ĐOẢN KHÚC MỘT VÀ HAI

vudinhhuy

MỘT .

Lên chùa
lễ Phật cầu tâm
Con tim vô chủ
rì rầm
khói hương

Cúi đầu
lắng giọt vô thường
Ngẩng lên
vẫn một con đường
ngã ba .

HAI

Nhan sắc à
nhan sắc ơi
Em là Ngọc nữ rong chơi
hay là

Vô thường là cõi
không xa
Lung linh Bồ Tát
quanh tà áo
em .

VŨ ĐÌNH HUY

MỘT NGÀY XA LẠ

nguyenthingoclan

Buổi sáng. Cơn mưa phùn vừa ướt vai theo bước chân đến trường. Đi chầm chậm trong buổi sớm, tôi ngửa mặt nếm những hạt nước mưa nhỏ li ti, nghe hồn êm dịu lạ. Thoáng lạnh, thoáng nhớ. Tôi chợt nghĩ về thành phố cũ vào chớm xuân có mưa phùn lạnh tái tê. Buổi sáng qua cầu, gió lộng. Buổi chiều qua cầu, gió mang thêm chút sương chiều hiu hắt, lạnh lùng. Và lối về có hoa lá, cỏ cây chào đón những bước chân thương yêu dầu đời vụng dại. Nghèn nghẹn, vương vương, những hình ảnh xưa chợt về nghe tan vỡ.

Vào lớp, nỗi giận hờn vô cớ làm nặng cặp sách. Bạn bè nhìn nhau, ánh mắt quen thuộc thay cho lời chào, Thầy ngồi đó, gương mặt đạo đức, nghiêm nghị và Kant, Hesgel đang ngự trị trên môi, trên mắt, trên phấn, trên tay Thầy.
-Ê, tới đây mi, có chuyện ni lạ lắm!
Tôi quay lại, tôi trố mắt. Tim cứng ngắt, hững hờ Tiếp tục đọc

TẠP ÂM

levanhieu

Ngồi xỏm mà về
Một hành trình dài hơn năm trăm cây số
Mắt lờ đờ chợt ngủ
Mặt gục lên đầu gối .

Bà cụ nằm cong queo
Buông những tiếng thở dài
Bầu trời bình yên vỡ .

Gã Tài xế
Quấn lấy một ma nữ
Núc ních nhạo những cuộc gọi
Của người đàn ông đang ngóng đợi ?

Gã lưu linh
Tợp từng ngụm rượu
Đắc ý không để rơi một giọt
Mặt câng câng nhìn vào ký ức
Lâu lâu phác một giọng cười

Ngồi xỏm mà thức với ngày
Lắng nghe tiếng đêm không ngừng chảy
Gió bên ngoài muốn đóng băng tạp âm lại
Hình như trời chưa đông ?

LÊ VĂN HIẾU

ÁO NGƯỜI NĂM ẤY

buithanhxuan

Chiều Thu nhạt nắng ta về lại
Đường phố thênh thang vắng bóng người
Lá khô đùa nghịch tung tăng nhảy
Gió hát miên man khúc nhạc vui

Xa xa cuối phố vàng rực rở
Áo trắng dài ai đùa với mây
Phất phơ trong gió ta cứ ngỡ
Một thuở Thu nào áo em bay

Áo em thu ấy vàng nắng nhạt
Nghịch nắng đùa mây ngược chiều bay
Ta bên kia phố vàng đôi mắt
Áo vướng hồn ta một chiều say

Gió cuốn đi áo người năm ấy
Ta về nhìn lại lá khô bay
Áo trắng ngày xưa đùa lá nhảy
Ngơ ngẫn chiều vạt áo đùa mây

BÙI THANH XUÂN

SÀNH ĐIỆU

vinhhien

Ông Sáu Rốc cặp tay cô Ba Ngưỡng đi vào quán thịt cầy Năm Cô Đơn. Quán này nổi tiếng là quán sang trọng và đắt tiền nhất trong các quán thịt cầy của địa phương. Để tỏ ra là tay chơi sành điệu và hào phóng, ông Sáu Rốc – mới cặp bồ cặp bịch với cô Ba Ngưỡng được ba ngày nay – bèn đưa bàn tay phải lên cao, theo hướng thẳng đứng – ra dấu cho một trong ba người bồi bàn – ông nhớ xem trong phim ảnh thường thấy dân Mỹ, Pháp hay Hàn Quốc đều ra dấu với bồi bàn theo kiểu lịch sự nhã nhặn này. Người bồi bàn, sơ mi trắng quần nâu, to con vạm vỡ, mặt như đầu gấu trong phim xã hội đen, khệnh khạng đi tới, hất cằm một cái,”Gì đây?” Ông Sáu Rốc hơi lúng túng,”Ờ…à,” quán sang lẽ ra bồi bàn phải ăn nói cho sang chứ? ai lại cộc lốc thế kia? nhưng là con người có bản lĩnh, nhất là trước mặt người đẹp miền Nam mới ra Bắc chơi lần đầu, ông khẽ nói, rất điềm đạm,”Ừ, anh làm ơn cho hai suất thượng hạng.” “Hạng gì mới được?”người bồi bàn thảy cái bảng thực đơn xuống bàn, đánh rẹt tới ngay trước mặt ông Sáu Rốc,”Ở đây không có thượng hạng, hạng nhất hay hạng nhì gì cả. Chỉ có mốc thôi.” Mốc? MỐC là cái quái quỉ gì nhỉ? Ông Sáu Rốc há hốc mồm, chưa biết trả lời ra sao thì cô Ba Ngưỡng bỗng trổ giọng Mỹ Tho đặc sệt ra, cao lanh lảnh và lớn như tiếng còi xe điện,”Mốc nào cao nhất đó cha! Đưa coi!” cô giật phắt bảng thực đơn, đưa lên liếc nhanh một cái từ trên xuống rồi từ dưới lên, đoạn thảy tấm bảng xuống bàn, chạy ngay tới trước mặt ông Sáu Rốc, nói tiếp,”Hai đĩa thịt hấp, mỗi dĩa năm chục, nhớ lấy cầy tơ! Da mà dày quá là không ăn đâu. Thêm hai bát hon, mỗi bát 4 chục,hai đĩa dồi nướng, mỗi đĩa 3 chục. Xong! Tiếp tục đọc

SAU TRẬN MƯA VÔI

hacthanhhoa

Sáng nay trời bỗng như sương
Tưởng ai rắc phấn khắp vườn cây xanh
Một vùng tuyết trắng mông mênh
Đường xưa lối cũ bỗng thành chiêm bao
Giờ đang ở tận phương nào
Giương đôi mắt ngó chết vào trời xa
Thấy màu áo trắng vừa qua
Cành là hư ảo em là ảo hư
*
Trận mưa chẳng biết từ đâu
Đem tro bụi rắc lên đầu cỏ hoa
Nhà gần cũng tựa phố xa
Sông đang trong bỗng hóa ra đục lờ
Trận mưa đến thật tình cờ
Không mong mà gặp không chờ mà sang
Trở về chốn cũ ngỡ ngàng
Lối đi bạc trắng một hàng cây xanh

HẠC THÀNH HOA

RĂNG RỨA HÈ?

nguyensugiao

Vì răng lỗi hẹn lỗi hò
Bởi do bên nớ dặn dò bên ni
Để chừ mòn mỏi như ri
Hỏi cay đắng để làm chi rứa tề!

Trách mình có biết mô tê
Ấp yêu lời hẹn vỗ về bước gieo
Đến rồi vắng tẻo buồn teo
Sương rơi rớt lạnh gió heo hút sầu

Sóng vồ xô xác thương đau
Buồn vương sông nước dàu dàu thảm thê
Tràng Tiền khuya… bóng ủ ê
Không gian sẫm đục mỏi mê dáng Hằng

Tim lòng ray rức băn khoăn
Mà mô có biết vì răng rứa hè?

NGUYỄN SƯ GIAO

Được Phước

 suongnguyen

Mẹ tôi vẫn thường nói: con hưởng được nhiều phước báu khi con chào đời làm con của mẹ ! Quả vậy ! tôi không biết cha tôi là ai vì mẹ tôi không bao giờ nhắc đến, mà tôi cũng không quan tâm tìm hiểu thêm, vì tôi có mẹ thương yêu và săn sóc cho tôi quá chu đáo.

Từ buổi sáng tinh mơ, mẹ đã chuẩn bị bữa ăn sáng sẵn sàng cho tôi rồi mẹ mới đi làm. Buổi trưa tôi ăn ở trường. Buổi tối mẹ mang về một phần ăn thật ngon ở nhà hàng sang trọng mà mẹ làm phụ bếp. Cuối tuần mẹ dẫn tôi đi mua sắm những thứ gì tôi thích mà không để ý gì đến giá cả. Bạn bè tôi xầm xì : con nhà lính, tính nhà quan hay nghèo mà học làm sang. Vì bởi quần áo, đồ chơi, điện thoại, máy gamẹ của tôi toàn là những thứ đắt tiền. Lớn thêm một chút nữa, khi tôi học ở trung học, mẹ tôi chuyển sang làm tiệm giặt dry clean, tôi bắt đầu mặc những bộ quần áo xịn, được ủi thẳng nếp. Đời sống của tôi quá đầy đủ, tôi không mong muốn gì hơn là được sống trong tình thương yêu và đùm bọc của mẹ. Có một lần tôi nghe lén được qua mẩu đối thoại của bạn bè mẹ về quá khứ của mẹ. Mẹ đã có một đời chồng, nhưng không có con cái mặc dù mẹ đã cố gắng đi chữa trị bệnh hiếm muộn. Sau đó hai người đã đồng ý chia tay để cho chồng mẹ đi tìm con nối dõi. Trong thời gian làm tiệm ăn, mẹ  quen một người đã lập gia đình, nhưng thật đẹp trai, cao lớn, mẹ xin người đó một đứa con với điều kiện không cho biết cha đứa bé là ai .Vì vậy tôi ra đời được cưng chiều hết mực, mẹ tôi nhịn hết tất cả mọi nhu cầu của đời sống để lo cho tôi không thua thiệt bạn bè Tiếp tục đọc

CHUYẾN XE BUÝT SỐ 44

Mời xem phim ngắn (11 phút) dựa theo một chuyện có thật xảy ra tại Trung Quốc, phim đã đoạt nhiều giải thưởng quốc tế về phim ngắn.
Bus 44 was the first
Chinese short film to win an award in the history of Venice
Film Festival and Sundance Film Festival.
“Bus 44”
was the first-ever Chinese short film to be selected for the
Cannes Film Festival Directors’ Fortnight.

(Xin cảm ơn anh Bùi Đăng Khoa đã chuyển)

TẠ CHÍ THÂN

NHỮNG VÒNG TAY

dinhthapnhi

Còn hơn ta nương rừng già
như chiếc lá đà mục khô
Người đi qua biển vượt xa
nhưng không xa lạ với nhà
Rừng xanh đâu còn xanh lá
Biển xanh ánh mãi màu xanh
Liêu xiêu ta ôm rừng già
ta luôn ngất ngưỡng buồn tênh
mông mênh vực sâu hố thẳm
chuốc lấy vô vàn cô đơn
Làng nhàng năm ba bạn già
Cà kê cho hết mồi câu
Rừng này khó thấy biển đâu
rừng già khó thấy biển đây
Đôi khi ta hàm hồ
bảo trời cũng ngây ngô
Khiến lưu ly rừng biển
khiến rừng biển lưu ly
Con đường chân trời sáng
bao giờ kết nối bàn tay
Con đường ngời chân sáng
bao giờ nối hết những vòng tay…

ĐINH THẬP NHỊ hè75