Lời trần tình của một nòi giống

vukhue

“ Cụ thể là tuyệt đại đa số các loài sinh vật nhân sơ, vẫn tạo nên ½ sinh khối của thế giới, bất chấp kích thước nhỏ bé của chúng” Tiến hóa_ Wikipedia

Tôi là một trong số đó….
Tôi cố guồng các đôi chân, nhưng thật lạ ,nó cứ mềm oặt đi như bún. Người tôi lật ngửa, trần trụi dưới cái nắng chát chúa , bốc khói. Một cái gì như luồng điện, đi xuyên qua cơ thể. Phía sau nó, tôi cảm nhận sự lịm đi của các tế bào li ti. Từng mảng, từng mảng cơ bị bục vữa , hủy hoại. Những dây thần kinh dần co quắp, thít chặt đến tê dại những gì nó còn bấu víu được…..Thời gian được đong đếm từng khắc , nóng hôi hổi, dài nhoằng. Lưng tôi nước nhờn vãi đầy… Nỗi sợ!…. Nỗi sợ là sự đông cứng, sự hóa than, tình trạng tuyệt vọng của một phản xạ…
Cái lưng chổi hất đi, hất lại …ném văng tôi vào góc tường. Một cú đập chí mạng khiến tôi đau đến lịm người. Tôi không còn sức kháng cự. Một cái chân đứt lìa. Một cái râu gãy gập. Người tôi lật úp lại. Ánh nắng đang chiếu trên lưng, không mang sự khắc nghiệt lúc nãy, nó ấm áp và dễ chịu. Mọi vật chỉ còn là những bóng đen lờ mờ. Tôi đã buông xuôi ….Một tiếng gọi đâu đó âm âm phía sau. Cái chổi đang trên đà đi xuống , bỗng ngưng lại, chuyển hướng, gây ra những tiếng động lẹt xẹt chết chóc. Dừng lại một lúc, sau đó nó được kéo lê tạo những đường vô thức, xa dần. Thanh âm của xương lá dừa khô cứa trên mặt bê tông như muốn cắt nát sự sống của bất kỳ giống sinh vật nhỏ bé nào…
Tôi là một con gián. Loại sinh vật có độ cao trung bình chỉ khoảng 1.5cm so với mặt đất. Chiều dài vào khoảng 5 cm. Cũng là một dạng sự sống trong muôn vàn dạng sự sống đang có mặt trên hành tinh vào thời điểm này. Tổ tiên chúng tôi đã xuất hiện rất lâu, trước rất nhiều chủng loài, với con số thời gian rất đáng nể, hai trăm triêu năm ( với con người là hai triệu năm). Trong thời gian ấy, với một sự cộng sinh để tồn tại, có thể bọn tôi đã có những đóng góp không nhỏ, trong việc cân bằng sinh thái, để tạo nên một thế giới đa dạng chủng loại sinh vật như hiện nay. Và chúng tôi cũng là những chứng nhân mục kích sự tuyệt diệt cũng như sự xuất hiện những giống loài mới trên hành tinh này. Chúng tôi tồn tại một cách thần kỳ qua những biến cố vĩ đại của môi trường và được đánh giá là một trong những loài duy nhất có thể sống sót qua được qua thảm họa hạt nhân…
Những đặc tính của tiến hóa_ Thích nghi và đột biến????
Đây là hai khái niệm có phạm trù riêng biệt. Chúng là những đại diện tiêu biểu cho quá trình tiến hóa, cho sự có mặt của chúng tôi bây giờ. Nhưng cái nào là hệ quả của cái nào , hoặc hai cái đều xuất hiện cùng một thời điểm, để thúc đẩy quá trình trên, là một câu hỏi mà chính người tìm ra học thuyết này cũng chưa có một định nghĩa rõ ràng.
Xuất thân từ môi trường có đầy đủ ánh sáng, qua thời gian và sự thay đổi của môi trường sống, chúng tôi buộc phải ẩn mình trong bóng tối. Ăn, ngủ, sinh sản, suy tư và chết đi , rồi thế hệ khác tiếp nối. Hoặc chúng tôi là hậu duệ của một số cá thể nào đó nay đã đột biến, để trở thành những sinh vật của bóng tối và được trao quyền tồn tại, trong khi đa phần đồng loại kém may mắn phơi mình dưới ánh nắng đã bị thảm sát hoàn toàn, hoặc tổ tiên chúng tôi , những kẻ hèn nhát chạy trốn khỏi một cuộc tranh đấu cho sự tồn vong , đã tìm thấy một nửa phần của thế giới , nơi bị nguyền rủa, trù yếm, lãnh địa của hắc ám, ma thuật , nơi tối tăm và sự đen đúa ngự trị….làm nơi ẩn náu lý tưởng cho bản thân và dòng giống tương lai…Và rồi trong môi trường đó, chúng tôi buộc phải thích nghi và có những đột biến để tồn tại, tôi không biết nữa…Nhưng tôi hiện hữu ở thời điểm này và sở hữu một số công cụ để tồn tại… trong bóng tối.
Thú thật, bóng đêm đem lại một sự dễ chịu. Đó là một cái trường mà mọi giác quan của tôi được trợ giúp một cách tối đa để hoạt động. Đôi râu của tôi trở nên linh hoạt. Bất chấp một cái bị gãy, nó vẫn vung vẫy về phía trước, để phân tích những thứ hiện diện trước mặt, cái mà mắt tôi đã nhận dạng, nhưng vẫn chưa biết thứ gì…và liệu có ăn được không?…Khét lẹt_ Cọng dây cao su; Không mùi vị, dai nhách_ tấm thảm chùi chân; nhớp nháp, lộn mửa _ lớp kem thừa phết trên chiếc bánh ngọt ăn dỡ….Đành rằng chúng tôi có thể nuốt tất tần tật mọi thứ trong cơn đói, nhưng tội gì phải làm cái việc ấy, khi quá nhiều sự lựa chọn. Đêm khá yên lặng.! Kinh nghiệm mách cho tôi biết không có nhiều kẻ thù. Lão chó già đã ngủ và con mèo chắc hẳn đang ve vãn con bồ mới của nó, ở nhà bên cạnh. Tiếng cưa gái ư ử của gã, thỉnh thoảng từ mái nhà vọng xuống. Tôi kễnh chân lên, người nhô cao thêm khoảng một phân so với bình thường . Ở vị trí này, tôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều so với cái dáng điệu lom khom, mỗi lúc buộc phải gập mình, luồn lách dưới ánh sáng. Từ một động tác, nó cho tôi một ý thức mới mẻ hơn về thứ gì đó, cái mà tôi cảm nhận được trong sự trở lại từ một mất mát…Thật khó mà diễn tả….Phải dùng ngôn từ của những sinh vật bậc cao _ Tự do thì phải?….
Tôi chúi đầu vào mấy hạt cơm rơi vãi, thứ thức ăn quen thuộc và khoái khẩu. Đầu kia cũng có một gã cùng cỡ tuổi đang cắm cúi. Gã tới nãy giờ và chắc hẳn đã lửng bụng. Cái điệu bộ nhẩn nha trông thật khó ưa! Vẻ giống một tay tư sản với ý nghĩ khu vực này là sự sở hữu của riêng gã. Gã đổi hướng liên tục, tạo thành một vòng tròn, dồn mấy hạt cơm vào trong. Lúc thì đôi râu của gả chọc luôn vào mặt tôi, lúc thì nguyên cả cái mông với hai cái lông đuôi hôi hám…Tôi cố gắng giữ khoảng cách và tránh những xung đột không đáng. Tôi dùng đôi hàm kéo hạt cơm gặm dỡ ra xa hơn . Và sự việc đó bất ngờ cứu tôi. Một tiếng đánh “ Bạch”. Chiếc dép tông như cái container khổng lồ bay vèo tới, chạm vào sàn xi măng, nơi có gã đồng loại kém may mắn đang đứng, rồi dội ngược lên nóc cái tủ lạnh. Một loạt tiếng loảng xoảng kéo theo….Không kịp nghĩ ngợi, tôi vắt chân lên cổ, phóng về cái khe hở dưới đống chai lọ. Hình ảnh cuối cùng , mà tôi ghi nhận được là một đống bầy nhầy, gan ruột lẫn lộn, mấy cái chân vẫn còn giần giật. Cái chết không còn nguyên vẹn hình hài của một con gián xấu số.
” Tiến hóa” – một lộ trình chết chóc:
Đối với những sinh vật nhỏ bé như tôi, cái chết luôn hiện diện một cách thường nhật. Bóng dáng của nó ám ảnh trong từng bối cảnh không gian, trong những đơn vị thời gian nhỏ nhoi nhất. Ngay cả trong giấc ngủ chập chờn, nó cũng kéo theo những ác mộng đen đúa. Chúng tôi chui rúc dưới một cống thoát nước, nép vào nhau trong sự tối tăm. Thở hắt trong hôi hám. Những đôi râu sờ soạng, truyền cho nhau những tín hiệu run rẩy, sợ hãi. Những tín hiệu tưởng chừng nhỏ nhoi này, tạo nên những dao động, rồi lan truyền thành những con sóng bao trùm lên chúng tôi, khi chúng tôi nhận được những dự báo nguy hiểm. Chúng tôi không phải là một cộng đồng, như người ta vẫn nghĩ. Chúng tôi là một đám những cá thể rời rạc, với một màu đỏ bầm đe dọa, đầy mỉa mai, không có sức mạnh của một sự đoàn kết bảo bọc, không có sự lãnh đạo của một cá thể mạnh mẽ kết khối; không có những kinh nghiệm truyền đạt từ những thế hệ chi sơ… Và khi nơi trú ẩn bị lật lên, chúng tôi túa ra dưới ánh mặt trời, mạnh đứa nào đứa nấy chạy, vỡ ra từng mảng, ghánh chịu sự tàn sát không khoan dung ….
Rồi buổi chiều đến, chúng tôi lại tụ tập nơi cái cống. Một số con gián lớn tuổi hơn tỏ ra bức xúc. Chừng như sự tái lập của sự tàn sát và tần suất của nó, đã bắt họ phải chịu một áp lực quá lớn. Nó dồn nén, khiến họ có những hành động không còn tỉnh táo. Những điều ấy thật dễ dàng nhận ra qua biểu hiện bên ngoài. Đôi râu luôn dựng lên căng thẳng. Thân người nhón cao hơn bình thường. Đôi mắt kép bung lớn, tưởng nổ tung, điên dại. Không còn vẻ lầm lì, họ như bị kích động, chạy qua, chạy lại. Cáu bẳn và cục súc…Một cái gì đó không bình thường đối với lũ gián. Tôi linh cảm thấy điều tồi tệ…..Một đêm trôi qua ….và, chúng tôi lại mục kích những cái xác co quắp, đủ mọi tư thế, nằm rãi rác. Họ chết vì nhiều tác nhân. Có gã thương tích bên ngoài nhưng có gã lành lặn, chả thấy vết thương gì. Chỉ thấy thân hình vặn vẹo, đầu tréo cả phía sau….một cái gì bên trong đã vặn xoắn họ, giết chết họ. Đám này chiếm đa phần!
Người ta nói về sự tiến hóa như tối ưu về thích nghi để tồn tại, nhưng đối với chúng tôi, đó dường như là sự một mặc cả và trả giá đầy thua thiệt.
Bản chất cuộc sống?
Cũng như mọi thứ hữu hiện trong thế giới sống này, dù ở phương diện ưu thắng hay yếm thế, tất cả đều đòi hỏi một câu trả lời cho sự hiện diện và tương lai của chính mình, của giống nòi mình. Và chúng tôi cũng không loại trừ…Phút giây trầm tư, sau những cuộc thanh trừng hoặc vừa mới thoát nạn, chứng kiến cái chết của đồng loại, chúng tôi thường đặt ra câu hỏi cho chính chúng tôi . Vậy sống để làm gì? Để duy trì sự hiện diện nòi giống chúng tôi trong thế giới (Hão huyền)… Sự tồn tại của chúng tôi là một mắc xích liên kết các mắt xích khác trong chuỗi liên kết sống ( Vô nghĩa)….. Minh chứng cho cái đúng của một học thuyết….( lố bịch)….
Với chúng tôi, thực ra cuộc sống từ lâu đã không còn ý nghĩa . Chúng tôi là thứ sinh ra để bị giết, để chết, để thoái hóa… Chúng tôi không được trang bị bất cứ cái gì tự vệ bên ngoài. Điều đó dẫn đến lí do chúng tôi chỉ còn một giải pháp duy nhất_ Trốn chạy. Gia tăng với thời gian sống, tỷ lệ thuận với kinh nghiệm sống, nỗi sợ hãi trong chúng tôi được nuôi dưỡng trong môi trường tốt nhất có thể. Chúng tôi không phải là những sinh vật vô nhiễm như người ta vẫn nghĩ. Bọn tôi mang đầy một lũ kí sinh , Bên trong chúng tôi, sợ hãi phát triển dường như không có điểm dừng. Không phải với từng cá thể, nó lây lan như căn bệnh truyền nhiễm làm tàn tạ cả một tập thể. Chúng tôi sợ hãi ánh sáng, sợ hãi những âm thanh, nghi ngờ tất cả những loại thức ăn mà trước kia, chúng tôi cho rằng chúng hợp khẩu vị nhất. Chúng tôi đi đứng rón rén, thậm thụt ngay cả trong môi trường sống . Chúng tôi tự kỷ hèn kém đến nỗi, mỗi lúc đi kiếm ăn về, chúng tôi chỉ còn biết thu lu trong cái lỗ của mình và điều này làm tuyệt diệt thứ ngôn ngữ giao tiếp. Sự sợ hãi kéo giãn những bó dây thần kinh, căng cơ thể chúng tôi đến độ nhức nhối trong việc cảnh giác; những xung đột nội tại _ nguyên nhân của triệu chứng điên loạn. Và những thứ này, chúng giết chết chúng tôi còn nhiều hơn sự biến đổi của môi trường hay những loài thiên địch mà chúng tôi từng biết.
Trong sinh sản để duy trì, nó trở thành một loại gien di truyền chủ đạo tạo nên những thế hệ mới . Nhìn những con gián con trong suốt với những bộ phận vận động chưa hoàn hảo nhưng bên trong đã ám đầy nỗi sợ. Chỉ cần một tiếng dậm chân khe khẽ là chúng đã chạy tứ tán…..Việc đó lại khiến chúng tôi suy nghĩ. Liệu ai còn chút hứng thú để tạo ra một sự kế tục lặp lại và cũng bi thảm như số phận chúng tôi vậy?????

Có thể thuyết tiến hóa cũng đúng một phần nào đó, trong việc chỉ ra những đặc điểm tối ưu cho một cơ thể tồn tại được trong môi trường đào thoát, một đôi râu như cặp ăng ten linh động, việc đổi hướng tháo chạy mười lần/ giây, cơ thể được trang bị những hạch thần kinh nhạy cảm, một bộ máy duy trì sự sống khá đơn giản, việc có thể tự làm lành những vết thương của mình, …… nhưng chúng tôi cũng đang bị giết dần bởi chính thứ con đẻ của nó, giống nòi chúng tôi đang bị suy vi cũng bởi những thứ lớn dần phía trong mà chúng tôi không kiểm soát nổi. Và cứ thế ,chúng tạo ra một vòng tròn lẩn quẩn không thể thoát ra được. Không lẽ đây lại là bản chất???
…….
.. Một ngày,bọn gián lớn tuổi hơn tự dưng bỗng dồn về một phía. Sự dồn khối này khiến những gã trẻ hơn như bọn tôi lần đầu tiên, phải đứng nhìn với con mắt trọng thị. Đó là dấu hiệu đầy ý nghĩa của cái việc mà chúng tôi đang dò xét, vì họ tồn tại lâu hơn chúng tôi, lẫn tránh nhiều cái chết hơn chúng tôi, chịu đựng được qua những cơn điên chết chóc….Họ cố gắng sống, chừng như chỉ để đến thời điểm này. Họ nằm im, không ăn uống đến mấy ngày. Cặp râu lim dim như mơ ngủ, như chìm vào một trạng thái bị mê hoặc…. Bọn tôi đi lại, rón rén, khẽ khàng, tránh làm kinh động họ. Vào đêm thứ hai bức trời, lúc bọn tôi thiêm thiếp. Bọn họ biến đi. Biến mất không quay lại. Cái cống như vợi hẳn. “ Khốn nạn!” Đó là lần đầu tôi thấy những con gián xung thiên…. Nhưng không lâu, khi quay lại cuộc sống thường nhật với nỗi sợ lấp choáng, chúng tôi tiếp tục chết.
Một thứ gì bí ẩn, không lộ diện, nhưng nó khuyến khích mọi nổ lực để vượt qua cái chết , để theo đuổi …
Nhưng với chúng tôi, mặc là cái gì ….thì hãy đến mau, nhanh giùm đi!
Kết cục bất ngờ:
Những cơn mưa trái mùa mang lại chút hơi ẩm, giải tỏa sự hầm hập cho cái cống bé nhỏ, hôi thối này. Nhưng nó cũng báo hiệu cho chúng tôi biết, sau nó là một chuỗi ngày dài nóng bức đang chờ đợi phía trước. Chúng tôi đã học được một ít kinh nghiệm. Chúng tôi bắt đầu chuyển nơi trú ngụ xịch dần lên phía trên, dành chỗ cho những thế hệ mới. Bọn nó cần những nơi tốt hơn, thích hợp hơn. Do không có thứ ngôn ngữ giao tiếp, nhưng bọn tôi cũng ngấm ngầm theo dõi bọn nó, điểm đi, điểm lại quân số chúng nó lúc ra ngoài kiếm ăn hay mỗi sáng, chúng nó quay về. Bức rức khi thiếu hụt một vài mạng….dù với giống loài chúng tôi, chuyện đó hay xảy ra và khá bình thường….
Chúng tôi không thường ra ngoài kiếm ăn nũa. Có thể do chúng tôi thường nằm im một chỗ và sự trao đổi chất ở bên trong cơ thể chậm lại. Đôi râu trở nên biếng nhọc. Chúng tôi trở nên trầm tư, chiêm nghiệm… chúng tôi thường gặp lại những hình ảnh của quá khứ.Từ những điều tưởng chừng rời rạc, khuyết tật, nhớp nháp ….trong dòng suy tưởng, chúng tôi cố tạo dựng, biến hóa nó thành những thứ tốt đẹp hơn, sáng sủa hơn. Không trao đổi với nhau, chúng tôi tự ôm lấy những ảo ảnh dễ vỡ ấy, coi như khối tài sản riêng của mình. Mà cũng đúng, thực tế chúng tôi có gì gọi là tài sản …Không dừng lại ở đó, sự mơ mộng càng lúc càng đi xa hơn, Đó cũng không hẳn gọi là mơ mộng, đó là những khát vọng của chúng tôi được chắp thêm đôi cánh. Trong chúng tôi xuất hiện những tiếng thầm thì. Lúc đầu nhỏ, sau lớn dần, đến một lúc nó át cả những thanh âm của môi trường bên ngoài. Những âm thanh dịu dàng nhất mà suốt cuộc đời của một con gián với sự trốn chui, trốn lủi được nghe. Những thanh âm không khuấy động nỗi sợ hãi, thúc giục phản xạ trốn chạy, chết chóc… nó mang đến lời an ủi, tình thương, sự công bằng và cảm giác được bảo vệ. Đó là tiếng nói chung của tất cả các sinh vật đang sống và hiện diện trên hành tinh này một cách hòa bình, trong đó có cả thanh âm của tổ tiên chúng tôi…Những hình ảnh chưa bao giờ có trong ký ức, từ một khối gien di truyền nào đó, đến giờ phút phát tác, lôi kéo chúng tôi vào sự huyễn hoặc: Màu sắc ánh sáng, bầu trời xanh ngắt, mặt đất phẳng lì, tít tắp…. màn đêm và những vì sao lấp lánh mời gọi ….làm chúng tôi chìm ngập, say ngất ngư như nhá phải lá bồ đà…
Đêm_ Một trong những đêm nóng rãy nhất trong những cái đêm. Không ai bảo ai, chúng tôi ghim mình trong sự chờ đợi ; một thời khắc đã được ấn định từ khi thân thể chúng tôi mới định hình và ngấm ngầm dấu kín trong cả cuộc đời. Chúng tôi trong trạng thái khó tả, những cái râu dựng ngược, những cái chân ngọ nguậy không ngừng. Lồng ngực chúng tôi như mở phanh ra trong hơi thở gấp gáp. Những cái đầu lắc lư, xốn xang.Thời gian trôi chầm chậm và chúng tôi như nghiến vỡ cả đôi quai hàm của chính mình….Rồi thời khắc đó cũng đến… Chúng tôi tràn lên, từ những xó xỉnh tối tăm, những miệng cống nhớp nhúa. Chúng tôi hàng đàn, hàng lũ . Một sức mạnh màu đỏ bầm, tràn ngập, rối rít dưới sự thúc đẩy của một mãnh lực từ tự nhiên…Chúng tôi bỏ lại phía sau những lời nguyền rủa, sự sợ hãi, một học thuyết như lao tù của số phận. Chúng tôi bổ nháo nhào vào cả những mâm cơm, chết đuối trong bát canh, đâm vào đôi chân người đang dẫm bành bạch, đeo bám vào lưng con chó già khiến nó vừa nhảy, vừa rú lên oăng oẳng…Chúng tôi bẹp xác dưới sức nặng của con người. Mất đầu, nát lưng , phòi ruột …dưới những cú quất chết người của cái sống chổi. Những cú xịt thuốc có thể làm ngã quỵ đến năm , ba mạng…nhưng những cái đó không ngăn được chúng tôi lại.. Những cái xác tan tác, không còn nguyên vẹn, những thân thể co quắp… nằm đầy rẫy trên sàn nhà…Chúng tôi cố bám , leo lên những bức tường . Đôi cánh trên lưng tưởng chừng vô dụng trong cả cuộc đời, thực ra chỉ dành cho giây phút này . Và chúng tôi tung mình lên … trong chuyến bay đầu tiên, cũng là chuyến bay cuối cùng trong cuộc đời một con gián …Dưới lớp áo lụa mà gió lồng lên căng phồng , chúng tôi như được lột xác hoàn toàn. Chúng tôi không còn là những sinh vật lê lết cái bụng dưới sàn nhà bẩn thỉu, nhặt nhãnh thứ thức ăn thừa và nỗi sợ bị đè bẹp. Chúng tôi là những sinh vật hoàn toàn làm chủ cuộc sống, làm chủ chính bản thân mình. Chúng tôi chao lượn trong không trung, hiên ngang và thưởng thức mùi vị thoáng đãng của tự do.
Chúng tôi bay về phía có ánh sáng_ Nơi có những cái bóng đèn dài, đèn tròn trong nhà; những bóng đèn cao áp nơi nhà hàng, công viên…nhưng đông hơn cả , chúng tôi hướng về những ngôi sao lấp lánh của nền trời sâu thẳm. …

VŨ KHUÊ
Nha trang, ngày 05 tháng 06 năm 2016

NHỮNG CƠN GIÓ VÀ NHỮNG LINH HỒN (TT)

ledachoanghuu

… Bà con chộn rộn, bàn tán tối ngày chuyện nhà đất, đi đâu cũng nghe. Nhà đất lên vùn vụt. Người ta gọi là cơn sốt nhà đất. Có những ngày, sau giấc ngủ sáng thức dậy đã nghe giá cả lên gấp chục lần. Nhiều người đổi đời chỉ trong chốc lát. Bán miếng đất cất cái nhà, mua chiếc xe Dream láng cóng vểnh râu rong chơi.
Sáng anh ta đi làm ngang gặp chú Năm su, chú Năm kêu:
“Ê, chiều gặp quán nhỏ Út đẹt lai rai, chú hỏi chút chuyện”.
Anh ta dạ, hẹn chiều. Đi làm về hơi tối ghé quán chú Năm đã ngồi sẵn, quán nằm trước cửa bến xe, cô chủ quán chừng ba mươi vui tánh nhưng cũng thuộc hàng thứ dữ, phải vậy mới trị được dân cô hồn cát đảng không chớ, uống lưng tưng đứng dậy bỏ đi luôn sao.
Anh ta cạn ly rượu:
“Dạ, chú Năm hỏi con chuyện gì?”.
Chú Năm khà một tiếng:
“Cháu định bán hay định giữ ở”.
Anh ta ngờ ngợ:
“Dạ bán gì, giữ ở gì chú, hổng lẽ ý chú nói nhà…”.
Chú Năm ngơ ngác:
“Ủa chuyện nhà cửa chớ chuyện gì”.
Anh ta chưng hửng:
“Dạ, con có biết gì đâu, bán hay giữ là sao?”.
Chú Năm đánh tay cái bốp:
“Trời! vậy mà tưởng… hổm có mấy người đi lòng vòng hỏi chú, hỏi miếng đất và nhà của cháu, họ nói sẽ trả ba chục cây là mua được, chú tưởng họ gặp cháu rồi”.
Anh ta bật cười:
“Dạ, con đi làm suốt, bữa giờ có ai tới gì đâu, mà có chuyện gì con hông hỏi ý chú, nhà để ở chú ơi”.
“Ờ, vậy được, chú sợ con hoa mắt, có số tiền lớn mà, rồi quên hết chú cháu, bán luôn, với lại chú nghe nói còn lên nữa, chưa dừng lại, đừng bán uổng lắm”.
Anh ta gục gật:
“Dạ, con nghe lời chú, bán rồi mua đâu, hổm mua được mừng húm để bây giờ lấy gì mua được”.
Chú Năm gật đầu:
“Biết vậy là tốt”.
Cô chủ quán nghe loáng thoáng:
“Anh bán đất hả”.
Anh ta lắc đầu:
“Làm gì có, có cái nhà nhỏ xíu để ở”.
Cô Út đẹt tiếp:
“Chà, đang cơn sốt dữ, toàn nghe bán buôn nhà đất”.
Anh ta nhìn ra ngoài, tự nhiên thấy trống trống, có gì đó khác ngày thường, nói vu vơ:
“Ủa, thấy là lạ ta, thấy trống trải sao sao á”.
Cô Út rảnh tay, bỏ thêm cục đá vô ca trà, ngồi chung:
“Ờ, trống trải là phải rồi, người ta mới cho xe cạp kéo sập bức tường bao bến xe”.
Anh ta và chú Năm à lên:
“Hèn chi”.
Chú Năm nói tiếp:
“Chắc xây lại ha, tường thấy cũng mục chân rồi, biết bao nhiêu thằng đái tối ngày mà”.
Cô Út đẹt cười ha hả:
“Mấy cha khoái thoáng mát, có chỗ đâu chịu đi”.
Chú Năm chề môi:
“Có gì, ngoài đường có thấy cái toile nào đâu, trong bên có thì phải tốn tiền, người ta tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó cô ơi”.
Anh ta cười cười:
“Hết chỗ đi rồi”.
Cô Út xì một tiếng:
“Còn nhóc chỗ, cột điện gốc cây chi cha nội, à mà hông có xây lại chú Năm, nghe người ta nói sẽ làm đường, hổm rày mấy ông vác máy vác thước, dòm dòm đo đo hoài, nghe nói phóng con đường lớn từ ngoài cầu Bình Triệu đi băng qua, qua luôn đâu tới Hàng Xanh”.
Anh ta và chú Năm nhìn theo hướng tay cô Út chỉ, vậy băng ngang hướng nhà anh ta rồi. Chú Năm gục gật:
“Ờ, cũng có nghe loáng thoáng, bà con phỏng đoán nó đi như vầy như kia, coi nhà mình mất bao nhiêu, lời ra bao nhiêu, khu này sắp sửa ngon à nghe, à mà hổng chừng đường lộ băng qua nhà cháu đó, mơi mốt thành nhà mặt tiền, tha hồ phát”.
Anh ta có vẻ sốt ruột:
“Nếu mất có đền bù gì hông ta?”.
Cô Út gật đầu:
“Có chớ, nhưng nghe là tùy hà, đất cát ra sao, có giấy tờ đầy đủ hông, tùy theo mà người ta đền bù”.
Anh ta nghe càng thêm lo, định hỏi tiếp thì từ bên trong một toán đông người vác búa, toàn là búa tạ ào ào kéo về hướng chỗ bức tường. Chuyện này cũng thường xảy ra, kéo nhau đi uýnh lộn, đi thanh toán giữa băng này băng nọ cũng hà rầm mà, nhưng thường vác mã tấu, dao kiếm, gậy gộc chớ đâu vác búa tạ, anh ta thắc mắc:
“Chắc kéo đập luôn nhà quá”.
Cô Út cười:
“Hổng phải anh ơi, tụi nó đập tường lấy sắt đó, hay lắm nghe, mình ở đây chẳng để ý, xe vừa kéo ngã rật là thấy tụi nó có mặt cả bầy liền, chạy lại rần rần chiếm chỗ hết, lấy gạch kẻ phân định lằn ranh ghi tên hẳn hòi”
Cô Út nói xong là đám người bổ búa đùng đùng, sắt ra sắt, xà bần ra xà bần. Mấy người nhà gần xúc xà bần đổ vô sân nhà, đổ trước con đường sình lầy… Qua đêm, bức tường sạch sẽ không còn lại gì.
Anh ta biết thêm rằng đó là một trong nhiều cách kiếm tiền của dân xóm nhà lá.

***

Quá lo lắng, bữa sau xin nghỉ, ngồi cà phê với chú Năm su, anh ta nói:
“Con sợ quá chú Năm, sợ đường đi ngang nhà mất miếng đất, đền bù chẳng bao nhiêu”.
Chú Năm trấn an:
“Ui chà, đừng lo lắng quá, cái ao cháu rộng mênh mông, đường có băng ngang cũng hông mất hết, ta thành mặt tiền thì có giá gấp mấy, đường thì họ làm hông phải ngày một ngày hai đâu, chú biết nhiều đường vậy lắm rồi, từ lúc bắt đầu tính cho tới khi có đường chắc hai ba năm là lẹ lắm, bây giờ lo quá thì lên phường hỏi coi sao, có làm giấy tờ gì cho mình được hông”.
Nghe lời chú Năm anh ta chạy lên phường. Hết buổi sáng, buổi chiều gặp lại chú Năm hỏi liền:
“Sao, họ nói sao?”.
Anh ta rầu lắm, đáp:
“Dạ, thua rồi chú, làm giấy tờ hông được, họ kêu phải có hộ khẩu”.
Chú Năm đập tay xuống bàn cái bốp:
“Thì xin vô hộ khẩu, cháu ở đây cũng mấy năm rồi, kêu bà Tư làm chứng cho”.
Anh ta nói như mếu:
“Cũng hông được chú ơi, con hỏi luôn rồi, qua bên hộ tịch thì họ nói phải có nhà mới nhập được hộ khẩu”.
Chú Năm ngớ người:
“Quơ Trời! vậy là sao ta, tréo cẳng ngỗng hông, chưa có nhà làm sao có hộ khẩu, mà hông có hộ khẩu làm sao có nhà, quái lạ, hết chỗ nói”.
Anh ta than vãn:
“Chắc tiêu rồi chú ơi, giờ biết làm sao”.
Chú Năm vỗ vai anh ta:
“Uống cà phê cho bình tĩnh đi, kiếm đường binh coi… – Chú suy nghĩ một hồi chợt chú nói lớn: A, nhớ ra rồi, để chú hỏi bà này, bà chuyên chạy giấy tờ, bà quen dữ lắm”.
Anh ta lưỡng lự:
Có nên hông chú, làm phi pháp lỡ…”.
Chú Năm lắc đầu:
“Chớ giờ đâu có cách gì?”.
Anh ta ngẫm nghĩ:
“Để con tính lại đã”
Chú Năm gật đầu:
“Ờ, về suy nghĩ cho kỹ”.
Hai đêm nằm trằn trọc, anh ta không nghĩ ra cách nào. Còn làm phi pháp thì anh ta lại không muốn. Làm như vậy chẳng khác nào tà gian. Rồi lại sợ lỡ mất trắng thì sao, công sức chính anh ta gầy dựng, bỏ nơi bao năm gắn bó anh ta coi như quê hương thứ hai, bỏ gia đình cùng chịu khổ với cái xóm nhà lá mới có được. Mà đâu phải chỉ hai chỉ vàng, đã chí ít là ba chục cây rồi. Lại gát tay lên trán mà than trách, tại sao lại bị áp thêm cuộc chiến, cuộc chiến của kẻ ngay và tên tà gian. Cả hai đều là cốt nhục của mình, cốt nhục tương tàn. Thức gần trắng hai đêm rồi đổ gục lúc cuộc chiến lên đỉnh điểm anh ta thầm cầu mong cho tên tà gian biên khỏi cuộc đời.
Tỉnh giấc, lê tấm thân tàn héo gặp chú Năm, anh ta rên rỉ:
“Thôi vậy đi chú, chú kiếm bà gì đó hỏi lẹ lẹ luôn dùm con”.
Chú Năm dắt lại một người, chú Năm giới thiệu:
“Đó, thằng cháu tui cần làm giấy tờ, còn bà chị đây là bà chị chuyên chạy giấy tờ, hai cô cháu nói chuyện đi”.
Người đàn bà xởi lởi:
“Tui tên Lan, người ta kêu tui bà Lan cò, tui làm cò mà, vụ gì cũng làm được hết, vụ gì cũng chạy được hết, thời buổi giờ làm gì cũng phải chạy – Bà cười hề hề: Sao?, nó tui nghe”.
Anh ta kể lại chuyện của mình, chăm chú nghe xong bà Lan cò nói luôn:
“Được, chuyện của cháu là phải vô hộ khẩu trước rồi tính gì tính, hổng có là hổng có mần ăn gì hết, hổm có thằng như cháu, ở chui Sài Gòn mấy năm, ở quê bị cắt cha hộ khẩu, nó lấy lý lịch cũ rích thời nào đó ém ém sao qua mặt được, thi đại học đậu, học nửa chừng người ta kêu nộp hộ khẩu, chẳng có hộ khẩu bị đuổi thẳng cẳng”.
Anh ta nghe ớn lạnh:
“Mà làm mắc hông cô?”.
Bà Lan cò thản nhiên:
“Mắc à, làm thì làm được hết nhưng giấy tờ giờ gay lắm, phải có tiền”.
Anh ta hỏi tiếp:
“Cỡ nhiêu cô?”.
“Tính vô bao nhiêu khẩu”.
Anh ta nhẩm nhẩm:
“Bỏ bà chị đã đi Mỹ ra, dạ còn sáu khẩu”.
Bà Lan cò nói luôn:
“Một khẩu hai cây, sáu khẩu vị chi mười hai cây, nhà nhiều khẩu bớt cho còn chẳn chục”.
Anh ta trợn mắt:
“Chục cây lận hả cô, dữ vậy sao, con tưởng…”
Bà Lan ngắt lời:
“Tưởng sao, tưởng như cá mắm hả, tui làm là rẻ nhứt rồi đó, người ta làm ba cây kìa, làm chia năm sẽ bảy, đâu phải mình mình hưởng đâu nhen”.
Anh ta thè lưỡi:
“Dạ, con hông có ý đó, chỉ là con nghèo quá, hông có đủ tiền”.
Ba Lan cười:
“Nghèo mà mua được đất tổ chảng”.
Chú Năm nói đỡ:
“Nó hên chị ơi, mua nhằm lúc chưa có giá có hai chỉ vàng, còn riêng nó lang thang Sài Gòn một mình mấy năm đâu có nhờ vả gì gia đình, à mà nhà nó có gốc gát ở Sài Gòn có đỡ được gì hông chị”.
“Gốc gát sao?”.
“Dạ, nhà con trước ở đây, con sanh ra ở đây?”.
“Có giấy tờ gì hông, đi kinh tế mới hả?”.
“Dạ, kiểu vậy, còn giấy khai sanh”.
“Có giấy khai sanh thì được, nhưng mà nói trước hông giảm được bao nhiêu, cùng lắm là hai cây thôi đó nhe, nếu muốn làm thì đem giấy lại cho tui”.
Anh ta gục gật:
“Dạ, để con về quê lấy giấy tờ” – Anh ta nhẩm nhẩm: “hai năm làm rừng dư chừng ba cây, ở đây gần ba năm cũng suýt soát dư chừng đó, về nhà xin hay mượn má hai cây chắc là có, phải làm thôi mặc dù nó đáng giá cả gia tài”.
Bốn tháng trông ngóng thiệt là khá dài, chờ đợi lúc nào cũng thấy dài dù chỉ trong giây phút, anh ta mừng hết lớn nhận được cái sổ hộ khẩu. Kéo chú Năm su đi làm một trận linh đình liền, anh ta hả hê:
“Con chẳng phải giang hồ, chẳng bụi chẳng đời mà phải sống như kẻ ngoài vòng pháp luật, nay thì hết hén, là công dân thành phố đàng hoàng”.
Chú Năm nhắc nhở:
“Ờ, nhưng mà nhớ hông, tám cây vàng chớ ít à, hông có tiền thì đừng mong”.
Anh ta chựng lại:
“Dạ, mà còn cái vụ nhà nữa, đường thì chưa thấy gì, vẫn đo đo, đạc đạc, con dò la người ta nói đi trước đất mình thành mặt tiền”.
Chú Năm hỏi lại:
“Hỏi người đáng tin hông đó, hay mấy tay tàm xàm tàm đế”.
“Dạ, đúng nơi đúng chỗ chú ơi, hổm phải mất chầu cà phê, thêm gói ba số, mấy tay phóng đường giở bản vẽ cho coi luôn”.
Chú Năm cười xòa:
“Khá nghe, tiến bộ lắm rồi, giờ biết mua chuộc hen”.
Anh ta uống ly bia mà nghe mát lạnh:
“Bây giờ con mới thấy người ta nói thiệt đúng, đồng tiền đi trước đồng tiền khôn”.
Chú Năm hỏi tiếp:
“Hôm qua cầm hộ khẩu lên phường hỏi người ta nói sao”.
“Dạ, người ta nói để coi, cần rà soát kỹ càng, có gì người ta báo, họ cũng nói có bằng khoán thì dễ”.
Thấp thỏm chờ đợi hai tháng chẳng nghe hồi âm. Giá nhà đất vẫn tăng vùn vụt. Anh ta chạy tiếp lên phường và tiếp tục nhận câu trả lời cũ. Một tháng nữa, hai tháng nữa, ba tháng nữa, ba lần chạy nữa vẫn không nhận được câu trả lời nào khác với cùng gương mặt của cán bộ không thể tả được, không biểu lộ được điều gì, chẳng một nụ cười cũng chẳng bực bội quát tháo, anh ta nghĩ có lẽ họ tiếp xúc quá nhiều người nên chai lỳ, vô cảm.
Chú Năm gặp hỏi:
“Sao, giấy tờ nhà đất tới đâu”.
Anh ta lắc đầu:
“Chưa có gì sáng sủa hết chú ơi”.
“Có thường xuyên lên phường hông?”.
Anh ta lộ vẻ mệt mỏi:
“Dạ, con lên cái mặt quen luôn, chưa cần hỏi họ đã trả lời”.
“Người ta ngâm đó, làm gì có rà soát mà mất cả nửa năm, thiếu rồi”.
“Dạ, thiếu gì chú?”.
Chú Năm phì cười:
“Trời! cái thằng ngố thiệt, thiếu chất bôi trơn, quên rồi à, đồng tiền đi trước…”.
Anh ta ạ dài thiệt là dài:
“Con hậu đậu hết biết”.
Ba giò bốn cẳng mua cây thuốc ba số năm, lên lại phường, gặp cán bộ mấy tháng nay, anh cán bộ vừa thấy liền nói:
“Mới lên cách nay hai ba bữa, giờ lên hỏi nữa à”.
Anh ta để cây thuốc lấy tờ báo trên bàn che lại:
“Nhờ anh làm dùm em, em sẽ hậu tạ, bao nhiêu tiền anh nói để em liệu tính, liệu chạy”.
Anh cán bộ trừng mắt:
“Cái gì, ông nói cái gì, hối lộ à, muốn chết hả, muốn vô tù sao, tui đã nói là để đó tui xem xét, hàng ngàn cái hồ sơ chớ một mình anh hả, từ từ tui sẽ giải quyết hết”.
Anh ta hết hồn:
“Dạ, dạ, tui hổng có ý đó, chỉ là bồi dưỡng chút công sức của mấy anh cực nhọc”.
Anh cán bộ quát tiếp:
“Không có bồi dưỡng gì hết, cán bộ tụi tui làm ăn lương, làm vì dân chớ, công bộc của dân, phục vụ nhân dân anh nghe rõ chưa, về mau”.
Anh ta vừa lui vừa rối rít:
“Dạ, dạ, xin lỗi cán bộ, xin lỗi cán bộ”.
Anh cán bộ ế ế kêu mấy tiếng nho nhỏ, “gói… gói thuốc…” trong khi anh ta đã ra tới cổng biến mất dạng.
Thưa chuyện lại với chú Năm, chú Năm gõ mạnh tay xuống bàn:
“Thiệt là khờ hết mức, ai lại đi gặp trực tiếp như vậy, ở giữa công đường ban ngày ban mặt người ta chửi cho là đúng chớ còn gì”.
Anh ta thấy mình đúng là khờ thiệt:
“Ái dà, đúng là khờ quá, giờ phải làm sao chú, tới nhà buổi tối hả?”.
Chú Năm lắc đầu:
“Hông có được đâu, tới người ta cũng hông có tiếp, quên bà Lan cò rồi à, phải gặp bả”.
“Trời! con lú lẫn thiệt, quên trước quên sau”.
Bà Lan cò đi chơi xa, giới thiệu qua người khác, cũng là cò nhưng là ông, ông Lân cò. Ông Lân Cò hẹn ở quán nhậu. Anh ta và chú Năm chạy lại, ông Lân cò và bốn người nữa đã ngồi sẵn, ông Lân giới thiệu:
“Đây là anh Chính, anh Bá công an, anh Mến làm bên nhà đất, thằng này là thẳng Nghĩa lính tui, còn tui là Lân cò, kêu cò Lân hay hơn, cò Lân là cần lo, cần lo gì gặp tui là xong ráo, dễ như ăn cháo, chú với em mày cần gì nói nghe?”.
Anh ta nghe thất cười nhưng cũng sợ sệt, có cả công an ngồi nhậu, anh ta lý nhí:
“Dạ, ra nhậu chơi…”.
Cò Lân hiểu ý, chặn lại:
“Ui xì, hông có chi mà ngại, mà sợ, mấy anh đây là chỗ thâm tình với tui, coi như anh em, có gì cứ nói, mấy anh giúp đỡ thêm”.
Chú Năm trả lời thay:
“Dạ, hông dấu gì mấy anh, thằng cháu tui định nhờ làm giấy tờ nhà đất”.
Cò Lân vỗ tay vô đùi bôm bốp:
“Tưởng gì khó, tưởng khó như đi nước ngoài nước trong gì chớ, chyện này tui còn lo được huống hồ cái chuyện đồ quỷ dễ ẹt này, ngay gu của tui, ba mươi giây xong ngay, đâu đất cát ra sao, ở đâu?’.
Cò Lân nâng ly cụng lốp cốp, anh ta kể lại chuyện lên xuống phường và chỉ chỗ đất, cò Lân gục gật:
“Phải rồi, ai đi làm công không cho mấy ông, miếng đất này tui biết rồi, ngon đó, đường sắp mở lớn đi ngang thành ra mặt tiền, có giá dữ”.
Chú Năm hỏi:
“Tiền nong sao vậy anh”.
Cò lân nhẩm tính:
“Cả năm trăm mét vuông, cũng rộng, từ đất nông nghiệp lên đất nhà ở cũng căng, tốn bộn đó”.
Anh ta thấp thỏm:
“Chừng bao nhiêu chú?”.
Cò Lân trả lời:
“Mười lăm cây”.
Anh ta than thở:
“Chà, nhiều tiền quá, con hông kham nổi”.
Cò Lân nhắc khéo:
“Phải tìm đi, vay mượn đâu đó, làm giấy tờ đàng hoàng, giấy tay nguy hiểm, mất trắng có ngày”.
“Con biết vậy nhưng hông có chỗ nào mượn đây”.
Cò Lân suy nghĩ một hồi:
“Hay bán bớt đất đi, bán một nửa, làm giấy tờ còn dư cất nhà luôn, rộng ê hề mà”.
Anh ta nghe có lý, chú Năm cũng vậy:
“Có lý đó cháu, bán bớt làm cho xong, đâu ra đó”.
Anh ta gục gật hỏi luôn:
“Chú biết ai mua hông, giá cả…?”.
Cò Lân nâng ly cười ha ha:
“Biết ai mua hông hả, tui đây luôn chớ ai, để tính cho nhen, hai trăm rưỡi mét vuông, chưa giấy tờ, hồ chưa sang lấp, giá ở đó nay chừng tám chục cây, làm giấy nửa miếng của cháu hết bảy cây rưỡi, còn lại bảy mươi ba cây rưỡi, tui chung luôn bảy mươi lăm cây”.
Anh ta và chú Năm hẹn vài ba bữa trả lời.
Chú cháu lần hồi dọ giá, ngã giá cuối cùng chốt lại làm giao kèo, cò Lân mua tám chục cây vàng làm giấy nửa miếng luôn. Có rẻ đôi chút nhưng theo lời chú Năm làm cho chắc ăn, khỏi phải chạy vạy tiền nong, bán chỗ khác biết giấy má có dễ dàng, họ biết được chơi còn chết, tính già hóa non.
Giấy tờ nhà đất còn nhanh hơn hộ khẩu, chỉ ba tháng trông chờ là xong, lần nhậu có đầy đủ bá quan, anh ta nhận sổ mà thở phào nhẹ nhõm.
Rủng rỉnh tiền tính tới xây nhà, xây một căn trên một nửa đất, Anh ta cầm xấp giấy tờ lên quận xin cấp phép. Ngày đầu thiếu một giấy cần về bổ sung, hai ngày sau quay trở lại… thiếu thêm một giấy và tiếp tục thiếu mỗi lần một giấy cho tới… bốn lần nữa, chạy lên chạy xuống như cực hình, anh ta nản chí rồi cầu cứu có Lân. Gặp cò Lân thì chỉ cần ra quán nhậu. Cò Lân phán:
“Chạy tới lui hoài chi cho tiêu tốn công, tốn thời gian và tiền bạc lại thêm bực mình, thôi bỏ cha nó một lần nhờ mấy ổng làm cho, vụ này tao chỉ mày trực tiếp với anh Mến nhà đất luôn”.
Anh ta gặp chú Mến nhà đất, chú Mến gật đầu cái rụp, một cây, xuống khảo sát, nói là khảo sát chớ thực tế bản đồ hiện trạng có hết rồi, uống cà phê là chính và nhận tiền ứng trước. Chú Mến nhìn cái nhà trống không, hỏi:
“Nhìn kiểu này là biết điện nước xài ké nhà người ta phải hông?”.
“Dạ, chớ con làm gì có tiêu chuẩn, điện nước mắc thấy mồ, câu lại của người ta mà, cho xài là mừng hết lớn rồi”.
“Trả tiền mệt nghỉ hen, mà cái gì của mình mới khỏe, sau hông chạy làm luôn đi, làm luôn một lần cho nó xong xuôi, tui có quen mấy anh em bên điện lực với cấp nước”.
Anh ta nghe mừng quýnh:
“Vậy hả chú, vậy giúp con luôn đi chú”.
Chú Mến nói được:
“À, tốn tiền hơn xin giấy phép à nha, hổm tui giúp bên kia, hai thứ bốn cây, họ lo hết, dây, đồng hồ, đường ống…”.
Anh ta gãi đầu:
“Mắc hen nhưng thôi, chú cứ làm dùm con”.
Cất xong căn nhà một trệt một lầu, đưa cả nhà vô, đã đến lúc để ba má nghỉ ngơi, được phụng dưỡng. Thêm một lần chạy nữa, chạy chỗ cho hai chị anh ta đi dạy, để anh đi làm đi đứt thêm năm cây vàng. Kết cục cho vụ chạy mà không mỏi chân, chỉ có những cuộc chiến, cuộc hiến day dứt, có lẽ cuộc chiến day dứt lương tâm anh ta nhứt là cuộc chiến cuối giai đoạn này, anh ta buồn vô hạn nhưng vẫn không chống chọi nỗi cái thằng tà gian nó lấn át, anh ta thỏa hiệp với nó một cách đau đớn, hèn nhát, anh ta đã tiếp tay phá hoại cái ngành đào tạo để hình thành nên con người, dĩ nhiên chỉ cần nói vậy là tạm đủ, bởi con thú đâu có cần hình thành cả một hệ thống giáo dục đào tạo. Và chạy bắt đầu được vô trong vòng pháp luật cho tới tạm yên bề nhà cửa, rời xa chiếc xe cừ tràm, lo công việc, một gia tài không nhỏ đã bị tiêu tốn, hết hai mươi lăm cây rưỡi vàng ròng. “Chốt sổ” anh ta ngồi với chú Năm kiếm chút thanh thản trong câu bông lơn nghe trĩu nặng: “Năm trăm đồng một tô cháo lòng sớm mai, một chỉ vàng bốn trăm ngàn đồng, tính ra bao nhiêu tô cháo của hai mươi lăm cây ta?

LÊ ĐẮC HOÀNG HỰU

một thoáng vô bờ

npphan

bước mưa hồng cuối phố
lòng chợt lặng cơn mơ
con đường vây bóng nhỏ
xa một thoáng vô bờ

hồn em trăm ngã rẽ
trăm bước đời dửng dưng
tôi làm chim cánh nhớ
chao phiến trời bâng khuâng

trời mang buồn áo lụa
phơi một chút sầu thương
hồn tôi xa muôn kiếp
dõi bóng em ngàn trùng

những bước đường hò hẹn
sao cứ mãi xa xôi
ngậm trong hồn nuối tiếc
sợi tóc buồn chiều vơi

là em như sương đợi
thương nhớ ngập vai gầy
tôi làm mây trời cũ
sa xuống bước tàn phai

con đường xanh lá biếc
nghiêng nghiêng hồn tương tư
bao nhiêu lần e ấp
mắt môi buồn chân như

sớm chiều sao mong manh
xa ngút ngàn hương khói
tôi đan vội khung tình
gói yêu thương vời vợi

xin là mây phố hạ
nâng gót bước em về
tình tôi như hoa cỏ
tan hương buồn đam mê

NP phan

Happy Father’s Day

tranvanle

Người ta nói về Mẹ nhiều hơn nói về Cha. Mẹ Cha sinh ta ra, ta chỉ thương Mẹ nhất?

Hay là tại…ta cất / tình thương Cha trong lòng? Tình Cha như núi sông…núi sông thì bát ngát?

Ngay những lời bài hát / cũng nói Mẹ thật nhiều. Cha ngồi nghe đăm chiêu / và đứng dậy hôn Mẹ!

Ngay cả đến ngày Lễ / mừng Mẹ trước mừng Cha, tuy thời gian không xa / vẫn so le một tháng!

Cha giầm mưa dãi nắng / còng lưng kiếm miếng ăn. Mẹ thì cũng lăng xăng / chăm con, trông nhà cửa…

Cha Mẹ không kịp thở, hết lòng lo bầy con. Cha cầm súng đầu non, Mẹ cầm cày cuối ruộng…

Sống đời không ai muốn / mình khổ sở phải không? Nhưng nhìn con má hồng, bồng con lo đủ thứ!

Lo cho con giấc ngủ, Mẹ thường nằm bên con. Lo cho con miếng ngon, Cha mồ hôi nhễ nhại…

Nói có đi có lại: Mẹ thường kề cận con, dẫn con đi đến trường, cũng Mẹ đi bên cạnh.

Cha thương Mẹ nên gánh / gần hết sự nhọc nhằn. Vì chồng vợ trăm năm, vì con là hạnh phúc…

Cha vuốt Mẹ mái tóc / nói “Mình là ưu tiên!”…thì Cha đâu có bị lãng quên / dù Lễ Mừng chậm một tháng!

Happy Father’s Day!

Mừng những người Cha hào sảng!

Mừng những người Cha mưa nắng, sống chỉ vì vợ con!

Trần Vấn Lệ

VTV XỬ ÁN PHAN ANH (Bài 6): Thông tin tích cực và thông tin tiêu cực

VTV XỬ ÁN PHAN ANH (Bài 6): Thông tin tích cực và thông tin tiêu cực

13307229_1323175921029981_6411437066693522623_n

Bài này dành riêng cho 2 cu: cu Trí (Hoàng Minh Trí) và cu Sơn (Nguyễn Thái Sơn).
Hai cu nay muốn nổi tiếng, cho nên anh giúp cho một tay để mọi người biết rõ hai cu.
1. Cu Trí được chị Tạ giới thiệu là Biên tập báo Công an nhân dân. Nhưng chức danh này ít ai quan tâm, nên chị Tạ bồi thêm là “nhà thơ, facebooker nổi tiếng”. Có nghĩa là cu ấy chơi thơ, nhưng xuất bản thơ bằng giấy thời nay chỉ có ích cho những vùng chưa có toilet, cu ấy phải xuất bản bằng facebook để được lưu danh. Mà lại lấy nick Cu Trí để câu view, vì trên facebook, nhiều chị em thấy cu là like ngay, không cần biết cu thật hay cu giả.
Cu ấy nói, cu ấy thường chia sẻ những thông tin tích cực, tức những thông tin làm cho mọi người chỉ có cảm xúc vui sướng, hạnh phúc. Thông tin như thế chắc chắn là nằm ở những bài thơ xóc lọ hay ve vuốt đến mùi mẫn, tê mê, sướng đến chảy nước. Bởi cu ấy nói, không muốn mọi người cứ mỗi lần mở facebook ra là đập vào mắt mình toàn những thông tin tiêu cực “gây sợ hãi, hoang mang”. Cu ấy còn dẫn chứng, chẳng hạn không nên chia sẻ chuyện tai nạn giao thông làm cho chị em teo bướm không dám tham gia giao thông. Cu ấy đang muốn suy rộng ra, không nên đưa thông tin hay chia sẻ chuyện tham nhũng hay chuyện cá chết. Tất cả đều phải giấu kín. Giống như hũ mắm nuôi dòi. Các quan tham thì cứ được tự do tham, cứ bình tâm ăn no bụng mà có sức trị dân. Dân cứ ung dung ăn cá và trúng độc chết cho quan được sống.v.v… Tóm lại, thông tin của Cu Trí toàn là tin vui. Ai sống thì cứ vui sống, ai chết thì cứ vui vẻ chết như cày xong thửa ruộng…
Nhà thơ, nhà báo như Cu Trí rất điển hình của nhà báo, nhà thơ có tình thần lạc quan cách mạng!
2. Cu Sơn được chị Tạ giới thiệu là chuyên gia nghiên cứu phân tích về mạng xã hội. Cu Sơn khoe thêm là cu ấy sử dụng phần mềm hay phần cứng gì đó quét kiểm tra về thông tin và hiệu ứng của nó. Dựa vào độ cứng hay mềm mà cu ấy biết được hiệu ứng tích cực hay tiêu cực, của nam hay nữ, sự nhạy cảm thuộc vùng nào, với tỉ lệ bao nhiêu phần trăm.
Tôi và nhiều người đoán chắc, công ty trít trét gì của cu ấy thuộc an ninh mạng hay chuyên cung cấp thông tin cho an ninh mạng. Bởi vì không ai rỗi hơi suốt này ngồi theo dõi, thống kê và chỉ điểm từng loại thông tin và đếm like để xem xét hiệu ứng xúc cảm mà phân biệt tích cực hay tiêu cực, tức thân thiện hay “thù địch”.
Tôi thì không có điều kiện quét hay trít trét như cu ấy, nhưng mỗi lần lướt qua mạng, tôi cũng thấy đúng như cu ấy nói. Rằng thông tin tiêu cực có hiệu ứng gấp 4 lần thông tin tích cực. Tôi cũng tin cu ấy phán, cứ 8 lần lặp lại cảm xúc (về thông tin tiêu cực) là kích thích một hành động. Cu ấy nói về hành động tẩy chay một sản phẩm, nhưng theo tôi, chuyện biểu tình hay bạo loạn cũng thế. Cách đánh giá của cu ấy đúng theo phương pháp của Pavlov khi thí nghiệm về chó để tìm ra phản xạ có điều kiện.
Nhưng mà này, khái niệm “thông tin tiêu cực” mà chị Tạ, anh Hồng, anh Hà đưa ra rất lù mù mà sao cu em cũng tin vậy cà? Bọn họ đánh tráo “thông tin về những tiêu cực xã hội” thành “thông tin tiêu cực”, tức những thông tin xấu, bẩn, giống như cứt mang ra kích thích chó vậy. Trong khi thông tin về những tiêu cực xã hội như quan tham nhũng, nhà máy xả độc, công an đánh dân, lễ hội đâm chém tranh cướp… hoàn toàn là thông tin tích cực, bởi vì nó mang hiệu ứng phẫn nộ của cộng đồng để tấn công vào cái xấu, cái ác. Nó hoàn toàn không kích thích người ta ve vuốt, nịnh bợ, tức “rõ dãi” như chó thấy cứt mà chị Tạ, anh Hồng, anh Hà đã tưởng tượng ra. Loại này thì vái anh cu, tác động của nó phải gấp ngàn lần cái gọi là thông tin ve vuốt, nịnh bợ, ru ngủ của cu Trí và anh Hồng hàng ngày thường share lên mạng đấy!
Hai cu nhầm rằng, người ta bấm like theo “bản năng bầy đàn”. Ngu vậy mà cứ khăng khăng nhà này chuyên gia nọ. Loại thông tin này thuộc thông tin “nguy hiểm”, những kẻ hèn thường không dám bấm like, người tử tế thì thận trọng lắm mới dũng cảm bấm một phát. Động cơ đơn giản là vì sự sống của họ, vì mọi người, trong đó có cả họ nhà các cu!
Ai cũng biết việc làm ấy là nguy hiểm, có thể bị trù dập, bị đi tù, vậy mà sao có đến cả triệu triệu người bấm like, chia sẻ, so với lẹt đẹt những like, những chia sẻ về những bài thơ ru ngủ của các cu? Vậy là người ta đã bức xúc, phẫn nộ đến mức không thể nhịn được nữa, các cu có hiểu không hè?
Các cu nói mọi người “hoang mang, sợ hãi” là thiếu hiểu biết về tâm lí. Hoang mang, sợ hãi, tức hèn, thì ai nào dám chia sẻ hay bấm like công khai. Đó là sự phẫn nộ. Mà có phẫn nộ thì mới đi đến hành động chứ “hoang mang sợ hãi” thì chỉ có chạy trốn. Đó là lí do làm các cu và những kẻ xấu, kẻ ác “hoang mang sợ hãi” nên đánh tráo sang cho cả triệu triệu lượt người dám thể hiện chính kiến trên mạng.
Máy quét của cu đã nhầm lẫn, cách đọc kết quả của cu cũng nhầm nốt. Mà nếu máy quét của cu có chính xác 100% đi nữa thì đọc và hiểu đúng nó lại là chuyện khác. Cũng như máy kiểm tra bệnh nhân thì giống nhau nhưng trình độ đọc kết quả của bác sĩ thì khác nhau đấy, cu Sơn à. Bác sĩ mà đọc kết quả sai có thể làm cho bệnh nhân xuất viện sớm mà… vui vẻ chết rồi bác sĩ vui vẻ… vào tù. Cu đọc theo cách của an ninh mạng với cái nhìn đầy ám thị như vậy thì tôi cá chắc, có đến 90% dân Việt đã thành “phản động”, “thù địch”. Thật đấy!
Cái trò cứ dùng softina che miệng tham nhũng, tôi đảm bảo trong số mấy triệu đảng viên, công chức viên chức trung thành đến lúc nào đó cũng không thể trung thành được nữa!
Thực ra không cần suốt ngày lên mạng kiểm tra, tôi khuyên cả 2 cu thử ngồi ở vỉa hè, bến xe một lần mà nghe thiên hạ chửi. Họ chửi bằng tất cả sự phẫn nộ. Chửi một cách công khai. Nếu quy tất cả thành tội “phản động”, “thù địch” thì không có nhà tù nào chứa hết đâu!
Tôi ủng hộ kiểm soát thông tin để điều chỉnh dư luận một cách trong sáng, văn hóa, nhưng kiểm soát kiểu các cu thì xem chừng chửa đẻ tràn lan và gây hại cho chính mình!

CHU MỘNG LONG

VTV XỬ ÁN PHAN ANH (bài 5): Thí nghiệm Pavlov

chumonglong

Pavlov (1849-1936), nhà sinh lí học người Nga, lừng danh với thí nghiệm về phản xạ có điều kiện. Đối tượng để nhà bác học này mang ra thí nghiệm là con chó.
Watson (1878 – 1958) ứng dụng Pavlov để thí nghiệm trên con người và đẻ ra bộ môn Tâm lí học hành vi với công thức S – R (một kích thích S sinh ra một phản ứng R). Tâm lí học hành vi được mệnh danh là tâm lí học khách quan. Nhưng sau Watson, Tâm lí học hành vi bị phê phán quyết liệt mặc dù Watson có rào đón, phân biệt rất rõ, người khác chó ở trí tuệ và tâm hồn. Tâm lí học hành vi sau đó buộc phải thay đổi quan điểm và cải biên.
Điều lạ lùng là, thứ tâm lí học này đến Việt Nam được áp dụng hoàn toàn ở trình độ thí nghiệm của Pavlov. Họ thí nghiệm người như thí nghiệm… chó.
VTV trong chương trình “60 phút mở” đã tổ chức một cuộc thí nghiệm như Pavlov, nhưng lại tự xưng là ứng dụng Tâm lí học hành vi.
Tôi dám chắc chương trình này là sản phẩm của hai nhà tâm lí học Tạ Bích Loan và Phạm Mạnh Hà cùng sự hỗ trợ của nhà thơ, đại tá an ninh Hồng Thanh Quang và các an ninh mạng.
Họ đã xem dân như chó với cách gọi rất miệt thị là “lối sống bầy đàn”, “bản năng bầy đàn”, “thiếu suy nghĩ”, “thiếu ý thức”. Phan Anh được xem là chú chó điển hình mang ra diễn đàn làm thí nghiệm trực tiếp. Chúng ta, những người xem chương trình là cả đàn chó trong mắt họ. Và họ lấy chương trình này làm một kích thích xem phản ứng của đàn chó ấy ra sao.
Có hai kích thích (S) mà nhóm VTV tạo ra để xem phản ứng (R) của Phan Anh:
1) Phan Anh có thích quyền lực không bằng mồi nhử “động cơ quyền lực” họ đưa ra?
2) Phan Anh có muốn có tiền không bằng câu hỏi “anh chia sẻ clip cá chết vì ai và lợi ích gì?”
Quyền thì ai cũng thích, tiền thì ai cũng ham. Đó là phản xạ có điều kiện. Nếu Phan Anh mồm rõ dãi mà thú nhận cả hai thì họ cho cả: thăng quan và cho tiền Phan Anh. Từ nay Phan Anh hoặc câm mồm hoặc chia sẻ điều ngược lại, như clip cá sống chẳng hạn???
Nhưng bất ngờ, Phan Anh từ chối tất cả. Phan Anh có tâm hồn và trí tuệ của con người chứ không chịu mình là chó. Phan Anh vẫn cười và tuyên bố: đừng im lặng, hãy cất lên tiếng nói vì cộng đồng!
Thất bại với thí nghiệm trực tiếp ở Phan Anh, VTV vẫn cố tình cho xuất bản chương trình bằng cách cắt cúp nhiều đoạn, đảm bảo định hướng, để mang ra thí nghiệm với dân chúng mà họ cho là “bầy đàn”, “vô thức”. Kích thích từ clip này được hiểu như sau:
1) Cộng đồng mạng có sợ hãi không, khi nhìn thấy Phan Anh bị đấu tố và xét xử?
2) Cộng đồng mạng có chạy theo sự xỏ mũi của VTV không, khi VTV mới thực sự là sức mạnh truyền thông chính thống?
Hai kích thích này nhằm đàn áp dư luận và triệt hạ đối thủ VTC, dẹp loạn bọn báo chí phản chủ vì thời gian qua toàn loan tin ngoài định hướng.
Cũng thật bất ngờ, sau khi phát hành chương trình và chia sẻ clip trên mạng xã hội, VTV không nhận được một phản ứng nào của dư luận như mong muốn. Lãnh đạo VTV và những kẻ đứng đằng sau không ngờ, đang trời yên bể lặng thì bão táp nổi lên.
Chưa kịp nhặt gạch đá cho đủ để xây tháp truyền hình đạt kỉ lục cao nhất thế giới thì những kẻ chủ mưu làm cuộc thí nghiệm này đã phải gỡ clip xuống ngay lập tức!
Kẻ làm chó để chạy theo VTV thì chỉ một ít, mà không chịu làm chó thì có đến hàng triệu triệu người.
Nguyễn Thái Sơn, Hoàng Minh Trí tha hồ thi hành cái công vụ an ninh mạng quét kiểm tra xem có bao nhiêu phần trăm là chó và bao nhiêu phần trăm là người.
Món thí nghiệm này trẻ con nó bảo là chơi ngu. Quen miệt thị dân chúng rồi. Thảo nào không dưới một lần giữa nghị trường, không ít ông nghị, đại biểu của dân, từng tuyên bố “dân trí thấp”, tức xem ý thức của dân không hơn… con chó?
Không biết các người buồn hay vui khi thấy đại đa số dân nay đã thành người từ một thí nghiệm kiểu chó mà các người đã phát minh?

P/s: Tôi sẽ viết tiếp đề tài này cho đến khi VTV và những ai nhục mạ nhân dân biết cúi đầu xin lỗi nhân dân và biết tôn trọng nhân dân! Tôi đang viết vì lòng tự trọng của con người bị tổn thương chứ không vì động cơ nào cả. Tôi và mọi người có quyền phản kháng khi bị hạ nhục.
Loạt bài này dựa trên clip của chính VTV với hành vi của những người trong cuộc. Nếu thấy tôi nói sai, VTV và những ai liên quan có quyền tranh luận.
VTV dùng Tâm lí học hành vi đoán mò, áp đặt “động cơ quyền lực” hay tính chất “bầy đàn” cho người khác. Tôi cũng dùng Tâm lí học hành vi, nhưng không đoán mò hay áp đặt mà dựa hẳn vào ngôn ngữ trên clip để khẳng định ý đồ của VTV.

CHU MỘNG LONG

LỤC BÁT ẦU Ơ

tranthienthi

em ngồi thắp một vành môi
soi đêm và nói với tôi rằng buồn
tôi ngồi đốt cỏ làm hương
khói trên mộ gió ngàn phương nhớ người

chừng tay như thể chưa rời
con tim vẫn đập như hồi đầu xuân
giờ ngồi đây nhớ người dưng
sóng xô biển nhớ sương rừng hà giang

tôi ngồi thắp một điêu tàn
tạ ơn rừng buổi xanh ngàn măng tơ
ví dầu ru lấy ầu ơ
xin em đừng để cho thơ phải buồn

ta ngồi thắp một tình suông
buồn vui gì cũng đã từng có nhau
bây giờ chia nửa phiên sầu
chân vân hai mái chèo đau dấu giầm

em ngồi thắp một trăm năm
tóc xanh trói ngược
mắt cầm tù nhau
biết là chẳng có mai sau
lắt lay gã hoạn quan sầu trăm năm

trần thiên thị

ký ức

dunga

Mưa
Cho tôi thấy em
Thuở thì xanh
Vai nghiêng tóc duỗi
Má sen ngày đắm đuối
Tay ngó thơm từng giọt thuôn dài

Mưa
Cho tôi thấy tôi
Lá sẫm cây ướt chiều
Hai mi đường cô độc
Con mắt đêm đổ vào tay rỗng quạnh hiu

Mưa
Không ai thấy ai
Về chìm dầm dề lá cỏ
Trôi lịm chân ngày ráng úa
Lướt thướt áo ngày xưa

Mưa
Nỡ dìm chi giấc nhỏ
Suốt mùa mơ.

DU NGÃ

Việt Nam và Hành trình bảo vệ Mẹ Trái đất

h1466

“Chúng ta không phải kế thừa hành tinh này từ tổ tiên của mình, mà chỉ mượn nó từ con em của chúng ta.” ( David Brower)

Từ vô thuỷ, thiên nhiên đã hiện hữu. Mẹ thiên nhiên đã đến trước loài người hàng triệu năm. Con người cần thiên nhiên cho sự sống còn của mình, nhưng rất tiếc là con người đã và đang tàn phá nó—trực tiếp hủy hoại bản thân mình và những thế hệ kế thừa. Trái đất Mẹ là nơi chúng ta đang sinh sống và không còn hành tinh nào khác để chúng ta được sống. Chúng ta là “những đứa con” của tự nhiên và vì thế chúng ta cần có trách nhiệm bảo vệ đất Mẹ mà trước hết là tìm ra những giải pháp để bảo vệ tài nguyên thiên nhiên, nếu không chúng ta sẽ phải đối mặt với sự khủng hoảng hơn là ô nhiễm môi trường và có thể chúng ta đang trượt vào sự tuyệt chủng. Sống hay không sống trong sự hài hòa với thiên nhiên là lựa chọn duy nhất của con người với Trái đất Mẹ.

Trong số những nơi trên thế giới được đề cập đến về thảm nạn ô nhiễm môi trường gần đây, Việt Nam hay được nhắc đến là nơi có nhiều thảm họa môi trường, thường gây ra bởi những nguyên nhân có thể phòng ngừa được. Thảm nạn Cá Chết ở Vũng Áng là một điển hình—có nguồn gốc hoàn toàn do con người tạo nên và chưa có sự can thiệp có ý nghĩa nào để làm thiên giảm vấn nạn môi sinh ở Việt Nam. Hiện nay tại bờ biển miền Trung Việt Nam, nơi kế mưu sinh của người dân phụ thuộc vào biển, từ việc sanh nhai đến du lịch đều bị ảnh hưởng xấu. Chúng ta cần phải bảo vệ, phục hồi và gìn giữ. Như người Ai Cập cổ đại phụ thuộc vào dòng sông Nile, không có sông Nile, không có Ai Cập. Biển Đông của Việt Nam cũng vậy. Không có Biển Đông, sẽ không còn Việt Nam.

Đối với ngư dân, biển là di sản, là cuộc sống, là tất cả những gì họ đang có. Người dân sẵn sàng bảo vệ nó. Khi biển bị ô nhiễm độc hại và quyền con người bị chà đạp, thì người dân không chỉ bảo vệ lẽ sống và nhân bản, mà họ còn gìn giữ nhân phẩm và ý chí anh hùng dân tộc. Tuy nhiên, khi những gì liên quan đến chính trị những con người bé cổ thấp họng bỗng trở nên bất lực. Họ đang nhìn thấy biển trù phú của mình đầy ắp với những rạn san hô và cá mực, nay trở thành ô nhiễm từ chất độc, chất thải hóa học chưa được xử lý đổ thẳng ra biển từ các công nghệ sắt thép của hãng Formosa ở Vũng Áng. Sự cay đắng, oái oăm, uất hận hay nước mắt không có bút mực nào diễn tả hết sức tưởng tượng và giải thích của chúng ta. Tôi đã tìm kiếm những từ ngữ thích hợp để mô tả nỗi đau của người dân Việt Nam, nhất là những người Ngư phủ như cha tôi, mà không thể tìm thấy bất kỳ từ ngữ nào thích hợp bởi vì tất cả chỉ là sự hụt hẫng. Đau. Buồn. Làm sao ta có thể trải nghiệm được sự thống khổ của họ. Vì vậy, xin đừng lãng phí thời gian còn lại của đời mình mà tìm ra giải pháp để cứu vãng người dân Việt Nam và trái đất Mẹ.

Đây là những việc chúng ta có thể làm.
1. Kêu gọi và thúc ép chính phủ phải ngăn chặn sự tàn phá gây ra bởi nhà máy thép Formosa.
2. Buộc hãng thép Formosa phải tuân thủ các tiêu chuẩn an toàn đã được quy định, cam kết và chấp thuận.
3. Yêu cầu nhà nước Việt Nam và hãng thép Formosa thực hiện để làm sạch bờ biển và bồi thường cho những người dân bị ảnh hưởng.
4. Xin đừng tiếp tục sợ hãi. Hãy đòi hỏi và đấu tranh cho các quyền căn bản của người dân ghi trong Hiến pháp Việt Nam cần được tôn trọng và thực thi.
5. Tự mình phấn đấu, ý thức và hành động cho lối sống và cách sống riêng biệt của chính mình, của người dân và của cả nước Việt Nam

Hơn ai hết, chúng ta đều biết rằng cuộc sống này, quyền được sống, hay sự sống còn không dựa trên sự đàn áp và khủng bố, mà là trên ý chí tự do, bình đẳng, nhân bản và trách nhiệm đạo đức của mỗi cá nhân và tập thể.

Nói tóm lại, thảm hoạ môi sinh toàn cõi Việt Nam hay bất kỳ ở nơi nào trên trái đất, đều có ảnh hưởng xấu đến sức khoẻ, an nguy, và đời sống của con người. Vì thế chúng ta phải nên ý thức để bảo vệ và gìn giữ Trái đất Mẹ.

So với dải ngân hà rộng lớn, Trái đất này là một không gian nhỏ bé, nhưng nó là nơi duy nhất có được sự sống của con người, vì vậy khi chúng ta sống, hãy để lại di sản tốt đẹp cho thế hệ mai sau. Việt Nam phải hành động! Người Việt Nam phải hành động nhanh chóng—làm tới, làm ngay để cứu vãng vấn nạn ô nhiễm môi trường. Chúng ta cần Mẹ thiên nhiên, nhưng Mẹ thiên nhiên có cần đến chúng ta không? Hãy suy nghĩ và hành động.

Tâm Thường Định
Mùa Cá Chết

VỚI TẠ BÍCH LOAN

dungkqd

Khi bạn hỏi dồn tôi:
“Làm từ thiện để làm gì ?”
“Làm từ thiện vì cái gì ?”
“Làm từ thiện để được gì ?”
Tôi bảo rằng: Không biết !
Và tôi nghĩ mình không cần thiết
Phải trả lời cho những câu hỏi tăm tối nhường kia.

Khi bạn hỏi tôi “Làm từ thiện để làm gì ?”
Trái tim bạn đã bỏ đi tìm một lồng ngực khác
Lòng trắc ẩn nhiều khi tự nó ngân lên những âm thanh ngọt ngào nhanh hơn một phần mười nốt nhạc
(Nhanh hơn trăm ngàn lần lý trí của tôi).
Nó tự ý mang của nả, sự may mắn và cả tấm lòng tôi sẻ chia chút ấm áp với mọi người
Những số phận khổ đau, khốn cùng, bất hạnh…
Trong giây phút gởi trao tôi nhận biết có cái gì lấp lánh
Nơi ánh mắt tha nhân và le lói trong hạnh kiểm của mình…

Lẽ ra khi bạn hỏi những câu thế này tôi chỉ việc lặng thinh
Trả lời bạn, tôi sẽ vẫy vào đời thêm những bệt màu tuyệt vọng
Bạn khó có thể chạm được vào tình yêu thương và lòng trắc ẩn
Bởi bạn đã làm tổn thương thật nhiều đến cõi độ lượng, khoan dung…

Dũng KQD