TRƯƠNG CHI BUỒN

Phạm Hoài Nhân

TruongChi_by_moonywolf

Trương Chi buồn là chuyện đương nhiên. Không buồn thì làm sao có tiếng sáo u hoài trên sông vắng khiến Mỵ Nương xao xuyến cõi lòng? Trương Chi càng buồn gớm buồn ghê hơn nữa sau khi gặp gỡ Mỵ Nương để ôm trong lòng một khối tình câm lặng. Khối tình ấy đeo đẳng mãi trong lòng chàng đến nỗi khi chàng chết đi nó kết tinh thành khối ngọc. Để rồi người ta lấy khối ngọc ấy làm thành chiếc chén ngọc dâng lên Mỵ Nương. Để rồi khi nàng rót trà vào chiếc chén ấy hình bóng chàng Trương Chi hiện lên lung linh cùng chiếc thuyền lung linh trên sóng nước cùng tiếng sáo u hoài. Để rồi giọt lệ Mỵ Nương rơi xuống làm chén ngọc vỡ tan… Nỗi buồn Trương Chi thấm đẫm niềm yêu khiến bao nhiêu áng thơ ca trác tuyệt diễm tình kể lại câu chuyện này từ xưa đến nay vẫn làm tim ta thổn thức Tiếp tục đọc

TRỐN TÌM

Bụi mía trước sân bình yên mọc
Anh cùng em mê mãi trốn tìm
Mía cứa má hồng rưng rức đỏ
Trốn tìm máu ứa chảy về tim

Lâu rồi không chơi trò con nít
Sáu mươi hai đứa lại trốn tìm
Vạt áo em bay dài như trắng
Mặt trời trưa nắng cứ làm thinh.

NGUYỄN ĐẶNG MỪNG ( Tặng C)

RẰNG TỪ…

rằng từ tóc bỗng là mây
người vui chân bước xuống ngày đào hoa
môi vừa chớm nụ kiêu sa
lòng ai khói biếc hóa ra son hồng
đi về với mộng thong dong
chẳng hay bão cuốn ngang lòng giêng hai
rằng từ khoác bụi lên vai
năm chưa đủ rộng tháng dài đã trôi
người đi tìm lá ngậm ngùi
ta về đốt lửa hong lời gió mưa

rằng từ lả ngọn tóc tơ
rong rêu chợt tím bến bờ ai qua
thuyền nằm nhớ bến nào xa
chẳng hay thu đợi vốn là xuân mong
người đi tìm lá sắc không
ta về thắp ngọn đèn chong. Ta về

MƯỜNG MÁN

Mường Mán tên thật là Trần Văn Quảng, sinh ngày 20 tháng 5 năm 1947, quê huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế, Việt Nam
Ông là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và Hội Điện ảnh Việt Nam. Hiện ông đang công tác tại Công ty Văn hóa Phương Nam ở thành phố Hồ Chí Minh.
Trước 1975, ông tốt nghiệp tú tài  hai, và là cựu phóng viên chiến trường ở miền Nam Việt Nam.

Xin vài hàng giới thiệu Mường Mán với BẠN ĐỌC TRẺ của tuongtri.com.

Vai diễn nào cho em…

Minh Vy

file5521275324801

Khuya, trong căn phòng trọ nghèo nàn, cô đang ngồi ăn ngấu nghiến ổ bánh mì thịt mua từ lúc 6 giờ chiều. Hôm nay đoàn phim quay cảnh đêm, lại là cảnh mưa nên phải quay đi quay lại mấy lần. Cô là chủ nhiệm nên chạy tới chạy lui la hét om sòm y như thằng đàn ông, hậu quả là giờ này cô đã mỏi mệt rã rời, chỉ muốn nằm xuống, lăn ra ngủ một giấc, sáng mai lại phải đi quay tiếp.
Ăn xong ổ bánh mì, cô lăn ra chiếc nệm cũ có mùi ẩm mốc vì cả tháng không đem phơi nắng hoặc giặc tấm drap, với tay lấy chiếc điện thoại cùi bắp cô nhắn tin trong vô vọng “Anh đang làm gì? Anh đang ở đâu?”. Chiếc điện thoại vẫn im lìm, không có tín hiệu trả lời, cô thiếp đi trong giấc ngủ với y nguyên bộ đồ mặc từ lúc sáng.
***
Hôm nay cô đi quay những cảnh phim cuối ở công viên, cô đang tất bật lo hối thúc đoàn làm việc nhanh lẹ vì công viên chỉ cho quay đến 8 giờ đêm, mà kịch bản quay còn hơn 5 phân đoạn. Ông đạo diễn chọn cảnh hơi khó tính, ông yêu cầu thiết kế hiện trường phải tươm tất mọi việc thì ông mới chịu ngồi vào monitor, nên ai cũng răm rắp làm thật nhanh, phần vì muốn làm xong nhanh để còn được về sớm nghỉ ngơi.
Nơi góc khuất của công viên, có một đôi tình nhân đang ôm nhau hôn thăm thiết, cũng gần đó có một người thanh niên và một cô gái đang nói lời chia tay, ánh đèn vàng hắt lên đủ để thấy gương mặt của người thanh niên đang đau khổ, cô gái quay bước chân bỏ đi… khóc… và mưa… khung hình chìm dần trong màng mưa trắng xóa.
Ông đạo diễn với gương mặt hài lòng lên tiếng.
Cắt… ok cảnh quay xong rồi, đề nghị diễn viên quần chúng không hôn nhau nữa.
Mọi người cười ồ vỗ tay, một người lên tiếng trêu chọc.
-Hôm nay diễn viên quần chúng đóng đạt nhất đó nghen Tiếp tục đọc

CÓ PHẢI TA YÊU NHAU?

Ta bước vào nhau chân thấp chân cao
Có phải vì thế mà tình khập khiễng?
Những sáng những chiều yêu thương lấp liếm
Dòng phù sinh cứ thế chảy qua cầu

Ta bước vào nhau ngọt ngào phủ dụ
Ngại ngần chi những đợt sóng u mê?
Bảy sắc cầu vồng phỉnh phờ bùa chú
Chiếu buốt tim phai chếnh choáng đường về

Ta bước vào nhau môi hôn huyễn hoặc
Tay ủ trong tay mà rét buốt tràn đông
Yêu thương nhọc nhằn hai bờ biển khát
Tình nhẹ tênh hạt bụi giữa vô cùng

Có phải thế là yêu nhau không em?
Sao mắt cứ cay sao môi cứ đắng
Sao cứ nặng lòng nỗi buồn hóa thạch
Thương nhớ dung dằng một chút hương duyên.

NGUYỄN NGỌC NGHĨA
(10.2013)

HÀNH HƯƠNG

Giữa đêm khuya gió rú
Trăng lãng đãng bên đường
Đạp trên lưng ngựa cũ
Đơn độc chuyến hành hương…

Vẳng nghe chim sáo hót
Lúc dừng lại nghỉ chân
Thoảng chút lòng mật ngọt
Trong thầm lặng băn khoăn

Vòng vèo leo sườn núi
Gập ghềnh đường mưa trơn
Nhìn cảnh chùa ẩn hiện
Vẻ màu thu khói sương

Khách Mười phương chiêm bái
Chuông trống nguyện vang rền
Riêng lòng tôi ái ngại
Cầu xin đời bình yên …

Qui tâm một chữ thiền!

PHAN ANH DŨNG

Mô tô bay

Trần Huy Minh Phương 

190911_tt_redbull5

Ngày bé, mỗi khi có đoàn xiếc, đoàn ca nhạc tạp kĩ hay gánh hát về diễn ở địa phương thì bọn con nít chúng tôi phải nói là vui đáo để.

Một lần nọ, có đoàn mô tô bay từ thành phố Hồ Chí Minh về diễn. Những tờ rơi được phát ra có vẽ hình chiếc mô tô phân khối lớn màu sắc sặc sỡ vàng đỏ trắng xanh và dáng ngồi mạnh mẽ của chú lái hay của cô lái mô tô bay có mái tóc hoe vàng tung trong gió. Bọn con nít tụi tôi cứ ríu ran gọi nhau và xì xầm bàn tán từ lúc đoàn vừa về dựng rạp tại Nhà văn hóa quê tôi.

Xây dựng từ nền sân bay trực thăng cũ, Nhà văn hoá lọt thỏm giữa mênh mông cát đất xi măng và cỏ dại. Nơi đây, hàng ngày chúng tôi kéo nhau chơi chọi cỏ gà từ phía lùm cỏ dầy cạnh cái hồ nước trong.

Nghe cha tôi kể lại, sân bay trực thăng này hồi đó xác giặc Mĩ cũng bộn lắm, mà chiến sĩ mình hi sinh cũng có, làm chúng tôi rờn rợn, không đứa nào dám chơi ở đây khi trời nhá nhem tối…

Vậy là đoàn mô tô bay từ nơi văn minh về quê tôi biểu diễn tối nay. Chiếc vé xem diễn được cha xếp hàng đi mua từ sau trưa. Vậy là tôi yên tâm cho buổi tối đầy niềm vui có thực Tiếp tục đọc

Thơ đứng xoa râu

Ðôi lúc thơ là tiếng lặng im
Là hoa bên đá lá bên thềm
Là cây bên suối mây bên gió
Là lúc thơ về bắt lặng yên

Là lá hoa là gió là trăng
Là đoá hương thơm nở giữa rằm
Là xưa như nắng xanh như núi
Là ánh sao mờ chiếu lạnh căm

Là tiếng mây trời khóc lặng yên
Là hang u tối nhốt ưu phiền
Là con chim sáo bay trên sóng
Là lũ cây rừng đứng ngả nghiêng

Là đá cheo leo dựng giữa trời
Là lòng yêu mến thủa xa xôi
Là bông hoa phượng sau mùa hạ
Là lúc chim bay vẫn mỉm cười

Lụa ở trong tằm lụa chảy ra
Thơ có khi đau cũng khóc oà
Thơ mùa đông lạnh như Nam cực
Thơ, có khi thơ chẳng có vần.

Nhiều cơn buồn bực ứa ra thơ
Sao thơ thương tích tự bao giờ
Thơ, con mắt tinh như cú
Soi vào chính giữa tâm tư

Ðây lúc thơ về giữa lặng im
Cùng hoa bên đá lá bên thềm
Cùng cây bên suối mây bên gió
Là lúc tâm hồn bỗng lặng yên

Là bóng ai về giữa tháng năm
Là cụm hoa ngâu lạnh chỗ nằm
Là xanh như núi xưa như nắng
Là ánh trăng mơ chạy giữa rằm

Thơ vẫn là tre vẫn là măng
Vẫn là gió thổi vẫn là trăng
Vẫn giọng thơ xưa nguyệt với rằm
Vẫn xanh như nắng xưa như núi
Vẫn bóng sao cô quạnh chỗ nằm.

Và những con đường thơ đã đi
Ðã cười đã khóc khi chia ly
Trên vùng xa thẳm lưng triền núi
Thơ đứng xoa râu chẳng nói gì.

Nguyễn Bá Trạc

LỜI GỞI GIÓ

Cố quên màu nắng bên chiều
Dưới sân gạch cũ buồn theo lá về
Ngỡ ngàng áo lụa chân quê
Nhuộm tôi nhuộm cả lời thề một khi…

Cố quên và cố quên đi
Gió thời gian chở đương thì em xa
Hồn chao rớt mộng hiên nhà
Mơ bàn tay hái nụ hoa sắp vàng

Gối đời say gió lang thang
Cố quên dẫu gánh muôn ngàn mảnh đau
Chiều nay và cả chiều sau
Thấy liêu điêu với chiêm bao láng giềng

TRẦN VĂN NGHĨA
Phan Rang

THƯA CÔ EM SẼ NHẬN ĐƯỢC GÌ

Trần Thị Trúc Hạ

1371493960nw2i1

Tiết cuối cùng của sáng thứ bảy là giờ sinh hoạt chủ nhiệm, cô và trò đều mệt mỏi cho nên tôi cô gắng tạo cho các em một không khí vui vẻ bằng cách tổ chức các trò chơi, đố vui, văn nghệ…Nhưng sáng nay em lớp trưởng báo với tôi:
– Cô ơi! Chuẩn bị cho hội thi thể thao sắp đến, có nhiều việc cần phổ biến cho các bạn lắm, cô cho phép em lấy danh sách các bạn tham gia để gởi gấp về trường .
Tôi gật đầu, mỉm cười thông cảm với cô lớp trưởng nhiệt tình, thấy thương em thật nhiều vì những lo toan em dành cho lớp. Em nhanh nhẹn ổn định lớp và triển khai phong trào. Cả lớp nhao nhao, tôi nhìn xuống thấy cánh tay của Nhật Huy giơ lên, em này rất giỏi về môn cầu lông, đang được đào tạo trong đội cầu lông của thành phố, chắc nó muốn tham gia thi đấu để đem vinh dự về cho lớp đây, tôi mừng thầm khi cho phép em đứng dậy.
– Thưa cô em sẽ nhận được gì?
– Nhận gì hở em? Tôi ngạc nhiên hỏi lại em Tiếp tục đọc