Cười ra nước mắt….

tranthitrucha

Tôi tự nhận mình là kẻ lãng đãng, lãng xẹt, lãng nhách…
vậy mà tôi cứ bị trách cứ hoài vì những lí do không tên không tuổi.

Mỗi ngày tôi vẫn đi ké xe chàng đến trường và về nhà, chỉ trừ ngày thứ bảy tự lái xe vì ngày đó chàng không đi làm. Đó là ngày tôi cảm thấy thích thú nhất, vì tôi cảm thấy tự tin đến trường bằng đôi chân , đôi tay, đôi mắt …của chính mình. Tôi sẽ không bị “luộc” tay lái lụa ! Xin đừng cười vì tôi tự tin quá đáng. Tôi chỉ mới bị CA hỏi thăm một lần vì vượt đèn đỏ khi chở 3 chị Bờm đi chơi !Ngày đó chàng đã đe doạ tôi đến xanh mặt xanh mày : ” CA sẽ đến trường em báo cho BGH biết cô giáo mà không tuân thủ luật lệ giao thông !…”
Rồi mọi chuyện cũng qua đi vì có một cô bạn thân đứng ra lo hết và tôi lấy được bằng lái xe về , nhẹ nhõm !…

Nhưng chuyện xui xẻo khác lại đến !
Môt sáng thứ bảy tôi vội vàng trèo lên xe, cũng đầy đủ và cẩn thận các thao tác khởi động , vậy mà một anh chàng khác cũng vội vã như tôi, ” Hôn ” cái đầu xe của tôi đến móp vào, rồi chạy biến !
Tôi tấp xe vào lề đường, đau lòng nhìn đầu xe bị móp và rùng mình nghĩ thầm : ” Nó đã chịu trận thay mình, tội nghiệp nó !” . Trễ giờ rồi , đến trường cho kịp , tới đâu thì tới !…
Buổi trưa trở về nhà sau 5 giờ lên lớp mệt lả !…
Cả nhà đang chờ tôi bên mân cơm nóng sốt, nhưng đầu óc tôi làm việc dữ dội để đối phó với chàng . Tôi nhai cơm như nhai rơm . Và chờ chàng ăn xong mới hỏi thật khẽ khàng:
-Anh ăn xong chưa ?
-Xong rồi.
-Anh ăn thêm trái cây không ?
-Không

-Anh nè !
-Gì đó ?
-…Nếu có hai cái đầu bị móp, cái đầu xe và cái đầu của em, anh chọn cái nào ?
Chàng đứng phắt dậy và chạy vụt ra đường tìm chiếc xe.
Trưa hôm đó, chàng không nghĩ ngơi và đến bảo hiểm đến chiều mới lái xe về, lạnh lùng như cây cà rem:
-Em quên bật xi nhanh khi đưa đầu xe ra phải không?
-Có mà ! Tại thằng đó đi ẩu, tông vào em …
-Khó tin em được

Rồi tiếp đến vụ thứ hai…
Đám cưới một đồng nghiệp trẻ mới về trường.
Tôi muốn đưa đón bạn mình trên xe cho ấm áp , vui vẻ…
Bạn bè tôi áo váy tha thướt mà phải găng tay, khẩu trang, khăn choàng qua chân …như những người theo đạo Hồi…
Đám cưới tan, vẫn chưa muốn về, vào ” Đảo xanh” ăn kem và tám tiếp…
Lên xe về vẫn chưa hết chuyện, tài xế cũng tham gia tám rất hăng….và quên kéo thắng tay…Vậy mà rồ ga xe vẫn chạy. Đưa từng bạn về nhà. Còn hai người bạn cuối cùng trên xe …mùi khét xông lên không chịu nỗi… Dừng xe lại . Chúa ơi! xe bốc khói…Cả tài xế lẫn bạn …run lẩy bẩy…
Đành gọi điện thoại cho người thân !…
Chàng đến !… sợ chàng hơn sợ chết .
Hai người bạn còn lại lẳng lặng gọi taxi về nhà.
Chàng vào một quán ăn trên phố xin một xô nước dội vào, bốc khói mù mịt..
Lợi dụng làn khói , tôi lấy xe máy dông thẳng về nhà, để lại hiện trường cho chàng tự do muốn làm gì thì làm…
Về nhà, đóng cửa phòng, đắp mền kín mít , bệnh rồi , cấm ai làm phiền !…
Khuya, mới nghe tiếng chân chàng đi lên cầu thang thình thịch…
Mấy ngày sau chàng không cười không nói.
Chờ nụ cười trên môi chàng như chờ mặt trời trong mùa đông.
Rồi mưa cũng phải dứt, mây cũng tan, trời cũng tạnh
Trời bắt đầu xanh, nắng ấm dần…
Chàng hỏi :
-Làm sao quên kéo thắng tay mà xe vẫn chạy được giỏi vậy ?
-Nỏ biết …bánh xe vẫn cứ lăn …hơi nặng …cứ thế rồ ga…
-Adidaphat…Chạy thêm chút nữa, ba người thành thịt nướng…Làm ơn làm phước tập trung khi lái xe dùm tôi một chút.
-Anh sợ cháy xe hay sợ cháy em ?
-Sợ cả hai.
-Nè anh ! Xe cộ là để di chuyển…Con người là để yêu thương…
-Còn lí sự cùi nữa hở?
Thôi im lặng cho nó lành !

Mấy ngày thời tiết mưa nắng thất thường.
Tôi cũng quên quên nhớ nhớ
Buổi sáng chàng đi làm bảo mở tủ lấy quần áo . Tìm hoài chìa khoá tủ không ra, chạy lẩn quẩn từ phòng ngủ ra phòng khách , xuống nhà bếp …rồi chạy ngược lên lại. Quái ! chìa khoá mới thấy đây giờ biến đâu mất. Chàng trễ giờ làm hét toáng lên :
-Chìa khoá tủ để đâu mà cử chạy lòng vòng hoài vậy ?
-Anh la quá , em sợ quên mất tiêu là để ở đâu rồi
-Trời ạ! cái gì đây?
Chùm chìa khoá !… Để ngay trên bàn trang điểm.

Cả đời không có được một món trang sức nào quí giá ! Bao nhiêu vòng vàng, nhẫn cưới me cho làm của hồi môn bán tuốt để mua nhà sau khi cưới. Ông anh trai đi Nam phi thương đứa em gái duy nhất đem về cho chiếc nhẫn kim cương…để đi đâu đeo cho nó oai!…Vậy mà, cất kĩ quá, tìm hoài không thấy. Chàng gặng hỏi :
-Chiếc nhẫn đâu rồi, sao lâu nay không thấy đeo ?
-Mất tiêu rồi !
-Trời đất, sao mất ? mất ở đâu ? mất lúc nào ?
-Cũng không nhớ, cất kĩ quá giờ tìm hoài không ra, lục tung hết rồi…
Chàng lắc đầu ngao ngán :
-Bó tay với em !

Buổi tối trời mưa tầm tả, chàng đi làm về trễ , vừa bước chân vào đã hét toáng lên:
-Sao em ở nhà mà không đóng cửa sổ lại để mưa tạt ướt hết nhà cửa thế này ?
-Em quên !
-Quên gì quên lạ quên lùng, mưa rầm rầm mà không thấy, em đang ở mặt đất hay đang ở trên mây?
-Nè anh! em mà chết chắc anh buồn lắm .
-Sao buồn?
-Thì không có ai để anh la nên anh buồn chứ sao nữa.
Chàng nói tỉnh bơ như trái mơ:
-Buồn …thì tôi tới bàn thờ tôi la !…
Chúa ơi !
Lỗi của con , lỗi của con mọi đàng …nhưng con cười ra nước mắt !…

TRẦN THỊ TRÚC HẠ

THÁNG CHẠP , NHỚ !

tranvannghia

Ngập ngừng vai lạnh phố xưa
Bâng khuâng tháng chạp có mưa gọi về
Buốt bàn tay níu cơn mê
Nỗi đau sóng sánh câu thề thốt xa
Bóng đời theo dấu bụi qua
Nghiêng theo em , áo phù hoa quê người
Chút tình mê ngủ trong tôi
Bàng hoàng đêm nhớ hong trời sương bay
Chênh vênh tìm lại nơi này
Mùa xao xác , lá chao gầy lá rơi

Nghẹn ngào cùng tháng chạp ơi !…

TRẦN VĂN NGHĨA

SẺ NÂU BIẾT HÓT

linhphuong

Sẻ nâu biết hót thì thầm
Nhỏ thôi.
Đừng để Sài Gòn lắng nghe
Xưa từ tỉnh lỵ sương che
Hút xa con mắt đường xe anh về
Em duyên dáng chớp cong mi
Chút son môi thắm cho thùy mị thêm
Sẻ nâu biết hót tiếng gièm
Nhỏ thôi.
Đừng để ngoài hiên gió buồn
Trời làm thành phố mưa tuôn
Nắng len lén trốn giữa lồng ngực thơm
Chỗ mơ xa chỗ mộng gần
Chỗ em đốt cháy đời trầm luân anh
Sẻ nâu biết hót yến oanh
Nhỏ thôi.
Bởi kẻ đa tình dễ thương
Nụ cười anh rất bao dung
Tinh khôi và đẹp vô ngần trong nhau
Yêu em yêu đến nhường nào
Yêu em yêu đến bạc đầu râu anh

LINH PHƯƠNG

27.11.2014

MỘT BÀI THƠ KỲ VĨ BẤT KHẢ TƯ NGHÌ

tamnhien

Không thể nghĩ bàn là tiếng thơ của một con người sống trên mặt đất. Giữa thiên thanh vĩnh thúy, tiếng thơ ấy tự bao giờ đã bay lên đồng vọng mông mênh trên cung bậc hùng tráng như tiếng hát Đại Từ, Đại Bi, Đại Hỷ, Đại Xả, phát xuất từ một tuệ giác siêu phàm nhập thánh của bậc đạo sư Mật tông Tây Tạng Langri Thangpa Dorje Senge qua Tám Đoạn Thi Kệ Chuyển Hóa Tâm Thức.

Một bài thơ linh diệu được truyền tụng khắp vùng lục địa Châu Á, được chính đức Đạt Lai Lạt Ma và tất cả mọi thánh triết, hiền nhân trên thế giới từ xưa nay đều học thuộc lòng, thường xuyên miên mật áp dụng, thực hiện. Nguyên tác tiếng Tây Tạng, nhan đề Blo-Sbyong Tsig-Brgyad-Ma do Phạm Công Thiện:dịch sang Việt ngữ :

TÁM ĐOẠN THI KỆ CHUYỂN HÓA TÂM THỨC

I

Quyết tâm thành tựu
Sự hạnh phúc rộng lớn nhất cho tất cả sinh vật
Điều này còn hơn cả viên ngọc như ý
Tôi nguyện thường xuyên, liên tục thương yêu, quý mến hết thảy mọi chúng sinh.

II

Khi chung đụng với người khác
Tôi tự xem mình như là kẻ thấp hèn nhất trong mọi người
Và trong tận đáy lòng sâu thẳm của tôi
Luôn luôn trân trọng, kính quý những kẻ khác, coi họ như tối thượng.

III

Quán chiếu, xem xét sự lưu chuyển liên tục của tâm thức tôi trong tất cả mọi cử chỉ, hành động
Nếu một lúc nào đó, có nỗi ưu sầu, đau đớn nào đột nhiên phát khởi dậy
Gây tai hại cho chính tôi và cho những người khác
Tỉnh thức đối mặt, nhìn thẳng vào nỗi phiền não ấy, tôi liền chuyển hóa, làm tan biến nó đi.

IV

Khi chạm mặt với một người có tâm địa ác độc
Với người ngu si bị sai khiến, điều động bởi những điều nham hiểm, gian trá và bởi nhiều sự tàn bạo, điên rồ
Tôi vẫn quý thương, ngưỡng mộ người ấy, người thực khó thấy
Giống như mình bắt gặp một kho tàng trân châu vô cùng quý báu.

V

Khi những kẻ khác vì ghen ghét, đố kỵ
Đối đãi tôi tệ bạc, sỉ nhục, lăng mạ, chửi rủa tôi đủ điều tàn nhẫn
Tôi cũng hoan hỷ chấp nhận những tiếng lời nặng nề, ghê gớm của họ
Và nhường cho họ hoàn toàn sự đắc thắng.

VI

Khi có một người mà tôi giúp đỡ tận tình
Tôi đặt hết niềm hy vọng lớn lao vào người ấy
Nhưng rồi, chính người ấy lại giáng xuống đầu tôi bao nhiêu tai họa khủng khiếp
Tôi cũng xem người ấy như một người bạn tâm linh cao tột, như một bậc thầy, một bậc thiện tri thức đúng nghĩa của tôi.

VII

Nói gọn lại, tôi xin hiến dâng, trao tặng lợi ích tốt lành và hạnh phúc trọn vẹn cho hết thảy những người mẹ, mọi mọi mẫu thân
Trong cuộc đời này và trong cả sự luân lưu, tiếp diễn miên trường, vạn đại mai sau
Và một cách kín đáo, tôi xin chịu nhận lãnh cho bản thân
Tất cả những tai nạn, khốn khổ, lao đao của tất cả những người mẹ tôi.

VIII

Hơn nữa, vì không nhiễm dính vào tám cơn gió loạn của thế gian như được và mất, khen và chê, sướng và khổ, danh thơm và tiếng xấu
Bởi nhìn thấy rõ ràng, tường tận tất cả những hiện tượng trong vũ trụ, nhân sinh đều huyễn hóa, huyễn hoặc
Tôi liền thoát khỏi sự chấp trước, bám víu và được giải phóng, giải thoát khỏi mọi sự nô lệ, buộc ràng của thế gian*.

Chuyển Hóa Tâm Thức là một bài thơ kỳ vĩ, bất khả tư nghì, do đạo sư Langri Thangpa Dorje Senge ngâm nga vang lừng trên những dãy núi cao nguyên, tuyệt mù tuyết phủ Hy Mã Lạp Sơn rờn lạnh. Tiếng thơ ngân rền, vang dội ầm ầm sấm sét, vọng xuyên qua đèo cao lũng thấp, chập chùng xuống vùng châu thổ, phố thị, làng mạc, bình nguyên…

Tiếng thơ thần diệu, vô tiền khoáng hậu đã âm thầm chuyển hóa tâm hồn tột độ, rốt cùng, toàn diện. Đó là chuyển qua cảnh giới Bồ đề tâm như Phạm Công Thiện nhận định rốt ráo tuyệt hảo : “Bồ đề tâm trong nghĩa phi thường tuyệt đối là chứng nhập, liễu tri vô tự tính của tất cả mọi sự, tức là Không Tính. Nghĩa là Đại Trí xuyên thấu đại mộng, xuyên vào tất cả những huyễn hóa, giả hiện của tất cả những gì xảy ra trong nội tâm, trong vũ trụ và cả ngoài vũ trụ bao la vô hạn.”*

Tiếng thơ như hơi thở bất sinh bất diệt của một tâm đạo tối thượng thừa, bao la hoằng viễn, vô lượng vô biên. Huyền đồng cùng tự tánh thanh tịnh, nhất như bình đẳng, độc đáo vô song.

Có ai trong chúng ta đã nghe được, cảm được và nhất là sống được với hồn thơ bát ngát đó, dù chỉ một câu thôi cho thật trọn vẹn, thâm nhập vào sâu thẳm tận đáy lòng ?

Tâm Nhiên

BÀI HÁT RU…

tonnuthudung

Ngủ đi…nắng khuất bên đồi
Ngủ đi…cho mộng bùi ngùi bay xa
Ngủ đi…cùng bóng trăng tà
Ngủ đi…trong tiếng yên hà nghiêng rơi
Ngủ đi…gió tạt chân trời
Ngủ đi…cỏ hát những lời yêu thương
Ngủ đi em…giấc ngủ hờn
Buông tay cho gió về hôn mặt người
Ngủ đi em…giấc ngủ vùi
Ngủ đi em…tiếng khóc cười vô ngôn
Ngủ đi em…giấc ngủ buồn
Ngủ đi em…giấc nghìn trùng…không anh .

tôn nữ thu dung

KỆ ANH

truongdinhtuan

thì kệ anh lần đân theo bước
chân o về cho hết khúc đường hoa
đừng háy nguýt cho nghiêng thành quách
lòng ni như lụt lội sẵn rồi

lòng ni như hóa một con sông
chảy qua nhà o mấy thu đông
câu thơ lượm trước nhà o kín cổng
mốt mai tê sẽ tím như bông

thì kệ anh đỏ bầm chùm phượng
đu đưa trong mắt của o tề
o mô biết cả mùa hoa rực rỡ
sẽ theo anh qua mấy sơn khê

tiếng chim hót đôi lần rồi bay mất
bỏ sớm mai đậu lại cuối đường
thì kệ anh cứ làm ngói cổ
rêu phong ngày o vén màn sương

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

Cõi người và chim trời

dangchaulong

Bây giờ, chỉ những lúc thật cần thiết tôi mới bước lên xe rong ruổi trên đường phố Sài gòn. Cuộc chạy đua với mưu sinh vô cùng tận trong thành phố đông đúc này như một nỗi dài chán ngán với xe, với khói, với chen chúc, hòa lẫn những tiếng ồn ào, cải vã, ca cẩm chẳng có gì vui. Ai cũng chọn cho mình một quỹ đạo riêng, tách biệt hẳn với đám đông cùng sống . Họ nhìn nhau bằng cặp mắt nghi ngại, rập rình, dè chừng từng lời giao tiếp, nụ cười.
Sài gòn bây giờ không còn là Sài gòn lấp ló cuối thập niên 70 Sài gòn lặng lẽ của thập niên 80, Sài gòn rón rén của thập niên 90. Sài gòn bây giờ là Sài gòn lạo nhạo, lao xao như đàn bồ chao rộ tiếng áp đảo nỗi trầm mặc trước nỗi chao đời. Sài gòn đang mục dần những xuề xòa, đơn giản để láu lỉnh hơn, lau nhau hơn với đời, để đến nỗi còn lại sự tử tế nào rơi rớt lại, ta có thể rơi lệ mừng trong ngậm ngùi thầm cám ơn đời.
Lộn quanh mấy nẽo Sài gòn
Thấy ta chợt mất chợt còn đời ta

(Luân Hoán, Hơi thở Việt Nam)
Đều đặn mỗi buổi sáng sớm. xe tôi đi qua con đường An Dương Vương để quẹo về bến xe Pétrus Ký cũ. Lần nào tôi cũng nhớ về một ký ức Cư xá Hùng Vương B cách nay hơn 50 năm. Căn nhà số 19 thân yêu thời thơ ấu đã không còn dấu tích, chỉ còn sót lại vài căn biệt thự cũ kỹ khu A cư xá. Hàng cây dầu vẫn uy nghi thả theo gió những cánh hạt nâu đỏ bay vòng vèo trong lồng lộng nhưng tôi hoài tìm chưa thấy lại dáng đơn sơ một thời xếp lại. Một lần chờ đèn đỏ trên đường Trần Bình Trọng – An Dương Vương, có một tín hiệu bình an, làm mỗi lần sáng sớm đi qua tôi lại dõi tìm. Đó là đàn chim sẻ cánh nâu xinh xắn hối hấp sà xuống mổ thức ăn bên góc đường Trần Bình Trọng – An Dương Vương, hướng Nhà Thờ Chợ Quán. Những lần sau, tôi đi qua, nhìn dưới chiếc cột đèn góc phố, thấy những vụn thức ăn chim màu vàng còn sót lại sau khi đàn chim ra đi. Tôi thầm cám ơn người vô danh nào đó đã cho tôi chút ấm cúng cùng thiên nhiên, dù chỉ một khoảnh khắc bình mình trước khi nền văn minh cơ giới rộ lên tiếng rú gầm chiếm ngự không gian đô thị. Tôi vẫn hàng ngày dõi nhìn những vụn thức ăn chim màu vàng còn sót lại đó, cho đến ngày hôm kia, khi đi ngang, tôi dù quan sát kỹ, chỉ thấy một vài hạt vàng còn lại của ngày trước chứ không còn nhiều như những ngày qua. Lòng tôi chợt se lại như một cảm giác bất an về người tốt vô danh đó, nhưng không dám nghĩ điều xấu hơn.
Đều đặn những lần về Bình Thạnh thăm chị em, đi đến góc Lý Thái Tổ – Điện Biên Phủ, tôi lại bắt đầu “điểm danh” lại bốn điểm để bình trà đá miễn phí của những người không quen biết rải trên khoảng dài con đường đi đến Bệnh viện Bình Dân. Tôi thán phục tấm lòng của họ dàn trải cùng tha nhân. Một cách đơn giản, đều đặn, ngày lại qua ngày, không khoa trương, Tôi cũng được biết họ cũng là những người bình thường, không dư dật, sống trải lòng đúng nghĩa của một cư dân Sài gòn từ thuở khai hoang. Cái chân tình bình dị này tôi đã quá rõ từ những ngày thơ ấu, những tiếng đệm đuôi câu: hen, nghe, nghen, hông.. hoặc tiếng: cưng, qua, quởn, nói nào ngay.. của dân Sài gòn nghe thật ngọt và thật lòng. Ngay cả cái càm ràm của họ cũng nhiều lúc thật dễ thương, như câu chuyện ghi lời chỉ đường của một cư dân trên tấm xốp gắn lên cây: “Bà con nào đi Photo thì qua Bưu điện bên đường…hỏi hoài mệt quá”.Hoặc ở góc Minh Khai-Cao Thắng, họ còn làm tấm bảng chỉ dẫn bằng décal rõ ràng, dưới đệm thêm câu “hỏi hoài mệt quá đi”.Ngó vậy chứ những cư dân này cũng còn…chịu khó mệt cùng tha nhân. Chả bù ở Hà Nội, họ treo bảng thẳng thừng “Không biết đường – đừng hỏi” hoặc “ Hỏi gì Mười ngàn hai phút” một cách rạch ròi, xơ cứng tình người.
Tuần rồi, buổi sáng khi đi ngang qua góc vòng xoay Lý Thái Tổ – Điện Biên Phủ, tôi sững sốt kêu lên: “Ủa, cái bình trà đá đâu rồi”. Trong tôi, một cảm giác gai lạnh trong lòng như vừa chứng kiến một sự gục ngã một cây cổ thụ của sự tử tế. Sự ra đi không rõ nguồn cơn. Chỉ cầu mong cho sự an bình của con người thiện tâm này. Tôi nhìn lại những chiếc bình trà đá miễn phí khác dọc đường Điện Biên Phủ, may chúng vẫn tồn tại như một nhịp đập của con tim nhân ái Sài gòn còn sót lại.

Buổi sáng trong lòng Sài Gòn
Quen thuộc đến thật ngẩn ngơ
Đèn màu âm vang chộn rộn
Người ta tất bật xô bồ
Buổi sáng trong lòng thành phố
Nghẹn ngào người lái xích lô
Tiếng rao vệ đường bươn chải
Mời ăn chiếc bánh chưng gai

(Đặng Ngọc Ngân, Tản mạn Sài gòn)
Lại ra đi giữa mịt mù khói, lao xao đủ thứ âm thanh xô bồ của lòng đường phố Sài gòn những giờ huyên náo. Tôi vẫn đăm mắt nhìn những cột mốc tử tế nhân ái còn sót lại giữa lao xao đời mới. Tôi lơ đãng chậm lướt xe qua những bóng nhà, bóng người, bóng xe như những ảo ảnh bên đời. Qua hiên nhà, nơi cột đèn góc phố Trần Bình Trọng, tim tôi bỗng reo vui khi nhìn thấy lại những hạt thức ăn chim lấm tấm vàng phô trên nền đường phố, hình ảnh thân quen cũ đơn giản mà quá lao xao lòng. Chắc chủ nhân của những hạt vàng đã trở về lại sau chuyến ngao du nào đó, dẫu sao cũng tạ ơn đời, một người tử tế vẫn bình an.
Tôi hồi hộp lái chiếc Honda cũ kỹ đi đến vòng xoay Lý Thái Tổ góc phố bên Điện Biên Phủ vẫn thiếu vắng chiếc bình inox lịch sự ngày nào. Con phố bỗng vô duyên đến lạ, con tim mi ai đã lấy đi rồi.

Đặng Châu Long

29-11-2014

TÂM SỰ ĐIỀN BÁ QUANG

hochibuu

( Nói với Lệnh Hồ Xung)

Ta công nhận nhà ngươi là trang hảo hán
Kết bạn với ngươi không uổng chút nào
Ngươi hảo hán nên suốt đời xả láng
Ta giang hồ – đại đạo Điền Bá Quang

Thiên hạ bảo ta là tên dâm đãng
Nhưng ngươi thấy ta có cưỡng hiếp ai bao giờ ?
Vạn lý độc hành- cả đời phiêu lãng
Ngoài đại đao ta chỉ còn lại có thơ

Bên ngươi có Nhậm Doanh Doanh tiểu muội
Lại còn sơ cua nàng Nhạc Linh San
Ta chỉ có mỗi Nghi Lâm sư muội
Vậy mà ngươi cũng giữ trái tim nàng

Ta rất căm hận Kim Dung lão tặc
Đẻ ra ta rồi chụp mũ lên đầu
Gây oan ức cho ta – suốt đời làm giặc
Cuối cùng đẩy lên Hằng sơn ngồi vuốt râu

Ta muốn thanh minh cho người cả đời tai tiếng
Mang tiếng cưỡng dâm mà chẳng có nạn nhân
Giang hồ hiểm ác- Có tiếng mà không có miếng
Thấy đẹp thì khen- Thấy xấu đồn lần lần !

28.11.14
HỒ CHÍ BỬU

CHỦ NHẬT NGOẠI THÀNH

nguyendinhbon

khi đêm gió bắt đầu dài
lắng nghe tâm trạng hoài thai lối mòn
thu mùa lá gửi qua đông
phương nam ngập nắng lúa đồng xanh cây
em đi phố thị mưa ngày
những sầu tình lỡ giả cầy trang thơ
một trưa chủ nhật tình cờ
gặp nông dân đứng bên bờ tử sinh…

NGUYỄN ĐÌNH BỔN

TIẾNG CHUÔNG NGÂN (PHẦN 3) SỐ PHẬN NGHIỆT NGÃ

nguyenthingoclan
 
Mùa hè năm 1973 nóng kinh khiếp. Mấy tháng hè ở nhà không đi chơi đâu. Ra đường là gặp sắc áo lính khiến Hải Đường đôi lúc hoảng sợ vì những lời chọc ghẹo. Cô chỉ biết quanh quẩn trong nhà, ra trông quàn cà phê hoặc chăm sóc mấy đứa em nhỏ, dạy thêm cho chúng học hành, không giao tiếp với ai bên ngoài.

Giữa mẹ và Hải Đường là bức tường ngăn cách vô hình. Bà không nặng lời nhưng cô biết Mẹ giận vì thái độ của mình nhiều lắm. Sai bảo gì cô cũng nghe, cũng làm như cái máy mà không hề phản đối hay cãi lại Mẹ. Bà biết bây giờ trạng thái tâm lý cô không ổn vì bà là nguyên nhân gây ra sự chia ly của cô và anh. Bà sợ sự bùng nổ không kìm chế được của cô nên cũng không nói gì, không muốn tạo một không khí căng thẳng trong lúc này.

Đúng như người mẹ nghĩ. Nếu lúc ấy bà chì chiết Hải Đường, không biết điều gì sẽ xảy ra. Tâm hồn  luôn bấn loạn, mất thăng bằng trong thời điểm này nên có thể làm điều dại dột nếu đầu óc bị kích động. Chuyện tình cảm của cô và anh được  giấu kín với mọi người bên ngoài. Còn cô cũng không thể biểu lộ điều gì. Mọi người chỉ thấy nét mặt Hải Đường  u sầu, buồn bã, nước mắt luôn chực chờ tuôn trào như muốn gây sự nên cũng chẳng ai muốn lại gần mình. Cô cảm thấy được yên thân lúc ấy.
.
 Ba của Hải Đường nhìn cô cứ buồn bã nên khuyên Mẹ khoan đề cập đến việc gã chồng, nhờ vậy đầu óc cô cũng bớt căng thẳng.
Một lần Ba đến bên cô an ủi: “Chuyện của con Ba rất hiểu nhưng đừng vì điều ấy mà buồn rầu. Con còn trẻ dại lắm, con biết không?”. Nghe Ba nói như vậy Hải Đuòng bật khóc nức nở: “Biết con còn nhỏ dại sao Ba Mẹ lại ép con lấy chồng?”. Ba lau nước mắt cho cô: “Ba Mẹ muốn tìm cho con một nơi êm ấm. Hơn nữa, con có lấy chồng ngay bây giờ đâu. Khi nào học xong mười hai rồi Ba mới cho cưới kia mà”. Bỗng nhiên không kìm chế được, Hải Đường hét lên: “Còn tuổi trẻ của con đâu? Thời đi học đẹp đẽ của con đâu? Sao Ba Mẹ lại tàn nhẫn như vậy chứ?”. Ba không nói gì nữa, nén tiếng thở dài nhìn cô bằng ánh mắt như van nài.

Ông Giao vẫn quanh quẩn trong nhà nhưng không dám đến gần. Hải Đường nghĩ ông ta đã biết hết mọi chuyện và đang tìm cách nào đó để tiếp cận và chinh phục được cô. Hoặc mong cô vì quá đau khổ với mối tình đầu, quá thất vọng mà gật đầu đồng ý.
Ông ta không còn thái độ ngạo mạn như trước nữa. Dịu dàng, nhỏ nhẹ hơn. Cách đi lại cũng có phần khác trước. Phong cách người sĩ quan biến mất. Thay vào đó là những cử chỉ ân cần và hay ngồi suy tư. Hải Đường biết đó là chiến thuật của ông Giao nhân cơ hội cô suy sụp tấn công bằng tình cảm.

Sự việc sau này diễn ra đúng như ý đồ của ông. Không còn một lối thoát nào nữa. Không có ai đồng cảm, chia sẻ, bênh vực nên cô buông xuôi tất cả. Hải Đường buộc phải đồng ý dưới áp lực của Ba Mẹ, trong cô đơn, lẻ loi đau khổ tột cùng.
 
Ngày khai giảng năm học cuối Hải Đường nhờ anh trai chở xuống trường. Con đường dẫn đến trường phất phơ những tà áo trắng. Tiếng cười nói, nét mặt hân hoan của bạn bè khiến cô cũng vui lây. Nhưng khi chuẩn bị bước qua cánh cổng trường Hải Đường bỗng khựng người dừng lại, bất động nhìn chăm chăm vào hai cánh cổng đã mở toang rồi nhìn lên dãy hành lang trên lầu.
 
Vang vang tiếng giày vội vã trên hành lang. Anh nghiêng đầu nhìn vào lớp cô học. Đôi mắt anh chạm mắt cô rồi quay mặt bước nhanh. Đôi mắt mờ lệ, cô nhìn xuống sân trường. Dáng anh mờ mờ. Màu hoa phượng choàng lên người anh một màu đỏ. Anh mất hút sau cánh cổng này.
 
Tim Hải Đường se thắt, sống mũi cay cay… Cô muốn khóc quá!
 
Thật ra Hải Đường là một cô gái đầy nghị lực. Trải qua những sự việc đau buồn nhưng cô vẫn đến trường như bao nhiêu người khác. Tiếng trống khai giảng rộn ràng cho năm học mới bắt đầu. Nuốt đau vào lòng để hòa nhập với mọi người là điều khó khăn.
Những ngày kế tiếp cô lao vào học tập để cố quên đi hình ảnh của anh. Quên đi dáng anh tựa lan can, khuôn mặt buồn nhìn về cuối cầu thang, quên đi mối tình đầu thơ dại. Nhưng mỗi lần ra chơi đứng trên hành lang nhìn xuống sân trường đông vui rộn rã tiếng cười. Qua những tán lá bàng gần văn phòng và cây phượng rũ nhánh cuối sân, cô chợt nghe lòng mình sao mênh mông, im vắng quá!.
Còn đâu nữa ánh mắt nhìn nghiêng và nụ cười mỉm của anh. Mất rồi dáng anh nhảy nhót trên hành lang mỗi lần trông thấy cô. Còn đâu nữa những bức thư trao nhanh vội vã. Mất hết rồi ánh mắt tìm mắt những giờ ra chơi hay tan học. Mọi thứ bây giờ trở nên vô nghĩa.
Không gian vắng lặng giờ ra chơi. Có ai cảm nhận được điều này một lần như Hải Đường chưa?
Hải Đường hay đứng một mình nhìn xuống sân trường như vậy. Nhớ lại cái nhìn cuối cùng gởi cho cô khi bước chân anh vội vã băng qua dãy hành lang này.
Đôi lúc Hải Đường hình dung thấy anh đứng đó, lưng dựa vào tường, hai tay khoanh trước mặt nhưng không nhìn thấy cô. Hoặc không muốn nhìn thấy, cô bạn học trò nhỏ bé đã gởi trái tim cho anh mang đi.

Cuộc sống khép kín, Hải Đường như cái bóng trong nhà. Cô không trò chuyện với  mấy đứa em, anh trai và cả với ba mẹ. Sau giờ học bài mỗi đêm, cô lại ra quầy ngồi.
Sợ nhất là khi các đơn vị tác chiến từ chiến trường về an dưỡng ở các Trung tâm huấn luyện. Một số quân nhân tác chiến sống xa phố phường đô hội nên khi về hậu cứ thường rất ngang tàng. Một vài người không kìm chế hành vi của họ nên rất khiếm nhã khi tụ tập uống cà phê ở quán của cô sau khi nhậu say ở đâu đó rồi. Những lúc như vậy Hải Đường thường trốn biệt trong nhà, đi học phải có Ba đưa đến tận trường.

Cô vẫn còn nhớ đến một người lính Trung uý Đại đội trưởng của một tiểu đoàn BĐQ. Anh ấy khoảng hai mươi lăm tuổi nhưng dáng người trông có vẻ già dặn, cứng cáp hơn nhiều vì lăn lộn không biết bao nhiêu chiến trường. Anh rất nghiêm khắc với những người lính vô kỷ luật, đã dùng kỷ luật thép nghiêm cấm lính của anh vào quán  phá phách hoặc  chọc ghẹo cô.
Hải Đường  đâu ngờ người sĩ quan phong trần ấy đã đem lòng yêu mình, mặc dù vẫn xưng hô là chú – cháu. Đêm cuối cùng, anh ngồi suốt từ chiều cho đến khuya, im lặng nhìn cô ngồi bên quầy. Khi khách đã ra về hết, anh nhẹ nhàng đến cạnh quầy, nhìn vào mắt cô rồi nói: “Cháu đẹp lắm! Chú xin gởi lại tình yêu của chú nơi đây. Chú xin lỗi cháu” Dứt lời, rất nhanh anh choàng tay qua đầu Hải Đường, đặt lên trán cô một nụ hôn bất ngờ rồi vội vã ra đi.
Hải Đường không bất ngờ khi biết một chàng sỹ quan yêu mình nhưng lại không ngờ anh ấy có hành động tỏ tình mạnh mẽ như vậy. Cô trân trọng mối tình câm lặng của anh. Trân trọng nụ hôn ấy. Nó là một kỷ niệm khó quên. Nhớ đến anh như một người chú, người anh đã bảo vệ cô trong những ngày đơn vị anh an dưỡng nơi này. Quý mến con người biết trân trọng một tình yêu đúng nghĩa của nó.
Còn một lý do để Hải Đường nhớ mãi nụ hôn ấy bởi vì đó là những lời sau cùng anh nói với cô. Mãi mãi  không còn gặp lại anh nữa.
Anh là Trung úy Thuận.

Nửa năm sau, có người lính mặc quân phục BĐQ cấp bậc thiếu uý đến quán ngồi uống cà phê. Trông anh có vẻ đăm chiêu. Thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Hải Đường nhưng ánh mắt của anh không sỗ sáng như nhiều người lính tác chiến khác. Khi ra về anh ấy đến quầy nói nhỏ với Hải Đường:  “Xin lỗi em! Có phải là Hải Đường không?” Cô ngước mặt lên nhìn, hơi ngạc nhiên về câu hỏi nhỏ nhẹ của người sĩ quan trẻ mang sắc phục binh chủng BĐQ. Nhìn anh không có vẻ là người đến bên để tán tỉnh. Hải Đường trả lời; “Dạ đúng. Có chi vậy anh?”. Giongj anh nghiêm nghị: “Trước đây em có biết Đại uý Thuận không?”  “Dạ có! Nhưng trung uý chứ?” Chàng trai thiếu uý trẻ có khuôn mặt buồn, nói :  “Anh Thuận đã lên đại uý và mất sau đó hai tháng trong một trận đánh tại Quảng Nam. Anh ấy thỉnh thoảng có nhắc đến Hải Đường, cô hàng cà phê nơi này”.
Thông tin cuối cùng Hải Đường  biết về anh Thuận là vậy.
Hải Đường  không yêu anh nhưng rất quý mến con người anh. Cô có một khoảng thời gian khá dài ấm áp trong tình cảm ấy.
Đêm ấy cô rơi rất nhiều nước mắt cho người đã thầm yêu mình. Mong anh được siêu thoát trên Thiên đường

Năm học này cô tham gia tiết mục văn nghệ của trường với vũ khúc “Vọng Cố Đô” – Đây là lý do chính đáng để cô thoát ra khỏi nhà. Cô say mê luyện tập, nhờ vậy nguôi ngoai bớt nỗi buồn xa anh. Mọi người như nhận ra điều đau buồn nào đó  nên luôn tìm cách cho cô vui. Họ gọi cô là “Người em sầu mộng” một cách trìu mến, thân thương. Hải Đường  xúc động vì điều này, cảm thấy bạn bè mới là người gần gũi, sẻ chia với cô. 
 
Thời gian sau ba mẹ không cho Hải Đường  ra quầy ngồi nữa. Khi nào cần lắm cũng chỉ một giờ, sau gọi vào nhà vì không muốn cô gặp gỡ, cười đùa với bất cứ ai. Ba Mẹ cô đã chọn một con đường và bắt buộc cô đi trên con đường ấy bằng bất cứ giá nào. Bằng phẳng hay gập ghềnh cũng mặc kệ. Có muốn hay không cũng ráng mà đi, dù biết rằng cô sẽ đi một cách khó khăn.
Rồi Tết lại đến, Hải Đường không vồn vã đợi chờ. Năm nay ông Giao về ăn Tết ở quê nên cô được thanh thản hơn. không phải lo đối đầu với ông ấy, dành thời gian đi lại thăm hỏi bạn bè, người thân.
Mồng một Tết Hải Đường mặc áo dài đi lễ nhà thờ. Chắp tay nguyện cầu cho Ba Mẹ được mạnh khỏe, gia đình bình yên. Nguyện cầu cho mình thoát khỏi ông Giao. Nguyện cầu cho anh được bình yên nơi thành phố anh ở, cho anh quên được cô và sống vui cùng mọi người.
Khi ra khỏi nhà thờ, đi giữa hàng thông cao vút trong sân, Hải Đường bỗng nhận ra thấp thoáng bóng anh đứng tựa lưng vào một gốc cây dương liễu phía bên ngoài nhà thờ. Anh nở nụ cười tươi, vẫy tay gọi cô đến. Cô ngẩn ngơ giây lát rồi chợt bừng tỉnh, chẳng có ai vẫy gọi. Đó chỉ là ảo ảnh.

Qua nhanh những ngày Tết, Hải Đường  trở lại trường, vừa học vừa tham gia văn nghệ nên cô cần cố gắng rất nhiều, nhưng bù lại cảm thấy vui hơn, nét mặt tươi hơn.
 
Ông Giao vẫn đến nhà thường xuyên, Hải Đường luôn tìm cách lẫn tránh cặp mắt của ông ấy. Thoáng thấy bóng dáng ông ấy ở nhà trên là cô trốn ngay xuống bếp và ngược lại. Biết rõ thái độ của cô như vậy nhưng vẫn không làm ông chùn bước. Một hôm vào khoảng tháng ba năm 1974, ông Giao đến nhà, đem theo hai tấm bằng cử nhân Luật và Cử nhân Văn chương rồi đưa cho Ba Mẹ Hải Đường  xem. Ông muốn khoe thành tích học tập của mình và đang dự định sẽ trở vào Saigon học tiếp cao học tại Quốc Gia Hành Chánh. Đòn tâm lý ấy đã thay đổi được suy nghĩ của Ba cô. Một chàng rể tương lai rực rỡ như vậy thật quá tốt. Đến tối ông gọi Hải Đường lại nói:
– Ba thấy nó tuy lớn tuổi nhưng cũng được. Nó có học thức, sau này đời con sẽ không khổ, con đồng ý lấy nó đi cho Ba Mẹ yên tâm. Nó chọn con làm vợ thực sự là một hạnh phúc, may mắn cho nhà mình.
Hải Đường nói thật nhỏ với Ba:
– Con còn nhỏ mà Ba… Con muốn đi học, hơn nữa lấy chồng thì ít ra phải là người con có chút tình cảm. Ba biết con không ưa ông ta tí nào sao Ba lại muốn con lấy ông ta?
Mẹ từ nhà dưới đi lên, ngồi xuống cạnh ba góp ý:
– Lấy nhau rồi sẽ yêu thương nhau thôi con. Mẹ muốn con được sung sướng cả đời. Sau này em con còn được nhờ nữa.
Cô im lặng vì biết nói gì với Ba Mẹ cũng vô ích mà thôi.
Đêm đó Hải Đường lại nằm úp mặt vào gối khóc. Cuộc đời cô sao lại bất hạnh đến như vậy?         
 
Hải Đường tuyệt vọng. Cô nhớ anh vô cùng. Phải chi lúc này có anh bên cạnh để cùng chia sẻ nỗi buồn, cùng cô toan tính một lối thoát khác. Hải Đường giận anh hèn nhát ra đi, bỏ cô lại với nỗi khổ này mà không biết phải đối phó làm sao?
 
Hải Đường lại suy nghĩ vẩn vơ. Biết đâu giờ này anh đang vui với người con gái nào đó bên cạnh. Cô biết anh là một con người lãng mạn, dễ gần nên chinh phục một người con gái không khó đối với anh. Cô nhớ anh quay quắt. Gần một năm rồi, từ ngày anh ra đi không lúc nào cô quên anh được. Nhớ nụ cười và ánh mắt anh, nhớ buổi sáng đi “bụi” cùng anh ra biển. Nhớ bàn tay anh nắm chặt. Nhớ tiếng giày anh khua vội vã trên hành lang. Nhớ đôi mắt anh nhìn cô u buồn rồi vội quay đi. Nhớ bóng anh mờ dần dưới tán cây phượng, vụt qua sân trường rồi khuất hẳn sau cánh cổng trường.
Hải Đường tuyệt vọng, đau khổ và buông xuôi.

Một tháng sau Mẹ gọi cô lại và cho biết ngày đám hỏi. Ông Giao bây giờ đã trở về Sài Gòn và đang theo học cao học Quốc Gia Hành Chánh. Mọi chuyện phải trao đổi qua thư từ. Nhà trai sẽ ra bốn người, lễ hỏi tổ chức vào ngày cuối thang sáu 1974. Vậy là còn hơn tháng rưỡi nữa.
Tâm hồn tê tái, nỗi đau tận cùng. Hải Đường không còn biết mình là ai nữa. Cô im lặng như một sự đồng ý
 
Lễ hỏi diễn ra trong một ngày hè nóng bức.
Buổi sáng hôm ấy Hải Đường nằm trên giường khóc sướt mướt, Bên cạnh cô là dì Út. Dì an ủi đủ điều. Nói nhiều lắm nhưng cô có nghe được gì đâu. Một tí nữa thôi Hải Đường sẽ vĩnh viễn không còn là mình nữa. Cô sẽ thuộc về người đàn ông mà mình không yêu thương, thậm chí rất ghét đó. Trong buổi sáng hôm ấy chỉ có hai khuôn mặt luôn hiện ra trong tâm trí cô. Ông Giao và anh.
Hình ảnh khuôn mặt đen sạm, người vạm vỡ, dáng đi dứt khoát, mạnh mẽ của ông Giao ám ảnh Hải Đường liên tục. Nó như cuốn phim chiếu đi, chiếu lại nhiều lần cũng chỉ với khuôn mặt ấy, con người ấy khiến cho cô run sợ. Khi cuộn phim ấy dừng lại, tâm hồn  dễ chịu hơn. Ấy là lúc một khuôn mặt khác, nhẹ nhàng, thanh thoát tươi vui của anh hiện về nhìn cô nở nụ cười thay thế khuôn mặt như tượng kia.
Anh bây giờ ở đâu ? Có biết Hải Đường đang ở bên bờ tuyệt vọng không?Cô nhớ lại những khi lén lút chuyền cho nhau mảnh giấy. Nhớ lại lần anh cùng cô đi trên đoạn đường xuống biển, hai đứa không dám đi sát bên nhau, thì thầm nói chuyện với nhau như hai người bạn.
Nhớ lại lần theo dì Út xuống suối vô tình gặp anh đang ngồi thẫn thờ trên tảng đá, mắt nhìn vào giòng nước. Chiếc lá khô xoay tròn khi bị nước cuốn vào hốc đá. Anh lúc đó như một chàng nghệ sĩ, mái tóc bồng bềnh trong gió. Có đám chuồn chuồn bay cao, bay thấp thỉnh thoảng lại sà nhanh xuống mặt nước. Cô trốn dì Út đi ra sau bụi cây đến bên cạnh anh. Khuôn mặt anh lúc ấy giãn ra, tươi lên bất ngờ. Anh làm sao có thể ngờ được một buổi chiều đẹp như vậy, đang thẫn thờ  nhìn đám chuồn chuồn chạm nước và trông thấy cô? Anh nhìn quanh rồi vội vàng nắm tay Hải Đường. Hoảng hốt, cô giật mạnh tay về khiến anh ngã chúi về phía trước.
May mà không chuyện gì xảy ra hôm đó. Cái may này là dì Út  không hề biết chuyện hai người đã hôn nhau vội vã bên suối lần ấy.
Một nụ hôn như chuồn chuồn chạm nước khi môi anh lướt nhẹ lên má Hải Đường.

Nhà trai đến trên một chiếc xe Jeep màu vàng nhạt. Khi tiếng xe dừng trước nhà, Hồng, em gái Hải Đường lúc đó mới mười tuổi chạy vào báo cho cô biết để chuẩn bị. Nước mắt Hải Đường lại tuôn trào. Nỗi lo sợ khủng khiếp tra tấn cô, đầu óc như muốn vỡ tung ra. Giấc mơ đẹp về anh đang còn trong cô đột ngột bị cắt ngang bởi tiếng gọi của em gái. Tâm hồn cô đang yên bình với anh bên bờ suối bỗng như bão tố nổi lên khi nghe âm thanh của chiếc xe đang dừng lại trước nhà mình, bên gốc cây trứng cá. Hải Đường hoảng loạn, như đang bị dập vùi dưới trời giông bão.
 
Mẹ  vào phòng khuyên Hải Đường bình tĩnh, vui vẻ lên để đi ra chào hỏi nhà trai. Cô nắm lấy tay Mẹ, lay mạnh:
– Mẹ đừng nhận lễ của họ… Con lạy Mẹ! Đừng bắt con…
Mẹ cô lúc đó không còn kiên nhẫn  nữa. Mẹ cũng khóc nhưng ở một tâm trạng khác :
– Đến giờ này rồi mà mi còn như vậy hả? Muốn mẹ chết phải không?
Hải Đường vẫn khóc. Giọng Mẹ nhỏ lại vừa thuyết phục, vừa dọa dẫm:
– Bây giờ nhà trai đến rồi, mẹ biết phải làm sao đây.
Mẹ vật vã trên giường còn cô vật vã cả tâm hồn. Cái tâm hồn nhỏ bé run rẫy, sợ hãi vì lời Mẹ nói.
Ngoài kia, Ba Hải Đường đang tiếp đón nhà trai nên không biết sự việc xảy ra. Khi cô không còn khóc được nữa, Mẹ bước ra ngoài chào hỏi nhà trai, nhận lễ của họ rồi nhờ Dì út mang chiếc áo dài màu đỏ cùng chiếc quần trắng mà nhà trai đem đến vào phòng, mặc cho cô.  
 
Hải Đường ngồi đó như vô hồn, Dì bảo làm gì cô làm theo mà không ý thức được rằng mình đang mặc chiếc áo bó chặt đời mình. Dì chải tóc lại và rồi cả hai cùng bước chậm chạp ra khỏi phòng.
Ông Giao mặc bộ complet màu xám chỉnh tề, mặt hớn hở, không còn tác phong quân sự như trước nữa. Ba Hải Đường giới thiệu cô với nhà trai, giọng chùng xuống:
– Tôi xin nhận những lễ vật đính hôn này…
Hải Đường nhìn thấy đôi mắt Ba như sâu hơn vì chất chứa nỗi buồn. Một con người hiền hậu nhưng yếu đuối.
Ông Giao mở nắp hộp, cầm chiếc nhẫn đính nhiều hạt kim cương đeo vào tay cô. Hải Đường cúi mặt không nói lời nào.  Chiếc nhẫn từ từ đẩy sâu vào đốt thứ ba của ngón áp út. Ông Giao vẫn cầm tay cô, xoay chiếc nhẫn lại cho ngay ngắn. Nó như nhát dao oan nghiệt đâm sâu vào trái tim Hải Đường, xoáy nhiều lần làm cô cảm thấy ngạt thở. Khi ông Giao lơi tay, Hải Đường rút bàn tay về thật vội. Khuôn mặt lộ rõ vẻ sợ hãi và bất cần. Hành động ấy không che giấu được những cặp mắt đang chăm chú nhìn cô. Mặc kệ.
Hải Đường không còn nghe mọi người nói với nhau điều gì nữa.  
 
Chẳng còn nhìn thấy ai đứng trước mặt mình.
 
Căn phòng khách trống rỗng. Một mình cô đang đối diện với anh.
Khoảnh khắc ấy Hải Đường trông thấy anh đang đứng ngay góc phòng nhìn mình, khuôn mặt buồn bã cúi xuống, lưng tựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực. Anh thì thầm trách móc:  “Tại sao em làm vậy?”.
Hải Đường chạy đến ôm chầm lấy anh. Cả hai cùng bay lên. Bay lên cao mãi!
Nhìn nhau hạnh phúc với những giọt nước mắt.
Mẹ nhận ra điều không ổn nên đã xin phép nhà trai cho Hải Đường vào nghỉ.  Cô  thoát cảnh bị tra tấn, chân bước đi nhưng vẫn ngoái đầu lại nhìn vào góc nhà. Nơi anh vừa đứng đó nhìn cô mang chiếc nhẫn đính hôn.

Cứ như  anh vẫn còn đứng đó, lưng tựa vào tường cúi đầu buồn bã, hai tay khoanh trước ngực. Anh im lặng với những giọt nước mắt.

Hai gia đình ngồi lại ăn uống, không ồn ào như những lễ hỏi cưới bình thường. Mọi người nói chuyện với nhau trong không khí không được vui cho lắm. Hải Đường nghĩ vậy bởi vì lúc đó cô đã vào trong phòng nằm khóc rưng rức. Không hiểu vì sao ông Giao và cả gia đình ông ta lại có thể chịu đựng được một lễ hỏi như vậy, khi mà người được hỏi làm vợ đã tỏ thái độ lạnh lùng như Hải Đường lúc nãy. Khi mà người con dâu tương lai của họ chỉ là một pho tượng không hồn?
Có một điều như một điềm báo trước cho cuộc hôn nhân không thành sau này. Cuộn phim chụp lễ đính hôn hoàn toàn bị hỏng, khi rửa phim chỉ có một màu trắng, không ghi lại một hình ảnh nào. Sau này Hải Đường cảm thấy hối tiếc vì không ghi lại được một kỷ niệm trong đời mình, dù đó là kỷ niệm đớn đau, xô đẩy đời cô vào những cơn sóng dữ ngày sau.

Một phút  trôi qua nhưng dài vô tận. Cái khoảnh khắc Hải Đường đã nhìn thấy anh tựa lưng vào tường, hai tay khoanh trước ngực và hỏi: “Tại sao em làm vậy?”

Hình ảnh không thực ấy cứ theo Hải Đường, ám ảnh cho đến ngày cô thực sự có một gia đình riêng mới phôi phai đi được.

Khoảnh khắc thật kinh khủng nhưng cô lại được thăng hoa trên cung bậc tình yêu tuyệt diệu. Đúng vào lúc rối loạn, mất thăng bằng nhưng Hải Đường vẫn hình dung được bay lên cùng anh. Dù biết rằng trái tim anh như đang ngừng thở..
 
 
Hải Đường không hề chấp nhận cuộc hôn nhân này. Mặc dù  đã đeo chiếc nhẫn đính hôn, đã mặc chiếc áo dài màu đỏ mà gia đình ông Giao sắm làm lễ vât. Cô cảm thấy mình sao ngu ngốc, dại dột để bị trói buộc vào một cuộc hôn nhân vô nghĩa như vậy.
Trong tuyệt vọng cô như người mù. Không có ai dẫn đường cho cô đi, tự mình mò mẫm trong bóng tối, như không lối thoát. Nhưng bản năng trong con người  vẫn còn. Dù đã chấp nhận thua cuộc một cách đắng cay như vậy, Hải Đường cũng muốn cho người chiến thắng là ông Giao biết rằng, ông ấy chỉ có thể chiếm được thân xác mình, còn tâm hồn nó vẫn cứ mãi là của riêng cô.
 
Một tháng sau ngày lễ hỏi, Hải Đường viết cho ông G. lá thư với lời lẽ cay đắng
 “… Có lẽ anh lúc này cũng thường! À! mà mới hỏi vợ xong mừng quá chắc cũng lên được vài kg? Tôi cũng muốn mình mập hơn để bớt đi vẻ hốc hác sau những ngày bị mất ngủ.Tưởng điều này dễ mà lại khó vô cùng. Có lẽ vì lúc nào trong tôi cũng mang sẵn một nỗi buồn. Không ai hiểu được nỗi buồn tôi mang, vì ai cũng cho rằng tôi hạnh phúc, diễm phúc lắm rồi… Tôi chấp nhận tất cả (anh đừng lo), chấp nhận để thấy Ba Mẹ tôi, cả anh được vui, và làm cho người khác được vui là điều hạnh phúc nhất.
Bây giờ thì đã qua, đã xong một ngày anh mong đợi. Chiếc nhẫn đính hôn giờ là một gạch nối quan trọng cho hai đời người, là một ràng buộc. “Anh nghĩ rằng tôi vui? Không đâu anh! Đúng hơn là tôi thản nhiên, không buồn, không vui. Vì biết rằng đời tôi đã bị thứ định mệnh tím trói buộc, thế nên dẫu không cùng một nhịp đập yêu thương với anh, thì tôi vẫn cứ là của anh”.

Hải Đường đến trường mang theo nỗi buồn canh cánh bên lòng, không hồn nhiên, vô tư như ngày trước.
Năm nay chuẩn bị cho kỳ thi Tú Tài, phải tập trung vào chuyện học nên cô không tham gia văn nghệ nữa. Điều này khiến Hải Đường mất đi niềm vui nhưng bù lại việc học cũng chiếm khá nhiều thời gian rồi. Cô cố quên đi tất cả. Quên lễ hỏi, quên anh.
Ông Giao đang ở Sài Gòn, tập trung cho việc học cao học ở Quốc gia hành chánh nên Hải Đường cảm thấy dễ chịu hơn vì không giáp mặt với ông. Cô cũng nghĩ, bây giờ ông ấy đã toại nguyện với chiến thắng của mình. Không cần ở cạnh bên cô  để canh giữ nữa.
Hải Đường mang tâm sự của mình chia sẻ với bạn bè nhưng vẫn giấu kín tình cảm dành cho anh.
Đến trường nhìn cánh cổng sắt và hành lang hay bất cứ nơi nào trước đây anh ghé đến, Hải Đường lại nhìn thấy anh ở đó. Anh vẫn luôn hiện hữu khắp nơi. Quán nước bên đường, trên hành lang, vệ cỏ bên đường, dưới hàng phượng đỏ. Nơi đâu cũng nhìn thấy nụ cười anh để lại. Những lúc như vậy nước mắt cô lại rơi.

Một cái Tết nữa lại đến. Hơn hai trăm ngày Hải Đường mất anh, không được nhìn thấy anh.
Không còn ai tặng cho cô thiệp đóa hồng nhung. Hải Đường nhớ anh da diết, tưởng rằng đã quên được anh, nhưng mỗi lần ra ngồi quầy hoặc lên xe đi học lại nhớ nụ cười của anh, đôi mắt nhìn nghiêng làm cô xao xuyến lòng. Không còn ai nhìn theo mỗi chiều đi học về  trên  đoạn đường từ nhà Thờ đến quán cà phê Hải Đường. Không còn anh đến ngồi dưới giàn hoa giấy nhìn cô học bài, trao vội vàng lá thư thương nhớ vu vơ. Cô thèm được nhận thư anh, thèm được nhìn nét chữ tròn vo, mềm mại của anh.
Hải Đường cố gắng học hành chăm chỉ, bù lại những kiến thức còn thiếu trong thời gian tập diễn văn nghệ, nên ít làm việc nhà và phụ trông quán. Hơn nữa thời gian này mẹ không muốn cô giao du với người khác. Hải Đường không suy nghĩ nhiều về cuộc hôn nhân sắp đến. Cô muốn quên hết. “Chỉ có nơi gia đình ta mới tìm được chốn nương thân để chống lại những tai ương của số mệnh”. Cô đã đọc được câu này ở đâu đó. Nhưng số mệnh của Hải Đường thì không có chốn nương thân. Thật cay đắng!

NGUYỄN THỊ NGỌC LAN