VÀ CỨ NHƯ THẾ …

chuthuynguyen

có hơn một lần
thú thật
anh đã nghĩ về em
như một giấc mơ chưa hề kết thúc

một dòng suối ?
vâng, một dòng suối chưa bao giờ
biết khóc

một vầng mây
chưa bao giờ biết bay
và thật tỏ tường
em chưa bao giờ
thấp thoáng trong bất kỳ trang cổ tích

hoặc hơn một lần
dòng sông nầy đổ ra biển
chợt vắng bóng
cánh diều ấu thơ

và cứ như thế …
anh đã nghĩ về em
như bài đồng dao thật dễ thương
chưa hát dứt

như con tàu
chưa kịp về lại sân ga
và chính anh
như gã khùng khịu
chờ hoài
chỉ một giấc mơ dễ thương trở lại …

Chu Thụy Nguyên

CÔ BA

buithanhxuan

( Truyện ngắn 2037 chữ )
Hai cái Tết rồi tôi mới gặp Thiên. Có lẽ nó bận rộn.
Thiên gọi giật ngược khi tôi đang chạy xe trên đường
-Thằng quỷ! Lâu quá. Uống với tao ly cà phê.
Mắt nó nháy liên tục. Tật bẩm sinh. Miệng cười toe toét
-Qua Tết bận quá mi. Khách đến liên tục, may hết tháng giêng mới rãnh gặp mi.
Thiên học chung lớp với tôi thời trung học tại một trường huyện, tỉnh K. Đó là chuyện của hơn bốn mươi năm trước.
Tôi ở thành phố khác, vì một lý do bất đắc dĩ nên bị Ba tôi “đày” một năm vào ngôi trường này. Với Thiên, ấn tượng đầu tiên của tôi về anh en nó là đi học có xe jeep quân đội đưa đón tận cổng trường. Được đặc ân như vậy vì ba Thiên là Trung tá quân đội Sài Gòn, chỉ huy trưởng một đơn vị. Nhà nó tường cao cổng kín. Bạn học không ai lui tới nhà nó được. Khi xây dựng, nhà Thiến án ngữ trước mặt một ngôi miếu thờ Cô Ba, cạnh đường quốc lộ.
Anh em nhà nó mẫu mực và học rất giỏi . Con nhà quan nên áo quần tươm tất, sạch sẽ. Thiên hiền lành nhưng khó gần, không chuyện trò với ai. Chẳng có đứa bạn nào vui đùa cùng chúng nó vì ngại chuyện này chuyện kia. Chưa bao giờ tôi trông thấy nó ăn quà vặt. Ba anh em quanh quẩn trong sân trường chờ đến giờ vào lớp. Lúc ra về chỉ việc nhảy phóc lên xe là xong.
Chưa hết năm học, không còn thấy chiếc Jeep lùn đậu trước cổng trường. Anh em Thiên đột ngột biến mất. Chẳng ai tò mò tìm hiểu vì sao nhưng tôi rất ngạc nhiên, hay thắc mắc nên có điều gì khác lạ lại chú ý. Chuyện anh em Thiên biến mất như là một sự kiện bất thường đối với tôi.
Rồi thời gian đi đày ở huyện cũng hết. Tôi trở lại thành phố của mình học tiếp năm cuối cùng trung học.
Một chiều đạp xe lang thang trên phố bỗng nghe tiếng gọi giật ngược. Tôi sững sờ khi thấy thằng bạn trường huyện cười toe bên kia đường. Mười bảy tuổi, Thiên cao to, trắng trẻo như con gái. Tôi nhận ra nó ngay và vui mừng gặp lại thằng bạn trường huyện. Thiên mặc áo thun màu vàng hơi củ. Thật khác xa với hình ảnh đứa bạn học cùng lớp với toi năm trước. Thiên cởi mở, dễ gần.
Đó là ấn tượng thứ hai tôi nghĩ về nó.
Thiên dẫn tôi vào nhà trong một hẽm cạn. Mẹ Thiên đang ngồi rầu rĩ trên chiếc ghế cũ kỹ kê sát tường nhìn tôi có vẽ ngạc nhiên. Bà không biết tôi nhưng tôi rất rõ về người mẹ của bạn học mình.
Chuyện trò với nhau, điều thú vị khiến tôi khá ngạc nhiên là Thiên vẫn nhớ về tôi. Nó cười: “ Mày là thằng chuyên xúi bậy ai mà không nhớ.”
Tôi bất ngờ khi biết Thiên sinh ra và đã có thời sống ở thành phố này. Thiên kể cho tôi nghe lý do vì sao nó trở về đây. Chẳng là ông Trung tá bị chuyển ra tác chiến. Hình như là sư đoàn hăm hai thì phải. Ông mất vì tai nạn khi lái xe về thăm nhà. Gia đình sa sút. Vậy là cả nhà khăn gói trở về quê ngoại
Năm bảy tư một lần nữa tôi lại lưu lạc, xa nhà. Quên luôn thằng bạn không thân cho đến ba năm sau. Từ rừng núi trở về, mùa hè năm bảy bảy tôi gặp lại Thiên trên hè phố. Cũng tiếng gọi giật ngược và nụ cười toe năm nào, Thiên và tôi vào quán cà phê tâm sự buồn vui. Tôi nói mới về phố nên chưa có công việc gì làm. Còn nó đang là chuyên gia vét cống. Tôi mừng cho nó. Thiên cười toe : “ Giáo sư tiến sỹ, con quan, con tướng làm nghề vét cống khá nhiều. Mi đi với tao. Có thằng vét được vàng rồi đó mi”
Tôi theo nó xuống mương được hai tuần. Không chịu nỗi mùi hôi thối, cũng chẳng được tí vàng nào nên thôi. Sữa chiếc xe đạp đi thồ, được hóng mát. Có khi “trúng” được mấy em xinh đẹp ngồi đằng sau tựa vai trông sang trọng hơn nhiều.
Thân phận bọt bèo của những người trẻ có hoàn cảnh như chúng tôi không ít. Sau thời gian ở rừng trở về tôi lại phải đối mặt với chuyện trở lại rừng. Gia đình tôi thuộc diện phải đi kinh tế mới. Nhà của Thiên cũng vậy.
Ba tôi đã mất sau 30/4 hai tháng. Mọi việc trong nhà bây giờ do tôi quyết định. Tôi treo bảng bán nhà. Mấy chục năm sau, khi nghĩ lại chuyện này tôi thấy mình vô cùng “ sáng suốt” và thỉnh thoảng đấm ngực tự khen “ Tôi phục tôi quá!”. Lúc đó mấy ông cán bộ phường, khóm thỉnh thoảng vào nhà nhắc nhở chuyện đi kinh tế mới, tôi chỉ vào tấm bảng to đùng “ Cần bán nhà gấp, giá rẻ.”. Giai đoạn này chẳng ai mua nhà làm gì. Nhưng có ai vào mua tôi lại hét giá trên trời. Vậy là thoát.
Gia đình Thiên không may mắn như tôi. Ba năm ở rừng kinh tế mới lại đào thoát trở về thành phố. Tôi gặp nó lang thang với với bộ áo quần rách tươm.
Tôi bảo nó đi xe đạp thồ kiếm sống. Nó lắc đầu. Trở lại nghề vét cống, đào mương. Một thời gian sau nhảy lên cái chức phụ hồ. Tôi nói đùa “ Mày có phước thật. Từ dưới cống được thăng lên giàn” Nó lại cười toe toét.
Mẹ Thiên sống với quá khứ vàng son của mình. Suốt ngày đắm chìm trong suy tư với bộ bài tứ sắc trong tay dù biết rằng không có ngày 30/4 thì cuộc sống của bà cũng sẽ như vậy rồi. Anh em Thiên rất sợ mẹ. Chỉ cần bà nhướng mắt đã chết khiếp. Một lần tôi nói thằng với bà là một người mẹ vô nhân đạo. Bà chỉ tay ra cửa gần rơi bản lề : “ Cút! Đồ mất dạy.” Vậy là tôi cút thẳng một hơi hơn hai mươi năm không gặp lại bà, mặc dù nhà tôi và nhà Thiên cùng ở một con đường, cách nhau hai trăm mét.
Trong thời gian đó thỉnh thoảng tôi có gặp Thiên . Sau mười năm lao động vất vã cuối cùng nó cũng được lên chức lần thứ hai. Không còn phải vác gạch, trộn hồ như trước. Được trèo cao hơn. Đôi khi còn được vào phòng làm việc hẳn hoi. Thiên làm thợ quét vôi.
Tôi lao vào công việc để kiếm sống, làm đủ thứ nghề. Thay đổi xoành xoạch. Thiên vẫn ngày ngày vác chổi quét vôi đi trên đường. Luôn luôn là đi bộ. Bốn mươi tuổi vẫn cứ đi bộ. Tôi hỏi : “ Sao mày không kiếm xe đạp mà chạy?” Nó cười toe : “ Có đi được éo đâu mà mua”. Thì ra những năm tháng ba Thiên còn tại vi, anh em nó quen ngồi xe jeep có người lái nên chẳng màng tập chạy xe. Đến khi lớn lại sợ quê và lúc già tập xe sợ bị tai nạn.
Ba mươi năm sau.
Thiên và tôi thỉnh thoảng chạm mặt nhau trên đường, gọi nó chỉ lắc đầu. “Thôi mi! Tao bận” Tôi biết nó không phải bận đến nỗi chẳng còn thời gian uống với tôi một ly cà phê. Nó mặc cảm. Thiên càng trốn tránh tôi càng chặn đường cho được. Cuối cùng nó phải chịu thua. Lần đó tôi bắt nó uống hai lon bia, say tuý luý. Thiên nói, mắt nhấp nháy liên hồi : “ Lon bia đầu tiên trong đời tao uống với mi “. Nó tâm sự : “ Đời tao sao khổ quá mi. Ngày Ba tao còn sống, lên xe xuống ngựa, ăn sung, mặc sướng. Vậy mà..”
Bốn mươi năm sau
Thiên là lão già hồng hào, phong độ. Vẫn sống độc thân. Tôi chọc “ Mày định để cho phụ nữ thèm chơi hay sao?” Thiên cười toe toét, hai mắt nháy liên hồi.
Tôi và Thiên bây giờ gần gũi và thân thiên với nhau hơn. Muốn uống cà phê với nó phải gọi điện thoại trước vài ngày. Vậy mà đôi khi nó lỡ hẹn vì những cuộc gặp quan trong hơn. Có lần bực quá, tôi chửi bậy “ Tiên sư mày! Còn hơn ông nội tao.”
Sau này tình cờ tôi biết được vì sao nó lỡ hẹn. Một lần hai đứa ngồi quán cà phê thao thao chuyện cũ. Chuyện trường xưa, chuyện đàn bà, trai gái, chuyện tào lao xịt bộp, bất ngờ có một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi bước vào quán. Trông thấy Thiên, chị ta cúi đầu kính cẩn : “ Chào Cô Ba!” Tôi nghe, muốn bật ngửa ra sau. Thiên mời cô ta ngồi và nghiêm nét mặt hỏi chuyện gia sự. Tôi lắng nghe, lờ mờ hiểu ra mọi chuyện. Thì ra ông bạn có khuôn mặt đẹp trai, nước da trắng hồng như con gái này là “Cô”. Lý do vì sao Thiên không lấy vợ.
Từ một cậu học trò, công tử nhà quan. Đẹp trai duyên dáng, ít nói, hiền như cục đất. Thời thế đổi thay trở thành chàng thanh niên không ngại khổ, làm đủ thứ việc kiếm sống. Rồi từ một chàng trung niên có đôi môi đỏ hồng như con gái, ăn nói bạt mạng. Từ mặt đất Thiên phóng một hơi lên tầng bình lưu. Một bước nhảy ngoạn mục. Nó vừa là gay, vừa là người ..cõi trên.
Tôi chọc : “ Mi lừa đảo mấy em phải không?”. Thiên nhăn nhó : ” Nói bậy cô giận” Tôi chưa tha :” Mi biết chi làm nghề ni ”. Thiên trợn mắt : ” Răng không biết! Mấy năm rồi. Hôm đó tao đang ngủ trưa ở chổ làm tự nhiên giựt nẩy người, rung bần bật. Vậy là Cô về luôn”. Nghe nó nói, không nín được cười. “ Người cõi trên sao mi “hôn” quá vây” Nó cười toe : “ Cô thăng mi nợ “
Hai cái Tết rồi tôi mới gặp Thiên. Nó bận rộn quá!
Bốn mươi năm sau.
Thiên vẫn cứ vậy. Ai kêu quét vôi đâu, làm đó. Thiên bảo “ Tao éo cần nhiều tiền để làm gì. Không nợ mà cũng chẳng nuôi ai. Tứ đổ tường không ham thì..” Nó hát “ Mai ta chết dưới cội đào. Khóc ta cứ nhổ bọt vào thiên thu. Ha ha ha..”.
Trong túi Thiên lúc nào cúng lận bộ bài năm hai con. Thỉnh thoảng ngồi quán cà phê rung đùi, mắt hấp háy , tay chia bài xoèn xoẹt, xem quẻ cho mấy em sồn sồn. Tôi hỏi : ” Sao mày không về nhà cho kín đáo”. Thiên cười toe : “ Nhà éo đâu mà về. Mười tám người chen chúc trong bốn bảy mét vuông. Ba thế hệ mi nợ “ Nghe Thiên nói tôi hơi chạnh lòng.
Ngày xưa nhà cao cửa rộng, kẻ hầu người hạ. Vậy mà giờ đây…
Lưu lạc trường huyện trở về tôi chỉ có Thiên là bạn. Vẫn luôn xem Thiên là một trong số bạn học thân của mình. Hiện nay nhìn nó sống vô tư, chẳng suy nghĩ, lo âu điều gì, cười toe toét mỗi lúc gặp nhau.
Thiên sống độc thân, đã biết đi xe đạp, trông cũng “phong lưu” lắm
Phải chăng “Cô Ba” Thiên đẹp trai, môi hồng, da trắng nõn nà nên chịu cảnh “ Hồng nhan bạc phận ”?

BÙI THANH XUÂN
28/3/2014

THIÊN ĐÀNG DƯỚI RỄ

hangocte

Tôi gặp thiên đàng ngoài đàng
và tôi thấy không có con đường nào là tận cùng
Tôi gặp thiên thần trần gian
và tôi thấy không có cõi trần nào là không hạnh phúc
(?)
Tôi gặp mây trời mà nay đã tiêu thành nước
lênh láng loanh quanh và âm ỉ địa cùng
Tôi gặp ngai vàng cùng tâm người ép chặt
Có ổ khóa không bằng vàng và gian nan xua lùa trước mặt
Và tôi gặp Con Người đang ơ thờ nhắm hờ con mắt
Tự lúc chào đời và tạ lúc ra đi…

tôi thấy chốn âm thầm đang huy hoàng rất chậm
trong đất khô cằn chờ bao chỗ dựng mồ
tôi thấy kình ngư mang đồ hình trong cánh
chào ngắm quê nhà và rào khắp bờ Đông
tôi thấy dân tôi: trong tim còn giọt lửa
để không ngờ lấn cháy những tình không…

tôi thấy thô sơ tưởng vây bờ góa bụa
sẽ không ngờ đẫm nước mắt vui mừng
tôi thấy tim tôi chùng tím lịm
bỗng không ngờ Tổ Quốc cũng thiên đường…
(…)
và tôi thấy: không bán rao tình của đất
nhưng mơ hồ vẫn náu dệt thân người
không ai mướn hay thuê tình của nước…
nhưng thiên đường sẽ lợp những cơn vui
tôi không dám khiêu ai tình trong rượu
bởi yên hùng lắm lúc cũng không đùa…

HẠ NGỌC TỀ
—————————————————

THIÊN THẦN KHÔNG MANG ĐÔI CÁNH

tonnuthudung

1.
Đứng ngược sáng, khuôn mặt cô trong bóng mờ không rõ nét nhưng ánh sáng muộn của buổi chiều vàng rực lên như một vầng hào quang chung quanh khuôn mặt cô hệt như một thiên thần trong những giấc mơ êm ả nhất. Cô cúi xuống dỗ dành một bé thơ đang khóc. Cô tắm rửa, làm vệ sinh cho các bé bằng một cung cách an nhiên tự tại, đơn giản, khéo léo như cô được sinh ra để làm việc đó… Cô nhìn quanh, rồi ẵm một bé ra khỏi nôi nựng nịu… Cô vi phạm nội qui rồi… Không được đặc biệt yêu thương một bé nào trong mười bé được giao… Cô nâng bé ngang tầm khuôn mặt mình, áp vào má bé và thì thầm điều gì đó, rồi cả hai nụ cười cùng rạng rỡ như nhau . Bắt gặp cái nhìn của tôi, cô nheo mắt, vờ làm ra vẻ sợ hãi, cô so hai vai, như một bé con đang co ro vì lạnh, nhưng đôi mắt cô nhìn tôi lấp lánh một niềm thấu cảm… Tôi lắc đầu ra dấu không hài lòng. Cô trả bé lại vào nôi và bé òa lên khóc, những tiếng khóc không có thanh âm nhưng nỗi buồn và niềm đau thì có thật… Ai đã dạy tôi điều đó?

Mẹ. Mẹ của những ngày xa rất xa.

Nước mắt của mẹ rơi tràn ướt gối những khuya tôi thức giấc vô tình quờ tay tìm mẹ… Những tiếng khóc không có thanh âm… Tôi lớn khôn bằng những dòng nước mắt… Tôi lớn khôn bằng đôi tay gầy yếu của mẹ, mẹ dẫn tôi đi muôn nẻo đường đời… Từ cánh cửa của các trường khuyết tật, tôi được đặc cách vào một trường thực nghiệm. Mẹ đã học cùng tôi từng con chữ một, từng động tác hình thể để giúp tôi có một niềm tin vững chắc hơn trong cuộc đời bất hạnh. Mà trong cuộc đời thì nỗi bất hạnh nào có dành riêng cho ai!
Tôi không thể hỏi: Mây bay về đâu?
Tôi không thể hỏi: Gió có khi nào ngưng thổi?
Tôi không thể hỏi: Nước mắt có làm tan biến nỗi buồn?
Tôi không thể hỏi: Tại sao tình yêu luôn là điều bất khả ?
Tôi không thể hỏi nhiều điều, và tự thâm tâm tôi biết tôi đau đớn. Mẹ cũng không thể giúp tôi được gì ngoài những lúc ôm tôi vào lòng dỗ dành khi thấy tôi tận cùng tuyệt vọng…
Cũng những lời dỗ vô thanh… Cũng những tiếng nói vô ngôn…

2.

Chúng tôi cùng làm việc trong một ngôi trường khuyết tật của Unicef…
Cô đến từ một đất nước nhỏ bé ảnh hưởng nhiều bi kịch chiến tranh.
Tôi sinh ra ở đây, một đất nước giàu có ảnh hưởng nhiều bi kịch xã hội.
Hai đất nước bên này và bên kia đại dương nhưng cùng chung một bất hạnh, một nỗi buồn, một niềm tuyệt
vọng…

Tôi cào cấu hồn mình để giãi bày niềm đau trên trang giấy.
Cô rạng rỡ yêu thương bằng những nụ hôn, những ôm ấp dịu dàng với các bé thơ bất hạnh.

Như một thiên thần không mang đôi cánh, hay có ai đã giấu của cô đôi cánh để một ngày cô rơi lại trần gian…

tôn nữ thu dung

BREAKING NEWS: Hãng máy bay Mã Lai lại gặp đại nạn.

vulinhchau

Hơn ba tháng trước, chuyến bay MH 370 của Mã Lai bỗng dưng biến mất trên bầu trời và bị nghi là rớt xuống Ấn Độ Dương. Sau hơn một tháng tìm kiếm, với sự cộng tác của máy bay, tầu biển, tầu ngầm thuộc nhiều quốc gia…Nhưng cho đến hôm nay, người ta vẫn chưa hề thấy bất cứ một di vật hay một dấu vết nào từ chiếc máy bay lâm nạn đó…

Hôm nay, theo tin của CNN, lúc 12 am, July 18, 2014, một chiếc máy bay Boeing 777 khác cũng của hãng hàng không Mã Lai, chiếc MH 17, đã nổ tung trên bầu trời gần thành phố Tores thuộc phía đông Ukraine, giáp giới với nước Nga.
Chiếc Boeing này khi đó đang bay ở độ cao 10 ngàn mét.
Cả phó TT Mỹ Biden và TT Mã Lai Nazib đều cả quyết rằng chiếc máy bay đã bị bắn hạ.
Nó đang trên đường từ Amsterdam, thủ đô của Hòa Lan bay về thủ đô Kuala Lumpur của Mã Lai.
Hành khách là 298 người gồm 154 Hòa Lan (Dutcth), 27 Úc, 23 Mã Lai, 11 Indonesia, 6 Anh, 4 Đức (German), 4 Bỉ, 3 Philippines, 1 Canada…

Đây sẽ là một tin vô cùng quan trọng, không phải chỉ vì số người thương vong qúa cao mà còn vì những lý do sau đây:
– Máy bay đã bị bắn hạ tại Tores thuộc phía Đông Ukraine, đây là vùng đang có giao tranh ác liệt giữa quân chính phủ Ukraine và phe ly khai thân Nga.
– Nga đã cung cấp rất nhiều vũ khí tối tân hạng nặng cho phe Ukraine ly khai. Hai ngày trước đây, một máy bay của chính phủ Ukraine cũng đã bị một hỏa tiễn của phe ly khai bắn hạ tại một độ cao tương tự.
– TT Putin luôn luôn chối rằng Nga không hề cung cấp võ khí cho phe ly khai Ukraine thân Nga…Nhưng lần này, với việc một chiếc máy bay dân sự bị hỏa tiễn bắn hạ, với số thương vong to lớn như trên, chắc chắn, các cơ quan điều tra quốc tế sẽ có lý do chính đáng để hành động và sẽ đem sự việc ra ánh sáng…
– Như vậy, sau cùng thì thủ phạm bắn hạ chiếc máy bay dân sự này và nhất là xuất xứ của chiếc hỏa tiễn đó sẽ được phơi bày ra ánh sáng.
– – Trong thực tế thì ai ai cũng biết là các võ khí tối tân, kể cả chiếc hỏa tiễn này, của phe ly khai Ukraine đều do Nga cung cấp. Nga đã không bao giờ nhìn nhận. Tuy nhiên với cuộc điều tra lần này, mọi chuyện sẽ được bạch hóa rõ rang.
– Từ trước đến nay, quốc tế, nhất là Mỹ và Liên Âu, đã phải bó tay trước các luận điệu dối trá của Nga, nhưng nay thì cơ hội ngàn vàng đã tới.
– -Con cáo già Putin với các mưu chước thần sầu qủi khốc đã và đang làm điên đầu TT Obama của Mỹ và làm rất nhiều lãnh tụ chóp bu trên thế giới mất ăn mất ngủ. Chắc chắn hiện giờ, với việc hỏa tiễn của Nga, do phiến quân ly khai Ukraine điều khiển, đã trông cò hóa quốc, mà bắn nổ tung một máy bay dân sự…Chắc chắn biến cố này cũng đang làm cho TT Putin vò đầu bứt tóc, ăn không ngon ngủ không yên.
– – Biến cố này chắc chắn sẽ là một vố trời giáng vào uy tín của TT Putin… Chắc chắn cuộc điều tra sẽ kết luận là chiếc hỏa tiễn này là do Nga chế tạo.
– – Cả thế giới đang nóng lòng chờ xem con cáo già, cựu điệp viên KGB, sẽ đối phó ra sao. Phải chăng “ Người tính không bằng Trời tính”. Phải chăng “Trời có mắt”.
– Và biết đâu, biến cố đau thương này sẽ có lợi cho sự toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine và sẽ bất lợi cho âm mưu lấn chiếm vùng đất chiến lược Crimea tại Hắc Hải của TT Putin.
– Riêng đối với hãng hàng không Mã Lai thì đúng là họa vô đơn chí. Riêng với tai nạn hôm nay, chắc chắn họ sẽ gặp những vụ thưa kiện về sự bất cẩn, họ đã không cho máy bay tránh xa khu vực đang có giao tranh nguy hiểm này.

Vũ Linh Châu.
(16 pm, July 17, 2014)

SỢI TÓC NHỎ

nguyenhoithu

Thế nào rồi chúng ta cũng phải xa nhau
Thời gian đến như bão về trước ngõ
Rồi có thể như lá chiều trong gió
Tan tác đôi nơi mỗi đứa một đời

Không nói gở
chiều nay
châm điếu thuốc
anh nhìn vào ngọn lửa
đã thấy mờ xa em ở trong sương
em bước đi
gió thổi áo trên đường
Sợi tóc nhỏ một mình còn ngoảnh lại

NGUYỄN HỒI THỦ

này em

npphan

này em, gió núi sương đồi
thiên thu bỗng chốc đoạt ngôi vô thường
lạc từ tám hướng mười phương
dấu chân vô ngã chưa tường trắng đen

này em, một chút hờn ghen
ta say túy lúy cái men phiêu bồng
đi từ có trở về không
có em vô lượng chờ mong hải hà

này em, còn đó mù sa
bàn tay phù ảo xòe ra muộn màng
giữa chừng trời đất mênh mang
có ta vô vọng rộn ràng thị phi

NP phan

THẰNG PHÁO

nguyenvi

Hắn có mặt nơi cánh gà sân khấu đâu từ chập chiều tối. Nhấp nha nhấp nhõm, hết đứng lại ngồi. Cái cà vạt màu nóng hoa hòe hoa sói không chịu nằm yên trên cổ, thi thoảng lại được hai bàn tay lóng ngóng vuốt sửa, nới lỏng rồi siết chặt. Chiếc khăn mùi-xoa được một phen có việc làm thường xuyên trở nên ướt át và nhăn nhúm một cách bất thường. Hắn đang đợi tới giờ khai hội…nổ.
Xưa nay bàn dân thiên hạ chỉ quen nghe làm báo nói láo ăn tiền, chớ chưa nghe ai nói đứng pháo hốt tiền bao giờ. Thế nên người hiếu kỳ kéo tới dự khán càng lúc càng thêm nhộn nhịp, đông vui.
Trong một thoáng lọt vào lỗ đen vũ trụ, nơi mà các khoa học gia bảo rằng thời gian và không gian không tồn tại, hắn đồng bóng nhẫm đếm số lợi nhuận siêu khủng tính bằng đô la Mỹ rồi quy ra thành vàng ký hắn sắp thu được từ nước bọt và mấy tiếng gỏ của cái búa gỗ be bé xinh xinh. Mặt hắn lúc đó vênh váo, khác với mọi lần. Hình như hắn đang xem thường cả cái thân cong vệ nữ và khuôn mặt trời phú cùng giọng nói cực duyên của mấy em em-xi đang tranh thủ ra sức chuốt lời trên sân khấu.
Hắn bừng tỉnh. Một cảm giác sướng rên chạy rần rật loạn nhịp từ đầu đến chân khi hắn nghe đến lượt tên hắn được xướng lên đầy trang trọng. Hệt như mấy cha sỹ tử đâu từ hồi đầu thế kỷ mười chín vừa giật giải trạng nguyên, hoặc chí ít cũng là thám hoa, bảng nhãn. Cùng với đó là âm thanh ngọt ngào của những con số biết hát kèm những tiếng búa cốc cốc khô đét khi in-trô, lúc kô-đa giành giật nhau từng điểm như trong một trận thi đấu bóng rổ đỉnh cao.
Bất giác hắn cười thầm. Thế gian lúc ấy trở nên chật hẹp và bé xíu, ép-xi-lon trong mắt hắn. Có thể còn nhỏ thua cả hàng lông mi của chính hắn vốn xác xơ vì phải thường xuyên chuyển đổi trạng thái khóc – cười đột ngột. Cái khúc gỗ trơ trẻn cong vênh bỗng dưng được gắn tên long. Nhánh gỗ lũa te tua vì bị nước bào mòn từ tháng này qua năm nọ, hắn vớt được bên hốc một con suối cạn, được đặt tên là phụng. Cùng với đó, đương nhiên là có cụ quy, chàng lân để đủ một bộ tứ linh, bộ tứ có phép hô biến từ xen-lu-lô trở thành vàng mà không cần phải trải qua công đoạn rùng mình và bốc khói nghi ngút như trong truyện cổ tích bằng tranh cũ ngắt cũ ngơ.
Hắn cười cho cái thói đời có những tay trưởng giả học làm sang, ngu muội chịu thò tay móc hầu bao lôi ra hơn hai triệu đô la Mỹ để đổi lấy mấy nhánh gỗ vô hồn đang nằm chình ình chiếm gần hết cả gian phòng. Hai triệu đô! Cái món tiền mà để có được nó, một nông dân An Nam đang sống những năm đầu của thế kỷ hai mươi mốt, giả dụ nếu có khoản thu nhập ổn định hai triệu đồng mỗi tháng thì phải nai lưng ra làm sơ sơ mất chỉ cỡ hai ngàn năm mà cấm phải chi phí một đồng xu cắc bạc nào cho cái việc không thể không chi phí, tức phải ăn và phải uống.
Hắn cười mừng cho cái thương hiệu doanh nghiệp đại diện cho cả dòng họ nhà hắn vốn lâu nay chẳng ai biết, không tiếng tăm gì hốt nhiên được một tổ chức từ thiện đứng ra tự nguyện cạo rỉ hết sức bất ngờ, trở nên bóng nhoáng như được phép màu.
Nhưng hể có vỏ quýt dày ắt phải có móng tay nhọn lẩn quẩn gần đó. Sự đời thường là vậy.
Quyết không chịu kém thua Kiều-tứ-linh, Vân-hầu-bao cũng được trải qua những cảm giác thần tiên được đứng bên cạnh các cô nàng em-xi không chê vào đâu được. Than ôi, những cái mi-crô thuộc loại hiện đại, cực đắt tiền đột nhiên biến thành món đồ dùng để cạo rỉ cho những thương hiệu dỏm. Hai triệu đô = bốn nhánh gỗ khô! Cái phương trình nếu ai cho là đúng thì chỉ có mà điên. Thế là sau cái đêm thổ tả ấy, tụi hắn rủ nhau lặn mất tăm. Khốn khổ cho mấy tay nhà báo phải chịu lạnh, mặc áo phao, xỏ chân nhái bơi tìm khắp nẻo. Tiếng gọi ơi ới vang rân cả cái thành phố đông đúc chất chứa gần chục triệu con người. “Kiều ơi, em ở đâu?”, “Kiều ơi, các em đang ở đâu?”.

NGUYÊN VI

ĐÔi KHI

nguyentancu

Đôi khi như thú săn mồi trong bóng tối
Nằm thật im và chờ đợi những nỗi buồn
Nằm thật sâu và nhớ những cánh rừng
Phường phố đẹp bỗng phơi màu ly biệt…

NGUYỄN TẤN CỨ