HOẠ SĨ THANH TRÍ (Trích “Bên kia con chữ & nghệ thuật”- xuất bản tháng 12/15),

dangphuphong

Thanh Trí

Tiểu sử: Sinh 1939 tại Hue Vietnam
Tốt nghiệp Trường Mỹ Thuật Huế 1961
Tốt Nghiệp Khóa “Sư Phạm Hội Họa” tại Trường Quốc Gia Cao Đẳng Mỹ Thuật Gia Định, Sài Gòn 1962.
1987 Định cư tại Hoa Kỳ (Sacramento, California)
1993 Tốt nghiệp Cosumnes River College California USA in Design Drafting 1993
Đã dạy vẽ 24 năm tại các trường Trung học ở Nha Trang, Nguyễn Du, Văn Hiến- Saigon
Giải thưởng:
The League Of Carmichael Artists Presents (Silence Color )
Sacramento Fine Art Center (Old Man)
California Art League (Reflection)
The League Of Carmichael Artists Presents (The Nature’s Color)

Chợ Tết
Chợ Tết Đầu Làng- Tranh sơn mài

Đã triển lãm: California State University of Sacramento
1991 Consumnes River College,Sacramento
-Sacramentp fine art center
– Silk painting exhibition, Eastwest gallery, Maryland
– De Anza College gallery, San Jose-State Capital, Sacramento
– Philippine-Noumea, Nouvell Caledonie
– Cal Expo, Sacramento
– San Jose Museum of Art, group show
-Work Gallery, San Jose-group show
– VAALA Gallery Garden Grove
– Vietnamese female Artists Pomona- group show
– La Galeria, San Jose-group show
– 2005 San Jose, California
– 2007 Triển Lãm 50 năm Cao đẳng Mỹ thuật Huế Việt Báo Gallery
– 2009 – Triển Lãm Tranh thanh Trí “ Đôi Bờ”
– Stream Of Thought .VIVO Center SanJose.
– DanChi Art Gallery Westminster, CA USA. Etc
Tác phẩm đã xuất bản : “Tập Tranh và Thơ Thanh Trí “ tại Hoa Kỳ, 2004.

THANH TRÍ và Triển Lãm Đôi Bờ

Hành trình của đá
Hành Trình của Đá , sơn dầu.
Mùa thu: vàng.. Vui thì ửng đỏ và lấp lóe đâu đó chút xanh biên biếc. Buồn thì vàng đen , vàng nâu, vàng đất, vàng …đá . Ít thấy họa sĩ nào diễn tả mùa thu mạnh và đầy góc cạnh như Họa sĩ Thanh Trí. Mạnh nhưng không thô, cái mạnh của lực tạo hóa. Góc cạnh vì cái nhìn , cảm nhận đa chiều đối với một không gian xơ cứng , trầm uất. Mùa thu có trọng lượng, sức nặng ở những chiếc lá rơi, ở những giọt sương làm trĩu những chiếc lá sen già nua. Ngắm những bức tranh mùa thu của Họa sĩ Thanh Trí, người xem thấy được những hang hóc hoang vu sổng người lên chịu đựng đám lá mục thời gian qua những nhát cọ khá hào phóng. Điều nầy càng dễ thấy hơn qua bức tranh Hành Trình Của Đá. Trong những hình khối đa dạng, chập chùng đè lẫn lên nhau tạo nên ấn tượng hổn mang của thời hoang sơ lập địa , mời gọi người xem hòa mình vào cảnh trí của bức tranh, để cùng bước theo hành trình của đá. Có hành trình của đá thì cũng sẽ có giấc mơ của đá. Đá cũng là tôi là anh là mọi người.

Hình của bài
Mời Trầu- Tranh lụa

Nhưng tranh sơn dầu của Thanh Trí không chỉ như vậy. Qua những bức tranh vẽ chân dung , người ta dễ thấy cách xử dụng màu sắc của bà khá đa dạng, nhưng vẫn không đi khác đi cái gam màu so với các tranh khác, dù đó là tranh trên lụa hay màu nước trên giấy. Bức tranh Gặp Gỡ, tranh màu nước, bà vẽ hai con gián chụm đầu nhau trò chuyện trong môt bối cảnh mờ nhạt nhưng vui mắt . Người xem sẽ tha hồ tưởng tượng hai con gián đang nói chuyện gì. Ngụ ý trong tranh Thanh Trí rất nhiều. Những chim bồ câu, những thiếu nữ, những thiếu phụ trong tranh của bà là hiện thân của sự thanh bình và thương yêu. Có lẽ xuyên suốt bao nhiêu tranh của bà là sự nhắc nhở, ca tụng tình yêu để chúng ta có được một thế giới an bình.

Tôi tin rằng trong hơn hai mươi năm dạy hội họa, tính cách sư phạm rất ảnh hưởng trong bố cục tranh của bà. Có sự kềm hãm và nhẹ nhàng trong những bức tranh mà thoạt tiên ta có thể nghĩ rằng bà đang phóng bút. Cho dù đâu đó nét tiểu thư của một thiếu nữ Huế thoáng ẩn hiện trong tranh của bà. Từng ngần ấy điều kiện khách quan cùng với một tâm hồn nhạy cảm, say mê nghệ thuật đã tạo cho tranh Thanh Trí một nét khá riêng.Thời Thanh Trí học trường Mỹ Thuật Huế, thời các cô gái Huế khi ở nhà thì kín cổng cao tường , ra đường luôn luôn cúi mặt, khép nép, tay lúc nào cũng sẵn sàng chực giữ lấy tà áo dài bị gió thổi tung bay thì chắc bà cũng đã từng phải đối phó gay go để theo đuổi con đường nghệ thuật đầy thơ mộng của mình. Sự thơ mộng đó trãi đều trên chiều dày tác phẩm của bà, nhất là trên tranh lụa. Không khí tranh lụa của Thanh Trí thật lãng đãng, huyền hoặc và có lẽ tất cả những đôi mắt thiếu nữ trong loại tranh này bà đều diễn tả nó thật diệu vợi xa xăm hướng về một chân trời riêng tư nào đó.

Khó mà xác định được khuynh hướng của Họa sĩ Thanh Trí. Về tranh sơn dầu có lúc thì bà ẩn mình trong Tân Cổ Điển (Neo-classic) lúc thì Trường Phái Biểu Hiện ( Expressionism) lúc thì Trừu Tượng Biểu Hiện (Abtract Expressionism) vân vân. Bà còn vẽ Sketch , tranh sơn mài và tranh thơ (xin tạm gọi như vậy để chỉ loạt tranh vẽ bên cạnh những bài thơ của bà) Ở thể loại nào bà cũng vẽ với tất cả tấm lòng , nét cọ nhanh mạnh nhưng vẫn thể hiện được nét dịu mềm của một tâm hồn đầy thơ mộng. Nhưng nếu phải chọn loại tranh nào là thành công nhất của bà có lẽ tôi xin chọn tranh lụa . Thật vậy Thanh Trí đã đưa được vào tranh lụa của bà cái nét đặc biệt nhất của loại tranh này là nhẹ nhàng nhưng sâu thẳm, huyền hoặc nhưng tươi mát. Thêm một chút tim tím đặc trưng của Huế bà đã đưa tranh lụa của bà đi sâu vào lòng người thưởng ngoạn.

ĐẶNG PHÚ PHONG

Quà Giáng Sinh Cho Bé Ly

luuthy

Bố vẫn chưa tới! Bố lúc nào cũng trễ! Để rồi xem, gặp mình lại nói cái câu như thường lệ “Ly chờ bố có lâu không? Gớm! Chiều thứ sáu xe lúc nào cũng kẹt!“ Cô giáo hồi nãy chúc mình Merry Christmas, dúi vô tay mình món quà nhỏ rồi dặn mình đúng ngày Giáng Sinh mới mở ra. Cô hình như có hơi ngập ngừng muốn hỏi điều gì rồi nghĩ sao lại thôi. Mình biết cô muốn nói gì. Cô sợ mình buồn. Mình chúc cô và gia đình một mùa Giáng Sinh vui vẻ đầm ấm bên người thân. Cô chỉ cười rồi gật đầu cảm ơn. Cái cười của cô sao mà buồn buồn. Chúc mừng sao lại buồn? Cô buồn cho mình, mình biết. Chỉ có cô là hiểu mình nhiều nhất. Cô ơi, Ly chúc thêm cô một lần nữa một đêm Giáng Sinh sum họp vui vẻ với người thân.
Giờ này mà bố vẫn chưa chịu tới. Hai con chim bồ câu đang rỉa lông bên bồn nước phía bên kia. Con nào là bồ câu cha con nào là bồ câu mẹ đây? Còn có con bồ câu nho nhỏ bé tí đang quanh quẩn bên cạnh nữa. Bồ câu con ơi, mi hạnh phúc hơn Ly nhiều.
Bên tay phải phía xa xa có hai cô chú đang ngồi thì thầm tâm sự. Sao cái chú ấy có cái gương mặt xương xương dài ngoằn giống bố đến lạ kỳ. Còn cô kia không giống mẹ một chút nào hết, chỉ ngoại trừ cái xắc tay. Mẹ với cô chắc cùng rủ nhau đi mua một chỗ một nơi. Ơ, hai cô chú vẫy tay chào mình kìa, thôi mình chào lại rồi nhìn sang chỗ khác đi, mẹ bao giờ cũng dặn “Chớ có nhìn người lạ đăm đăm trừng trừng như vậy làm người ta khó chịu, là không tốt, là bất lịch sự.” Bố thì lúc nào cũng dễ chịu, với bố sao sao cũng được. Bố giờ này đi tới đâu rồi? Bố ơi là bố, bố của Ly sao giờ này vẫn chưa tới!

– Con bé kia đang nhìn hai đứa mình kìa. Con bé con trông dễ thương chi lạ, mà sao anh thấy cái gương mặt của nó buồn buồn làm sao. Em có thấy vậy không? Sau này em thích có con trai hay con gái?
– Ờ ! Dễ thương mà buồn. Để em vẫy tay chào nó. Nó ngồi một mình chắc đang chờ bố mẹ tới đón. Chờ lâu không thấy tới nên giận là đúng rồi.
– Em chưa trả lời anh. Em thích con trai hay con gái?
– Đồ quỷ! Em thích cả hai, một trai một gái. Như vậy được chưa ông nỡm.

Chết cha! Lại trễ nữa rồi. Vẫn cái tật lừng khừng cố hữu, đã tính trước rồi mà không chịu mua ngay, cứ để cho tới cận ngày, nước tới chân mới nhảy, rồi mới ghé mua quà Giáng Sinh cho con bé. Ly giờ lớn rồi, hết còn là bé con, mấy con búp bê với gấu nhồi bông giờ hết còn hiệu nghiệm. Quần áo thì chỉ có mình Liên là biết cách chọn. Liên? Lại Liên! Con bé kín như bưng không hé lộ một điều gì về Liên. Thôi, nghĩ chuyện khác đi. Cái ông bố là mình đây thật là kì cục! Mua cho con gái cái gì đây mà cũng không biết. Con gái thích gì cũng không hay. Bố ơi là bố. May là vừa rồi nghĩ ra được cái cách nhờ cô bán hàng chọn giùm một món gì đó rồi gói lại hộ luôn. “Cô cứ chọn rồi gói lại, nhớ đừng cho tôi biết là món gì. Tôi cũng muốn ngạc nhiên bất ngờ thích thú như con bé.” Cô bán hàng có trố mắt nhìn mình. Chắc lại có chuyện để kể về cái ông khách dị thường hôm nay mà từ trước đến nay cô chưa bao giờ gặp. Cô ta có vẻ tò mò muốn hỏi thêm nhưng ngại ngùng. Cô không hỏi tội gì mình phải khai, mà dù có hỏi, mình biết trả lời sao đây.
Xe đâu mà nhiều quá vậy trời. Đâu phải chỉ có một mình mình, cũng còn khối người chờ cho tới cái ngày cuối cùng rồi mới hớt hơ hớt hải chạy đi mua quà Giáng Sinh cho người thân. Chiều thứ sáu mọi khi lúc nào cũng kẹt xe, huống hồ là ngày này. Đã trễ hơn gần tiếng đồng hồ rồi. Xe cứ chạy nhích nhích nãy giờ. Thôi gắng chịu đựng thêm luồng xe này nữa, qua cái ngả rẽ tới là xong.
Nó kia rồi! Tội nghiệp con nhỏ.

– Ly chờ bố có lâu không? Gớm! Chiều thứ sáu xe lúc nào cũng kẹt!

***
– …
– Bố ơi, bố cho con mượn chiếc vớ lớn của bố đi.
– Đống vớ sạch bố để trong ngăn kéo bên cạnh bồn rửa chén. Mà con lấy để làm gì?
– Bố lúc nào cũng bê bối, đồ đạc để lung tung, thảo nào mẹ… mà thôi… con dùng để treo trên lò sưởi cho ông già Noel.
– Con xin ông món gì. Con có chắc là ổng sẽ cho không?
– Con có để lá thư trong chiếc vớ. Con tin ổng sẽ cho con.
– Một mình ổng làm sao lo cho xuể. Cả thế giới biết bao nhiêu là đứa con nít như con mà ổng thì chỉ có một mình.
– Đâu phải chỉ có một ông già Noel đâu bố. Bố biết Tề Thiên Đại Thánh không? Ông già Noel cũng giống như vậy, một sợi râu của ổng là biến ra biết bao nhiêu là ông già Noel.
– Lỡ ổng quên cái laptop với GPS ở nhà rồi không biết đường tới thì sao?
– Con có email dặn trước rồi. Con nói tối nay con về nhà bố. Con đi treo chiếc vớ có lá thư con gửi ông già Noel đây. Bố hứa với con bố không được đọc. Bố hứa?
– Ừ, bố hứa.
– Bố nhớ đó. Bố hứa không được đọc. Good night bố.
– Good night con.

Giờ này Liên có còn thức không đây? Gần một giờ sáng rồi còn gì. Đi vội đi vàng quên mang cả cái áo khoác ngoài, trời lạnh và tuyết đang rơi lất phất ngay đúng đêm Giáng Sinh. Đã hứa với con nhỏ là không được đọc thư nó gửi cho ông già Noel, mà lại tò mò chờ nó ngủ say, rồi lén la lén lút như tên trộm, rồi lại còn cẩn thận không dám mở đèn, bật đèn pin lấy thư ra mà đọc. Cái tội thất hứa với con nít là cái tội lớn. Con đây vô số tội, thôi thì một năm 365 ngày Chúa tha tội cho con một lần. Nhà Liên ở phía trước kia rồi. Vẫn còn ánh đèn ở bên trong. Liên ở một mình hay với ai đây? Con bé kín miệng không bao giờ hé răng cho biết mẹ giờ đang làm gì ở với ai. Có ỡm ờ hỏi bóng hỏi gió nhưng con bé cứ làm lơ đánh trống lảng. Có nên gõ cửa không đây? Giờ cũng đã lỡ tới rồi, chân cũng đã đặt ngay bên ngạch cửa. Thôi thì một liều ba bảy cũng liều. Cứ gõ cửa rồi tới đâu hay tới đó …
….
– Con bé có chuyện gì phải không? Gặp chuyện gì phải không?
– Không có chuyện gì. Nó đang ngủ, anh có cái này muốn cho Liên coi.
– Anh vô trong nhà đi. Anh biết giờ này là mấy giờ không?
– Anh biết! Một giờ sáng. Xin lỗi em, nhưng anh không chờ được. Đây là lá thư con bé gởi cho ông già Noel bỏ trong chiếc vớ treo ngay trên lò sưởi. Liên đọc đi.

Nhìn Liên đọc thư con bé rồi ôm mặt khóc mình muốn ôm Liên vào lòng nhưng sao vẫn cứ đứng yên, tay chân bất động, không làm gì được. Có phải chúng ta đã không còn như ngày xưa. Liên cứ ôm lá thư mà khóc ròng còn ta cứ đứng đó mà nhìn. Khoảng cách chưa tới nửa sải tay mà sao chúng ta cứ như là trùng trùng xa cách.
Đưa tay đóng nhẹ cửa rồi ra về nhưng sao ta vẫn cứ như nghe thấy tiếng thút thít của Liên văng vẳng bên tai. Ngoài trời đêm tuyết lất phất rơi, đèn đường vàng vọt, đêm Giáng Sinh vắng vẻ im ắng, trên đường đơn độc một mình ta.
Con bé vẫn đang ngủ say.
Ông già Noel của bé, ông đang ở nơi nao?

***

– Bố ơi bố…
– Gì con?
– Ông già Noel lấy lá thư của con đi rồi mà không để lại gì hết, con kiếm khắp nhà rồi mà không thấy quà.
– Con xin cái gì? Có thể điều con xin ổng thấy khó kiếm quá nên ổng hẹn lại sang năm chăng? Ổng có để thư trả lời lại không?
– Không để lại gì hết. Con không tin là ổng làm không được. Con gửi thư cho ổng mỗi ngày đều cầu xin một thứ như nhau. Ổng có làm việc ban ngày không hở bố.
– Cái này bố không biết. Hình như chỉ ban đêm, bố nghĩ vậy.
– Hôm nay mà không có vậy là con phải chờ thêm 365 ngày nữa sao bố.
– Ơ …ơ … Bố cũng không biết nữa. Có lẽ vậy … Mà hình như có ai đang bấm chuông kìa. Chắc lại là ông già hàng xóm hay chạy qua mượn bố đồ nghề sửa chữa. Bố đang bận tay, con lại mở cửa xem thử, nhớ Merry Christmas ông ta.
– Có khi nào là ông già Noel không bố? Để con lại mở cửa…

– Bố ơi bố! Bố ra đây mà xem… Con đã nói mà, ông già Noel không bao giờ quên ai hết. Ông già Noel tặng cho con món quà con yêu cầu. Cảm ơn ông già Noel… Bố ơi bố …ra mà coi món quà Giáng Sinh ông già Noel tặng con nè bố… bố ơi bố ơi … Mẹ vô đi … Mẹ đưa cái xách tay con phụ mẹ mang vào. Bố ơi bố ơi …

Lưu Thy

Noel Mưa

tranvanle

Có thể đêm nay mưa – điều không ai chờ đợi. Nhưng kìa…mưa sắp tới: mây đã mờ tháp chuông!
Có thể đêm nay buồn…vì máng cỏ sẽ ướt và câu chúc ơn phước cũng ướt sũng vì mưa?
Gió lật Kinh từng tờ, nước mắt từng giọt nhỏ. Những chùm hoa Lys nở chứa biết bao yêu thương…
Mẹ ôm chặt lấy con, đầy ắp lòng nhân ái. Những vì sao thức dậy, mây trời bắt đầu tan…
Người ta thấy vầng trăng hiện ra cùng với Chúa. Người ta nghe lời hứa của Thượng Đế. Chuông rung!
Những tiếng Kinh Kính Mừng vang vang đêm về sáng. Một ngày mới đang rạng. Một đời mới mở ra…
Cơn mưa có lướt qua rồi đã bay về núi. Những con cừu cắm cúi gậm cỏ non mùa Xuân…
Noel vào cuối năm. Tuần sau là Năm Mới. Những cơn mưa sẽ tưới xanh cánh đồng Tân Niên…
Em ơi em em em! Cơn mưa là bước dạo của đêm Chúa ra đời. Anh muốn em mỉm cười cho Ngày Vui Mở Hội…
Ngày vui: Ngày Năm Mới. Rồi ngày nào cũng vui. Non nước ta đẹp tươi. Thế giới rồi rực rỡ…
Anh chúc em thế đó! Anh hôn em chỗ nào…hỡi đôi má hoa đào mà Ba trồng trước ngõ…
Nhớ…những nụ hoa nở, Mạ hái chìa cho Ba. Cũng nhớ…ngày em xa, hồi đó em, mười bảy!

Trần Vấn Lệ

Giáng Sinh

tonnuthunga

Đêm Giáng sinh trăng tròn kỳ diệu,
Soi đường đi cho kẻ không nhà
Tìm nơi trú như ngàn năm trước
Theo lối mòn trôi dạt phương xa.

Đêm Giáng Sinh người người vui vẻ
Ăn đầy mâm những món ngon lành
Dưới trăng rằm có người lạnh lẽo,
Co quắp nằm không một tấm chăn.

Đêm Giáng Sinh trăng soi đường nhỏ,
Ai ngậm ngùi cúi xuống nhìn con,
Những đứa bé vẫn còn thiếu thốn,
Bụng đói đêm nay dưới ánh trăng vàng

Nhìn đèn hoa sáng tươi rực rỡ,
Có ai nghe giai điệu điêu tàn,
Bom đạn phá quách thành rạng vỡ,
Những mảnh đời nay đã tan hoang!

Có ai nghe tiếng rơi của lệ?
Giọt lệ buồn lăn xuống cho con,
Thiên thần đâu chẳng còn hộ mạng.
Tặng cõi đời một chút hào quang.

Ngàn năm xưa có ngôi sao lạ,
Chắc là không sáng như đêm nay?
Trong bóng tối có người lữ khách,
Đi tìm hoài một chút hương phai.

Tôn Nữ Thu Nga

ĐÔI ĐIỀU VỀ MỘT NGƯỜI THẦY KHẢ KÍNH :Giáo sư Lưu Trung Khảo

phamtinanninh
12039515_1033513883335790_7396955425592080965_n

Giáo sư Lưu Trung Khảo, một người đã tham gia nhiều đoàn thể đấu tranh đòi tự do, dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam tại hải ngoại, đã từ trần vào trưa thứ Ba, ngày 22 tháng 12, tại Quận Cam, hưởng thọ 84 tuổi.

Giáo sư Lưu Trung Khảo nguyên là giáo sư các trường trung học công lập Chu Văn An, Nguyễn Trãi Saigon và Thủ Khoa Nghĩa (Châu Đốc). Giáo sư cũng từng giảng dạy tại các trường trung học tư thục Nguyễn Bá Tòng, Regina Mundi (Couvent des Oiseaux), Văn Khôi, Văn Học, Lyceum Cửu Long và Nguyễn Công Trứ.
Ngoài ra, Giáo Sư Khảo còn giữ các chức vụ quan trọng trong ngành giáo dục của VNCH như Thanh Tra Trung Học, Thanh Tra Đặc Biệt Bộ Quốc Gia Giáo Dục, Chánh Văn Phòng Thứ Trưởng Bộ QGGD, Chánh Chủ Khảo nhiều kỳ thi Trung Học, Tú Tài, và Hiệu Trưởng Trường Trung Học tại Kiến Phong.

Ông được ân thưởng Văn Hóa Giáo Dục Bội Tinh của Chính Phủ VNCH. Giáo sư Lưu Trung Khảo nhập ngũ khóa 24 Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức với cấp bậc Thiếu Úy, sau thăng cấp Trung Úy và biệt phái về phục vụ tại Bộ Quốc Gia Giáo Dục.

Ra hải ngoại, GS Lưu Trung Khảo tham gia nhiều đoàn thể đấu tranh đòi tự do, dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam. Ông đã cùng phái đoàn qua Pháp, Anh, Thụy Sĩ tranh đấu cho thuyền nhân và nhân quyền.
Là một nhà giáo chuyên chính, GS Lưu Trung Khảo đã tham gia trong Ban Giảng Huấn các lớp Tu Nghiệp Sư Phạm, Chánh Chủ Khảo các kỳ thi Giải Khuyến Học, Giám Khảo các Giải Học Sinh, Sinh Viên Gương Mẫu, sáng lập và là Chủ Tịch Hội Ái Hữu Cựu Giáo Chức VN Tại Hải Ngoại.

Giáo Sư cũng có nhiều buổi hội luận trên đài Little Saigon Radio, Saigon Radio Hải Ngoại, đài VOA và đài Sống Trên Đất Mỹ, đài VNA/TV, chủ trương chương trình Phát Thanh Hải Triều Âm của Phật Giáo và là Trưởng Ban Tổ Chức Đại lễ Phật Đản nhiều năm tại Quận Cam, đồng thời cũng rất gắn bó với Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ.

gs-luu-trung-khao

Thời còn đi học, tôi không được may mắn học với giáo sư Lưu Trung Khảo. Thầy dạy ở Sài gòn và một vài trường ở các tỉnh miền Nam, tôi chỉ học ở Nha trang. Lúc vào lính tôi cũng chưa hề được gặp thầy, khi thầy có một thời gian trong quân ngũ. Thầy phục vụ ở Tổng Cục CTCT và Tòa Đô Chánh, còn tôi thì ở một đơn vị chiến đấu tại Vùng 2.

Sau 1975, Thầy định cư ở Mỹ, còn tôi ở mãi tận Bắc Âu, nên không biết những hoạt động của thầy. Sau này thỉnh thoảng đọc được một số bài viết của thầy, về chính trị, văn hóa và một số lãnh vực khác, tôi ngưỡng mộ một người hiểu biết rộng, rất nặng tấm lòng với quê hương dân tộc, và đặc biệt với các thế hệ hậu sinh. Thấy trước cái tên thật đẹp của thầy thường có kèm theo hai chữ giáo sư, tôi đi hỏi mấy anh bạn tốt nghiệp sư phạm, hy vọng đã từng là đồng nghiệp của thầy, cũng chỉ được biết có thời thầy dạy ở Nguyễn Trãi sau này là Chu Văn An, và cuối cùng về Bộ Quốc Gia Giáo Dục. Ngoài ra tôi cũng được biết thêm về các hoạt động rất đa diện và tích cực của thầy từ khi thầy đến định cư ở Hoa Kỳ.

Năm 2007, nhân dịp sang Cali thăm con và mấy người bạn cùng đơn vị cũ, tôi bất ngờ được nghe vài chương trình Phật Giáo Hải Triều Âm trên Little Saigon Radio, có giới thiệu một số truyện ngắn của tôi: Người Bán Sách Trên Bãi Biển Nha Trang, Thằng Bé Đánh Giày Người Nghĩa Lộ, Tiểu Thơ, Đà Lạt Trời Mưa, Những Điều Mơ Ước… Người giới thiệu chính là giáo sư Lưu Trung Khảo. Tôi vui và hạnh phúc lắm, vì nghĩ mình chỉ mới tập tành viết lách, vậy mà được một vị giáo sư tiếng tăm giới thiệu và dành nhiều mỹ cảm cho các bài viết. Dù vậy, tôi cũng chỉ mới được nghe qua giọng nói từ tốn, mạch lạc và có sức lôi cuốn của thầy, nhưng chưa biết mặt thầy.

Đầu năm 2008, Tiến sĩ Trần Huy Bích, môt người tôi cũng chưa được hân hạnh quen biết, đọc ở đâu đó một số bài viết của tôi, đồng cảm và dành cho tác giả một cảm tình đặc biệt. Giáo sư Bích đã liên lạc với tôi qua email, hướng dẫn và khuyến khích tôi nên tập trung các bài viết để in thành sách, và ông sẽ giúp tổ chức một buổi ra mắt sách tại miền Nam Cali. Tôi khá bất ngờ, vì đó là điều tôi chưa hề dám nghĩ tới. Hơn nữa lúc ấy tôi còn khá lạ lẫm với Little Saigon, và ngại ngùng trước bao chuyện bon chen. Nhưng qua chữ nghĩa và lời nói, tôi biết đây là một vị thầy mực thước, khiêm cung, có tấm lòng nhân hậu đáng kính. Tôi vâng lời thầy dù trong lòng chưa hết băn khoăn. Lâu nay, tôi nghĩ viết lách chỉ là một hình thức giải tỏa phần nào những ẩn ức còn đè nặng trong lòng, và cũng chỉ để chia sẻ với một số đồng đội cũ, những bạn bè có tên trong các câu chuyện kể hay cùng hoàn cảnh thăng trầm, thế thôi. Tôi chưa hề có ý nghĩ phổ biến rộng rãi những bài viết, huống hồ chuyện in thành sách và ra mắt tác phẩm.

Giáo sư Trần Huy Bích liên tục khuyến khích, giới thiệu tôi đến một số bạn bè khác của thầy, những nhà văn, nhà giáo lão thành có tiếng tăm, trong số đó có giáo sư Nguyễn Thanh Liêm và giáo sư Lưu Trung Khảo. Lần đầu tiên nhận đựợc thư của thầy Lưu Trung Khảo, tôi vui và hãnh diện lắm. Không ngờ có một ngày được thầy gọi đến tên mình. Chưa gặp thầy, nhưng tôi cứ tưởng tượng và ái ngại, nghĩ mình từng là một đứa học trò dở, học hành nhếch nhác, liệu có xứng đáng được một vị thầy có tiếng tăm thương yêu, giúp đỡ.

Nhờ sự khuyến khích của giáo sư Bích rồi đến thầy Khảo, tôi mạnh dạn in tập truyện đầu tay “Ở Cuối Hai Con Đường” và xin chỉ xuất bản với mục đích góp vào quỹ Cứu trợ Thương Phế Binh VNCH. Điều mà tôi hằng ước ao, như để được trả phần nào món nợ máu xương quá lớn mà mình sẽ không bao giờ trả hết được.

Tháng 6/ 2008 tôi đến Mỹ. Giáo sư Trần Huy Bích tận tình giúp đỡ, đưa tôi đến gặp một số các cơ quan truyền thông: Little Saigon Radio, Radio Bolsa, Nhật báo Người Việt, Việt Báo, Viễn Đông, và đặc biệt gặp giáo sư Nguyễn Thanh Liêm và Lưu Trung Khảo. Hai thầy đã đồng ý giới thiệu tác giả và tác phẩm, không những trên một số đài phát thanh mà còn trong buổi ra mắt sách tại hội trường Nhật báo Viễn Đông.

Lần đầu tiên tôi được gặp thầy Lưu Trung Khảo tại văn phòng Hội Quán Tả Quân Lê Văn Duyệt của thầy Nguyễn Thanh Liêm. Hai thầy đã hỏi tôi nhiều điều về gia đình, cuộc sống, đặc biệt chia sẻ những đau đớn mất mát mà tôi đã phải trải qua trong và sau cuộc chiến. Thầy Khảo cho biết đã đọc qua tập truyện “Ở Cuối Hai Con Đường” và dành cho tôi nhiều khích lệ. Hôm ấy, tôi cùng đi với một người bạn. Anh là một sĩ quan cùng đơn vị, rất hiền lành. Sau 75, khi anh vào tù chưa tròn một năm thì cô vợ đã bỏ anh để lấy một cán bộ Cộng sản. Điều đau lòng hơn là ngay sau khi vừa mới ra tù, anh bị cô vợ bất nhân bất nghĩa này nghe lời xúi giục của gã chồng mới, đưa anh ra tòa với lý do là thời gian ở tù 7 năm chưa đủ “đền tội ác” để xin tòa bắt anh vào tù trở lại. Đã vậy còn đầu độc và xúi hai đứa con đến chửi bới hổn láo và định đánh cả cha ruột của mình. Kể xong câu chuyện, tôi nhìn thầy Khảo. Đôi mắt của Thầy đỏ hoe và vài giọi lệ còn đọng trên khóe mắt. Ngoài các đức tính khác, bây giờ tôi còn biết Giáo sư Lưu Trung Khảo là một người dễ động lòng trước nghịch cảnh, trái tim thầy luôn đầy ắp yêu thương, cảm xúc.

Buổi ra mắt tập truyện hôm ấy rất thành công. Phần lớn là nhờ sự giúp đỡ tận tình của Giáo sư Trần Huy Bích, và đặc biệt là sự thương yêu, cổ võ và những lời giới thiệu rất chí tình, cảm động của thầy Lưu Trung Khảo.

Tôi tự biết và cũng không bao giờ dám nhận mình là một nhà văn. Về khả năng viết lách, tôi thấy mình vẫn mãi chỉ là một đứa học trò. Nhưng điều làm tôi vinh dự và hạnh phúc là được làm học trò của thầy Bích, thầy Liêm và thầy Lưu Trung Khảo.

Một người từng trải, khiêm cung như thầy, chắc chắn không thích người khác ca ngợi, nói tốt về mình. Kính mong thầy thứ lỗi. Viết những dòng này chỉ muốn nhắc lại vài kỷ niệm ít oi mà tôi may mắn đã có với thầy. Có thể, đối với thầy chỉ là nhỏ nhoi, nhưng với tôi là rất đáng trân quý. Và cũng để mừng thầy trong ngày thượng thọ 80, khi tôi không có mặt chúc thọ thầy, để được nói với thầy một lời cám ơn, dù rất muộn màng.

Phạm Tín An Ninh

Đôi mắt nào linh hiển

nguyentatnhien

Mùa đông đã về rồi đó nhỏ.
Đồng bằng miền Nam trở trời trái gió
Anh chợt nghe hồn thánh thót tiếng chuông
Vừa đủ hồi sinh miền giáo đường buồn

Mùa đông đã về rồi đó nhỏ.
Anh mặc áo len quấn khăn quàng cổ.
Bồng ẵm tim mình đi lễ tình yêu
Đồng bằng miền nam dù chẳng lạnh bao nhiêu
Nhưng cũng phải ra cái điều rét mướt
Làm chiên ngoan, cả đời, tôn vinh hạnh phúc
Cả đời tin sự thật có, thiên đàng

Đôi mắt nào của Chúa ở trần gian
Bóng tôi ngã hướng thâm cùng đời sống khó

Mùa đông đã về rồi đó nhỏ.
Phúc âm mừng ngân vọng được bao lâu?
Tôi cả tin, nên rất dễ nghi ngờ
Tôi vụng tính, nên vẫn thường do dự.
Tình chảy xiết qua đời như, thác lũ
Tội thân tôi bầm dập, mủn như bùn

Đôi mắt nào của Chúa ở trần gian
Có soi thấu tận cùng miền u uẩn ?
Đôi mắt nào sáng như trời quang đãng
Hay ân cần chuyên chở lụy phiền tôi

Chẳng bao giờ thần thánh chịu hở môi
Tôi cũng thế nên sầu say lúy túy
Tôi cũng thế nên hờn cao ngất núi
Chờ em qua, rồi, để qua luôn…

Đôi mắt nào của Chúa ở trần gian
Hãy phán đoán tâm hồn tôi, thánh thiện
Đôi mắt nào tuyệt vời linh hiển
Hãy tò mò thêm chút nữa, tình tôi !

Chẳng bao giờ thần thánh chịu lìa ngôi
Tôi cũng thế nên tượng hình rêu phủ.
Tôi cũng thế nên xương tàn cốt rũ
Nơi miếu đền hoang rợn cánh dơi bay
(Hãy một lần định bụng đến thăm tôi
Thần thánh cô đơn rất sẵn sàng đãi ngộ!)

Mùa đông đã về rồi đó nhỏ.
Anh lặng mình thấm thía tiếng chuông
Làm cây thông già đứng lặng hưởng mù sương
Còn bao nhiêu đèn và bao nhiêu nến
Hãy một lần mang ra thắp hết
Hãy một lần khôi phục lại, niềm vui

Đôi mắt nào của Chúa ở lòng tôi
Nhỏ ơi, ơi nhỏ, và nhỏ ơi…

NGUYỄN TẤT NHIÊN

CHẠM VÀ VANG

khalycham

lòng cũng muốn chân chạm bờ bỉ ngạn
bát nhã thuyền đáy rỗng sợ hồn kinh
ta treo áo giang hồ trên cành liễu
A di đà… hẹn lại kiếp lai sinh

mười phương Phật sao quá dài con số
đếm ngất ngư chưa giáp hết chỗ ngồi
có vị nào còn lang thang nơi trần thế
ta xin mời cạn vài cốc cho vui ?

nếu phạm giới kẻ phàm phu chịu tội
đã còng lưng thêm nữa có sao đâu
mấy mươi năm hít thở bằng thơ, rượu
luyện “sơ gan thần chưởng” bạc mái đầu

lòng cũng muốn vào chùa nghe hoằng pháp
sợ nhà sư phát hoảng miệng ta cười
lạ lùng gì hơn triệu năm có thể
thiên niên kỷ này vẫn kiếp đười ươi

có những lúc thèm cạo đầu xuống tóc
choàng cà sa khất thực sống cầm hơi
nhưng nghiệp chướng lục căn nào cho phép
say ngã nghiêng cóc cần biết đất trời

không còn giọt… ta ném vèo chai rượu
theo dòng đời trôi ngược phía thượng lưu
chợt bắt gặp Thích Ca ngồi nhắm mắt
ta quay về chờ chạm mặt thiên thu.

KHA LY CHÀM

GIỚI THIỆU SÁCH MỚI

dangphuphong

BÊN KIA CON CHỮ và NGHỆ THUẬT của nhà văn Đặng Phú Phong do nhà xuất bản Chương Văn phát hành tháng 12/2015.
Nội dung sách: viết và phỏng vấn 23 tác giả trên các lãnh vực thơ văn, âm nhạc và hội họa gồm có
:

Phần 1
Du Tử Lê : Không có họ, tôi không có thơ tình
Đặng Thơ Thơ, Không có biên độ giữ thực và hư.
Đào Hiếu: Tản mạn, một vài…
Phỏng vấn nhạc Sĩ Lê Văn Khoa
Phỏng vấn Nga Mi & Lãng Minh
Nguyễn Viện: Sự phản kháng cho phép tôi là tôi
Nhã Thuyên: Mỗi tác phẩm là một sự vong thân
Nguyễn Tôn Nhan: Chính vì mê thi ca, tôi học chữ Hán
Trò chuyện với nữ đạo diễn Song Chi
Thảo Trường: Truyện ngắn không bao giờ là truyện dài thu gọn

Phần 2

Ann Phong, biển, mãi gọi tên
Cao Bá Minh: Màu xanh trôi trong ký ức
Du Tử Lê, màu xanh vàng phai
Dương Văn Hùng: Nhà điêu khắc vô ưu
Đào Hải Triều: Thế giới có thật trong mơ
Đinh Cường, màu xanh miên viễn
Khánh Trường và phục sinh
Nguyên Khai, chất Huế trong tranh
Nguyễn Đình Thuần: Thế giới của những hang động thạch nhũ
Mạn Đàm Với Họa Sĩ Nguyễn Văn Trung Về Tranh Sơn Mài
Rừng: Gã du tử trên đại lộ màu sắc
Thanh Trí và Triển Lãm Đôi Bờ
Trịnh Cung: Treo mình trên giá vẽ
Trương Thị Thịnh: Đem thế giới quá khứ lồng vào tranh.

“Một tập biên khảo công phu, gồm các bài nhận định văn học, hội hoạ và các bài phỏng vấn sinh động, thú vị bất ngờ các nhà văn, nhà thơ, nhà báo, đạo diễn và rất nhiều hoạ sĩ danh tiếng. Đây là tập biên khảo quý, vì có rất nhiều tư liệu của nhiều tác giả được truyền tải bằng nhiều hình thức phong phú và mới mẻ. Sách không thể thiếu đối với những người cầm bút, những nhà nghiên cứu và những ai muốn lưu trữ tư liệu văn chương, hội hoạ và nhiều lãnh vực khác.” (ĐH)
Sách dày 312 trang hơn 70 trang màu in những bức tranh đẹp của các họa sĩ VN. Bìa là bức tranh nổi tiếng : Treo Mình Trên Giá Vẽ” của họa sĩ Trịnh Cung. Đào Hiếu trình bày, lay out. Ấn phí 30 Mỹ kim. Muốn nhận sách có chữ ký của tác giả xin liên lạc: dpp653@yahoo.com.

TƯƠNG TRI.COM trân trọng giới thiệu cùng các bạn.