TRÔI TRÊN XÁC LÁ NGÂY NGÔ

Đừng đánh vần
nỗi chết
Ở một nơi anh chẳng thể cầm
nắm
hay ôm chặt được em.

Ở một nơi
anh chẳng thể nghe rõ
nhịp thở say cuồng
và tiếng lá vàng trăn trối
lúc sắp phải
lìa cành.

Vẫn ở một nơi
em thật vô tình
như chưa hề hay biết
Nỗi chết cũng thật vô tình
chẳng hề gõ cửa
lúc ghé thăm.

Và ở một nơi
Vẫn chỉ ở một nơi
những trang thư xưa
ai đọc lại thật âm thầm ?
Hay bất chợt ai đó vừa lên tiếng gọi ?
Không !
Chỉ là cơn gió mùa cợt đùa lên sắc thu
cựa mình rụng lá …

CHU THỤY NGUYÊN

ÁO ƯỚT HONG TRỜI VIỄN XỨ

Bầu trời trên hồ Xuân Hương vẫn xanh đắm đuối
Sao người nhìn vào xa xăm
Bên kia đèo Prenn nhiều quyến rũ
Ly cà phê Thủy Tạ lạnh tanh.

Mưa đến từ hướng nào đời tôi cũng dột
Sao người khắc khoải đợi bóng mây
Áo ướt tôi hong trời viễn xứ
Người dửng dưng không chìa tay.

Người lên chuyến xe bồng bềnh sương khói
Hồi còi dài đuổi nắng trên ngọn cây
Đà Lạt cô đơn nên trời không sáng
Lầm lũi đường khuya quạnh quẽ dấu giầy.

Đêm tàn dựa gốc cây khô
Con chim mất tổ tôi mồ côi em.

HỒ VIỆT KHUÊ

CÂY HOA VÀNG

Nguyễn Thị Ngọc Lan

file7461343256114

Tôi không còn nhớ tên gọi của cây này là gì nhưng những cánh hoa rủ dài theo cành lá từng cánh xuống vuông sân trước nhà tôi ngày ấy làm ngẫn ngơ cô bé mười hai vẫn còn mãi trong ký ức.
Những bông hoa vàng nhỏ bằng móng tay phủ kín cả một khoảng sân. Từ xa nhìn lại giống như một tấm thảm vàng rực rỡ. Trên thảm hoa đó ngày nào chị em tôi nhảy lò cò cùng nhau đùa giỡn. Gom những hoa ấy lại rồi tung lên trời, những cánh hoa vàng bám đầy trên tóc, trên áo như mặc bộ Hoàng bào, đội mũ cung đình.
Mười hai tuổi! Những cánh hoa bắt đầu rơi trên tâm hồn trẻ thơ tôi những sắc vàng óng ánh. Nhất là khi chiều tháng hè khoảng sân sáng lên, lấp lánh dưới ánh nắng nhạt. Ánh nắng ôm ấp, còn gió vuốt ve thảm hoa Tiếp tục đọc

KHÔNG THỂ BUỒN HƠN NHỮNG CƠN MƯA

Không thể nào đau hơn là những tâm hồn…
Không thể nào buồn hơn là những mái nhà
Áp thấp xuống những giấc mơ chiều muộn
Không thể nào sạch hơn là những con đường
Không thể nào hoang vu hơn là những trái tim

Mưa
Đủ để làm cho anh quên
những giấc mơ đẫm ướt
Quên đi mặt trời trên môi em rực rỡ
Quên đi trận đánh nửa đêm oi nồng thuốc súng
Quên đi tên trôm hèn trèo vô nhà anh bằng facebook
Quên đi một Đất Nước buồn hiu trong địa ngục muộn phiền

Mưa
làm anh quên đi những vết thương đang bật máu
Quên đi những xích xiềng đang vòng sâu vào da thịt
Quên đi những cuộc truy lùng đang sủa vang trong bóng nắng
Những phận người như mây đen đang trỉu nặng những đêm dài

Không thể nào mệt mỏi hơn âu lo hơn và không thể nào hiểu được
Anh chỉ muốn những cơn mưa đang bình yên đừng dừng lại bây giờ
Anh chỉ muốn những mái nhà những con đường trầm ngâm góc phố
Anh chỉ muốn những cơn mưa ơi đừng buồn hơn vì đời đã quá buồn rồi.

NGUYỄN TẤN CỨ

NẰM MỘNG ĐÊM SƯƠNG

À ơi bươm bướm về trời
Để ngồng hoa cải nhỡ thời phấn son

À ơi trầm thắp đầu non
Tiễn mùa môi mắt không còn dư hương

À ơi nằm mộng đêm sương
Những hình dung cũ vô thường biết đau

À ơi liếp cửa khép sâu
Mặn nồng trên gối lạc nhau hững hờ

Chong đèn con nhện giăng tơ
Lòng đa đoan
… mắc cạn bờ môi xưa

NGUYỄN ĐĂNG KHOA.

CÂY CHỔI CỎ

Nguyễn Trí

file3391319811008

Nguyễn Văn Sở, thường gọi Bẩy Sở, công nhân trong chuyền Nhuộm của công ty Côn Việt bắt đầu công việc lúc bảy giờ ba mươi phút. Bẩy có bổn phận vệ sinh khu làm việc của chuyền. Trước tiên là dùng cây chổi cỏ, quơ sạch tất cả những bông vải, sợi chỉ cùng những linh tinh như võ kẹo chwenggum, vụn mì gói mà bọn ca đêm ăn khuya vương vãi khắp nơi. Quơ xong, dùng vòi xịt nước làm sạch sẽ nền phòng, cuối cùng dùng cây chổi tàu cau, lùa nước đọng ở vũng xuống mương. Vậy là xong khâu vệ sinh.
Sáng nay cây chổi không còn tí bông cỏ nào, nó trơ lại cái cán, nghĩa là bọn ca đêm đã cho ra phế phẩm. Già Bẩy đưa cao cán chổi, nói với tổ trưởng:
– Cây chổi “ vong” rồi, không sử dụng được nữa, mày làm giấy để tao đi đổi.
Tổ trưởng Hải nói:
– “ Nó” không cho đổi đâu, chú chạy qua Cuộn Sợi mượn về xài đỡ Tiếp tục đọc

TRÊN VŨNG BÙN NON

Mười ngón tay trần ăn gió khuya
Xương khô từng đốt rụng tư bề
Vườn mây trắng bệt màu thương hận
Trăng nát tơi bời trong cõi mê

Huyết lệ, ôi ngàn năm chảy xiết
Bao giờ vơi hết nỗi thương đau
Núi sông ôm máu, rền trong đất…
Đối diện, sao lòng cách tuyệt nhau

Chim chóc lưu đày trên đất quê
Tiếng kêu ai oán, vọng chia lìa
Ruộng đồng bạc trắng màu tang tóc
Hết hạn, luân phiên bão lũ về

Em khóc, có nghe gỗ đá buồn
Có nghe vượn hú phía đầu truông
Gió khuya giật lấy mền chăn mẹ
Xới tuổi già lên dạt bãi cồn

Em dỗ dùm anh, giấc ngủ non
Nặn thêm chút sữa, vú em mòn
Mì tôm nhai sống đơm con đói
Tủi nhục tuôn trào lệ sắt son

Chớ nghĩ đêm nay em sẽ chết
Được không? Con dại khóc đòi cơn
Bụi đời một kiếp buồn như máu
Cố sống mà nuôi tiếng khóc hờn…

Nguyễn Lãm Thắng

TÓC AÓ THÔI BAY

Trần Văn Giang

smoke iStock_000002749818Large

Thắng lái xe thật nhanh vào bãi đậu xe, tìm một chỗ đậu rồi vội vàng cuốc bộ vào phía trong nghĩa trang. Thầy Minh Mẫn đang đọc kinh, và lễ hạ huyệt đang tiến hành.

Đây là đám tang mẹ anh Huy, một người bạn nối khố của Thắng. Bà cụ mẹ Huy lúc còn sống thương Thắng như con đẻ. Hồi hai đứa còn đi học cùng trường, Thắng ăn ngủ ở nhà Huy gần như nhà mình. Mỗi lần có nấu món gì ngon, bà cụ vẫn thường gọi Thắng đến ăn. Từ những chỗ thân tình đó, Thắng không thể không đến dự lễ mai táng bà cụ. Ngặt một điều, Thắng mới từ chân ướt chân ráo đổi chỗ ở từ Boston về Orange County (California) được hơn 3 tuần, và làm việc cho hãng mới được non một tuần. Lễ di quan của cụ lại nhằm ngày làm việc giữa trong tuần. Thắng không tiện xin nghỉ làm nguyên một ngày; mà chỉ xin phép về sớm hai giờ đồng hồ để dự lễ chôn cất này tại nghĩa trang.

Người đi đưa đám đã đứng chung quanh chỗ đặt quan tài thành nhiều vòng. Vì đến trễ, Thắng không tiện chen đi vào cho gần chính giữa, nơi gia đình anh Huy đang đứng, mà chỉ đứng ở vòng ngoài cùng nhìn vào.

Nắng tháng tám ở nam California vào 2 giờ chiều thật cao và nóng. Mồ hôi Thắng bắt đầu chẩy ra rất nhiều trên trán và cổ. Thắng đành phải bước qua một chỗ bóng cây nhỏ gần đó để hóng lấy chút bóng mát, và gió mát. Kể cũng lạ! Dưới bóng cây, Thắng nhận ra dáng dấp quen thuộc của một thiếu nữ mặc áo dài trắng. Người thiếu nữ nhìn Thắng tủm tỉm cười, một nụ cười quen thuộc… và cô nàng có vẻ như đứng chờ Thắng đã từ lâu rồi mà Thắng vô tình không thấy…

Thắng bật nói khẽ Tiếp tục đọc

NGỒI Ở NGÃ BA MƯA

ngồi ở ngã ba mưa
nghe ai đó khóc
khóc đã ướt lòng
sợ chi ướt tóc

ngồi ở ngã ba mưa
lo cho em quần lững
đỡ phần ướt quần thì lại ướt chân
ôi cái đôi chân nuột nà như sữa

ngồi ở ngã ba mưa
mà buồn cho mùa
trơ trơ cây lim sặt
hạ chí
thu phân
lập đông
cũng hơ hớ hoa vàng

ngồi ở ngã ba mưa
nhìn người đi kẻ lại
tính có bao nhiêu bà già
bao nhiêu con gái
có đứa nào để ý đến mình không

ngồi ở ngã ba mưa
nhìn con người ta đi lấy chồng
lại thấy lòng đau như cắt
như là có đứa đã phụ ông

ngồi ở ngã ba mưa
năm cùng tháng tận
nắng ngồi mơ mưa
mưa ngồi mơ nắng
cô hàng xoài chờ mãi chẳng đi ngang

ngồi ở ngã ba mưa
giận cô bánh mì tráo trở
đon đả cầm tiền là quay gót đi ngay
giận mình hiền mà mau già
giận chúng gian
mà muôn đời con gái

ngồi ở ngã ba mưa
kiếm cớ mà gây
cái đầu gối cứng đầu cứng cổ
cái Đà Nẵng dở quê dở phố
mai này phải kiếm cớ đi thôi

18.11,2008
trần thiên thị