_____________________
Du Ngã



Gần Tết, nhớ Chữ.
Lâu nay cứ nghe nhan nhản mọi nơi mọi lúc ba chữ: Tâm, Tầm, Tài…
Từ báo lề trái sang báo lề phải, từ trung ương tới địa phương, từ chốn thanh cao đến chỗ bụi đời.
Bác lãnh tụ tối cao cũng yêu cầu: đầy tớ nhân dân phải có Tâm có Tầm có Tài. Quý vị doanh nhân cũng đăng đàn giảng dạy: đi buôn cũng phải đủ Tầm, Tài, Tâm. Các nhà thơ văn cũng đòi hỏi: tác phẩm phải đầy ắp Tâm, Tầm, Tài. Đi nhậu, ngà ngà bia, cũng có ông phán: nhậu phải có Tài, có Tâm, có Tầm – (diễn nôm là có tiền dắt túi, có lòng bụng đựng bia, và nhìn thấy đường về).
Líu cả lưỡi. Chối cả tai. Tiền lạm phát đã đành, chữ nghĩa dạo này cũng học đòi… lạm phát! Ba chữ vần T ở tầm cao ni cứ làm miềng liên tưởng một cách phản động tới bốn chữ vần T ở tầm… tối ám: Tình, Tiền, Tù, Tội…
Thế giới người ta đi băng băng lên phía trước nhờ ngày càng chuẩn hóa mọi sự, bằng tiêu chí, bằng luật lệ, bằng thực nghiệm, bằng cụ thể, bằng minh bạch… (túm lại là bằng khoa học), còn nhà miềng cứ u u minh minh với mấy cái khái niệm sặc mùi Nho giáo, mơ hồ, rỗng tuếch, muốn diễn giải thế nào cũng được, bí hiểm tới mức vô minh.
Ý chết, mà đổ cho Nho cũng khí oan. Trong 3 chữ này chỉ có 2 chữ Tâm và Tài là gốc Hớn thôi. Còn cái ông Tầm này có vẻ thuần Việt một chút, mang ý nghĩa là có tầm nhìn (tiếng Ăng lê là: vision). Hehe, có tầm là được, còn cái tầm đó ngắn hay dài, cao hay thấp, hẹp hay rộng, gần hay xa thì bố thằng cu nào hiểu nổi!
Đôi khi có cái tầm… lì. Cả thiên hạ đi đường quang lối tỏ, riêng mình cứ đâm quàng bụi rậm, càng đi càng mù mịt, ai bảo cũng chẳng nghe.
Ôi mẹ ơi, không phải tầm lì, ắt là tầm bậy!
DU NGÃ