THUỞ LÓT SÁCH, KÊ VÁN NẰM!

uyennguyen

Do tôi post mấy tác phẩm nghệ thuật làm từ sách của nghệ sĩ Jacqueline Rush Leen, nhà văn Tôn Nữ Thu Dung, chủ bút nguyệt san văn chương Tương Tri, đã chia sẻ quan điểm về sứ mệnh của sách và lòng quý trọng sách, bên trang facebook. Chị gợi lại cho tôi nhiều kỷ niệm.

“… chức năng của sách chỉ là để ĐỌC thôi mà Tran Triet. Bắt nó kiêm nhiệm chị không cam lòng!  Không nên bắt sách phải có công năng phụ như : Lót chân ghế, gói xôi hay chấm chấm chấm … dù nhiều quyển cũng đáng để chấm chấm chấm … Sách hay ĐỌC rất tuyệt. Và sách dở cũng cần ĐỌC để phân biệt với… sách hay…( TNTD)”

Tôi tin có một quan niệm văn hóa chung chung cho thái độ quý trọng sách. Nhưng bàn về thái độ, tôi xin kể lại đây một vài trường hợp mà tôi đã mục kích.

Nhiều người nại cớ miếng cơm không đầy, không còn đủ tâm trí sáng tác, mà có sức viết cũng không dư dả tiền nong để in thành sách. Thời Thầy tôi ở chùa, nhân những lúc gặp gỡ giới văn nhân thi sĩ, nghe kể như vậy, ông liền nói: “Quý anh chị viết đi, tôi lo chuyện in”. Phật tử cúng dường bao nhiêu, Thầy tôi dành phần nhiều để thực hiện lời hứa đó.

Nhưng khổ, và thiếu ăn của thành phần trí thức miền Nam sau năm 1975, là điều có thật!

Tôi cũng còn có một vị thầy giáo khác nữa, có thói quen những khi đọc sách, thỉnh thoảng xé toạc một số trang trong quyển sách ấy, gấp lại ngay ngắn bỏ vào túi, về nhà ông lại mở ra, xếp vào một quyển sổ riêng. Phần còn lại, ông vứt. Vứt thật!

Gần đây tôi cũng biết nhiều bạn ở Việt Nam có dịp sang Mỹ, do thân hữu tặng hoặc mua từ nhà sách về, những quyển sách mình thích, đọc vội vàng, rồi cũng như vị thầy giáo kia, xé toạc những trang có thông tin cần, giấu đâu đó cho dễ trong vali, mang về được trong nước. Sách nặng và cồng kềnh thì “vứt” lại!

Thuở còn đi học, ngồi cạnh tôi là một anh bạn giỏi toán và vật lý nhất lớp, sách của anh luôn luôn là những quyển sách nhàu, chi chít những dòng phụ chú do tự tay anh ghi lại. Gia đình nghèo, đông con, anh không đủ tiền để mua tập vở…

Lâu lắm rồi, một lần về Việt Nam, bạn tôi là một nhà văn, từ chối dẫn tôi về nhà của vợ chồng chơi để biết nơi biết chốn. Buồn một chút! Nhưng sau có người kể lại: “Nó ngại nhà không có chỗ để tiếp cậu, căn phòng bốn bề là kệ sách, chỉ còn đủ một khoảnh kê bốn chồng sách, trên đặt một tấm ván, là chỗ vợ chồng con nhỏ ngã lưng”.

Cũng vậy, có hôm nhà văn Viên Linh kể lại với tôi, bây giờ mỗi bận sang Virginia thăm chú Nguyễn Hữu Hiệu, đi trong nhà, phải lấy chân gạt gạt đống sách dưới đất mới có đường mà đi, nhà chú toàn sách.

Bấy giờ, dù có một quan niệm xã hội khoa bảng, chung chung cho thái độ quý trọng sách, nhưng không có một thái độ chỉ nhìn vào những quyển sách, để đánh giá ai quý sách hơn ai!

Tất nhiên, ở đây tôi không bàn đến chuyện nhảm của cô cậu nào đó, dùng sách kê chân ghế cho một chương trình truyền hình thời XHCN. Nhưng tôi biết rất rõ một điều, sau tháng Tư 1975 cho đến tận bây giờ, biết đâu, vẫn có rất nhiều gia đình Việt Nam phải lâm cảnh “đốt sách”, và người cầm bút chân chính Việt Nam phải lót sách, kê ván mà nằm.

Giữa thời đại vi tính, khái niệm tác phẩm đang dần dà thay đổi, hoặc đã thay đổi. Một nhà văn có thể không có tác phẩm in, nhưng có nhiều trước tác online. Ở đây chúng ta đang bàn đến tác phẩm chứ không phải vớ vẩn là chuyện cái bìa cứng có kẹp xấp giấy ở giữa. Cũng vậy, một nhà văn đích thực thì không cậy sự khổng lồ như quyển thi vân kỷ lục, hay phải là thành viên của Hội Nhà Văn Việt Nam thì mới có thể sáng tác được. Ý nghĩa thiết cốt của sáng tác, trước hết, anh phải hoàn toàn tự do.

Ngay khi viết mà bị chế độ độc tài cầm tù, một nhà văn đích thực, vẫn tự cảm thấy mình tự do viết…

Ngày 8 tháng Năm, 2015
UYÊN NGUYÊN ( nguồn Uyên Nguyên’s blog)

Transformed-Books3__700-460x250

 

NÓI VỚI NHAU

dotandat

Tôi chẳng còn gì để nói với em vào buổi chiều nay
Con ve sầu cắn nát mùa hạ rồi ngất ngư chạy trốn
Dòng sông vỗ mặt lách lau
Và cỏ từ khi biết xanh đôi bờ đến úa
Đôi mắt em không đuổi được hoàng hôn
Để tôi và buổi chiều tím sẫm đường mây
Thì còn lại gì phế tích cơn say
Ngồi đếm tóc người đáy chén
Nghe đôi ba sợi rối nhau rồi
Tôi chẳng còn gì để nói với em vào buổi chiều nay
Một câu thơ
Hai câu thơ
Cũng không thuận lòng mà rơi vô nghĩa
Mắt chữ khép hờ mà lời mở vô vi
Đi
Đi
Đi cho hết buổi trăng rằm mật dụ
Đi cho hết buổi sao trời ẩn ức niềm riêng
Đi cho hết ngã ba này bùng binh này
Rồi nhìn lại vòng xoáy đời nhau
Là tôi
Là em
Cả những góc nhọn của loài xương rồng sa mạc
Con lừa thở dốc không phải vì thiếu nước
Trên cồn cát cháy kia
Những đôi chân giẫm vào mặt trời
Cơn khát của lùm cỏ xanh rì rào mưa sóng
Không còn gì nói nữa
Im nghe giấc mơ trá hình ngày và đêm…

ĐỖ TẤN ĐẠT

thời gian

truongdinhphuong

dòng sông có cũ bao giờ
ngàn năm cỏ vẫn đôi bờ trinh nguyên
hò xưa vẫn đậu mạn thuyền
bãi dâu vẫn đượm trăng nguyền thủy chung
chỉ lòng ai đã tơ chùng
bỏ quên ai giữa mịt mùng
tháng năm.

Trương Đình Phượng

Nhật ký mở lần thứ 140

tohai

KHÔNG THỂ CÓ CHUYỆN ‘HAI PHE BỐN MÂU THUẪN’
TÁI DIỄN Ở CÁI THỜI CỘNG SẢN ĐANG CÁO CHUNG NÀY

Kể từ trước và sau ngày nước Nga kỷ niệm 70 năm chiến thắng phát xít Đức hàng tuần, đã có không ít những đài, báo có uy tín thế giới tung ra những cái tin khá…..giật gân…..Nào là:
-“Lịch sử đang được đẩy lùi 70 năm…
-“Cuộc diễu binh đầy tính hiếu chiến (agressif),và thách thức của Poutine”, “ kẻ đang muốn viết lại lịch sử”..
-Hạ nhục Poutine hay hạ nhục cả nước Nga?
-Cái bắt tay của những đồng chí cũ hay sự cấu kết của những kẻ cơ hội….v v(*)
Nhất là sau cuộc diễu binh lích sử “hoành tráng chưa từng có” ngày 9/5/2015 trên quảng trường đỏ với sự vắng mặt hầu hết các người đứng đầu các nước “đồng minh”cũ thường có mặt trên khán đài những lần kỷ niệm 50, 60 năm trước kia…(68-26 nước đã khước từ lời mời), kể cả những nước từng “cảm ơn về vai trò quyết định của Liên Sô trong việc tiêu diệt chủ nghĩa phát xít.. “ Ý này bà thủ tướng Đức A.Merkel đã nhắc lại ngay ngày hôm sau (10/5/2015) khi đến đặt vòng hoa trên nấm mồ người chiến sỹ vô danh ở Matxcơva mà không cần dự buổi “diễu binh lịch sử”, không phải nghe những tiếng “đồng chí” rầm trời và nhất là không phải đứng lên chào lá cờ búa liềm mở đầu cuộc diễu binh trước cả cờ nước Nga!(ảnh 1)Người ta cũng bình luận tùm lum về cuộc đàm thoại không ngưng nghỉ giữa hai ông ngay trên khán đài mà bên cạnh ông Poutine không phải là một Medvedev, một Lavrov….mà là ông tổng bí thư kiêm chủ tịch nước Trung Hoa với dân số 1,4 tỉ người , với nền kinh tế đang sắp đứng đầu thế giới và …đặc biệt hơn cả là….có thể là nơi giải thoát cho Nga sự bế tắc do bị trừng phạt kinh tế của phương Tây! Để đổi lại Tập sẽ được cung cấp toàn bộ những vũ khí tối tân nhất mà hôm nay đã được công khai “chiềng làng”…kể cả…phải “qua mặt”các đ.c Việt Nam khi hoàn toàn đồng ý cho người Trung Hoa làm chủ ở biển Đông để chặn ngay sự “xoay trục” của Mỹ về châu Á… (ảnh 2)
Về vấn đề cực kỳ quan trọng và liên quan đến sự tồn vong của dân Việt Nam này, tờ Nationalinterest.org , ngay hồi cuối tháng 2/2015 đã chạy một cái tít làm mình…ớn lạnh :
NGA THỀ BIẾN TRUNG QUỐC THÀNH “ÔNG VUA Ở BIỂN ĐÔNG”…
Theo tác giả Harry J. Kazianis thì nhân vật có thể khiến cho biển Đông sôi sùng sục không ai khác ngoài Tổng thống Nga Vladimir Putin; Tình hình Ukraine rất có thể là chất xúc tác đẩy Trung Quốc lên vị thế thống trị ở vùng biển này nhờ vào vũ khí và công nghệ Nga, nếu như phương Tây trang bị vũ khí cho Ukraine
Và mình đã “công khai tư tưởng” cái nỗi lo về mấy chú nãnh đạo Việt Nam do ngu dốt,do thiếu văn hóa, thiếu thông tin đã quá tin vào những giáo điều vu vơ “đồng chí tốt”,”cộng đồng tồn dị”, “hợp tác chiến lược” mà rơi vào bẫy của…..”chẳng thằng nào là đồng chí mình cả”… trong hàng loạt entries trên blog cũng như stt trên Fb!….
Cũng không phải ngẫu nhiên mà ống kính của ký giả toàn thế giới khi lia vào đoàn xe tăng siêu hiện đại Armata T14 hoặc tốp phi cơ S400 xong là lại lia vào 2 cái đầu Tập- Poutine đang ghé vào tai nhau, gật gật, gù gù…Cứ như là mọi sự đàm phán hợp tác đã bắt đầu và….kết thúc ngay tại khán đài đại lễ mừng chiến thắng vậy.(ảnh 3)
Chả thế mà 2 tờ “Le Figaro”và Le Monde đã chạy tít lớn :
CHIEN TRANH LẠNH SẼ LAị BẮT ĐẦU?
CUỘC DIỄU HÀNH SẶC MÙI HIẾU CHIẾN(agressif)
Rõ rang là ,khi tờ nationalinterest.org ,khi chạy một tiêu đề báo động nhưng ít ai để ý, là…”Nga có thể biến Trung Quốc thành ông vua ở biển Đông,” ngay từ cuối tháng 2/2015, thi đến hôm nay, hang loạt bài đã gây không ít lo ngại cho những ai đã sống qua cái thời kỳ chiến tranh thì chưa nhưng hòa bình thì bị đe dọa từng ngày!
Theo tác giả Harry J. Kazianis thì nhân vật có thể khiến cho biển Đông sôi sùng sục không ai khác ngoài Tổng thống Nga Vladimir Putin; Tình hình Ukraine rất có thể là chất xúc tác đẩy Trung Quốc lên vị thế thống trị ở vùng biển này nhờ vào vũ khí và công nghệ Nga, nếu như phương Tây trang bị vũ khí cho Ukraine
Và trên các tờ báo lớn như Le Monde, Le Figaro,NY Times, Die Spiegel.. xuất hiện ngay ngày hôm sau những bài viết mà đọc xong cứ thấy như….oánh nhau thật đến nơi rồi ấy! Nào là:
-“Diễu binh 9 tháng 5 đã đánh thức những con ma của Lịch sử”…
-“Đã có sự chia đôi giữa Đông và Tây”…
-Một cuộc kỷ niệm sặc mùi quân sự”
-“Poutine đã hoàn toàn trở lại bộ mặt một tên trung tá KGB cộng sản”
Thậm chí “trung dung” hơn thì cũng :
“ Hạ nhục Poutine, nhưng không được hạ nhục Nước Nga”
Riêng với nhà văn bất đồng chính kiến kiêm nhà ngoại giao Vladimir Fédorovsky,nổi tiếng ,người Nga gốc Ukraina , đồng tác giả của Perestroika, (có nhiều tác phẩm in tại Pháp nhất) cũng nổi tự ái khi lên án những kẻ muốn “viết lại lịch sử” và không có một hiểu biết gì về nước Nga cả mà điển hình là….tổng thống Obama!!Ông vạch ra những sai lầm tai hại khi tháng 9/2014, trước đại hội đồng Liên Hiệp Quốc mà một vị tổng thống của Hoa Kỳ lại dùng từ “xâm lược Nga”(chứ không là Poutine) và….dịch Ebola hiện nay đang đe dọa Hòa Bình chứ không phải là bọn IS !? Rồi ông khuyên Obama hãy đọc lại Tolstoi đi! “Nước Nga không bao giờ là kẻ thù của phương Tây.Đừng ép nó, nó sẽ phản ứng đấy !…. Đất nước của Dostoevski và Tolstoi không phải là kẻ thù của phương Tây! ….”
(xin trích Le Monde 8/5/2015 và Spiegel ngày 11/5 để ai biết tiêng Anh-Pháp thì đọc xem mình dịch vội có đầy đủ ý tứ không)
“… le dernier discours prononcé par le président d’Etats-Unis lors de l’Assemblée générale de l’ONU à New York en septembre dernier. Barack Obama y avait en effet dénoncé les menaces contre la paix et à la sécurité mondiales. Parmi celles-ci, «l’agression russe» -et non Poutine- figurait en deuxième, après le virus Ebola… et avant l’État islamique”
….Il faut qu’Obama (re)lise Tolstoï: quand on met sous pression le peuple russe, il réagit!
Le pays de Dostoïevski et de Tolstoï n’est pas l’ennemi de l’Occident. Celui-ci est ailleurs: il s’agit de l’État islamique!”
Và đây, trên tờ Spiegel ngày 11`/5/ Christian Neef đã cho chạy một cái tít “toạc móng heo”cái vấn đề chẳng ngoại giao thì chớ”
:TRỪNG PHẠT POUTINE, CÁC LÃNH TỤ E.U CỰ TUYỆT THẲNG CÁNH KỶ NIỆM CHIẾN TRANH THẾ GIỚI II”
Punishing Putin: EU Leaders Snub Moscow World War II Commemorations….(*)
Bên cạnh đó là một bài dài có cái nhan đề có tính chất hù dọa thế giới :
BÓNG MA CỦA CHIẾN TRANH NGUYÊN TỬ ĐÃ HIỆN VỀ!
Mới chỉ điểm qua không quá 10 tờ báo thì , ai không có một cái nhìn tỉnh táo rất dễ dàng “đổ” theo cái nhận định của cái ông Nguyễn Giang nào đó trên BBC :
HAI PHE BỐN MÂU THUẪN LẠI TÁI SINH hoặc
MỘT THỜI KỲ CHIẾN TRANH LẠNH ĐỂ ĐI TỚI NÓNG LẠI…..BẮT ĐẦU!
Và trên các trang báo in cũng như các blog, web, Fb , trong cũng như ngoài nước,thôi thì…..thả cửa phân tích, bình luận và đoán mò!….Không nhiều, nhưng không thiếu những ý kiến cho rằng:
–Chủ nghĩa cộng sản trong lúc cùng đường nên đã cấu kết lại một khối để chống lại toàn thế giới dân chủ tự do.
-Cộng sản Nga đã ra mặt công khai móc ngoặc với Trung Cộng để chia nhau làm bá chủ thế giới
-Oánh nhau thì oánh nhau đi cho rồi, Nhùng nhằng mãi thế này thì, nước Việt Nam cứ suốt đời “ăn theo” không Tây này thì ông Tầu khác,
-Hy vọng về một hợp tác chiến lược hay toàn riện với Hoa Kỳ coi như là “phăng teo”trong bài diễn văn chửi Mỹ đã lâu nay được “cải táng” lên, hăng hái hơn, dứt khoát hơn…mà chỉ riêng câu
:”Đế quốc Mỹ đã gây ra biết bao tội ác dã man, biết bao đau thương mất mát đối với đồng bào ta”…
cũng đủ làm một ông tổng thống có điềm tĩnh đến mấy cũng không thể không có phản ứng có lợi cho…..đám thân Tầu đang lo có “nhóm lợi ích Việt” nào đang muốn… đi theo Mỹ . Và quả là như dự đoán :Ngày 8/5/2015, nhân nói chuyện với công nhân hãng Nike ở Porland(Orégon), ông Obama đã nói chuyện trên …“tinh thần công đoàn” với công nhân và tranh thủ nói thẳng với các nhà cầm quyền VN rằng thì là :
-Không có Tè –Pi-Pi hay Pi-Pi-Tè gì xất nếu Việt Nam không thay đổi chính sách đối với người lao động, cụ thể là
-Phải có một công đoàn độc lập,
-Phải công bố một mức lương tối thiêu/ đủ sống cho công nhân
-Phải có đầy đủ phương tiện, điều kiện an toàn lao động …vv cứ như ông ta mới hội ý với Điếu Cày, với Đỗ Thị Minh Hạnh vậy..!
Kết luận, Obama đã thẳng thừng tuyên bố :Nếu không thực hiện những yêu cầu trên thì ngay cuộc họp về TPP tới, VN sẽ bị…loại ngay lập tức!
Thú thật mình không thể nhịn được cười khi thấy tổng thống một nước tư bản số 1 thế giới lại phải “lên lớp” cho mấy chú tự gọi mình là lãnh tụ, là “đỉnh cao trí tệ của giai cấp công nhân” cần phải đối xử thế nào với rai cấp của mình!
Chưa hết!Buổi chiều lại đọc được một cái tin….ngược lại :Một ông cộng sản Tầu tỉ-tỉ phú,chủ tịch-tổng giám đốc tập đoàn “Tien”chơi sang bằng cách cho 6.400 công nhân của mình đi kỷ niệm ngày chiến thắng Phát xít Đức tại….Nice,nơi nghỉ mát nổi tiếng bên bờ Địa Trung Hải của Pháp! Tại đây trước cuộc diễu hành của công nhân ,ông sẽ “duyệt binh”trên một chiếc xe Jeep của Mỹ thời thế chiến II, trước sự hoan hô của 6.400 người…Tầu!Để làm được công việc “chăm sóc công nhân” này ông Li JinYuan đã phải bỏ ra từ 12-15 triệu euros để thuê 140 hôtel 4,5 sao tại Paris, xin được….”tư nhân hóa” bảo tàng Louvres 2 ngày cho công nhân của ông được… “mở mang trí tuệ” trước khi đổ bộ xuống Nice! (ảnh 4,5)
Lần này thì, cười không nổi nữa mà lại ngạc nhiên về cái thứ cộng sản lạ lùng có một không hai này :KHÁ GIẢ TOÀN DIỆN LÀ CHÚNG TA ĐÂY CHỨ AI!
Và mình cũng muốn dùng ngay hai câu chuyện này để đưa ra những ý kiến kết luận tạm thời mọi thứ quan niệm, nhận định lung tung xòe hiện nay:
KHÔNG THỂ NÀO CÓ SỰ CẤU KẾT GIỮA NHỮNG THẾ LỰC CỘNG SẢN CÒN SÓT LẠI TRÊN THẾ GIỚI Ở THỜI ĐIỂM NÀY ĐƯỢC.
lý do:HỌ KHÔNG CÒN CHUNG MỘT Ý THỨC HỆ , MỖI ANH ĐỀU ĐANG CHẠY THEO MỘT KIỂU LÀM VUA NÀO CÓ LỢI CHO SỰ TỒN TẠI CỦA MÌNH CÀNG LÂU CÀNG TỐT!
NẾU CÓ MỘT SỰ TOA RẬP NÀO ĐÓ CHẲNG QUA CHỈ LÀ NHẤT THỜI VÀ KHI CẦN HỌ SẴN SÀNG ĐÂM NGAY SAU LƯNG ĐỒNG CHÍ MÌNH
(hãy cứ theo dõi trò chơi mời Nga xử dụng các cảng mới xây dựng của Tầu ở Biển Đông,cuộc tập trận tại Địa Trung Hải của 2 cái nước…”đồng chí chưa phải, anh em cũng…không” này để mà chiêm nghiệm).
Tóm lại KHÔNG THỂ NÀO CÓ SỰ SỐNG LẠI CỦA PHE CỘNG SẢN NỮA ! KHÔNG BAO GIỜ NỮA! Và đã không có “phe” thì làm gì có “Hai phe-bốn mâu thuẫn”!
Thế giới hai cực (bipolar) là cái mong mỏi nhất của mấy chú nhắm mắt tụng kinh Mác-Lê-Hồ,vì chẳng có khả năng làm gì, chẳng biết theo ai, và cũng sẵn sàng theo bất cứ ai miễn là mất nước nhưng còn đảng là được
Thế giới đa cực (multipolar) là một thế giới mà mấy anh “Mác-xít đến cùng” lo sốt vó vì chẳng biết…đi theo “anh to” nào cho phải cái “đạo…Xìn” nên cứ… ậm ừ, chung chung càng lâu càng tốt!!
DỨT KHOÁT CHÚNG TA KHÔNG NÊN ỦNG HỘ HOẶC TUYÊN TRUYỀN VÔ DUYÊN CHO CÁI QUAN NIỆM “HAI PHE, 4 MÂU THUẪN”
đang có mòi lan truyền trong dân, nhất là giới trẻ Việt Nam đang sốt ruột cho tình hình đất nước ngày càng trì trệ, bí bét,..dưới sự chỉ đường của một lớp vua, quan vừa mù vừa điếc vừa..điên vừa…dại! Các bạn hãy dứt khoát một lần cuối
;KHÔNG THỂ CÓ BẤT CỨ MỘT CỨU CÁNH NÀO CHO SỰ TỒN TẠI CỦA CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN Ở CÁI THẾ KỶ XXI NÀY NỮA !

TÔ HẢI

(*) Sau đây là tài liệu tham khảo thêm dành cho các bạn biết ngoại ngữ Pháp,Anh:
http://www.spiegel.de/…/eu-leaders-plan-boycott-of-wwii-com…
http://www.lemonde.fr/…/en-ukraine-le-8-mai-reveille-les-fa…
http://www.lemonde.fr/…/ceremonies-du-9-mai-moscou-aux-coul…
http://www.lefigaro.fr/…/31002-20150507ARTFIG00404-boycott-…

ĐI VỀ ĐÂU ?

tranthitrucha

Khi sinh đứa con đầu lòng, chàng không còn chìu chuộng nàng như trước nữa.
Có lẽ công việc làm chàng mệt mỏi, cũng có thể nàng bây giờđã hoàn toàn thuộc về chàng rồi, gia đình, pháp luật công nhận, mất đi đâu mà sợ.
Và nàng cảm thấy uất ức !
Nỗi uất ức cứ mỗi ngày một trào dâng…
Vậy là nàng quyết định ôm con về nhà mẹ.
Một tuần lễ ở nhà với mẹ thật là sung sướng, nàng có cảm giác như mình nhỏ lại như thời con gái son rỗi. Cơm nước có mẹ lo mà còn được bồi bổ những món ngon, con nhỏ có ba ẳm bồng nâng niu…
Nhưng đến ngày cuối tuần mẹ nhẹ nhàng đuổi khéo ” Con à, có lẽ nghỉ ngơi vậy đủ rồi, con đưa em về cơm nước cho ba nó, tội nghiệp !… đàn ông con trai bếp núc vụng về… không biết mấy ngày nay ăn uống ra sao?!… ”
Nàng ứa nước mắt “Vậy là mẹ đuổi con về”.
Mẹ tủm tỉm cười “Ừ thì mẹ đuổi con đó, con gái con đứa có chồng rồi phải biết nhẫn chịu con à, giận một chút là bồng con về nhà mẹ thì làm sao yên ấm nhà cửa được hở con?”.
Vậy là đành phải trở về!

Đến khi sinh đứa con thứ hai, lại giận hờn, lại bực bội, chàng cứ mặc kệ… không năn nỉ , không dỗ dành… Nàng nghĩ đến ngôi nhà của mẹ với sự nghỉ ngơi thư giãn…
Và xếp áo quần vào valy, nói với con gái đầu lòng: “Con ở nhà với ba, me đưa em về ở với ngoại”
Con gái mếu máo thật thảm “Me ơi! Cho con đi với me, đừng bỏ con ở lại”
“Vậy me để em ở lại với ba, con đi với me về ngoại ở”
Con gái vội vàng chạy đi lấy áo quần nhét vào valy, nhìn em một lúc, rồi mếu máo “Me ơi, cho em về ngoại với, đừng bỏem lại tội em”
“Ừ thôi ba mẹ con mình về ngoại ở luôn”
Con gái đứng tần ngần một lúc lại năn nỉ: “Me ơi, cho ba đi với, bỏ ba ở lại tội ba…”
Nàng bực quá hét lên “Trời ơi !…”
Chàng đứng ngoài cửa phòng im lặng chứng kiến, nhẹ nhàng bước ra khoá trái cửa cổng bằng dây xích loảng xoảng rồi thủng thẳng đi vào nói với ba mẹ con “Không đi đâu hết, ở nhà với ba”
Vậy là cuộc đào tẩu thất bại!

Mùa hè nóng bức, bà ngoại đưa cháu về quê nghỉ hè cho mát mẻ.
Đó cũng là dịp con cháu về quây quần bên ông bà.
Tha hồ cho bọn nhỏ chạy nhảy trong vườn rợp bóng cây xanh.
Và nàng cũng được nghỉ ngơi thư giãn…
Nhưng chàng và nàng lại giận nhau vì những lí do không đâu vào đâu.
Cuối cùng chàng hét lên “Em bướng lắm ! Anh không chịu nổi em nữa, em muốn làm gì thì làm!”
Vậy là nàng lại xếp áo quần vào valy và ra đi…
Lần này chàng im lặng nhìn theo.
Đẩy valy ra khỏi cổng nhà rồi mà nàng cũng không biết đi đâu.
Về với mẹ là không dám rồi, mẹ sẽ mắng và đuổi hết cả mẹlẫn con như lần trước.
Nàng nhớ tới cô bạn thân !
Cô bạn ngày xưa học cùng lớp hiền như bụt.
Lúc nào cũng cận kề nàng như chị gái chăm sóc em, nhường nhịn chẳng thèm hơn thua với nàng, vì thế cả hai chơi với nhau suốt thời con gái mà không một lần hờn giận. Phải chi chàng giống tính cô bạn của nàng thì nàng hạnh phúc biết bao !
Ngày đám cưới nàng cô bạn thân mắt đỏ hoe, một năm sau cô bạn cũng lên xe hoa về nhà chồng ở ngoại ô thành phố. Tuy khoảng cách xa xôi và ít gặp nhau nhưng nàng vẫn luôn nhớbạn.
Vừa nhìn thấy bạn, nàng oà lên khóc tức tưởi.
Cô bạn hoảng hốt ôm chầm lấy nàng vỗ về như đứa trẻ.
“Nín đi mà , nín đi mà! Có mình đây , đừng khóc!”
Nàng tức tưởi “Cho mình ở luôn được không?”
Cô bạn trố mắt ngạc nhiên “Có chuyện gì vậy?”
” Bạn có cho mình ở không thì nói, đừng hỏi lí do vì sao!”
Cô bạn hoảng hồn “Cho mà, cho mà, ở mấy cũng được, nhưng đừng khóc nữa nghe.”
Nàng gật đầu, cô bạn lấy khăn lau nước mắt cho nàng.
Thế là nàng ở lại nhà bạn.
Bạn không hỏi gì đến lí do.
Và cứ tíu tít kể chuyện ngày xưa rồi cười rúc rích.
Nỗi buồn trôi đi nhẹ tênh!
Nhưng bạn cứ tất bật thật tội, miệng nói tay làm không ngừng nghỉ…
Buổi sáng bạn thức dậy thật sớm, nàng còn mơ màng trong giấc ngủ đã nghe tiếng gàu múc nước va nhẹ vào thành giếng, nàng bước ra với bạn ngáp dài như còn ngái ngủ, bạn cười:
” Ngủ thêm đi, dậy làm gì? Có xôi đậu ngự muối mè mình nấu trên bếp còn nóng đó, ăn đi !”
Nhìn thấy đống áo quần bẩn chồng chất, nàng ngao ngán cho bạn :
“Áo quần đâu mà dữ vậy?”
“Mấy hôm trước bị cảm không giặt được, nên ứ lại!”
“Trời đất! Bịnh mà ông xã không phụ giặt dùm sao?”
“Hi hi… mình thấy áo quần bẩn nhiều quá, mang ra giặt ổng la… Còn cảm mà giặt áo quần lặm nước đó… để khi nào hết cảm thì giặt…Và kết quả bây giờ là thế đó!”
Nàng nghĩ thầm, chàng của mình cũng không đến nỗi nào !
Phơi xong đống áo quần trên dây treo, bạn quét dọn nhà cửa, rồi cho gà, lợn ăn… Sau đó mới gọi chồng con dậy ăn sáng và đưa con đi học, bạn nói với nàng:
“Ở nhà đọc sách , nghỉ ngơi nha, mình đưa bọn nhỏ đi học,tranh thủ đưa trứng cho bạn hàng và đi chợ luôn thể.”
Nhìn bạn đứa trước đứa sau còn cồng kềnh giỏ trứng tòn ten trong khi anh chồng áo quần tươm tất thong dong chạy xe một mình nàng thấy tức ứa gan cho bạn
Sao bạn mình lại ôm hết việc vào người như trâu cày vậy hởtrời?
Buổi trưa bạn lại cơm nước, rồi lại đón con, rồi lại gà lợn…
Buổi chiều tiếp tục như vậy.
Buổi tối khi các con đã ngủ, bạn ôm nàng thì thầm:
“Ổng đi nhậu rồi, chắc khuya mới về, kệ ổng, có dịp cho hai đứa mình trò chuyện”
” Nhậu thường xuyên hay lâu lâu mới nhậu?”
“Thường xuyên, nản lắm!”
Khi nàng chập chờn trong giấc ngủ thì nghe tiếng gọi cửa. Bạn nhẹ nhàng ngồi dậy nhưng nàng vẫn nghe tiếng lè nhè “Em ơi!Nước, khát nước”, rồi sau đó ói mửa chua nồng…
Bạn nàng lặng lẽ thu dọn.
Chàng của nàng không bao giờ như vậy, chàng thỉnh thoảng vui cùng bè bạn nhưng chàng luôn biết lượng sức mình đểnàng không phải chịu đựng khổ sở .
Sáng hôm sau thức dậy , nàng xếp áo quần vào valy và nói với bạn:
“Thôi mình về đây!”
Bạn tủm tỉm cười “Vậy mà nói ở luôn với người ta, nhớchàng rồi hở?”
Nàng gật đầu cười với bạn và thấy thương bạn đến nao lòng.

Bây giờ thì nàng không còn sức để hờn giận và ra đi nữa .
Bởi vì cũng chẳng biết đi về đâu ?!…

TRẦN THỊ TRÚC HẠ

VỰC THẲM

tranloc

Ngôi nhà đó vẫn hoài hoài đóng kín
Em e ngại ngồi nhìn tuyết rơi
Em sợ hãi khi Tình Yêu tìm đến
Khua động những vùng trời ngủ yên
Rồi sáng mùa đông chợt thức giấc
Tình Yêu đập cửa trối trăn
Nói:
Thật buồn , thật buồn
Và bỏ đi.

Điều duy nhất tìm thấy trong những ngày yêu em là cuộc lãng du đi kiếm mặt trời
Tình Yêu dẫu sao cũng chỉ là huyền thoại
Những khoảnh khắc buồn
Điểm cuối cùng là sự mất đi
Đành buông thả những lời chung cuộc.

Anh vẫn chọn mùa đông giá buốt
Mùa đông thì lạnh và buồn
Phải chọn nghe em
( Phải chọn khi bắt đầu giả sống!)

Kẻ giang hồ gối đầu bên giòng sông
Như cây cầu chết cứng
Mơ cuộc hành trình vào thiên nhiên
Bằng nụ cười lãng mạn
Mà cỏ cây bám đầy vai anh
Mà bầu trời những vì sao rất ướt.

Em mở cửa mùa đông và em buồn
Đôi mắt còn ngái ngủ
Em vẫn ngồi nhìn tuyết rơi
Như cây cầu chết cứng
Mà Tình Yêu là giòng sông bình thản trôi

Mùa đông sắp tàn rồi đó em
Xin gõ cửa ngôi nhà lần cuối
Gõ cửa và bỏ đi
Hai tay đầy tuyết trắng…

Trần Lộc

TẶNG MẸ, KHI LÌA XA

phamnguyen
1.
Ngày con đi mưa sũng ướt Sài Gòn
Không có Mẹ để thấy bàn tay vẫy
Nên nỗi nhớ con đem từ bên ấy
Làm nỗi buồn cho giấc ngủ bên nay
Biết nói gì khi cuối một đường bay
Vạt nắng bâng khuâng giữa hai bờ phi đạo
Có một hàng cây cõng trên lưng ngày bão
Có một hàng cây tiếp nối những xuân thì
(Cây cũng gầy như vai mẹ ngày đi)

Bài hát lìa nhau bến xe đò thuở trước
Thời không thể về thăm
Thời mịt mùng những tiếng mưa đêm
Con lính tráng miệt mài quên nghỉ phép
Mẹ ngóng tin con mỗi ngày thiêm thiếp
Những dặm đường con qua
Những tờ thư khiêm tốn thăm nhà
Những lạ lùng địa chĩ…
Mẹ giữ riêng trong ngăn hồn cũ kỷ

Với Nha Trang- Ba Ngòi xanh màu mắt em thơ
Với Pleiku- Diệp Kính sương mờ
Có Poncho bắt hai đầu nỗi nhớ
Với Đà Lạt đã lâu rồi vẫn nợ
Tiếng cười rớt xuống bàn tay

Chiều trăn trở đâu đây
Tách trà Blao quấn quít

Rượu nếp say bên tiếng khèn tỉnh mịch
Mơ vòng tay ôm Kinh Thượng một nhà
Những hồi còi làm thổn thức sân ga.
2.
Ngày ra đi con biết Mẹ chưa già
Dù da mồi tóc bạc
Góc vườn sau con dế mèn phiêu bạt
Cất lên lời thở than
Những mảnh đời chưa biết vội sang trang
Đã thấy nôn nao nửa đêm về sáng
Ai gởi dùm con những ấu thời lãng mạn
Trái bầu trái bí đang xuân
Những bữa cơm không thịt cá ân cần
Nhưng đậm đà hạnh phúc
Ai gởi dùm con miếng cơ hàn tủi nhục
Miếng đợi ngày lớn khôn…
3.
Bởi những bước chân xa
Con không thể về gần
Hãy gởi cho con một thời góa bụa
Hãy gởi dùm con Vũng Tàu nắng lửa
Biển mồ hôi da cháy nắng khoang thuyền
Những trái bàng già rụng xuống tháng Giêng
Những bông sứ nằm yên nghe tháng Chạp
Một năm có bao lần trăng sáng
Mẹ không một lần nở nụ cười vui
Vì sau cuộc đổi đời vốn dè sẽn, Mẹ ơi
Những thứ dường như ấm no, hạnh phúc
Chỉ hào phóng những lao tù, tủi nhục
Những oan khiên khập khiểng những con đường
Đợi đủa thần biến sõi đá thành cơm
Khi ốm đói đòi vươn vai Phù Ðổng!!!
Chúng đã đổi tiết trinh lấy nắng mưa già háp
Ðổi tiếng cười thành giọt lệ cường toan
Ðổi tim xanh đánh tráo huyết cầu bầm
Đổi hạnh phúc làm nên tù ngục lớn
4.
Con chưa lớn dù tâm hồn già cỗi
Tim mệt nhoài của con sói rừng hoang
Buổi sáng nơi này nghe dội những âm vang
Cơn sóng vỗ mênh mang như nhịp tim ai đập
Con lái xe qua những trụ đèn cao áp
Nỗi buồn như đuổi theo xe
Tiếng nhạc đầu ngày ai hát ai nghe?
Xa lắc xa lơ những ngày tháng rộng
Mẹ dạy con bước xuống đời biển động
Bằng bước đi chân cứng đá mềm.
5.
Ngày mẹ đi
Con không về để tiễn
Hình như Vũng Tàu xám xịt môi khô?
Hình như Vũng Tàu dư một mảnh khăn xô?
Mưa vẫn bay nghiêng trên nghĩa trang mùa bão
Mưa vẫn bay nghiêng trên những loài đồng thảo
Ai vuốt dùm con hốc mắt đêm sầu?
Ai nghiêng mình trên ngực lép ung thư?
Mẹ đang ngủ, với môi cười Bồ Tát?
6.
Thời gian trên áo con chưa một lần phai lạt
Mấy chục năm rồi mơ ước vẫn tươi non
Mấy chục năm rồi Mẹ vẫn sống trong con
Như mặt biển suốt một đời mặn gió
Con còng nhỏ cuồng chân ôm nỗi buồn qua phố
Con về thấy Mẹ trầm tư
Những con đường những góc phố phù hư
Vẫn cháy đỏ một màu giận dỗi
Tóc mẹ đổi hay lòng con đã đổi
Thuyền phiêu lưu còn giạt đến bao giờ?
7.
Con muốn về thành phố biển của riêng con
Những hi vọng với bao điều muốn nói
Những bàn tay những bước chân tưởng chừng không thể đợi
Một ngày nghe ngóng bình minh
Thả hồn con bay về những giấc mơ xanh
Nơi chế độ cáo chung trên những dòng cáo phó
Khi những nhân danh đói nghèo xóa bỏ
Con về nghe Mẹ hồi sinh

Mấy chục năm rồi con vẫn còn tin
Những chông chênh con không đứng một mình
Bởi Mẹ không chịu rời ra một phút
Vẫn nắm tay đứa con mình quá chặt

Góc phố kia vẫn cây bàng cô độc
Trái mùa hoa vẫn xanh giêng
Mẹ một lần dừng lại một đêm thiêng
Nhưng thắp mãi trong lòng con lộc biếc

PHẠM NGŨ YÊN
2000

BIÊN CƯƠNG HÀNH

bch-bia

bch-1

bch-2

Xin gởi tặng Tương Tri bản chụp bài thơ Biên Cương Hành của Phạm Ngọc Lư
trên Giai phâm Văn ngày 26/10/1972.
Chúng tôi có tập báo Văn này do một độc gỉa của Thư Quán Bản Thảo gốc sĩ quan nhảy Dù tặng.. Cách đây khoảng 5 năm, người độc giả này đã gởi thư đến chúng tôi mong được đọc lại một bài thơ mà anh đã đọc trên đỉnh đồi Thường Đức lúc anh bị thương chờ trưc thăng tản thương. Và anh đã được tọai nguyện.

Sau này, anh đã tìm được tập Văn có bài Biên Cương Hành này trong một ̣chuyến về thăḿ quê nhả̀. ̀Anh g̀ởi tặng lại chúng tôi để bày tỏ lòng cám ơn..
Xin được chụp lại bìa số báo Văn này và b̉ài ̣thơ để làm q̣uà ̉đầu năm đến Tương Tri.

(Xin nhờ Tương Tri edit lại bản văn và bản chụp. Lỗi quá nhiều) .
Cám ơn
Trần Hoài Thư

Cuối ngày, cuối đường .

 

phamngoclu

Ngồi cạnh Chấn là người đàn ông có dáng dấp của một thư ký hành chánh sắp về hưu. Qua nét mặt và cách phục sức của ông, anh dễ liên tưởng đến sự chăm chỉ mẫu mực của kẻ suốt đời an phận ngồi sau đống hồ sơ công văn. Cô gái ngồi kề ông ăn mặc hơi xuề xòa nhưng không vì thế mà vẻ đẹp dịu dàng trên khuôn mặt trái soan kia bị thương tổn. Hai người đàn bà tiếp theo chắc là dân đi buôn, chẳng có gì đáng nói. Chấn liếc mắt nhìn ra mấy hàng ghế sau và thất vọng không thấy một thanh niên nào trạc tuổi mình cả, hầu hết là ông bà già và phụ nữ nếu không kể một người lính xanh xao ốm yếu dường như mới nằm ở quân y viện ra. Nỗi lo âu vẫn lăn tăn trong bụng, một lần nữa Chấn chồm về phía trước hỏi nhỏ người tài xế :

– Đường Bình Đê, Sa Huỳnh an ninh chứ bác ?

– Không sao !

– Chắc ?

– Không sao mà. Rủi lắm mới bị.

Lối trả lời mập mờ lấp lửng của ông ta làm Chấn hoang mang. Dù sao anh cũng không thể thối lui được nữa. Tối nay anh phải đến Huế cho kịp giờ đám cưới của Phương. Chấn lại nhìn khẽ cô gái ngồi cách mình một ghế, bây giờ anh mới hiểu cái cảm giác quen quen khi mới gặp cô ở bến xe chính vì cô ta có nhiều nét hao hao giống Phương, thấp thoáng hình bóng Phương qua dáng người, màu tóc, nước da, nhất là hàng lông mi quá dài như lông mi giả kia.

Biết đâu chốc nữa đây tai họa bất ngờ sẽ xảy ra dọc đường mà anh là một nạn nhân oan uổng, liệu Phương có biết ? Phương sẽ âm thầm tội nghiệp giùm anh trong giây phút ? Phương sẽ trách anh đã rồ dại khi bôn ba vượt muôn dặm đường dài trở về sắm vai kẻ tình chung ?

Thử tưởng tượng tối nay, khi tiệc cưới của nàng bắt đầu, kẻ tình chung sẽ bất ngờ xuất hiện với dáng dấp của một tên lãng tử khinh bạc phóng túng. Y sẽ nổi bật trước đám tân khách áo quần diêm dúa sang trọng. Người ta sẽ lo ngại cái bàn tay y thủ trong túi áo khoác như đang hờm sẵn một chuôi dao, một trái lựu đạn, mưu toan bày trò thích khách. Nội cái phong thái tàng tàng bất cần đời của y cũng đáng bắt họ đề cao cảnh giác. Thử tưởng tượng nàng sẽ trố mắt nhìn y như nhìn một vật lạ từ cung Trăng rơi xuống và chú rễ thì bẻn lẻn tiến ra bắt tay y, lúc đó y sẽ gật đầu cười chua chát “Tôi là kẻ đến trước nhất mà bây giờ hóa ra muộn nhất…”

– Chiều ni có chắc mình về nhà kịp không ba ?

Người đàn ông đeo bộ mặt im lìm như tượng buông cái gật đầu tựa ngủ gật.

Đúng như Chấn đoán, hai người là cha con. Anh gợi chuyện :

– Bác ra Huế ?

– Phải.

– Nếu không trắc trở gì thì khoảng sáu giờ rưỡi chiều xe tới Huế.

– Anh cũng về ngoài mình ?

– Dạ. Cháu về thăm một người quen bên Gia Hội.

– Anh chưa đi lính ?

– Dạ rồi. Cháu được biệt phái.

– Tui có thằng con đầu đi Sư đoàn 22

– Chắc bác đi thăm về ?

Đôi mắt người đàn ông bỗng mờ đi, xa vắng :

– Hắn vô phúc chết hồi Tết Mậu Thân rồi. Tui vô viếng mộ.

– Bác chôn anh ấy ở trong nầy ?

Người đàn ông rơm rớm nước mắt :

– Chôn với cất chi. Hồi nớ cả nhà tui chạy giặc bán sống bán chết có biết chi mô.Một tháng sau mới có tin con tử trận. Khi tui vô tới nơi, người ta chỉ cho nắm đất vừa xanh cỏ và miếng bia trơ trụi. Thảm lắm anh…

Cô con gái khẽ thúc vào hông cha như ra dấu hãy giữ im lặng. Chấn cúi đầu. Giọng người đàn ông còn mếu máo gì đó không rõ. Chấn ngẩng lên và bối rối trước những giọt nước mắt mau mắn lăn dài trên má ông. Anh áy náy tưởng như chính mình vừa gây ra nông nỗi. Cô gái có vẻ bực bội vì sự xúc động dễ dãi của cha mình, nói như phân trần với Chấn :

– Ba tui thương anh nớ lắm, mấy năm ni hể nhắc tới là khóc.

Chấn mấp máy môi nhưng không nói được tiếng gì. Hai mụ đàn bà ngồi gần cửa thì mở cặp mắt  tò mò nhìn người đàn ông đau khổ một cách lỗ mãng.

Xe đang đi giữa một vùng đồi thấp, những trái đồi tròn trĩnh nom thật thà hiền hậu. Nắng mai rực sáng trên cánh đồng vừa tan sương. Bỗng Chấn níu cửa xe suýt kêu lên mừng rỡ khi nhìn thấy vài ba cánh cò đang lượn lờ quanh một đầm nước nhỏ, lòng anh hớn hở tưởng như vừa gặp lại một cố nhân. Đã mười mấy năm nay anh chưa hề thấy một bóng cò trên các cánh đồng thấm mùi lửa đạn. Mười mấy năm nay, hàng vạn chim bồ câu được người ta tung lên khung trời an lành ở các thành phố để cầu nguyện hòa bình thật là phí phạm, bởi chưa ai biết tung một cánh cò. Chấn khẽ ra dấu cho cô gái cùng nhìn về phía đầm nước. Cô ta chăm chú mở lớn mắt nhưng không chia xẻ với anh nỗi mừng rỡ ngây thơ.

– Chim chi rứa anh ?

– Chim “thái bình” !

– Tên ngộ quá.

Chấn cười. Cô gái chớp mắt e thẹn, một ngón tay bối rối đưa lên gải nhẹ khóe môi.

– À, nhớ rồi. Hồi học tiểu học, tui có con bạn cao ngòng và ốm teo, nhất là cái cổ, nên bị cả lớp gọi là Cò. Nhưng nó chết rồi, tội ghê !

– Ngày nào dứt chiến tranh, bóng cò sẽ bay rợp trên khắp các cánh đồng quê hương, cô thích không ?

– Biết ngày mô ?

Bất giác người đàn ông thở dài quá lớn tiếng. Chấn hiểu, ông vừa trả lời cho con gái mình. Có thể tính ra đằng đẵng thời gian trong cái thở dài ấy.

Xe qua khỏi Tam Quan, dập dềnh trên đoạn đường lở lói. Hành khách níu ghế chịu đựng những dằn xóc liên hồi. Nét mặt người đàn ông nhíu lại đau đớn, chốc chốc ông

đưa tay lên trần xe như muốn nâng đỡ che chở một vật gì đó. Cô gái cũng ngước mắt trông theo bàn tay cha, nhíu mày lo lắng.

– Sắp tới quãng đường nguy hiểm.

– Chỗ mô rứa anh ?

– Bắt đầu từ ngọn đèo thấp trước mặt.

– Anh biết rứa mà cũng dám đi xe đò.

– Chắc không sao. Hôm nay ngày tốt lắm, hồi nãy cô có thấy hai ba đám cưới ở Bồng Sơn ?

Người đàn ông quay qua con gái mình nói nhỏ :

– Lo chi. Có vong hồn anh mi đang phù hộ trên đầu trên cổ.

Cô gái lại thúc hông cha ra dấu giữ im lặng. Chấn cẩn thận rút ví lấy những giấy tờ có liên quan đến lính tráng nhét vào đáy xách tay. Tay anh đụng phải tấm thiệp cưới màu hồng phấn của Phương. Phương giờ nầy hẳn bóng loáng màu hạnh phúc, rực rỡ như nét chữ kim nhũ tô điểm tên nàng bên cạnh tên một kẻ lạ. Chấn đã thiếu thốn nhiều điều kiện để tiến lên đứng song song bên nàng ngay từ buổi dầu, vậy cớ sao anh còn quay về ? Không lẽ chứng mất ngủ tai hại suốt mấy đêm rồi đã góp phần quyết định chuyến đi không trù tính nầy ? Anh tưởng lòng mình  nguôi ngoai êm ả sau khi đã gởi cho nàng cái điện tín chúc mừng hạnh phúc, không, anh vẫn còn nhiều điều chưa nói hết với Phương. Gạt đi những bọt bèo tự ái để nhìn thẳng vào đáy lòng mình : than ôi, anh vẫn còn yêu nàng quá đỗi !

Chấn ngẩng đầu lên và bắt gặp đôi mắt dịu dàng của cô gái :

– Anh đội cái nón ni lên đầu. Xe sắp lên đèo rồi.

– Không sao đâu.

– Đừng giỡn mặt.

Giọng cô gái gần như mệnh lệnh. Chấn bẻn lẻn quàng quai nón ngang cằm, cười :

– Trông tôi giống phụ nữ chút nào không ?

– Thôi mà. Cúi đầu xuống.

Sau lưng Chấn, người lính đã thay bộ quần áo lính bằng bộ pyjama từ hồi nào và đầu cũng che nón lá như anh. Xe vòng lên tới chóp đèo, tăng tốc lực, rú lên hớn hở như con thú dữ vừa đánh hơi mùi tử khí phảng phất đâu đây. Một người nào đó nói khẽ :

– Sắp tới Sa Huỳnh

Sa Huỳnh, Đức Phổ, Mộ Đức… Núi xanh rờn tai ương lớp lớp. Đồng gầy guộc xương xóc hoang tàn. Chốc chốc ven đường xuất hiện những dãy lều tạm bợ bằng tôn gỉ và giấy bìa của dân tỵ nạn trông như cảnh đóng trại của đám người đi khai hoang. Rải rác những tường xiêu cột cháy nhà hoang của trùng trùng những tháng năm khói lửa. Tìm đâu bóng cò bay lả bay la ?

Chấn khép mắt ngủ chợp được một giấc ngắn trong cái nóng hun đốt hâm hấp trên đầu. Gió Lào từ những ngách núi tràn xuống ào ào, muốn xô bạt cả xe. Trong xe, nhiều tiếng ngáp lộ liễu nối nhau hô hố, những cặp mắt lờ đờ nhá nhem, những chân cẳng tê cứng nhức mỏi. Đường vẫn còn xa hun hút.

Mười một giờ xe tới bến Quảng Ngãi, đây là trạm nghỉ trưa của những chuyến xe xuôi ngược vào ra nên nhộn nhịp ồn ào tiếng rao hàng mời níu lao xao, cả tiếng la tiếng chửi trộn với tiếng máy xe rầm rì, tiếng còi xe thúc giục toe toe. Chấn xuống xe, hai bàn chân nhẹ hẩng như mất hẳn trọng lực. Người đàn ông nhô đầu ra ngoài, ngước lên mui xe kiểm soát lại hành lý, mắt ông nheo lại, có vẻ bất bình.

– Mời bác và cô xuống kiếm gì ăn trưa.

Cô gái chải lại mái tóc rối tung :

– Cảm ơn anh, tui không dám ăn chi cả, cứ sợ mữa.

– Thì uống gì đó qua loa.

Cô gái lắc đầu cười. Chấn ngần ngừ rồi bỏ đi.

Lúc anh trở lại, người đàn ông đang loay hoay xếp đặt gì đó trên mui xe. Anh trao lon Coca cho cô gái :

– Cô uống chút nước đỡ khát.

Người đàn ông tụt xuống đất, đôi mắt đỏ hoe như vừa mới khóc.

– Phải tìm tấm vải chi che lại chứ nắng gớm quá…

Cô gái nháy mắt bảo cha im. Ông dụi mắt ngó quanh rồi bương bả đi qua chỗ bán tạp hóa. Chấn nói :

– Cô xuống một tí cho đỡ cuồng chân.

Nàng vén vạt áo tần ngần bước xuống, nhăn mặt :

– Xe chạy chậm quá anh hí, mệt đừ người.

– Chốc nữa xe chạy cô gắng ngủ một giấc để giết thời gian.

– Ở Huế anh ở chỗ mô ?

– Má tôi là người Huế, quê ngoại tôi ở Kim Long. Gặp cô, nghe giọng cô nói tự dưng tôi “nhớ nhà” ghê. Huế bao dung tôi một thời thơ ấu tuyệt vời, nhưng…

Người đàn ông vừa mua về một tấm vải nhựa và nhờ người lơ xe phủ lên cái rương gỗ trên mui. Lát sau ông còn leo lên kiểm soát và giằng buộc lại thật cẩn thận. Bây giờ Chấn mới hiểu, chính cái rương gỗ đang bị phơi nắng ấy chính là đầu mối lo lắng nãy giờ của ông.

Khi lên xe hai cha con vô tình ngồi lộn chỗ của nhau nên bây giờ Chấn ngồi cạnh cô gái. Xe rời bến Quảng Ngãi, tiếp tục chuyến đi. Bữa ăn trưa dù vội vã qua loa nhưng cũng tạo lại sinh khí tươi tĩnh trên nét mặt hai mươi mấy hành khách. Chuyện vãn ròn rã, tở mở.

Hồi lâu Chấn tưởng cô gái đã khép mắt ngủ được. Nhưng mỗi lần xe cán phải ổ gà nhảy rùng lên, nàng hốt hoảng níu tay cha. Người cha thì ngẩng đầu lên trần xe như một phản ứng. Ông sợ cái rương gỗ rớt mất chăng ? Thỉnh thoảng ông lại chồm ra cửa ngó lên dõi chừng.

– Sao bây giờ cô im lặng quá ?

Nàng vuốt nhẹ má, cười gượng :

– Nói nhiều sợ anh nhớ nhà.

– Nhưng mai mốt, mỗi lần nhớ nhà chắc tôi phải nhớ đến cô.

Nàng nguýt anh, không nói.

– Ra Huế, hy vọng còn gặp lại cô.

– Chắc không có mô !

– Biết đâu chẳng dịp tình cờ.

– Con gái tụi tui không thích hai tiếng “tình cờ”. Răng nghe nó mong manh quá !

Xe qua khỏi Chu Lai, bon bon giữa những trảng cát trắng không bóng cây không mái nhà, chỉ dằng dặc một màu hoang dã mông quạnh lạnh người.

– Cô có thấy những nhà ga xe lửa trầm ngâm như những tháp Chàm hoang phế ?

– Dạ.

– Cô đi tàu lửa lần nào chưa ?

Chấn quay đầu vào. Cô gái đang thiêm thiếp ngủ. Anh nhận rõ sức nặng của một phần thân thể nàng đang truyền qua vai anh, mềm mại, âm ấm, tưởng như đếm được từng dây tơ cảm xúc run rẩy e ấp. Vài ba sợi tóc của nàng bay nhởn nhơ ngang mặt, tinh nghịch, chọc ghẹo, bất giác anh ngậm lấy, cắn chặt. Có mùi hương thoang thoảng vỡ ra đâu đó. Hương xưa ? Mái tóc Phương ? Giờ nầy, hẳn mái tóc kia đã được bới cao lên, cài hoa giắt lược rỡ ràng ?

Xe qua khỏi thị trấn Tam Kỳ. Vẫn những trảng cát buồn thiu. Gió lộng. Chấn thiu thiu ngủ. Vai anh bỗng nhẹ hẩng đi. Hai cha con cô gái đang nói nhỏ với nhau gì đó. Một lát, người đàn ông lại chồm người qua phía anh, thò đầu ra ngoài. Chắc cái rương gỗ kia đựng những đồ quý giá lắm ? Xe dừng lại ở một trạm kiểm soát. Từ Quảng Ngãi ra đây quá nhiều trạm kiểm soát, khổ cho Chấn phải trình giấy lia lịa. Như mấy chỗ kia, người lính nầy nhắm ngay vào gã thanh niên duy nhất trên xe là anh :

– Cho coi giấy tờ.

Như một cái máy, Chấn trao cho anh ta xấp giấy đang cầm sẵn trên tay.

– Giấy hoãn dịch của ông đâu ?

– Tôi là quân nhân biệt phái.

– Ông không có thẻ tại ngũ. Mời xuống xe.

– Có giấy chứng nhận của Trưởng cơ quan kia. Tôi là công chức.

– Ông đào ngũ. Xuống xe !

Cô gái mở lớn mắt lo lắng nhìn Chấn và phân bua giùm anh :

– Những trạm kiểm soát trong tê đều….

Người lính trừng mắt, nạt :

– Cô biết gì. Nhớ là tôi chưa xét giấy cô. Ông có xuống xe không ?

Chấn quay qua cười với cô gái :

– Thôi bác và cô ra Huế trước. Cãi cọ dùng dằng chỉ làm phiền cả xe.

Chấn lững thững bước xuống bờ đường. Xe chạy. Cô gái ngoái đầu nói gì đó anh không nghe rõ. Tấm vải nhựa đậy cái rương gỗ lay bay trên nóc xe như vẫy tay chào anh. Anh quay lưng lại, đây là chỗ nào ? Người lính giữ mớ giấy tờ của anh thì đi thẳng vào cái quán cóc chuyện gẩu với một người đàn bà còn trẻ. Y cười hể hả , đắc thắng, chị đàn bà cũng hí hửng cười, khứng chịu. Chấn coi đồng hồ, sốt ruột. Anh bước vào quán, tiến lại phía người lính, xuống giọng năn nỉ :

– Giấy tờ tôi hợp lệ, anh thông cảm, tôi đang nôn nóng về nhà. Chiều nay đám cưới… em tôi.

Chấn rút tấm thiệp cưới của Phương đưa ra trước mặt y để làm chứng cho lời mình nói. Người lính tạo lại bộ mặt lầm lì khinh khỉnh, xẳng giọng :

– Tôi không biết. Ông vào Bộ chỉ huy Trung đoàn hẳn hay.

– Tôi gấp về, em tôi đang trông ghê lắm. Anh hiểu cho…

– Ông ra ngoài kia đứng. Chốc nữa có xe đến giải giao về Ban 1 Trung đoàn.

Chấn mím môi. Sự tức giận khiến anh chóng mặt, thốt ra một tiếng chửi thề cộc lốc. Người lính đứng dậy hung hãn :

– Mày vừa nói chi ?

– Ông hãy đưa tôi về cấp chỉ huy của ông gấp bây giờ. Để tôi còn đi.

– Tao giam lỏng mày ở đây. Mày tiếc con nhỏ trên xe hả ? Đào ngũ mà tình tứ quá.

Chấn cười gằn bước ra ngoài nhổ một bãi nươc bọt. Anh bối rối nhìn cây kim đồng hồ đang quay nhanh, thật nhanh. Anh tiu nghỉu nhìn theo từng chiếc xe đò đang chạy ra hướng Đà Nẵng sau khi chỉ dừng lại chốc lát. Người lính vẫn hú hí chuyện vãn với người đàn bà, chẳng thèm ra kiểm soát để bắt thêm bọn “đào ngũ”. Chấn nhìn bóng mình đổ dài trên bờ đường, lẩm bẩm chửi thề.

Một giờ đồng hồ sau, một người lính dùng xe Honda áp giải Chấn  về Bộ chỉ huy tận trong chân núi. Anh gục đầu trên lưng kẻ lạ và nghĩ đến Phương xa vời. Thôi muộn cả rồi. Kẻ tình chung đành dở dang vai kịch. Chấn chồm lên vai người lính :

– Anh có biết hôm nay người yêu của tôi đi lấy chồng ?

Người lính ngoảnh mặt lui ngơ ngác. Chấn hét lớn :

– Khi người yêu bỏ đi lấy chồng thì mình có nên đến dự đám cưới không ?

– Đ.M. dự làm chó gì !

Chấn cười hô hố theo anh ta :

– Phải lắm. Cảm ơn các ông đã bắt giữ tôi lại. Không thì chiều nay tôi ngu ngốc dẫn xác tới chiêm ngưỡng hạnh phúc của một kẻ bội tình !

Chạng vạng tối Chấn mới về tới Đà Nẵng, mệt phờ người. Anh tạt vào cái phòng ngủ ở bến xe thuê một chỗ nằm để nằm dài ra thở dốc. Thở no nê, anh cảm thấy mình ngứa ngáy và nhớp nhúa như một miếng giẻ rách. Tắm rửa xong, Chấn thay áo quần ra phố. Phố chưa bớt tấp nập ồn ào nhưng nhờ thế anh bớt lẻ loi thui thủi. Giờ nầy chắc tiệc cưới của Phương đã bắt đầu. Kẻ tình chung đã không về kịp, Phương an tâm ? Chấn bước vào một tiệm ăn có vẻ mặt bề ngoài khá sang trọng nhưng thức ăn thì quá tồi, anh bỏ mứa, kêu rượu. Không có. Cho một chanh tươi không đường. Cho vừa lòng anh đang chua ngoét.

Chấn trở về phòng ngủ với chai Napoleon mới mua. Bỗng, anh đứng khựng lại ở cầu thang, đôi mắt dướn cong lên như một cặp dấu hỏi. Cô gái bỡ ngỡ nhìn anh trân trối :

– Anh….

– Tên lính đó bướng bỉnh phá tôi chơi. Tôi lên cấp chỉ huy của hắn trình giấy lại rồi đi liền. Mà sao cô ở đây ?

– Đường đèo Hải Vân bị kẹt, xe quay lui hết. Không biết sáng mai đi được chưa.

– Bác đâu ?

Cô gái chỉ tay lên lầu. Chấn thở dài, hoan hỉ :

– Không ngờ còn gặp lại cô, thật hi hữu. Cô thấy chưa, cuộc đời còn lắm tình cờ.

Nàng che miệng cười, ngượng ngập :

– Anh thuê phòng số mấy ?

– 12, đằng kia. Để tôi lên thăm bác một chút.

Lên khỏi cầu thang cô gái dừng lại, ngập ngừng :

– Chắc ba tôi đang nằm nghỉ, thôi mình chớ khuấy rầy ông.

Chấn gật đầu và bước lại khoảng bao lơn hẹp phía trước, đặt chai rượu xuống chân. Cô gái nhìn theo :

– Anh uống rượu ?

– Đêm nay tôi không muốn phải thao thức trằn trọc.

Nàng bước tới gần, dựa lưng vào tường. Chấn khoác tay vu vơ :

– Tôi phải quên đi một chuyện buồn. Cô biết, giờ nầy ở Huế, người yêu tôi đang rực rỡ hạnh phúc bước xuống thuyền…

– Chỉ có rứa mà anh phải uống rượu ?

Chấn nóng nảy, bực dọc :

– Tôi đau khổ ghê lắm. Cô bắt tôi phải làm gì nữa khi đành chôn chân ở đây ?

– Anh tưởng say là quên được ?

Chấn cúi đầu, trầm ngâm :

– Ừ nhỉ, còn gì mà nhớ mà quên.

Chấn chụp chai rượu đưa lên ngang mặt rồi bất thần ném thẳng xuống đường. Cô gái hốt hoảng đưa tay bịt tai lại. Một tiếng vỡ khô, đục và nghẹn. Chấn cười lớn :

– Cô nhìn kia, người yêu tôi đang la ơi ới, tên đàn ông nọ thì mảnh chai găm trúng mặt. Cả đám tân khách xô bàn tiệc giẫm lên nhau mà chạy. Ha ha !

– Anh say rồi.

– Và tôi cũng vừa quên hết rồi. Thôi ghé lại thăm bác, sớm mai tôi quay về Quy Nhơn.

Cô gái bước lại mở hé cửa và bối rối xô Chấn lui. Nhưng anh cũng vừa thấy kịp cảnh tượng trước mặt : người đàn ông đang gục đầu lên cái rương gỗ khóc tức tưởi, bên cạnh bó nhang tỏa khói và mấy ngọn đèn cầy leo lét, buồn thảm. Cô gái chảy dài nước mắt, nói mếu máo :

– Tội nghiệp anh tui phải nằm lại dọc đường đêm nay… Cái rương gỗ ấy đựng hài cốt anh tui !

PHẠM NGỌC LƯ

Tuy Hòa, 1973

                                               

MẶC KHẢI SAU NGÀY PHỤC SINH

tonnuthudung

1.
Khi giấc mơ được giải mã
Là địa ngục đóng cửa
Và ma quỷ trở lại trần gian
Sao tôi cứ mang hoài tham vọng giải mã những giấc mơ ?
Điều ấy…
Quả thật bất ngờ…
2.
Nhưng
Đó là sứ mệnh của tôi
Trước khi đưa tôi đến với cuộc đời
Chúa nói:
” Nhân-Danh-Ta
Con hãy làm bất cứ điều gì con muốn…
Nhưng chớ để một trần gian phiền muộn!…”
3.
Cứ thế
Tôi làm tròn sứ mệnh
( Không thiếu , không thừa và không để tổn thương ai…)
4.
Nhưng con đường chúng ta đi đôi lúc quá dài
Khi mệt mỏi bạn bực mình cáu gắt
Tay tôi đây, bạn hãy cầm cho chặt
Những ưu phiền xin để gió cuốn đi
Khi bầu trời và mặt đất phân ly
Biển tuyệt vọng đắm chìm cơn hồng thủy
Và địa ngục mở ra: Ma…Quỷ…
5.
Nhìn cùng tôi đóa Quỳnh Sa Mạc lẻ loi
Rất rực rỡ nhưng vô cùng cô độc
Trong vô thức…bất tận buồn…muốn khóc
Chúng ta mỗi người chỉ là hạt cát nhỏ nhoi…

Tôn Nữ Thu Dung