Sớm nay lòng hoá cánh chuồn
Chở mưa đi cưới nỗi buồn bên sông
Thu nằm yên
anh mùa đông
Có cơn bão lạnh
từ lòng
vỡ ra…
NGUYỄN ĐĂNG KHOA
Sớm nay lòng hoá cánh chuồn
Chở mưa đi cưới nỗi buồn bên sông
Thu nằm yên
anh mùa đông
Có cơn bão lạnh
từ lòng
vỡ ra…
NGUYỄN ĐĂNG KHOA
Tác giả: Nguyễn Phước Tiểu Di
Và theo đúng truyền thống hào hoa của ông già Noel anh Huy lôi một nắm kẹo bạc từ trong túi ra chia đều. Em nhìn thấy trong đôi mắt Ngọc Trâm rạng rỡ những ngọn nến trời ai thắp.
Ngôi nhà thường ngày em vẫn thấy, tường cao, vôi trắng, sân đá cuội và những khóm hoa vàng chạy dọc theo con đường uốn khúc, những đóa hoa cọng dài mong manh dễ thương kinh khủng. Trong nhà cũng có một cô bé dễ thương không kém, nghe Đường Thu nói cô bé tên Trâm, Ngọc -Trâm. Gởi chiếc xe đạp nhỏ ở nhà người bạn, em đi bộ đến đây, con đường tối với hai hàng cây lộng gió, chiếc khăn quàng trên cổ em bay bay, chiếc mũ chóp có những tua ngũ sắc ngộ nghĩnh và những vòng lục lạc leng keng theo bước chân em, chỉ thay bộ pan này bằng một chiếc xà rông là em giống hệt cô công chúa Jarai trong ngày đại hội. Giáng Sinh, tiếng nhạc như tỏa từ trên hàng cây rơi xuống êm đềm. Em nhón chân nhìn qua cánh cổng, những hoa vàng trong đêm rủ xuống, ngủ yên. Cửa khóa, em nhớ rồi, chỗ tường trống em và Đường Thu vẫn chui vào hái trộm hoa. Men theo con đường cuội xám, em bước lên những tam cấp cao, hương Ngọc Lan thoang thoảng đâu đây, em gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ nâu, tiếng vang nhỏ và trầm không gọi nổi người nghe. Em kêu nhỏ:
– “Ngọc Trâm”.
Căn phòng khách tối khiến em không nhìn rõ bên trong, chỉ nghe tiếng Ngọc Trâm:
– “Ai đó?”
Đèn bật sáng cho thấy cái dáng gầy gầy của Ngọc Trâm trong chiếc xe lăn, em ra dấu cho Ngọc Trâm thấy:
– “Du đây, Tiên Du đây”.
Bên trong cánh cửa, đôi mắt Ngọc Trâm nhíu lại, cái nhìn có vẻ dò hỏi và xa lạ:
– “Tiên Du nào cơ?”
Em áp má vào khung cửa gương lạnh ngắt, đùa:
– “Mở cửa vào rồi nói, ngoài này lạnh lắm, Trâm”.
Ngọc Trâm cười, có lẽ cô bé nhìn thấy vài nét quen quen nào đó, nơi em: -“Đúng rồi, Tiên Du đi học ngang đây hoài phải không?”
Em gật đầu:
– “Đi ngang và trộm hoa nữa. Vườn hoa nhà Trâm đẹp nhất Nha Trang”.
Ngọc Trâm chỉ ghế cho em ngồi, lên tiếng:
– “Tiên Du đi chơi hở?”
– “Du đến chơi với Ngọc Trâm. Du biết cả nhà đi lễ, Ngọc Trâm ở nhà một mình chắc buồn kinh khủng. ”.
Ngọc Trâm nắm tay em:
– “Tiên Du không đi lễ sao?”
– “Không, Du không có đạo. Nhưng Du cũng thích vào nhà thờ ; đông và vui lắm”.
Đôi mắt Ngọc Trâm tối lại, em đưa chiếc mũ chóp và vòng lục lạc ra trước mặt:
– “Ở đâu vậy Tiên Du?”
– “Mua đó, họ bán ở đường Nhà Thờ . Trâm thích không?”
– “Xinh quá hở? Nhưng… để làm gì?”
Em hớn hở đáp ( em luôn là một con nhóc lanh chanh không hề suy nghĩ 7,8,9 lần trước khi nói như lời Soeur Hiệu Trưởng nhắc nhở hằng ngày) :
– “Để mang vào cổ tay hoặc chân, lúc đi hay chạy nó kêu leng keng …”.
Em chợt khựng lại khi nhìn Ngọc Trâm, từng tiếng nói thốt ra khó khăn:
– “Hay… Ngọc Trâm mang vào cổ con mèo cũng được, nó khỏi chạy lạc, Trâm à!”
– “Cám ơn Tiên Du.”
Mân mê thanh sắt lạnh ngắt trước mặt Ngọc Trâm, em cố kể chuyện cho NgọcTrâm vui:
– “Ngọc Trâm có biết Đường Thu không nhỉ? Cô bé vẫn đi chung với Tiên Du đó.”
– “Cô bé có chiếc cady màu huyết dụ chứ gì?”
– “Ờ, Ngọc Trâm rành ghê.”
Ngọc Trâm cười buồn:
– “Ở đây mãi Ngọc Trâm biết hết những khuôn mặt quen thuộc của trường Sacré-Coeur của bạn.”
– “Tụi bạn Tiên Du đứa nào cũng biết Ngọc Trâm .”
Đôi mắt Ngọc Trâm tròn lên, long lanh dễ thương vô cùng tận:
– “Ai cơ?”
– “Thì Đường Thu nè, Hòa nè, Nguyện nè, Phi nè, cả… Tiên Du nữa.”
Ngọc Trâm reo lên:
– “Ngọc Trâm biết Nguyện rồi, Nguyện là cô bé tóc bím và ôm chiếc cặp có hình mấy trái táo chứ gì?”
“Ừ, Nguyện là hoa khôi của lớp Tiên Du đó.”
– “Còn Tiên Du, Tiên Du là gì?”
– “Tiên Du là con nhỏ nghịch nhất lớp.”
Ngọc Trâm lắc đầu nghịch ngợm:
– “Không tin, Tiên Du là… “
– “Là gì cơ?”
– “Là cô Poupée xinh. Không, Tiên Du là thiên thần nhỏ.”
Em giữ nụ cười trên môi:
– “Ghê vậy?”
Ngọc Trâm cắn môi, đôi môi hồng mim mím rất xinh:
– “Khi hồi Trâm ngồi một mình tự nhiên Trâm nghĩ rằng đêm nay Chúa sẽ sai các thiên thần xuống thế, ban niềm vui cho mọi người, nhất là… Ngọc Trâm nghĩ rằng Chúa thương Trâm lắm, con chiên nhỏ không đủ sức đến quỳ bên chân Chúa, nhưng Chúa vẫn biết… Rồi Tiên Du đến, Trâm không ngạc nhiên chút nào. Chúa thương Ngọc Trâm , phải không Tiên Du?”
– “Ừ, Chúa thương Ngọc Trâm lắm.”
Khuôn mặt Ngọc Trâm rạng rỡ, em tiếp:
– “Bây giờ mình đi chơi nghe Ngọc Trâm.”
Ngọc Trâm ngạc nhiên:
– “Đi chơi? Ngọc Trâm ngại lắm.”
Em dỗ:
– “Không sao đâu, có Tiên Du mà.”
– “Khi hồi Trâm vừa từ chối đi với gia đình nhưng chắc Trâm sẽ đi với Tiên Du.”
Em reo lên:
– “Nhất Ngọc Trâm rồi. Bây giờ Tiên Du dìu Trâm xuống tam cấp nha.”
– “Đừng, đi cửa sau xuôi hơn.”
Ngọc Trâm lăn xe xuống, em khóa cửa phòng:
“Chìa khóa cổng đâu Trâm?”
– “Trong hộp thư.”
– “Thôi mình đi.”
Em tháo chiếc Foulard choàng cho Ngọc Trâm:
– “Ngoài đường lạnh quá, Trâm hở?”
Ngọc Trâm gật đầu, con đường thênh thang dẫn vào phố đông. Ngọc Trâm nhìn em:
– “Vui quá, chưa đến giờ lễ sao mà phố còn người đông vậy Tiên Du?”
Em nhìn đồng hồ:
– “Còn nửa tiếng, tí nữa Ngọc Trâm đi lễ không?”
Ngọc Trâm lắc đầu:
– “Trâm nhìn vào thôi, rồi về.”
– “Cũng được.”
Bên kia đường, tụi bạn đưa tay vẫy em. Định trốn nhưng tụi nó ùa qua, Đường Thu chỉ:
– “Anh Huy kìa Tiên Du.”
Anh Huy cũng ngừng xe lại, đám bạn vây quanh em và Ngọc Trâm:
– “Tiên Du định trốn há!”
– “Đâu có.”
Đường Thu cười:
– “Ngọc Trâm phải không? Tối nay Ngọc Trâm bắt cóc Tiên Du của tụi này.”
Ngọc Trâm chớp mắt:
– “Tiên Du rủ Trâm đi.”
Nguyện lên tiếng:
– “Bây giờ tụi mình đi đâu?”
Em nói:
– “Ngọc Trâm đề nghị đi vòng vòng chơi.”
Đường Thu kêu lên:
– “Mỏi chân chết.”
Em nhìn anh Huy, xúi dại:
– “Tối nay ba ở nhà. Anh Huy về mượn xe ba đi.”
Phi reo lên:
– “Ý kiến hay. Tụi mình sẽ đi tuốt lên Đà Lạt hái Anh Đào.”
Đường Thu:
– “Lên tận thiên đàng luôn.”
Ngọc Trâm tròn mắt:
– “Để làm chi?”
– “Làm những cô thiên thần nhỏ.”
Ngọc Trâm nhìn Đường Thu, nhỏ nhẹ , đôi khi Ngoc Trâm cũng thật biết ga lăng:
– “Không cần phải lên thiên đàng, học trò ở Sacré-Coeur đều là những cô thiên thần nhỏ.”
Anh Huy lên tiếng xí phần:
– “Còn anh nữa chi.”
– “Anh hở? Anh là ông Noel”.
Em đùa, vì chiếc mũ hóa trang của anh Huy giống chiếc mũ của ông già Noel kinh khủng. Và theo đúng truyền thống hào hoa của ông Noel, anh Huy lôi một nắm kẹo bạc từ trong túi ra chia đều, em nhìn thấy trong đôi mắt Ngọc Trâm rạng rỡ những ngọn nến trời ai thắp.
(Gởi mùa Giáng Sinh còn đủ bạn bè.)
Nguyễn Phước Tiểu Di
có một điều mà em chưa nghĩ đến
trong ngày đông giá
một món quà cho ông già Noel
những ngày tháng này người ta lại nhìn thấy Chúa trong máng cỏ
hai ngàn năm hài đồng
và trên con đường tuyết trắng
một đoàn tuần lộc
một ông già
và những gói quà
bao nhiêu năm như chưa từng có tuổi thơ
này
em bé thơ
một món quà cho ông già Noel
tại sao không ?
giá như có thể biến mình thành một món quà
đi theo người trong cái lạnh mùa đông
mang một đốm lửa hồng
chia từng ngõ nhỏ
này em
ta tặng nhau cuộc đời này
tran thien thi
những ngày xưa chưa xóa hết
giáng sinh thao thức gọi mời
đêm nay sánh vai tình mới
xuống phố em buồn, không vui
lấp lánh trời sao lồng lộng
mùa xưa long lanh tình yêu
gọi thầm trăm năm mãi gọi
anh rồi bỏ lại cuộc vui
đêm nay giáng sinh rộn rã
theo chân thiên hạ rong chơi
cơn đau ngả nghiêng thánh giá
ngày xưa đôi mắt ai cười
thì thôi tình xưa đã cạn
cuộc trần đã chẳng trăm năm
thánh đường còn vang tiếng gọi
còn trong em nỗi đau thầm
đêm nay dưới chân chúa, khóc
cho em khóc lần nữa thôi
thánh ơn vang trời câu hát
em hôm nay đã có người!
tay trong tay nhau cầu chúa
đêm nay và sẽ suốt đời
cho con bên người yêu mới
trăm năm đừng phai chúa ơi!
ÂU THỊ PHỤC AN
Đinh Tấn Khương
Không phải vì ngoại đạo mà Hiếu đã không tin vào sự hiện hữu của Chúa trên thế gian nầy. Bởi lập luận rằng, nếu Chúa đã đến để cứu rỗi, để tha thứ cho những lỗi lầm của loài người thì tại sao mẹ con Hiếu lại phải chịu đựng nhiều nỗi khốn khổ như bấy giờ!?
Cái chết do bịnh lao phổi của người cha cách đây hai năm, tiếp theo đó là căn bệnh tiểu đường và cao huyết áp , do thiếu thuốc, dẫn đến biến chứng liệt nửa thân của người mẹ đã đẩy mẹ con Hiếu đến tận cùng vực thẳm của cuộc sống. Mọi sinh hoạt thường ngày của mẹ Hiếu, phần lớn đều lệ thuộc vào những giúp đỡ từ đứa con trai duy nhất của mình, trong lúc còn ở độ tuổi “chưa biết lo” như hầu hết những đứa trẻ vừa tròn cái tuổi 13.
Nhưng Hiếu thì khác, cha chết lúc 11 tuổi, phải bỏ dở chuyện học vào giữa năm lớp 6, ở nhà phụ giúp người mẹ ốm đau. Tiền bạc thì vốn dĩ đã thường bị túng quẩn mà lại còn bị hao hụt trầm trọng, theo sau cái chết của cha cũng như căn bệnh kinh niên của mẹ. Gánh nặng tài chánh được đặt lên vai của Hiếu, là người duy nhất kiếm tiền để trang trải cuộc sống cho cả hai mẹ con.
Nhìn mẹ nằm bẹp trên giường, với một thân hình gầy gò ốm yếu đã khiến Hiếu đau lòng. Hiếu mãi băn khoăn:
– Lấy đâu ra tiền để chạy thuốc cho mẹ và đủ cơm cho hai miệng ăn?
Trong độ tuổi non nớt như Hiếu thì biết làm thế nào để kiếm tiền nuôi sống qua ngày là một điều cực kỳ khó khăn chứ nói chi đến cái chuyện chạy thêm thuốc men cho người mẹ nữa.
Nội, Ngoại không còn ai, trừ một vài người bà con liên hệ gần xa của mẹ, ở mãi tận vùng quê, mà họ thì cũng lại rất nghèo cho nên mẹ con Hiếu không hề nhận được một sự giúp đỡ nào cả. Mới đầu, vài người hàng xóm còn thương tình đem lòng bảo bọc, nhưng lần hồi chuyện giúp đỡ đó cũng vơi dần đi bởi gia cảnh của họ cũng chẳng khấm khá giả gì hơn Tiếp tục đọc

Đêm đã đến và sương bắt đầu rơi
Trên cánh đồng hoang, trong khu vườn xám
Em cũng bắt đầu thức dậy
Với chiếc áo hiến dâng
Với đôi tay ngưỡng vọng
Nụ cười đầu đêm bổng nở
Trên môi đời giá băng
Đêm đã đến và chuông bắt đầu rền vang
Trên trời cao, vườn sao lấp lánh
Thánh ý người cũng bắt đầu sáng
Cho một niềm khổ nhục
Cho một kiếp phù du
Cho tình yêu vô hạn
Em cũng bước qua bậc thềm đầu tiên
Ngăn cách địa ngục, thiên đàng
Trong tận cùng khát vọng
Em hát lời ca nguyện cuối cùng
Và bắt đầu khóc
Giọt nước mắt hồng và dấu chân yêu
Khắc nên lời thệ ước
Đêm đã đến và tiếng kinh cầu tới
Phúc âm dâng lên ngang hồn
Cùng đôi môi và trái tim
Em bắt đầu nức nở
Như những đài hoa xé thân đơm nụ
Thành trái dâng người
Hỡi em, giọt nước mắt dieu ki
Cho niềm hạnh ngộ âm thầm
Đêm đã đến và đất trời rực rỡ
Bước chân chiên hân động yêu vì
Dấu thánh người máu đau còn chảy
Trong tim người tình ấy bao la
Hỡi khổ đau, nước mắt nhòa
Hãy ngẫng mặt đón giờ thánh phúc
Đêm đã đến, đã khuya, rồi tàn
Như cuộc dâng lên cao rồi tắt
Như tiếng chuông vang xa rồi buồn
Như lời cầu âm âm rồi hết
Như cuộc đời vừa có rồi không
Em trở về trên con đường cũ
Thấy lại ngôi kia sẵn những buồn rầu
Úp khuôn mặt đầm đìa nước mắt
Đợi một thời sẽ đến mai sau …
Chu trầm Nguyên Minh
Bố vẫn chưa tới! Bố lúc nào cũng trễ! Để rồi xem, gặp mình lại nói cái câu như thường lệ ” Ly chờ bố có lâu không? Gớm! Chiều thứ sáu xe lúc nào cũng kẹt! “. Cô giáo hồi nãy chúc mình Merry Christmas, dúi vô tay mình món quà nhỏ rồi dặn mình đúng ngày Giáng Sinh mới mở ra. Cô hình như có hơi ngập ngừng muốn hỏi điều gì rồi nghĩ sao lại thôi. Mình biết cô muốn nói gì. Cô sợ mình buồn. Mình chúc cô và gia đình một mùa Giáng Sinh vui vẻ đầm ấm bên người thân. Cô chỉ cười rồi gật đầu cảm ơn. Cái cười của cô sao mà buồn buồn. Chúc mừng sao lại buồn? Cô buồn cho mình, mình biết. Chỉ có cô là hiểu mình nhiều nhất. Cô ơi, Ly chúc thêm cô một lần nữa một đêm Giáng Sinh sum họp vui vẻ với người thân.
Giờ này mà bố vẫn chưa chịu tới. Hai con chim bồ câu đang rỉa lông bên bồn nước phía bên kia. Con nào là bồ câu cha con nào là bồ câu mẹ đây? Còn có con bồ câu nho nhỏ bé tí đang quanh quẩn bên cạnh nữa. Bồ câu con ơi, mi hạnh phúc hơn Ly nhiều.
Bên tay phải phía xa xa có hai cô chú đang ngồi thì thầm tâm sự. Sao cái chú ấy có cái gương mặt xương xương dài ngoằn giống bố đến lạ kỳ. Còn cô kia không giống mẹ một chút nào hết, chỉ ngoại trừ cái xắc tay. Mẹ với cô chắc cùng rủ nhau đi mua một chỗ một nơi. Ơ, hai cô chú vẫy tay chào mình kìa, thôi mình chào lại rồi nhìn sang chỗ khác đi, mẹ bao giờ cũng dặn “chớ có nhìn người lạ đăm đăm trừng trừng như vậy làm người ta khó chịu, là không tốt, là bất lịch sự”. Bố thì lúc nào cũng dễ chịu, với bố sao sao cũng được. Bố giờ này đi tới đâu rồi? Bố ơi là bố, bố của Ly sao giờ này vẫn chưa tới!
…
– Con bé kia đang nhìn hai đứa mình kìa. Con bé con trông dễ thương chi lạ, mà sao anh thấy cái gương mặt của nó buồn buồn làm sao. Em có thấy vậy không? Sau này em thích có con trai hay con gái Tiếp tục đọc
vị linh mục
đứng nhìn con chiên Chúa
ngơ ngác buồn
cỏ úa những lời kinh
từng cánh cửa
xoay cuộc tình chóng mặt
bóng thiên đường
khoan nhặt những hồi chuông
em có biết
Chúa đường nào mất biệt
em và tôi
ly biệt bởi vì đâu ?
LÊ MINH CHÂU
Bài Thánh ca nửa đêm
Buồn như lời tình phụ
Con chim hót buồn thêm
Ta trở về ẩn trú
Giọt sương sa đáy mắt
Lặng thinh giữa mùa đông
Nhớ ai mà quay quắt
Ướt tóc chẻ môi hường
Sao Anh không đứng lại
Ngắm một sắc hoa vàng
Còn ta mãi đứng đợi
Cuối mùa đông nắng tràn
Bài Thánh ca tội nghiệp
Riêng Anh hay riêng ta?
Ấm như giọt nước mắt
Nửa đêm về …lạ xa
Bài Thánh ca vô vọng
Trôi mãi đến vô cùng
Ta suốt đời đứng ngóng
Một khoảng đời… sau lưng!
BÀI THÁNH CA NỬA ĐÊM
BUỒN NHƯ LỜI TÌNH PHỤ
DAO LAM