Năm Chai

Lưu Thy

namchai

Vác cái túi xách trên vai, tôi theo hàng người đi ngang qua cổng ra bên ngoài. Vừa ra khỏi cửa, hơi nóng hừng hực phà vào người cọng với cái nắng chói chang chiếu hắt vào mặt, tôi nhíu mày nheo mắt nhìn, tìm kiếm trong đám người đứng lố nhố bên ngoài. Trời ơi là trời, người đâu mà đông nghẹt! Làm sao mà kiếm cho ra người tôi muốn tìm đây ta!

Đứng lớ ngớ hồi lâu chẳng thấy ai tiến về phía mình, ngoài mấy cha nội taxi cứ bám theo tôi như đỉa đói. “Anh Hai, anh Ba, chú Bốn bác Năm muốn về đâu đây? Để thằng em đưa anh về, xe em đời mới, nội thất hiện đại, ghế mềm máy lạnh đầy đủ, anh ngồi xong cứ việc mà  phê. Muốn đi đâu em cũng xin đưa anh về, chỉ xin anh Tết nhứt tới nơi lì xì cho thằng em út này tí tiền còm mà cà phê cà pháo ăn Tết nhậu nhẹt với bằng hữu anh em.” Mấy cha nội taxi này, đã bảo tới bảo lui là có người tới đón mà cũng vẫn không chịu tin, đi đâu cũng cứ đi theo, vừa bực mình vừa chán cái mớ đời!

Cái đám đông đứng chờ giờ cũng từ từ thưa thưa bớt. Mấy cha taxi không thèm để ý đến tôi, tụm năm tụm ba vừa phì phèo hút thuốc vừa bàn chuyện tất niên tiệc tùng sắm Tết. Cứ mỗi lần mồi điếu thuốc mới là mấy cha thuận tay châm thêm cái pháo mới quăng lên trời cho nổ một cái đùng. Nghe chuyện Tết là tôi muốn chen vô góp ý vài câu nhưng cứ ngại ngùng không dám rời xa chỗ ngồi, lỡ em tới đón mà không thấy mặt tôi là công cốc dã tràng cả năm trời chít chát yêu đương trên mạng Tiếp tục đọc

GIÊNG HAI

Xuân thả hồn anh vào lá mới
Cho Tết thơm lừng hương cỏ hoa
Mắt biếc long lanh ngàn nụ đỏ
Tay ngoan e ấp áo đôi tà

Em thả tình anh vào vạt tóc
Để mùa sang nghe tiếng chim về
Lang bạt kỳ hồ chân xuôi ngược
Một đời anh nửa tỉnh-nửa mê

Nắng thả vào anh giờ nguyên đán
Môi ghé môi hôn đến dại khờ
Nên chi dạo ấy anh trăm bận
Buồn ngất ngư gọi tiểu thư ơi !

Em có còn không bờ vai mộng
Và ngực non con gái trắng ngần
Một hôm bất chợt anh say đắm
Ngẩn ngơ nhìn tri kỷ hồng nhan

Ngày xanh đâu đã thành kỷ niệm
Dẫu cũ lâu rồi cũng chẳng xưa
Sáng nay mồng một em chúm chím
Nở nụ cười năm mới tình chưa ?

LINH PHƯƠNG

VẼ LÊN THỀM NẮNG

Ta vẽ lên thềm nắng
Những vệt dài nhớ thương
Từng sợi buồn khuất lấp
Theo nắng chiều nhẹ buông

Ta vẽ lên thềm nắng
Hoa pensée tím buồn
Câu thơ tình diệu vợi
Tím một đời hồn hoang

Ta vẽ lên thềm nắng
Chân dung ngày gió lên
Hiên nhà ai hửng nắng
Nhốt nỗi buồn không tên

Ta vẽ lên thềm nắng
Bóng ngã dốc rêu vàng
Hoa cỏ may vương vấn
Níu chân ai nồng nàn

Ta vẽ lên thềm nắng
Tháng năm rêu phủ mờ
Dốc rêu vàng ngày nọ
Gói một trời đầy thơ

TA VẼ LÊN THỀM NẮNG
DẤU YÊU XƯA BIỆT NGÀN

DAOLAM

CẢM ƠN… NGỰA

Hồ Việt Khuê

Trường đua ngựa Con Đuông là biểu tượng của thời hội nhập kinh tế duy nhất ở một địa phương có nền công nghiệp mỗi công nhân cặm cụi dùng cái búa nhỏ đập từng hạt điều tí tẹo để bóc nhân điều xuất khẩu. Vì thế, lễ khánh thành trường đua ngựa bắt buộc phải được tổ chức thật hòanh tráng, thể hiện ý chí liên kết phát triển kinh tế không phân biệt bàn tay cầm cương ngựa da trắng hay da màu.
Ý thức đồng tiền không có mùi vị và không biên giới, hội đồng quản trị và ban giám đốc trường đua ngựa Con Đuông rất cẩn trọng khi lập danh sách khách mời dự lễ. Sau nửa tháng điều tra từ sở Thuế đến bọn thế lực ngầm bọn thế lực nổi, họ mới quyết định được chín trăm chín mươi chín cái tên, từ những quan chức các cấp, từ các doanh nhân thành đạt sạch và bẩn, từ thành viên các câu lạc bộ đua ngựa trong nước và tập đòan đua ngựa nước ngòai, từ những người có chung đam mê quất roi ngựa đến những kẻ học thói thời thượng thân thiện với thiên nhiên và súc vật…Số khách mời đông đảo vì phải mời cả gia đình, mà các thành viên trẻ trong các gia đình mới là đối tượng kinh doanh lâu dài của trường đua, chứ các ông bố bà mẹ luống tuổi còn cưỡi ngựa được bao lăm, không khéo mấy cái xương loãng lại vỡ vụn khi ngựa hứng tình nhảy cỡn.
Đôi khi một quyết định táo bạo dẫn đến sự thành công trên cả tuyệt vời không được hình thành từ phòng thí nghiệm hay từ những trang sách lý luận, hay từ những giáo điều kinh điển mà sau khi thỏa mãn một phản ứng sinh lý của cơ thể. Trong một lần dạo chơi, chủ tịch hội Con Đuông mót đái bảo tài xế dừng xe bên trảng cát cạnh bờ biển. Khi chủ tịch kéo phécmơtuya quần khoan khoái vẽ trên nền cát trắng mịn dòng nước ấm ngoằn ngòeo, trong đầu chủ tịch bỗng lóe sáng ý tưởng phải biến trảng cát ven biển rải rác dân cư thành khu vui chơi cho giới thượng lưu ngày càng hình thành đông đảo và chi phối nền kinh tế của đất nước. Ngay sáng hôm sau, chủ tịch họp các thành viên chủ chốt của hội Con Đuông để trình bày ý tưởng và tiến hành lập dự án.
Chủ tịch hội Con Đuông đã nói thì…trời cũng phải nghe, huống chi mấy quan địa phương, mà chủ tịch có bao giờ nói suông, bao giờ miệng chủ tịch nói thì tay cũng thủ sẵn phong bao dầy cộm tờ trăm đô Mỹ nên chỉ hai tháng sau, mấy trăm hecta trảng cát ven biển đã lọt vào tay các thành viên hội Con Đuông với giá rẻ như cho, trong sự hân hoan của những người có trách nhiệm vì dự án trường đua ngựa mở ra triển vọng thúc đẩy nền công nghiệp không khói của địa phương, tạo việc làm cho nhiều nông dân không còn đất sản xuất vì bị thu hồi đất để làm khu biệt thự cao cấp, khu công nghiệp, khu nghỉ dưỡng…Cứ tưởng tượng đến lực lượng đông đảo công nhân tắm ngựa, quét chuồng ngựa, hốt phân ngựa, cắt cỏ ngựa, hướng dẫn cô chiêu cậu ấm cưỡi ngựa…đủ khiến cho những người duyệt dự án ký chấp thuận cái rẹt không chút phân vân.
Lễ khánh thành trường đua ngựa Con Đuông là một ngày hội lớn. Mọi người đều hân hoan. Chương trình lễ tiếp theo là mời mười hội viên danh dự câu lạc bộ đua ngựa và mười con ngựa chiến nhất khánh thành đường đua. Khi ông Chủ tịch tươi cười xướng danh từng hội viên danh dự và từng tên con ngựa người đó sẽ cưỡi, một tên nài dắt ngựa đến và trao dây cương cho họ. Đã đăng ký trước, có năm hội viên danh dự sợ ngựa đá nhưng không muốn nhường vinh dự cưỡi ngựa trong ngày trọng đại cho người khác mà muốn quý tử của họ nhận vinh dự này, nên ban tổ chức giải quyết bằng cách huấn luyện cưỡi ngựa cho các hoàng tử hay công chúa của họ từ tháng trước. Chỉ có năm hội viên danh dự tự nhận cương ngựa là bốn người khách VIP trong nước và một người khách đến từ Hoa Kỳ. Ông Chủ tịch ra lệnh:
– Xin quý vị chú ý…Khi tôi lệnh lên ngựa, quý vị mới trèo lên. Khi tôi lệnh chuẩn bị, quý vị bắt đầu ghìm cương. Khi tôi nổ súng lệnh, quý vị bắt đầu chạy. Xin lỗi, quý vị bắt đầu cho ngựa tung vó.
Mười người trên ngựa, có cô gái phơi phới sức xuân, có chàng trai cường tráng, lẫn lộn mấy ông cao bồi già đều mặc đồng phục của câu lạc bộ: quần bò và áo chẽn màu xanh, mũ rộng vành màu đất; còn mười con ngựa có nhiều màu lông tạo nên hình ảnh vui mắt. Cả mười kỵ sĩ đều rất hồi hộp, căng thẳng như đang thực hiện một sứ mệnh quan trọng, chỉ có mười con ngựa là hết sức thản nhiên.
Tiếng súng lệnh đanh và sắc. Mười con ngựa dậm vó, con ngựa của hội viên Hoa Kỳ vọt nhanh có lẽ vì người cưỡi thành thạo; năm con ngựa của các cô cậu trẻ sải vó theo sau; hai con ngựa của hai hội viên VIP số Một và số Hai đủng đỉnh nước kiệu, vì nó cảm nhận người cưỡi đầy mưu lược, có tài giấu diếm suy nghĩ cũng như tình cảm của mình, thích sưu tầm các lọai mặt nạ; con ngựa của hội viên số Bảy bám đít hai con ngựa số Một và số Hai không dám vượt qua, vì nó cảm nhận người cưỡi là một giám đốc công ty quốc doanh nổi tiếng bám đít lãnh đạo để cầu xin ơn phước; còn con ngựa của hội viên số Chín khi phi khi kiệu, vì nó cảm nhận được người cưỡi là một giám đốc công ty tư nhân có biệt tài lòn cửa sau và giỏi đánh hơi thời tiết chính trị. Nhưng không biết con ngựa thiếu dạy dỗ của hội viên danh dự nào trước phát súng lệnh còn kịp thải một bãi phân nồng nặc.
Suốt buổi liên hoan, ông Chủ tịch chếnh chóang say, say men rượu và say men thành công. Vừa về đến nhà, ông điện thọai ngay cho giám đốc trường đua ngựa. Không biết tay kia trả lời thế nào mà Chủ tịch nổi giận, quát lớn:
-Đồ ngu! Cả đám đều ngu! Tao mở trường đua ngựa để ăn cứt ngựa hả? Trường đua ngựa chỉ là cái cớ thôi, còn chính là bán nền biệt thự, nghe rõ chưa!

TRĂNG THÁNG GIÊNG

Trăng chìm giữa biển đen
 Buồn thôi không muốn hỏi
 Ngày có sầu hơn thêm,
 Đêm có cô liêu mãi?
Tóc tơ dài sương khói
 Mơ em ngày xanh xưa
 Má hồng trong xuân mới,
 Trăng lồng bóng đong đưa.
 Trăng chìm giữa biển đen,
 Ta buồn không muốn nhớ,
 Những buổi chờ trăng lên,
 Hay chờ em ngoài  ngỏ.
 Trăng khuyết đầu tháng giêng
 Mờ mịt soi không rõ
 chỉ biết bàn tay em,
 Mềm thơm năm ngón nhỏ.
 Trăng chìm giữa biển đen,
 Em bay vào dĩ vãng
 Gió ngào ngạt hương sen,
 Theo hồn ta phiêu lãng.
Tôn Nữ Thu Nga    

ANH VỀ NGỦ GIỮA ĐỒI HOA TRẮNG

 

 

Qua đồng lau thiêm thiếp mùa trăng
Thuyền độc mộc cập bờ quá vãng
Anh về tìm lại đồi hoa trắng
Thăm mộ tình xưa chết giữa ngàn

Anh ngồi lặng giữa đồi hoa trắng
Một đàn bươm bướm mặc áo em
Áo xanh ngày đầu, vàng hôm cuối
Đưa hồn vào mộng chẳng cài then

Anh thức dậy giữa đồi hoa trắng
Đọng trên môi một giọt thiên sương
Phải em xưa về từ xa vắng
Dâng một nửa buồn, một nửa thương?

NGUYỄN ĐĂNG KHOA

ÔNG TÁO QUA CÁI NHÌN CỦA CÁC CỤ NGÀY XƯA

Hoài An

ongtaotuongtrigiapngo

Chuyện bếp núc là chuyện của mấy bà !? Thường thì người ta hiểu câu nầy qua ý nghĩa xem thường, đấy là chuyện không phải của đấng trượng phu ! Đâu phải vậy. Các cụ ngày xưa thờ ngũ tự chi thần : Môn, Hộ, Tài, Tỉnh, Táo thì Táo Quân là nhất gia chi chủ. Thờ Định Phúc Táo Quân (thần Bếp) đứng trên cả các vị thần coi ngó cuộc sống của một gia đình : Cửa, Ngõ (trông coi, gìn giữ), Tiền tài (những thứ được làm ra), Giếng nước, Bếp núc (miếng ăn thức uống hằng ngày). Vậy chuyện miếng cơm có ăn hằng ngày qua tay của mấy bà thì lẽ nào các cụ không coi trọng.

Cái bếp ngày xưa dưới hình dạng 3 ông đầu rau. Cái bếp lò đất nung hay cái kiềng 3 chân được đánh bằng sắt xem ra thật vững vàng và thật tiện lợi để đốt bằng than hay để đủ cửa chụm các loại củi. Ấy đấy, đừng cho là các cụ ngày xưa không có óc khoa học nhé ! Chẳng qua các cụ diễn giải một sự việc dưới cái nhìn khang khác cái cách của ta ngày nay mà thôi. Chẳng hạn như để khuyên một đứa bé hỉ mũi chưa sạch khi bước vào nhà ai thì phải lấy mũ nón xuống để tỏ lòng kính trọng thì các cụ hay bảo :  -Vào nhà phải lấy mũ nón xuống chớ không bị lùn đấy các con Tiếp tục đọc

THÁNG GIÊNG

Tháng giêng
Phơ phất mưa bay
Vui buồn nhận đủ
tỉnh say thất thường
Ngộ ra
hương vẫn là hương
Đâu từ xó chợ đầu đường cũng nên
Vô duyên
Thèm được bắt đền
Đôi ba ly rượu để mềm môi chơi
Nhìn ta nhìn bạn nhìn đời
Đẹp thêm chút xíu đã lời
Đúng không
Lan đào cúc huệ mai hồng
Cùng em khoe sắc phô hương một trời
Riêng ta hết đứng lại ngồi
Nhớ lạ lùng đóa dã quỳ
Kỳ chưa
Tình tang…
Lòng lất phất mưa
Lơ ngơ tình lạnh cho chừa
Tháng giêng
Trả treo vui sướng ưu phiền
Lời ăn lỗ chịu
tọa thiền riêng ta.

NGUYÊN VI

KHÚC THÁNG CHẠP

1
cứ đi làm khách không mời
cửa người gõ đã rã rời ngón tay
đọc kinh Cựu Ước lâu ngày
con chim gõ kiến mặt mày buồn hiu
tháng chạp là tháng chạp chiều
vui là vui với rất nhiều buồn tênh
triều cường bèo bọt nổi nênh
tạ bàn tay nhỏ
rơi trên trân cầm

2
chao ơi
ngực ngãi môi trầm
một trăm năm
một ngàn năm sá gì
huân huân dưới gốc bồ đề
một lần yêu nữa
rồi về hư không
này em khất lại nợ nần
rửa giùm khuôn mặt phong trần một phen
vì nhau chong một ngọn đèn
bốn phượng lạnh
một mùa trăng
tàn rồi

3
đêm buồn
bày một trò vui
vắt ta thành giọt đãi người đêm nay
bao nhiêu đại kiếp tù đày
trời hành thêm một kiếp này vụng yêu
trần truồng chờ nắng sang chiều
mới hay đêm đã quá nhiều bi ai
cầm tay
tay đã thành chai
mới hay vết sẹo đã vài trăm năm

4
này em trăng cũng đã rằm
thậm thò thậm thụt một năm cũng tàn
một đôi quang gánh gian nan
một tình ta
một điêu tàn
tạ ơn
một trà mi nở rất hồng
một con ong
một mộ phần
thiểu hương
đêm nay ta ngủ giữa đường
may mà còn lại khói sương nằm kề

TRẦN THIÊN THỊ

NGÀY ẤY ĐÃ XA RỒI……

Một bàn tay cù nhẹ vào lưng…
Một giọng nói thì thào…
Một khuôn mặt nhăn nhăn cáu kỉnh vì còn ngái ngủ….
Dậy đi con, Mẹ dẫn đi chợ Tết mua đồ mới nè
Coi chừng em nó thức, nó đòi đi theo. Mẹ không chở được hai đứa.
Một bộ áo đầm màu đỏ thật đẹp
( Còn em , luôn là quần sọt áo thun …hồi ấy . Lớn lên em mới điệu đàng…)

Sáng Mùng Một tết chơi nhảy dây bị rách
Khóc….
Không sao, đừng khóc mà xui cả năm… Mẹ mua cho cái khác đẹp hơn.
Cười….
……………………………………….
Ngày ấy đã xa rồi
……………………………………….

Nơi mình sống không có nhiều người Việt
Sáng thứ Bảy nhìn tờ lịch mới , giật mình :
Mẹ ơi, Tết rồi…
Con chở Mẹ đi OC sắm đồ Tết nha!
( Em không đòi đi theo …Chắc em cũng sẽ đi quay phim chụp hình Chợ Tết Sinh Viên ở OC với chú Lập Minh )

………………………………………

Lại thêm một năm nữa không còn ở NhaTrang…
Buồn…
Đường về sao xa quá !

TRẦN DUNG ANH.