Black Friday…

BlackFriday-2015-op

Sau Lễ Tạ Ơn là Black Friday, Black Friday được biết đến như ngày hội mua sắm lớn nhất ở nền kinh tế lớn nhất thế giới. Song nó còn chứa đựng rất nhiều bí mật thú vị.

Ra đời vì kẹt xe
Thật khó tin, ngày Black Friday có xuất xứ từ tình trạng kẹt xe xảy ra vào ngày thứ sáu sau Lễ Tạ Ơn năm 1965 ở Philadelphia, khi hàng trăm nghìn người Mỹ chen chúc đen kịt các con phố, vỉa hè đi mua sắm để sửa soạn cho Lễ Noel sắp đến. Ngay lập tức, giới kinh doanh Hoa Kỳ cho quảng cáo rầm rộ trên các phương tiện thông tin đại chúng về ngày này và đồng loạt khuyến mãi, giảm giá để thu hút khách hàng.

Những bí mật “đen tối” về ngày Black Friday:
Hiện nay, Black Friday không còn là một ngày mua sắm điên cuồng đơn thuần mà đã được biến tấu thành một dịp thu hút khách du lịch. Sức hút của nó còn khủng khiếp đến mức có rất nhiều doanh nghiệp, mặt hàng tại các nước khác cũng ăn theo nhân sự kiện này.

Mua sắm trước khi rỗng túi:
Black Friday trở thành ngày mua sắm lớn nhất năm từ 2001. Phải đến năm này, Ngày thứ 6 đen tối mới thực sự trở thành dịp mua sắm mạnh nhất của người Mỹ.
Đó là bởi văn hóa xứ cờ hoa có những điểm độc đáo riêng, họ không yêu sự giảm giá mà yêu sự “chần chừ” – tức là vào thứ 7 trước giáng sinh mới là thời điểm những chiếc ví rỗng nhất-

Giảm giá đến 90%:
Tất nhiên sức hút của ngày này chỉ có 1 lý do duy nhất là vì giá sale khủng. Các cửa hàng trên toàn quốc giảm giá đậm đến không ngờ. Hầu như tất cả các mặt hàng đều giảm giá trung bình từ 10% – 30% và nhiều cửa hàng đồng loạt hạ giá bán xuống vài chục phần trăm.
Thật tuyệt vời nếu bạn có mặt tại siêu thị khổng lồ của Hoa Kỳ, là Premium Outlet Mall tại thiên đường mua sắm Las Vegas. Vào mùa sales 50% giá tag là “đúng giá”, 70% giá tag mới là sale nhẹ và 90% giá tag mới thật sự là sale. Trong thế giới shopping bao la này, bạn sẽ tìm thấy vô khối đồ thời trang hàng hiệu cực hot như Adidas, Nike.

my-2-nguoi-phu-nu-au-da-vi-tranh-gianh-1-con-bup-be-ngay-black-friday

Hàng tỷ đô la đội nón ra đi chỉ trong 2 ngày
Năm ngoái, có 225.000.000 người mua sắm trong ngày Black Friday và tổng chi tiêu lên tới 11,4 tỷ USD. Có người còn phải chờ từ 4h sáng để mong có thể “tậu” cho mình một món đồ giá rẻ như cho không.
Giữa những chốn phồn hoa trên đất Mỹ, không ai tưởng tượng được lại có cảnh xếp hàng dài dằng dặc rồi trùm chăn ngủ ngay trên lòng đường trước một siêu thị, hay khung cảnh chen lấn, giành giật hàng hóa trong các trung tâm mua sắm.


1/3 dân số Mỹ đổ ra đường vì Black Friday

Theo một nghiên cứu mới từ các Hiệp hội người tiêu dùng điện tử , cứ ba người thì có một người Mỹ (37%) sẽ ra ngoài để mua sắm trong ngày Black Friday. Năm 2011, với sự kiện tranh cướp hàng hóa dẫn đến hàng chục người bị thương, một người bị bắn và cướp sạch hàng hóa khi ra chỗ đỗ xe, Black Friday đã có hơi hướng đúng với nghĩa mặt chữ là “Ngày thứ sáu đen”.

Hầu như người tiêu dùng đều bị lừa
Nghiên cứu mới công bố bởi website NerdWalle While cho thấy có tới 93% các cửa hàng bán lẻ tại Mỹ được khảo sát đang mời chào khách hàng của họ bằng những sản phẩm cũ với cùng mức giá giảm như năm ngoái.

Hậu Black Friday
Ngay sau ngày Black Friday sẽ là Cyber Monday (tạm dịch: Ngày Thứ Hai điện tử) là ngày thứ hai đầu tiên ngay sau Black Friday. Đây là ngày thứ 2 Shopping hoành tráng trong năm để thỏa mãn cơn khát mua sắm của người dân ngay sau Black Friday vì vẫn còn rất nhiều người Mỹ chưa tìm được gì trong dòng người “ngày thứ 6 đen”.

 

black-friday

Tẩy chay Black Friday
Thu hút là vậy, nhưng không phải tất cả những người Mỹ đều thích thú với “ngày thứ 6 đen”. Lý do là bởi những người này đều không thích sự chen lấn xô đẩy và thay vì việc lao vào những siêu thị, cửa hàng để mua đồ giảm giá, họ ngồi ở nhà và xem ti vi.
Thậm chí, có người còn cho rằng tình trạng chen lấn nhau để mua hàng làm xấu đi hình ảnh nước Mỹ và họ kêu gọi lập nên “No Shopping Day”, tức là ngày không mua sắm để tẩy chay “Black Friday”.

Ngày thứ 6 đen tối sẽ biến mất ?!
Ngày thứ 6 đen tối sắp biến mất. Đây là một điều bất ngờ song lại rất có cơ sở. Đó là khi các hãng đã bắt đầu bán hàng ngay từ đêm thứ 5 – vào ngày lễ Tạ Ơn. Khởi đầu là Walmart năm 2011 và sau đó các cửa hàng khác cũng học theo nhanh chóng.
Theo thống kê, 33 triệu người Mỹ cũng cho biết, họ đã lên kế hoạch mua sắm ngay sau khi thưởng thức món gà tây. Nghĩa là rất có thể trong thời gian tới, người ta sẽ sử dụng thuật ngữ “Ngày thứ 5 xám xịt” (Grey Thursday) thay cho “Ngày thứ 6 đen tối”.

Nguồn Internet

LỜI KHÔNG DỄ NÓI…

tonnuthudung

images

Nói những lời tạ ơn không hề dễ.
Nhưng tại sao không nói khi tôi sống là chỉ để mắc nợ những hồng ân?
Tạ ơn mẹ đã sinh tôi ra vào một ngày bão lụt ông tha mà bà chẳng tha 23 tháng 10 Âm Lịch bên dòng sông Như Ý của xứ Huế âm u để suốt đời tôi cứ chìm đắm vào những cơn mưa.
Tạ ơn ba đã cho tôi niềm tự hào không nhỏ vào giai cấp xuất thân để tôi luôn phân vân và không dám làm một điều gì tệ hại.
Tạ ơn Soeur Madelaine cầm tay tôi uốn nắn những chữ viết đầu đời để tôi có được một thời văn hay chữ tốt.
Tạ ơn Soeur Hiệu Trưởng luôn tạo cho tôi những tự tin hiếm hoi trong những lúc tôi tận cùng tuyệt vọng: Chúa vẫn biết con là một đứa bé rất ngoan
Tạ ơn những thầy cô đã dạy cho tôi những kiến thức, mà quan trọng hơn cả là cách biểu lộ và truyền đạt lại những kiến thức ấy cho bọn học trò bé nhỏ yêu quý của tôi.
Tạ ơn những người bạn đã lớn lên cùng tôi từ thời thơ dại- thời hoàng kim xa quá chìm trong sương mơ– để tôi không cảm thấy cô độc khi chỉ có một mình.
Tạ ơn những người bạn vô tình gặp gỡ trên đường đời nhưng định mệnh đã kết nối tình thân, luôn bảo bọc và che chở để tôi không cảm thấy đau đớn lắm khi đối diện với những manh tâm độc ác, để tôi không phải …như con nhím tôi tự mình thu xếp
Tạ ơn những người tôi vô tình lỡ nói lời yêu thương rồi sau đó mới biết rằng không phải!
Tạ ơn những người thân yêu của tôi đã đưa vai che chắn hết những thị phi
Tạ ơn gia đình đã cho tôi cuộc sống lơ đãng như mây… môi không quen nói dối.
Tạ ơn những giấc mộng hoang đường đêm đêm đưa tôi về cố xứ .

Tạ ơn cuộc đời đã rộng lượng vẫn còn dành cho tôi những buổi sáng mai thức dậy ấm áp rực rỡ mặt trời…

Tôn- Nữ Thu- Dung

MỘT TIẾNG EM.

dinhhung

Từ giã hoàng hôn trong mắt em
Tôi đi tìm những phố không đèn
Gió mùa thu sớm bao dư vị
Của chút hương thầm khi mới quen

Cùng bóng hàng cây gập giữa đường
Âm thầm tôi ngỏ tấm tình thương
Bao nhiêu hoài bão, bao hy vọng
Nói hết cho lòng nhẹ mối vương

Rồi đây trên những lối đi này
Ta sẽ cùng ai tay nắm tay
Nhịp bước năm cung đàn ảo tưởng
Buông chìm tâm sự nửa đêm nay

Từng bước trôi cùng trăng viễn khơi
Thâu đêm chưa hiểu miệng ai cười
Nụ cười gởi tự thiên thu lại
Tiền kiếp xưa nào em hé môi?

Dĩ vãng nào xanh như mắt em
Chao ôi! màu tóc rợn từng đêm
Hàng mi khuê các chìm sương phủ
Vời vợi ngàn sao nhạt dáng xiêm

Kỷ niệm thơm từ năm ngón tay
Trăng lên từng nét gợn đôi mày
Bóng hoa huyền ảo nghiêng vầng trán
Chưa ngát hương tình, hương đã bay

Sông biển nào nghe thấu nỗi niềm?
Sóng đâu còn khóe mắt thâm nghiêm
Lòng ơi hoài vọng bao giờ nói
Thăm thẳm trùng dương một tiếng em

Nhẹ bước chiêm bao tưởng lạc đường
Rưng rưng mùi phấn bỗng ngùi hương
Sương đầm vạt áo mong manh lệ
Sao rụng bay vào tóc dạ hương

Tôi lánh trần ai đi rất xa
Bâng khuâng sao lạnh ánh trăng tà
Ngày mai hứa hẹn bừng hương cỏ
Tôi sẽ say nằm ngủ dưới hoa

Đinh Hùng

Tạ ơn đời, tạ ơn nhau

phambichhuyen

Người ta có thể hiểu lầm nhau ở nhiều điều, nhưng người ta không thể hiểu lầm nhau ở tấm lòng biết ơn. Biết ơn là một ngôn ngữ chung của của nhân loại, là tiếng nói thiết tha của tâm hồn…

Bây giờ là tháng 11. Chiều chưa đến mà trời đã tối thật là nhanh. Cái lạnh ở đâu ùa về, giá rét. Mùa này nhiều nơi còn bão rớt trên quê hương chúng ta. Tại Hoa Kỳ, lễ Thanks Giving đã đến, mang đến một chút gì một niềm vui ấm áp, một chút gì bâng khuâng xao xuyến vì ngày lễ đáng yêu này.
Từ hàng trăm năm nay, người dân Hoa kỳ có một đời sống tiện nghi nhất, kỹ thuật nhất, an cư nhất trên tòan thế giới. Cho dù nền kinh tế vẫn còn khủng hoảng, nhưng đời sống người dân không đến nỗi xáo trộn. Hàng năm, cả nước đều đón mừng lễ Tạ Ơn. Trường học, học sinh được nghỉ. những ngôi giáo đường vang khúc nhạc Tạ Ơn. Mối liên hệ giữa lễ Tạ Ơn truyền thống với sự cân bằng đời sống xã hội, với sự phồn thịnh về văn hóa….đã đóng góp rất nhiều trong mối tương quan giữa Tạo hóa và và vạn vật, và giữa muôn loài nữa.
Tinh thần ấy hướng dẫn sự phát triển thuận chiều của đất trời.
Có phải chăng tâm tình Tạ ơn tạo nên một chuỗi phản ứng, biến hóa những gì chung quanh ta, biến hóa nhân loại thăng tiến, như phép mầu nhiệm của chiếc đũa thần…Người ta có thể hiểu lầm nhau ở nhiều điều, nhưng người ta không thể hiểu lầm nhau ở tấm lòng biết ơn. Biết ơn là một ngôn ngữ chung của của nhân loại, là tiếng nói thiết tha của tâm hồn. Lễ Tạ Ơn là một trong những ngày lễ được mọi người hân hoan chào đón. Là những ngày đoàn tụ gia đình. Dù ở nơi xa, ai cũng mong ước và thu xếp trở về mái ấm gia đình, hưởng những giờ phút đầm ấm yêu thương. Đây cũng là dịp người ta tạ ơn đời, tạ ơn nhau. Lễ Tạ Ơn là dịp mà hơn lúc nào hết, chúng ta bày tỏ sự yêu thương, chia sẻ, gần gũi bên nhau. Chúng ta cùng đọc bài thơ của Đặng Lệ Khánh, một người phụ nữ gốc Huế rất tài hoa:
Tạ ơn ta còn dài mái tóc
Đêm đêm nằm phủ mặt giữ hương
Tạ ơn ta còn xanh đôi mắt
Nhìn cuộc đời qua rất dễ thương
Tạ ơn ta còn nghe tiếng gió
Gõ đùa chơi qua chiếc phong linh
Nghe như nhạc Thánh ca đâu đó
Tạ ơn ta tình yêu đầy ắp
Chảy trên từng dòng chữ đam mê
Bơi trong mộng khói sương ngây ngất
Quấn quýt theo một dáng ai về
Tạ ơn ta đôi mi chợt ướt
Một sáng nào thức giấc nhìn trời
Bên kia núi có ai thổn thức
Mà mưa hồng gợi nhớ không thôi

Sống trên đời, chẳng ai tồn tại được một mình, cho nên, mang ơn, tự nó là một tình cảm cao quý. Cuộc chiến tranh trên đất nước chúng ta kéo dài từ 1/3 thế kỷ, chấm dứt bằng biến cố 1975. Rồi sau đó là những năm tháng tù đầy, những chuyến băng rừng, vượt biển. Có thể nói phân nửa dân tộc chúng ta còn sống đến hôm nay như những kẻ may mắn sống sót. Nhưng cũng phải trải qua bao nhiêu tóc tang tủi nhục. May mắn thay, có không biết bao nhiêu những bàn tay cứu giúp cưu mang đã chìa ra cho chúng ta nắm lấy, khắp bốn phương trời phiêu bạt.
Đất nước hoà bình rồi. Thế nhưng…
Có bao nhiêu người vợ, hai mươi, ba mươi tuổi vào năm 1975 đã trở thành góa phụ? Bao nhiêu những đứa trẻ đã trở thành những đứa con côi ngay từ lúc sơ sinh? Bao nhiêu người nay đã là cha, là mẹ, nhưng lại không hề biết hay không còn nhớ nổi gương mặt cha hay gương mặt mẹ của mình? Ôi, Có thể nào lại có một đất nước mà mọi người đều sợ hãi bỏ chạy như đất nước chúng ta? Một đất nước mà ai trốn thoát ra khỏi đều coi như điều may mắn? Một quốc gia mà “nửa này đã cố giết một nửa kia để lập chiến công” như một câu thơ mà người ta đã đọc được trên vách một nhà tù? Một đất nước mà người ta ở không được, đi không được. Như vậy thì phải làm sao đây?
Hãy nghe tâm sự của nhà thơ Nguyễn Đình Toàn:
Tôi đã cố bám lấy đất nước tôi
Bằng sức người vô hạn
Bằng sức người đầu đội trăm tấn bom
Tim mang nghìn dấu đạn
Tôi đã đổ mồ hôi, đổ máu tươi để mong ở lại đây.
Nhưng…Đất đã đỏ vì bị nung bằng những lời dối trá
Người bám vào, lửa đã đốt cháy tay
Lửa hơn căm, lửa hiểm thâm
Lửa khốn cùng cay đắng
Người lừa nhau
Trời đất còn bưng mặt thảm thương

Vâng, 100 năm nô lệ. Rồi trận đói năm Ất Dậu. Và lụt lội không năm nào buông tha. Rồi chiến tranh, chiến tranh …kéo dài không ngừng, dân tộc ta có lúc tưởng chừng như kiệt sức. Trong hoàn cảnh đau thương, nghiệt ngã như thế, nhưng chúng ta vẫn phải mang ơn. Mang ơn đời. Mang ơn người. Chúng ta bị xua đuổi, phải chạy trốn, nên phải mang ơn những người đã cưu mang chúng ta. Bên cạnh những người chết , chúng ta mang ơn Thượng Đế, vì chúng ta còn. Vâng, chúng ta còn, nên vẫn còn hy vọng. Hy vọng một ngày quê hương chúng ta sẽ thoát khỏi cơn mê muội. Hy vọng rồi sẽ có lúc “người nhìn ra người” và biết thương yêu nhau với tất cả tấm lòng…
Trong niềm hy vọng ấy, chúng ta dâng một lời cầu nguyện:
Nơi đầu ngửng cao không sợ hãi
Nơi hiểu biết được tự do phát triển
Nơi đời sống không bị phân chia bởi những thành kiến cổ hủ, hẹp hòi Nơi tiếng nói xuất phát từ sự thật, sâu xa
Nơi mọi nỗ lực không ngừng vươn tìm tuyệt đối
Nơi suối lý trí trong suốt tuôn chảy không bị lạc vào sa mạc hoang vu của tập quán khô cằn
Trong thiên đường tự do ấy
Thượng Đế hỡi
Xin hãy cho quê hương chúng tôi thức tỉnh
(Khuyết danh)
Trong cuộc sống bận rộn ở Hoa Kỳ, ai cũng phải tất bật hối hả lao vào cái vòng quay rất nhanh và rất mạnh của đời sống vật chất. Đến nỗi có nhiều khi người ta quên đi đời sống tinh thần.
Cho nên nhân mùa lễ Thanhs Giving , ước mong rằng mỗi người trong chúng ta hãy dành một khảng thời gian , ngồi một mình, nhìn lại quãng đời đã qua. Chúng ta đã cho đi và nhận lại những gì? Hãy nói với nhau những lời yêu thương , hãy trao cho nhau những ánh mắt thiện cảm. Hãy dành cho nhau một chút thời gian để cảm nhận được cái sự may mắn nhất mà chúng ta có được trong cuộc sống hôm nay. Nhỏ bé thôi nhưng thật gần gũi, ấm áp.
Và cũng nhớ dành vài phút hít thở không khí trong lành buổi sớm mai, ngắm ánh nắng vàng lấp lánh trên những ngọn cỏ còn ướt đẫm sương mai hay ngắm một nụ hoa vừa hé nở nơi góc vườn hay cùng nghe lại một khúc tình ca trong kỷ niệm.
Thanksgiving xôn xao niềm tin cùng niềm vui mới . Mỗi người chung một niềm vui, một lời chúc tụng…Chúng ta gửi đến nhau trong tình thương yêu chia sẻ, chẳng hạn cho một người thương yêu nhất dù không gian có cách xa nhưng lúc nào cũng nhớ nhau từng phút lại từng giây…
Xin cảm ơn mái ấm gia đình, cảm ơn cha mẹ, cảm ơn tiếng cười trong trẻo, giọng nói líu lo của những đứa con yêu. Cảm ơn những giờ phút vui tươi bằng hữu, cảm ơn những thương yêu săn sóc, an ủi và ngay cả những đồng cảm nhớ nhung của một người dành cho một người. Xin cảm ơn đời, cảm ơn người yêu dấu đã cho ta tình yêu thương ngọt ngào, êm dịu ngát hương…
Cám ơn em dịu dàng đi bên cạnh
Biển ngoài kia xanh quá nói chi nhiều
Núi gần quá, sóng và em gần quá
Anh còn lời để tỏ một tình yêu

Đâu cứ phải là đôi lứa yêu nhau mới cám ơn nhau? Biết ơn là một ngôn ngữ toàn cầu, là điệu nhạc, ý thơ, là sự rung động của tâm hồn. Lời thơ và điệu nhạc biết ơn ấy tuyệt diệu lắm vì nó có thể xuyên qua mọi thứ cản trở của trần thế, bay lên cao tràn ngập khắp không gian.
*Chúc các bạn mùa lễ Tạ Ơn hạnh phúc

Bích Huyền

LỜI TẠ ƠN BÉ NHỎ của TUONGTRI.COM dành cho các tác giả yêu quý, các độc giả tuyệt vời, các thân hữu dễ thương và tất cả các thâm tình suốt đời không trả nổi.

12295287_871502686298212_372612297363976704_n

Tẩy trần.

luutrongtuong

Viết tặng hai thằng bạn Pháo Thủ
Phùng-tường-Vân và Nguyễn-du-Nghi.

Rượu dăm chai, đường xưa dẫn lối.
Ba thằng uống mãi rồi cũng say.
Tình thâm nghĩa đậm tràn ly cối.
Tẩy trần! Phải uống suốt đêm nay.

Sóng rượu nghênh ngang vào xứ lạ.
Môi mềm chưa đã chuyện ngày qua.
Hơi men chuếnh choáng khung trời hạ.
Lưỡi cứng, hồn tê, tuổi xế tà.

Ngàn dặm đêm nay cùng gặp gỡ.
Trăm ly rượu quý cũng bằng thừa.
Hãy uống cùng nhau chia nỗi nhớ.
Kiêu hùng, hào phóng những ngày xưa.

Tao biết đã say, nhưng vẫn uống.
Theo dòng nhạc cũ buồn lê thê.
Cho mày khóc cuộc đời gió cuốn.
Cho tao ngã quỵ bên lề cơn mê.

Tẩy trần, ly chén cùng nghiêng ngả.
Vận nước cùng nhau hớp đắng cay.
Ðất khách, quê người, hừ, cũng lạ!
Ba thằng mình uống suốt đêm nay.

Uống đi Vân. Uống đi Nghi.
Uống cho những cuộc chia ly phũ phàng.
Uống cho đất lệch, trời nghiêng.
Uống cho đau xót triền miên mỗi ngày.
Chỉ còn tao với chúng mày,
Uống thêm cho cuộc đổi đời bớt cay.
Uống cho hết.
Uống cho ngất.
Uống cho hả.
Uống cho sảng khoái cuộc đời rách bươm.
Uống để khóc
Những bạn xưa tù đày nhục nhã.
Uống vùi thế sự ngập tràn cơn ngông.

Uống cho cạn.
Rồi kéo Thần-Tiên cùng ngã.

Lưu Trọng Tưởng
(Dallas, Texas Quê cũ, Người xưa NỬA ĐỜI THAO THỨC)

Sương khói lặng thầm

tranngochuong

Trải bao lối tỉnh đường mê,
Mươi năm hơn mới trở về vườn xưa.
Chốn này buổi ấy vào thơ,
Về thăm lại hóa ngồi nhờ người dưng.

Trải bao đầu suối cuối rừng,
Phơ phơ tóc mẹ rưng rưng khói vườn.
Mệt nhoài cơm áo tha hương,
Đã đau thất thổ lại buồn vong gia.

Trải bao bão táp phong ba,
Tuổi hồng xưa cũng nhạt nhòa, chao ôi!
Mẹ cha khuất núi lâu rồi,
Anh em ly tán… đâu người thân yêu.

Trải bao chìm nổi bọt bèo,
Trời xanh chỉ một cánh diều lửng trôi.
Cây cao bóng cả mất rồi,
Vườn xưa còn có nhớ người chủ xưa.?

Trải bao ngang trái nắng mưa,
Về nghe ngọn gió chuyển mùa chạnh thương.
Một đời trôi dạt bốn phương,
Buồn như tóc điểm khói sương lặng thầm…

Trần Ngọc Hưởng

THIÊN ĐÀNG ĐỊA NGỤC

luuthy

Có ba anh em nhà kia, không cùng cha lại khác mẹ, sinh không cùng năm cùng tháng cùng ngày, nhưng cùng làm một công việc như nhau và cùng thờ một ông thầy. Một người tên Hoo, một người tên Lee và người thứ ba tên gọi là Moo.

Ba anh em cùng làm một công việc như nhau là bán thuốc tâm thần. Thuốc được ba người quảng cáo là người nào uống vô sẽ thấy một thế giới đại đồng toàn màu hồng. Ba anh em chia ra ba nơi đi bán thuốc. Thuốc bên trong cùng một lò mà ra, nhãn dán cùng in hình một cái logo y hệt và chỉ khác cái hình người đại diện đi kèm. Thuốc anh Lee, anh Hoo mặt người có râu mà không ria, còn thuốc của anh Moo trông trụi lủi chả thấy cộng râu nào.

Ba anh em ăn nên làm ra, cửa hàng mọc lên khắp nơi, già trẻ lớn bé đàn ông đàn bà ông sư bà bóng nào cũng có dùng qua. Không biết công hiệu thế nào nhưng đâu đâu cũng thấy treo hình quảng cáo. Báo chí thi nhau ca ngợi đăng ngay trang nhất mỗi ngày. Quảng cáo treo la liệt trên cột điện, trên sân ga, trong kho hàng, trong phòng khách, phòng ăn, phòng ngủ,… và chỉ trừ phòng vệ sinh. Trong toa thuốc đã có ghi rõ, ai mà để hộp thuốc trong phòng vệ sinh, người đó không bất đắc kỳ tử cũng hộc máu mồm.

Thuốc ba anh em cho người ta uống là thuốc tâm thần, không phải là thuốc cải lão hoàn đồng, nên tới số là đều phải chết. Ba anh em cũng không qua được cái cầu này, anh cả Lee lớn tuổi nên đi trước. Một ngày trước khi đi, anh cả Lee mới gọi hai em tới để trối trăn. Anh cả xoa đầu hai em đang quỳ mọp dưới đất rồi thều thào nói:

– Anh giờ cũng phải đi thôi… Ba anh em chúng ta tuy không sinh cùng tháng cùng ngày nhưng khi chết cũng phải cùng nhau mà đi lên thiên đàng… Anh lớn tuổi anh đi trước nhưng không vì vậy mà anh giành lên thiên đàng trước hai em… Anh sẽ làm ma một thời gian… Chờ hai em đông đủ có mặt… Rồi chúng ta cùng dắt tay nhau… lên… ặc… ặc… thiên… đàng.

Hoo với Moo nghe anh cả Lee nói cùng khóc rống lên rồi cả hai đều gật đầu lia lịa. Anh cả Lee nhìn hai em gật đầu cũng gắng gượng gật theo rồi hai tay bắt chuồn chuồn, hắt lên một cái rồi tắt thở.

Hoo với Moo làm ma chay cho anh cả Lee xong rồi cùng ra lệnh cho các đại lý thuốc, từ đây về sau, in thêm cái hình anh cả Lee đi kèm với hình mình trên hộp thuốc.

Thế rồi thời gian qua mau, trời kêu ai nấy dạ, Moo cũng khăn gói lên đường theo anh cả Lee rồi cuối cùng thằng em Hoo cũng nối gót hai anh.

Cái ngày Hoo đi, bên giường bệnh đã có sẵn hai con ma anh chờ sẵn. Hoo vừa hắt hơi tắt thở là hai anh đã nắm tay em kéo bay ngay tới cổng thiên đàng.

Tới thiên đàng, cổng đóng, anh cả Lee mới nhìn hai em nhướng mắt dò hỏi. Hoo em phất tay giành nói:

– Chuyện nhỏ. Anh cả khỏi phải lo, làm giả là nghề của em. Để em làm ngay chìa khoá giả mở cổng thiên đàng.

Hồ đang loay hoay tra chìa khoá cổng thì một tiếng quát lớn. Cả ba giật mình nhìn lên. Thiên lôi hai chân đứng trên hai cây trụ cổng thiên đàng, tay cầm tầm sét hướng về ba anh em Lee Moo Hoo hỏi lớn:

– Ba đứa bay tính dở trò gì đây hả?

Lee thay hai em trả lời:

-Ba anh em chúng tôi vừa mới cắt hộ khẩu trần gian tính vô đây xin nhập hộ khẩu thiên đàng.

Thiên lôi quát lớn:

-Thiên đàng không có chỗ cho ba đứa mày. Thứ nhất không khi nào, thứ hai không bao giờ và thứ ba chỉ có một nơi duy nhất dành cho tụi bay là địa ngục. Địa ngục ở dưới kia… Đi! Đi! Đi đi!

Từ xa xa trước khi tới vòng đầu địa ngục, ba anh em đã thấy biểu ngữ cờ xí treo đầy hai bên đường. Tới gần mới hiện ra mồn một hàng chữ in lớn màu vàng “Nhiệt liệt chào mừng ba đại biểu địa ngục trần gian Lee Moo Hoo” trên nền vải nhuộm đầy máu me còn nhỏ giọt.

Một con quỷ đỏ cầm chỉa ba mở cổng thành, lắc đầu cho biết không cần xét hộ khẩu anh cả Lee đưa ra, đưa cả ba đi qua vòng đầu địa ngục, qua vòng hai địa ngục, qua vòng ba, vòng bốn, vòng năm, vòng n-1 rồi cuối cùng vượt qua cái cổng địa ngục cuối cùng có hai chữ Diêm Vương đỏ chói.

Diêm Vương nhìn ba anh em Lee Moo Hoo cười ha hả chỉ ba cái ghế nói lớn:

– Ngồi đây ngồi đây! Ta đã chờ ba ngươi từ bấy lâu nay. Bấy lâu nay ta chỉ ăn nhậu với thằng Tần thằng Hít. Chưa đã chưa đã…

Cả ba ngồi xuống bàn, đưa tay bắt Tần và Hít bên phía hàng ghế đối diện. Trên bàn một dĩa bàn tròn khủng khiếp đầy tiết canh đỏ loét nhầy nhụa, một thùng lớn xí quách trắng hếu và một thau to thịt nướng cháy nám đen.

Hoo múc ngay cho mình dĩa đầy tiết canh, Moo cầm ngay một cái bắp đùi trắng hếu, Lee đang do dự chưa biết dùng món gì trước thì chợt nhớ ra điều gì la lớn:

-Chết cha rồi! Thưa Diêm Vương, hồi nãy vội đi tụi em bỏ quên mấy cuốn sách gối đầu giường ở Thiên Đàng. Xin Diêm Vương cho tụi em quay lại Thiên Đàng lấy rồi tụi em quay trở lại.

Diêm Vương phất tay chỉ vào trong:

-Sách gì? Ở đây ta có nguyên cả bộ Playboy với Hustler từ số 1 cho tới số mới nhất. Ba đứa bay tha hồ mà coi!

Cả Lee lắc đầu quầy quậy:

– Đó là ba cuốn sách quý của tụi em: Lee tập tàng của em, Hồng bảo trọng của thằng Moo và Vừa đi vừa tám của thằng Hoo, không thể để mất được.

Diêm Vương gật đầu thông cảm, ngoắt tay một cái, hai tên quỷ sứ đứng hầu hai bên rời hàng tới trước mặt Diêm Vương đợi lệnh.

– Hai đứa bay tới ngay Thiên Đàng lấy cho được ba cuốn sách đó đem về cho tụi nó. Nghe rõ trả lời?

– Dạ rõ Diêm Vương! Nhiệm vụ nào được Diêm Vương giao phó chúng em cũng hoàn thành, khó khăn nào chúng em cũng vượt qua, kẻ thù nào chúng em cũng chiến thắng. Tụi em sẽ đi ngay mang về cho Diêm Vương ba cuốn sách quỷ sứ đó.

Hai tên quỷ sứ nói xong là đùng một cái biến mất tăm, hai cây chỉa ba nằm chỏng gọng dưới mặt đất.

-Uống đi, uống đi ba đứa bay. Ba ngươi đừng có lo, đã có ta lo. Chuyện này nhỏ như cái sọ con thỏ!

Hai tên quỷ sứ nhận lệnh bay ngay tới Thiên Đàng. Xui xẻo cho hai tên, thiên đàng đã hết giờ làm việc, cửa đóng then cài và cái bảng Hết Giờ Làm Việc tổ bố treo chình ình ở giữa. Hai tên phân vân, bỏ về lúc này là có mà chết với Diêm Vương, nhiệm vụ đã không hoàn thành mà lại còn làm bẻ mặt Diêm vương với ba tên quỷ sứ mới. Tên quỷ sứ nhỏ mới nói với tên quỷ sứ lớn:

-Hai đứa mình leo hàng rào nhảy vô rồi chia nhau mà kiếm ba cuốn sách quỷ sứ đó đi.

Thằng quỷ lớn gật đầu nói phải rồi cả hai cứ vậy mà leo vào.

Hai cái bóng đen lom khom leo rào không qua khỏi 2 cặp mắt quan sát từ xa của hai thiên thần nhỏ của thiên đàng, một thiên thần cánh cụt người ốm ốm cao cao và một thiên thần cánh dài mập mập lùn lùn.

Thiên thần cánh dài khều khều thiên thần cánh cụt nói nhỏ vào tai:

– Ối mẹ ơi! Ba cái thằng đại biểu địa ngục trần gian vừa mới nhập hộ khẩu Địa Ngục chưa đầy nửa tiếng là Thiên Đàng ta đã có hai đứa tị nạn rồi!


Lưu Thy Nguyễn

Chỉ Là Tiếng Chuông Rơi

tranvanle

Chúa Nhật mà ngộ ghê:
nắng ngày Hè rực rỡ,
không nụ hoa nào nở,
giống em…còn ngủ ngon!

Những tiếng chim véo von
chỉ là chuông…sáng sớm.
Không có một con bướm
nào bay qua vườn hoa…

Không một giọt sương sa
nào đọng trên lá cỏ,
những bông giấy màu đỏ
bên hàng xóm rung rinh.

Gió chỉ làm rùng mình
chút thôi hoa mỏng lét…
Anh làm thơ dễ ghét,
sáng nay phải không em?

Thôi, em cứ ngủ thêm
coi như ngày chưa thức,
coi như gió qua ngực
của em đang rung rung…

Trời xanh, xanh như sông
chảy giữa lòng đất nước.
Không biết ai  ngước mặt
nhìn con sông thời gian?

Ai nhỉ có mơ màng
vầng trăng soi đầu ngõ
rung rinh từng chút gió
gót nhỏ guốc vông khua…

Ôi đó cũng là Thơ
mờ mờ em nhân ảnh.
Nếu sáng nay trời lạnh,
anh nhớ em thế nào,

Đà Lạt mình ra sao:
mưa mùa Hè mấy giọt?
Em ơi nước mưa ngọt,
còn nước mắt em…thì…
chuông đang ngân nga đó!

Những giọt nước mắt vỡ
như Quê Hương, Trời ơi!
Trăng mai nằm trên đồi
giống như em đang ngủ.

Anh nhớ lại quá khứ,
em và trăng mông lung.
Anh nhớ lại con sông,
em qua đò, em mất…
Những gì anh vừa nhắc…
chỉ là tiếng chuông rơi…

Trần Vấn Lệ

LƯU VONG

lephuhai

Ta lưu vong phố xá mịt mùng
Ngoảnh mặt lại quê nhà xa lắc
Ngày ra đi nách mang tay xách
Dĩ vàng nhàu một thuở tinh khôi

Ta lưu vong từ thuở nằm nôi
Mẹ quang gánh đường xa chân mõi
Rồi lớn lên mắt chiều sương khói
Người Việt nào chẳng mất quê hương

Ngoái đầu về nghìn dặm còn thương
Chiều xa ngái châu Ô châu Rí
Cây quế nhỏ bên đời mộng mị
Cũng đành lòng cáo biệt mà đi

Trả lại đôi cánh nhỏ thiên di
Mùa qua lại mùa qua rồi lại
Tháng mười một Chiêu Quân ái ngại
Ừ sang Hồ biệt Hán thế thôi…

Lê Phú Hải