NGÀY NÀY – THÁNG NÀY… 35 NĂM TRƯỚC.

tachithan

Năm giờ sáng, tôi quyết định ra đi sau 6 giờ quần khắp vùng biển Qui Nhơn để tìm chiếc ghe taxi đón vợ con tôi mà không gặp… Trong lúc bạn ghe lo chặt neo, quăng lưới, dụng cụ… xuống biển, tôi đứng cạnh mạn ghe nhìn Qui Nhơn dần dần khuất xa. Nước mắt chảy dài… Vĩnh biệt vợ con, gia đình, bạn bè, quê nhà… Phải nuốt nước mắt mà đi thôi!!!
Trời sáng mới khám phá ra trên ghe không có một giọt nước uống hay lương thực (nằm trên ghe chở vợ con tôi bị kẹt lại trong bờ).! Họp chớp nhoáng với vài người “Tiếp tục đi hay quay lại?” Tất cả đều quyết tâm đi, quay vào là chết với chúng nó. Đến chiều tối, may thay gặp ghe đánh cá quen với chủ tàu, xin được một ít thức ăn và một tỉn nước uống kèm theo một chú nhỏ khoảng 15 tuổi nhảy qua ghe tôi “Con đi nghen ba”.
Chiếc ghe bé nhỏ với 16 con người cứ vậy theo hướng Phi luật Tân mà chạy. Qua ngày thứ ba, thứ tư ghe tôi gặp nhiều tàu lớn nhưng họ cứ dửng dưng chạy thẳng cho dù chúng tôi cố la hét cầu cứu, may mà gặp vài chiếc tàu đánh cá Đài Loan từ xa thương tình ném xuống một số lon đồ ăn và nước uống!!!
Buổi chiều hôm đó chúng tôi quyết định rượt theo chiếc tàu đánh cá của Đài Loan gần nhất để năn nỉ được cứu vớt… nhưng cứ hễ gần tới là nó rú máy chạy mất! “Trong cái khó nó ló cái khôn”, tôi cho ghe cột vào cái phao(câu cá lớn) tin rằng thế nào nó cũng trở lại để vớt rồi yên tâm tắc máy nằm ngủ… Nửa đêm, bỗng nghe tiếng máy tàu từ xa chạy tới, chúng tôi cùng đồng thanh la hét nhưng đã trễ rồi, một chiếc tàu cao to như cái nhà lầu ba tầng từ từ lừng lững chạy đến tông vào mạn ghe… Đèn pha trên tàu lớn rọi xuống xem xét, ném cho một thùng chai nước và lạnh lùng bỏ đi!!! Thành ghe bị bể nát hai thanh, nước bắt đầu rỉ vào, bây giờ tôi mới thấy “cái khôn và cái ngu” đôi khi nó cũng nằm chung một bộ não! Khui thùng nước phát hai người một chai, tôi ngửa miệng tu một hơi nửa chai… bỗng hai mắt trợn trắng tôi ngã vật xuống sàn ghe: Rượu đế trời ạ! Mấy ngày nay có gì ăn đâu… “Chưa có bao giờ được (say) như hôm nay” tôi thấy đang lạc vào động tiên… thấy mình đang rượt bắt một bầy tiên nữ xinh tươi, rượt cả ngày mà chả bắt được cô nào, mệt thấy mẹ!!!
Qua ngày hôm sau, ghe đang chạy bỗng từ từ dừng hẳn lại, do cái tông quá mạnh đêm qua cái chân vịt đã lìa xa động cơ F8 chìm sâu vào lòng biển cả!!! Và từ đó cứ “bềnh bồng như chiếc thuyền trôi – trôi nó trôi bềnh bồng”… Kiểm tra lại chỉ còn 12 lon bắp, đậu và một hủ nước khoảng 4 lít. Tôi bỏ vào hầm và ngồi suốt ngày đêm trên nắp, mỗi ngày chỉ xuất ra hai lon: trưa và chiều mỗi người một mỗổng nhỏ cho mỗi bữa kèm theo ba muỗng nước uống (cái khui lon đồ hộp hình như kèm theo trong bọc đồ ăn khi ghe Đài Loan ném xuống biển)… Cứ vậy yên ổn mà trôi…
Qua ngày “bềnh bồng” thứ tư… Sáng hôm ấy, trời yên biển lặng, bỗng chàng vai u thịt bắp đích thị dân biển… vớ con dao xấn tới kề vào cổ tôi đòi mở nắp hầm lên “Ăn hết rồi chết cũng được”… Không biết sao, lúc ấy tôi lại bình thản dễ sợ, nhìn thẳng vào mắt nó và nói “Giết tao đi rồi ăn”. Nó gầm gừ một lát rồi quăng dao xuống biển. “Tôi phải sống”, Dóc chó… nó mà nhẫn tâm xẹt ngang cái cổ là tiu đời thằng TCT rồi!!!
Ngày thứ 13… đã 3 ngày không có gì vào bụng chỉ một muỗng nước mỗi ngày, thay phiên nhau tát nước mà cứ như diễn viên đang diễn phim chậm! Đêm đó Bác họ tôi kêu mọi người ai còn sức thì lên ngồi nắm tay nhau lần cuối… Tôi nói:
”Dù mình có chết giữa biển khơi, mình cũng hưởng được cái khí trời TỰ DO”
Bác tôi nói:
”Lạy Chúa Thánh Thần – lạy Mẹ Maria… Cỏ dại ngoài đồng mà Chúa Mẹ còn cho hương cho sắc, huống gì chúng con, một lòng tin vào Chúa Mẹ mà sao nỡ bỏ chúng con giữa lòng đại dương?”
Và tất cả mọi người lương giáo đều theo lời bác mà AMEN nhiều lần.
Tôi thực sự kiệt sức… cả đêm cứ lảm nhảm “Huong ơi – Hân ơi!…” Gần sáng, bác tôi lại gần và nói:
”Bác thấy Đức Mẹ hiện ra và nói : 12giờ trưa nay sẽ đến cứu mình”
” Cầu nguyện tiếp đi bác”
Tôi nghĩ Bác mơ tưởng cũng như những ngày qua tôi mơ đang được ăn tô bún bò bà Cam, tô bún cá bà Hào, bữa cơm có thịt luộc chấm mắm thu bà Lâm Huế…
Vậy mà… Cái đồng hồ trên tay tôi còn chạy tốt chỉ đúng 12 giờ trưa, tôi la lên:
”Có tàu đang chạy tới kìa”
Cả 16 con người bừng vụt dậy như chưa từng bị… đói, tôi phải yêu cầu nằm xuống và rán giả đò như gần chết! Chúng tôi được cứu…
Ngày 17 tháng 3 năm 1981, sau 17 ngày lênh đênh trên biển chúng tôi được đặt chân lên đảo quốc Đài-Loan trong sự niềm nỡ lẫn thương xót và cưu mang từng miếng ăn, gia dụng, quà tặng cho đến khi chúng tôi đi Mỹ.
Tôi có hai lần được sinh ra… 1956 tại Việt Nam và 1981 tại TAIWAN R.O.C. Nhớ đời nhé, TẠ CHÍ THÂN.

941324_779756988821496_4722209616809669232_n

TẠ CHÍ THÂN.

NGƯỜI TỬ TÙ (TT)

khuatdau

2. Đêm hoang vu

Đêm không đen, đêm chỉ như mực tàu pha loãng và đêm nhẹ hẫng trong khi núi như nẩy vù cao hơn với những sống lưng gai sắc. Và oằn ẹo. Và kèn cựa. Và gầm rống như những con rồng đen đi tìm con khác giống. Núi xoạc cẳng xoạc chân hết sức hỗn độn sau những cơn động tình bải hoải.
Người tù thức dậy bởi sự huyên náo ầm ĩ tuy không trời long đất lở nhưng rền rĩ vang động tận tim óc. Trước mặt. Sau lưng. Bên trái. Bên phải. Núi và núi. Núi đứng nghênh ngang, núi ngồi chồm hỗm, núi nằm lõa thể, cùng ngóc cổ lên, chụm đầu lại để nhìn cho rõ cái sinh linh bé nhỏ là người tù đang ngơ ngác tự hỏi mình đang ở đâu, trên mặt đất hay dưới địa phủ.
Ý nghĩ đầu tiên buồn bã lướt qua đầu óc anh, vẫn là tù ngục, mặc dù nơi đây khác xa với cái ngục đá mà anh đã từng bị giam giữ. Anh thấy mình bị úp chụp bởi một chiếc lồng, tuy rộng lớn nhưng thực ra, còn đáng sợ hơn cái nhà ngục với tường cao hào sâu. Bởi ở đó, cái hy vọng vượt ngục cho dù bị tạt nước vẫn cứ âm ỉ như tro nóng và vẫn có thể bùng cháy thành ngọn lửa. Còn ở đây, làm sao anh thắp được chút lửa mong manh, trong khi núi non kheo khu cứ như lớn thêm từng phút từng giờ và mặt đất thì cứ tụt xuống sâu hun hút.
Anh buồn rầu nhìn lên đêm cao. Anh chỉ còn mỗi cách nhìn lên đêm cao, với bầu trời bị quây kín bởi núi đá như dưới lòng giếng sâu nhìn lên, ở đó hãy còn vài ánh sao yếu ớt, mệt mỏi đờ đẫn như mắt cá ươn. Anh mơ hồ nghe đêm tối vẫn dâng lên, dâng lên không ngớt như mặt biển tự bơm mình căng phồng, căng mãi cho đến khi nuốt cả các vì sao. Anh cảm giác như mình đang ngồi trên đầu một ngọn sóng và khi anh nhắm mắt lại cái cảm giác ấy càng rõ rệt hơn, đến nỗi có lúc anh tưởng như mình được nâng lên, đong đưa, chỉ một chút xíu nữa thôi là vượt qua những đỉnh cao, thoát khỏi cái ngục tù không một ai thèm canh giữ.
Anh ứa nước mắt tự hỏi tại sao mình lại có thể điêu linh và đơn độc như thế này. Anh quay quắt gần như phẫn nộ. Anh thôi nhìn lên đêm cao. Anh nhìn thẳng trước mặt và anh cảm thấy đau nhói trong tim như thể anh vừa bị ném vào vách núi, một cây gươm đá chờ sẵn đã xuyên thủng ngực anh.
Hụt chân từ ảo tưởng, anh rơi tòm xuống vũng lầy thực tại, anh rợn người khi nhận ra rằng cái cõi miền tịch liêu không xúc cảm này chính là nhà mồ của anh, một nhà mồ trống hoác giống như miệng con khủng long chẳng biết đến bao giờ mới ngậm lại. Chính giữa cái lòng chảo này, anh sẽ chết như đá tự đập vỡ mình ra sau khi đã để cho mặt trời nung chín. Và đó là số phận anh, một số phận nghiệt ngã, chính anh phải đày đọa anh, chính anh vừa là kẻ tội đồ mà cũng vừa sai dịch.
Và còn nữa, cái xác mà người ta đè anh xuống để buộc ngửa trên lưng, một cái xác xa lạ từ nay dính chặt vào anh như một cái bướu, tệ hơn, như một người em song sinh đã chết tự bao giờ. Anh cầm lấy một bàn tay căng bóng như chuối ngự đang thòng xuống bên hông. Anh bóp nhẹ, nghe mềm mềm, nhão nhão và anh hiểu rằng thịt đã chua, da đã bục, sắp vỡ ra hôi thối tanh tưởi đến buồn nôn. Và anh là một phu đòn, chỉ duy nhất một mình anh, nhọc nhằn đưa xác chết đi an táng trong cái huyệt mộ lớn rộng lộ thiên này.
Cái xác của ai đó trên mình tôi, núi đá trước mặt sau lưng tôi, mặt trời phun lửa đốt cháy tôi, những cực hình lạ lùng này vì sao tôi phải chịu? Và tôi phải chịu đựng đến khi nào? Anh nghe lạnh và một nỗi ngao ngán trộn lẫn hờn căm khiến anh gục xuống.
Một lần nữa, anh nghĩ tới cách kết thúc đời mình bằng cách đập đầu vào đá. Chỉ một cái húc mạnh, người anh sẽ cong lên, sẽ vỡ ra như đá vỡ. Và như thế, tất cả đều chưng hửng vô duyên.
Xác chết, núi đá, mặt đất và mặt trời đều chẳng là gì nữa cả. Một khi anh đã vỡ toang thì còn hành hạ anh thế nào được nữa.
Tự sát
Như thổi tắt một ngọn đèn
Như ngắt cụt một mầm cây mới nhú.
Tự sát là cách thế chiến đấu tiêu cực với chính số phận mình và trước khi để cho xác thân vỡ tan, mình vẫn có thể tự hào rằng, chính mình, không một ai khác ngoài mình, đã nuôi sống nâng niu thì cũng chính mình ra tay hủy diệt. Đó là cách làm chủ số phận mình một cách dũng cảm.
Tự sát, xem ra chóng vánh và dễ chịu quá đi, nhưng anh lại mơ hồ nghe ra có điều gì không ổn.
Điều gì vậy?
Hy vọng được cứu thoát chăng?
Ai mà đến được nơi này. Mà cho dù đến được liệu có thể đem anh ra khỏi cái vực sâu hun hút này chăng?
Vậy thì điều gì?
Anh không biết được, nhưng anh nghe đau xót tận tim óc mình, khi ý nghĩ tự sát thoáng qua lóe sáng như một đường gươm. Dường như từ thẳm sâu của tuyệt vọng, anh vẫn còn yêu thân xác mình và anh không muốn xác thân cùng ý chí lại hủy diệt nhau như một cuộc tương tàn. Vả lại, tự sát dù nhìn ở góc cạnh nào cũng là một cuộc đầu hàng và như thế là nghịch lý ngay cả với chính lòng can đảm. Một cuộc đầu hàng quá sớm hay là một sự hờn dỗi số phận cũng thế, cả hai đều bi thảm.
Anh lắng nghe từng nhịp đập hãy còn bồng bột của trái tim thơ trẻ trong lồng ngực ấm áp, tiếng dội ấm và trong, ngân nga như tiếng nhạc ngựa reo vui trong buổi chiều cuối năm và anh hiểu ra rằng anh đang sống, phải sống, mặc dù kể từ lúc này, sống được coi như một sự chịu đựng kiên khổ trước những nhục nhằn xô đẩy của cuộc hành hình.
Anh lại trông lên bầu trời, cố tìm cánh đồng sao quen thuộc của tuổi ấu thơ, và mặc dù, tất cả đã bị đảo lộn, mọi tên tuổi đã bị xóa mờ, những ngôi sao hiền từ vẫn còn đó, trái tim xinh đẹp và rực rỡ của của chúng vẫn đập dịu dàng như đang hòa âm, tất cả vẫn đang cất tiếng hát bằng một thứ ngôn ngữ diệu kỳ trong tiết điệu hết sức ngọt ngào, chỉ để riêng cho trái tim thơ ngây và đơn độc của anh hiểu. Chỉ riêng anh trong đêm nay thôi và anh cảm thấy yên bình tin tưởng như đứa bé đi lạc vừa tìm được mẹ.
Anh gối đầu vào lòng đêm, lắng nghe khúc hát mênh mông của đêm tối, của các vì sao và tự để cho mình chìm dần vào cõi dịu êm của giấc ngủ. Trong khi đó, những vị thần bay lượn trên cao, chiếc áo choàng dài và đẹp vướng phải những ngọn mác bằng đá, đã phải dừng lại. Nhìn xuống vực sâu, các vị thần ngạc nhiên sao lại có một cậu nhỏ nào lại đi lạc vào nơi khốn khó như thế này. Các vị đều ngậm ngùi, vì tự họ cũng hiểu rất rõ rằng, chẳng thể giúp được gì cho cậu. Các vị thần lại bay đi bỏ lại đêm tối sâu và rỗng như chẳng phải là đêm, mà là một ngày ở một cõi trời nào đó đang bị phủ kín bởi mây đen của ác mộng.

3. Dòng suối của ấu thời

Người tù thấy mình đang trên đường trở về nhà. Anh vui mừng nhìn những hàng cây cao lớn đang thân ái tỏa bóng mát suốt con đường anh đi. Anh thăm hỏi những bông hoa mới nở như những người bạn hiền. Đã có lúc anh muốn nằm xuống để hôn lên mặt đất nâu như hôn lên thịt da mát thơm của người yêu dấu. Anh đi một mình, nhưng anh lại cảm thấy như con đường quá chật. Anh có cảm giác phải chen dù rất nhẹ, để bước tới. Tại vì lòng anh hay tại vì cây cỏ cũng muốn theo anh về nhà? Anh nghe tiếng chim ca trên đầu mình và anh hiểu chúng cũng đang thân ái chúc mừng anh. Tiếng nước chảy mông lung đâu đó, tiếng của một con sông hiền hay tiếng của một dòng suối trẻ, làm anh nhớ tới ngọn đồi ở quê nhà với những dây leo dài như tóc. Anh cố bước nhanh hơn. Cây cỏ cũng hiểu được lòng anh nên đã mở rộng vòng tay để anh đi dễ dàng.
Ngôi nhà giống như một tổ chim nghèo nàn của lũ chim sẻ, nằm quạnh hiu ở lưng chừng một ngọn đồi ngập tràn những cỏ phấn hồng, đơn độc như tận cùng trái đất bé xíu và cũng đựng trong bầu trời xíu bé, những cây thông hắt hiu đứng thưa thớt dãi dầu như các bức tượng cổ buồn và phấn thông vàng vẫn bay đìu hiu trong hơi thở của người và thú
ngôi nhà thường khi rung rinh trong những cơn gió mạnh giống như một trái tim đang múa nhảy
ngôi nhà và những bậc đá xanh dẫn xuống con suối thanh tịnh và mặt đất ẩm ướt đầy mùi thơm của lá khô và nhựa cây
và những triền cỏ mênh mông trong tiết lập thu vàng rực
và những buổi sáng đầy sương mù lạnh, những buổi trưa nắng đổ lưa thưa
và dòng nước rù rì chảy qua những kè đá nhỏ
ở đó tôi đã thân thiết biết chừng nào
tôi mất mẹ
nhưng ngôi nhà đã là mẹ của tôi
ngọn đồi, mặt đất và dòng suối là cô dì chú bác tôi
tôi đã được thương yêu chở che từ tấm bé
tôi đã được ôm choàng dịu nhẹ bởi bầu trời sạch mát và bao dung
tôi muốn được sống thêm một ngày với lũ cỏ cây hiền hậu, được nhìn khói thổi cơm chiều bay lên, được nghe tiếng cãi nhau của nhái ếch, tiếng gáy so tài thiết tha của lũ dế
tôi đang trên đường về
xin cho tôi bước tới gần hơn
xin cho ngôi nhà được ôm lấy tôi một lần nữa
và cũng xin cỏ cây lân tuất lại được ôm tôi
xin được áp môi lên mặt đất sau cơn mưa
xin được phanh ngực ra đón làn gió rộng
chỉ một lần nữa thôi mà
tôi sẽ không nài nỉ kêu xin một điều gì khác
tôi sẽ lặng im và chết như hoa
rụng
Tôi đang nghe cơn gió dịu ngọt gọi tên tôi
tôi cũng đang nghe con suối gọi tên tôi
và ngay cả cỏ cây sỏi đá cũng không ngớt gọi tên tôi
ở đó, không phải ở đây
ở đó, bao giờ mặt trời cũng mọc lên như một người hàng xóm ân cần và tốt bụng, lúc nào cũng hỏi thăm hay chào nhau bằng những tia nhìn ấm áp và khi tam biệt cũng không quên để lại một ít bụi vàng
Tôi trông thấy cây cầu nhỏ quen thuộc uốn cong như hình mống trời, cái màu nâu đậm đà của nó vẫn in lên trong trí tôi, như hình ảnh yêu kiều của nó thường khi vẫn in lên nền trời, trong những hoàng hôn thanh tịnh
và làm sao mà chân tôi không run cho được, tôi hãy còn run như lúc nhỏ một mình đi qua trên mình nó, những khe hở cho tôi thấy dòng sông sâu thẳm bên dưới đang ngửa mặt trông lên cười khúc khích, cười mãi cho đến khi tôi vững chải bước đi trên đường, cũng hãy còn nghe tiếng cười ngân vang
tôi sẽ dừng lại ở cây cầu đó trong ít lâu bởi vì tôi đã từng thân thiết với nó cũng như nó đã từng thiết thân với dòng sông
tôi đã từng đứng trên mình nó như con chim sáo đứng trên lưng trâu nhìn về phía quê nhà mát tươi màu xanh dịu và thường khi tôi trông thấy khuôn mặt mình nằm giữa lòng sông sáng lên như một tảng đá
tôi cũng thường ngâm mình trong lòng nước ấm áp lắng nghe thân thể mình được vuốt ve tinh nghịch và âu yếm
tôi muốn được uống một ngụm nước mát từ lòng nó
tôi muốn uống nhiều ngụm
tôi muốn uống
cả một con sông đầy
Tôi sắp gặp lại những người tôi mến yêu, khi tôi đi vòng ngọn đồi từ tây sang đông để về nhà, tôi tưởng chừng như nghe thấy họ đang tươi cười vui vẻ gọi tôi, buộc chân tôi dừng lại cho họ vừa thăm hỏi vừa nhìn xem tôi đã cao lớn đến nhường nào, xem tôi xinh đẹp đến nhường bao sau những ngày xa cách, tôi cũng trông thấy những đôi mắt dịu dàng và nụ cười dịu êm của các thiếu nữ trong khu vườn hay trên sân nhà của họ
nhưng tôi sẽ bước nhanh qua khỏi xóm giềng lân tuất để chạy bay lên ngọn đồi tròn trịa nhỏ nhắn dễ thương
như trái vú trù mật của vợ tôi
tôi sẽ gặp nàng
lạy trời
cho tôi còn được gặp nàng
lạy trời
đừng xui khiến cho nàng phải đi đâu đó, chẳng hạn, như đi hỏi thăm tin tức về tôi rồi tuyệt vọng ngồi khóc đến nỗi lạc mất đường về
xin cho nàng hãy còn đứng trước sân với ngực phập phồng và ngã xuống đúng lúc đôi tay tôi kịp đưa ra nâng đỡ tấm thân mỏng mảnh
xin cho tôi được hôn nàng, một lần hôn cuối cùng san sẻ hết cả máu tim của tôi và nàng
em thân yêu
chắc em đã khóc rất nhiều kể từ ngày tôi bị bắt đi như thể đời sống của chúng ta bỗng dưng đã bị đánh cướp
em hãy mở mắt em ra như lá cây non hé mở trong đêm, xin hãy nhìn tôi, em nhỏ xíu và dịu dàng, em mênh mông và cao diệu, em hãy còn nhìn thấy tôi trở về may mắn còn hơn phép lạ, em hãy cười bằng tất cả niềm đau của những ngày héo úa, như lúa non khát nước gặp cơn mưa rào, hãy bừng sống mãnh liệt một lần trong đời, hãy hôn nhau bằng cái hôn của cả trăm năm, hãy nói với nhau một lời dài tới tận cõi chết
và sau đó
xin dâng tặng hết thảy cho đất trời
chúng ta không than khóc, không van xin, không nguyện cầu và mơ ước một điều gì nữa
chúng ta trở lại làm những đứa trẻ và chết như là lên đường về thăm quê ngoại
Tôi đã bước tới chân cầu
nhưng sao bỗng dưng tôi cảm thấy cây cầu cựa mình rồi vươn cao lên như sắp đụng trời
và điều gì vậy?
tôi nghe nhói giữa tim và tiếng kêu bi thống ở miệng tôi trào ra cùng máu ứa
tôi
rơi xuống
tôi thấy mình
đang rơi
xuống
tôi thấy mình
đang rơi mạnh mẽ
và cây cỏ vụt bay lên như một bầy chim hoảng hốt
và dòng sông bỗng cạn khô
và ngọn đồi dịu êm vụt đỏ chói như một trái tim đẫm máu khổng lồ
tôi
đang rơi xuống
một đáy vực
tôi đang nặng nề với một xác chết hôi thối ở trên lưng
và trên cao kia những vì sao hiếm hoi cũng đang lặn mất
tôi chỏng chơ nằm giữa mặt đất khê nồng
Tôi hiểu là chẳng còn gì
tôi hiểu tất cả bây giờ đã đành là nỗi hụt hơi
tôi mỏi mệt chờ mặt trời chổi dậy như chờ một khuôn mặt của phán quan.

KHUẤT ĐẨU

DẠ KHÚC MƯA

tranvannghia

Chợt ngã xuống đồi xanh lá cỏ
Mơ màng gặp lại thuở mười lăm
Có sương và khói về qua ngõ
Chở tím tương tư khúc vĩ cầm

Tiếng chim rưng rức trời ly biệt
Dột mái hiên thềm rêu đêm xưa
Ai hát hoài lang lời da diết
Để buồn dạ cổ rụng vườn mưa

Hẩm hiu theo gió đường thu quạnh
Vắng chuyến xe quen chở hoa vàng
Bóng nghiêng cuối dốc màu trăng lạnh
Bỏ mặc dặm trường mây quá quan

Lạc góc đời phai hương viễn phố
Gối tay đăm đắm mộng nhu mì
Sân trưa lơ đễnh mùi sách vở
Đời trẻ lăn tròn những viên bi

Đem nhớ về hong mùa cổ tích
Đoản ca lay lất cõi hồng trần
Tìm lại trăng thời trăng cô tịch
Ngọt lịm môi tình thơm dấu răng

TRẦN VĂN NGHĨA

NGÀY HÔM QUA SẮC ĐỎ MỘT MỐI TÌNH

linhphuong

Người đàn ông lạc đường
Biết lầm lỗi nên quay trở lại
Bàn chân tưa máu tươi ngày ấy
Vẫn hằn vết sẹo thời gian

Em không còn ngồi thắp đèn trăng
Soi ánh sáng cho anh tìm dìa chốn cũ
Cái nắm tay thương yêu trở thành quá khứ
Hôm qua-hôm qua người đàn ông ấy chết thật rồi

Em đóng sập cánh cửa ước mơ xa vời
Kiếp này chúng mình là chồng-là vợ
Như những người đàn bà cầm dao cắt sợi dây leo chùm gửi
Để hạt cát buồn vướng trong hóc mắt lo toan

Người đàn ông lạc đường
Đuổi theo người đàn bà tâm hồn đầy khuyết tật
Người đàn bà hoang tưởng nhan sắc
Thích ảo ngôn-nịnh hót-tán dương lời có cánh bay tận chín tầng mây

Biết lầm lỗi nên trở lại nơi này
Nơi chùm phong linh lanh canh trước gió
Em không còn ngồi thắp đèn trăng chờ đợi
Soi ánh sáng cho người đàn ông đừng thêm lần nữa đi hoang

Mặt đất đâu bằng phẳng- và Sài Gòn anh bước nhớ-bước thương
Bước khổ đau- hạnh phúc
Bốn mươi mốt năm dài phiêu bạt
Lạ lẫm từng góc phố – vỉa hè -từng hàng cây da diết khôn nguôi

Người đàn bà trên mọi người đàn bà của thằng cha Linh Phương ơi !
Thiên hạ nói anh “trăng hoa “ – anh “háo sắc” nhưng dù “trăng hoa “ hay “háo sắc “ em vẫn tin rằng trái tim anh nguyên vẹn
Của ngày hôm qua- ngày hôm qua sắc đỏ một mối tình
Đá nát- vàng tan- thiên trường- địa cửu…

LINH PHƯƠNG

Phận gương soi

sunyata

Virginia Woolf(1882-1941) là một nhà văn nữ nổi tiếng người Anh, bà được coi là một trong những nhà văn nổi bật nhất của thế kỷ 20. Sinh thời, Virginia Woolf là một nhân vật có tầm ảnh hưởng đối với giới văn chương Anh. Những tác phẩm của Woolf có đề cập tới sự bất ổn về tâm lý và những suy ngẫm về ý nghĩa của sự tồn tại.

Sinh thời, bà cũng thường phải chịu đựng trạng thái lo lắng, bất an dẫn tới suy sụp tâm lý. Những bi kịch trong gia đình càng góp phần làm nặng thêm những rối loạn tâm thần ở bà. Thế chiến II càng khoét sâu vào sự bất an thường trực khi chứng kiến thành phố London yêu dấu bị tàn phá. Cuối cùng, Woolf quyết định tự tử.

Không nên treo gương soi trong phòng, cũng như không nên để cho người khác thấy nội dung cuốn ngân phiếu của mình hay thư từ thú nhận tội ác tày trời nào đó. Ta không thể nào mà không nhìn vào chiếc gương soi cao treo ở ngoài tiền sảnh. Cũng có chút tình cờ. Ngồi thật sâu trong ghế sofa ở phòng khách, nhìn vào gương soi, ta không chỉ thấy chiếc bàn với mặt bằng cẩm thạch, mà còn thấy cả một quãng của khu vườn phía xa xa. Ta có thể thấy lối cỏ dài len lỏi giữa hai bờ hoa cao cao, kéo mãi cho tới khi cắt góc, thì đường viền mạ vàng của gương soi mới dứt mất.
Ngôi nhà trống vắng, và vì là người duy nhất trong phòng khách, ta cảm thấy mình giống như một nhà thiên nhiên học nào đó, đang đội lốt lá cỏ, nằm dài để quan sát những con thú rụt rè nhất đang tự do di chuyển. Căn phòng vào buổi xế trưa hôm ấy cũng đầy những sinh linh rụt rè như vậy, những ánh sáng và bóng đổ, màn cửa lộng gió, cánh hoa lả tả – những điều dường như chưa bây giờ xảy ra, nếu ai đó thử nhìn vào. Căn phòng thôn dã cũ kỹ yên bình với những tấm thảm và mặt tiền lò sưởi bằng đá, với những kệ sách võng oằn, với tủ sơn vàng và son, cũng đầy những sinh linh u ẩn ấy. Chúng xoay xoay qua sàn nhà, với những bước cao chân tao nhã, đuôi xòe ra, mỏ mổ gió, chừng như chúng là bầy cò hay hồng hạc thanh tao với màu lông chớm lạt phai, hoặc như chim công với bộ đuôi phủ mờ ánh bạc.
Nhưng ngoài kia, chiếc gương đang phản ánh cái bàn ở sảnh, chiếu hoa hướng dương, rọi lối đi trong vườn thật chính xác và chắc chắn đến nỗi dường như chúng bị giữ chặt trong thực tại của mình mà không thể nào lẩn trốn được. Thật là một sự tương phản lạ lùng – ở kia thì tất cả đang biến chuyển, ở đây lại tĩnh tại. Ta không thể nào không lần lượt liếc nhìn ở đây rồi ở kia. Trong lúc ấy, vì tất cả cửa sổ cửa cái đều mở toang cho mùa hạ, cho nên có một âm thanh liên lỉ từng hồi thở dài và ngưng nghỉ, tiếng nói của nỗi phù du và héo úa, hình như vậy, rồi đến rồi đi như hô hấp của con người, đang khi đó trong gương kia, mọi thứ đã ngưng thở và nằm yên giữa cơn mê sảng trường sinh.
Cách nay nửa giờ, nữ chủ Isabella Tyson mặc áo váy mỏng mùa hè, lần xuống lối cỏ, mang theo cái giỏ, sau đó mất hút vì hình ảnh đã bị viền vàng của chiếc gương xén gọn. Chừng như cô xuống vườn dưới để hái hoa; hoặc muốn chắc ăn hơn nữa, là giả định cô xuống để hái chút gì đó vừa nhẹ tênh vừa huyền ảo, vừa rườm lá lại vừa lất lây, như hoa ông lão, hoặc một trong những chùm bìm bìm tao nhã uốn mình quanh những bức tường thô, để thỉnh thoảng òa vỡ thành từng đóa trắng đây tím kia. Ta toan nghĩ rằng cô là nhánh bìm bìm rập rờn kỳ ảo hơn là loài cúc sao thẳng thớm, cúc zinnia như đơ hồ, hoặc ngay cả khóm hoa hồng đang cháy bỏng trên cây, trông như những ngọn đèn trên trụ đứng.
Sự so sánh chứng tỏ rằng, sau từng năm tháng ấy, người ta ít biết về cô đến nhường nào; bởi vì không thể nào một phụ nữ bằng xương bằng thịt vào độ ngũ tuần lục tuần như vậy phải thực sự là một vòng hoa hay chỉ là tua dây leo. Loại so sánh như vậy còn tệ hơn là rỗi hơi và nông cạn nữa, thậm chí tàn nhẫn, bởi vì sẽ tựa như hoa bìm bìm đang run rầy kia đem so với thực tế. Phải có sự khớp khít, phải có một chỗ dựa chứ. Cũng thật lạ là đã quen Isabella sau từng ấy thời gian, ta lại không thể biết sự thật về cô; ta vẫn buông ra những câu kiểu như hoa bìm bìm và hoa ông lão. Muốn thực tế, thì thực tế rằng nàng là một bà cô; rằng nàng giàu; rằng nàng đã mua ngôi nhà này và chính tay nàng đã thu thập những tấm thảm, ghế bành, tủ nhỏ mà giờ đây đang sống một cuộc sống âm thầm trước mắt nàng. Đôi khi dường như chúng biết về nàng nhiều hơn là chúng ta, trong khi chúng ta vẫn thường xuyên ngồi trên ghế hoặc đi trên thảm ấy.
Ở mỗi tủ nhỏ như vậy có nhiều ngăn kéo, hầu như mỗi ngăn đều chứa thư từ, được bó lại bằng dải nơ, được rắc lên nhiều mảnh oải hương hay cánh hoa hồng. Vì có một thực tế nữa – nếu thực tế là những gì ta muốn có – rằng Isabella từng gặp gỡ nhiều người, kết nhiều bạn bè; và do đó nếu đủ táo bạo mở một ngăn kéo và đọc thư của nàng, ta sẽ bắt gặp dấu vết của nhiều bối rối, của nhiều hẹn hò, nhiều hờn trách khi lỡ hẹn, những bức thư dài thật thân thiết mến thương, những bức mãnh liệt của đố kỵ và trách cứ, những lời khủng khiếp sau cùng của chia phôi – bởi vì những gặp gỡ và hẹn hò kia chẳng dẫn đến đâu cả – nghĩa là, nàng chưa bao giờ lập gia đình, và rồi đó, xét thấy sự dửng dưng như chiếc mặt nạ của nàng, ta sẽ biết rằng nàng đã trải qua những say mê và kinh nghiệm nhiều gấp hai mươi lần hơn ai kia từng lu loa về các mối tình của mình cho cả thế giới biết. Bị căng thẳng do nghĩ sâu về Isabella, căn phòng của nàng mang nhiều nét biểu trưng ẩn dụ hơn, trong góc tối tăm hơn, các chân bàn chân ghế càng thêm ẻo lả và ẩn chứa.
Bỗng dưng những phản chiếu ấy dừng lại thật mãnh liệt – mà không phát ra âm thanh nào cả. Một hình thù to lớn đen ngòm hiện lù lù trong gương, che mờ hết mọi thứ, rải lên bàn một xấp phiến màu cẩm thạch có gân hồng và xám, rồi đi mất. Nhưng ảnh trong gương đã hoàn toàn thay đổi. Ngay trong khoảnh khắc ta không thể nhận ra vì nó mờ ảo phi lý. Không hiểu người ta sẽ làm gì với những phiến kia. Và rồi dần dần một tiến trình lôgic nào đó bắt đầu, và cuối cùng ta nhận ra rằng chúng chỉ đơn giản là những bức thư. Gã kia đã mang bưu tín tới.
Thư nằm trên mặt bàn cẩm thạch, thoạt tiên tất cả đều nhỏ giọt ánh sáng, thô và trơ. Và rồi thật lạ khi nhìn thấy chúng được thu nhỏ, sắp xếp, hình thành một phần của bức tranh, phát ra vẽ tĩnh tại và bất tử mà chiếc gương dành tặng. Chúng nằm đó, được khoác thêm một thực tại và ý nghĩa mới, và cũng thêm mật độ, giả như nếu muốn bứng chúng khỏi mặt bàn, thì ta phải dùng lưỡi đục. Và, cho dù có do trí tưởng hay không, chúng hình như đã không chỉ trở thành một mớ thư tín bình thường, mà là những phiến được khắc bởi sự thật vĩnh cửu – nếu có thể đọc chúng, ta sẽ biết những điều cần biết về Isabella, vâng, và cả về cuộc đời nữa. Những trang thư bên trong các phong bì như cẩm thạch ấy có lẽ đã được khắc sâu bằng những vạch đậm đà ý nghĩa. Isabella sẽ vào, và nhón lấy chúng, từng chiếc một, thật là chậm, rồi mở ra, rồi đọc thật kỹ từng chữ một, rồi thở hắt ra hơi dài thông cảm, tuồng như cô đã đáo để mọi việc, cô sẽ xé phong bì thành mảnh vụn, và buộc các trang thư lại, rồi khóa ngăn kéo tủ nhỏ, quyết định giấu kín những gì mà cô không muốn tiết lộ.
Chỉ mỗi ý tưởng đó thôi cũng trở thành thách thức. Isabella không muốn lộ chuyện riêng tư – nhưng cô cũng không thể tránh mãi được. Thật là phi lý, thật là kinh khủng. Nếu cô giấu giếm quá nhiều và biết chắc rằng người ta sẽ ép cô mở toang ra bằng dụng cụ tiện dụng nhất có sẵn: trí tưởng tượng. Người ta sẽ chăm chú vào cô ngay ở khoảnh khắc ấy. Người ta sẽ trói chặt cô xuống. Người ta sẽ không để cho cô hẹn lần khất lữa chút nào nữa, cho dù bằng những câu bãi buôi hay cách ửng xử hợp với hoàn cảnh lúc đó – chẳng hạn như bữa dạ tiệc, chuyến viếng thăm, hay chút trò chuyện khách sáo. Người ta sẽ đặt mình vào địa vị của cô, mà nói sát sườn hơn, theo nghĩa đen, là đặt chân họ vào chính đôi giày của cô, đôi giày mà cô đang mang ngay giây phút ấy, ở khu vườn dưới. Giày của cô rất hẹp và dài và hợp mốt – chúng được làm bằng loại da mềm nhất và dẻo nhất. Cũng giống như bất kỳ trang phục nào khác của cô, chúng rất thanh tú. Và cô sẽ đứng dưới rào giậu cao ở khu vườn phía thấp, giơ kéo lên để cắt vài cánh hoa tàn, vài cành tua tủa. Mặt trời sẽ vỗ vào mặt cô, vào mắt cô; nhưng không, ngay thời điểm nhạy cảm, một màn mây che phủ mặt trời, khiến cho mắt cô có vẻ lưỡng lự – là vẻ chế giễu hay dịu dàng, lấp lánh hay mờ đục? Ta chỉ có thể thấy đường viền mơ hồ của gương mặt cô đang nhìn trời, gương mặt thanh tú nhưng đôi chút nhạt phai. Có lẽ cô đang nghĩ rằng mình phải mua một dàn lưới mới cho đám dâu tây; rằng mình phải gửi hoa cho góa phụ Johnson; rằng đã đến lúc mình phải lái xe sang thăm nhà mới của gia đình Hippesleys . Chắc chắn đó là những điều mà cô bàn bạc lúc ăn tối. Ta lại muốn nắm bắt và thể hiện bằng chữ nghĩa cái thể trạng sâu lắng hơn của cô, cái trạng thái có tầm quan trọng đối với tâm trí cũng như hơi thở đối với thể xác vậy, tức là điều mà ta gọi là hồng hạnh hay bất hạnh. Khi nhắc đến những từ này, thì chắc chắn một điều hiển nhiên là cô phải hạnh phúc. Cô giàu, cô sang, cô giao thiệp nhiều, cô du lịch – cô mua thảm ở Thổ Nhĩ Kỳ và chậu lam ở Ba Tư. Những luồng mãn nguyện tỏa ra theo cách này hay cách khác từ chỗ cô đang đứng cầm kéo tỉa cành, trong khi mây giăng che chắn mặt cô.
Đây, bằng một nhát kéo nhanh gọn, chùm hoa ông lão rơi xuống đất. Và khi rơi, chắc chắn hoa sẽ nhường chỗ cho ít nhiều ánh sáng, chắc chắn ta sẽ len lỏi vào tâm thể của cô thêm một ít. Lúc ấy hồn cô đang mềm và nuối… Cắt một nhánh trội lên cũng khiến cô buồn bởi vì nhánh ấy từng đã sống, và với cô, cuộc sống thật quý giá. Vâng, và cùng lúc ấy sự rơi rụng của nhánh hoa cũng nhắc nhở rằng bản thân cô sẽ phải chết như thế nào, cùng với sự vô nghĩa và vô thường của mọi vật. Và rồi một lần nữa khi nhanh chóng phát hiện ý tưởng ấy, tính cách tích cực bộc trực giúp cô nhớ rằng cuộc đời đã nồng hậu với mình; thậm chí nếu có phải ngã, thì cũng chỉ là nằm trên đất và tan biến êm đềm vào rễ của loài hoa tím. Cô đứng suy tư như vậy. Không hiển rõ bất kỳ ý tưởng cụ thể nào – vì cô thuộc tuýp người trầm mặc, giữ tâm tư trong đám mây bòng bong im lặng – tâm cô tràn đầy ý tưởng. Tâm cô giống như không gian của cô, nơi mà ánh sáng tới rồi lui, khi đến thì xoay tròn với những bước nhỏ nhẻ, xòe đuôi, mổ lấy đường đi; và rồi cả người cô tràn ứa, lại cũng giống như không gian ấy, với một vầng am hiểu sâu xa nào đó, dăm ba nuối tiếc lặng câm, và rồi tâm hồn cô đầy ắp những ngăn kéo khóa kín, nồn nộn thư từ, giống như những chiếc tủ nhỏ. Thật là bất kính và phi lý khi nói là “ép cô mở ra” như thể cô là một con sò, cho dù có dùng bất kỳ dụng cụ nào tinh vi nhất, đẹp đẽ nhất, uyển chuyển nhất. Ta phải tưởng tượng – đây, cô đang ở trong gương.
Thoạt tiên cô đứng ngoài tầm soi của gương nên ta không thể thấy rõ. Cô tiến đến thật uể oải và nhẩn nha, nơi đây chỉnh sửa cành hồng, chỗ kia lại nâng đóa hoa lên ngửi, nhưng cô không dừng chân hẳn; và như thế trong gương cô cứ mỗi lúc to hơn, càng lúc cô càng trở thành người mà ta muốn len lỏi vào chốn tâm tư. Ta kiểm tra cô từng cung bậc – kết hợp cái cơ thể phàm trần ấy với những phẩm chất mà ta đã phát hiện. Này là cái áo váy xám xanh, và đôi giày dài, cái giỏ, và cái gì đó lấp lánh ở cổ của cô. Hiện ra từng chút một, nên dường như cô không làm rộn cái khuôn mẫu trong gương, mà chỉ mang đến yếu tố mới nào đó đang dịch chuyển nhẹ nhàng và thay đổi những vật thể khác, chừng như lịch sự yêu cầu chúng dành cho cô chút không gian. Và những lá thư và cái bàn và lối cỏ và lũ hoa hướng dương, vốn đợi chờ trong gương, giờ lại tách ra và cởi mở, như thể đón mời cô. Ít ra thì cô cũng đã ở đó, ở tiền sảnh. Cô dừng chân đột ngột. Cô đứng gần cái bàn. Cô đứng yên tuyệt đối. Ngay lập tức, gương soi bắt đầu rót lên cô một ánh sáng dường như ấn định cô; dường như có loại axít nào đó đã ăn mòn những gì phu phiếm và không cần thiết, để chỉ chừa lại sự thật. Cảnh tượng thật lôi cuốn. Mọi thứ rơi rớt khỏi cô – những mờ mịt, y áo, giỏ xách, kim cương – và tất cả những gì mà ta đã gọi là dây leo và bìm bìm. Có một bức vách cụ thể đã lộ diện. Có một phụ nữ là chính mình. Cô đứng trần trụi trong ánh sáng nhẫn tâm. Và hư vô. Isabella hoàn toàn trống vắng. Cô không có ý niệm. Không bạn bè. Không quan tâm đến ai. Và những cánh thư? Tất cả đều là hóa đơn. Nhìn xem, cô đứng đấy, già nua và xương xẩu, nổi gân và nhăn nheo, với sóng mũi cao, cổ xếp nếp, thậm chí cô không buồn mở phong bì.
Lẽ ra người ta không nên bỏ mặc những gương soi lơ lửng ở nơi của chúng.

Tác giả: Virginia Woolf

Người dịch: Śun Yata

Không về với sông Hương không phải đấng mày râu .

nguyenmienthao

Bạn bảo “bất đáo Hương giang phi hảo hán”
Gươm cùn kiếm gãy hảo hán chi!
Đầu Thu ta sẽ về thăm Huế
Để đi tìm đôi-mắt-vương phi

Ta vốn kẻ hoang đàng chi địa
Yêu thì vô kể nhớ vô phương
Cuối đời còn một phương để nhớ
Mà lòng xao xác mãi không yên

Có lẽ ngày mai đi ở ẩn
Không bạn bè không cả người thân
Nhớ em,đó là điều chắc chắn
Thơ ta xin lót chỗ em nằm …

NGUYỄN MIÊN THẢO

NGƯỜI TỬ TÙ

khuatdau

TƯƠNG TRI thân mến,
Một cách ” về thu xếp lại – TCS”, tôi đọc lại truyện đầu tay của tôi viết từ năm 1969. Hồi ấy viết xong chưa thấy ưng ý nên bỏ mặc không gửi báo nào cả. Tuy nhiên đó là một truyện mang nhiều kỷ niệm, nhiều trăn trở cho thân phận của thế hệ thanh niên lúc bấy giờ.
Nay, đọc lại, vẫn biết là không hợp với cách viết và suy nghĩ hiện tại, nhưng dầu sao nó vẫn mang một dấu ấn tâm huyết, nếu có thêm một ai đó đồng cảm, vậy là đủ vui…
( Khuất Đẩu)

1. Như một vương quốc
Đá
nghìn năm đá vẫn không tên
muôn năm đá vẫn không tên
đá vẫn chỉ là đá
đá có từ khi chưa có mặt trời
đá có từ khi chưa có trăng sao
đá hiện tồn và mãi mãi.
đá chưa hề biết sinh nên không hề biết diệt
đá chẳng có tuổi thơ nên chẳng có tuổi già
đá lầm lì như khuôn mặt chai sạn của một người nham hiểm
đá cũng lạnh lẽo như mắt nhìn của một người không tình ái
đá không đầu óc nên mệnh lệnh của đá đầy sức nặng quyền uy
đá vạn niên nhưng cũng mới tinh khôi
đá phơi mình đỏ khé dưới ánh mặt trời buổi sớm, dỏ chát dưới nắng trưa và đỏ bầm trong những hoàng hôn khô rốc
và đêm,
cho dù đây là phút giờ bình yên của phục sinh, chẳng những khuôn mặt của đá không một chút dịu hiền, mà còn trở nên kỳ bí ma quái, với màu đen nhờ nhợ như bùn, và trong bóng tối càng lúc càng đặc đậm tràn ra từ các hốc hang sâu thẳm, đá kiêu hãnh mở banh cái lồng ngực lạnh lẽo và tăm tối của mình ra, để dẫn dụ đất trời tan biến vào cõi hư vô thăm thẳm
và, chen lấn một cách bạo tàn, và giẫm đạp lên nhau nhoi nhói, đá cố sức ngóc cổ lên cao để nhìn xuống anh em bè bạn với cái nhìn kênh kiệu đắc thắng
bởi đó, khác hẳn mọi nơi, đá nơi đây vẫn mửa máu, vẫn kèn cựa và từng đêm, vẫn kêu thét ồn ĩ náo động cả thinh không
đá giết nhau từng phút từng giờ, nhưng đá không mất, nên những xác chết của đá chất cao thành núi.
núi kheo khu
núi dốc ngược
núi với sống lưng cứng và nhọn, với khe sâu bén ngọt như mới vừa bị chém
núi cũng đỏ khé, đỏ bầm và đỏ chát
núi cũng vạn niên và cũng mới tinh khôi
núi không một cành cây, không một ngọn cỏ cho dù là khô tím
núi mạnh mẽ và cay nghiệt
núi non trẻ mà cũng cỗi già
núi nép mình vào nhau thân thiết một cách điếm đàng
và như thể một cuộc săn mồi, núi liên kết chặt chẽ để hình thành trùng trùng những lũy thành kiên cố, vây hãm cái mặt đất đỏ ngầu vẫn không thôi vật vã từng cơn bụi máu
núi siết chặt như một người đàn bà đang nghiến răng khi nghĩ đến người tình phụ

Tuy nhiên,
trong những bình minh xanh rớt hay những hoàng hôn khuất bóng trời hồng, núi hắt lên nền trời cao rộng cái hình dáng kiêu kỳ và đồ sộ, giống hệt kinh thành của một vương quốc tôn nghiêm
núi có vẻ thâm u tĩnh lặng với rêu phong và cỏ cây điềm đạm, với những dòng sương khuất lấp mơ hồ
núi gìn giữ trong lòng cả cung điện trang nghiêm, với những ngựa những xe, những quân hầu lính hạ, những vương tôn công tử
và mỹ lệ yêu kiều
là chúa của các loài chim
là vương hậu của các loài hoa
là mống trời của các tầng mây
nàng công chúa thiên hương và khả ái vẫn đang khua nhẹ gót hài trên những lối đi rải đầy kim cương và hồng ngọc màu thạch lựu
Ấy đấy, từ phía bên kia kinh thành huyễn mộng, những đứa bé và những người già vẫn ngây thơ một cách tuyệt vời, vẫn tin tưởng một cách thiết tha, rằng nơi chốn đó là quê hương của những giấc mơ
Trong những buổi chiều rực vàng và trong những đêm trăng xanh biếc, các bà nội và bà ngoại vẫn không ngớt ngoáy trầu, kể cho các cháu bé bỏng, đứa ngồi đứa nằm, đang vểnh ngược tai lên như thỏ để nghe hoài không biết chán, câu chuyện lạ lùng về cái rốn sâu thẳm của bà mẹ đất vĩ đại, một cái rốn chỉ có trong những giấc mơ
Rằng, từ xa xưa lắm, khi bà mẹ đất vừa mới được sinh ra, bà cũng chỉ là một hài nhi đỏ hỏn, hãy còn mang theo bên mình một chùm nhau ruột rà như bao bé con khác và vẫn phải chịu cắt rốn
chính trời đã làm cái việc đó của các bà mụ, trời đã dùng một con dao dài như sao chổi để cắt rốn, rồi ném chùm nhau vào thinh không
chùm nhau bỗng biến thành một mặt trăng thân ái và vẫn nhớ thương cái cuốn rốn dù đã chia lìa
khi cuốn rốn đã lành, cái rốn đẹp đến nỗi các vì tiên rủ nhau đến xem và vì yêu thích, bọn họ đã đem tất cả châu ngọc của trần gian tạo nên những đền đài, những cung điện luôn luôn ngời sáng trong những giấc mơ,
vâng, chỉ trong những giấc mơ thôi vì những gót chân phàm tục không một ai có thể đặt chân vào được.
Nhưng hôm nay, một người phàm tục nhất, tầm thường nhất, nhưng cũng dị kỳ nhất, một người tù có một không hai đã bước vào. Hãy nói là bị ném vào thì đúng hơn, còn tại sao ném và ném bằng cách nào thì chỉ có đá mới biết được. Nhưng đá, như đã nói ở trên, vẫn lầm lì xụ mặt không nói không rằng, còn các tên sai dịch thì chẳng bao giờ nói cho ai nghe kể cả những cô gái, mà sau đó họ được vui đùa ngả ngớn như một phần thưởng.
Vậy nên, chỉ còn các người già và những đứa trẻ hãy còn đủ thơ ngây và thánh thiện để tin rằng, người tù là kẻ may mắn nhất, tốt số nhất, một kẻ cốt cách là tiên nên đã có một duyên phận kỳ diệu, được các nàng tiên chắp cánh đưa vào. Buổi tối, trong giấc ngủ còn thơm mùi sữa, hình ảnh anh xinh đẹp và sang trọng vẫn không ngớt lay động trái tim và đôi môi của chúng. Anh sẽ không bao giờ chết đối với người già và em bé. Anh vẫn sống sáng láng như trăng sao, vẫn như ông hoàng cỡi con ngựa tuyệt đẹp sải những bước chân hào hoa trên những đám mây màu hồng, một đôi lúc ghé thăm họ trong những giấc mơ, để cho câu chuyện thần tiên của họ dài thêm, dài mãi như thời gian.

chiều say luý tuý

10735644_826194720769236_378143114_n (1)

nhớ ai mà sướt mướt?
thì ra em quế hương
tóc xưa mùi cỏ lúa
và hoa ngập trên đường

nhớ ai mà sướt mướt?
ô thì ra quê hương
nhửng trái cây chua, chát
mầm dại lối qua trường

em thôi còn áo trắng
khoác vội áo nhuộm bông
cười che cả tiếng khóc
trẻ con đói trên đồng

(có lúa đâu mà gặt
còn ốc đâu mà mò
những bàn tay quá nhỏ
sao nặng những âu lo)

nhớ lưng em vác gạch
tuổi em tháng mười ba
ta nhìn không tin thật
mà sao lại khóc oà

nhớ đường rầy xe lửa
đem đi giấc mơ qua
chiều ngồi như giấc ngủ
mơ sợi nắng qua nhà

em ơi đây là rượu
rượu chỉ làm ta say
sao ta lại sướt mướt
vò đau đớn trên tay

nhớ người ta sướt mướt
ôi ta nhớ đồng bào
nhớ giàn bầu trái bí
nhớ đời thiếu trăng sao

Ngô Yên Thái

NGUYỆT.

thuydo

Gửi tặng Thu Dung

Vì em là nguyệt
Lúc vơi lúc đầy
Khi tròn khi khuyết
Suốt một cuộc đời

Khuyết tựa môi cười
Tròn như mộng ảo
Một nửa vừa lên
Nửa kia đã xuống
Phù vân lấp bóng
Ánh sáng về đâu

Vì em là nguyệt
Bể hóa ruộng dâu
Sương lạnh phai màu
Bình minh lỗi hẹn

Thụy Đỗ