XIN LỖI

Có thể tôi đã nói với khoảng không
Nói với bức tường không cửa sổ
Tôi nói chuyện với kẻ không thính giác…
Tôi xin lỗi đã làm phiền mọi người vì ồn

Xin lỗi vì trò trẻ con
Những trò rất lưu manh của những già nua không lớn
Ẩn nấp trong những con chữ long lanh thiếu nghĩa
Của một thế hệ được giáo dục như thế, hận thù

Xin lỗi sự giả dối lên ngôi
Sống bằng phong bì giao lưu
Ở một xã hội không bao giờ mặc quần trong nếp nghĩ
Khi vào hội nhà văn phải chạy tiền thay vì tác phẩm

Xin lỗi vì nhớ ra rằng muốn tồn tại phải lưu manh
Ở những sự cạnh tranh nịnh hót
Đố ông thủ tướng sống thanh bạch bằng tiền lương
Khi mà mọi sự dối trá làm nền cho đạo đức

Tôi xin lỗi em
Chỉ có em mới làm tôi dịu lại
Tôi xin lỗi mọi người
Vì tôi đã đối thoại với cục sỏi dưới hố sâu…

Tôi thành thật xin lỗi
Và “thành kính phân ưu” những tình bạn lưu manh trên face book

ĐẶNG HIỀN

KÝ HỌA MÙA ĐÔNG

Tặng Hạnh Ngân

ngọn gió mùa vắt ngang khung cửa
đánh rơi màu hoa Mắc Cỡ ven đường
cánh Bìm Bìm giấu ngày tím ngắt
chẳng nhắc mùa may kịp áo đông

cứ hồn nhiên bước gió lang thang
ký họa cánh đồng nứt nẻ
bơi trên cánh dã quỳ chớm nở
bung nỗi khát khao cháy hết tuổi mình!

nắng vàng ruộm thơm như môi em
rót ngày vào miên man nỗi nhớ
những con đường khoác chiếc áo màu bụi đỏ
quấn quýt lời bazan…

có một mùa đông cao nguyên trong anh
núi đắp chăn sương ngủ ngày chưa thức dậy
đã đôi lần anh trôi trong buổi chợ phiên,
người giáp mặt người nhìn nhau chẳng thấy
mà ngọt ngào lời rao!

anh neo mình vào chiều thẳm sâu
mắc cạn cánh chim tha bình yên gọi bầy ríu rít
vòng tay vỡ ra lời đói khát
mây chiều ai gối cùng anh?

HUỆ NGUYÊN

ĐI QUA NGÀY THÁNG ĐÓ

thuỵvi

080830091123-484-676

1 –
Dưới bóng nắng loang loáng, tôi ngờ ngợ nhìn cô gái có mớ tóc dài đậm đuột vừa mở toang cánh cổng đứng nhìn tôi hỏi với ánh mắt dè dặt:
“ Anh là anh Văn hỉ?
“ Vâng… A….Ngọc Diệp! Cô giống Kim Chi quá khiến anh ngạc nhiên”
Diệp vừa cuời cười vừa lui cui khoá cánh cổng vừa hỏi lại giọng đặc sệt Huế:
“ Giống ghê dữ rứa răng anh?”
Tôi gật đầu “ Giống lắm” rồi tần ngần chờ Diệp cùng đi vô nhà với nhau trên lối đi được lát bằng những khuôn gạch tàu màu gạch tôm điểm xuyết thật mỹ thuật trong khoảng sân đầy bóng mát ngan ngát mùi thơm của những chùm hoa mận đỏ. Bất ngờ, bóng Chi vụt hiện ra chạy tới ôm choàng lấy tôi và Diệp trong tiếng cười dòn tan – Chi lúc nào cũng thế, như làn gió, chưa thấy người đã nghe được tiếng cười lăn tăn trong suốt như phiến thủy tinh vụn vỡ.
“ Anh Văn thấy em Diệp của em răng? Em Diệp của em thiệt dễ thương ghê a tề ”
Diệp có vẻ mắc cở Tiếp tục đọc

TỨ TUYỆT PHỐ CỔ

1
Những con đường trầm mặc
Hoa bằng lăng tím mùa
Thời gian chừ trôi lạc
Đọng trên mái ngói xưa

2
Trăng chao nghiêng sóng sánh
Nỗi buồn úa trên tay
Chòng chành đêm hiu quạnh
Bên sông Hoài nhớ ai?

3
Đi giữa lòng phố cổ
Mà nhớ vầng trăng xưa
Tím hồn hoa một thuở
Tóc bạc màu sương mưa

4
Điệu buồn ru mái phố
Hoa đăng trôi về đâu?
Trăng ẩn vào lá gió
Bên sông Hoài nhớ nhau

5
Đêm trăng rằm phố cổ
Ai đứng dựa tường rêu
Đèn lồng giăng mái phố
Từng giọt buồn hắt hiu

6
Ta đứng dưới chân cầu
Mà nhớ người thuở trước
Ánh trăng xưa bạc màu
Đò tình trôi…lặng bước…

DAO LAM

NGÀY THU CUỐI CÙNG… CHÉN RƯỢU CUỐI CÙNG!

Tương tiến tửu
Mạc bôi đình

Lý Bạch

còn lại một góc chai nếp cái hoa vàng
mùa thu còn lại ngày cuối cùng
lọ lem ơi
em uống với ta

cuối ngày
cuối tuần
cuối tháng
cuối mùa hoa vàng
cuối mùa hoang đàng
uống với nhau mà nhớ

trời đẹp hai phương thơm nào đôi môi
uống nào em
chiều đã chiều rồi
uống nào em
buồn đã buồn rồi
phủ phục đọc lời “tương tiến tửu”

lòng rất gần
mà trời lại xa
níu nhau về kịp ngày thu tận
nghe Lý nhân hát gọi Hoàng Hà

ta gọi với người
rồi ta gọi ta

cuộc chơi dài mùa thu lại ngắn
rượu hôm nao còn cốc cuối cùng
lọ lem ơi
này chiều đã muộn
nâng ly chẳng lẻ lại dừng

không còn ai ta uống một mình
rót thêm gió từ ban mai Dạ Trạch
Pha thêm nước từ mắt trong chiều Thổ Hà
ngày thu cuối cùng
ta ngồi với ta

trần thiên thị

CHUYẾN TÀU CHẠY NGƯỢC

BÙI THANH XUÂN

oil-painted-picture-rainy-train-station-12686241

Tôi mơ!

Có bao nhiêu giấc mơ trong đời để cho tôi đắm chìm trong hạnh phúc hay những suy tư, ray rứt, dằn vặt về những điều đã xảy ra. Có những giấc mơ nhẹ nhàng như làn sương mỏng giăng ngang, bềnh bồng như chiếc lá thu rơi. Nó đến rồi qua đi trong cuộc sống êm đềm hiện tại của mình như cơn gió mát thoảng qua trong nắng hè.

Đêm qua tôi mơ! Giấc mơ thật kỳ lạ. Mơ đang ở trên một chuyến tàu nhưng không hiểu vì sao mình có mặt  và lên đó bằng cách nào. Chuyến tàu giữa đêm khuya, tôi đứng  ở giữa hai toa tàu, nơi góc tối vắng lặng sát cửa lên xuống với sự sợ hãi tột cùng. Toa tàu bồng bềnh, tiếng xình xịch, ken két lắc lư trong đêm khuya tạo ra những âm thanh ma quái kỳ lạ.

Tàu chạy qua nhiều nơi, dừng lại nhiều ga. Có nơi tôi xuống để nghỉ ngơi trong chốc lát Nhưng cũng bỏ qua những sân ga buồn.Tôi đang theo chuyến tàu ngược về những sân ga của quá khứ.

Nhiều sân ga mang lại cho tôi niềm hạnh phúc được trở về. Những sân ga củ tôi đã đi qua và đánh mất vào quá khứ từ lúc nào. Tôi đã dần nhìn thấy lại sự trẻ trung của mình, từ già đến trẻ. Cho tôi gặp lại nhiều người, nhìn được nhiều nơi mình đã đi qua cùng những trải nghiệm suốt chặng đường gần năm mươi năm.

Tôi không nhớ hết những điều xảy ra trong giấc mơ ngắn ngủi ấy cùng chuyến tàu chạy ngược. Những sân ga gợi nhớ đớn đau, cùng khổ hay những lúc ở trên đỉnh cao tôi đều quên đi. Những gì còn đọng lại là những sân ga êm đềm như mặt hồ được trãi một thảm hoa trong  chiều Thu Tiếp tục đọc

CHO NGƯỜI CHỦ NỢ ANH YÊU

Rồi tự nhiên có một ngày
Bỗng dưng em là chủ nợ
Tịch biên anh từng nỗi nhớ
Dài hơn Vạn Lý Trường Thành

Thân anh như sợi chỉ mành
Treo triệu triệu tờ giấy nợ
Kiếp này anh không trả nổi
Cũng đành hẹn lại kiếp sau

Nợ em một mối tình đầu
Ngày xưa anh nào dám nói
Ngày xưa . Eo ơi ! Rất sợ
Bởi em phách lối quá chừng

Nợ em một thời lận đận
Ép con bướm phượng chưa xong
Anh đã lên đường ra trận
Thương em canh cánh trong lòng

Xa nhau ngần ấy năm ròng
Sài Gòn đỏ con mắt đợi
Xa nhau ngần ấy năm chờ
Bỗng dưng em là chủ nợ

Thì thôi anh xin nhờ gió
Nhờ mây bay bốn phương trời
Gởi chút ân tình xưa cũ
Cho người chủ nợ anh yêu

LINH PHƯƠNG

BÊN CỬA HOÀNG HÔN

Anh ngồi bên cửa hoàng hôn
Đồng âm hát tiếng chiêu hồn của đêm

Tia nắng viên tịch êm đềm
Đàn nai đi lạc bạc thêm mái đầu

Mặt trời rơi xuống chân cầu
Con sông nhặt áo phai màu khoác lên

Nỗi buồn không tuổi không tên
Sinh từ đáy vực, chết trên đỉnh trời

NGUYỄN ĐĂNG KHOA

TỪ NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN

Trần Văn Giang

imagetinan003
1.

Cơ hội “ngàn năm một thuở” tại các trại tị nạn mà dân Việt gần như không thể có được khi sống tại Việt Nam là: Sự tự do thay đổi lý lịch và học Anh Ngữ miễn phí. Thực ra, đây cũng là hai sinh hoạt bận rộn và nhộn nhịp nhất của dân Việt tạm trú tại các trại tị nạn.

Sự thay đổi lý lịch gồm cả việc đổi tên, đổi tuổi và đổi sự không tưởng: địa vị xã hội (“social status”).

Chị Nguyễn Thi Gáo với một cái tên cúng cơm rất mộc mạc, hiền lành của “hoa đồng cỏ nội.” Từ sau khi chị bị té giếng, hồi còn là một thiếu nữ ở Cần Thơ, đầu óc của chị cho đến nay chưa hoàn toàn tỉnh táo, đó có thể là lý do mà chị vẫn còn “độc thân tại chỗ” với cái tuổi ba mươi mí rồi. Nhân cơ hội ngàn năm một thuở này, chị đổi tên cho có vẻ tỉnh thành, thơ mộng, văn nghệ hơn; và đổi cả tuổi tác cho trẻ trung hơn là: “Nguyễn Thị Phương Loan” hai mươi mốt tuổi. Cụ bà Nguyễn Thị Thau, là mẹ của chị Gáo, than phiền với hàng xóm tị nạn là:

– “Chèng đéc ơi!” Tôi đặt cho nó tên là Gáo, tức là gáo dừa để múc nước cho sạch sẽ và bền bỉ. Không biết ăn nhằm cái giống gì? mắc chứng gì? mà nó đổi tên thành “Lon!” (Loan) bằng sắt cho nó mau rỉ sét, mau lủng.

Với sự thay đổi đầy tiện nghi này, hy vọng rằng chị đã gặp được tình quân, có thể là cựu “Trung Tá Y Sĩ” hay cựu “Đại Tá” nào đó một cách mau chóng.

Cụ Lý Toét nằm chung lều với tôi (mỗi túp lều trong tị nạn có khoảng 4 đến 6 gia đình cự trú) đã 65 tuổi, tức là tới tuổi về hưu và hợp lệ ăn “tiền già” nếu sống trên đất Mỹ. Vì chúng tôi thuộc đợt thuyền nhân đầu tiên, tất cả đều ú a ú ớ, không có người hướng dẫn, cứ sợ ra khỏi trại người Mỹ họ thấy mình tuổi già sẽ không mướn làm việc thì chết đói mất. Cụ khai giấy tờ rút lại tuổi, chỉ còn có 55! Tôi đoán là cụ sẽ đấm ngực, sẽ kêu trời không thấu về cái lỗi lầm quá tai hại này! Bởi vì cụ còn phải “cày” thêm khoảng một chục năm nữa mới về hưu được! Không chừng cụ đã quy tiên trước khi nhận cái “check” phụ cấp hưu trí đầu tiên của sở xã hội Mỹ. Tội nghiệp chung cho dân tị nạn: “Nhân bần chí đoản.” Chỉ vì sự lo âu về sinh kế trên đất lạ mà đầu óc trở thành đặc kịt như củ khoai lang, không thể phân tích lợi và hại; hai mắt bị che cả hai bên giống y như mắt ngựa kéo xe, không nhìn xa được. Dân tị nạn ta cứ tự ý khai báo, sửa đổi tầm bậy tầm bạ trong cái hoàn cảnh vô luật lệ, vô sổ sách này.

Thôi cụ Lý Toét à! Nếu cụ có lỡ qua đời rồi thì tôi cũng xin cầu chúc hương hồn cụ được mạnh giỏi, được an nghỉ vĩnh viễn không phải lo âu, bận tâm về sinh kế nữa Tiếp tục đọc

TÌNH YÊU HOA THIÊN SỨ

Trên đỉnh linh hồn anh
Có nhành Hoa Thiên sứ.
Anh thường hay tâm sự
Cùng hoa,người anh yêu.
Ôi! Xanh sớm lam chiều
Từng vàng khuya tĩnh mịch
Anh không thể giải thích
Vì sao anh yêu Em?

Vì sao anh yêu Em?

Hoa Thiên Sứ lặng im
Khẻ lay mình trong nắng.
Đóa hồn Em trong trắng
Giữa vũ trụ êm đềm
Hoa Thiên Sứ lặng im
Khẻ lay mình trong gió
Tình yêu là mệnh số
Duyên tiền định nhiệm màu
Anh sụp lạy trăng sao
Lòng yêu Em câm lặng!

Hoa Thiên Sứ nở trắng
Đóa hồn anh chơi vơi
Giữa hư huyễn đất trời
Mây ảo hóa ngũ sắc.
Anh yêu Em khoảnh khắc
Ngất ngứ cả thiên thu.
Trái tim anh đui mù
Trái tim anh rớm máu
Mà Em nào có thấu!

Hoa Thiên Sứ,Em ơi!
Ôi! dao sắc lưỡi đời
Cắt lìa cành Thiên Sứ.
Hồn anh giông bão tố
Gió xé lòng nát tan!
Mây sầu phủ thế gian
Lòng anh thành nấm mộ
Chôn tình Em nghìn đời
Hoa Thiên Sứ, Em ơi!

Hoa Thiên Sứ yêu ơi!

TRẦN THOẠI NGUYÊN