không tin, chỉ ừ hử cho ba tôi vui lòng thôi.

   Cách đây một năm, Sia, cô y tá làm với tôi đã năm năm nay tự dưng đâm ra buồn bã, cáu kỉnh và có vẻ rất lơ đãng trong vấn đề làm việc. Đây là một điều lạ kỳ vì Sia là một nhân viên giỏi, rất siêng năng, cô ta luôn luôn được bệnh nhân yêu chuộng. Có khi tôi để ý lại thấy Sia lặng thầm khóc trong góc hành lang. Tôi biết có một chuyện gì đó không ổn với Sia nên tôi giàn xếp đi ăn chung với Sia đồng thời có một “heart to heart talk” với cô ta. Quả nhiên như tôi tiên đoán, khi tôi đề cập tới những hành động khác thường của Sia thì cô ta khóc nức nở và cho biết là chồng cô đang chống chỏi với cơn bệnh ung thư gan. Cả tôi và Sia đều biết đây là một chứng bệnh nan y, khó chữa. Chỉ vài hôm sau thì Kojo, chồng của Sia nhập viện vì bị nước vào phổi và bụng. Tôi đến thăm Kojo, người đàn ông từ Liberia này có một khuôn mặt rất nam tính, nụ cười yếu ớt nhưng chân thành. Từ đó cứ vài ba tuần thì Kojo lại nhập viện, khi thì vào chuyền máu, khi thì vào nhận thuốc chữa chemotherapy và có khi chỉ vì cơn sốt quá cao. Mỗi lần Kojo vào tôi đều đến thăm. Một bữa nọ tình cờ tôi ghé thăm khi Kojo gần được xuất viện, thấy Kojo đang tìm một cái website về đông y dược thảo. Có lẽ trong cơn tuyệt vọng, con người ai cũng cố bám víu lấy một niềm hy vọng, tìm đủ mọi cách để duy trì sự sống tồn của chính mình. Tôi bỗng nhớ đến dược thảo lá đu đủ của ba tôi. Khi nghe tôi đề cập đến thì Kojo mắt bừng sáng, dường như nguồn hy vọng nhỏ nhoi đang nhớm lên như kẻ chết đuối bám được một mảnh gỗ dù là gỗ mục nát cũng còn chút thoi thóp, sinh tồn. Kojo kể cho tôi nghe là nơi quê hương của anh có  rất nhiều cây đủ đủ, còn gọi là paw paw dọc theo con đường đất bụi đỏ khô cằn, nứt nẻ. Những cây đu đủ mọc lên từ những hạt giống mà dân làng ăn xong liệng ra đường. Kojo nói đến thời thơ ấu ngây ngô của anh và những trái đu đủ chín mùi, ngọt lịm.

   Bấy giờ là tháng Mười Một, gặp năm mùa lạnh sớm nên những cây đu đủ trong vườn của ba tôi đã tiêu rụng hết lá, tìm đâu ra lá đu đủ cho Kojo đây. Thế là tôi gọi những người bạn ở những tiểu bang nắng ấm khác và nhờ họ đi xin những lá đu đủ gửi qua cho tôi. Thế mà tôi cũng góp được hai bao lớn đầy lá, mang đến cho Kojo, dặn dò là cứ cất trong freezer, mỗi ngày lấy ra nấu nước uống  dần dần. Sia đi làm tường trình với tôi là Kojo uống nước lá đu đủ rất đều đặn, dĩ nhiên là vẫn tiếp tục chữa trị thuốc theo lời bác sĩ. Một người bạn thấy tôi quay cuồng tìm kiếm lá đu đủ thì chỉ cho một cái website nơi có bán trà đu đủ. Thế là tôi đặt mua cho Kojo mấy gói và chỉ cho Sia cách mua thêm nếu cần. Tôi nghĩ, đây chỉ là một niềm tin tâm linh nhỏ nhoi cuối cùng mà tôi có thể tạo cho Kojo để anh có can đảm đương đầu với những bất an đang tới trong cơn bệnh ngặt nghèo này.

   Một buổi sáng tôi vào sở thấy trước văn phòng tôi có một thùng nướcPerrier và Sia đứng chờ với nụ cười tươi. Cô ta cho biết cả tuần nay Kojo thấy khoẻ nhiều nên hôm qua hai vợ chồng đi Walmart, thùng nước Perrierđó là của Kojo mua tặng tôi vì biết tôi hay uống loại nước này. Chao ơi là cảm động khi nghĩ tới tấm thịnh tình rất chất phác của Kojo. Tôi gọi điện thoại cám ơn Kojo và nghe tiếng nói reo vui của anh trong máy khiến tôi cũng mừng rỡ lây.

   Kojo khoẻ không được bao lâu thì lại phải vào bệnh viện nằm dài hạn. Chứng ung thư gan oan nghiệt đang hành hạ dữ dội, Kojo không còn ăn uống gì được, da đã bắt đầu vàng đậm, chỉ chuyền nước biển cầm cự. Sia nghẹn ngào nói với tôi là nguyện vọng của cô là có đủ tiền để sau khi Kojo mất cô có thể đưa thi hài của Kojo về lại xứ sở, quê hương.

    Lần cuối tôi đến thăm Kojo, khi hai cánh tay khẳng khiu của anh đưa dài ra ôm choàng tôi, tôi nghe hơi nóng từ một cơn sốt bất nhẫn toát ra từ cơ thể ốm o, gầy guộc của Kojo như một lời thở dài tạ từ. Tôi đã mường tượng đến làn bụi đỏ vương trên cây đu đủ xanh mướt trên thị trấn năm nào, trên những con đường làng khô khan của xứ Phi Châu xa thẳm, và cả trong ánh mắt xa vời của chú Diều và của Sia.

Nguyễn thị Huế Xưa

HƯ ẢO TÔI

MỤC LỤC

1.  Âu Thị Phục An *
2. Bùi Diệp*
3.  Cao Văn Tam
4. Chiêu Anh Nguyễn
5.Chim Hải
6. Chu Thụy Nguyên*
7. Dao Lam*
8.  Du Lê Huê*
9. Du Ngã*
10.Dũng Kqđ*
11. Đặng Kim Côn*
12.Đặng Phú Phong*
13.Đỗ Tấn Đạt
14. Hạ Quốc Huy
15. Hứa Hiếu
16. Hiền Mây*
17. Hạc Thành Hoa
18. Hồ Chí Bửu*
19. Hồ Việt Khuê
20. Hoài Khanh
21. Hòa Nguyễn*
22.Huỳnh văn Chẩm
23. Hư Vô*
24. Huy Tưởng
25. Huỳnh Duy Lộc
26. Kha Tiệm Ly
27. Kha Ly Chàm
28. Kim Vô Vọng*
29. Lâm Hảo Dũng
30. Lê Hát  Sơn*
31. Lê Phú Hải
32. Lê Sa
33. Lê Trung Tín
34.Lê Văn Hiếu
35. Lê Vĩnh Tài
36. Lưu Xông Pha*
37. Linh Phương*
38. Mai Thanh Vinh
39. Mai Việt*
40. Mộc Miên Thảo
41.Mường Mán
42.Ngô Yên Thái*
43. Ngô Tịnh Yên
44.Nguyên Vi
45. Nguyễn Hàn Chung*
46. Nguyễn Liên Châu*
47.Nguyễn Vân Thiên*
48.Nguyễn an Bình*
49.Nguyễn Bá Trạc*
50.Nguyễn Bắc Sơn*
51.Nguyễn Hải Thảo
52.Nguyễn Lãm Thắng*
53.Nguyễn Minh Phúc
54.Nguyễn Ngọc Nghĩa*
55.Nguyễn Như Mây*
56.Nguyễn Quang Tấn*
57.Nguyễn Tam Phù Sa
58.Nguyễn Tấn Cứ
59.Nguyễn Thái Bình*
60.Nguyễn Đình Bổn*
61.Nguyễn Thị Khánh Minh*
62.Nguyễn Đức Bạt Ngàn
63.Nguyễn Đăng Trình
64.Nhã My*
65.NP Phan*
66.Phan Anh Dũng*
67.Phù Du*
68.Phạm Ngọc Lư*
69.Phạm Hồng Ân*
70.Phạm Khánh Vũ*
71. Phạm Ngũ Yên*
72. Phạm Quang Trung
73.Phương Tấn*
74.Phương Uy
75.Quan Dương*
76.Rêu
77. Sương Nguyễn
78. Tạ Chí Thân*
79. Tạ Văn Sĩ
80. Tâm Nhiên
81. Tần Hoài Dạ Vũ
82.Tôn Phong*
83.Tôn Nữ Thu Dung*
84.Tôn Nữ Thu Nga*
85.Trân Sa
86.Trần Anh*
67.Trần Dzạ Lữ*
88.Trần Hồ Dũng*
89.Trần Hoài Thư*
90.Trần Huy Sao
91.Trần Bá Nghĩa
92.Trần Huyền Thoại*
93.Trần Ngọc Hưởng*
94.Trần Thiên Thị
95.Trần Thoại Nguyên*
96.Trần Trung Đạo
97.Trần Tuấn
98.Trần Văn Nghĩa*
99.Trần Vấn Lệ*
100.Trương Đình Tuấn*
101.Trương Đình Phương*
102 Tương Giang*
103.Văn Công Mỹ*
104.Võ Duy Chung*
105.Vũ Đình Huy*
106.Vũ Ngọc Giao
107 Vũ Trọng Quang*
108. Yên Hồng

Những tác giả chưa có dấu* xin gởi về Tương Tri chữ ký bằng mực đen trên nền trắng để Tương Tri có thể hoàn thiện tuyển tập thơ của chúng ta .
Xin cảm ơn.
TBT Tôn Nữ Thu Dung