Thụyvi

Hessam Abrishami, Spring Dream
Đêm xuống
Ngày tiếc ngày sao ngủ sớm?
Ngày lên
Đêm tiếc đêm sao thức vội?
Giữa dòng đời!
Đời tiếc đời nổi trôi
Hoa tiếc hoa ngắn ngủi
Người tiếc người?
Người có tiếc người?
Sao ta lại tiếc ta!…
( Choé )
Ban nhạc tạm ngừng trong ít phút cho khán giả giải lao. Tôi đến quầy rượu kêu ly vang, Viễn bước tới bên cạnh, tay cầm chai nước lọc, cười cười, cái nhìn của Viễn dừng lâu trên mặt tôi, ánh mắt chăm chú, có chút tò mò rồi nói “Đẹp, còn đẹp lắm, nhưng hình như khuôn mặt này, hôm nay có thiếu một cái gì ?” Tôi đang suy nghĩ, chưa kịp hiểu, định hỏi, nhưng Viễn đã xoay người bỏ đi về hướng sân khấu. Tôi cười nhẹ, tính anh chàng này khéo miệng lại hay đùa.
Viễn với tôi quen nhau đã lâu, nhưng thân nhau trong một cuộc triễn lãm tranh do Viện Bảo Tàng của thành phố tổ chức. Viễn yêu hội hoạ, và thích bước vào cõi văn chương. Nhưng phải nghe Viễn vừa đệm dương cầm vừa hát bản Senerata mới thấy hết cái tài hoa của anh chàng trẻ tuổi này.
Chương trình nhạc Thính phòng càng về khuya càng lội sâu vào Vũng Lầy Của Chúng Ta, càng réo rắc chơi vơi với Tình Khúc Cho Em, càng ngất ngư ở Chiều Phi Trường….Tôi ngồi im lìm nhưng đầu óc bắt đầu sóng sánh, không phải vì một chút men của cốc vang trắng vừa uống, nhưng sóng sánh bỡi cách dụng chữ của Lê Uyên Phương “ Theo em xuống phố trưa nay, vẫn còn nhức mỏi đôi vai….” Theo tôi đây là câu tình ca hóm hỉnh nhất, nhưng thật…đắc địa! Tôi cũng thú vị khi hình dung đến những cặp tình nhân đang yêu nhau, và chợt nhớ mình từng có một cái hẹn với người đàn ông gặp lại bấy lâu – Hai chúng tôi không phải nhất định phải sống ít nhất một lần với nhau trên thành phố có những con phố nối liền con phố bằng những con dốc cao ( chữ của Trường Kỳ ) sao Tiếp tục đọc →