LÁC ĐÁC XUÂN RƠI

phamhongan

tết ở đây vườn trống nhà vắng
lác đác vài cành hoa nở trêu ta
sau cơn mưa, nắng rọi tình lãng đãng
xuân vẫn buồn ẩn nấp ở nơi xa?

lấy rượu rót, cụng ly cùng thằng bạn
qua iphone cười cợt cho vui
cách nửa trái địa cầu xa thấy ngán
vẫn ngó nhau, khoái chí rung đùi.

tau hưởng tết với mày qua hình ảnh
qua phố phường tan tác những màu hoa
qua sắc rượu, nỗi sầu xưa sóng sánh
lòng buốt đau theo mảnh vỡ sơn hà.

này, hãy cạn, cạn tận cùng cái khổ
dưới đáy sâu là hồn nước đã khô
hãy khéo rót, giữ cho đời từng giọt
tràn ly nhau, cùng dựng lại cơ đồ.

lác đác ở đây tết về lặng lẽ
chưa tròn xuân nhưng đã trọn yên lành
tau ung dung bày mâm ra làm lễ
cúng những thằng bạn chết tuổi xuân xanh.

tội cho mày vẫn lao đao bên đó
cười với tau mà nước mắt ướt râu
đừng ngó bề ngoài khen tau phong độ
bề trong là thương tích loét rất sâu.

ngồi đón xuân, cách nửa vòng trái đất
mày bên kia, tau ở bên này
cụng ly nhau, môi thì run bần bật
rượu cạn chai, chữ nghĩa tỏ bày thay.

PHẠM HỒNG ÂN

TƯỞNG NHỚ NGƯỜI ANH CẢ

 

dinhtienluyen

16387137_2067421736817612_6163161253702032671_n
Tối qua nhận được tin nhắn của anh Trần Quốc Bảo, theo đường link tôi chỉ biết anh đang ở Garden Grove, Cali. Tôi chưa từng biết anh, nhưng khi anh nói báo Thế Giới Nghệ Sĩ của anh sẽ ra số báo nhớ về nhà văn Duyên Anh 20 năm khuất bóng, tôi sững người. Có những người còn lưu dấu anh nhiều hơn tôi tưởng. 6.2.1997, tôi vừa lật lại cuốn “Duyên Anh và tôi, những câu chuyện bên ly rượu” của anh Vũ Trung Hiền tặng, để xác định con số 20 năm ấy. Biết nói sao nhỉ, thời gian vẫn cứ phải làm tròn phận việc của nó, là chôn vùi mọi thứ. Tôi vốn tâm niệm không ôm quá khứ, không hoài niệm và cũng không núp bóng quá khứ dù nó có đẹp tới đâu chăng nữa. Ích gì, nếu nó không giúp ta sống tốt hơn trong hiện tại. Lại thêm tôi vốn xem nhẹ chuyện văn chương viết lách của mình, chẳng chuyên chở được gì, chẳng qua là một thời bay bổng, rồi qua. Qua rồi thôi. Hãy làm chuyện khác. Tôi không có được cốt cách của một nghệ sĩ thực sự, phóng mình trong nghệ thuật, tôi biết mình chỉ tầm tầm thế thôi khi thỏa thuận với sự chừng mực trong đời sống, thỏa thuận với hạnh phúc bình dị chung quanh. Song đến bây giờ, có lẽ tôi bắt đầu ngồi nhiều hơn xê dịch. Ngồi chờ rong rêu phủ và dùng những key word tìm lại đôi ba vụn vặt, những mảnh vỡ của mình còn vương vãi đâu đó, nhặt nhạnh lại trên Net, có khi lóng lánh thấy vui. Những mảnh vỡ ấy có tôi thời trẻ và bạn bè, có tôi thời làm báo và bóng dáng lớn người anh cả Duyên Anh, người mang dấu ấn sâu đậm khi tôi mới bước chân vào đời, định hình một phần con người tôi sau này .
Lúc nào tôi cũng mang nhiều xúc cảm khi nhắc tới anh Duyên Anh và thời gian cả hai gắn kết với một tờ báo tâm huyết. Anh DA làm nhiều báo, nhưng anh chỉ hãnh diện khi nhắc tới TN. Cũng như viết nhiều nhưng anh chỉ muốn mình được nhắc tới với ngòi bút tuổi thơ. TN xuất bản được đúng 4 năm thơ mộng rồi cũng theo dòng biển dâu mà trôi đi. Cả một thế hệ trôi đi. Chúng ta lạc nhau. Tôi cũng lạc mất người bạn vong niên đã đưa tôi vào nghề, yêu nó, mê nó nhưng rồi, cũng chỉ ngần ấy thôi, khi chúng tôi vĩnh viễn lạc nhau.
Thời gian anh DA nằm viện ở Pháp, sau khi bị đòn thù hận giáng xuống đời người, còn ập theo bao nhiêu oan nghiệt bám riết. Khi ấy đứa con gái duy nhất của anh là cháu Vũ Nguyễn Thiên Hương cùng chồng mới cưới (là người Tô cách Lan) về thăm vợ chồng tôi, nói rằng ba con muốn hỏi chú, ba con muốn về quê dưỡng bệnh có nên không. Tôi hiểu nỗi đau đớn của anh không phải là vết thương nằm, mà là vết thương đau nhói bẽ bàng vì cuộc đời ngộ nhận mọi thứ. Anh không thuộc về ai, anh thuộc về độc giả, những người đã mộ mến dựng “nhà” trong tâm họ. Qua Thiên Hương, tôi gửi nhiều tâm sự tới anh. Nhưng không bao giờ tới. Chuyến đi ấy đã trở thành định mệnh của vợ chồng cháu. Chuyến máy bay trở về Pháp đã bị rơi trên không phận Thái Lan. Vài ngày trước đó khi chụp hình chung với vợ chồng tôi, con bé còn đùa: Chụp hình 3 người xui lắm cô chú ơi.
Khoảng năm 1991, nhà văn V P, biên tập viên của BBC có ghé Biên Hòa thăm tôi muốn tìm hiểu cặn kẽ về thực hư chuyện làm ăng ten trong thời gian đi tù của anh DA ra sao. Tôi thật sự cay đắng. Biết bao người kinh nghiệm chính trường chính trị, dày cộm chủ thuyết học thuyết, uyên bác văn học văn chương sao lại không rõ chính kiến của một con người như DA đã trải tâm huyết qua hàng ngàn trang giấy như thế. Những kẻ đã tan hàng còn bị dí theo xua cho tan tác dẫm đạp lên nhau nghi kỵ nhau chụp mũ nhau vò nát nhau…thử hỏi, hỏi gì nữa đây.
Tôi vẫn nuôi ý định, không xa, mình sẽ có dịp trình bày những tấm bìa cho sách anh Duyên Anh khi tái bản rộng rãi, cả trong nước lẫn ngoài nước.
(Hình ảnh post kèm : Nhà văn DA- cầm bút tay trái- tại báo Người Việt, 1995- trích sách DA và tôi của nhà văn Vũ Trung Hiền )

TÂM ẢNH

phudu

 

đường viễn xứ còn dài cơn đại mộng
ngõ quê nhà em ngả bóng chiều xưa
trên bến vắng con thuyền im đợi sóng
ngồi ngắm mây tôi viết nhạc lên mùa

 

ngày nối tháng theo năm đi chẳng đợi
giờ phút trôi tôi níu nắm tim mình
trong lòng biển một con sò sám hối
ôm khối tình cát đá hỏi vô biên

 

đường mây trắng vẫn dài ra bến lạ
góc rừng sâu chim chóc nấp nghe mưa
về phương ấy em nuôi tình chớm rả
tận phương đây tôi nấp bến nuôi bờ

 

biển bát ngát ngửa mình ôm gió hạ
tàu dừa xanh lất phất quạt nắng chiều
trong ánh mắt mông mênh tình tri ngộ
cuộc tình xa cùng giấc mộng rong rêu

 

trận gió trưa theo tôi qua phố nhỏ
đèn theo em thắp rực cõi phù hoa
trưa bên này đang là đêm bên đó
rất gần tôi bông cúc trắng ngàn xa

 

em là bóng chim trời bay lãng đãng
tôi cội già trên vách đứng trơ vơ
trong giây phút tôi hoá thân thành gió
đuổi theo chim, gốc rễ bật xa bờ

 

đi mới được nửa đường tôi chùn bước
lệ xuống tim và óc túa mồ hôi
em huyền thoại mây ngàn bay lướt thướt
cõi tình xưa tô điểm áo xiêm đời

 

con đường cũ bây giờ đi trở lại
sống bên nhau những giờ khắc ân cần
đường mấy rộng cánh chim bay vừa mỏi
bầu trời cao và trùng điệp dư âm

 

vui tương ngộ mà môi cười tư lự
xiết tay nhau giữa dự cảm hoàng hôn
bóng mây lướt trên trùng dương dậy sóng
hai bờ xa trong sương khói dập dồn

 

đêm phố thị những sắc màu xiêu đổ
góc rừng im tiếng suối chảy thanh bình
giữa trần gian em nghìn trùng đâu đó
một chút tôi trong tâm ảnh mông mênh

 

ly rượu cạn, bàn tay giơ lóng cóng
vần thơ xuân, giọng hát đợi cung đàn
người muôn thuở về đây rơi tiếng động
thanh âm trầm rung suốt cõi nhân gian

 

tôi chập choạng về bên này bến đỗ
tóc râu khô hong trận gió bao mùa
em ẩn hiện chập chờn cơn mộng ảo
đường chim bay bay mải giấc tình xưa

 

đỉnh hồi ức phủ ngàn sương lỗ đỗ
rừng thơi gian con sáo nhỏ quay về
tàng cổ thụ đã bao lần thay tổ
một lần đau là vời vợi môi tê

 

xưa áo trắng những chiều tà quấn quít
buổi tan trường môi mắt gởi niềm tin
anh lạc em giữa vòng đời mỏi mệt
cả trăm năm chưa dứt cuộc đi tìm

 

mây chồng chất một lần mưa trút hạt
hoa say hương bao thuở bướm say cùng
trong ánh mắt là cuộc đời phiêu dạt
trong vòng tay là tình sử mênh mông

 

đèo nối dốc đường quanh co dặm lữ
tiếng chim kêu thê thiết đỉnh chiêm bao
tôi tẩn mẩn ngồi soạn chồng thư cũ
vó ngựa lăn lông lốc, giọt tình trào

 

mùa hoa phượng anh đi tìm hoa cúc
bóng nhện sa đầu cửa nắng sa chiều
cuộc tình đầy dù hình xa bóng khuất
ấm yêu thương từng giấc ngủ cô liêu

 

tôi đi lại trên lối mòn ngõ chật
sẩy bước chân giữa khói nhạt sương tàn
tôi ca hát khúc tình ca bát ngát
giòng nhạc say luân vũ khắp trần gian

 

xuân còn đợi bên này đông mới chớm
hạ vừa nồng khi bên ấy sang thu
mùa trần thế em đi hoài có gặp
nửa mảnh hồn lưu lạc giữa sa mù?

 

trời cao rộng chim bay tìm chốn đậu
mây cũng bay mà chẳng kiếm tìm chi
em ảo ảnh một đời tan rất nhẹ
giữa cơn mơ tôi mở một lối về.

PHÙ DU
cuối năm 2000

 

 

mùa xuân vụn vỡ

nguyenminhphuc

 

nơi tôi đến một trời đầy thương nhớ
dấu cô liêu sương ướt đẫm môi người
níu chút gió giữa mây chiều vời vợi
con bướm vàng khẽ hát mộng tương tư

tôi ngồi đợi mùa xuân về lần nữa
chờ miên man thao thiết nụ hôn người
những buồn vui khi tay người khép cửa
nụ hôn nào ám thị một đời tôi

nghe nỗi nhớ tràn về như giông bão
buổi người đi mưa buốt một chân trời
tôi lận đận một đời mờ cơm áo
nên yêu người cũng bất lực- đành thôi

người là gió nên rồi về với gió
còn lại buồn ngơ ngác một mình tôi
nghe đau buốt một mùa xuân vụn vỡ
chiều ngồi nghe cơn gió tạt bên trời…

 Nguyễn Minh Phúc

MẢNH VỠ CHIẾC GƯƠNG XUÂN

nguyenlienchau

* gởi Phù Hư

xin được ngồi cùng em
đốt thời gian qua tay mình nghiệt ngã
yêu thương nhau bằng những vòng ôm giả
nhưng rất thật nỗi buồn

xin được chạm môi vào một làn hương
mùi thánh nữ nguyên trinh trong đáy vực
mọi nỗi niềm nhẫn nhục
trong cuộc đời này đều đáng kính như nhau

xin được hôn em bằng nụ hôn của mối tình đầu
phút trai trẻ của người luống tuổi
những cuộc tình đã qua, bao cuộc tình sẽ tới
nỡ lòng nào so sánh cân đo

xin được ngồi lặng thầm giữa nhận và cho
nước mắt em chảy xuôi, nỗi buồn tôi thấm ngược
những giọng cười trẻ con, những lời đùa xấc xược
được buông ra hoen ố chiếc khăn bàn

xin được yếu lòng trân trọng những tay đan
năm ngón thơ tôi lời yêu khô khốc
năm ngón tình em sầu buồn bạch ngọc
thèm khát những hờn ghen

xin được ngồi với một thói quen
chẳng bao giờ nói lời xin lỗi
xuân ngoài kia đất trời đang đợi
hãy tha thứ đời nhau bằng chính trái tim mình

cảm ơn em gương mặt một người tình
mảnh vỡ nhỏ của tháng ngày thơ dại
mảnh vỡ nhỏ chiếc gương xuân còn sót lại
cho tôi soi và tìm thấy lại mình…

NGUYỄN LIÊN CHÂU

ANH CHO EM MÙA XUÂN

huyenchieu

 

Viết về nhạc sĩ Nguyễn Hiền khó quá!

Khó vì ông quá hoàn hảo
Khó vì ông quá nổi tiếng
Khó vì ông  quá được  yêu mến.

Người ta thường bảo “người có tài hay có tật” . Nhạc sĩ Nguyễn Hiền tìm mãi không ra tật  nào…Vì vậy viết về ông như khen phò mã tốt áo.
Nhưng tôi vẫn muốn viết , cũng như chưa bao giờ chán nghe nhạc của ông.
Sinh ra   ở Hà Nội và dù   không gắn bó với nơi mình đã lớn lên , Nguyễn Hiền  luôn mang nét đẹp lịch lãm của  người Tràng An.
Di cư vào Sài Gòn,  ông là một công chức mẫn cán với chức vụ chủ sự phòng chương trình đài phát thanh Sài Gòn,  là phụ tá giám đốc đài truyền hình Việt Nam.
Ông giao du với hầu hết giới nghệ sĩ nỗi tiếng, những ca sĩ tài sắc nhất thời đó. Nhưng ông không sa ngã  như Phạm Duy,  không gây phản ứng trái chiều  như  Trịnh Công Sơn, không ồn ào, rộn ràng như Hoàng Thi Thơ…
Không có tật thì…nhạc làm sao hay được?
Không bị  vợ bỏ, tình phụ, bạn bè phản trắc, không phải sống đói nghèo  thì làm sao  có những tác phẩm xé lòng?
Với tôi,  nhạc sĩ Nguyễn Hiền  vượt lên khỏi những cái “tật” ấy.
Tâm hồn ông chan chứa một mùa xuân yêu thương và những khúc nhạc của ông là khúc nhạc hướng về một thế giới rạng rỡ  có người biết yêu người.
Ông thường giao cảm với thi nhân  để cùng nhau cho ra đời những ca khúc đẹp.
Tác phẩm  đầu tay ông phổ thơ Thiệu Giang để chúng ta có ca khúc “Người Em Nhỏ”.
Nghe “Người Em Nhỏ” ta hình dung được tình yêu của các chàng trai Việt thuở ấy nhẹ nhàng  ,thắm thiết và trong sáng đến như thế nào.

“Chiều nay buồn viễn xứ
Nhớ người em gái xưa
Tôi thấy chân trời cũ
Giăng giăng một hàng mưa”
“Lá Thư Gửi Mẹ”. Phổ thơ   của Thái Thủy ,  người miền Nam  sống qua  thập niên 1960 làm sao quên được:

Mẹ ơi thôi đừng khóc nữa
Cho lòng già nặng sầu thương
Con đi xây tình viễn xứ
Đâu có quên tình cố hương.”

Trong ca khúc của  Nguyễn Hiền không có tiếng kêu gào hung hăng   theo kiểu: “Giết người đi, giết người đi, giết người  trong mộng đã bội tình”(1) không  khổ cực ,  vất vả  vì yêu như :
“Ta lần mò leo mãi
Không qua được vách sầu
Ta tìm một tiếng yêu
Thấy toàn là sầu đau”(2)
Tình yêu, niềm thương nhớ trong nhạc Nguyễn Hiền lảng đảng như mây trời , nhẹ nhàng như khói sóng

Nhớ nhau, khi mây vương vương màu tím
Dư âm câu ca trìu mến
Mang một lời thề nguyền
Ngàn kiếp mây bay mang theo niềm nhớ
Thu sang lòng thấy bơ vơ
Giờ chỉ còn mộng mơ” (3)

Bài thơ “Nụ Hoa Vàng Mới Nở” của Kim Tuấn khi được Nguyễn Hiền viết thành ca khúc “Anh Cho Em Mùa Xuân” đã cứ hồi sinh như cành nẫy lộc mổi độ xuân về, dù có thời gian bị xếp vào loại nhạc vàng cấm kỵ,

“Đất Mẹ gầy có lúa,
 Đồng xa xanh mấy mùa,
Ngoài đê  diều căng gió
Thoảng câu hò đôi lứa”

Những hình ảnh rất thân quen, đầy xúc cảm ấy làm sao  phai nhạt được trong lòng người dân Việt?

Ngoài tình yêu dành cho mẹ, cho em, tình yêu quê hương  của Nguyễn Hiền ngọt ngào  như một khúc hoan ca mơ về một đất nước thanh bình,  chưa bao giờ có thực nhưng đẹp như tranh vẽ.
Bạn đã bao giờ nghe Thái Thanh hát “Thanh Bình Ca” của Nguyễn Hiền do Thanh Nam viết lời?
Thật bất ngờ khi Thanh Nam viết được những  câu ca hay  đến vậy. Và sự kết hợp tuyệt vời của Thái Thanh, Nguyễn Hiền, Thanh Nam đã làm tôi tiếc nuối một thế hệ tài hoa của đất nước bây giờ ngày một vắng xa.
Thanh Bình Ca  làm lay động lòng người  bằng những ngôn từ giản dị nhất :

Về nơi đây chung xây đắp quê hương
Và nơi nơi vui câu hát yêu thương
Lúa reo mừng mùa về ngát thôn làng
Đời  vui tươi như muôn sóng trùng dương”

Giản dị nhưng phải thật , không phỉnh gạt dối trá thì lời ca, tiếng hát ấy sẽ mãi mãi lắng đọng trong hồn  người.

Một chút riêng tư, “Tìm Đâu” là ca khúc của Nguyễn Hiền mà tôi cảm thấy tâm hồn mình phảng phất đâu đó . Đó là một ca khúc không phổ biến  lắm và cũng ít ca sĩ nào chọn hát . Nhưng  “Tìm Đâu” có giai điệu đẹp quá. Nỗi buồn rất nhẹ trong “tìm Đâu”  sao cứ làm lòng mình vương vấn.

Chẳng phải  mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm  ta đã    trôi tuột biết bao điều ,  cả cuộc đời ta cứ nhớ hoài, tìm hoài . Chẳng phải những hoài vọng tưởng như mơ hồ ấy cứ  luôn làm trái  tim ta  rạn vỡ :

“Niềm thương dù cho xa cách muôn trùng không phai mờ
Ngày tháng vấn vương theo áng  mây trôi,  đi bơ vơ
Tìm lúc chiều về những phút say mơ
Tìm về lối cũ nên thơ
Hàng cây in bóng ven hồ”

Tôi gọi những ca khúc của Nguyễn Hiền là “Khúc Nhạc Thanh Bình” Vì chúng được viết bởi một tâm hồn tràn ngập tình  yêu người, yêu đời, yêu hòa bình.
Đất nước chúng ta đã từng có một lớp người tài năng , nhân hậu và tư cách.Tiếc ! Đáng lẽ  lớp người ấy  đã phải được cùng nhau:

“Ôi mừng sao khi sông núi thanh bình
Lau nước mắt xóa tan mùa chiến chinh” (4)

Huyền Chiêu

Xuân Đinh Dậu 2017

 

  • Giết Người trong Mộng (Phạm Duy)
  • Đời Đá Vàng  (Vũ Thành An)
  • Ngàn Năm Mây Bay (Nguyễn Hiền)

(4) Thanh Bình Ca (Nguyễn Hiền)

Lã Vọng Người Câu Thời Gian

ÂM THẦM XUÂN

trandzalu

Lại mùa xuân âm thầm nơi đất Trích
Cắn giang hồ nghe nát cả tình rơi…
Phố lên men, rượu mật rót môi người
Sao nghe đắng đót hồn ta đến vậy?

Đi dọc đường tìm không ra may mảy
Áo trắng em dài dấu lụa đoan trang
Nơi quê mạ ,tiếng đàn kìm ai khảy
Điệu hành vân , lưu thủy nhớ thương làng…

Hoa cúc nở rồi, vàng chuyến đò ngang
Đâu kịp về thăm chiều 30 Tết?
Ôi khúc sông, ai yêu thầm nhớ trộm
Suối tóc dài gió chải những đường ngôi !

Hoa bưởi thơm ngan ngát một vuông trời
Vậy mà ta cam đành ăn cách biệt
Xuân quê người ,còn câu thơ tiêng tiếc
Gửi tặng làng ,biết em có còn mong ?

Âm thầm xuân, ta như kẻ lên đồng
Quay mòng mòng cũng chỉ là chiếc bóng`
Mai đã nở, dung nhan Đào bất tuyệt
Sao nghìn trùng ta bấu nụ hư không ?

Trần Dzạ Lữ

TÂM XUÂN

nguyentatnhien

em có trăng rằm trong đáy mắt
hồn anh từ đó khảm muôn sao
tình anh là một trời trong vắt
chẳng gợn mây, không sợi vẩn nào…

em có mặt trời trong ánh mắt
tim anh ngàn phượng nở bâng khuâng
đường quê tình tự trong anh bỗng
trùng điệp ve ran dậy tiếng mừng…

em có sân trường trong mắt nắng
có trăng huyền thoại tết trung thu
có sông đời chợt reo vui thác
là có tình anh đấy – biết đâu!

em có xao lòng mi chớp chớp
cỏ cây linh động khúc quang sương
anh trách mình sao ren rén tới
chẳng tự nhiên lành ngọn gió ngoan!

em có thẹn thùng mi khép xuống
anh thương trời đất quá chừng thương
đất trời cũng dịu dàng như thể
nhu mì trong mắt dịu dàng trông…

em có mắt nhìn lên quang đãng
đất trời tám tiết cũng trong veo
bông lúa lòng anh thơm sữa quá
tâm xuân trời đất cũng xuân theo…

NGUYỄN TẤT NHIÊN

Westminster, CA, 08/7/87

Bướm Xuân

dinhhung
Em trở về đây với bướm xuân ,
Cho tôi mơ ước một đôi lần .
Em là người của ngày xa lắm ,
Lòng cũ hai ta cũng chẳng gần .Em trở về đây để nắng hồng ,
Hồn xưa còn đẹp ý xưa không ?
Trăng tình chưa nguyện lời hoa bướm ,
Em chẳng về đây để ngỏ lòng .

Một thời mây biếc đã trôi qua ,
Nay tưởng cây vàng lại nở hoa .
Em chẳng mơ gì , tôi chẳng nói ,
Đôi hồn không biết có nhìn xa ?

Tôi vẫn chiêm bao rất nhẹ nhàng ,
Đèn khuya xanh biếc , mộng thường sang .
Nhưng rồi em rõ lòng tôi khổ ,
Em sẽ đi xa trước giấc vàng.

ĐINH HÙNG