KHÚC BUỒN CỔ XỨ

Thôi nhé! Người đi , đêm ở lại
Rưng rưng lối nhỏ có tôi về
Mang chút tình xưa xanh xao gió
Xiêu lòng buôn buốt bóng trăng khuya

Giữa sóng đời chao mơ thục nữ
Thèm sao tay ngọc , nhớ má hồng
Rượu ai quên rót bàng hoàng tiếc
Giật mình làm rớt vỡ ly không

Để mưa đau đáu qua đường nhớ
Mắt lệ tìm đâu thuở dậy thì
Áo đã đứt thêm vài mối chỉ
Bên đời đắng đót khúc Trương Chi

Người đi , thôi nhé ! Buồn ở lại
Thắc thẻo , ầu ơ… tiếng đàn bầu
Thấp thoáng triền sông mây xoả tóc
Quê nhà ngơ ngác trắng hoa cau

TRẦN VĂN NGHĨA

NÓI VỚI MÌNH TRONG KHI TRÚ MƯA

1.
Bên đường anh đứng trú mưa
hàng bông giấy thưa che sao khỏi ướt
mưa từ những sợi tóc còn đen làm đôi mắt xót
mưa từ những sợi tóc vừa trắng làm đôi mắt cay
những sợi tóc dính vào mặt
như nét vân trên đá
một trận mưa hai trận mưa ba trận mưa…
mọc lên những chiếc nấm sặc sỡ
anh chợt nghĩ đến em
không phải dưới chiếc nấm nhiều màu
mà lạnh run dưới chiếc dù ngoài chợ
chiếc dù bằng bàn tay
chống đỡ cả trời mưa gió
2.
Bên đường anh đứng trú mưa
giá mà có em
thì cả Saigon sẽ dễ thương biết mấy
trận mưa sẽ dễ thương biết mấy
và anh…
vẫn đứng đây trú mưa
như đã từng đứng đây
mấy chục năm về trước
cũng dưới hàng bông giấy này
chỉ có cổ họng khô
còn tất cả đều ướt
em biết không
những năm tháng đó
anh sống vật vờ như chiếc bóng
dửng dưng với tất cả
hoài nghi tất cả
lạnh lùng với tất cả
với cả chính mình
em biết không
ở đâu anh cũng là người khách lạ
ở đâu cũng không phải quê hương
em ơi làm sao em biết được
một gã ưu du
cứ đi cứ đi
như kim đồng hồ chạy ngược
buồn như chú dế than lạc mất đám cỏ xanh
đứng dưới cột đèn ngơ ngẩn…
3.
Bên đường anh đang trú mưa
mưa đang trú anh
một trận mưa… hai trận mưa … ba trận mưa …
HẠC THÀNH HOA

LỤC BÁT NGÀY VÀ ĐÊM

CHÉN TRÀ XANH

Sáng tinh sương chén trà xanh,
Ung dung ngồi nhắp hương tình ban mai.
Đời: xuôi ngược, mộng, đêm dài.
Buồn vui tựa gió thoảng ngoài hiên không.

TRƯA MẮC VÕNG NGỦ HIÊN HOA

Trưa xanh tiếng võng chim gù,
Gió hiu hiu.Bóng nắng mờ.Hiên không.
Cỏ hoa say giấc hương nồng,
Hai hàng mi khép bềnh bồng chiêm bao.

BÊN CẦU SÔNG HOÀNG HÔN

Chiều đi…thanh vắng bên cầu
Sương giăng loang tím mắt màu hoàng hôn.
Giòng sông dựng bóng cô hồn
Ồ. Tôi đứng xõa tóc buồn mây trôi.

TÀN KHUYA LẶNG NGHE

Tàn khuya gió gọi muôn trùng,
Cỏ hoa tinh tú ngập ngừng môi hôn.
Lặng nghe hòa nhạc càn khôn
Nghìn thu cánh mộng ru hồn chơi vơi…

TRẦN THOẠI NGUYÊN

TÔI ĐI HỌC

NGUYỄN NGỌC HOA

file9751272655027

Mẹ tôi kể khi vừa mới biết đi lẩm chẩm tôi đã được bà con họ hàng ai cũng khen là kháu khỉnh và hiền như cục bột. Anh tôi lớn hơn tôi bốn tuổi, là cháu đích tôn trong một gia đình hiếm hoi. Ông nội là con một và chỉ có hai người con trai, nhưng người con lớn là bác tôi mất sớm nên chỉ còn một mình cha tôi. Không những ông tôi là trưởng tộc mà gia đình nhiều ruộng đất và giàu có nhất làng; ai nấy đều luôn luôn có chuyện xin xỏ, nhờ vả, hay vay mượn cầm cố. Ông sợ bà như sợ cọp nên bà nội là người cầm quyền sinh sát trong họ ngoài làng.
Khi anh tôi ra đời, ông tôi đặt tên anh là Quang, cái tên ông đã lục gia phả tham khảo và lựa chọn kỹ càng để không những mang ý nghĩa anh sẽ mang lại vinh quang cho dòng họ mà cần nhất là không trùng tên với bất cớ ai, từ tổ tiên ông bà đến làng nước xóm giềng. Nhưng bà nội gạt đi, cấm không ai được gọi anh bằng cái tên đẹp đẽ đó, sợ người cõi âm nghe thấy mà bắt đi. Do đó anh được gọi là thằng Gái để đánh lừa các hồn ma bóng quế. Mỗi khi trời sấm sét bà bắt thằng Gái ngậm mấy hạt gạo giả bộ như đang ăn để tránh sét đánh, vì trời đánh tránh bữa ăn Tiếp tục đọc

ĐỔ THỪA BUỒN

nghe mưa
chợt thương con bướm vàng ngoài nội
đâu phải xa lòng mà đi không tới
trăng sắp vào tháng chín tháng mười

không có hẹn hò cơn mưa cũng rơi
không có gì bên trong giọt nước
ngoài hình bóng một biền cỏ xanh
không có gì bên trong câu thơ
ngoài một em buồn

em ngồi chờ cho mưa tạnh
ta ngồi đổ thừa giọt mực
lênh loang câu chuyện chiều tà

ngày em đánh rơi chiếc hài cỏ
chân trời góc bể
câu thơ đi tìm dấu bàn chân

ngồi nắm hai bàn tay
tình không ni tấc
nụ cười không hình vóc
biết ướm vào đâu mà tìm ra nhau

nửa đêm
không còn cơn mưa nào
không còn giấc mơ nào
đổ thừa muỗi kêu mà thức dậy

đổ thừa buồn
mà níu lấy nhau
lập thu
này lập thu sầu

trần thiên thị

TIẾNG HÁT ĐƠN DƯƠNG

Tiếng hát nồng nàn như môi em thơm
Níu tiếng hát em anh về Đơn Dương
Vườn hồng hồng quả hồng đôi má
Vườn rau xanh màu xanh bâng khuâng.

Trăng và sương mềm tiếng hát em
Em ngọt ngào mềm trái tim anh
Bao năm lang bạt hồn giông bão
Cho anh bình yên, đêm Đơn Dương.

Tiếng hát ngoan hiền cho anh bình yên
Ru giấc nồng say quên hết ưu phiền
Anh sẽ dựng căn nhà bên dòng suối nhỏ
Vỡ đất cùng em gieo mầm yêu thương.

Không là nơi sinh anh chọn quê người
Làm bến đỗ một tâm hồn luân lạc
Hạnh phúc muộn màng đến lúc tàn hơi
Có trăng, sương và tiếng hát em bàng bạc.

HỒ VIỆT KHUÊ
(Chùm thơ gởi Ngh.)

NGUỒN GỐC NGÀY LỄ HALLOWEEN

happyhalloweenlillian-witch-wp-1024x768

I. Lời dẫn nhập:
Trên trang mạng, đã có rất nhiều bài viết khá dài về Ngày Lễ HALLOWEEN. Do đó, trong bài này, tôi không kể về cách dùng trái cây, lồng đèn bằng bí đỏ…, mà xin mạo muội viết ngắn gọn về nguồn gốc và ý nghĩa của Ngày Lễ vừa nêu. Đồng thời, tôi cũng xin cắt nghĩa tại sao người Pháp lại dùng chữ ”Toussaint” với mạo từ ”La” là giống cái và cách phát âm của hai chữ Anh và Pháp.
II. Nguồn gốc của Ngày Lễ HALLOWEEN
Đó là Ngày Lễ của người Celtes (La Fête Celtique) có cách đây chừng 2500 năm (1). Cứ vào cuối thu, các thầy tế (druides) cử hành nghi thức mừng mùa ”thu” hoạch đã xong và việc đưa gia súc về chuồng trước mùa đông bằng Đại Lễ SAMHAIN, tức là Lễ Thánh của dân Gaëls (gốc Ái-nhĩ-lan và Tô-cách-lan (Irlande et Écosse). Tín ngưỡng của dân này cho rằng người quá cố trở về dương thế vào Ngày Ấy, đến từng nhà để sưởi ấm bên cạnh người đang sống trước khi vào trời đông Tiếp tục đọc

SẼ LÀ GÌ TRONG MỘT KIẾP XA XÔI

hoaikhanh

ta là gió của nghìn năm xưa cũ
tiếc huy hoàng một thuở trở về đây
ta là nhạc của luân hồi chín kiếp
hồn trầm luân thấm máu những bàn tay

thanh âm nào một chiều xưa run rẩy
môi hôn nào rợn ngợp giữa trời mây
và em ơi vì sao ta sẽ chết
giữa vô tình ngày tháng rụng trên thây

niềm thương đó bao nhiêu lần đã mỏi
con đường kia mấy bận đã đi rồi
và ta nữa, em ơi lòng phẫn nộ
giữa lưu đày năm tháng lạnh lùng trôi

còn gì chăng ở trong đôi mắt ấy
còn gì chăng ở trong trái tim này
nhưng vùng vẫy chỉ đau niềm tuyệt vọng
suốt một đời ta không thể là mây

tầm hạnh phúc đớn đau từng giấc ngủ
đôi nụ cười vô lý xác xơ lòng
nhưng buồn ư, thì kìa nhân thế đấy
đã lâu rồi ngụp lặn giữa gai chông

ta từng mơ một con đường dẫn độ
kết tình thương giữa tất cả người người
và hạnh phúc tuôn tràn như thác nước
trên cuộc đời không ai thét : Cho tôi !

và như thế tấm lòng ta em hiểu
dòng tháng năm mãi mãi cứ lạnh lùng
nhìn với ngắm mây trời đi bốn phía
mang cuộc đời đi mãi lối gian truân

ta sẽ chết và rồi em cũng sẽ…
đành bỏ đi những luyến nhớ một thời
sẽ buồn giận cùng tấm lòng ước vọng
sẽ là gì trong một kiếp xa xôi?

HOÀI KHANH

CÕI VÀNG

Cõi này bóng náu nương tôi
Thu em mắt lạ gọt môi đong sầu
Niềm xưa con nước trên cao
Thác reo xuống bận lao đao tuổi người
Nhìn em bóng nhớ khôn nguôi
Con chim tháng bảy ca bài lưu vong
Cỏ hoa nức nở trong hồn
Tôi ngu ngơ nhớ cánh chuồn đã bay
Qua đây núi thẳm sương vây
Ngựa tôi bất lực theo ngày tàn phai
Dỗ em cõi nọ thiên tài
Thương đau tôi vẫn một đời cõi kia.

TRẦN DZẠ LỮ

VÌ SAO ĐƠN CÔI

Thanh Bình Nguyên

11696628-lg

Nhân bắt đầu cảm thấy đuối sức, vì phải khuân vác mớ hành lý hỗn dộn từ căn nhà trọ ra xe ba gác đang đậu ngoài đầu hẻm. Nó lặng lẽ dọn phòng và gần như cố tránh những cái nhìn soi mói của những bà hàng xóm nhiều chuyện.
Nhân không hiểu tại sao hôm nay nó lại vụng về và tay chân thật là thừa thãi, khác rất nhiều so với ngày nó mới dọn đến nơi đây. Khi đó Nhân vừa dọn đồ vừa huýt sáo và thầm nghĩ rằng sẽ không bao giờ chuyển nhà trọ nữa. Nhưng giờ đây tất cả đã thay đổi, nó bây giờ không còn là thằng sinh viên quê mùa, phải đạp xe lóc cóc hay sống chui rúc trong căn nhà trọ tồi tàn giột nát kia nữa …
Móc ba tờ một trăm ngàn từ chiếc bóp bóng loáng hiệu Polo ra, Nhân cười thật tươi nhìn bà Sáu chủ nhà Tiếp tục đọc