NHỮNG CƠN GIÓ VÀ NHỮNG LINH HỒN

ledachoanghuu

Một năm ở xóm nhà lá với việc làm vựa cừ tràm trôi qua.
Một bữa sáng như bao buổi sáng, anh ta ra “thăm” cầu cá. Đi ngang thấy cắm cái bảng nhỏ trên bờ, cần bán nhà và ao, giá rẻ để trả nợ, anh ta nảy ý sao không coi thử, giá rẻ biết đâu chừng mua được tránh được cái xóm hoang tàn, bần cùng này. Dò hỏi cuối cùng lần ra gia chủ, cũng vì bài bạc, đề đóm mà mang nợ nần, bị xiết quá đành phải bán gấp, cái ao rộng chừng nửa sào trên có cái nhà lá nhỏ, giá hai chỉ rưỡi vàng y, anh ta gặp chú Năm su, ngồi nhâm nhi anh ta hỏi:
“Chú thấy sao, mua cái ao đó được hông chú, bị gì hông?”.
Chú Năm nói liền:
“Được đó cháu, có tiền thì mua đi, rẻ quá lại được ở riêng cho nó khỏe, đất có bằng khoán xưa sợ gì”.
Anh ta lưỡng lự:
“Tại con hổng có giấy tờ gì ráo, đâu có hộ khẩu hộ khiết gì, làm sao?”.
Chú Năm phẩy tay:
“Thì kêu viết giấy tay, kêu hai người, một bên đó, bên mình chú làm chứng cho, bây giờ người ta làm vậy hông chớ gì”.
Anh ta thấy có lý, về suy nghĩ thêm đêm đó, bữa sau cùng chú Năm qua trả giá chỉ còn hai chỉ, anh ta có căn nhà riêng sớm hôm đi về, đôi khi lai rai tại nhà.
Không còn phải trốn những cảnh hỗn tạp ở xóm nhà lá anh ta nhậu cũng bớt đi. Về nhà một mình lại thấy trống vắng, lạnh lẽo và buồn tẻ, anh ta nghĩ ra, à phải đăng ký học một lớp ban đêm, lớp tiếng anh trước nhứt là đỡ hiu quạnh sau có biết thêm cũng hay, sau này có khi cần tới.
Mỗi tuần ba buổi tối anh ta tới lớp, vài ba tháng sau có thêm vài người bạn, nhỏ hơn có, ngang bằng và lớn hơn có. Những buổi tan học lúc ghé quán cà phê, quán sinh tố lúc lại cà kê với ly bia ly rượu. Và anh ta lọt vào mắt xanh của một cô nàng rất dễ thương, nhìn thoáng qua dáng dấp cũng đủ biết là con nhà tiểu thơ đài cát chớ chưa cần nhìn chiếc xe Dream cáo cạnh của nàng. Cô nàng đang học đại học. Với người bình thường có thể nói là chuột đã sa hủ nếp. Anh ta thì không, mang tâm trạng nửa vui nửa buồn, vui lắm chứ, một gã cục mịch quê mùa lại được như vậy, có cô nàng xinh đẹp như vậy, ngược lại anh ta hay truy vấn lương tâm mình, cứ cho mình là kẻ không ra gì, đâu có xứng với nàng.
Một buổi tối học xong anh ta và nàng ghé quán nước. Nàng hai tay xoay xoay ly nước nói nhỏ nhẹ:
“Chủ nhựt tới kéo bạn bè về nhà anh chơi nghen”.
Anh ta chợt giựt thót người, về với căn nhà rách nát như cái ổ chuột vậy sao, về với cái cầu cá lỏm tỏm vậy à, anh ta ậm ờ:
“Ưm… ưm hông được đâu, chủ nhựt phải đi làm”.
Cô nàng xịu mặt:
“Chủ nhựt mà cũng đi làm sao, nghỉ một bữa cũng được mà?”.
Ngồi bối rối bóp bàn tay mình, những cục chai trong lòng bàn tay lại có cảm giác nổi đầy lên, nổi chạy theo dòng máu chặn ngang tim làm tim muốn ngừng đập, anh ta cuối đầu đáp lí nhí:
“Hổng được đâu, bà chủ khó tánh lắm, nghỉ là bị đuổi luôn”.
Cô nàng bực bội:
“Làm gì làm suốt vậy, chẳng lẽ hông được nghỉ ngày nào hết?”.
“Có chớ, lâu lâu được nghỉ, phải báo trước”.
Cô nàng nói tiếp:
“Mà anh làm gì chẳng cho em biết gì hà”.
Anh ta thở ra vẫn giọng lí nhí:
“Làm việc tệ nhứt ở đất này, việc hông ai chịu làm”.
Cô nàng quầy quẩy:
“Thì làm gì cũng là làm mà, quét đường cũng là làm chớ bộ, có đi ăn trộm ăn cướp đâu”.
Anh ta cười nhếch mép:
“Nói vậy thì làm gì có người khi dễ người”.
Cô nàng chưa chịu:
“Ai thay kệ người ta, em hông có vậy là được rồi”.
Anh ta lắc đầu:
“Đâu phải ai cũng như em, như vậy thì làm gì có người xấu, làm gì có bất công”.
Cô nàng nũng nịu:
“Thôi hổng thèm nói chuyện với anh nữa, thủ cựu quá đi… ơ, nhưng mà bữa nào phải xin nghỉ một bữa đó, để tụi em tới nhà chơi, làm tiệc tùng phá một bữa”.
Anh ta gật đầu miễn cưỡng:
“Ừ, để bữa nào đi”.

***

Về nhà, nằm gát tay lên trán anh ta cứ nghĩ hoài về chuyện mình và cô nàng, không thể xóa được cái phép so sánh cứ lẩn quẩn trong đầu. Gã ăn mày và nàng công chúa. Anh ta nằm trong thế tiến thoái lưỡng nan, chẳng biết nên tiến hay nên lùi. Trằn trọc cho tới gần sáng mới chợp mắt. Rồi ngay cả trong giấc mơ cũng hiện ra chuyện này, anh ta thấy mình và cô nàng mỗi người đứng bên một bờ sông, dòng sông rộng, nước ào ào chảy xiết không có cách nào qua được, bên kia thì cô nàng kêu ơi ới, vẫy tay liên tục, anh ta đứng bên bờ này nhìn chăm chăm, nhìn chăm chăm hồi lâu thì bóng dáng cô nàng từ từ tan ra dần dần như sương khói…
Cả ngày hôm sau anh ta chất cừ tràm lên xe cứ đổ tới đổ lui. Anh làm chung thấy lạ:
“Mày sao vậy, người mất hồn vía vậy mậy, bị con nhỏ nào bắt mất hồn hả?”.
Anh ta chống chế:
“Dạ, làm gì có, tối hôm qua mất ngủ”.
Anh làm chung cười ha ha:
“Vậy mà còn chối hen, mất ngủ mà hông bị hớp hồn chớ còn gì nữa, vụ này tao rành lắm, tao cũng từng bị”.
“Vậy anh từng trải qua nhiều rồi hen, đụng vậy thì tính sao?”.
Anh làm chung cười hà hà bắt mạch:
“Dấu đầu lòi đuôi, đụng vậy là đụng sao, nói tao mới biết chớ”.
Anh ta gãi đầu:
“Có gì đâu, giả dụ hỏi chơi đó mà, thí dụ gặp hông hợp…?”.
Anh ngắt lời:
“Thôi đi, đừng làm bộ làm tịch nữa ông thần, nhìn người bần thần là tui biết liền, coi kìa con mắt cứ nhìm xa xa, nhìn đâu đâu không hà”.
Anh ta đành dịu giọng:
“Thì cứ cho là vậy đi”.
Anh làm chung tiếp:
“Nếu gặp cảnh này hả, ai sao tao hông biết, mỗi người mỗi tánh, riêng tao đâu đó rõ ràng, một tới luôn hai rút êm, khỏi sóng gió khổ lắm”.
Anh làm chung cười ha há, anh ta nghe cũng có lý, cười theo mà meo méo, đêm về lại vật vờ suy nghĩ, vật vờ với những giấc mơ ám ảnh.
Tối bữa sau anh ta đạp xe tới cổng trường, muốn quẹo vô rồi lại thôi, đạp băng qua luôn, quay đầu lại lại muốn quẹo vô rồi lại đạp băng đi. Lòng vòng mấy vòng trước cổng trường, anh ta lẩm bẩm, “cuộc chiến, phải, đã có cuộc chiến”. Cuộc chiến của ngay những người anh em, kẻ mang tên lý trí, kẻ có nhiều cái tên mỹ miều – nhịp đập thổn thức, tiếng gọi trong lòng ngực, vũ khúc bầu máu nóng… Gã mang bầu máu nóng đối lập một trời một vực với gã mang dòng máu lạnh xoáy quanh bộ óc. Một cuộc chiến tương tàn.
Mấy ngày sau cái vật vờ chưa buông tha, anh ta chặn đường anh bạn học khi vừa tan, kéo vào quán, việc đầu tiên là rót rượu, anh ta cạn ực liền, anh bạn hỏi:
“Hổm rày sao chẳng thấy đi học?’.
Anh ta ực tiếp một ly đáp gọn lỏn:
“Nghỉ luôn rồi”.
Anh bạn sững sờ:
“Sao lại nghỉ, đang học nửa chừng, có chuyện gì vậy?”.
Anh ta thở ra:
“Hông muốn đối mặt…”.
Anh bạn chặc lưỡi:
“Chà, tưởng chuyện gì, cãi nhau, giận nhau à, hèn gì thấy cô nàng buồn lắm”.
Anh ta lắc đầu:
“Chẳng có cãi, chẳng có gì”.
Anh bạn chẳng hiểu:
“Vậy chuyện gì, đang thấy vui quá chừng…”.
Anh ta thều thào:
“Giống chuyện cô bé lọ lem”.
Anh bạn bật người lên:
“Trời! thời buổi giờ còn đem chuyện cổ tích ra xài, thiệt tình, xưa lắm rồi cha nội ơi, tui thấy cô nàng làm gì có ý đó”.
Anh ta không thay đổi:
“Có xưa có nay, cuộc đời đâu chỉ mình nàng”.
Anh bạn lắc đầu quầy quẩy:
“Bó tay”.
Mấy bữa sau anh ta lại đón anh bạn, vừa ngồi xuống ghế, anh bạn tuôn ra:
“Ông gây tội lỗi quá, biết như vậy là ác lắm hông, cô nàng khóc suốt, sưng húp cả mắt, hỏi cùng đường nhưng có ai biết ông ở đâu”.
Anh ta có biết, đã len lén nhìn thấy mà, nghe anh bạn nói càng đau nhói, càng uống mạnh, anh ta gục mặt xuống:
“Rồi sẽ qua thôi, thời gian sẽ ghi dấu một kỷ niệm đẹp”.
Anh bạn bức bối:
“Kỷ niệm cái con khỉ, hết biết nói gì luôn, chẳng lẽ phải vậy, buột phải vậy?”.
Anh ta càng gục đầu lẩm bẩm”.
“Phải vậy thôi, đâu thể để hệ lụy cho nàng với gã ăn mày, đâu để nàng khổ được. Phải để cho thằng nhịp đập thổn thức nó chiến thắng”.
Anh ta không nói nữa lẳng lặng lấy xe đạp lòng vòng, đạp vô định. Và cứ lẩm bẩm: “Phải để cho thằng nhịp đập thổn thức nó chiến thắng, hãy để bầu máu nóng một lần thắng cuộc…”. Quái lạ sau lại là thắng trong khi đã tàn? Anh ta lý giải, chấp nhận hy sinh để thua cuộc là đã thắng.
Quay đầu xe về nhà, anh ta cố cười: “Dẫu sau cũng chỉ là mối tình đầu, mối tình đầu dễ có bao giờ đi tới đích”.

LÊ ĐẮC HOÀNG HỰU

Advertisements

One thought on “NHỮNG CƠN GIÓ VÀ NHỮNG LINH HỒN

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Yêu thích tìm chạy lòng vòng…
    Không vào hẳn chỗ bởi không can đảm!
    Bởi nghèo sự sanh mặc cảm!
    Tự ti xe đạp sao sánh xe Dream!?
    ….Nhà đẹp nhờ cái ao rộng!?
    Yêu đến chẳng lẽ ra sông ngắm cầu?
    Nhìn cá đớp mồi xâu xấu!
    Thôi nghe kỳ lắm khỏi rầu rĩ yêu!?
    ….Để ai yêu đó thương nhiều!
    Nhịp tim thổn thức liêu xiêu vì tình!
    Mình làm một kẽ hy sinh!
    An ủi chiến Bại trong Thắng thôi mà!
    ….Thế đó cho lòng yên dạ!
    Cho khỏi cù cưa rề rà chi hết!
    Khỏi phải nghĩ ngợi thêm mệt!?
    Kỷ niệm không có dấu vết tình yêu?
    …Sợ không bài hát yêu liều?!
    Người yêu buồn chết thức yêu đánh đàn!
    Buốt tay đứt cả dây đàn!
    Viết Xuân nhạc sĩ dương cầm ngày xưa!?

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s