Huế và KT

Nguyễn Hoàng Quý

huekt

Sau năm đầu học MPC ở Đà Lạt thất bại, tôi về Huế, đầu năm học 1969-70.

Thật khó quên buổi chiều đầu tiên ra Huế chuẩn bị ghi danh nhập học Văn Khoa khi lòng không còn muốn và cũng không thể học MPC được vì Đại học Khoa học đã bắt đầu trước đó khá lâu.
Từ Đà Nẵng, các anh gửi người quen cho tôi đi nhờ một xe quân sự ra Huế, mưa suốt từ chân đèo Hải Vân ra và ra càng gần Huế càng nặng hạt, tới chợ Đông Ba đã hơn 5g chiều, mưa vẫn mù mịt, tôi vào chợ ăn tạm dĩa cơm rồi đi cyclo về 127 Huỳnh Thúc Kháng dưới mưa lướt thướt tìm người quen đang sống ở cư xá sinh viên này để nhờ xin giúp việc trọ học.

Cư xá lúc đó đang giờ cơm, người ăn xong, kẻ sắp sửa, đông đúc, lố nhố không ra thể thống gì nhưng thật sự mình mong được là thành viên của cái đông đúc đó! Rất may, mọi chuyện ổn, tôi ghi danh học Văn khoa và được ở một phòng 3 giường sau phòng khách, khỏi phải dính dáng 4 dãy giường trên và dưới lầu, đông đúc, ồn ào quá!.

Sinh viên học năm tư ở đây khoảng 5-7 người nhưng gần gũi nhất với tôi là anh Phong, học Việt Hán và anh Châu học Luật. Các anh đối xử với tôi thẳng thắn, chân tình, thường tâm sự, sẵn sàng chỉ bảo, nhắc nhỡ cho tôi nhiều chuyện như đối với một đứa em.

Bận rộn cho năm cuối ra trường, tôi vào ở không lâu thì anh Châu không đi dạy kèm nữa, anh hỏi tôi thích thì anh giới thiệu, thích quá đi chứ, anh đưa tôi đến giới thiệu với gia đình nơi anh đã dạy trước đó mấy năm, không lâu sau tôi thay anh Tiếp tục đọc

CHIỀU …CHỢT MƯA TUỔI THƠ.

Mưa ngắn mười năm nhìn mây tan
Tình yêu bao lần qua không biết
Mòn gót giầy lang thang ngõ trăm năm…
Hoa cỏ nào bên kia thản nhiên chờ

Mưa rong rêu trôi tuột trí nhớ
Khoảnh khắc tưng bừng mưa con thuyền giấy lật nghiêng
Hát lên lời vô vọng
Cũng trôi

Ngày tháng quên chỉ mình em ngồi đếm
Sợi dài mượt mà  đan, sợi vắn cất riêng mình
Chỉ một bờ vai nghe đã mỏi
Sao tôi gánh nổi hết trần gian?

Chiều nay phố mưa dài
Ngồi co chân cợt đùa rác rưởi
Nồng nàn mùi chợ búa, ngai ngái bùn hố ga
Mây đùn khói dựng đầy ắp tuổi thơ
Mưa rơi hay tôi rơi

Mưa ngắn chẳng khiến đất bồn chồn
Chẳng níu được tôi khỏi hiên người
Chẳng dắt dìu tôi về chốn cũ
Ngày nào cất bước ra đi

Chiều mưa tuổi thơ chợt qua
Để lại một khoảng trời vợi nhớ…

TRƯƠNG QUANG KHÁNH

HẠT TỪ BI

Trăng non đầu tháng trăng cười
Em non dạ bởi em hời hợt yêu
Lần đầu hồn phách phiêu diêu
Có ngờ đâu chỉ là yêu quỷ về
Tròn trăng giữa tháng cập kê
Em mười sáu đã phu thê cùng người
Sân si nếm trải cuộc đời
Ngậm cay , nuốt đắng từng tôi luyện nhiều
Lưỡi liềm trăng cuối tháng , chiều
Em già dặn nghiệm những điều thế gian
Vô thường tròn khuyết , hợp tan
Bi hài như nghiệp lụy mang phận người
Chợt nghe tiếng hạc bên trời
Trăng vằng vặc sáng mặc đời thịnh suy
Bàn tay vỡ đất xuân thì
Gửi người xưa hạt từ bi nẩy mầm !
TRẦN BẢO ĐỊNH

ĐOẠN TRƯỜNG

NGUYỄN TRÍ

103985

Bảy Mẫu lừng danh Long Mỹ với nghiệp cờ bạc. Bảy mẫu đất, bò hơn hai mươi con. Tất cả đội nón ra đi bởi thâu đêm suốt sáng ở tùm lum sòng. Không môn chơi nào ở lãnh vực nầy Bảy không sành. Đủ sành để thua.

Ba đứa con, Bảy giao cho vợ. Bà xã chỉ có bổn phận chăm. Vậy thôi. Mọi thứ bà không cần biết tới. Đất của tui, bò của tui, tui không để bà thiếu thốn là được rồi, còn tui làm cái gì, bà chớ có thắc mắc. Ý nầy chẳng qua con ma cờ bạc nó xúi. Ghiền rồi, lậm quá rồi. Mà sao kỳ vậy kìa? Hai chục con bò không còn một con. Bảy mẫu không còn một tấc. Cái lô thổ bà Bảy không làm dữ và giấu sổ đỏ, e là ba đứa con đã ra sân đình mà ở. Thua vậy sao không dừng lại? Ma mà. Ma đề, ma túy, ma cờ bạc, ma tình yêu. Một trong bốn con nầy ám vô ai người đó chết liền… Thần cỡ công an với ba cái lao động công ích cũng bó tay chịu phép. Hối hận đó, ăn năn đó, kiểm điểm đó, hứa đó… vừa cho về đã tọt vô sòng. Phải gỡ chớ, thua là phải gỡ. Gỡ riết cái ghẻ phải chảy máu… Có câu cờ gian bạc lận. Bọn cái nhử cho ăn đã đời, nửa đêm nó lấy lại, tới sáng là đi sổ đỏ. Lâu lâu lại cho cầm về nhà ra cái vẻ ta đây ăn bạc, mời bạn bè làm vài khung, vài két vui chơi. Hôm sau sạch bách thêm một câu đe: “- Đù kịnh… Không giao sổ là ông nội mày dưới đất tao cũng lôi lên à…” Không phải mấy tay huyện đề đã tuyên bố rằng “- Chỉ có cái mã mày xây là tao cho, chớ cái gì mày đang có là tao cho mượn” Tiếp tục đọc

THÁNG MƯỜI

Tháng mười mưa, tháng mười nắng hoặc cả mưa lẫn nắng
Chẳng can dự gì đến trái tim, tình yêu, ngọt ngào và cay đắng
Nóng lạnh, bùn lầy và ráo tạnh đều tiềm ẩn minh triết riêng
Không loại trừ giả và chân, thật và hư, cả ta và em.
Tháng mười nến tắt rồi sáng, hoa tươi rồi héo, hình rồi chỉ
còn có bóng
Chỉ một người đeo khổ nạn hơn một phần tư thế kỷ chân xiêu, gối lỏng
Thường xuyên trượt ngã lăn quay trầy trụa trong đống ngôn từ
Những con chữ thi thoảng mọc cánh cong mình hoa mỹ và biến nhanh bằng chuỗi liên móc ba, liên móc tư.
Tháng mười ngày giận đêm thương, tháng mười kẻ quên người nhớ
Thô kệch như những viên đá xếp chồng lên nhau và thanh khiết
có hồn như hòn non bộ
Dã quỳ hoa hay dã quỳ cỏ rất có thể phụ thuộc vào sự đầy vơi
của cái dạ dày
Ngơ ngác ngay lằn ranh bước chân du lãng và nhịp đều một hai, một hai.
Tháng mười kẻ ngấp nghé ngũ tuần người chuẩn bị hoài thai
Chỗ rách đang vá liếc trộm chỗ lành bị xé
Phiên chợ đời không còn lạ món vừa đá bóng vừa thổi còi
Rất mực vô tư phè như cua và ngang như ghẹ.
Tháng mười ta có bóng ta, em có bóng em
Đi suốt ba mươi mốt ngày từ năm này qua năm khác
Kèm nhau qua sinh lão bệnh tử thủy chung như âm nhạc
Khi bốc đồng như rốc, lúc dịu dàng réo rắt khúc bình ca.

NGUYÊN VI

GIÁ NHƯ

   Ý : Nguyễn Tấn Cứ , Lời : Tôn Nữ Thu Dung
 
Anh chính là thế giới
Quỷ quyệt và dại khờ
Những lời mời lịm chết
Chán chường và hư vô
 
Khu vườn ngày xanh xám
Tình yêu như giấc mơ
Nhan sắc thì vô tội
Trái tim đừng hững hờ
 
Đôi khi anh từ chối
Kỷ niệm như lá khô
Quá khứ mùa gió chướng
Cánh cửa khép mơ hồ
 
Giá như anh đừng nhớ
Dấu chân và con đường
Giá như anh mục rửa
Biết khước từ khoan dung…
 
 

Nẻo về

Dương Hằng

102447
Giằng nịt thật chặt túi đạm lên chiếc xe nữ cà tàng, khô xích, mẹ ngoảnh đầu vào bếp, chỗ tôi đang ngồi cắt tai cà, bổ đôi để tối nay nhờ bà Mừng sang muối hộ, mẹ nói:
-Hễ có mưa thì gom quần áo trên sào phơi xuống.
-Vâng.
Chữ “vâng” tròn vạnh và gọn đeo. Tôi dáo mắt đuổi theo bóng mẹ khi đã khuất sau cây dừa đầu ngõ, tôi chạy vào kéo ngăn tủ, lấy ra bộ váy đỏ. Cổ váy kín và gấp nếp kiểu tôi thường thấy trong những bộ phim Hàn Quốc. Viền cổ bằng ren trắng, eo váy cho ba chiếc nơ nhỏ nhỏ, xinh xắn được điểm xuyết nhẹ nhàng. Đó là món quà ba gửi từ Quảng Ninh về cho tôi trước ngày sinh nhật lần thứ Mười Sáu. Mẹ dặn, đến hôm đó, hái ổi, na trong vườn, mua vài gói kẹo dồi và kẹo lạc, làm một buổi sinh nhật nhỏ, thì mới được mặc váy. Tôi phụng phịu: “Không có bánh kem hả mẹ?”. Mẹ chao chát “Bánh kem đắt, mà ăn có ra gì đâu?” “Nhưng ba dặn phải mua còn gì?”. “Bảo ba mày về mà mua.”
Cuộc đời của ba gắn với những chuyến đi xa, có khi đi biệt ba, bốn năm mới trở về cái xóm nghèo lay lắt này. Ba bảo tuổi ba tuổi ngựa, phải rông ruổi giữa cuộc đời lớn. Có lần mẹ ốm, nội mang qua bát cháo gà. Từ gian bếp, tôi nghe tiếng nội sụt sùi, khản khô Tiếp tục đọc

MÂY KHÓI TIÊU TƯƠNG

( Thân Tặng Độc Giả Tương Tri )

Mộng hay thực ? Buốt tê hồn đá tảng
Giấy phong bay tim tím góc tà huy
Rừng thấp thoáng u hồn ai réo gọi
Nhạn vụt bay trăng trắng cả hiên trời.

Gió tê tái cuốn phăng tâm biến động
Biển vô hồn. Biển khóc đã nghìn thu
Dăm nét chữ rồng bay buồn chết lặng
Đã hay thu còn tiếc đợi thu nào ?

Cây chết lặng trân mình đau rụng lá
Em đi rồi cây cỏ hóa vô tri
Ôi một khắc bỗng dài muôn thu nhớ
Nghe nát lòng một rừng lá tan hoang.

Hồn gỗ đá như sa trường vấy máu
Mùa nhục thân lá cỏ phận đìu hiu
Viết cho rốt lòng nầy lùm bụi thế
Gian trần đây may ngộ khách tương tri …

Chu Thụy Nguyên

TRONG VƯỜN XƯA

Hoàng hôn rơi trên cỏ
Loang tím thềm nhà xưa
Con chim đêm cánh vỗ
Hỏi người xa bao giờ

Ta một mình ngồi nhớ
Bên bóng tối già nua
Trong miền khô ký ức
Rực lên mùa hạ qua

Rong rêu thềm đá ngủ
Thời gian im ắng xa
Tìm đâu chiều nắng cũ
Về soi ấm sân nhà

Tiêng cười không còn đợi
Trong vườn lá thân quen
Xưa, cầm tay người hỏi:
– Mai rồi em có quên?

Đêm, đêm ơi thôi nhé
Đừng khơi nữa hoài mong
Vườn mùa đông lặng lẽ
Nở riêng một nụ hồng.

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

Về Nhà Mẹ

ĐÀO THỊ THANH TUYỀN

115310

Trong cái rủi nào cũng có cái may – thật ra mọi việc đối với cô bây giờ đều rất tốt đẹp, thế nhưng bạn bè, đồng nghiệp khi biết chuyện ai cũng ái ngại cho cô; phần cô ngoài miệng làm bộ than thở: “Tối nào cũng phải qua ngủ với bà má, sáng về nhà sớm, chẳng làm được việc gì…” nhưng thật sự trong bụng cô thấy việc về nhà mẹ ngủ sao mà có lý!
Hai nhà cách nhau chưa đến 5 phút đi xe máy, mẹ cô sống một mình từ ngày em gái cô ra riêng, bà vốn hơi khó tính, không muốn phụ thuộc vào con dâu hay con rể nên chẳng chịu theo ai; vả lại, bà còn có nhà để thoải mái đi ra đi vào, có bàn thờ chồng để chiều chiều thắp nén nhang thơm, bà muốn ăn lúc nào thì ăn, ngủ lúc nào thì ngủ chẳng phải chờ đợi ai, muốn họp mấy bà bạn già gầy sòng tứ sắc chẳng ngại con cái trách móc không chịu giữ gìn sức khoẻ, ngồi chi cho đau lưng… Nói chung bà thích tự do. Người con trai cả ở xa thương mẹ một mình cô quạnh cho thằng cháu nội về ở được một năm, học xong lớp 9 nó về thành phố thì chẳng còn ai ở với mẹ cô, ban ngày không nói làm chi, nhưng ban đêm… người già như ngọn đèn trước gió Tiếp tục đọc