NGƯỜI TỬ TÙ

khuatdau

TƯƠNG TRI thân mến,
Một cách ” về thu xếp lại – TCS”, tôi đọc lại truyện đầu tay của tôi viết từ năm 1969. Hồi ấy viết xong chưa thấy ưng ý nên bỏ mặc không gửi báo nào cả. Tuy nhiên đó là một truyện mang nhiều kỷ niệm, nhiều trăn trở cho thân phận của thế hệ thanh niên lúc bấy giờ.
Nay, đọc lại, vẫn biết là không hợp với cách viết và suy nghĩ hiện tại, nhưng dầu sao nó vẫn mang một dấu ấn tâm huyết, nếu có thêm một ai đó đồng cảm, vậy là đủ vui…
( Khuất Đẩu)

1. Như một vương quốc
Đá
nghìn năm đá vẫn không tên
muôn năm đá vẫn không tên
đá vẫn chỉ là đá
đá có từ khi chưa có mặt trời
đá có từ khi chưa có trăng sao
đá hiện tồn và mãi mãi.
đá chưa hề biết sinh nên không hề biết diệt
đá chẳng có tuổi thơ nên chẳng có tuổi già
đá lầm lì như khuôn mặt chai sạn của một người nham hiểm
đá cũng lạnh lẽo như mắt nhìn của một người không tình ái
đá không đầu óc nên mệnh lệnh của đá đầy sức nặng quyền uy
đá vạn niên nhưng cũng mới tinh khôi
đá phơi mình đỏ khé dưới ánh mặt trời buổi sớm, dỏ chát dưới nắng trưa và đỏ bầm trong những hoàng hôn khô rốc
và đêm,
cho dù đây là phút giờ bình yên của phục sinh, chẳng những khuôn mặt của đá không một chút dịu hiền, mà còn trở nên kỳ bí ma quái, với màu đen nhờ nhợ như bùn, và trong bóng tối càng lúc càng đặc đậm tràn ra từ các hốc hang sâu thẳm, đá kiêu hãnh mở banh cái lồng ngực lạnh lẽo và tăm tối của mình ra, để dẫn dụ đất trời tan biến vào cõi hư vô thăm thẳm
và, chen lấn một cách bạo tàn, và giẫm đạp lên nhau nhoi nhói, đá cố sức ngóc cổ lên cao để nhìn xuống anh em bè bạn với cái nhìn kênh kiệu đắc thắng
bởi đó, khác hẳn mọi nơi, đá nơi đây vẫn mửa máu, vẫn kèn cựa và từng đêm, vẫn kêu thét ồn ĩ náo động cả thinh không
đá giết nhau từng phút từng giờ, nhưng đá không mất, nên những xác chết của đá chất cao thành núi.
núi kheo khu
núi dốc ngược
núi với sống lưng cứng và nhọn, với khe sâu bén ngọt như mới vừa bị chém
núi cũng đỏ khé, đỏ bầm và đỏ chát
núi cũng vạn niên và cũng mới tinh khôi
núi không một cành cây, không một ngọn cỏ cho dù là khô tím
núi mạnh mẽ và cay nghiệt
núi non trẻ mà cũng cỗi già
núi nép mình vào nhau thân thiết một cách điếm đàng
và như thể một cuộc săn mồi, núi liên kết chặt chẽ để hình thành trùng trùng những lũy thành kiên cố, vây hãm cái mặt đất đỏ ngầu vẫn không thôi vật vã từng cơn bụi máu
núi siết chặt như một người đàn bà đang nghiến răng khi nghĩ đến người tình phụ

Tuy nhiên,
trong những bình minh xanh rớt hay những hoàng hôn khuất bóng trời hồng, núi hắt lên nền trời cao rộng cái hình dáng kiêu kỳ và đồ sộ, giống hệt kinh thành của một vương quốc tôn nghiêm
núi có vẻ thâm u tĩnh lặng với rêu phong và cỏ cây điềm đạm, với những dòng sương khuất lấp mơ hồ
núi gìn giữ trong lòng cả cung điện trang nghiêm, với những ngựa những xe, những quân hầu lính hạ, những vương tôn công tử
và mỹ lệ yêu kiều
là chúa của các loài chim
là vương hậu của các loài hoa
là mống trời của các tầng mây
nàng công chúa thiên hương và khả ái vẫn đang khua nhẹ gót hài trên những lối đi rải đầy kim cương và hồng ngọc màu thạch lựu
Ấy đấy, từ phía bên kia kinh thành huyễn mộng, những đứa bé và những người già vẫn ngây thơ một cách tuyệt vời, vẫn tin tưởng một cách thiết tha, rằng nơi chốn đó là quê hương của những giấc mơ
Trong những buổi chiều rực vàng và trong những đêm trăng xanh biếc, các bà nội và bà ngoại vẫn không ngớt ngoáy trầu, kể cho các cháu bé bỏng, đứa ngồi đứa nằm, đang vểnh ngược tai lên như thỏ để nghe hoài không biết chán, câu chuyện lạ lùng về cái rốn sâu thẳm của bà mẹ đất vĩ đại, một cái rốn chỉ có trong những giấc mơ
Rằng, từ xa xưa lắm, khi bà mẹ đất vừa mới được sinh ra, bà cũng chỉ là một hài nhi đỏ hỏn, hãy còn mang theo bên mình một chùm nhau ruột rà như bao bé con khác và vẫn phải chịu cắt rốn
chính trời đã làm cái việc đó của các bà mụ, trời đã dùng một con dao dài như sao chổi để cắt rốn, rồi ném chùm nhau vào thinh không
chùm nhau bỗng biến thành một mặt trăng thân ái và vẫn nhớ thương cái cuốn rốn dù đã chia lìa
khi cuốn rốn đã lành, cái rốn đẹp đến nỗi các vì tiên rủ nhau đến xem và vì yêu thích, bọn họ đã đem tất cả châu ngọc của trần gian tạo nên những đền đài, những cung điện luôn luôn ngời sáng trong những giấc mơ,
vâng, chỉ trong những giấc mơ thôi vì những gót chân phàm tục không một ai có thể đặt chân vào được.
Nhưng hôm nay, một người phàm tục nhất, tầm thường nhất, nhưng cũng dị kỳ nhất, một người tù có một không hai đã bước vào. Hãy nói là bị ném vào thì đúng hơn, còn tại sao ném và ném bằng cách nào thì chỉ có đá mới biết được. Nhưng đá, như đã nói ở trên, vẫn lầm lì xụ mặt không nói không rằng, còn các tên sai dịch thì chẳng bao giờ nói cho ai nghe kể cả những cô gái, mà sau đó họ được vui đùa ngả ngớn như một phần thưởng.
Vậy nên, chỉ còn các người già và những đứa trẻ hãy còn đủ thơ ngây và thánh thiện để tin rằng, người tù là kẻ may mắn nhất, tốt số nhất, một kẻ cốt cách là tiên nên đã có một duyên phận kỳ diệu, được các nàng tiên chắp cánh đưa vào. Buổi tối, trong giấc ngủ còn thơm mùi sữa, hình ảnh anh xinh đẹp và sang trọng vẫn không ngớt lay động trái tim và đôi môi của chúng. Anh sẽ không bao giờ chết đối với người già và em bé. Anh vẫn sống sáng láng như trăng sao, vẫn như ông hoàng cỡi con ngựa tuyệt đẹp sải những bước chân hào hoa trên những đám mây màu hồng, một đôi lúc ghé thăm họ trong những giấc mơ, để cho câu chuyện thần tiên của họ dài thêm, dài mãi như thời gian.

Advertisements

One thought on “NGƯỜI TỬ TÙ

  1. Như một Vương quốc Đá và Đá!
    Muôn vạn nghìn năm vẫn gọi Đá!
    -Không tên không tuổi Đá chỉ là
    ”ĐÁ CỨNG đẹp xấu trong Mắt ai…
    Vui buồn tâm trạng nghĩ về Đá…”
    -Thưở Trời Đất mù mờ tăm tối..
    Đá hiện diện như đã lâu rồi!
    Không danh tính không trẻ không già
    Không sinh diệt không tình không ái
    Đá tinh khôi đá lạnh như đá!
    -Và rồi Đá biết mình là Đá
    Hớp mặt trời ban mai chói đỏ
    Nuốt hoàng hôn vào đêm co ro..
    Khuôn mặt Đá hiền giờ tinh ma!
    Lồng ngực lạnh quyến rủ dẫn dụ…
    …Tất cả tất cả Đá TẬN THU…
    Những âm thanh Đất Trời ĐỘNG ĐẬY…
    Sấm chớp tiếng rền rĩ cựa quậy…
    Vang tiếng Đá như vùng trổi dậy…
    …Rơi…ném…nổ tung phơi đầy xác…
    Chất cao như Núi Đá trùng vây…
    Đá thành hào thành lũy chiến khu…
    Đá kết Đá tĩnh lặng thâm u
    Đá rêu phong bao bọc sương gió
    Cưu mang cả hoa thơm cỏ lạ
    Bám lấy yêu thương Nhận và Cho…
    …Bầu trời mơ những bàn chân nhỏ
    Những bước chân già chậm trở về…
    Chốn quê hương có nơi Đất Mẹ
    Những câu chuyện cổ tích lạ kỳ!
    ”Chiếc RỐN vũ trụ khổng lồ ấy!”
    …Ai cũng phải một lần đi qua…
    Miền cổ tích tuổi trẻ thơ ngây
    Nghe trái tim ngục tù kể lại…
    …Thân phận người đời như giam hãm
    Giữa tường Đá lạnh lùng vẫn ấm
    Ấm trái tim Trời Đất giao hoan..
    Để sinh ra TÌNH YÊU THÁNH THIỆN
    Trong ĐÔI MẮT hình ảnh ĐÁ diệu huyền…..

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s