BIỂN

letungquan

Biển chiều nay còn xanh
Khi em đà xa vắng
Sóng chiều nay còn bạc
Tôi vẫn ngồi nơi đây

Gió chiều như ngón tay
Vuốt nỗi buồn trên tóc
Trăng chiều vừa mới mọc
Hồn tôi đã một ngày

Em cài trong mây bay
Chút tình riêng tuổi nhỏ
Tôi chờ em đầu ngõ
Vàng hoa bướm lượn đầy

Có những khi em đến
Mực dính đầy ngón tay
Có những lần anh quên
Trời nhuộm màu bông khế

Anh làm người ở lại
Giữ tuổi thơ quê nhà
Giữ hương vàng lúa chín
Màu mực dính tay ngà

Ơi ngày xưa đã xa
Em bây giờ đã lớn
Trung niên anh bề bộn
Bao tình yêu qua đời

Biển chiều nay không người
Con dã tràng lận đận
Như tình anh mấy bận
Xây thành cát bên trời!

LÊ TÙNG QUAN

EM ĐỂ TANG GIÙM BIỂN CỦA TÔI

nguyenanbinh

Xin một lần em để tang giùm biển của tôi
Màu xanh ngọc chợt biến thành màu tảo đỏ
Tôi không thể tin lời hàm hồ gian trá đó
Họ học làm người tử tế khó quá phải không?

Xác cá tôm giạt bờ tanh tưởi cả biển Đông.
Nhìn nhức mắt từng bãi bờ bị bức tử
Những mảng thuyền dập dềnh trong con sóng dữ
Biển lại sục sôi mùi độc tố cuồng phong.

Người ta bảo tôi dạy em yêu đất nước non sông
Yêu biển bạc rừng vàng yêu từng ngọn rau cọng cỏ
Được đổi lấy bắng thịt xương bằng muôn ngàn máu đỏ
Của bao anh hùng bao thế hệ tiếp bước cha ông.

Tôi có một thời say sưa giảng giống một kẻ lên đồng
Như con chiên ngoan đạo tin thánh kinh như tin chúa
Tự đốt trái tim mình thành Đan- kô rực lửa*
Thiêu xác tín cuối cùng thành một đám tro bay.

Rừng giẫy chết và biển thèm hoại tử từng ngày
Người như nhánh san hô chực chờ cơn hồng thủy
Như xác cá phơi mình đợi mặt trời lên phân hủy
Biển lại dập vùi bao thân phận lẻ loi.

Biển bây giờ không còn là biển bạc em ơi
Đâu chớp bể mưa nguồn đo lòng người em nhỉ
Lối sống đớn hèn biến ai kia thành con người ích kỷ
Vậy xin một lần em để tang giùm biển của tôi

NGUYỄN AN BÌNH

NHỮNG CƠN GIÓ VÀ NHỮNG LINH HỒN

ledachoanghuu

Một năm ở xóm nhà lá với việc làm vựa cừ tràm trôi qua.
Một bữa sáng như bao buổi sáng, anh ta ra “thăm” cầu cá. Đi ngang thấy cắm cái bảng nhỏ trên bờ, cần bán nhà và ao, giá rẻ để trả nợ, anh ta nảy ý sao không coi thử, giá rẻ biết đâu chừng mua được tránh được cái xóm hoang tàn, bần cùng này. Dò hỏi cuối cùng lần ra gia chủ, cũng vì bài bạc, đề đóm mà mang nợ nần, bị xiết quá đành phải bán gấp, cái ao rộng chừng nửa sào trên có cái nhà lá nhỏ, giá hai chỉ rưỡi vàng y, anh ta gặp chú Năm su, ngồi nhâm nhi anh ta hỏi:
“Chú thấy sao, mua cái ao đó được hông chú, bị gì hông?”.
Chú Năm nói liền:
“Được đó cháu, có tiền thì mua đi, rẻ quá lại được ở riêng cho nó khỏe, đất có bằng khoán xưa sợ gì”.
Anh ta lưỡng lự:
“Tại con hổng có giấy tờ gì ráo, đâu có hộ khẩu hộ khiết gì, làm sao?”.
Chú Năm phẩy tay:
“Thì kêu viết giấy tay, kêu hai người, một bên đó, bên mình chú làm chứng cho, bây giờ người ta làm vậy hông chớ gì”.
Anh ta thấy có lý, về suy nghĩ thêm đêm đó, bữa sau cùng chú Năm qua trả giá chỉ còn hai chỉ, anh ta có căn nhà riêng sớm hôm đi về, đôi khi lai rai tại nhà.
Không còn phải trốn những cảnh hỗn tạp ở xóm nhà lá anh ta nhậu cũng bớt đi. Về nhà một mình lại thấy trống vắng, lạnh lẽo và buồn tẻ, anh ta nghĩ ra, à phải đăng ký học một lớp ban đêm, lớp tiếng anh trước nhứt là đỡ hiu quạnh sau có biết thêm cũng hay, sau này có khi cần tới.
Mỗi tuần ba buổi tối anh ta tới lớp, vài ba tháng sau có thêm vài người bạn, nhỏ hơn có, ngang bằng và lớn hơn có. Những buổi tan học lúc ghé quán cà phê, quán sinh tố lúc lại cà kê với ly bia ly rượu. Và anh ta lọt vào mắt xanh của một cô nàng rất dễ thương, nhìn thoáng qua dáng dấp cũng đủ biết là con nhà tiểu thơ đài cát chớ chưa cần nhìn chiếc xe Dream cáo cạnh của nàng. Cô nàng đang học đại học. Với người bình thường có thể nói là chuột đã sa hủ nếp. Anh ta thì không, mang tâm trạng nửa vui nửa buồn, vui lắm chứ, một gã cục mịch quê mùa lại được như vậy, có cô nàng xinh đẹp như vậy, ngược lại anh ta hay truy vấn lương tâm mình, cứ cho mình là kẻ không ra gì, đâu có xứng với nàng.
Một buổi tối học xong anh ta và nàng ghé quán nước. Nàng hai tay xoay xoay ly nước nói nhỏ nhẹ:
“Chủ nhựt tới kéo bạn bè về nhà anh chơi nghen”.
Anh ta chợt giựt thót người, về với căn nhà rách nát như cái ổ chuột vậy sao, về với cái cầu cá lỏm tỏm vậy à, anh ta ậm ờ:
“Ưm… ưm hông được đâu, chủ nhựt phải đi làm”.
Cô nàng xịu mặt:
“Chủ nhựt mà cũng đi làm sao, nghỉ một bữa cũng được mà?”.
Ngồi bối rối bóp bàn tay mình, những cục chai trong lòng bàn tay lại có cảm giác nổi đầy lên, nổi chạy theo dòng máu chặn ngang tim làm tim muốn ngừng đập, anh ta cuối đầu đáp lí nhí:
“Hổng được đâu, bà chủ khó tánh lắm, nghỉ là bị đuổi luôn”.
Cô nàng bực bội:
“Làm gì làm suốt vậy, chẳng lẽ hông được nghỉ ngày nào hết?”.
“Có chớ, lâu lâu được nghỉ, phải báo trước”.
Cô nàng nói tiếp:
“Mà anh làm gì chẳng cho em biết gì hà”.
Anh ta thở ra vẫn giọng lí nhí:
“Làm việc tệ nhứt ở đất này, việc hông ai chịu làm”.
Cô nàng quầy quẩy:
“Thì làm gì cũng là làm mà, quét đường cũng là làm chớ bộ, có đi ăn trộm ăn cướp đâu”.
Anh ta cười nhếch mép:
“Nói vậy thì làm gì có người khi dễ người”.
Cô nàng chưa chịu:
“Ai thay kệ người ta, em hông có vậy là được rồi”.
Anh ta lắc đầu:
“Đâu phải ai cũng như em, như vậy thì làm gì có người xấu, làm gì có bất công”.
Cô nàng nũng nịu:
“Thôi hổng thèm nói chuyện với anh nữa, thủ cựu quá đi… ơ, nhưng mà bữa nào phải xin nghỉ một bữa đó, để tụi em tới nhà chơi, làm tiệc tùng phá một bữa”.
Anh ta gật đầu miễn cưỡng:
“Ừ, để bữa nào đi”.

***

Về nhà, nằm gát tay lên trán anh ta cứ nghĩ hoài về chuyện mình và cô nàng, không thể xóa được cái phép so sánh cứ lẩn quẩn trong đầu. Gã ăn mày và nàng công chúa. Anh ta nằm trong thế tiến thoái lưỡng nan, chẳng biết nên tiến hay nên lùi. Trằn trọc cho tới gần sáng mới chợp mắt. Rồi ngay cả trong giấc mơ cũng hiện ra chuyện này, anh ta thấy mình và cô nàng mỗi người đứng bên một bờ sông, dòng sông rộng, nước ào ào chảy xiết không có cách nào qua được, bên kia thì cô nàng kêu ơi ới, vẫy tay liên tục, anh ta đứng bên bờ này nhìn chăm chăm, nhìn chăm chăm hồi lâu thì bóng dáng cô nàng từ từ tan ra dần dần như sương khói…
Cả ngày hôm sau anh ta chất cừ tràm lên xe cứ đổ tới đổ lui. Anh làm chung thấy lạ:
“Mày sao vậy, người mất hồn vía vậy mậy, bị con nhỏ nào bắt mất hồn hả?”.
Anh ta chống chế:
“Dạ, làm gì có, tối hôm qua mất ngủ”.
Anh làm chung cười ha ha:
“Vậy mà còn chối hen, mất ngủ mà hông bị hớp hồn chớ còn gì nữa, vụ này tao rành lắm, tao cũng từng bị”.
“Vậy anh từng trải qua nhiều rồi hen, đụng vậy thì tính sao?”.
Anh làm chung cười hà hà bắt mạch:
“Dấu đầu lòi đuôi, đụng vậy là đụng sao, nói tao mới biết chớ”.
Anh ta gãi đầu:
“Có gì đâu, giả dụ hỏi chơi đó mà, thí dụ gặp hông hợp…?”.
Anh ngắt lời:
“Thôi đi, đừng làm bộ làm tịch nữa ông thần, nhìn người bần thần là tui biết liền, coi kìa con mắt cứ nhìm xa xa, nhìn đâu đâu không hà”.
Anh ta đành dịu giọng:
“Thì cứ cho là vậy đi”.
Anh làm chung tiếp:
“Nếu gặp cảnh này hả, ai sao tao hông biết, mỗi người mỗi tánh, riêng tao đâu đó rõ ràng, một tới luôn hai rút êm, khỏi sóng gió khổ lắm”.
Anh làm chung cười ha há, anh ta nghe cũng có lý, cười theo mà meo méo, đêm về lại vật vờ suy nghĩ, vật vờ với những giấc mơ ám ảnh.
Tối bữa sau anh ta đạp xe tới cổng trường, muốn quẹo vô rồi lại thôi, đạp băng qua luôn, quay đầu lại lại muốn quẹo vô rồi lại đạp băng đi. Lòng vòng mấy vòng trước cổng trường, anh ta lẩm bẩm, “cuộc chiến, phải, đã có cuộc chiến”. Cuộc chiến của ngay những người anh em, kẻ mang tên lý trí, kẻ có nhiều cái tên mỹ miều – nhịp đập thổn thức, tiếng gọi trong lòng ngực, vũ khúc bầu máu nóng… Gã mang bầu máu nóng đối lập một trời một vực với gã mang dòng máu lạnh xoáy quanh bộ óc. Một cuộc chiến tương tàn.
Mấy ngày sau cái vật vờ chưa buông tha, anh ta chặn đường anh bạn học khi vừa tan, kéo vào quán, việc đầu tiên là rót rượu, anh ta cạn ực liền, anh bạn hỏi:
“Hổm rày sao chẳng thấy đi học?’.
Anh ta ực tiếp một ly đáp gọn lỏn:
“Nghỉ luôn rồi”.
Anh bạn sững sờ:
“Sao lại nghỉ, đang học nửa chừng, có chuyện gì vậy?”.
Anh ta thở ra:
“Hông muốn đối mặt…”.
Anh bạn chặc lưỡi:
“Chà, tưởng chuyện gì, cãi nhau, giận nhau à, hèn gì thấy cô nàng buồn lắm”.
Anh ta lắc đầu:
“Chẳng có cãi, chẳng có gì”.
Anh bạn chẳng hiểu:
“Vậy chuyện gì, đang thấy vui quá chừng…”.
Anh ta thều thào:
“Giống chuyện cô bé lọ lem”.
Anh bạn bật người lên:
“Trời! thời buổi giờ còn đem chuyện cổ tích ra xài, thiệt tình, xưa lắm rồi cha nội ơi, tui thấy cô nàng làm gì có ý đó”.
Anh ta không thay đổi:
“Có xưa có nay, cuộc đời đâu chỉ mình nàng”.
Anh bạn lắc đầu quầy quẩy:
“Bó tay”.
Mấy bữa sau anh ta lại đón anh bạn, vừa ngồi xuống ghế, anh bạn tuôn ra:
“Ông gây tội lỗi quá, biết như vậy là ác lắm hông, cô nàng khóc suốt, sưng húp cả mắt, hỏi cùng đường nhưng có ai biết ông ở đâu”.
Anh ta có biết, đã len lén nhìn thấy mà, nghe anh bạn nói càng đau nhói, càng uống mạnh, anh ta gục mặt xuống:
“Rồi sẽ qua thôi, thời gian sẽ ghi dấu một kỷ niệm đẹp”.
Anh bạn bức bối:
“Kỷ niệm cái con khỉ, hết biết nói gì luôn, chẳng lẽ phải vậy, buột phải vậy?”.
Anh ta càng gục đầu lẩm bẩm”.
“Phải vậy thôi, đâu thể để hệ lụy cho nàng với gã ăn mày, đâu để nàng khổ được. Phải để cho thằng nhịp đập thổn thức nó chiến thắng”.
Anh ta không nói nữa lẳng lặng lấy xe đạp lòng vòng, đạp vô định. Và cứ lẩm bẩm: “Phải để cho thằng nhịp đập thổn thức nó chiến thắng, hãy để bầu máu nóng một lần thắng cuộc…”. Quái lạ sau lại là thắng trong khi đã tàn? Anh ta lý giải, chấp nhận hy sinh để thua cuộc là đã thắng.
Quay đầu xe về nhà, anh ta cố cười: “Dẫu sau cũng chỉ là mối tình đầu, mối tình đầu dễ có bao giờ đi tới đích”.

LÊ ĐẮC HOÀNG HỰU

?

nguyentancu

Qua sông
sông
cúi đầu
Xuống biển
biển
muối mặt
Ra phố
phố
lặng câm
Ra chợ
chợ
hoang
mùi
tang hải

không còn
đất sống
Nước
nhiễm
trùng
độc
hoa.

Nguyễn Tấn Cứ

Vui ơi là vui

tranhoaithu

Tôi gặp lão Mỹ đen
đội chiếc nón có thêu Vietnam Vet
tại Wall Green
khi chúng tôi đứng đợi trước quầy pharmacy
Tôi hỏi: Are You VN vet ?
Yes I am
Tôi giới thiệu tôi, tôi cũng là lính miền Nam đây,
Ồ, vui quá
Tôi hỏi lão đơn vị nào
Lão bảo là sư đoàn 1 kỵ binh Hoa Kỳ
Tao ở năm năm ở Việt Nam, đi tour ba lần
Trời ơi, tao cũng nhiều lần hành quân chung với đơn vị mày
Bình Định, Pleiku, Kontum…
Tao là highland scout ranger.
Hôm nay Obama thăm nước chúng tao
Không, ông ta đâu có thăm
Ông đi để nói dùm cuộc chiến đấu của chúng ta đấy

Chúng tôi cùng ôm nhau cười đến nỗi nước mắt ràn rụa…

Trần Hoài Thư

CƠN GIÓ MANG HỒN LỮNG THỮNG (tt)

ledachoanghuu

…Buồn bực, chán nản, vô vọng, nó như một cái xác lê lết. Trong giấc ngủ chập chờn thậm chí chẳng có giấc ngủ nào người vẫn cứ ẩn hiện mình ở Dốc Lết, bị ngập ngụa trong bùn lầy, bơi như những con bò kéo xe, không có những cú nện đùng đùng nhưng có một tấm lưới vô hình trùm kín mít người, ngột ngạt bí thở và không lối thoát còn hơn cả cực hình đòn roi.
Mấy tháng bị đè nặng như vậy nó không còn chiu đựng nổi, cuối cùng vùng dậy và quyết ra đi.
Một buổi chiều trời có chút mây lưa thưa, nó bước xuống xe, một cảnh tượng bát nháo, xô bồ hiện ra, người chạy tới chạy lui, xe cút kít đẩy chạy rần rần, người dỡ hàng, người bốc xếp, người bán hàng rong, bánh mì bán báo… Bao quanh chiếc xe nó vừa ngừng là đám người không đếm nổi, không nhìn rõ mặt được, chỉ vài người bặm trợn nổi bật lên, người níu người kéo, hỏi mà như ăn tươi nuốt sống khách vừa đặt chân xuống. Nó cố len lỏi lách ra khỏi đám đông, nó dễ hơn người khác, trên người độc một cái túi với vài bộ quần áo. Nó chui ra được bước nhanh ra khỏi cổng vẫn còn ba bốn cánh tay giựt ngược đi theo, léo nhéo bên tai, đi đâu, về đâu, tao chở rẻ cho, đ.m mày câm hả, hỏi hông nói mậy, khi dễ tụi tao hả mậy, nó cứ lắc đầu và lầm lũi bước gần cả nửa cây số. Chợt một cơn mưa đổ ào, vội nhảy vào hàng hiên trú mưa, một chiếc xe buýt chạy ngang, che khuất tầm nhìn của đám người bám theo, nó chạy mấy bước thấy cài hẻm nhỏ, quẹo vào ngay núp sát trong gốc cây còn nghe mấy tiếng vọng theo, đ.m nó đâu rồi, mới thất thì đây mà, đ.m. nó nhảy xe buýt rồi, đ.m mất công đi theo cả buổi, đ.m thằng láo cá… Cơn mưa cái ào cứu khỏi đám lùng bùng, nó cười thầm cảm ơn cơn mưa, thầm nghĩ vậy là đã biết thế nào là bất chợt mưa Sài Gòn, Sài Gòn chợt mưa chợt nắng mà ngày nhỏ nó không nhớ nổi hay cảm nhận hết.
Mưa dứt. Dòm trước ngó sau nó bước ra đường chính. Đi chừng dăm bước một người đàn ông ngồi trên chiếc xe Suzuki, người ta đặt cho nó cái tên quay ngược thời gian, Su trăm năm, một trăm năm về trước, người ngồi đong đưa cẳng ngoắc hỏi:
“Xe ôm hông cháu?”.
Nó nhìn người đàn ông chạy xe ôm, dáng vẻ thấy hiền lành nhưng vẫn lưỡng lự, lắc đầu bước qua, chừng như hiểu được, chú này bước xuống đi theo:
“Về đâu chú chở cho, chú lấy đúng giá, nói nghe được thì đi, hông thì thôi, chú chạy xe ở ngoài chớ hông phải trong bến hay gần bến”.
Vẫn còn lưỡng lự, mà có biết về đâu, nó cứ đi đại mà, lại không muốn phiền hà bà con ai cả, nó ậm ừ, người đàn ông nói tiếp:
“Chú nói thiệt đó, giúp giùm chú một cuốc”.
Nó buột miệng:
“Con chẳng biết đi đâu?”.
Chú chạy xe ôm trợn mắt:
“Cái thằng giỡn chơi hả, hay bỏ nhà đi bụi, đi bụi thì vô bến xe làm bụi đời, lang thang đây chi, vô đó rồi biết nghe con, thôi về nhà đi, nhà đâu chú chở về”.
Nó bật cười:
“Con hông có ý đi bụi”.
Chú chạy xe chưa hết tròn mắt:
“Là sao? Hông đi bụi mà hông biết đi đâu?’.
Nó thật thà:
“Con thấy chú hông giống mấy người trong bến, chú đừng gạt con nghe, chú chở con tới chỗ nào rai rai đi con hỏi chút chuyện”.
Chú chạy xe thấy lạ:
“Cháu cũng đừng có gạt chú à”.
Nó cười tiếp:
“Con gạt chú cái gì, chú kiếm quán quen của chú đi”.
Chú lấy xe đạp năm sáu cái nó mới nổ, nổ phù ra một làn khói đen sì, nó leo lên, chú chạy vèo lại con hẻm nhỏ có quán gỏi vịt, chú dựng xe:
“Quán nhỏ quen quen, rẻ rẻ, bữa nào dư chút đỉnh chú lại đây làm một xị với cặp cẳng, cái đầu. Nó kêu nột đĩa gỏi, dĩa lòng và hai tô cháu, chú nhìn nó:
“Chi dữ vậy, chút chút thôi”.
Nó mời chú ăn, nó vừa múc cháu húp rột rột vừa nói:
“Con đói quá húp miếng đã, chú cũng ăn đi”.
Chú gật đầu từ từ múc cháo:
“Chú thứ năm người ta kêu Năm su trăm năm, kêu gọn là Năm su, nghe giống năm xu ba cắc quá hen, thiệt đúng nghèo rớt mồng tơi”.
Nó gắp miếng thịt bỏ cho chú, nói y như người lớn:
“Nghèo giàu gì chú ơi, con cũng mạt nè – Nó kêu chị trong quán: quán có rượu gì vậy chị?”.
Chị cười:
“Dạ, đầy đủ hết anh, chuối hột, tắc kè, rượu gạo, Nàng hương, mà chú Năm hay uống chuối hột”.
Nó nghe tiếng dạ rồi đầy đủ hết anh, chợt giựt mình ngó chị chừng hai mươi mấy trân trân, hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi chớ đâu ít lại kêu nó bằng anh, hổng lẽ… Chị đang đứng chờ hỏi lại:
“Uống gì, làm gì mà dòm dữ vậy, lạ lắm sao?”.
Nó bị cắt dòng suy nghĩ sực nhớ lại:
“Vậy cho chuối hột đi – tự nhiên bật ra: tại chị đẹp quá!”.
Chị cười hà hà:
“Xạo quá cha nội, cha này tán gái chắc dẻo miệng lắm”.
Nó cười:
“Chưa một mảnh tình vắt vai”.
Rót rượu đầy nó mời:
“Dạ, con mời chú”.
Uống cạn chú Năm hỏi:
“Cháu ở đâu lang thang đây?”.
Nó đã húp sạch tô cháo:
“Con ở quê, à mà con trở lại Sài Gòn, nơi sanh của con mà”.
“Còn nhà cửa, còn ai trong này hông?”.
“Hông còn gì hết chú ơi”.
“Vậy giờ tính ở đâu?”.
“Dạ chưa biết, vậy con mới định hỏi chú, chú chắc rành biết có chỗ nào cho mướn rẻ rẻ, có chỗ nào kiếm gì làm chú chỉ cho con với”.
“Biết thì chú biết, nhưng rẻ thì phức tạp lắm, có chịu nổi hông?”.
Nó lắc lắc đầu, nhấm thêm ly rượu:
“Dạ, con bây giờ chuyện gì mà hông chịu được, quá nhiều chuyện trải qua rồi chú à”.
Chú Năm có vẻ không tin:
“Cháu trẻ vậy mà nói trải đời à”.
“Dạ, trải đời thì con hông dám nói, chỉ trải qua nhiều chuyện thôi”.
Chú Năm gật đầu:
“Thôi được, uống xong đi chú chở lại chỗ này, nói rồi đó nghe phức tạp lắm, còn việc thì… cháu có tiền hông, mua chiếc xe như chú mà chạy”.
Nó suy nghĩ một hồi:
“Dạ, chạy xe con chạy hông được đâu, con bon chen hông được với lại chưa rành đường xá”.
“Làm nặng được hông, việc nặng thì có, đẩy xe cừ tràm, đạp xe ba bánh giao hàng than củi…”.
Mấy việc này thì ăn thua gì với nó, nó dạ:
“Việc gì con làm cũng được hết”.
Tính tiền, nó dúi vô tay chú Năm ít tiền, chú Năm cản lại:
“Thôi thôi, cho chú nhậu vầy được rồi”.
Nó dúi vô túi bằn được:
“Chú giúp giùm con, giữa trời đất minh mông lạ lẫm này con chẳng biết dựa vào ai”.
Chú Năm chở nó vô hai ba cái hẻm ngoằn nghèo, dừng lại trước căn nhà tường nhưng cũng lụp xụp, lờ mờ với anh đèn hiu hắc trong nhà hửng ra, chú Năm kêu:
“Chị Tư ơi chị Tư, có nhà hông?”.
Một người đàn bà mở cửa cót két:
“Ai vậy, giờ khuya lắc còn kêu um sùm vậy?”.
Chú Năm đáp:
“Tui nè, Năm su nè, ghé hỏi chị còn căn nào cho mướn hông, có người hỏi – Chú Năm chỉ người đàn bà: Dì Tư, chủ mấy căn nhà trọ”.
Nó gật đầu chào, dì Tư nói giọng còn uể oải:
“Còn, còn căn trong cùng, ở mấy người?”.
Chú Năm trả lời luôn:
“Mình thằng nhỏ này thôi”.
Dì Tư ngó nó từ đầu tới cuối:
“Kham đủ tiền hôn, ở bao lâu, đừng nói ở vài bữa?”.
Nó dạ:
“Dạ, con có tiền, với lại con đi làm nữa mà”.
Dì Tư nói giá, bao điện nước, điện chỉ thắp sáng không nấu ăn, nấu uống, chú Năm nài giảm thêm chút ít, dì Tư gật đầu đồng ý kêu:
“Đi theo tui, coi được thì ở”.
Dì Tư dẫn vòng ra phía sau nhà, vô con hẻm nữa rồi bước lên cái cầu ván nhỏ xíu, chừng vừa đủ hai người qua lại không đụng, hai bên là hai dãy nhà lợp lá, vách cũng che bằng lá, đã chuyển màu bạc xỉn, qua khe ván hở thấy nhiều cây cọc cắm xuống, nó nghĩ vậy đây là dãy nhà sàn làm trên sông trên rạch gì đây. Ánh sáng cũng vàng vọt, hắc ra từ khe hở của vách lá, ngang qua một căn thì vọng ra tiếng chủi rủa: “Đ.m mày, mày là thằng đàn ông khốn nạn, đ.m mày đ. xứng làm chồng tao, đ.m. tao mong xe cán chết mẹ mày đi”, có tiếng phản pháo lè nhè: “Con đĩ, đ.m. im đi hông tao oánh chết mẹ bây giờ, đ.m giờ giấc người ta ngủ, đ.m. phá đám hoài”. Dì Tư lắc đầu:
“Tối ngày chửi lộn riết, thằng chồng lè nhè, con vợ bài bạc vậy mà đều đều lọt ra năm đứa”.
Dì Năm mở cửa căn nhà cuối, bước vô, căn nhà chừng chín mét vuông, gọi là nhà chớ khác gì căn chòi ở rẫy, còn tệ hơn đó chớ, dì Tư bật điện, ngọn đèn tròn chẳng sáng là bao, dì Tư hỏi:
“Đó, vậy đó, vừa ý thì ở, đặt cọc hai tháng, ở tháng nào trả tháng đó”.
Nó nhìn quanh có phần lưỡng lự, nhưng nghĩ lại giờ biết đi đâu, biết chỗ nào rẻ hơn nữa, nó gật đầu:
“Dạ được”.
Dì Tư tiếp:
“Chừng nào ở, có giấy tạm vắng hôn?”.
Nó móc bóp:
“Dạ, ở bây giờ luôn, con gởi tiền còn con chỉ có giấy chứng minh”.
“Vậy cũng được, ở đây nó hơi phức tạp, đừng có xét nét, có chuyện gì báo với dì”.
Nó dạ, chợt nó nhớ ra bởi nó đang mắc:
“Cầu tiêu ở đâu dì?:
Dì Tư mở cánh cửa sau:
“Đái thì đi xuống đây, đi cầu thì ra phía trước quẹo trái có cái cầu cá”.
Dì Tư bước ra, chú Năm cũng lui ra:
“Mai chú qua chở cháu đi”.
Nó dạ, chạy ào ra mở cửa sau.

***

Nó ngã người cái phịch xuống sàn gỗ oánh một giấc tới tờ mờ sáng. Bụng đòi phải cho ra ngoài, lò dò ra phía trước quẹo trái thấy được hai cái cầu phía trước sáu bảy người xếp hàng chờ, bụng chột quá khó chịu, nó ôm mà muốn nhảy dựng. Một người đứng gần lên tiếng:
“Qua bên kia đi, xa chút mà ít người”.
Người này quay đi, nó mon men đi theo. Băng qua con hẻm, quẹo vào bờ đất phía dưới còn mọc dừa nước, chừng gần nửa cây số xuất hiện một cái ao lớn với ba cây cầu, không có người, người đi trước bước vô một cái, nó nhảy vô cái bên kia. Vừa ngồi xuống cái cầu tạm bợ còn rung rinh bao quanh cũng bằng những tàu lá dừa nước thưa thớt, có chỗ mục rớt mất, thiệt là “thoáng”, từ bụng nó ào ào rớt tọt tọt, tủm tủm, nó chợt nghĩ, người ta nói cầu tủm cầu tọt quả chẳng sai. Cái độc đáo nữa vừa rớt xuống tới nơi thì đàn cá tra ùa lại đớp ùm ùm, có con còn bay lên cao dành mồi, quẫy nước bắn lên ầm ầm… Nó phì cười, chà nghe đâu những con cá mập ú đầy mỡ này cũng vô nhà hàng sang trọng chớ đâu giỡn.
Chú Năm su chở nó lại vựa cừ tràm, bà chủ vựa nhận ngay. Việc chỉ cực lúc cừ tràm về, ghe chở đầy cập bến, chuyển cừ suốt đêm còn bình thường chẳng có gì ghê gớm, có khách mua, hai người chất đầy xe ba gác đẩy tới rồi đạp về, chẳng thấm thía gì với ở rừng rú, không có khách thì ngồi chơi, cà phê cà pháo, oánh cờ.
Nó bước ra khỏi nhà trọ rất sớm, trở về ngả lưng thì rất trễ, và thường thì đã khật khà khật khưởng lúc với anh làm cùng lúc với chú Năm su, khi chỉ một mình. Cần trốn những cảnh ngao ngán mà thấy ngày này qua ngày nọ ngay xóm nhà trọ, nghĩ người ta nói tới xóm nhà lá là những xóm tồi tệ, tồi tàn chẳng có sai. Có đủ hết mọi thành phần bất hảo, già trẻ lớn bé, trai gái hay đàn bà, mới bảnh mắt là đã tụ tập phì phèo cầm bộ bài mà xòe, mà bốp chát ăn thua đủ, chiều chiều xoay qua đề đóm nằm mơ cầu thần, lần sổ ghi chi chít những con số, vài tay dựa cột ngồi thừ, lim dim thả làn khói hút chích như đang ngồi mơ mộng trên xứ sở thiên đường trong bộ da bọc xương, tiếng chửi rủa phát ra liên tù tì, cha mẹ chửi con cái, con cái cũng chẳng tha cha mẹ, trả treo như mèo và chó, vợ chồng chửi nhau, hàng xóm chửi nhau, thêm tiếng chửi của những người thu tiền góp, tiếng chửi thì không còn gì xấu xa hơn nữa, trần trụi hơn nữa, những bộ phận cần dấu nhứt trên cơ thể đều được phơi bày. Có một câu hỏi mà nó không có câu trả lời là họ lấy tiền ở đâu ra, họ làm cách nào và vài ba hôm thì nghe nói thằng này bị hốt, thằng kia bị bắt, con nọ bị tóm, nói xong là xong chẳng có cảm xúc biểu hiện buồn vui. Một vài cái áo trắng ôm tập vở xuất hiện hiếm hoi rồi lận trốn mất tăm giống nó âm thầm trầm lặng…
Một cơn mưa lớn đổ xuống khi đang đầy xe cừ, cơn mưa thấm làm nó ớn lạnh, muốn cảm, chiều tối đó nó về sớm, không ngồi quán, về nằm vật ra nhà trọ, miệng đắng chát, móc gói thuốc, thuốc sạch bách không còn một điếu, lê tấm thân cũng tồi tàn như xóm nhà lá ra đầu hẻm, tới xe thuốc bán đêm:
“Chị cho nửa gói con mèo”.
Chị bán hàng đon đả lấy thuốc:
“Dạ, thuốc đây anh”.
Nó quay trở về, tếp tục thả người xuống sàn, rít một hơi nhả làn khói lờ mờ bay lên mái nhà, thầm nghĩ, chà bây giờ đi đâu cũng nghe kêu anh hết rồi, nhiều người nhìn lớn chớ đâu nhỏ, mình lại chẳng bao giờ soi gương để nhìn rõ mặt như thế nào, chẳng thèm để ý, cứ cho mình còn nhỏ lắm, nó đưa tay lên xoa xoa cầm, xoa xoa quanh miệng, râu đã lởm chởm và cứng rồi chớ không còn lông măng… Một cơn gió thổi qua khe lá nó sực nhớ tới cơn gió mang hồn lững thững, đã lâu rồi từ ngày gặp cơn gió tới giờ chưa gặp lại, nó gọi một lúc sau cơn gió mang hồn lững thững bay tới. Cơn gió chào:
“Chào anh, lâu quá hông gặp, chà anh lớn và chững chạc hơn trước nhiều”.
Nó ngạc nhiên nên ngồi bật dậy:
“Sao khi không gọi mình là anh?”.
Cơn gió cười:
“Thì anh bây giờ lớn rồi, ra dáng thanh niên trai tráng. em đâu dám vô lễ”.
“Vậy mình hông còn lững thững nửa hả?”.
“Đúng rồi, em cũng hông còn theo anh nữa, em đã xong xứ mệnh của mình, chỉ còn chờ lần chia tay thôi nhưng đâu nghe anh gọi nên em lững thững sau lưng anh”.
Nó khoát khoát tay:
“Cho mình xin lỗi, mình hông nhớ”.
Cơn gió cười:
“Đâu có gì, vậy bây giờ em bàn giao lại được rồi”.
“Tiếp theo sẽ là gì, cơn gió mang hồn đàn ông à?”.
Cơn gió lắc đầu:
“Bây giờ thì hông chỉ một mà nhiều cơn gió, những cơn gió và những linh hồn đi bên anh”.
“Những cơn gió và những linh hồn mà hông phải là một?”.
“Phải, rất nhiều cơn gió, có cơn gió mang linh hồn tội lỗi, có cơn gió mang linh hồn thánh thiện, cơn gió mang hồn phiêu lãng, có cơn gió mang linh hồn chẳng thánh thiện cũng chẳng tội lỗi…”.
Nó lấy tay bóp trán:
“Ví như cơn gió xoáy, gió nghịch mùa, gió lãng đãng mộng mơ, gió đìu hiu, gió vấn vương…”
Cơn gió tiếp gật đầu:
“Ví như vậy”.
Nó gục gật:
“Sẽ có cuộc chiến giữa những cơn gió này, cơn gió nào thắng nó sẽ ngự trị linh hồn ta”.
Cơn gió đứng dậy vẫy tay:
“Anh nói chẳng sai, cuốc chiến tiếp nối cuộc chiến, khó bao giờ ngừng, thôi tới giờ em phải tạm biệt, chào anh, chúc anh may mắn”.
Nó chào cơn gió mang hồn lững thững rồi lại ngã vật ra, nhớ lại lời của cơn gió mà mường tượng tới tương lai. Rồi đây sẽ là cuộc chiến, cuộc chiến nào không khốc liệt, nó thở dài thanh vãn, chưa có cuộc chiến mà đã mệt mỏi, chán chường, đã nhận những thê lương, cuộc chiến thì sẽ ra sao nữa… Nó rút thêm điếu thuốc, rít liên tục, nhả khói bay không kịp tan, khói xám lờ mờ in cái mặt xám xịt nó phía trên, khói thuốc cuộn cuộn, một cơn gió thổi làm khói thuốc vần vũ, gương mặt nó như vùng vẫy, méo mó, nhìn hoài nó đâm chán, lắc đầu, thôi bỏ đi không nghĩ nữa, nghĩ chỉ thêm nát óc, chấp nhận đi, đương đầu tiếp thôi, đã sanh ra là một kiếp người…
Cơn gió lững thững một xưng anh hai xưng em, mọi người cùng lứa đã kêu bằng anh, nó khẳng định được một điều rằng mình đã lớn, cũng cần phải gọi là anh ta, không còn là nó nữa.

LÊ ĐẮC HOÀNG HỰU

Một Mình

maithao

Ngồi tượng hình riêng một góc quầy
Tiếng người: kia, uống cái chi đây?
Uống ư? một ngụm chiều rơi lệ
Và một bình đêm rót rất đầy…

MAI THẢO

Sợi Tóc Đứt

quanduong

Có một lần xưa vuốt tóc ai
Tay tôi luồn giữa suối trang đài
Một sợi tơ trời vương khẽ đứt
Buộc rất vô tình kẽ ngón tay

Tôi cũng vô tình đem cất giữ
tóc ai một nửa sợi bên mình
Đâu nghĩ cuộc đời là dâu bể
Để có một ngày em lãng quên

Để có một ngày ta xa nhau
vuốt lại trên tay sợi tóc nhàu
Định mệnh hôm nào em đã buộc
qua từng năm kẽ ngón tay đau

Gió lọt qua từng năm kẽ ngón
Giật mình tôi ngỡ tóc ai xưa
Mơn man nửa sợi tơ dư ảnh
Tội nghiệp tay gầy
Năm ngón trơ

Quan Dương

Memorial Day ( tác giả: Phu Tho Nguyen)

11351124_783694588412356_4637500700545705783_n (1)

Cuối tuần này ở Mỹ là ngày lễ , một ngày lễ lớn, cả nước chính thức được nghỉ. Ý nghĩa chính của ngày lễ Memorial là tưởng niệm những người đã ngã xuống cho đất nước. Khái niệm anh hùng của người Mỹ đơn giản và vị tha. Những người hy sinh để bảo vệ đất nước, bảo vệ chính nghĩa, bảo vệ người khác, hoặc vì mệnh lệnh tổ quốc mà hy sinh, đều được coi là anh hùng.
Nước Mỹ trải qua nhiều đời tổng thống, nhiều cuộc chiến, dân chúng đồng tình cũng có, phản đối cũng có, nhưng người ngã xuống đều được trân trọng, vì họ đã hy sinh cho đất nước.
Người Mỹ có Civil War, cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn. Họ vẫn nhắc nhở về cuộc chiến này, tri ân những người đã hy sinh, giảng dạy kinh nghiệm, nhưng họ không tự hào về cuộc chiến Bắc Nam đó. Ngược lại, họ dùng cuộc nội chiến để nhắc nhở những kinh nghiệm qúy giá, và kêu gọi sự đoàn kết đất nước để tránh chia rẽ .
United We Stand – Đoàn kết chúng ta tồn tại ! Một đất nước non trẻ như Mỹ, không hề có bề dày lịch sử ngàn năm văn hiến như các nước phương Đông hoặc châu Âu, lại hiểu ra và thực hiện cái nguyên tắc bó đũa hay như vậy. Do vậy, đất nước họ mạnh.
Nghĩ lại, đất nước Việt Nam có bốn ngàn năm văn hiến nhưng chưa có một ngày Memorial Day chung cho cả dân tộc. Bao nhiêu anh hùng liệt sĩ Việt nam đã ngã xuống, anh dũng hy sinh vì quê hương đất nước. Nhưng cái nhìn của người VN có khác, mỗi chế độ có ngày liệt sĩ riêng để tưởng niệm cho chính thể của mình.
Đất nước thì trường tồn, còn chế độ thay đổi theo thời gian . Tính ra, từ thời các vua Hùng dựng nước, trãi qua bao giai đọan lịch sử … chống Tàu, chống Pháp, chống Mỹ … từ Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê … rồi Quốc gia, Cộng sản… Đất nước Việt Nam thì vẫn còn đó, nhưng bao nhiêu triều đại đã đổi thay.
Bao nhiêu cuôc nội chiến đã xảy ra … triều Trịnh thì xử Lê, Nguyễn thì xử Trịnh, Gia Long thì xử Nguyễn Huệ ….cứ chế độ sau thì phải xử chế độ trước, thậm chí còn không đội trời chung !!!
Có lẽ vì sự thù hận và những ngộ nhận giữa thể chế chính trị và quốc gia, mà người ta không chấp nhận sự hy sinh của người khác cũng là vì tổ quốc chăng? Có nhiều quan niệm cho rằng yêu chế độ, yêu đảng cầm quyền, mới là điều kiện cần và đủ để yêu nước.
Thậm chí nhiều người còn đồng hoá giữa việc yêu tổ quốc và đồng quan điểm chính trị. Ví dụ như chỉ có ông Nguyễn Huệ yêu nước thôi, còn ông Hàm Nghi thì không, vì ông Hàm Nghi là con cháu ông Gia Long? Đại loại như thế rồi cùng nhau cãi cho qua ngày tháng !
Thiết nghĩ, tất cả những người con của đất nước Việt Nam đã hy sinh cho tổ quốc từ thời dựng nước đến nay đều xứng đáng được chúng ta tri ân.
Nhiều nước trên thế giới, các đảng phái có quan niệm chính trị khác nhau, tranh cãi rất mãnh liệt, nhưng khi đụng đến quyền lợi tổ quốc họ lại chung tay nhau. (Đảng cọng hoà & dân chủ của Mỹ là một ví dụ, và cũng có hàng triệu người đã hy sinh đóng góp cho đất nước Mỹ mà chẳng theo đảng phái nào cả.)
Thời đại ngày nay, thế giới văn minh và dân trí cao. Hầu hết, ai cũng phân biệt được đâu là cái chung, đâu là cái riêng. Nước mất thì nhà tan ! Một quốc gia mạnh là quốc gia luôn đặt quyền lợi của tổ quốc và nguyện vọng người dân trên cao nhất. Có vậy mới tạo được sức mạnh đại cuộc. Mình nghĩ vậy.

PHU THO NGUYEN

10981511_783777455070736_1503159941267841214_n

Một cựu chiến binh trong chiến tranh Iraq, (người đã yêu cầu giấu tên) ngồi và uống một ly bia bên cạnh các ngôi mộ của những người bạn đơn vị cũ của mình. Trung sĩ Eric Snell và Pfc Michael Pittman, cả hai đều là sư đoàn 1 bộ binh, tại nghĩa trangArlington West Memorial vào ngày Memorial Day tại Santa Monica, California vào ngày 30 tháng 5 năm 2011. ( Hình ảnh của Getty Images)

Đánh đổi

nguyenminhphuc

…Xin đánh đổi cuộc đời nầy lận đận
Bằng phút giây cầm được tay người…
(NTN)

Ừ thì tôi đánh đổi tôi
Vào trong mắt biếc một trời thơ ngây
Hay là tôi đổi vạn ngày
Có em trong giấc mơ đầy trăm năm

Tôi xin đổi hết trăng rằm
Vào đôi tay nhỏ xa xăm ngại ngần
Và dành cả một trời xuân
Đổi cho nhan sắc tôi từng tương tư

Hay là tôi gói lời ru
Đổi đôi môi của mùa thu mang về
Tình còn mộng kín sơn khê
Chỉ xin đánh đổi môi kề bên môi

Cho tôi dành cả cuộc đời
Chỉ xin tôi đổi một thời yêu em
Còn trong tôi một trái tim
Thôi tôi xin lấy nổi chìm đời nhau

Mốt mai em bước qua cầu
Còn đâu tôi đổi chiều sầu bóng tôi…

Nguyễn Minh Phúc