Bài Hoan Ca Ở A 38 (12+13)

Chu Trầm Nguyên Minh

Screen Shot 2014-02-25 at 7.06.09 PM

Phần 12

_______________

Chuyện giáo sư biệt phái được “thả 50%” là tin vịt, mà là vịt cồ nữa, vì chẳng có ai được thả cả. Giáo sư H ngã bệnh, anh hy vọng quá nhiều, nỗi thất vọng trở nên quá lớn, nó quật ngã anh không thương tiếc. Anh nằm trên chiếc chiếu số 2, cùng phòng 2 với Hắn.
Anh rên hừ hừ.
-Lát nữa trại viên V sẽ tẩm quất và xông cho anh.
-Không cần đâu.
Hắn ái ngại:
-Anh bệnh…   không nhẹ.
Anh H tung mền khỏi đầu:
-T này…
-Dạ…
-Có khối nào…   giáo sư…   được về không?
-Dứt khoát…   không.
Vẻ nghi ngờ:
-Vậy…  tại sao lại có tin?
Hắn cố cười.
-Tin vịt cồ đó mà.
-Vịt cồ?
Hắn cúi xuống nói nhỏ vừa đủ H nghe:
-“Đừng nghe những gì CS nói….”
Anh H trợn mắt. Hắn cười như thỏa mãn khi đã nói được điều muốn nói.
-Anh nghỉ đi…   Tôi xuống bếp xem họ nấu cháo cho anh chưa.
Hôm nay là ngày cuối cùng được nghỉ tự do, ngày mai sẽ bắt đầu học bài thứ nhất, mỗi bài học kéo dài bảy ngày, ngày đầu: lên lớp nghe cán bộ giảng bài, ngày hai lên lớp, nếu cán bộ giảng chưa xong thì giảng tiếp, khi nhiệm vụ cán bộ xong, đến phần giải đáp thắc mắc, những điều chưa rõ, học viên đưa tay được cho phép mới đứng lên phát biểu. Ngày thứ ba trở đi, làm bài Thu Hoạch, thông qua tổ rồi tập họp, khối nào nộp lên Trung Đoàn theo khối đó. Thu Hoạch là sau khi nghe cán bộ dạy ở giảng đường, viết và phân tích lại nội dung, và đưa ra kết luận. Kết luận mang tính chủ quan của từng cá nhân…   nhưng không lạc ngoài chủ đề của bài học. Thường mỗi bài người ta ghi hay nói rõ mục đích yêu cầu, cứ căn cứ vào đó mà “tán”. Chương trình có 10 bài, học xong chỉ hơn một tháng. Đây là thời gian nhẹ nhất, chỉ nghe và viết, nhưng chủ nhật không được nghỉ, phải tranh thủ đi lao động.
-Anh nấu cháo cho người bệnh chưa?
-Chín rồi…   khối trưởng.
-Anh múc một ca…   đem lên cho anh H giùm tôi Tiếp tục đọc

HÌNH NHƯ…

maithanhvinh

Ngồi hát ru năm tháng
vó ngựa chùng
đường tắp xa mịt mờ sương khói
bỗng thèm một làn hương …
đêm đã cạn chưa
cho tiếng dế nỉ non giấu buồn vào đất
cho nụ mầm hôm qua hớn hở đón mặt trời
cho chút gió ngây rúc vào kẻ lá
bón chút bụi hồng tinh khôi…
lại hát ru ơi hời
đất trở mình thơm mùi trần tục
mầm cây chợt xanh um trong tiếng tắc kè
chiều hát ru
cơn giông ùa về ngẫu hứng
em lội mưa ướt sũng nồng nàn
ta mê đắm hồn rúc vào cơn mưa
trong như thủy tinh trú ngụ
còn em dáng vẻ ngây thơ
ta gục mặt vào mênh mông
lắng nghe gió kể lời yêu
bằng những mất còn bên hiên đời thấm mặn
hình như ngày cũng vừa tàn….

MAI THANH VINH

KHÔNG ĐỀ

vudinhhuy

Thôi nào
quán nhỏ liêu xiêu
Rót vào
cổ tích
dăm điều vu vơ

Thôi nào
ngày ngóng…
đêm mơ
Ơn em
đời biết
vần thơ thiên tài

Mùa Thu
đâu có phôi phai
Vàng rơi
vì nhớ
dấu hài em qua

Ta về
ngày tháng đã xa
Con đường vẫn thế
ngã ba
con đường

Ơn đời
tình vẫn khói sương
Run run
ta bước
con đường tinh khôi .

VŨ ĐÌNH HUY

Những chiếc cầu ở miền Tây

Phạm Hoài Nhân

phamhoainhan

Hai Ẩu làm hướng dẫn viên cho du khách nước ngoài tham quan miền Tây Nam bộ. Chỉ những chiếc cầu tre lắc lẻo, Hai Ẩu nói:

Cầu tre là nét đặc trưng của miền Tây Nam bộ. Đó là những thân tre được bắc qua kinh, qua rạch để làm cầu. Hình ảnh chiếc cầu tre thân thương đã đi vào ca dao, lời ru của má, như:

Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắc lẻo gập ghình khó đi

Cầu tre còn đi vào lời ca, như

Làng tôi, nghe đu đưa mấy nhịp cầu tre
Làng bên, băng qua kinh nối tình miền quê.

Nhìn những chiếc cầu tre, khách trầm trồ:
– Oh, very exciting! Very good!

Lại thấy chiếc cầu dừa, Hai Ẩu giới thiệu tiếp:

Giống như cầu tre, nhưng cầu dừa bắc bằng thân cây dừa. Thân dừa to hơn thân tre, nhưng khi mưa ướt trơn trợt rất khó đi. Vậy nên cây cầu dừa cũng được đưa vào câu hát:

Cầu dừa trơn trợt lắm em ơi
ai mà không khéo té như chơi
môi son má đào chân guốc cao gót làm sao qua cầu dừa…

Khách lại trầm trồ: Oh, very exciting! Very good!

Rồi hỏi còn cầu gì nữa hông? Hai Ẩu đang bí, chợt nhìn thấy ven sông có một loại cầu khác, bèn mừng rỡ huyên thiên:

Còn một loại cầu nữa kêu là… cầu tõm! Dân miền Tây vốn tình cảm lai láng, cho nên khi đi giải quyết cái bầu tâm sự cũng thích ra ngoài sông, cá lội tung tăng, nước chảy hoa trôi, những tiếng tõm tõm của vật thể rơi xuống sông như đệm nhạc. Lại không dấu mặt mà ló mặt ra nhìn đời, nhìn người, nhìn trời trăng mây nước.

Có những đôi trai gái yêu nhau cùng đi với nhau khắp nơi, kể cả… đi cầu! Chàng ngồi cầu tõm bên này, nàng ngồi cầu tõm bên kia, ngay khi đang làm chuyện đó vẫn nhìn thấy mặt nhau.

Chàng gọi với qua bên nàng:
– Anh nhớ em lắm! (Tõm!)
Nàng cũng đáp với qua bên chàng:
– Em cũng nhớ anh lắm! (Tõm!)
Thiệt là tình tứ hết sức!

Khách sửng sốt, kêu lên:
– Excellent! It’s romantic!
và hỏi Hai Ẩu có bài hát nào ca ngợi cái cầu tõm như cầu tre và cầu dừa hay không?

Hai Ẩu vò đầu một hồi rồi trả lời:

Có chớ! Có bài Rước tình về với quê hương, trong đó có đoạn này:

Nước mát hoa thơm
Ôi nước mát hoa thơm
Đưa tình ta đi tới giấc mơ tuyệt vời

Screen Shot 2014-03-03 at 4.20.05 PM

TỨ TUYỆT TÌNH

tuketuong

CÀ PHÊ UỐNG CHẬM

Cà phê vẫn đắng môi khi uống chậm
Thủa chờ người không đến kịp cơn mưa
Quán đủ vắng để tê bàn tay ấm
Nên bây giờ đành gọi tiếng…ngày xưa.

MÀU NẮNG CŨ

Đau đến mấy chân trời em có biết?
Thủa em đi áo mỏng phất tay người
Tôi ngồi lại giữa mùa thu lá chết
Nhặt cho mình màu nắng cũ vàng tươi.

TRÁI ĐẮNG

Môi mắt ấy một lần tôi nếm thử
Em cho rồi trái đắng mọc đầy tay
Cứ mơ mộng loanh quanh chân trời cũ
Thu nhuộm vàng hoa cúc vẫn không hay.

EM MƯỜI SÁU

Mười sáu tuổi em nuôi dài mái tóc
Để ngày xưa ở lại phía sau lưng
Ve cuối hạ kêu vàng trang vở học
Tình tôi trao trên cánh phượng rưng rưng.

THỜI LÃNG MẠN

Tôi lãng mạn yêu em thời lãng mạn
Tình dễ thương, thời tiết cũng dễ thương
Đâu biết được ngày sen khô hồ cạn
Tình cũng phai, hai đứa ở hai đường.

TỪ KẾ TƯỜNG

SINH NHẬT MỘT DÒNG SÔNG

vungocgiao

I.

thắp lên trong hồn
những ngọn nến buồn phiền

sinh nhật anh
bỗng dưng anh muốn tự hỏi mình
( bằng ngôn ngữ thầm kín nhất )
loài chim nào vừa về trên đỉnh núi Sọ
hay , vỗ cánh phượng hoàng bay lên cao
từ đống tro than ngày tháng
và , em có biết chăng
sinh nhật anh
sao lại là những bất ngờ không tưởng ?

sinh nhật anh
chỉ một mình em đến dự
với quà tặng là chiếc gương soi ( cùng dáng nhỏ gầy hao ,
trên tay còn vương giọt nắng – lung linh màu biển hoàng hôn )
cho anh trong một phút giây bàng hoàng
tình cờ thấy lại chính anh
( điều mà anh chưa bao giờ biết đến )
những hốc hác từng đêm quên ngủ
mắt bâng quơ và , tóc rối bồng man dại
những dòng thơ bay lạc qua cồn đá đen
những phiền muộn , những băn khoăn
những khắc khoải in đầy vết chém từng ngày , từng giờ

cho anh thấy lại chính anh
là dấu mỏi đường chim rũ cánh
là tận cùng dòng sông về lại biển khơi
là cúi đầu lặng lẽ cùng anh
là sự trầm tư bên bờ vực thẳm
là những đẩy đưa của chán chường , của khinh bạc
cùng sự cằn cỗi , già nua của thịt da màu đá núi

sinh nhật anh
chỉ mỗi mình em đến dự ( như huyền thoại )
với chiếc gương soi – và , những mênh mông của biển cả
em đến như nhã nhạc của ngày đang lên rực rỡ Đông phương
ơi , sự có mặt của em
đã thắp sáng anh bằng ngọn lửa tình yêu
ngọn lửa thiêng huyền nhiệm kỳ bí
sự có mặt như phép lạ

xin được cảm ơn em
như một dâng tặng lên cao
( những gì còn sót lại trong anh )
sự chân thành rất muộn màng
trong và , sạch như suối nguồn
đó là tình yêu anh
cùng trái tim ứa máu nhớ nhung – từng đêm quên ngủ

xin được cảm ơn em
đã cho anh thấy sự có mặt của tình yêu
là tuyệt vời , là hơi thở , là máu tươi
là sự sống cho mỗi một con người
là sự thanh thản như lòng em bao dung
như biển xa thầm thì vọng âm mãi mãi lời ru tha thiết
vỗ về anh theo tiếng sóng từng đêm

xin được cảm ơn em
đã cho anh thấy sự có mặt của em
( cùng tình yêu em mang theo là thiêng quí )
và , sự có mặt là tất cả
tất cả là những gì chúng ta đều đã biết
giống như – khi , nằm im trong đêm và lắng nghe
những đớn đau nồng nàn giai điệu tzigane ,
những hấp hối muộn phiền khúc flamenco du mục
bên đống lửa bập bùng – đã thắp sáng thêm hoang vu cho đồng cỏ

II.

thắp lên trong hồn
những ngọn nến buồn phiền

sinh nhật anh
bỗng dưng anh muốn nói cùng em
những ý nghĩ từ lâu chôn kín
đó là tình yêu của em ( dành cho anh )
như , hành trình sang Đông phương mù mịt
nhưng , em vẫn ra đi
đi tìm đất Hứa ( vùng đất chỉ nằm trong tâm tưởng )
hành trang chỉ là lòng tin yêu tuyệt đối
cuối cùng em đã đến
( nơi mà ước mơ đã có từ lâu – và , em vẫn hằng ấp ủ )
anh gọi đó là sự trở về của một dòng sông
với đủ , đầy ý nghĩa của nó

hỡi dấu yêu !
hãy cùng anh thổi tắt
những buồn phiền nào đã thắp lên từ lâu
( chứ không phải riêng ngày hôm nay )
chỉ giữ lại trong ta một ngọn nến yêu thương
để anh biết – ngoài anh , còn có em
để tình yêu rực sáng trong tim nhau ngọn lửa xanh biếc , rợn người
để hạnh phúc bắt đầu lại sự sống đã tắt thở từ lâu
( trong vườn hồn anh hiu quạnh )
để tiếng hát bay cao – và , suối nguồn tuôn chảy
để cỏ cây hân hoan cùng nắng ấm hiền hòa
để bắt đầu một ngày thăng hoa – và , lòng thì ngậm ngùi sám hối
để nghe thanh thản hơn bao giờ tiếng hót một loài chim

và , giọt nắng của anh ơi !
làm sao em biết được
những lạ lùng trong anh đang reo vui
hôm nay , sinh nhật

VŨ NGỌC GIAO

BÙI GIÁNG NGUỒN XUÂN

Đặng Tiến
dangtien

Hôm mùng ba mùng bốn theo nhau đẩy lùi mồng một mồng hai của hôm nay Nguyên Ðán
(Mưa Nguồn, tr. 164)

Câu thơ văn xuôi này của Bùi Giáng mang hai đặc tính : một là ý nghĩa nói về ngày Tết và mùa Xuân, hai là chữ nghĩa đi ngược chiều thời gian. Dĩ nhiên là mồng ba đẩy lùi mồng hai ; mồng hai đẩy lùi mồng một. Như vậy hôm nay Nguyên Ðán nằm ở vị trí nào trên chuỗi tháng ngày ? Nói khác đi, Bùi Giáng đứng từ thời điểm nào ở đầu tháng giêng để phát ngôn ?
Lời thơ theo trật tự số mục, và lối đếm thông thường : mùng một, mùng hai … mùng ba, mùng bốn … Nhưng theo ý nghĩa câu thơ, thì phải nói ngược lại : mùng bốn mùng ba (sẽ) theo nhau đẩy lùi mồng hai mồng một. Như vậy, nhà thơ phát ngôn từ ngày hôm nay Nguyên Ðán, như Nguyễn Bính năm 1940 :

Năm mới tháng giêng mồng một Tết
Còn nguyên vẹn cả một trời Xuân

Nhưng nếu hiểu (đã) theo nhau, thì tác giả lên tiếng vào ngày mồng Năm. Va øtrong cả hai giả thuyết, trật tự chữ nghĩa trong câu thơ Bùi Giáng vẫn không thuận chiều Tiếp tục đọc

GIỮA TRÁI TIM… TÌNH RỖNG

tonnuthudung

Như con nhím tôi tự mình thu xếp
Một chốn về vắng lặng đến vô biên
Tôi không thể xô người khung cửa hẹp
Lựa chọn nào cũng ray rứt không yên

Như chiếc lá rơi trong chiều tiễn biệt
Dấu chim Di thất lạc cuối chân trời
Sao mây xám cứ bay từ tiền kiếp
Theo tôi hoài về thiên cổ xa xôi

Như tiếng hát của một ngày xa khuất
Giữa trái tim …tình rỗng , phải không người
Xin thứ lỗi
nếu tình tôi
không thật
Ảo vọng buồn- lơ đãng- hãy quên thôi !!!

TÔN NỮ THU DUNG

QUÁN CHÂN NÚI

Hovietkhue

Nắng tái trên môi cô hàng nước
Nhạt thếch trong ta hớp rượu đầy
Cỏ vàng phai từ mùa chinh chiến trước
Hồn oan còn lẩn khuất đâu đây.

Quán chân núi em chôn đời thiếu phụ
Mây tang thương không ngớt đuổi nhau về
Ta với rượu cùng êm đềm ngày cũ
Nhìn bóng mình lay lắt cuối trời quê.

Chút êm đềm ngày xưa chợt lắng
Quán em nghiêng, ta mắt quạnh màu chiều
Ta muốn quên đi quên tất cả
Em còn gì ngoài quán lệch nhốt đời xiêu.

Lưng đáy chén quán chiều tơi tả
Mắt em sâu gió núi lộng về
Quanh ta vũ điệu vàng cây cỏ
Nhạc đời hai ta em có nghe.

Ta vừa mơ ta vừa mơ thấy
Tay ai lăn chậm bánh xe đời
Rượu chân núi tiễn ngày nông nổi
Mai vàng đồi mây trắng chơi vơi.

HỒ VIỆT KHUÊ

LẠC DẤU TÌNH THƠ

Âu Thị Phục An

authiphucan

( tưởng nhớ Mười Carbon)

Những buổi sáng trước khi vào lớp Hạ và Ướt Mi thường chen lấn với tụi học trò để mua cho được hai ổ bánh mì bơ thơm ngon.
Mua xong hai đứa hí hửng chạy ra gốc anh đào, tựa lưng vô gốc cây cùng nhấp nhám vị ngọt và hương thơm của bánh.
Buổi sáng còn nhiều hơi sương trên lá cỏ, bài Pháp Văn chưa làm, bụng đánh lô tô, hai đứa ngẫm nghĩ mãi” có nên cúp cua không?”
Sợ nhất là cô kêu lên đọc bài, không hiểu sao Hạ đọc tiếng Pháp không được, tiếng Anh thì còn có thể, giờ Pháp Văn thật là ngán ngẩm. Ướt Mi cũng chẳng hơn gì, mỗi khi đứng lên đọc bài hai hàng mi rậm của nhỏ chớp lia, rồi nước mắt bắt đầu ứa ra, cô sợ quá, cho nhỏ ngồi xuống. Không phải Ướt Mi ra chiêu đâu, mà thật sự nhỏ mau nhè, mít ướt chịu không nổi.
“ Hạ ơi! Bay nhé?”
Lớp học cũng lạ, thiết kế có cửa hông, cô giáo loay hoay trên bục, khi cô vừa quay lên bảng là hai đứa khom mình ôm cặp chuồn lẹ, chỉ có Hương Liên và Thúy Bảo ngồi sau lưng phát hiện.
Nhưng không sao, hai đứa không lo, sắp nghỉ hè rồi, đứa nào cũng học không vô mà…

Cỏ xanh, trời trong vắt khi sương đã tan hết, trên cao lá thông lấp lánh dưới nắng, một chút gió lạnh mang đầy mùi hương cây cỏ thấm sâu vào buồng phổi hai đứa. Ôi chao, một buổi sáng tuyệt vời. Hạ hát nho nhỏ” rước em lên đồi, cỏ hoang ngập lối…”
Khoác tay nhau, hai đứa bắt đầu lang thang trên đồi…
Đi mãi đi mãi , rồi đổ dốc xuống bờ hồ Xuân Hương.
Nếu nằm xuống mà lăn thì chắc khoái lắm, ôi , nếu mình là con trai, sẽ chơi liền, hén nhỏ?
Hạ ao ước , còn Ướt Mi thì ngoác miệng cười, nhỏ hay nói, hay cười, mà lại cũng hay nhè, bốc kinh khủng luôn, nghĩa là tính khí khi nắng khi mưa, vậy mà có nhiều cái đuôi theo lẳng nhẳng mới …dễ ghen tị chứ!
Còn Hạ đó hả? Hạ hiền khô à, nhát nữa chứ!
Hôm qua nè, khi Hạ bước lên xe đò để về nhà thì xe không còn chỗ ngồi, trời ơi con gái mà đu theo xe thì coi sao được, Hạ luống cuống nhìn quanh, thời may có một anh chàng đứng lên nhường chỗ, anh nầy mặc đồ của Hướng Đạo, Hạ lí nhí cám ơn…., từ đó cho đến lúc xe về đến Chi Lăng , Hạ luôn cúi mắt nhìn xuống, vì anh chàng kia cứ” chiếu tướng “ Hạ hoài, còn tủm tỉm cười nữa chứ Tiếp tục đọc