ĐAU MỘT HỒN THƠ

Em buồn như mây trắng
Lang thang giữa đất trời
Ước, được làm con sóng
Tan vào lòng biển khơi.

Em buồn như chiếc lá
Rơi giữa mùa yêu đương
Em buồn nhưng không nói
Vì lòng chùng tơ vương.

Em, một linh hồn héo
Con tim chết tật nguyền
Và đường trần lắm nẻo
Hạnh phúc vời oan khiên.

Em, nỗi buồn không tuổi
Em, con tim dại khờ
Có lần ôm tiếc nuối
Nên đau một hồn thơ.

RÊU

CÒN CHÚT NẮNG VÀNG

Chiều nay còn chút nắng vàng
Chiều nay còn chút mây ngàn
chưa đi
Bởi vì lưu luyến,
bởi vì
Nhớ nhung
một xứ Diêu Trì có em
Có vườn Vô Niệm cỏ mềm
Có tôi nằm đó say mèm ngủ quên
Và trong cơn mộng bồng bềnh
Tôi trôi đi giữa mông mênh Ta Bà
Rồi thành một hạt mưa sa
Thật êm,
thật nhẹ,
thật là phù du…

LÊ TRUNG TÍN

MÙA XUÂN, THƯ BẮC GỞI NAM

San Jose …
Anh Q. thân mến,

Ðầu năm khai bút, bút khai hoa
Hoa thắm xinh tươi khắp mọi nhà
Nhà nào nhà nấy đông tiền bạc
Bạc chỉ thấy vào chẳng thấy ra

Có lẽ tôi nên tạm mượn mấy vần của anh Nha sĩ Thi sĩ T. viết từ năm ngoái để chào mừng năm mới thắng lợi. Về đường văn chương: Giữ vững lập trường sáng tác chữ Việt. Về đường nuôi thân, được thoải mái.

Lúc giầu có phải nên tiết kiệm
Cố mà mua lấy một cái nhà
Ấy là gấm lại thêu hoa…

Hoa và mùa xuân! Họ là bè bạn. Nói cho táo tợn, họ là những người tình. Xuân về hoa nở. Xuân đi đâu, hoa đi đó. Họ yêu nhau vĩnh viễn chứ không lăng nhăng.

Xuân đi, xuân về. Ði đâu cũng về. Về rồi lại đi. (Ði rồi lại về). Cái chân lý trôn ốc làm cho các bậc thức giả thông khoáng phát giát: Ái tình đích thực là một mùa xuân. Một mùa xuân bao la mở ngỏ cánh cửa cho tất cả các loài hoa cùng nở lên một lúc. Ðến như hoa cải, hoa cà, xuân cả cười cho nở ra hết thảy. Mùa xuân bát ngát lòng anh rộng. Ðựng hết trăm hoa cũng chẳng phiền? Còn nếu hoa hoét chí choé tranh cạnh nhau, đó nào có phải là lỗi của mùa xuân?

Anh Q. thân mến,

Chim hót hoa cười lại thấy xuân
Rét mướt mùa qua đã rụng dần
Ðất trời lại nở hoa tươi thắm
Nào, xuân!

Anh nghĩ xem. Bài thơ yết hậu tưởng như đơn giản nhưng nó chứa đựng những gì?
Nó thuộc về dịch lý tức là các con số sáu, bảy, tám, chín. Số chín của nó là mấy số một, ba, năm trong số sinh tích lại. Cho nên nó phải từ Bắc sang Ðông, từ Ðông sang Tây để làm cho ra phía ngoài của số bốn. Còn số sáu của nó? Tức là số hai, số bốn trong số sinh tích lại mà thành, cho nên nó phải từ Nam sang Tây, từ Tây sang Bắc để làm cho ra phía ngoài của số một
Ðó là sự biến đổi âm dương già trẻ, cái gì đầy lại vơi, cái gì vơi lại đầy. Kẻ đọc thơ quên chữ đạt nhạc, quên vần đạt ý, hiểu cho được cái lẽ: Mùa xuân này thì phải tiến lên! Mùa xuân về mà bực thánh nhân không biết tiến lên và tiến đi đâu thì thương thay, ấy là khốn. Ấy là kẻ cứng bị kẻ mềm che khuất, bị hãm ở dưới bị che ở trên. Ấy là bĩ. Trời đất cách tuyệt, thiên địa bất giao, muôn vật không thông, trong âm ngoài dương, trong mềm ngoài cứng. Ấy là đạo kẻ tiểu nhân lớn lên, đạo người quân tử tiêu đi.

Khốn khổ học tập như Tư Mã Thiên sao mà bị thiến? Thiến rồi lại còn vất vả chẻ tre mài mực lui cui viết bộ Sử ký những 130 thiên, đếm ra có đến 526,500 chữ?

Tài hoa như Bạch Cư Dị sao bị ghét? Bị biếm? Bị ngồi chơi sơi nước? (Nguyệt bổng bách thiên quan nhị phẩm. Triều đình cố ngã tác nhàn nhân?)

“Hùng tráng, tha thiết như Hàn Dũ sao bị giáng?”

“Mẫn tiệp, kỳ tài như Vương Bột sao suýt bị xử tử?”

Chí như Khổng Tử cũng chỉ đi lẩn quẩn loanh quanh, mà bây giờ ổng vẫn lẩn quẩn loanh quanh.

Thế? Bị thiến, bị ghét, bị biếm, bị giáng, đi lẩn quẩn loanh quanh…cũng như bị xẻo mũi, chặt chân… Xẻo mũi gọi là Tỵ, bị thương ở trên. Chặt chân gọi là Ngoạt, bị thương ở dưới. Trên dưới đều phải che lấp đau hại, đó là Khốn, là tượng xẻo mũi chặt chân. Có phải nó là lẽ của những con số sáu, bảy, tám, chín vậy chăng? Cho nên:

Rét mướt mùa qua đã rụng dần.
Ðất trời lại nở hoa tươi thắm.
Nào, xuân!

Xuân, hạ, thu, đông. Xuân, hạ, thu, đông. Một cái vòng quay của thời gian. Một bài luân vũ. Có khi buồn bã (Luân vũ trong bóng mờ). Có khi rộn ràng: Ánh dương lên xôn xao! Hai ven bờ sông sâu! (Nhạc J. Strauss, lời Phạm Duy!). Giới nhẩy đầm ôm lấy bốn mùa lướt trong sàn, thời gian xoè ra những chiếc váy diêm dúa phất phơ trong mặt trới chói lọi mùa hè, mơ mộng mùa thu, ảm đạm mùa đông, ấm áp mùa xuân.

Tôi, kẻ vụng về bẽn lẽn, không biết nhẩy đầm thế nào. Nhưng tạm khoe tôi biết nhẩy đầm là gì.
Nhẩy đầm là gì? Phải chăng là nhẩy cỡn lên với điệu nhạc?
Không. Nhảy đầm là âm nhạc. Nó dìu người ta đi trong bốn mùa. Nó dìu người ta vào vui buồn. Dòng đời có lúc chẩy qua những khúc cam go, có lúc từ từ êm ả. Có lúc nó bắt người ta dựng ngược lên như sờ phải điện. Có lúc người ta cong lựng xuống đưa hai tay lên trời bắt chuồn chuồn. Có khi vờn vẽ như côn trùng bay vòng trên không trung. Có khi chập chờn như những mối tình tha thiết mà tuyệt đối người ta nhường nhịn, không ai dẫm lên chân ai.

Anh Q. thân mến. Anh hay lén lút đi nhảy đầm. Tôi biết.
Mỗi lần anh đứng trên sàn nhẩy, mọi người chung quanh biến mất, mọi con mắt ngưỡng mộ đổ dồn vào anh. Anh ưỡn ngực, thóp bụng. Anh thõng cánh tay xuống như một nhành dương liễu, thoắt cái vung lên, xoay người lại như một chiến sĩ há miệng ghé răng cắn chốt lựu đạn, sẵn sàng tung vào mặt quân thù. Chợt, khụy chân xuống. Ấy là tư thế của người lãng mạn ôm đàn Tây Ban Nha, anh ngước lên chớp mắt nhìn trăng sáng trên lầu cao. Tung mình về đàng trước! Ðá chân về đàng sau! Anh điều khiển trọn vẹn mỗi động tác của tay chân, xương vai, thớ thịt. Anh là khuôn mẫu của cái đẹp, một bức tượng điêu khắc chuyển động. Anh lướt đến đâu, người ta đi đến đấy.
Nhưng anh có thật là một tay nhảy đầm giỏi chưa?
Chưa.
Dẫu cho anh đã đặt chân lên hầu hết các sàn nhẩy Âu, Á, đã giật nhiều giải Boston, Cha cha cha và Tango.

Vì: Vì sao một gã đàn ông phải cực nhọc như thế? Phải bán bảo hiểm. Phải cưa cây. Phải cắt cỏ. Phải đi cầy. Phải gân cổ lên điều khiển cuộc đời. Phải cắn răng lại. Vì chúng ta vừa là nhà văn, nhà thơ, vừa là chiến sĩ, anh giả nhời tôi như thế. Nhưng anh Q. ạ. Cuộc đời khúc khuỷu muôn nghìn nẻo. Chiến sĩ người ơi cũng thế a?

Bên cái nhu cầu thẩm mỹ của một cuộc nhảy đầm, chúng ta có nhất thiết phải biểu dương cái đẹp trong mỗi bước đi trước mặt mọi người chăng? Có khi cái bàn toạ của chúng ta cũng ngứa ngáy chớ. Chúng ta cũng cần làm như mọi người, nghĩa là như những anh mới học nhảy đầm, hoặc như những anh chưa bao giờ biết nhảy đầm, chỉ ngồi đực mặt ở góc bàn tối, ngượng nghịu nhấm nháp mãi ly Coca Cola đã cạn. Vài cục nước đá đã tan. Ấy là tôi nói về tôi.

Một người nhẩy đầm giỏi có thể giả vờ cho người ta dìu đi. Anh ta là âm nhạc. Các chuyển động xẩy ra hồn hậu như chúng ta cho phép bốn mùa dìu lấy chúng ta. Nào sương thu gió nhẹ. Băng tuyết lạnh lùng. Vả chẳng có cách chi mà anh điều khiển được mãi tất cả các cuộc chơi. Chân anh đêm rồi bị một tay mơ đi giầy cao gót đạp phải. Nó thủng một lỗ sâu hoắm. Tai anh lùng bùng vì tuổi tác. Những âm thanh choe choé của dàn nhạc điện tử không làm anh còn phân biệt được đâu là nhịp mạnh, đâu là nhịp yếu để điều khiển đôi giầy. Ðể cho đúng nhịp như lính quân trường đi ắc ê. Tất cả những cái ấy, nào có phải lỗi của anh?

Ôi những điệu luân vũ trong cuộc đời không giúp cho ta ngộ ra cái lý sự ấy hay sao? Tất cả những kinh kệ đại thừa, tiểu thừa, Koran, Tân ước, Cựu ước, Tin lành, Chính thống, Thệ phản. Dịch học với những con số sáu, bẩy, tám, chín. Những vết nứt trên mấy cái mu rùa. Ông Sartre, ông Heidegger, ông Camus? Ông Miller?

Tất cả cái khả năng luận lý, sức chứa đựng và chịu đựng, những hệ thống cũng như phi hệ thống của các tư tưởng có sẵn chỉ giúp ta lắp bắp nghiến răng với cuộc đời như là một tay mơ (là tôi) đang tập nhẩy đầm một mình với chữ nghĩa và tư tưởng trước một chuyến đi xa. Ta có thể bước vụng về hay nhuần nhuyễn trong âm thanh văn chương biền ngẫu, nhưng việc ấy có quan trọng khỉ gì? Và đẹp hay xấu cũng chỉ kín dăm trang báo, làm vui lòng dăm ba anh dở hơi. Ý tôi muốn nói mấy anh làm báo chữ Việt ở Mỹ.

Ðến đây tôi thò chân xuống đất lạnh. Ðêm đã khuya. Tôi nhón gót đi vào phòng ngủ lấy ra một cuốn lịch ta. Hôm nay là 19 tháng 11 Tây, nghĩa là mới 18 tháng 10 năm Bính Dần. Ngày Ðinh Mão. Tiết Lập Ðông. Xin nói rõ: Hành Hoả. Nên hòa giải tranh chấp, khai mở, sửa chữa nhà cửa, cầu hôn. Kỵ đào giếng, săn bắt, sát sinh. Tờ lịch ghi thêm: Bạn bè là nghĩa tương tri, có sau có trước vẹn nghì mới nên.

Hai tháng nữa mới đến tết.
Ðối với tôi, đây là cái tết thứ mười ba ở Mỹ. Hai tháng nữa khi những gì tôi viết ra đây biến thành chữ in, xuất hiện trên một tờ báo xuân thì biết đâu anh sẽ đọc với tấm lòng nghiêm chỉnh của một năm mới.

Nhưng điều ấy có quan trọng gì? Vì tôi đã ở một nơi xa. Vì tôi sẽ đứng trên một hòn đảo đầy những bóng dừa và những con thuyền vỡ vụn, với những tâm tình khác, với những con người khác.

Ở hòn đảo ấy mặc dầu người ta đau buồn đến đâu, bốn mùa vẫn là mùa hè. Tôi không biết có những thứ hoa gì nở. Chuyện ấy không quan trọng, cũng như tôi không biết nhảy đầm thế nào. Nhưng tôi biết nhảy đầm là gì và như thế, tôi cũng có thể nói mình sẽ rộng lòng yêu hết các loài hoa, bất kể ôn đới hay nhiệt đới.

Và như thế, bây giờ, dẫu cho mới là tháng Mười ta, tôi vẫn có thể nhắm mắt lại, tưởng ra mùi khói hương trầm.
Tưởng ra một đêm ba mươi trong lúc đạp xe trên con đường Hoàng Diệu ở Ðà nẵng hối hả trở về nhà thì tiếng pháo nổ ran, giờ Giao thừa đã tới.
Và như thế, giữa một đêm đông lạnh, còn hơn một tháng nữa mới đến Giáng sinh, tôi vẫn vui lòng ngồi xuống vui chơi với ý nghĩ và chữ nghĩa để thanh thoả đòi hỏi của những anh dở hơi, để giúp vui các bạn về một dự phóng mùa xuân, không chừng còn giúp vui cho vài ba độc giả rỗi rãi, tò mò trong những tháng năm mới mẻ.

Không. Tôi không phải là văn sĩ.
Càng không phải là thi sĩ.
Tôi, kẻ bẽn lẽn ngồi ở góc bàn tối, lúng túng nhấm nháp cốc nước đã cạn, cục đá đã tan.
Nhưng tôi nhìn lên sàn nhẩy, tôi biết mùa xuân sắp trở về, mặt trời sẽ trong trẻo.
Và mong khi tôi đi rồi, vắng mặt một anh bẽn lẽn nhưng hay nói, thì các anh vẫn nhẩy những bài luân vũ mới, nhanh chậm không cần. Không nên biểu diễn. Chỉ cần vui vẻ với những đóa hoa sẽ nở ra chân thật.

Hoa Quince là thứ hoa đầu tiên báo hiệu mùa xuân trên xứ sở này.
Rồi hoa đào, hoa mơ, hoa mận, hoa thược dược, hoa thuỷ tiên.
Ðừng đạp chân lên nhau.
Ðừng nhậu nhiều rồi ôm nhau khóc lóc.

Anh Q. ạ.
Ðôi khi trong cuộc đời, người ta khám phá ra mỗi người chứa đựng cùng một lúc nhiều đối cực. Người ta có thể là một con rùa đi chậm chạp, chắc chắn, kiên nhẫn chống đỡ những trách nhiệm kềnh càng. Ðồng thời cũng là một con thỏ, thoắt một cái quanh quẩn nhai lá trong vườn, thoắt một cái lang thang trên vạn dặm xa xôi.
Người ta có thể vừa là một con kiến tha mồi chăm chỉ, vừa là một con ve ca hát rộn ràng. Mỗi người thoả hiệp với các đối cực của mình bằng cách này hay cách khác.
Mỗi chúng ta có thể sống yên ổn trong sự sắp xếp các mâu thuẫn như phân công cho tay phải và tay trái. Hoặc quay quắt với các xung động từ mâu thuẫn tạo ra. Có người tìm cách tiêu diệt. Có người tìm cách hư vô hoá nó. Có người sống với, thở với. Mâu thuẫn giữa trang nghiêm và cười cợt. Mâu thuẫn giữa hạnh phúc và bất hạnh. Mâu thuẫn giữa thiện ác, trắng đen, lý luận và cảm xúc.

Thích nhất có lẽ là khi chúng ta không tìm cách làm cho chúng biến mất, không có một cố gắng gì, không ý thức về, chúng có thể có, có thể không và tôi vẫn sống. Sống thôi.

Mùa xuân, thực là lúc thuận tiện.
Nhìn ra vùng mây trắng lãng đãng, hoa đào nở rộ trên trời xanh, những con kiến di chuyển một hàng dọc. Người ta không phân tích. Không sử dụng luận lý. Người ta hạnh phúc.
Và như thế người ta biết đâu lại hồi phục đầy năng lực để giải quyết các bất hạnh của mình, và may ra còn đóng góp cho người khác?

Thực ra đây mới là điều tôi phải trang nghiêm cầu chúc cho anh, cho chính tôi và tất cả mọi người.
Trong những gì tôi viết đây vào những lúc khác nhau, với những đoạn khác nhau, mong anh vẫn biết đâu là thật đâu là giả. Ðâu là lúc vui chơi. Ðâu là lúc múa may như tay Sơn đông mãi võ, huyênh hoang với cái giả ngộ của văn chương.

Nhưng anh cũng biết lúc nào là lúc tôi thực thà chìm đắm trong nội tâm với trái tim yên ổn đón chờ.
Giữa chúng ta, quả có hơi khật khùng.
Cũng như tất cả mọi người, ai chẳng có lúc khật khùng?

NGUYỄN BÁ TRẠC

(Viết cho bạn ở miền Nam Cali, trước khi rời San Jose đi Pulau Bidong)

Ngày Nguyên Đán

 

Em kìa…hoa mai nở!  Đúng vào sáng đầu năm.  Hoa mai là vầng trăng. sáng trưng ngày Mồng Một!
Em kìa…miệng em nở , nụ cười hồng anh thương!  Thế giới bốn đại dương, em Đông Phương rạng rỡ!
Anh khai bút thế đó, vì em, em biết không?  Em là Núi là Sông ,cho anh còn ngày Tết!
Em kìa…anh phơi hết , lòng dạ anh bây giờ – dĩ nhiên những trang thơ , chính là lòng Thi Sĩ!
Chúng mình hai Thế Kỷ , mà chỉ một vòng tay.  Anh ôm em, tháng ngày.  Anh bên em mãi mãi…
Em là người con gái, anh làm thơ mùa Xuân.  Em là niềm bâng khuâng, anh đầu non góc biển…
Em kìa…con én liệng, ngày nào xưa thật xưa , và sáng nay, bây giờ . mùa Xuân quanh mình nhé!
Cánh hoa mai giọt lệ , giọt sương thôi em à!  Vì em mà muôn hoa , nói một lời thân ái…
Khai Bút là nhắc lại , tình anh ngày đầu tiên , gặp em nụ cười duyên , đóa hoa mai của Huế!

Trần Vấn Lệ

THẦM LẶNG VỀ QUÊ ĂN TẾT

Trường Nghị

sound_village

Ai xa xứ cũng đều muốn có mặt ở quê 3 ngày Tết. Tết Nguyên Đán là ngày đoàn tụ gia đình. Dù đang ở chân trời góc biển, dù đang sống nơi phố thị phồn hoa, Tết đến, có cái gì đó thôi thúc trong lòng người xa xứ phải về quê. Về ăn Tết ở quê …

Về quê ăn Tết, một chút ấm cúng không khí gia đình rồi phải hối hả đi thăm bà con láng giềng, họp mặt thầy cô, bạn bè … Thế mà đã kỳ họp mặt thứ 22 !  Rồi tất bật với công việc phải quay lại Saigon. Quay cuồng với hối hả, cả tuần nay mới ngồi lại viết đôi dòng.

Nhớ năm nào cô bạn nhỏ tâm sự về năm đầu tiên phải ăn Tết Saigon thời thập niên 70, 80 sáng mồng 1 ra ngồi vỉa hè, ước gì có được chuyến xe về quê ăn Tết muộn. Về được đến quê, nếu có  gặp ngay người lâu nay ghét cay ghét đắng đi nữa cũng ôm chầm lấy mà cười như pháo Tết ! Cái thôi thúc của quê hương sao mà lạ, nó mang cả sự bao dung, hiền dịu đến cho con người. Nơi phố thị dù cũng có láng giềng, dù cũng có niềm vui gặp gỡ, thăm hỏi nhau 3 ngày Tết, nhưng cái ý tưởng ăn Tết ở quê thôi thúc phải đi, phải về … con người chấp nhận quần quật với cái hối hả của cuộc sống Tiếp tục đọc

GIỮA ĐẤT TRỜI BAO LA

(Đọc bài thơ “Giao thừa ” của Trần Viết Dũng)
Khi đứng giữa khoảnh khắc trời đất giao hòa, những cảm xúc tuôn trào nào ai giống ai. Và nếu có chỉ trong chừng mực của những khái niệm sướng vui- buồn khổ, giàu sang- nghèo hèn,… theo độ tuổi và đôi lúc mang tính chủ quan nhận thức của từng cá nhân. Bạn hãy cùng tôi đọc bài thơ “Giao thừa ” của Trần Viết Dũng:
Trời giao thừa mây trôi
                     Đất giao thừa hoa cỏ
                     Tôi giao thừa buồn tôi
Một tứ thơ kiểu thơ Haiku của Nhật (ghi lại tinh tế hiện thực sự vật, sự việc và có khả năng truyền cảm nhận sâu sắc cho người đọc), còn trước đây Trần Viết Dũng chỉ chuyên chuyển tải cảm xúc bằng thể thơ lục bát hay thể thơ tự do. Điều gì đã nẩy sự sáng tạo trong thi pháp của anh, hay muốn bộc bạch nỗi lòng giữa lúc người người, nhà nhà gác lại những phiền muộn lo toan bao tháng ngày vất vả nắng mưa, để ngay trong giờ phút thiêng liêng nhất bản hợp đồng chuyển giao mùa không văn bản đã định sẵn thường niên. Cứ đến thời khắc này, trên bàn thờ gia tiên của mỗi nhà trầm hương ngún đỏ tỏa hương ấm áp từ trong nhà ra sân trước sân sau, giếng nước, cổng ngõ lối đi,… Và thể như anh tiết kiệm thời gian, câu chữ đến độ không thể nào nén nữa được, phải bật ra:
Trời giao thừa mây trôi
                    Đất giao thừa hoa cỏ
        Rất khái quát! Vâng, đất trời giao thừa là khoảnh khắc mười hai giờ đêm ngày ba mươi tháng chạp năm âm lịch cũ sang một giờ sáng tháng giêng năm âm lịch mới bắt đầu. Trên cao xanh kia ta thấy gì? Mây trôi. Trời giao thừa mây trôi, chỉ một hình ảnh màu mây trắng trôi qua. Trôi chứ không là bay, ta có thể hình dung mây cứ thư thả không vội vàng giữa không gian vô định mà bất biến. Khoảng mỏng nhẹ tênh như trêu ngươi trong đôi mắt người. Ta nào điều khiển được. Thích lắm thì bay lên đưa tay ra nắm lấy, giữ chặt lại, khi xòe năm ngón ra có thấy gì trong tầm tay. Luyến tiếc nào nguôi sự vật hữu hình chập chờn mở đầu câu thơ toàn thanh bằng Trời giao thừa mây trôi, trong đó tác giả chỉ sử dụng hai thanh huyền và ba thanh ngang(không dấu).
Đến câu thứ hai ta có thể tự tin mà cúi nhìn tận hưởng niềm vui Đất giao thừa hoa cỏ. Nghe rạo rực nguồn sống nẩy mầm đơm hoa khoe sắc tỏa hương, cho quả chín thơm lừng đón chào nắng ấm xuân sang, sau giấc ngủ đông miệt mài chờ đợi. Một sự khẳng định tuyệt đối được đóng khung bằng thanh trắc trong hai từ “đất” và “cỏ” ở đầu và cuối câu: Đất giao thừa hoa cỏ náo nức thật tự nhiên.
Thời gian và không gian của đất trời là vĩnh hằng. Đến hẹn lại lên theo sự tuần hoàn cố định, không bàn tay hộ pháp nào xê dịch được. Nếu có chút biến đổi thời tiết và khí hậu cứ tăng dần lên cũng từ bàn tay con người mà ra, đến lúc đó phải tự gánh lấy hậu quả của mình. Con người cũng theo trời đất tiếp tục sinh tồn, nếu một cá nhân có mất đi giữa cõi đời này thì yên tâm như Lỗ Tấn đã nói chết cũng là sự tiến hóa. Muốn bảo vệ con người, bảo vệ sự sinh tồn bền vững giữa thế gian, trước hết phải bảo vệ trời đất. Thế sao trong lúc này thi sĩ hé mở Tôi giao thừa buồn tôi vậy! Nghe cứ chạnh lòng cùng anh những khắc khoải lo âu, cho tôi san sẻ chút “buồn tôi” đó dài rộng ra sao. Cái buồn hiện hữu một cảm giác thực tại có thể là do sức khỏe, tuổi tác thì nhận thức nhất thời ấy chợt hiện về có đủ cho “buồn tôi” để nhà thơ muốn tâm sự trong đêm giao thừa này không? Tôi đã tìm ra những từ ghép với buồn: Nào là buồn bã, buồn bực; nào là buồn hiu, buồn tẻ; nào là buồn teo, buồn tênh; nào là buồn phiền, buồn thảm; nào là buồn tủi, buồn cười,… thì mức độ tính chất có khác nhau. Bao phân vân cứ đầy thêm trong tôi về “buồn tôi” của anh, hay của tôi, của chúng ta cùng tâm trạng như nhau. Mà cuộc đời là của chung, cứ thoải mái yêu đời đi chứ. Riêng nhà thơ đâu thích bật mí. Cho dù “ Buồn vui chén nghĩa chén tình” (thơ NTP) bên nhau lung linh trọn vẹn. Hay tính đa tình đa mang chất chồng khát khao ôm ấp bởi con gió đông còn sót lại tinh nghịch vỗ về nhung nhớ đêm khuya. Và anh đâu là kẻ sĩ thời Tú Xương ngẫm cái cảnh “Nuôi đủ năm con với một chồng” (thơ TTX). Anh vẫn là nhà thơ biết chưng cất nồng độ men say nên được đông đảo quần chúng yêu quý anh vô cùng, yêu thơ anh, đọc thuộc thơ anh thật diễn cảm bên li cà phê sáng chiều…
Giao thừa ” của Trần Viết Dũng là bài thơ vỏn vẹn mười lăm từ, trong đó từ “giao thừa” được lặp lại trong câu đầu, câu giữa và câu cuối. Và nếu như ở câu một, câu hai lúc trời đất giao thừa trong trạng thái hoạt động của sự vật: Trời giao thừa mây trôi/ Đất giao thừa hoa cỏ cứ an nhiên theo lẽ tuần hoàn lại là trái ngược với cảm xúc Tôi giao thừa buồn tôi ngưng tụ tận đáy lòng. Đó là xúc cảm lặng lẽ nhận thức tâm hồn. Cách khép chặt từ “Tôi” mở ra ở đầu câu và kết thúc cuối câu, tạo nên cảm giác khó chịu trong tính khắc khe bảo thủ của thi sĩ. Giữa náo nức đất trời vạn vật sinh sôi nẩy nở, anh lại mang tâm trạng cô đơn nỗi buồn tôi. Câu thơ dùng một loạt từ cũng thanh bằng Tôi giao thừa buồn tôi cứ làm cho người đọc hụt hẫng ngơ ngác đến lạ lùng. Phải chi lúc này khoảng cách là giậu mồng tơi cho tôi rẽ lối sang nhà nghe lời giải thích cặn kẽ thì hay biết mấy! Trong vòng tròn gắn kết giữa trời- đất và người thì con người là trung tâm của vũ trụ. Bài thơ “Giao thừa ” của anh là muốn luận bàn quan niệm Tam tài về Thiên- Địa- Nhân. Mối quan hệ giữa con người với vũ trụ cũng từ đó mà ra. Thượng đế sinh ra trời đất, con người. Trời được quyền quyết định thời gian của mỗi đời người trong phạm vi hữu hạn cho phép. Còn sự vận động không ngừng của trời vô hạn. Đất lặng lẽ tiếp tục sinh sôi bừng nở, lại hiền từ bao dung độ lượng với con người. Ta đón nhận bình minh vào sớm mai tươi hồng rực rỡ, nhưng biết chấp nhận hoàng hôn vào lúc chiều tà buông tím màu mây! Và chúng ta thừa nhận trước vẻ đẹp của tự nhiên, nên nhà thơ đang bàn giao nỗi buồn để nhận những niềm vui mới mà. Đó phải chăng là đáp số của “Tôi giao thừa buồn tôi ” rồi hay sao! Phép đối ngẫu câu một, câu hai với câu ba trong bài thơ được anh sử dụng rất cân xứng, logic. Bài thơ còn là liều thuốc bổ từ vựng cho tôi rồi còn gì bằng!…

Nguyễn Thị Phụng.

 

Con Bà Tướng

Tạ Chí Thân

.

Cả khu này chỉ có hai gia đình: tôi và nó là Việt Nam nên trở thành thân nhau, mặc dù nó trẻ hơn tôi 10 tuổi…

Nhiều buổi chiều trong tuần, tôi và nó gặp nhau sau vườn, làm vài chai cùng trò chuyện. Nó khoái nghe tôi kể về những Anh Hùng của lịch sử Việt Nam: Hai bà Trưng, Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Vua Quang Trung… Nó chăm chú nghe, mỗi lần đến những đoạn chiến thắng ngoại xâm, nó đều la lên sảng khoái:

– Người Việt Nam mình ĐÃ thiệt

Rồi tu chai bia ừng ực.

Tới khi tôi kể đến đoạn vua Quang Trung băng hà:

– Vua Quang Trung trút hơi thở cuối cùng… Hôm ấy trời đang nắng, bỗng như tối sầm lại. Mây đen từ phiá biển cuồn cuộn theo gió kéo tới. Từng đàn chim trời lũ lượt bay qua nóc cung điện nhà Vua, cùng buông ra những tiếng kêu thê thảm, như than vãn cho vị anh hùng vừa sớm lìa đời…
Vua Quang Trung mới vừa 39 tuổi, lên ngôi chưa đầy năm năm, đã không còn nữa!!! …

Mặt nó buồn thảm, nước mắt rung rưng….Tôi kể tiếp:

– Rồi Bà Tướng Bùi thị Xuân bị bắt, nhà Nguyễn điệu mẹ con Bà Tướng ra pháp trường cho voi dày…
Con Bà Tướng sợ quá, khóc thét lên…
Bà Tướng quát to:
– Con nhà tướng không được khóc. Con nhà tướng không được nhắm mắt sợ hãi. Mở mắt ra nhìn thẳng vào mặt kẻ hành hình! Lưng phải thẳng, đầu phải ngẩng cao, tâm phải dứt khoát và tay phải mạnh mẽ! Hãy ghi nhớ lời ta mà mang vào lòng tiếng trống trận rền vang.
Con Bà Tướng không la khóc nữa, chịu voi dày mà chết…

Lần này, khuôn mặt nó lạnh tanh… Nói ngập ngừng trong vẻ giận dữ:

-Bà Tướng là người anh hùng thì có thể… chứ con Bà Tướng, biết gì mà im lặng chịu voi dày mà chết. Lịch sử Việt Nam mình quá oai hùng… nhưng đừng thêu dệt thêm… làm mất đi tính chất…
Tôi trầm ngâm.. kể cho nó nghe câu chuyện gần đây thôi, không thêu dệt:

– Vợ tôi dẫn đứa con gái đầu lòng vừa mới 7 tuổi đi đường bộ… băng rừng, trèo đèo, vượt suối… gai cào, đá cắt.. con gái tôi cứ khóc thét lên. Mẹ nó nhỏ nhẹ: Nếu con khóc như thế này thì mẹ con mình sẽ không gặp được ba!!!

Từ đó, suốt chặng đường đi… con gái tôi cứ thui thủi đi tới, cắn răng mà chịu.

Lúc đến nơi, tắm rửa cho nó.. vợ tôi chi biết ôm vào lòng mà khóc vì cả người nó bị cào xướt khắp nơi… Có chỗ sưng đỏ tấy, có chỗ đã nung mủ độc…Con tôi mà còn vậy… huống gì con Bà Tướng???”
Nó bật lên câu nói như lúc trước:
– Người Việt Nam mình ĐÃ thiệt.
Nhưng kèm thêm:
– Mà người Việt Nam mình cũng ÁC thiệt… Bà Tướng từng theo vua Quang Trung chinh Đông bình Bắc, không chết bởi bọn ngoại xâm mà lại bị chết bởi người Việt Nam mình… Người Việt Nam mình cũng ÁC  thiệt…

Tự nhiên tôi thấy chưng hửng… Tưởng cứ kể chuyện thật về trang sử oai hùng của Việt Nam và những chuyện chung quanh để nó hãnh diện, nó có hãnh diện thật sự đó chứ…nhưng cái suy diễn thực tế của thời đại bây giờ… với lớp tuổi trẻ hiện nay, tự nhiên lại đem một vệt đen vào đầu óc nó.

Tôi thấy: Tôi bậy thiệt…!!!…

Tạ Chí Thân

GÕ CHÂN NGỰA PHỐ


gõ chân
ngựa muốn lên đường
cây im . bóng rũ
ngó phường phố , khuya
sương rơi bất chợt đầm đìa
lan man
khúc hát chực lìa khỏi môi

ta say
nghiêng ngửa đất trời
nâng ly nốc cạn một đời lao đao
ngẩng lên
mắt chợt đầy sao
đêm mênh mang
cánh gió nào ngát hương

gõ chân
ngựa nhớ phố phường
bóng im . cây rũ
con đường vắng , thênh ..

vũ ngọc giao

XUÂN SAY

Ửng nụ hồng – môi chín mọng màu son…
Nhụy óng ánh – mắt  thu dờn dợn sóng
Rờn liễu biếc – tóc xanh trời mây lộng
Ngát phong lan – hương tuổi mộng thơm khờ

Mởn tường vi – mươn mướt má đào tơ
Mai thắm đượm – áo vàng nhơ nhởn gió
Hoa lay động – hài lung linh lối cỏ
Én dập dìu – hồn hớn hở xuân phơi

Em là xuân – xuân thắm thiết tình đời
Xuân kiêu hãnh giữa đất trời hoa mỹ
Ươm mưa nắng ngạt ngào hương thi vị
Cho hồn anh túy lúy ngất ngây say.

NGUYỄN SƯ GIAO

Tên thật : Nguyễn Sư Giao
Bút hiệu : Tụ Vinh
Năm sinh :1935 tại Đại Lộc , Quãng Nam
Là Thương Phế Binh của VNCH. Năm 1972 ông để lại chiến trường một chân , một tay và đôi mắt .
Hiện đang sống tại quê nhà
Thơ đã xuất bản :
– Dưới trăng
-Dòng sông trăng
Ông là thân phụ của nhà thơ Nguyễn Lãm Thắng.

 

TRĂNG MẬT

Im nhé, mùa xuân đang bói hương
Bén xoan hoa con nắng vàng rơm
Ngày mẩy non nụ cười măng nhú
Anh đón em về. Trăng mật thơm

Xanh nức vườn xanh những tiếng  chim
Tấm bé ơi bước trốn bước tìm
Cỏ thơm xòe bàn tay thơ trẻ
Chi chi cành hoa nắng ú tim

Cánh chim vù theo cọng rơm bay
Cây còn giấu lời thơm của qủa
Ngày còn giấu nắng trong vòm lá
Đố anh, em giấu gì trong tay?

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH