TÔI ĐUỔI BÓNG MÂY TRÔI

Ngày xưa. Thời chiến tranh, tôi ở mặt trận về,
Má cầm tay tôi chặt – “Con con thiệt hả con?”
Mắt Má tôi đỏ lòm.
“Ồ! Tại sao Má khóc?”
Má tôi lau nước mắt.
Má tôi cười thật vui,
Má nói: “Tổ Cha mày!
Con về Má vui quá…”
Tôi tù về, mệt lả, Má dắt tôi vào nhà.
Má tôi, một bà già, và tôi, thằng con nít.
Má đứng yên, thút thít.
Một đỗi rồi lại cười,
tôi thấy Má như hồi tôi về từ mặt trận…
Rồi năm một chín tám chín, tôi chào Má “Con đi”.
Mẹ con không nói chi, cả thầm thì không có.
Tôi vuốt đầu con chó.
Và, tôi đi. Tôi đi.
Từ Bangkok, tôi gửi về thư đầu tiên thăm Má.
Từ Manilla, tôi gửi về thư thứ hai cho Má.
Chưa ở yên đâu cả, tôi không có hồi âm…
Tôi thật xa Việt Nam khi tôi vào nước Mỹ,
tôi có thư cho Má, chút tiền chưa bao nhiêu…
Thư em tôi hồi âm, nhiều câu văn ngồ ngộ,
ấp e từng chút sợ không viết hết niềm vui.
Nó nói Má có cười mà thường thường Má khóc.
Tôi biết tôi hạnh phúc, tôi còn Má khóc cười…
Ba năm sau đó Má về Trời.
Hai mươi mốt năm sau
tôi vẫn còn ở quê người, chưa một lần về thăm Má.
Ai cũng nói tôi lạ, người không có trái tim…
Tôi không được như chim – chim còn bay về núi…
Tôi chỉ làn gió thổi, tôi đuổi bóng mây thôi.
Tôi đuổi bóng mây trôi…

TRẦN VẤN LỆ

SAU CƠN SAY

Tưởng rằng sau mỗi cơn say
Là quên được những đắng cay trong đời
Vậy mà vẫn chát trên môi
Vị nồng của những tiếng lời nhỏ to
Vậy mà vẫn nặng nỗi lo
Qua sông sao chẳng có đò đón đưa
Vậy mà vẫn sợ cơn mưa
Làm tan hạt nắng cuối mùa nhân sinh
Chỉ mong được bất thình lình
Thành cơn gió nhẹ đầu ghềnh cuối sông
Bay đi, và mãi bềnh bồng
Bay đi, và giữa thinh không hát cười…

Lê Trung Tín

MELBOURNE ẤM LẠNH

Trần Thị Trúc Hạ

Modern-20Melbourne_20120323155733157811-600x400

Tôi bước xuống sân bay trong trạng thái say sóng nghiêng ngả, sau một đêm chập chờn không ngủ và khó thở… Woa, sao sân bay Melbourne giống Tân Sơn Nhất vậy nè, người Việt nhiều hơn Tây!? Qua bao trạm hải quan không nhớ hết, đến trạm cuối cùng giật mình vì câu hỏi: ” Có thịt bò, thịt gà, thịt heo, hạt giống gì không?” Trời đất, sao nói tiếng nước tui rõ vậy? Có lẽ anh hải quan nhìn bộ mặt xanh xao của mình tội nghiệp lắm hay sao mà đóng dấu cho qua thật nhanh, không kiểm soát, soi rọi gì hết. Hú hồn mấy lọ tương ớt đem qua cho con gái.

Trời Melbourne nắng vàng ươm. Con gái đứng đợi ba me từ lúc nào, nụ cười rạng rỡ:
Ba me thật may mắn, mấy tháng nay mưa dầm dề, thời tiết báo sáng nay sẽ mưa, tự dưng bây giờ lại nắng. Vợ chồng chị PH (bạn cùng sinh hoạt thi văn đoàn Thằng Bờm ngày xưa) cũng vừa lái xe đến với những chiếc áo dạ to sù sụ: Chị sợ bọn em không chuẩn bị đồ ấm, ở đây lạnh lắm, mặc phong phanh vậy không chịu nổi đâu! Tự nhiên thấy lòng ấm lạ. Đúng là phong cách “Bờm”, dù ở đâu cũng sẵn sàng sẻ chia. Nhìn anh chị thật hạnh phúc, cách xưng tên với nhau như một đôi bạn thời cắp sách, mình nói ý nghĩ này với chị, chị cười thật tươi: Quen rồi em à, không đổi được. Anh chị đưa đống hành lý nặng nề về nhà, rồi chở vợ chồng và con gái mình đi chơi. Mình mệt lả nhưng cũng đi vì tấm lòng chân tình của anh chị và cả sự náo nức khám phá vùng đất lạ…Đến chiều mới về quay về, chịu không nổi đành lên phòng con gái nằm…run.

Sáng hôm sau, con gái dậy sớm làm bò bít têt cho ba me điểm tâm rồi vội vã đi làm. Nhìn cách nó ăn mà mình muốn đau dạ dày. Dường như nó nuốt vội vàng để chạy chứ không phải ăn, hộp thức ăn chuẩn bị cho buổi trưa cũng bỏ quên, ba nó chạy theo gọi lại nhưng nó biến đâu mất hút. Hai vợ chồng lang thang trong ngôi nhà rộng im vắng, máy sưởi bật hết cỡ mà vẫn rét run, nhìn qua cửa kính thấy nắng đang lên thật dịu dàng, cỏ xanh mướt như nhung nhưng hàng cây đứng thẳng tắp thì gầy trơ trụi thật buồn.Lại “rảnh rỗi sinh nông nổi”, bèn rủ ông chồng: Ra ngoài ngắm cảnh, chụp ảnh đi anh? Lạnh thấu xương, ảnh iếc gì?… cây cối không có một chiếc lá, gầy như mấy bộ xương khô có gì đẹp mà chụp. Trời đất, chẳng lẽ qua đây để… ngủ. Cảnh nào cũng có vẻ đẹp riêng, nó… xơ xác… thì mình mới nổi lên được, chứ nó tươi tắn thì nó lấn lướt… mình sẽ xác xơ… Ông chồng phì cười trước lí sự cùi nên đành đeo máy ảnh đứng lên. Hihi..mình cũng có tài dụ khị … Mà đẹp thật!… như tranh… mùa đông.. Tiếp tục đọc

NẾU…

Nếu tôi chết…
đừng đưa tôi ra biển.
Sóng vỡ tan…
đâu thể đến quê nhà.
Nếu tôi chết…
đừng ném tôi đâu đó.
Ngàn cô nương…
sẽ ướt mắt , lệ nhòa.
Nếu tôi chết…
hãy chôn tôi dưới cỏ
Trên mộ bia
đơn giản khắc : một điều.
Nếu tôi chết…
bài thơ tình thuở nọ.
Xin gởi em…
còn lại…Khúc Ru Chiều .

TẠ CHÍ THÂN

NHỮNG NGÓN TAY HƯƠNG

tonnuthudung

Một chút tơ vàng trên lối mưa
Ngón tay hờ hững phím cung đùa
Có thả xuống hồn âm điệu cũ
Lãng đãng như thời hương rất xưa

Em giấu mùa thu trong ngón tay
Vô tình rơi lạnh những heo may
Có phải đêm vừa qua rất nhẹ
Để lại vườn tôi một nét hoài

Em giấu tình tôi trong ngón tay
Mỗi lần buông xuống mỗi lần say
Thời gian như thể là mây khói
Em xóa giùm tôi những đắng cay…
( tặng Minh Hương Trần)

TÔN NỮ THU DUNG

CHUÔNG GỌI HỒN AI?

Một hôm, Văn Tưng đang lượn lờ trên Phây-búc bỗng tình cờ đọc một status trên tường cậu em của Văn Ngố: Anh Văn Ngố đang bịnh nặng nằm cấp cứu ở bịnh viện XYZ. Tưng giựt mình vội móc điện thoại gọi Ngố để hỏi thăm tình hình. Bấy giờ Ngố đang chèo queo như con mèo, đuối như trái chuối trên giường bịnh, đâu có nghe được phone của Tưng. Thế là điện thoại cứ te te không người trả lời. Tưng không liên lạc được với Ngố. Bịnh viện XYZ thì ở quá xa nhà Tưng. Thời buổi công nghiệp này ai mà quởn để đi thăm bịnh xa xôi như vậy, thế nên để tỏ tấm lòng thương cảm đến bạn mình Tưng tận dụng công nghệ hiện đại. Tưng giật một status mùi mẫn trên tường nhà mình, tả oán hoàn cảnh của Ngố, nhân tiện tạo sự thương cảm để câu view: Anh Văn Ngố tội nghiệp của tôi đang bịnh thập tử nhất sinh trong hoàn cảnh éo le: thất nghiệp, bị bồ đá, gia cảnh túng quẫn…

Status của Tưng gợi nên sự thương cảm, hàng trăm còm-men (và vài trăm Like) tới tấp chia buồn. Người quen với Ngố có, người không quen cũng có, ai cũng rên rỉ thở than rằng chàng Ngố này quá ư tội nghiệp. Tưng khoái lắm vì trang nhà Phây-búc của mình được nhiều người thăm, và tự khen: Mình có tình với thằng Ngố quá, nó mà biết nhiều người chia sẻ vậy chắc thích lắm! (và mọi người còm-men cũng hả dạ lắm, cho rằng bày tỏ tình cảm vậy là tốt quá rồi, cần chi phải đi thăm!)

Được vài ngày, Tưng thử gọi lại cho Ngố. Lần này điện thoại ngoài vùng phủ sóng. Ta có thể đoán được là Ngố nằm viện lâu quá, không sạc điện thoại nên hết pin, nhưng Tưng không nghĩ như vậy. Sẵn dịp nhiều chuyện trời ơi đất hỡi của ngành y tế đang xảy ra, Tưng bèn tự chế ra một status như vầy: Bọn lang băm của bịnh viện XYZ vòi tiền, không có phong bì thì không thèm chữa cho bạn Ngố. Bọn chúng lại còn dốt nát nữa, Ngố bị đau tim mà chúng chẩn đoán là… bệnh trĩ!

Cộng đồng Phây-búc vốn khoái chửi, nên được lời như cởi tấm lòng bèn tha hồ tung còm-men chửi búa xua. Nào là lương y như ác mẫu, nào là bọn ngu dốt thượng hạng, nào là cái lũ cờ-hó coi đồng tiền như cái bánh xe… Thôi thì bao nhiêu con vật xấu xí, bao nhiêu thứ hôi thúi tung ra đầy trên Phây-búc.

Lại vài ngày sau, Tưng thử gọi cho Ngố, vẫn ngoài vùng phủ sóng. Tưng chợt nghĩ: Lâu quá mà nó vẫn bặt tin, hay là nó… chết mẹ nó rồi? Thôi, nó chết là phận nó, xa xôi quá đi điếu bất tiện, mình phân ưu… trên Phây-búc vậy! Tưng giật status: RIP Văn Ngố! kèm theo đó là một cái icon mặt buồn áo não.

Một tuần sau, đang lúc nửa đêm, điện thoại của Văn Tưng reo. Trên màn hình hiện ra số của Văn Ngố! Văn Tưng run bắn người, lẩy bẩy bắt máy. Tiếng của Văn Ngố như oan hồn vọng về từ cõi xa xăm. Văn Tưng lắp bắp: Ngố ơi Ngố, mầy sống khôn thác thiêng , mầy đừng có hù tao như vậy chớ!

Tiếng Văn Ngố cằn nhằn: Mầy khùng hả? Mấy bữa tao nằm bịnh viện, tối ngủ say bị tụi trộm nó chôm mất “dế” nên mất hết số điện thoại liên lạc. Nay khỏe rồi, mới ra viện, mua “dế” mới và đăng ký lại số phone cũ. Kiếm hoài mới ra số phone của mầy đó. Mẹ nó, bịnh hoạn chẳng có thằng nào tới thăm! Đang kẹt tiền quá, giúp chút đỉnh được hông bạn?

—Văn Tưng có cho Văn Ngố mượn tiền hay không, tôi không biết. Tôi chỉ đang tự hỏi: Chiếc điện thoại (hay số điện thoại) có đại diện cho một con người được không ta?

PHẠM HOÀI NHÂN

NỬA ĐÊM THỨC GIẤC

 

Nửa đêm lạnh một tinh cầu
vai nghiêng tóc xõa rượi sầu trầm luân
hồn xa về thoáng ngập ngừng
mây tràn tóc rối lệ trừng mắt a
sông sa chiều khói than dài
đốm đèn sương sớm vẫn hoài giọng ru
nhìn em bỗng thấy sa mù
hai bàn tay lạnh lòng thu ý hàn
còn chi chăng hỡi thanh xuân
tình yêu tuổi trẻ với ngần ấy sao
vai mang thế kỷ buồn đau
ngàn xưa đã mất ngàn sau có còn

HOÀI KHANH

CÓ ĐÔI ĐIỀU…

Có điều gì đó lớn lao và thanh khiết hơn
những lời thốt ra từ miệng lưỡi.
Im lặng chiếu sáng,
thì thầm
mang chúng lại với nhau.

Im lặng
tách khỏi bản thân mình,
Cùng nhau giong buồm giữa bầu trời
không còn là nhà ngục
và thế giới này không chỉ là chốn lưu đày…

CAO VĂN TAM

BÀI HOAN CA Ở A 38


Chu Trầm Nguyên Minh

ghadajamal-02-big

Phần 2

Sáng 17/4, Hắn lên Duy Tân, ngôi trường Hắn đã đến, đã gắn bó bao năm, nó như máu thịt của Hắn.
-Thằng H đâu….thằng H đâu..
Từ trên chiếc xe jeep, chiến lợi phẩm, vì ở đầu ca-bin còn chữ US – toán lính CS nhảy xuống, tay cầm súng, chiếm lĩnh cửa ra vào khu văn phòng và nhà ở của Hiệu Trưởng.
Hắn từ phòng Giáo sư bước ra.
-Thằng H đâu ?
-Thưa.. thầy đã chuyển công tác.
-Hắn đi đâu ..nói mau lên.
-Tôi không rõ.. nhưng thầy đã rời trường hơn một năm rồi..
-Cấm gọi nó bằng thầy.. nó là thằng tay sai.. thằng phản động…rõ chưa..
Cùng lúc họ hấp tấp lên xe, lùi nhanh ra đường, chạy tiếp, nhanh và vội. Hắn nghĩ chắc còn người cần bắt.. như thầy hiệu trưởng.
Năm học 1972-1973 [?] , đề thi môn toán vào lớp đệ thất [?] bị lộ ở Hội Đồng Thi Bùi Thị Xuân Đà Lạt, Phan Rang không lộ đề…
Giáo sư Đ tốt nghiệp Đại học Sư Phạm Toán Huế, vừa ra trường là được bổ nhiệm về Duy Tân, điểm nổi bật, khác hẳn với mọi đồng nghiệp là mái tóc hớt rất cao, chung quanh đầu lúc nào cũng trắng hếu, đó là” cái đầu” đúng mẫu của bộ Giáo Dục đề ra cho”nhà giáo’ ở thời điểm mà học sinh thích để tóc dài, kiểu hippy …
Chỉ cần một năm học, giáo sư Đ đã được thầy hiệu trưởng H đặc biệt tín nhiệm, giáo sư Đ ra vào phòng và nhà hiệu trưởng thường xuyên, người ta nói, họ như cha con, chứ không phải đồng nghiệp.
Khi thầy hiệu trưởng trở về từ lệnh trình diện của Bộ Giáo Dục ở Sài gòn, thì tin thầy là nguyên nhân lộ đề thi ở Đà Lạt được giáo sư Đ tung ra, ai cũng biết.
Thầy H gọi giáo sư Đ vào phòng hiệu trưởng và hỏi:
-Việc này có phải do anh…
Đ trả lời, không còn xưng “con” như trước nữa:
-Chính tôi.
-Anh…tôi đã đối xử với anh như con cái trong nhà..
Giáo sư Đ cướp lời
-Ông không xứng đáng ngồi ghế hiệu trưởng.
-Tôi đã hứa với anh… nhưng cần thời gian… chưa gì… anh đã lật tôi Tiếp tục đọc