TỨ TUYỆT

Sóng

Sóng vốn dĩ lênh đênh
Đâu hay mình phận bạc
Trong chập chùng lặng thinh
Chết chìm cho biển hát.

Bèo Bọt

Thơ chép thả xuống sông
Vọng âm không trở lại
Bèo bọt hoa trôi chăng
Sao đời ta trôi mãi?

Cõi Không

Nằm ngửa mặt bên sông
Ngó trời xanh mây trắng
Thấy gì ở cõi không
Tiếng đời rơi tịch lặng.

Nghiệp Chướng

Biết em là thánh nữ
Nhưng tôi chẳng cầu kinh
Mà lại đem sính lễ
Bắt ái tình đóng đinh.

Văn Công Mỹ

Đà Lạt, trên đỉnh sương mù

Bềnh bồng em, bềnh bồng tôi
Giữa bạt ngàn sương mỏng – Lang Biang.
Bềnh bồng em, bềnh bồng tôi
Ta đốt lửa giữa lưng chừng trời.

Em reo như tiếng suối
Vách núi âm âm vang
Em reo như tiếng gió
Giữa lưng trời mênh mang.

Bên kia chiếc ô đỏ
Bên này chiếc ô hồng
Những chàng trai vẫy gọi
Những sơn nữ K’ ho.

Bềnh bồng em, bềnh bồng tôi
Trên đỉnh núi sương mù chơi vơi
Bềnh bồng em, bềnh bồng tôi
Ta đốt lửa giữa lưng chừng trời
Và ta hát cho đời thêm vui.

Và ta cứ hát để cho đời thêm vui
Lang Biang mù sương
Lang Biang yêu thương
Và Lang Biang tơ vương.

Huỳnh Hữu Võ

TREO GIÒ

đinh tấn khương

DaliPatientLovers

Dali, Patient Lovers

Gặp thân chủ quen thuộc ,Bác sĩ ân cần thăm hỏi:

– Trông chị không được khỏe, có bệnh gì không, thưa chị?

Chị trả lời với vẻ mặt kém vui :

– Nhờ bác sĩ kiểm tra hộ huyết áp, nhức đầu quá đi!

Đo xong, thấy huyết áp vẫn bình thường.

–  Chỉ nhức đầu thôi hay còn có dấu hiệu gì khác đi kèm không chị?

Do dự một lát:

– Vừa gây lộn!

– Với ai?

– Với ông chồng chứ còn ai vào đây nữa!?

– Nhịn nhau thì tốt hơn, gây gỗ làm chi cho sinh bệnh?

– Mình nhịn nhưng ổng đâu có chịu nhịn!

– Sao thế, chuyện gì mà gay cấn như vậy?

– Thì mấy hôm rày ổng cứ lằng nhằng mãi. Cứ theo hỏi là chừng nào mới xả bỏ cái  hình phạt bị treo giò?

– Chị trả lời sao?

– Chưa biết!

– Thế thì anh gây với chị là phải rồi. Người ta đi ở tù còn biết rõ thời gian thọ án kia mà!?

– Nhưng trưa nay ổng lại gây nhiều hơn!

– Nguyên cớ gì?

– Thấy ổng đang buồn, sẵn có chút việc muốn nhờ ổng chở đi cho vui luôn.

– Anh có vui lòng chở chị đi không?

– Có, trông ông rất vui dù trời đang nắng gắt, tay xách nặng, lại phải đi bộ thêm một quãng đường xa, mồ hôi nhễ nhãi mà vẫn không một chút than phiền!

– Thế thì cớ gì lại gây?

– Về đến nhà tôi bảo ổng đi tắm, ổng vừa đi vừa huýt sáo bước lẹ vào phòng tắm. Lần nầy ổng tắm nhanh thần tốc, bước ra khỏi phòng tắm ông nhỏ nhẹ:

– Tới phiên em đó, vào tắm đi

– Tắm làm chi, đâu cần!?

– Sao em lại hối anh đi tắm, tưởng là….

– Mồ hôi nách nặng mùi quá, chịu không nổi chứ tưởng tưởng cái gì?

– Anh đã phản ứng ra sao?

– Ổng nổi khùng la toáng lên, hỏi có tức không chứ!?

– Chị về ngay, xem thử anh thế nào rồi?

– Sao bác sĩ nói vậy, ổng đâu có bệnh gì!?

– Bệnh bị dồn nén, coi chừng chứng cao huyết áp đột ngột đó chị à!

Kéo lui ghế đứng dậy, bước ra gần cửa còn rán quay người lại, nói khẽ:

– Già rồi bác sĩ ơi!

Mấy tháng nay không thấy anh chị trở lại để kiểm tra sức khỏe. Chẳng biết chuyện đã đi tới đâu rồi!?

đinh tấn khương

Mẹ

(xin tặng cho ai được diễm phúc còn có mẹ)

Con sẽ không đợi một ngày kia
Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
Ai níu nổi thời gian, ai níu nổi
Con mỗi ngày một lớn lên.
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng cuối hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài lên áo cho con một nụ bạch hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ?
Giọt nước mắt kia bao lâu nữa của mình?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao nhiêu người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập cả tâm hồn
đau khổ – chia lìa – buồn vui – hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà ta vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?
Hôm nay…
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngả nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như nụ bạch hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
…sẽ tới…!

Đỗ Trung Quân

Rêu phong ngày về.

Ta về bên đá xưa ,
Nghìn rong rêu vẫn đợi .
Trên đời ta mưa lũ …
Hỏi buồn đã xanh chưa ?

Ta về đây hỏi núi ,
Buồn không giữa hoang vu ?
Cây sầu ai trơ trụi ?
Khi Đông chớm sương mù .

Ta về đây hỏi gió ,
Bao giờ ngừng thở than ?
Bao giờ quay trở lại ?
Tìm duyên xưa lỡ làng …

Sao người còn đi mãi ?
Bên gốc cội me già ,
Ai dừng chân thương tiếc .
Một bóng hình đã xa !

Ta về bên sông cũ .
Soi mình giữa nước sâu .
Tìm ngày xưa đã mất ,
Theo nước mang mang sầu …

Nguyễn Đức Diêu

LINH MIÊU CÔI CÚT

Bùi Diệp

BlackCatHishidaShunso

Hishida Shunso, Black Cat

Mẹ tôi bảo:

– Phật dạy rằng mọi sinh linh đều có linh hồn cả, con à. Ngay cả cỏ cây vô tâm  cũng có hồn vía. Đấy, như cây nguyệt quế, như con mèo mun đấy, con tin không?

Tự dưng tôi thấy mình có lỗi. Hơn thế, tôi vô cùng kinh ngạc trước xúc cảm quá ư đặc biệt của sư thầy lần này. Sư thầy bật khóc vì nghe tôi kể chuyện về cây nguyệt quế, về con mèo mun hay là chuyện của hai người đàn bà gốc Bắc, đồng hưong với sư thầy? Tôi không biết, chỉ đến lúc nhìn thấy hai giọt nước mắt lăn trên gương mặt thường nhật vốn dĩ bình thản đến xa cách của thầy, tôi chợt nhớ lời người dạy: người tu hành phải biết tự hóa giải mọi tục lụy trần gian mới mong đạt đến cứu cánh giải thoát.

Một con mèo thích nghe nhạc, chỉ duy nhất một bài, mà lại phải là bài nhạc được ghi trong cuốn băng cassette đầy tạp âm vì quá xưa cũ và cũng bởi sử dụng quá nhiều lần.

Bạn tin không?

Một sớm đầy nắng. Nắng rọi qua mấy song gỗ mun của khung cửa sổ lùa hiên trước nhà hậu. Nhìn nắng chờn vờn trên tấm lưng con mèo mướp mập ú của sư thầy nuôi trong chùa bất giác tôi muốn hỏi rằng sư thầy cho mèo ăn chay hay ăn mặn vì chợt nhớ chuyện con mèo của Trạng Quỳnh nhưng lại thôi. Cũng may mà cái miệng của tôi còn thắng kịp lúc chứ không thì… ngớ ngẩn biết chừng nào. Hỏi câu ấy chẳng khác nào dám hỏi có lúc nào thầy khóc một mình hay than vãn một mình vì thế thái nhân tình hay không.

Chẳng lý giải bằng chân tướng khoa học mà cũng không lý giải theo ánh sáng Phật pháp, sư thầy im lặng và cũng nhìn nắng chờn vờn trên tấm lưng con mướp mập ú. Thôi, chuyện mèo biết thưởng nhạc, thầy chưa giải thích, tôi để bụng… “tự xem sao”.

Con mèo mun già một màu lông đen tuyền ấy đã bao nhiêu tuổi, không ai biết. Từ ngày bà Bắc dọn về ngôi nhà ngói thâm u và lặng lẽ thì nó cũng đã chừng ấy. Trong chừng bấy năm nó chỉ già đi và đôi mắt thì trong vắt màu vàng chanh, một màu vàng vừa xa xăm vừa bí ẩn. Màu của đạo sĩ. Mấy người hàng xóm không ưa tính ít nói và kín đáo của chủ nhân ngôi nhà, họ bảo bà hách dịch và kênh kiệu và còn rỉ tai với nhau rằng người đàn bà gốc Bắc kia có hành tung mờ ám rất khả nghi với con mèo mun đã hóa linh miêu.

Mẹ tôi bảo linh miêu mà phóng qua xác người thì xác người bật dậy và ôm chầm lấy bất kỳ ai thì người đó chết theo nên người ta hay lừa cho xác người ôm chầm phải cột nhà để bật ngửa ra mà chết lần… hai. Bạn tin không? Rồi chuyện đúng ngọ linh miêu chỉ cần nhìn con chim trên cây thì chim rụng xuống đất chết tươi. Nhiều người đàn bà trong ngõ nhỏ nhà tôi còn khẳng định rằng từ ngày có bà Bắc dọn về xóm mình đâu còn con se sẻ nào dám léo hánh.

Ngôi nhà ngói có chậu nguyệt quế ở góc sân của người đàn bà cô độc vẫn lặng lẽ và bí ẩn. Người đàn bà và một con mèo, đúng hơn là một con linh miêu. Bất giác tôi nghĩ đến ngày cuối cùng của người bạn láng giềng của mẹ tôi và liên tưởng đến sự có mặt của con linh miêu mà sởn gai ốc. Rủi lúc bà “nằm” một mình khi chưa ai phát hiện mà linh miêu nhảy qua thi thể thì sao nhỉ. Tôi cố nhớ lại, nhớ cho rõ, cho chắc chắn mười mươi là ngôi nhà của bà không có chiếc cột nào (nếu cái xác chết chạy bừa thì tông phải vách tường mà lăn đùng ra… chết lại thôi!) Tôi biết được như vậy vì trong một lần sang mời bà qua nhà trò chuyện cùng mẹ tôi. Lúc ấy bà đang nằm trên chiếc ghế dựa, tay ôm con linh miêu, cả hai cùng nghe Thái Thanh hát “Đôi mắt người Sơn Tây”.

Bà Bắc là đồng hương với mẹ. Cám cảnh người bạn vong niên một mình đơn độc nên dẹp một bên điều tiếng thị phi, mẹ thân tình với bà. Và còn điều này, chính Phật pháp làm cho hai người xích lại gần hơn. Hai bà là phật tử thuần thành và thường đến lễ Phật ở chùa Hải Long. Có lẽ sư thầy cũng là người đồng hương nên ngoài tình sư đệ ra họ còn chung một một nỗi “ta nhớ xứ Đoài mây trắng lắm/ em có bao giờ em nhớ thương?”. Điều này thì tôi chỉ giữ kín trong bụng chứ biết được mẹ tôi sẽ giận vì cho là tôi bất kính với sư thầy. Ngay cả như việc tôi thắc mắc vì sao bà Bắc về quê rồi mà không ở được ngoài ấy lại trở vô mà mẹ cho là tôi xúc phạm đến nhân cách người quê mẹ vì ngầm cho rằng bà con không biết bảo bọc nhau.

Mẹ tôi luôn sống bằng hoài niệm.

Ngày bà Bắc mất, mẹ rất buồn, sai tôi lau chùi lại bức hình chụp cảnh Hồ Tây có mấy cành cây la đà, có đôi tình nhân âu yếm bên nhau nhìn hoàng hôn đang đậu xuống mặt hồ. Bức hình ấy trông cũ kỹ và nhàm chán vì nhà nào có người gốc Bắc là y như rằng có chưng bức hình ấy. Tôi chưa hiểu mẹ và những người xa xứ? Một đêm nhớ ra, mẹ lấy cuộn băng cassette cũ kỹ, kỷ vật của người bạn quá cố, run run bỏ vào máy. Run run nhấn nút play. Tiếng đàn violon réo rắt như tiếng đàn nhị của ông già mù đầu phố ngày bé mẹ vẫn nghe. Một nỗi buồn nẫu nẫu như tàu chuối úa rách bươm trong chiều cả gió. “Thương nhớ ơ… hờ…”. Tiếng hát Thái Thanh trong veo, cao vút bay vào trời đêm… Suốt cả cuộn băng chỉ có một bài “Đôi mắt người Sơn Tây”.

Bỗng trong gió như có tiếng khóc. Mẹ run run vặn nhỏ volume máy hát. Nghe rõ dần, thì ra là tiếng mèo. Linh miêu? Từ ngày chủ mất, nó bỏ nhà. Nay nghe bài hát bỗng quay về?

Ngoài hiên trăng sáng. Tôi ra sân quan sát. Chỉ có ánh trăng đổ vàng lên thềm, lên đám hoa nguyệt quế trắng xóa và thơm nồng nàn. Không thấy bóng dáng linh miêu. Tôi trở vào nhà, mẹ đang ngồi niệm Phật mà mắt chăm chắm về phía tấm hình Hồ Tây.

Thái Thanh vẫn “thương nhớ… ơ hờ…”.


BÙI DIỆP

Em gái

(Thương quý về em N.T.L.T-Hàm Thuận Bắc P.Thiết)

Trời tháng tư, mà sao chiều xuống chậm
Hôm anh về muốn ghé thăm em
Quá nhiều điều nên dễ nhớ dễ quên
Anh hối tiếc hơn cả lần hối tiếc
Nhưng thôi em! Đời người chỉ một lần tiễn biệt
Một lần đi là mãi mãi không về
Ba mươi năm hun hút bóng trời quê
Anh thấy sợ bóng mình trên vách cũ
Anh có nghe, đời em quá nhiều bão lũ
Những ngày còn trên núi trên bưng
Những đêm đêm xẻ gió băng rừng
Vẫn chiếc áo “ta bùi” vá vàng mẹ gửi
Anh cứ tưởng đã lùi xa vời vợi
Nhưng hôm nay vẫn riết bám đời em.
Ngôi nhà em lai láng trăng thềm
Anh nhớ mãi những ngày thơ niên dại
Giàn mướp sau hè treo đầy hoa trái
Ta và em cùng sớt nắng cho nhau
Giờ anh ngồi nhớ lại thấy mà đau
Đau thiên cổ, đau từng trang kinh dịch
Anh tìm đích – Nhưng chưa hề thấy đích!
Để hôm nay, sống như một âm hồn
Một âm hồn khác với kẻ cô đơn
Bỡi anh có đóm lửa hồng bếp cũ
Khói chòi rơm quặn lòng đêm cô phụ
Thế nên anh…
Vẫn còn chốn đi về.

Lê Sa

NGỌC NGÀ

Từ em dáng ngọc thấy mà thương
Mộng điệp mơ hoa ửng má hường
Tóc lụa là phong lan mặt gối
Gót hồng nhung bách hợp chăn giường
Chú dơi cánh mỏng nghiêng cao cổ
Con cút đầu ngoan húc sát sườn
Dìu dịu cõi đêm hương sắc thắm
Từ em dáng ngọc thấy mà thương.

Bạch Ngọc Phước
Sandefjord 08.04.2013

Nước Mắt Trước Cơn Mưa, Dương Quang Sơn

1768114

CHƯƠNG 17

TRẺ EM

Dương Quang Sơn

“Nước Mắt Trước Cơn Mưa”

.

Đêm nào tôi cũng khóc cho Việt Nam. Tôi nhớ và tôi khóc. Trong bóng đêm đen, trí nhớ biến thành nước mắt. Những giọt nước mắt cho bố, cho mẹ, cho các anh chị em tôi, cho tất cả những người đã bỏ đất nước ra đi, cho cả những người không ra đi được. Tôi không muốn ký ức của tôi mất đi như nước mắt trong mưa. Nên tôi xin kể cho ông nghe câu chuyện của tôi để ông kể lại cho những người khác, nhờ thế có thể có nhiều người sẽ biết đến những gì xảy ra ở Việt Nam. Nhờ thế ký ức của tôi không uổng phí. Nhờ thế ký ức của tôi sẽ là những giọt nước mắt trước cơn mưa. Vậy xin lắng nghe. Những gì tôi kể rất quan trọng. Những gì tôi nhớ. Những gì xảy ra cho tôi. Những gì tôi nói đây chính là những giọt nước mắt trước cơn mưa lũ.

Bố tôi tên Trần Phong. Ông theo Phật giáo, sinh trưởng ở Hải Phòng, Bắc Việt. Ông đã đi kháng chiến chống Pháp, nhưng khi Cộng sản chiếm miền Bắc năm 1954, ông di cư vào Nam, định cư ở Sài Gòn. Bố tôi ghét Cộng sản. Bố tôi yêu Tự Do. Chỉ vì muốn một đời sống Tự Do mà năm 1954 ông đã phải trở thành người di cư.

Ông rất buồn vì đất nước chia đôi, nhưng ông lại muốn tránh xa Cộng sản. Mẹ tôi cũng sinh trưởng ở miền Bắc. Cũng di cư vào Nam với bố tôi năm 1954. Bà ngoại tôi, các anh chị em của mẹ tôi đều ở lại ngoài Bắc cả.

Cuộc sống chúng tôi tại Sài Gòn rất tốt đẹp. Bố tôi kiếm được khá tiền nhờ nghề sửa tàu biển. Trong gia đình, tôi là đứa con bé nhất, nên bố tôi gọi là thằng “Út”, tiếng Việt nghiã là “đứa con nhỏ nhất”. Tôi có một người anh, hai người chị. Cô tôi cũng ở chung với gia đình tôi trong một căn nhà rộng rãi tại Quận Nhứt, Sài Gòn. Tôi học Trung học Công lập, anh tôi đã học Đại học. Mùa xuân năm 1975, tôi vừa được mười sáu tuổi. Lúc này bọn học trò đều chộn rộn về chuyện Cộng sản xâm chiếm. Có đứa bàn tán cả chuyện bỏ nước ra đi. Nhiều hôm trên đường tan trường về, tôi thấy người ta đứng xếp hàng dài để xin giấy tờ hoặc đổi tiền ra khỏi nước Tiếp tục đọc