NHỮNG CƠN GIÓ VÀ NHỮNG LINH HỒN (TT)

ledachoanghuu

… Bà con chộn rộn, bàn tán tối ngày chuyện nhà đất, đi đâu cũng nghe. Nhà đất lên vùn vụt. Người ta gọi là cơn sốt nhà đất. Có những ngày, sau giấc ngủ sáng thức dậy đã nghe giá cả lên gấp chục lần. Nhiều người đổi đời chỉ trong chốc lát. Bán miếng đất cất cái nhà, mua chiếc xe Dream láng cóng vểnh râu rong chơi.
Sáng anh ta đi làm ngang gặp chú Năm su, chú Năm kêu:
“Ê, chiều gặp quán nhỏ Út đẹt lai rai, chú hỏi chút chuyện”.
Anh ta dạ, hẹn chiều. Đi làm về hơi tối ghé quán chú Năm đã ngồi sẵn, quán nằm trước cửa bến xe, cô chủ quán chừng ba mươi vui tánh nhưng cũng thuộc hàng thứ dữ, phải vậy mới trị được dân cô hồn cát đảng không chớ, uống lưng tưng đứng dậy bỏ đi luôn sao.
Anh ta cạn ly rượu:
“Dạ, chú Năm hỏi con chuyện gì?”.
Chú Năm khà một tiếng:
“Cháu định bán hay định giữ ở”.
Anh ta ngờ ngợ:
“Dạ bán gì, giữ ở gì chú, hổng lẽ ý chú nói nhà…”.
Chú Năm ngơ ngác:
“Ủa chuyện nhà cửa chớ chuyện gì”.
Anh ta chưng hửng:
“Dạ, con có biết gì đâu, bán hay giữ là sao?”.
Chú Năm đánh tay cái bốp:
“Trời! vậy mà tưởng… hổm có mấy người đi lòng vòng hỏi chú, hỏi miếng đất và nhà của cháu, họ nói sẽ trả ba chục cây là mua được, chú tưởng họ gặp cháu rồi”.
Anh ta bật cười:
“Dạ, con đi làm suốt, bữa giờ có ai tới gì đâu, mà có chuyện gì con hông hỏi ý chú, nhà để ở chú ơi”.
“Ờ, vậy được, chú sợ con hoa mắt, có số tiền lớn mà, rồi quên hết chú cháu, bán luôn, với lại chú nghe nói còn lên nữa, chưa dừng lại, đừng bán uổng lắm”.
Anh ta gục gật:
“Dạ, con nghe lời chú, bán rồi mua đâu, hổm mua được mừng húm để bây giờ lấy gì mua được”.
Chú Năm gật đầu:
“Biết vậy là tốt”.
Cô chủ quán nghe loáng thoáng:
“Anh bán đất hả”.
Anh ta lắc đầu:
“Làm gì có, có cái nhà nhỏ xíu để ở”.
Cô Út đẹt tiếp:
“Chà, đang cơn sốt dữ, toàn nghe bán buôn nhà đất”.
Anh ta nhìn ra ngoài, tự nhiên thấy trống trống, có gì đó khác ngày thường, nói vu vơ:
“Ủa, thấy là lạ ta, thấy trống trải sao sao á”.
Cô Út rảnh tay, bỏ thêm cục đá vô ca trà, ngồi chung:
“Ờ, trống trải là phải rồi, người ta mới cho xe cạp kéo sập bức tường bao bến xe”.
Anh ta và chú Năm à lên:
“Hèn chi”.
Chú Năm nói tiếp:
“Chắc xây lại ha, tường thấy cũng mục chân rồi, biết bao nhiêu thằng đái tối ngày mà”.
Cô Út đẹt cười ha hả:
“Mấy cha khoái thoáng mát, có chỗ đâu chịu đi”.
Chú Năm chề môi:
“Có gì, ngoài đường có thấy cái toile nào đâu, trong bên có thì phải tốn tiền, người ta tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó cô ơi”.
Anh ta cười cười:
“Hết chỗ đi rồi”.
Cô Út xì một tiếng:
“Còn nhóc chỗ, cột điện gốc cây chi cha nội, à mà hông có xây lại chú Năm, nghe người ta nói sẽ làm đường, hổm rày mấy ông vác máy vác thước, dòm dòm đo đo hoài, nghe nói phóng con đường lớn từ ngoài cầu Bình Triệu đi băng qua, qua luôn đâu tới Hàng Xanh”.
Anh ta và chú Năm nhìn theo hướng tay cô Út chỉ, vậy băng ngang hướng nhà anh ta rồi. Chú Năm gục gật:
“Ờ, cũng có nghe loáng thoáng, bà con phỏng đoán nó đi như vầy như kia, coi nhà mình mất bao nhiêu, lời ra bao nhiêu, khu này sắp sửa ngon à nghe, à mà hổng chừng đường lộ băng qua nhà cháu đó, mơi mốt thành nhà mặt tiền, tha hồ phát”.
Anh ta có vẻ sốt ruột:
“Nếu mất có đền bù gì hông ta?”.
Cô Út gật đầu:
“Có chớ, nhưng nghe là tùy hà, đất cát ra sao, có giấy tờ đầy đủ hông, tùy theo mà người ta đền bù”.
Anh ta nghe càng thêm lo, định hỏi tiếp thì từ bên trong một toán đông người vác búa, toàn là búa tạ ào ào kéo về hướng chỗ bức tường. Chuyện này cũng thường xảy ra, kéo nhau đi uýnh lộn, đi thanh toán giữa băng này băng nọ cũng hà rầm mà, nhưng thường vác mã tấu, dao kiếm, gậy gộc chớ đâu vác búa tạ, anh ta thắc mắc:
“Chắc kéo đập luôn nhà quá”.
Cô Út cười:
“Hổng phải anh ơi, tụi nó đập tường lấy sắt đó, hay lắm nghe, mình ở đây chẳng để ý, xe vừa kéo ngã rật là thấy tụi nó có mặt cả bầy liền, chạy lại rần rần chiếm chỗ hết, lấy gạch kẻ phân định lằn ranh ghi tên hẳn hòi”
Cô Út nói xong là đám người bổ búa đùng đùng, sắt ra sắt, xà bần ra xà bần. Mấy người nhà gần xúc xà bần đổ vô sân nhà, đổ trước con đường sình lầy… Qua đêm, bức tường sạch sẽ không còn lại gì.
Anh ta biết thêm rằng đó là một trong nhiều cách kiếm tiền của dân xóm nhà lá.

***

Quá lo lắng, bữa sau xin nghỉ, ngồi cà phê với chú Năm su, anh ta nói:
“Con sợ quá chú Năm, sợ đường đi ngang nhà mất miếng đất, đền bù chẳng bao nhiêu”.
Chú Năm trấn an:
“Ui chà, đừng lo lắng quá, cái ao cháu rộng mênh mông, đường có băng ngang cũng hông mất hết, ta thành mặt tiền thì có giá gấp mấy, đường thì họ làm hông phải ngày một ngày hai đâu, chú biết nhiều đường vậy lắm rồi, từ lúc bắt đầu tính cho tới khi có đường chắc hai ba năm là lẹ lắm, bây giờ lo quá thì lên phường hỏi coi sao, có làm giấy tờ gì cho mình được hông”.
Nghe lời chú Năm anh ta chạy lên phường. Hết buổi sáng, buổi chiều gặp lại chú Năm hỏi liền:
“Sao, họ nói sao?”.
Anh ta rầu lắm, đáp:
“Dạ, thua rồi chú, làm giấy tờ hông được, họ kêu phải có hộ khẩu”.
Chú Năm đập tay xuống bàn cái bốp:
“Thì xin vô hộ khẩu, cháu ở đây cũng mấy năm rồi, kêu bà Tư làm chứng cho”.
Anh ta nói như mếu:
“Cũng hông được chú ơi, con hỏi luôn rồi, qua bên hộ tịch thì họ nói phải có nhà mới nhập được hộ khẩu”.
Chú Năm ngớ người:
“Quơ Trời! vậy là sao ta, tréo cẳng ngỗng hông, chưa có nhà làm sao có hộ khẩu, mà hông có hộ khẩu làm sao có nhà, quái lạ, hết chỗ nói”.
Anh ta than vãn:
“Chắc tiêu rồi chú ơi, giờ biết làm sao”.
Chú Năm vỗ vai anh ta:
“Uống cà phê cho bình tĩnh đi, kiếm đường binh coi… – Chú suy nghĩ một hồi chợt chú nói lớn: A, nhớ ra rồi, để chú hỏi bà này, bà chuyên chạy giấy tờ, bà quen dữ lắm”.
Anh ta lưỡng lự:
Có nên hông chú, làm phi pháp lỡ…”.
Chú Năm lắc đầu:
“Chớ giờ đâu có cách gì?”.
Anh ta ngẫm nghĩ:
“Để con tính lại đã”
Chú Năm gật đầu:
“Ờ, về suy nghĩ cho kỹ”.
Hai đêm nằm trằn trọc, anh ta không nghĩ ra cách nào. Còn làm phi pháp thì anh ta lại không muốn. Làm như vậy chẳng khác nào tà gian. Rồi lại sợ lỡ mất trắng thì sao, công sức chính anh ta gầy dựng, bỏ nơi bao năm gắn bó anh ta coi như quê hương thứ hai, bỏ gia đình cùng chịu khổ với cái xóm nhà lá mới có được. Mà đâu phải chỉ hai chỉ vàng, đã chí ít là ba chục cây rồi. Lại gát tay lên trán mà than trách, tại sao lại bị áp thêm cuộc chiến, cuộc chiến của kẻ ngay và tên tà gian. Cả hai đều là cốt nhục của mình, cốt nhục tương tàn. Thức gần trắng hai đêm rồi đổ gục lúc cuộc chiến lên đỉnh điểm anh ta thầm cầu mong cho tên tà gian biên khỏi cuộc đời.
Tỉnh giấc, lê tấm thân tàn héo gặp chú Năm, anh ta rên rỉ:
“Thôi vậy đi chú, chú kiếm bà gì đó hỏi lẹ lẹ luôn dùm con”.
Chú Năm dắt lại một người, chú Năm giới thiệu:
“Đó, thằng cháu tui cần làm giấy tờ, còn bà chị đây là bà chị chuyên chạy giấy tờ, hai cô cháu nói chuyện đi”.
Người đàn bà xởi lởi:
“Tui tên Lan, người ta kêu tui bà Lan cò, tui làm cò mà, vụ gì cũng làm được hết, vụ gì cũng chạy được hết, thời buổi giờ làm gì cũng phải chạy – Bà cười hề hề: Sao?, nó tui nghe”.
Anh ta kể lại chuyện của mình, chăm chú nghe xong bà Lan cò nói luôn:
“Được, chuyện của cháu là phải vô hộ khẩu trước rồi tính gì tính, hổng có là hổng có mần ăn gì hết, hổm có thằng như cháu, ở chui Sài Gòn mấy năm, ở quê bị cắt cha hộ khẩu, nó lấy lý lịch cũ rích thời nào đó ém ém sao qua mặt được, thi đại học đậu, học nửa chừng người ta kêu nộp hộ khẩu, chẳng có hộ khẩu bị đuổi thẳng cẳng”.
Anh ta nghe ớn lạnh:
“Mà làm mắc hông cô?”.
Bà Lan cò thản nhiên:
“Mắc à, làm thì làm được hết nhưng giấy tờ giờ gay lắm, phải có tiền”.
Anh ta hỏi tiếp:
“Cỡ nhiêu cô?”.
“Tính vô bao nhiêu khẩu”.
Anh ta nhẩm nhẩm:
“Bỏ bà chị đã đi Mỹ ra, dạ còn sáu khẩu”.
Bà Lan cò nói luôn:
“Một khẩu hai cây, sáu khẩu vị chi mười hai cây, nhà nhiều khẩu bớt cho còn chẳn chục”.
Anh ta trợn mắt:
“Chục cây lận hả cô, dữ vậy sao, con tưởng…”
Bà Lan ngắt lời:
“Tưởng sao, tưởng như cá mắm hả, tui làm là rẻ nhứt rồi đó, người ta làm ba cây kìa, làm chia năm sẽ bảy, đâu phải mình mình hưởng đâu nhen”.
Anh ta thè lưỡi:
“Dạ, con hông có ý đó, chỉ là con nghèo quá, hông có đủ tiền”.
Ba Lan cười:
“Nghèo mà mua được đất tổ chảng”.
Chú Năm nói đỡ:
“Nó hên chị ơi, mua nhằm lúc chưa có giá có hai chỉ vàng, còn riêng nó lang thang Sài Gòn một mình mấy năm đâu có nhờ vả gì gia đình, à mà nhà nó có gốc gát ở Sài Gòn có đỡ được gì hông chị”.
“Gốc gát sao?”.
“Dạ, nhà con trước ở đây, con sanh ra ở đây?”.
“Có giấy tờ gì hông, đi kinh tế mới hả?”.
“Dạ, kiểu vậy, còn giấy khai sanh”.
“Có giấy khai sanh thì được, nhưng mà nói trước hông giảm được bao nhiêu, cùng lắm là hai cây thôi đó nhe, nếu muốn làm thì đem giấy lại cho tui”.
Anh ta gục gật:
“Dạ, để con về quê lấy giấy tờ” – Anh ta nhẩm nhẩm: “hai năm làm rừng dư chừng ba cây, ở đây gần ba năm cũng suýt soát dư chừng đó, về nhà xin hay mượn má hai cây chắc là có, phải làm thôi mặc dù nó đáng giá cả gia tài”.
Bốn tháng trông ngóng thiệt là khá dài, chờ đợi lúc nào cũng thấy dài dù chỉ trong giây phút, anh ta mừng hết lớn nhận được cái sổ hộ khẩu. Kéo chú Năm su đi làm một trận linh đình liền, anh ta hả hê:
“Con chẳng phải giang hồ, chẳng bụi chẳng đời mà phải sống như kẻ ngoài vòng pháp luật, nay thì hết hén, là công dân thành phố đàng hoàng”.
Chú Năm nhắc nhở:
“Ờ, nhưng mà nhớ hông, tám cây vàng chớ ít à, hông có tiền thì đừng mong”.
Anh ta chựng lại:
“Dạ, mà còn cái vụ nhà nữa, đường thì chưa thấy gì, vẫn đo đo, đạc đạc, con dò la người ta nói đi trước đất mình thành mặt tiền”.
Chú Năm hỏi lại:
“Hỏi người đáng tin hông đó, hay mấy tay tàm xàm tàm đế”.
“Dạ, đúng nơi đúng chỗ chú ơi, hổm phải mất chầu cà phê, thêm gói ba số, mấy tay phóng đường giở bản vẽ cho coi luôn”.
Chú Năm cười xòa:
“Khá nghe, tiến bộ lắm rồi, giờ biết mua chuộc hen”.
Anh ta uống ly bia mà nghe mát lạnh:
“Bây giờ con mới thấy người ta nói thiệt đúng, đồng tiền đi trước đồng tiền khôn”.
Chú Năm hỏi tiếp:
“Hôm qua cầm hộ khẩu lên phường hỏi người ta nói sao”.
“Dạ, người ta nói để coi, cần rà soát kỹ càng, có gì người ta báo, họ cũng nói có bằng khoán thì dễ”.
Thấp thỏm chờ đợi hai tháng chẳng nghe hồi âm. Giá nhà đất vẫn tăng vùn vụt. Anh ta chạy tiếp lên phường và tiếp tục nhận câu trả lời cũ. Một tháng nữa, hai tháng nữa, ba tháng nữa, ba lần chạy nữa vẫn không nhận được câu trả lời nào khác với cùng gương mặt của cán bộ không thể tả được, không biểu lộ được điều gì, chẳng một nụ cười cũng chẳng bực bội quát tháo, anh ta nghĩ có lẽ họ tiếp xúc quá nhiều người nên chai lỳ, vô cảm.
Chú Năm gặp hỏi:
“Sao, giấy tờ nhà đất tới đâu”.
Anh ta lắc đầu:
“Chưa có gì sáng sủa hết chú ơi”.
“Có thường xuyên lên phường hông?”.
Anh ta lộ vẻ mệt mỏi:
“Dạ, con lên cái mặt quen luôn, chưa cần hỏi họ đã trả lời”.
“Người ta ngâm đó, làm gì có rà soát mà mất cả nửa năm, thiếu rồi”.
“Dạ, thiếu gì chú?”.
Chú Năm phì cười:
“Trời! cái thằng ngố thiệt, thiếu chất bôi trơn, quên rồi à, đồng tiền đi trước…”.
Anh ta ạ dài thiệt là dài:
“Con hậu đậu hết biết”.
Ba giò bốn cẳng mua cây thuốc ba số năm, lên lại phường, gặp cán bộ mấy tháng nay, anh cán bộ vừa thấy liền nói:
“Mới lên cách nay hai ba bữa, giờ lên hỏi nữa à”.
Anh ta để cây thuốc lấy tờ báo trên bàn che lại:
“Nhờ anh làm dùm em, em sẽ hậu tạ, bao nhiêu tiền anh nói để em liệu tính, liệu chạy”.
Anh cán bộ trừng mắt:
“Cái gì, ông nói cái gì, hối lộ à, muốn chết hả, muốn vô tù sao, tui đã nói là để đó tui xem xét, hàng ngàn cái hồ sơ chớ một mình anh hả, từ từ tui sẽ giải quyết hết”.
Anh ta hết hồn:
“Dạ, dạ, tui hổng có ý đó, chỉ là bồi dưỡng chút công sức của mấy anh cực nhọc”.
Anh cán bộ quát tiếp:
“Không có bồi dưỡng gì hết, cán bộ tụi tui làm ăn lương, làm vì dân chớ, công bộc của dân, phục vụ nhân dân anh nghe rõ chưa, về mau”.
Anh ta vừa lui vừa rối rít:
“Dạ, dạ, xin lỗi cán bộ, xin lỗi cán bộ”.
Anh cán bộ ế ế kêu mấy tiếng nho nhỏ, “gói… gói thuốc…” trong khi anh ta đã ra tới cổng biến mất dạng.
Thưa chuyện lại với chú Năm, chú Năm gõ mạnh tay xuống bàn:
“Thiệt là khờ hết mức, ai lại đi gặp trực tiếp như vậy, ở giữa công đường ban ngày ban mặt người ta chửi cho là đúng chớ còn gì”.
Anh ta thấy mình đúng là khờ thiệt:
“Ái dà, đúng là khờ quá, giờ phải làm sao chú, tới nhà buổi tối hả?”.
Chú Năm lắc đầu:
“Hông có được đâu, tới người ta cũng hông có tiếp, quên bà Lan cò rồi à, phải gặp bả”.
“Trời! con lú lẫn thiệt, quên trước quên sau”.
Bà Lan cò đi chơi xa, giới thiệu qua người khác, cũng là cò nhưng là ông, ông Lân cò. Ông Lân Cò hẹn ở quán nhậu. Anh ta và chú Năm chạy lại, ông Lân cò và bốn người nữa đã ngồi sẵn, ông Lân giới thiệu:
“Đây là anh Chính, anh Bá công an, anh Mến làm bên nhà đất, thằng này là thẳng Nghĩa lính tui, còn tui là Lân cò, kêu cò Lân hay hơn, cò Lân là cần lo, cần lo gì gặp tui là xong ráo, dễ như ăn cháo, chú với em mày cần gì nói nghe?”.
Anh ta nghe thất cười nhưng cũng sợ sệt, có cả công an ngồi nhậu, anh ta lý nhí:
“Dạ, ra nhậu chơi…”.
Cò Lân hiểu ý, chặn lại:
“Ui xì, hông có chi mà ngại, mà sợ, mấy anh đây là chỗ thâm tình với tui, coi như anh em, có gì cứ nói, mấy anh giúp đỡ thêm”.
Chú Năm trả lời thay:
“Dạ, hông dấu gì mấy anh, thằng cháu tui định nhờ làm giấy tờ nhà đất”.
Cò Lân vỗ tay vô đùi bôm bốp:
“Tưởng gì khó, tưởng khó như đi nước ngoài nước trong gì chớ, chyện này tui còn lo được huống hồ cái chuyện đồ quỷ dễ ẹt này, ngay gu của tui, ba mươi giây xong ngay, đâu đất cát ra sao, ở đâu?’.
Cò Lân nâng ly cụng lốp cốp, anh ta kể lại chuyện lên xuống phường và chỉ chỗ đất, cò Lân gục gật:
“Phải rồi, ai đi làm công không cho mấy ông, miếng đất này tui biết rồi, ngon đó, đường sắp mở lớn đi ngang thành ra mặt tiền, có giá dữ”.
Chú Năm hỏi:
“Tiền nong sao vậy anh”.
Cò lân nhẩm tính:
“Cả năm trăm mét vuông, cũng rộng, từ đất nông nghiệp lên đất nhà ở cũng căng, tốn bộn đó”.
Anh ta thấp thỏm:
“Chừng bao nhiêu chú?”.
Cò Lân trả lời:
“Mười lăm cây”.
Anh ta than thở:
“Chà, nhiều tiền quá, con hông kham nổi”.
Cò Lân nhắc khéo:
“Phải tìm đi, vay mượn đâu đó, làm giấy tờ đàng hoàng, giấy tay nguy hiểm, mất trắng có ngày”.
“Con biết vậy nhưng hông có chỗ nào mượn đây”.
Cò Lân suy nghĩ một hồi:
“Hay bán bớt đất đi, bán một nửa, làm giấy tờ còn dư cất nhà luôn, rộng ê hề mà”.
Anh ta nghe có lý, chú Năm cũng vậy:
“Có lý đó cháu, bán bớt làm cho xong, đâu ra đó”.
Anh ta gục gật hỏi luôn:
“Chú biết ai mua hông, giá cả…?”.
Cò Lân nâng ly cười ha ha:
“Biết ai mua hông hả, tui đây luôn chớ ai, để tính cho nhen, hai trăm rưỡi mét vuông, chưa giấy tờ, hồ chưa sang lấp, giá ở đó nay chừng tám chục cây, làm giấy nửa miếng của cháu hết bảy cây rưỡi, còn lại bảy mươi ba cây rưỡi, tui chung luôn bảy mươi lăm cây”.
Anh ta và chú Năm hẹn vài ba bữa trả lời.
Chú cháu lần hồi dọ giá, ngã giá cuối cùng chốt lại làm giao kèo, cò Lân mua tám chục cây vàng làm giấy nửa miếng luôn. Có rẻ đôi chút nhưng theo lời chú Năm làm cho chắc ăn, khỏi phải chạy vạy tiền nong, bán chỗ khác biết giấy má có dễ dàng, họ biết được chơi còn chết, tính già hóa non.
Giấy tờ nhà đất còn nhanh hơn hộ khẩu, chỉ ba tháng trông chờ là xong, lần nhậu có đầy đủ bá quan, anh ta nhận sổ mà thở phào nhẹ nhõm.
Rủng rỉnh tiền tính tới xây nhà, xây một căn trên một nửa đất, Anh ta cầm xấp giấy tờ lên quận xin cấp phép. Ngày đầu thiếu một giấy cần về bổ sung, hai ngày sau quay trở lại… thiếu thêm một giấy và tiếp tục thiếu mỗi lần một giấy cho tới… bốn lần nữa, chạy lên chạy xuống như cực hình, anh ta nản chí rồi cầu cứu có Lân. Gặp cò Lân thì chỉ cần ra quán nhậu. Cò Lân phán:
“Chạy tới lui hoài chi cho tiêu tốn công, tốn thời gian và tiền bạc lại thêm bực mình, thôi bỏ cha nó một lần nhờ mấy ổng làm cho, vụ này tao chỉ mày trực tiếp với anh Mến nhà đất luôn”.
Anh ta gặp chú Mến nhà đất, chú Mến gật đầu cái rụp, một cây, xuống khảo sát, nói là khảo sát chớ thực tế bản đồ hiện trạng có hết rồi, uống cà phê là chính và nhận tiền ứng trước. Chú Mến nhìn cái nhà trống không, hỏi:
“Nhìn kiểu này là biết điện nước xài ké nhà người ta phải hông?”.
“Dạ, chớ con làm gì có tiêu chuẩn, điện nước mắc thấy mồ, câu lại của người ta mà, cho xài là mừng hết lớn rồi”.
“Trả tiền mệt nghỉ hen, mà cái gì của mình mới khỏe, sau hông chạy làm luôn đi, làm luôn một lần cho nó xong xuôi, tui có quen mấy anh em bên điện lực với cấp nước”.
Anh ta nghe mừng quýnh:
“Vậy hả chú, vậy giúp con luôn đi chú”.
Chú Mến nói được:
“À, tốn tiền hơn xin giấy phép à nha, hổm tui giúp bên kia, hai thứ bốn cây, họ lo hết, dây, đồng hồ, đường ống…”.
Anh ta gãi đầu:
“Mắc hen nhưng thôi, chú cứ làm dùm con”.
Cất xong căn nhà một trệt một lầu, đưa cả nhà vô, đã đến lúc để ba má nghỉ ngơi, được phụng dưỡng. Thêm một lần chạy nữa, chạy chỗ cho hai chị anh ta đi dạy, để anh đi làm đi đứt thêm năm cây vàng. Kết cục cho vụ chạy mà không mỏi chân, chỉ có những cuộc chiến, cuộc hiến day dứt, có lẽ cuộc chiến day dứt lương tâm anh ta nhứt là cuộc chiến cuối giai đoạn này, anh ta buồn vô hạn nhưng vẫn không chống chọi nỗi cái thằng tà gian nó lấn át, anh ta thỏa hiệp với nó một cách đau đớn, hèn nhát, anh ta đã tiếp tay phá hoại cái ngành đào tạo để hình thành nên con người, dĩ nhiên chỉ cần nói vậy là tạm đủ, bởi con thú đâu có cần hình thành cả một hệ thống giáo dục đào tạo. Và chạy bắt đầu được vô trong vòng pháp luật cho tới tạm yên bề nhà cửa, rời xa chiếc xe cừ tràm, lo công việc, một gia tài không nhỏ đã bị tiêu tốn, hết hai mươi lăm cây rưỡi vàng ròng. “Chốt sổ” anh ta ngồi với chú Năm kiếm chút thanh thản trong câu bông lơn nghe trĩu nặng: “Năm trăm đồng một tô cháo lòng sớm mai, một chỉ vàng bốn trăm ngàn đồng, tính ra bao nhiêu tô cháo của hai mươi lăm cây ta?

LÊ ĐẮC HOÀNG HỰU

Advertisements

One thought on “NHỮNG CƠN GIÓ VÀ NHỮNG LINH HỒN (TT)

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    ”Tấc đất tấc vàng”quả thiệt đúng!
    Cơn sốt đất dậy lên bán buôn…
    Nhờ dự án-qui hoạch-phóng đường…
    ”Ăn theo”lợi ích đất ao vườn…
    …Và nhiều chuyện hệ lụy đời thường!
    Quanh ”đất lên giá ”đổi đời VỌNG….
    Thiên hạ quơ quào để CÓ Sống…
    Sẵn sàng vơ vét CỦA để HƯỞNG….
    ….Cái gì xài được đều TẬN DỤNG..
    Sẵn sàng đạp đổ cả Bức Tường!
    Moi cả sắt kẽm có ở trong…
    Dù từng nhờ nó che đậy trong…
    ….Thằng Tôi cũng ít nhiều ảnh hưởng…
    Không hộ khẩu-nhà nhỏ ao rộng..
    Phóng đường mất ao Lỗ thấy buồn!
    Phải Lo”Chạy vạy”để Sống CÒN…
    ….Và chuyện Hộ khẩu -Hợp thức Sống..
    Có tên tuổi nơi chỗ đàng hoàng..
    Hầu đi đâu”Có giấy lận lưng!”
    Hợp pháp xứ sở”Hỏi là Trưng…”?
    …Và chuyện HỘ KHẨU”Chạy”nhiều đường…
    ĐẦU TIÊN vẫn nhờ môi giới HƯỚNG…..
    ”Đường đi nước BƯỚC” phải BÔI TRƠN
    Để ”PHƯỢT”cho nhanh mau thành công..
    …Và VÀNG TIỀN chẳng gì quí hơn?
    ”Đồng tiền đi trước đồng tiền KHÔN?”
    Phải KHÉO -THẲNG chớ đi phải VÒNG?
    Mới thích hợp đời sống THỰC DỤNG?
    …Và Chú Năm tôi -Một Ân nhân!
    Cứ ray rứt chuyện GIÚP hợp pháp
    PHÁP gì không biết CỨ LẬN ĐẬN!
    Trái với lương tâm thích MINH BẠCH!
    …Mà Không như thế cũng KHÓ SỐNG!
    Sống ”cù bơ cù bất”long đong!
    Không mảnh giấy TÙY THÂN ai dung!?
    Thằng Tôi gây PHIỀN quá KHỔ LÒNG!?

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s