LÚC RỜI ĐI

Lưu luyến gì hương, nhan em
anh bạt ngã cả lối về,
lần nữa…

Có còn mong
tìm trong đáy mắt em ?
một trời êm ả
một chút nắng cuối
Thu Hà Nội
Và nụ cười năm ấy
từng theo anh mãi trên lối về cô quạnh
Hãy trả lại đời những phút yêu cuồng…
Ngày nào,
tình về trong khắc khoải
cuộn mình như loài thú ngủ đông
anh buông mình trong bản vẽ
Có chăng đọng lại chút sắc màu nơi bờ môi
Và …
anh gọi tên em…!

QUỲNH ĐỎ

ĐI QUA THÁNG MƯỜI

Ngước mắt trông trời
mù mịt mưa sa
Cúi xuống vai mình…
sợi tóc mong manh là thế
Sao gánh nổi gánh đời
mịt mờ dâu bể
Những ân tình
nặng trĩu hai vai

Tôi sẽ bỏ lại
sau lưng
con dốc đổ dài
Mây phủ kín vạt rừng
một phía
Bên kia đồi
nắng mùa đông vẫn thế
Vẫn nồng nàn
ấm áp
Một mùa tươi

Tôi sẽ cười
Vẫy tay
Chào tháng mười
lóng lánh
Giữ giùm tôi
Sợi tóc đã vàng phai

Ngọc Yến

Dắt tay lên bờ

Trần Huy Minh Phương

 Still Life Oil Painting by Ramon Romero (6).forblog

Chị Thìn xấp xỉ bốn mươi. Chị có thâm niên hơn mười năm làm cộng tác viên ngành Dân số. Nói chị đẹp thì cũng quá, mà nói chị xấu thì nghe hẹp bụng. Chị được mái tóc dài và cách nói chuyện lúc nào cũng nghe suông cứ như chị đã học thuộc lòng những lời nói đó từ khi nào.

Vậy mà, nhiều khi nghĩ lại Thìn thấy mình thật vô duyên. Vợ chồng người ta ăn ở với nhau đang yên vui thì chị lại chen vào. Rồi chị còn nhắc người này nên đi đặt vòng, người kia hãy triệt sản. Đúng là hết chỗ nói. Có mấy người đàn ông nói lén sau lưng Thìn, lúc nào chị cũng kêu người ta “dừng” bởi vì chị chưa có chồng. Thử cho chị có chồng một lần coi thì chị có còn mạnh miệng nói “dừng” hay không thì biết.

Đúng là khó thiệt. Không có miệt đất nào như miệt Choi Choi này. Đã tỉnh lẻ lại còn vùng sâu. Đã vùng sâu lại còn lầy lội. Lâu nay chị không nhớ đã xách dép bao nhiêu lần đi qua cầu khỉ, bấy nhiêu lần xắn quần nhảy qua mương. Dấu chân của chị, nói không phải khoe, hầu như đã in khắp cái miệt này. Vậy đó, trong mắt của chị Thìn thì đàn ông ở đây hay có thói quen… đem đồ ăn cơm ở nhà qua hàng xóm nhậu.

Thế nhưng, có một người khiến cho Thìn phải chú ý. Hôm ấy chị đi công việc về, giữa đường bắt gặp người đàn ông đánh vật với chiếc máy xới bị sụp phải vũng lầy thật khó kéo lên Tiếp tục đọc

SỐNG CHẾT ĐỀU NHƯ CHƠI

Từ xứ biển viễn hành ca lên núi
Níu mây bay đùa rỡn với ngàn sương
Gió trăng chẳng dính vào đâu cả
Làm thơ chơi tặng cây cỏ ven đường

Chuyện nghìn năm đến đi còn hay mất
Bận lòng chi vì hết thảy như chơi
Chơi giữa bình thường tâm vô sự
Cứ lại qua thưởng thức những hương đời

Chơi hý lộng tung hoành đủ điệu
Nhảy múa cùng cung bậc có và không
Rỗng rang trên đỉnh cao nhìn xuống
Cõi trần gian đẹp tựa khói sương lồng

Sống là chơi chết cũng là chơi vậy
Nên nghêu ngao dạo khúc hát bây giờ
Chiều thiên thu hỡi trời xanh quá
Lá hoa cười hào phóng giọng cười thơ

Tâm Nhiên

TINH KHÔI

Từ em tinh khôi về
Hạ vàng lung linh nắng
Từ em ngày xa vắng
Mắt buồn ướt trời thu

Ai xa khơi mịt mù
Theo sóng tìm bến lạ
Ai quay lưng bỏ lại
Một trời đông nhớ nhung

Rồi thời gian lạ lùng
Vẫn quay vòng xa cách
Những ngày xưa vụt mất
Bao hẹn thề đã trao

Từng cơn gió hanh hao
Thổi vào lòng chia biệt
Em nụ hồng tinh khiết
Run nhịp thở mong chờ

Từ em tinh khôi mơ
Hái hoa cài áo cưới
Trắng một thời yêu dấu
Nói ngàn lời yêu nhau

Nhỡ mai bạc mái đầu
Còn nguyên tình thu cũ
Ngày mai hoa hé nụ
Nhớ nhé, lòng tinh khôi.

Âu Thị Phục An

GIẤU HƯƠNG TRONG MƠ.

Thuỵvi

1391915_602758136436933_1337826803_n
………………………………………

Em giấu hương trong ngực
Môi hường kiêu sa …
Vóc sắc hực lửa khoảng trời thơ
Ong bướm vởn vơ
Khát tìm cảm xúc

Em giấu hương trong mắt
Mê hoặc đời
Sương mây quẩn quanh mờ tỏ
Dấu lặng…buông lơi
Mềm giai điệu hoa

Em giấu hương trong mơ
Ủ xanh những mùa rêu chờ đợi
Giọt thời gian đọng góc vườn chiều
Trầm buồn câu hát

Tôi từ xưa xa trở lại
Một thoáng bâng khuâng…

1- Bước vào cửa, chương trình đã bắt đầu, người nhạc sĩ đang chào mừng quan khách bằng màn độc tấu mang âm hưởng của Romance en Fa của Beethoven khiến người nghe như ngẩn ngơ trong không gian im phăng phắc và chấm đứt trong nỗi bàng hoàng oà vỡ của những tiếng vỗ tay thật sôi động.
Tôi tìm được một chổ nơi góc thật khuất, nhẹ nhàng ngồi xuống rồi đưa mắt nhìn quanh. Trong ánh sáng thật mềm hắt ra từ những ngọn đèn vàng được dấu ẩn trong những góc cạnh cao thấp đầy nghệ thuật trong hội quán đủ cho tôi thấy những bóng dáng ngồi đầy đặc lô nhô khắp phòng. Không khí cứ dìu dặt dắt người ta lội sâu vào cõi tình yêu, khi lãng đãng, khi ngạt ngào ướt sũng mi mắt với Hoài Cảm với Niệm Khúc Cuối…Tôi cảm thấy lòng tràn ngập nỗi buồn, và dường như không chịu đựng nổi không khí u uất này, nên tôi đứng lên, len qua những hàng ghế đi ra cửa Tiếp tục đọc

NẮM LẤY TAY MÌNH

tôi ngồi gặm nhấm lại tôi
nhìn vai tìm dấu tay người đã vin
tôi ngồi lục lọi tìm em
ngày thì mỏng mảnh
và đêm thì dày
quay về phía núi nhìn cây
bao nhiêu nắng
để lá bày biện xanh

tôi ngồi nắm lấy tay mình
nghe chừng máu chảy đã thành cuồng lưu
ngày vui cắn lấy vai người
như giông đánh dấu xuống đồi cỏ khô
bây giờ
nhìn lại bấy giờ
mông lung một vết ghi hờ chân mây

thì thôi nắng đã nhiều ngày
và mưa cũng đã dắt dây triều cường
hôn vào tay áo mà thương
một người xa
một con đường rất xa
buổi chiều còn lại tôi và
hồn nhiên cây cỏ nở hoa ven đường

trần thiên thị

CŨNG ĐÀNH

Cũng đành người bỏ xa tôi
Để vun bên đó, để vơi bên này
Chim giờ lệch cả đường bay
Trời xanh đã thẳm những ngày hư hao!
Cũng đành buồn chuyện ca dao
Trầu cau đôi ngả, nắng nhàu, mưa xiên…
Cũng đành ngựa lạc, người điên
Suối trôi cô độc, sông biền biệt xa!
Tôi giờ “Trong cõi người ta”
Chiều không,quán vắng, đường xa độc hành…

TRẦN DZẠ LỮ

Nắng xuân

Nguyễn Thị Ngọc Lan

26-0f0f4

Gió lạnh cuối Đông bất ngờ tràn về trên dãy phố dài ngút mắt. Từng đoàn xe vút qua, thổi tung đám bụi mịt mờ trải dài suốt con đường. Đây đó từng đoàn người qua lại ở khu vực bến xe này tìm chuyến về quê. Họ khó nhọc, chen lấn nhau mong tìm chiếc vé để có một chỗ ngồi trên chuyến xe nào đó. Nhiều người nằm ngồi lăn lóc trên dãy hành lang hay ngoài những gốc cây .

Tôi cũng chen lấn trong đám người ấy, mong sao có chuyến xe chiều trở về trước vài ngày giáp Tết. Hai tiếng nữa mới có chuyến tiếp theo. Tôi kiếm được chiếc ghế ngay bên ngoài phòng vé. Nơi đây có thể nhìn bao quát cả khu vực bến xe rộng lớn này.

Tôi để ý đến môt cô bé ốm yếu, gầy nhom ngồi trên bệ xi măng bao quanh gốc cây xà cừ to lớn. Nét mặt con bé trông rất u buồn, hai tay giữ chặt cái giỏ xách đã rách bươm, lòi cả miếng vải giống như là chiếc áo hay quần của cô cô bé đựng bên trong. Con bé đâu khoảng mười hai, mười ba tuổi, dáng gầy , nước da đen nhẻm có lẽ do lăn lộn với mưa nắng trên cao nguyên này. Trên khuôn mặt con bé toát lên sự hoảng sợ. Tôi nhìn thấy nó dáo dác cặp mắt đảo khắp nơi, thỉnh thoảng quay mặt về phía phòng vé. Nó có vẻ rụt rè, lo sợ một điều gì đó Tiếp tục đọc

TÌNH YÊU ĐÂU PHẢI CHUYỆN BÔNG ĐÙA

Trong nắm đất cũng có hòn cuội nhỏ
Trong cuộc đời cũng có lúc buồn vui
Trong tuổi trẻ cũng có thời hưng phấn
Nên cứ yêu thương là phải lắm rồi

Trong hạnh phúc cũng có khi hờn dỗi
Trong đam mê cũng có lúc xa lìa
Trong tình đầu có khi mình chợt nhớ
Rồi cũng quên đi cho trọn nghĩa phu thê

Trong đám cháy cũng có khi tàn lụi
Trong tình trường cũng có kẻ thắng thua
Trong giấc ngủ có khi mình chợt khóc
Vì tình yêu đâu phải chuyện bông đùa.

HUỲNH HỮU VÕ