XAO XUYẾN PHAN THIẾT

phananhdung

Từ xa em đến
Đất ấm hương nồng
Vòng quanh phố phường
Dòng sông mến thương

Đồi Dương, Thương Chánh
Sóng sánh đôi bờ
Biển xô sóng tràn
Bờ đê ngăn triều dâng

Từ lâu vang tiếng
Đồi dốc Ông Hoàng
Lầu trăng thơ mộng
Mối tình thi nhân

Cỏ hoa mở hé
Mũi Né duyên lành
Dừa xanh nghiêng mình
Ngày vui trọn tình

Em đến Phan Thiết
Xao xuyến biển biếc
Thuyền căng gió lộng
Khát vọng ngàn khơi

Em đến Phan Thiết
Ngây ngất đồi cát
Tuyệt tác trời ban
Cảnh sắc non bồng

Em đến Phan Thiết
Xao xuyến biển biếc
Em đến vấn vương
Gió mặn trùng dương

Phan thiết, Phan Thiết
Lưu luyến da diết !
Về đây bốn phương
Choàng vai nhớ thương !…

PHAN ANH DŨNG

HẠT MƯA

nguyentanon

Em là mưa rớt xuống trời Đà Lạt
Làm ướt nhèm chàng lãng tử ghé thăm
Ngày tháng tư qua đồi cơn gió lạ
Vườn Bích Câu ai tìm dấu cỏ nằm
Tiếng nước chảy con dốc mòn quen thuộc
Ngựa rung bờm tung trắng giọt xa xăm
Em thượng nhỏ với đôi vai gầy guộc
Gùi mùa về mù thung lũng lạnh căm
Tiếng ghi ta cong đường mưa Đà Lạt
Xe đạp đôi ai leo dốc một mình
Không áo che mặt tình mưa cứ tạt
Bong bóng mưa cứ vỡ trắng lặng thinh
Một tiếng gọi giật mình chiều Đà Lạt
Mưa bỗng ngưng, phố bỗng sáng đa tình
Con dốc cũ đồi cao giờ thánh lễ
Mưa phiêu mây khe khẽ chạm môi xinh

YÊU?

nguyenhoangquy

Những năm gần đây, mẹ và anh chị tôi ngày càng già, tôi cũng đã về hưu, sống xa hơn nhưng lại về thăm nhiều hơn: ba bốn lần mỗi năm. Lần nào về lòng cũng nhớ về một nơi, nghĩ và mong tìm thăm một người con gái đã xa hàng nửa thế kỷ.

Thời chiến tranh Việt Pháp, khoảng năm 1946 – 47, từ Đà Nẵng, gia đình anh Ngoạn tản cư về Quế Sơn, lúc đầu ở dưới Mỹ Thứ một thời gian ngắn rồi lên làng tôi, thuộc hàng “sơn cùng thủy tận” của huyện, xa thành phố chừng 60 cây số. Cha mẹ tôi cho gia đình anh ở trong “nhà trường” ngay trong sân nhà, một căn nhà tranh rộng lớn và làm nơi cho xã mượn dạy BTVH thời Việt minh (nên mới gọi là “nhà trường”). Sau anh làm nhà trên đất nhà o Lầu sát vườn nhà tôi và sống ở đây đến ngày đình chiến mới hồi cư.

Tiếp tục đọc

BIỂN ĐÊM

authiphucan

vỗ tràn lên em, sóng
đêm ngủ, thì thầm đêm
ngửa lòng, nhìn sao, sáng
hôn, cánh tay ru em

nghìn ánh đèn, thao thức
vàng, ven bờ cát vàng
ngậm bờ môi, hoang dại
biển, đêm nầy chơi hoang

bắc qua, bờ bên kia
đỉnh cao, cao đỉnh núi
em giả vờ, giấc khuya
để bên anh, lần cuối

dập vùi, nát con sóng
thả lơi, một phiến sầu
chân duỗi, dài cơn đau
ta chia, lìa xương máu

tay vọc, miền vực thẳm
em, chạm vào hư hao.

ÂU THỊ PHỤC AN

CÓ MỘT NƠI NHƯ THẾ

nguyenngocnghia

Anh đã về, có một nơi như thế
Gió thốc đến tận đáy tim
Và cơn lạnh
thấm ra từ nỗi nhớ.
Một nơi nào anh mải miết kiếm tìm

Nỗi nhớ ngằn ngặt bốn mươi năm
Rũ mình bên thềm rêu lá đổ
Lá sắt se
vàng nụ hôn thuở đó
Đâu thiên thu
vọng mãi nốt tình trầm

Có một nơi như thế, phải không em?
Áo vàng bay ngẩn ngơ cát bụi
Con dốc mù vai ướt sương đêm
Đường quỳ xưa chân mềm gót đợi

Anh đã về
có một nơi như thế
Cõng trên vai
ngày tháng phiêu hốt tang bồng
Nghe gió lập đông một thời tuổi trẻ
Anh gặp lại mình…
Lãng đãng ngọn đông phong.

NGUYỄN NGỌC NGHĨA
(12.2013)

TRẢI LÒNG VỚI BIỂN

tranthitrucha

Tôi đã có những chuyến đi xa thật xa nhưng có lẽ chưa bao giờ tôi lại trăn trở nhiều như chuyến đi gần thật gần này: về Cù lao Chàm, ngay trên quê hương tôi. Vậy đó, ta cứ mơ về những miền đất lạ còn mảnh đất bên kia sông từ cửa sổ nhà ta có thể nhìn thấy lại trở thành nỗi khát khao, hoài vọng…
Chuyến đi thật gọn, chưa tới hai ngày, số lượng người cũng hơn hai chục người. Vậy mà thật đầy đủ, thật nồng ấm tình đồng nghiệp. Ba lô của tôi đã được một bạn thân tình dành đeo hộ: em cứ vung vẩy mà đi cho nhẹ. Trên tàu cao tốc chòng chành, tôi say sóng nghiêng ngả, cô bạn gái ôm hết vào người áo mũ, giày kính, xách tay dìu tôi lên bãi cát nằm dài. Ngước nhìn trời xanh, tôi thấy mình đang bay trên những đám mây trắng bồng bềnh. Một viên kẹo, một ly nước của bạn bè cũng làm tôi rưng rưng…
Buổi sáng trên đảo thật yên bình, trời xanh ngát, nắng vàng như mật, gió dịu dàng mơn man. Một vài chiếc thuyền nhỏ đang neo lại bến, những người dân chài đang họp chợ, toàn hải sản tươi sống mới vớt lên từ biển. Nếu không đến đây, có lẽ suốt đời tôi chỉ thấy những con nhím biển, bào ngư, ốc nón, ốc mặt trăng, ốc vú nàng… trong sách vở. Người mua kẻ bán tấp nập nhưng lạ lùng thay tất cả diễn ra trong yên bình, không một tiếng chèo kéo, giành giật, chửi bới… Ồn như cái chợ, mà sao chợ này không ồn? hay tất cả âm thanh ấy đã chìm trong tiếng sóng, chỉ còn lại ánh mắt hiền hoà, nụ cười đôn hậu của những người dân sống trên đầu sóng , ngọn gió.
Sau bữa cơm trưa, chúng tôi trải chiếu nằm lăn lóc bên nhau trong một ngôi nhà. Ở đây không có khách sạn. Vậy mà hay, chúng tôi chia sẻ với nhau tiếng cười, niềm vui. Những cô gái trẻ thích đi săn lùng kiểu ảnh lạ rồi trao đổi với nhau cười rúc rích. Ôi, tiếng cười bao giờ cũng thật đáng yêu!
Chiều dịu nắng, tàu cao tốc đưa chúng tôi ra đảo san hô. Trời! Tôi ngỡ ngàng trước làn nước biếc xanh màu ngọc bích. Chưa bao giờ tôi được nhìn thấy màu xanh này trong cuộc sống quanh tôi, màu xanh như huyền thoại!… Đeo kính bơi, tôi úp mặt nhìn xuống thành phố san hô, trí tưởng tượng phong phú của tôi tha hồ bay bổng, cung điện, lâu đài, sự sống… thế giới của san hô đã tồn tại trong thinh không.
Hoàng hôn xuống dần, thuỷ triều kéo sóng xa bờ, dã tràng bò ra kiếm thức ăn trong cát.
Dã tràng xe cát biển đông
Nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì.
Ai bảo dã tràng không làm nên công cán gì? Ai bảo dã tràng xây lâu đài trên cát? Ai bảo dã tràng sống trong ảo tưởng? Hãy quan sát thật kĩ để nhận ra rằng dã tràng đi tìm sự sống cho chính nó, nó hoàn toàn không có hành vi lẩn trốn khi bị đe doạ. Phải chăng con người cũng vậy, nhưng không phải ai cũng đủ kiên trì và dũng cảm trong hành trình đi tìm sự sống như dã tràng.
Tôi nhớ cô bạn thân đã nằm lại ở lòng biển trong cuộc trốn chạy tao loạn. Tuyết Trinh! Không hiểu vì sao ba mẹ cô ấy lại đặt cho con mình cái tên oan nghiệt như vậy? Mười lăm tuổi, mắt ướt, môi hồng, khuôn mặt trái xoan, áo dài lụa trắng, khăn voan tím ngát, dáng gầy như hạc, nàng thơ của tôi! Chúng tôi đang ngồi bên nhau trong lớp học, ngoan ngoãn như những con nai hiền lành lắng nghe thầy giảng bài. Vậy mà chỉ trong khoảnh khắc, âm thanh của tiếng “ầm” đó cứ vang vọng mãi trong tôi. Cổng trường nháo nhác. Chúng tôi ngơ ngác, hoảng loạn chen chúc ra khỏi cổng trường và nhường ngôi trường cho những người tỵ nạn… Kể từ đó chúng tôi mất nhau mãi mãi… Nỗi nhớ khôn nguôi cứ đưa bước chân tìm về ngôi nhà có giàn hoa tím, ba của Trinh ngồi lặng trong bóng chiều với đôi mắt thất thần “… mất hết rồi con ơi… bọn chúng bắt bác phải chứng kiến cảnh… hãm hiếp hai mẹ con nó… rồi vứt xuống biển… bác sống làm gì nữa…” Tôi hoảng sợ trốn chạy khỏi ngôi nhà đó và chợt nhận ra rằng tuổi thơ tôi đã mất… Chiều nay sao kí ức lại hiện về làm tim tôi đau nhói, bạn tôi bây giờ trôi về đâu, biển bao dung, trong lành sẽ xoá đi tất cả để trả lại bạn tôi trinh nguyên mà đầu thai kiếp khác.
Trăng lên, trăng mười sáu, vầng trăng viên mãn, chúng tôi hát bên ánh lửa bập bùng và tiếng thở rì rào của sóng. Điệu gangnam style thật rộn ràng, mời gọi. Dù thật sự thấy niềm vui trong ánh mắt, nụ cười hồn nhiên của các em, tôi tự nhủ mình đã không còn tuổi trẻ để hoà mình vào đó.
Tôi tìm một góc khuất và kí ức lại ùa về… Không phải là vầng trăng mười sáu tròn đầy như đêm nay mà là vầng trăng mong manh như vành móng tay… tiếng đàn, ánh mắt, nụ cười và lời thì thầm… Ngày xưa, thượng đế chỉ sinh ra có một người, một con người thật hoàn hảo… Rồi chính thượng đế lại đố kị với sự hoàn hảo đó, thượng đế sợ con người sẽ vượt lên chính Ngài. Thế rồi thượng đế đã tách con người ra, bắt con người phải quắt quay, đau đớn để đi tìm một nửa của mình đã mất…
Có tiếng thở dài thật khẽ kéo tôi ra khỏi vùng kí ức. Cô học trò ngày xưa bây giờ trở thành đồng nghiệp đã ngồi cạnh bên tôi tự lúc nào. Sao không ở trong đó vui chơi, ra đây làm gì? Hihi… em muốn ngồi bên cạnh cô. Ấm quá!… Thôi về đi cô, mọi người về ngủ hết rồi. Ừ! thì về! Hai cô trò nắm tay đi về trong ánh trăng khuya êm dịu, ngang qua giếng nước cổ, có cô gái đang tắm khuya. Bây giờ mà được tắm như cô gái như cô gái kia thì thật thích, cô hỉ? Cô gái đon đả: Tắm không? Tui múc nước cho. Giếng này linh lắm. Ai chưa có chồng, tắm về có chồng liền! Vậy có chồng rồi thì sao? Tui không biết! Cô học trò tinh nghịch: Chắc bị chồng bỏ. Thôi mình đừng tắm cô ơi!
Đêm! Thao thức trong tiếng sóng vỗ bờ, thật khó ngủ. Vậy mà bạn tôi ở xóm nhà chồ, sát biển nói rằng sẽ mất ngủ nếu không có tiếng sóng. Tất cả chỉ do thói quen, sự thích nghi, con người có thể thích nghi mọi hoàn cảnh. Cô bạn gái choàng tay qua tôi nói trong ngái ngủ: Ngủ đi, sao trằn trọc mãi vậy? Tôi đã bị chứng mất ngủ này từ lâu. Vui quá tôi cũng mất ngủ, buồn quá tôi cũng mất ngủ. Tôi cũng không biết tôi đang vui hay đang buồn?!… Em trai tôi , một bác sĩ giỏi, chữa cho nhiều người thoát khỏi căn bệnh này nhưng với tôi nó đầu hàng. Chị phải giữ cho mình luôn ở trạng thái quân bình, đừng suy nghĩ nhiều, bỏ bớt những vụn vặt trong cuộc sống. Nói như thánh nói. Nếu làm được như thế ta cần gì đến nhà ngươi. May mắn sao tôi cũng ngủ được trong làn gió mát dịu của biển, không điện, không muỗi… Thật tuyệt vời!
Bình minh lên! Tàu cao tốc rẽ sóng đưa chúng tôi trở về đất liền. Đảo yến mờ xa, nơi đó có những đàn chim gầy xọp chấp chới trên vách đá cheo leo, chúng đã xây tổ bằng chính chất dính từ chính cơ thể mình tiết ra, những bọt máu. Yến đã vắt kiệt sức mình làm việc ngày đêm không ngơi nghỉ để tồn tại và duy trì nòi giống. Mắt cay xè, bỗng dưng tôi thấy mình quá nhỏ bé trước loài chim mong manh. Tôi đã làm được gì? Những gì làm được quá ít, những gì chưa làm được còn lại quá nhiều mà con đường tôi đi thì đã gần hết! Ngươi sinh ra từ cát bụi ngươi phải trở về với cát bụi! Bàn chân ta đã in trên mặt đất này những dấu vết nhọc nhằn, trái tim ta đã đập những nhịp đập đớn đau, lẽ nào ta lại trở về như cát bụi vô danh!?

Tiếp tục đọc

VỀ LẠI ĐẤT TÂY SƠN

nguyenngoctho

Mười năm!
Về lại đất Tây Sơn
Ai xây kè đá, dọc Sông Côn?
Đồng lúa XUÂN xưa : _ Giờ phố thị!*
Trên cầu lữ khách ngắm hoàng hôn

Lấp ló hàng tre cuối bãi sông
Ai trồng còn đó: _ Đứng che giông?
Xanh như mây, nước ngàn năm đợi
Hò hẹn trăng về tắm gió đông …

Ta về đây!
Sau nhiều năm lưu lạc
Ghé Đùng Đình, nhìn từng giọt sương rơi**
Thương quê hương rót kín bến sông gầy
Mùa nước lũ bơi thuyền trong cội nhớ

Kìa lối cũ, đường xưa thay áo mới
Mà hồn cây cỏ đọng đầy nơi đây?
Quán Đùng Đình đêm nay trời se lạnh
Ta thu mình hớp trọn chén men cay

Như nuốt cả ân tình chưa tan vỡ
Xúm xít cười còn đó vẻ thơ ngây
Thời trốn học rủ nhau về Tháp cổ
Nắng bụi đường nhuộm đỏ áo thư sinh

Và nhớ mãi chiếc hôn đầu bỡ ngỡ
Dưới gốc bàng rụng lá ráng chiều thu
Từ dạo đó! Tha phương đi biền biệt
Mắt mẹ nhòa lặng lẽ đứng trông theo…

Bao giờ ta về thăm lần nữa?
Đất võ điểm dừng khách lãng du
Hầm Hô thác đổ ru người đến
Vó ngựa trời Tây sử sách lưu!

*Thôn Phú Xuân, Tây Sơn-Bình Định xưa -quê hương Bùi Thị Xuân.
*Quán cà phê sát Cầu mới Phú Phong.

Cà phê Đùng Đình _ Tây Sơn ,Tháng 03/ 2011
NGUYỄN NGỌC THƠ

BÀU ĐÁ QUA CHIỀU

xuanphong

Vô đây uống rượu qua chiều
Trải chiếu cạp điều mời bạn ngồi chơi

Bàu Đá tửu,
Chén trao tay
Rượu tình, rượu nghĩa, rượu mày, rượu tao
Mồi thơm nhắp chén rượu đào
Bên song chiều ngã lao xao bóng dài

Giao bôi tửu,
Rót cạn chai
Nhậu cho tới bến chưa say chưa về
Hồ Trường hát khúc ly quê
Nghiêng hồ mà rót hồn về phương nam
Đá dương cát chạy ầm ầm
Như ngàn binh mã thẳng xông chiến trường

Người đâu ?
Chí lớn phi thường
Sao chôn mình ở chân giường nữ nhi
Sóng gầm biển động mà chi
Cỡi lưng kình ngạc sá gì ngưu tê

Uống đi,
cho nhớ lời thề
Trả coi sao được rượu về phần ta
Dấn thân vào chốn phong ba
Xưa không nuốt đắng
Nay đà ngậm cay…..

Uống đi mày,
nói dông dài
Uống đi để nhớ tháng ngày năm xưa
Đứa vô lính, đứa đi xa
Đứa về quê cũ, đứa ra làm thầy

Bàu Đá tửu,
Sợ gì say !
Trần chân xuống đất lo gì đạp gai
Nhục vinh của thế gian này
Hề !
Vô cạn chén hỡi người anh em

Kìa trông,
Bóng nguyệt đêm rằm
Nay tròn mai khuyết,
Trăm năm mấy người ?
Khổ vui chi cũng một đời
Nâng chung mỹ tửu tạ lời tri âm

Cạn hồ,
chiều ngã mênh mông
Người đi dường đã chênh chông với chiều
Mây đùn che kín sơn liêu
Đèn ngư thắp sáng như sao hải trình

XƯÂN PHONG

TẢN MẠN TÔI VÀ ANH

huynhvanthong

( Nghĩ về nhân vật HỘ trong ĐỜI THỪA của NAM CAO)

Tôi viết về Anh trong cơn mưa tầm tã của cuộc đời. Chiều cuối đông, bóng một người duềnh doàng ngã nghiêng đi vào cõi nhá nhem hư thực.

Có đấy mà không đấy! Anh là Anh mà cũng không là Anh. Anh bước qua tôi hay đằng sau cái chập choạng khóc cười tôi đã vướng vào Anh như những linh hồn yêu đắm say mà suốt đời chỉ làm người giong ruỗi ?

Biết thế nào hơn trong va chạm cuộc đời, mỗi mảnh vỡ (dẫu nhỏ nhất) của linh hồn khi không được thăng hoa sẽ trầm tích ngàn năm và biến thành từ thạch!
* * *

Tôi không dám nghĩ về Anh như một sự đồng điệu nhưng chắc chắn đâu đó trong thế giới của những cái vĩnh hằng tôi đã gặp Anh.

Tôi không hiểu nhiều về Anh bởi tôi không sống cùng Anh trong cái thời áo cơm oằn vai người nghệ sĩ, nhưng tôi biết Anh là mũi tên đa tình quằn quại – rạn gãy- trước dự phóng tình yêu.

Tôi không có đủ cái chất của Anh nhưng tôi mê Anh, tôi thèm cái dòng máu trong Anh, mỗi khi sôi lên là bứt phá khỏi đời thường tục luỵ, toé tung trên cõi “thượng thanh” sáng láng. Anh bồng bềnh trong khoái lạc đam mê.

Anh hơn tôi. Anh là người hạnh phúc. Hạnh phúc-cười. Hạnh phúc-khóc. Hạnh phúc-khổ đau. Hạnh phúc-buồn chán. Hạnh phúc-dang dỡ.

Tôi không được như Anh, tôi không dám thực là mình. Ngay trong những lúc bốc men say đất trời nghiêng ngã, dẫu không sợ ngai vàng tôi vẫn cố khuôn mình trong góc hẹp của một thần dân!

Thời tôi khác thời Anh – thằng nghệ sĩ trong tôi khác thằng nghệ sĩ trong Anh, dẫu có lúc chúng lang thang tìm nhau và đắm đuối gọi tên nhau, rồi cùng biến thành những gã si tình bất lực, thất thần trước dấu chân diễm nữ.

Có lẽ nào chúng ngã vào nhau, tan biến trong nhau như một sự trùng phùng của nỗi đau và khát vọng!?
***

Anh đừng hiểu nhầm tôi, Anh là cánh chim tha thiết với bầu trời, đủ sức tung bay bạt gió nhưng giông bão cuộc đời làm sạt cánh giữa đường bay.

Tôi chỉ là chú ngựa cằn ham hố, những muốn dằn đứt khỏi dây cương, nhưng tài lực bất tòng tâm, đành vuốt trán mình mà đứng lặng ra ngoài vòng cá cược .

Ở ngã đường nào tôi đã gặp Anh? Cảm ơn cụ Nguyễn xưa đã miệt mài chăng mắc đường tơ để hậu sinh khỏi lạc lối bay xa vòng tục luỵ.
***

Tôi mê Anh, tôi thích cả cha Anh. Có nghệ sĩ chăng khi ông dám rứt máu mình ném ra cõi đời những đứa con oặt oèo số phận, và bình thản- nhìn , bình thản- khóc, ôi cái bình thản- xé lòng khi nhìn chúng hụp lặn giữa trần gian?

Tôi đứng từ xa nghiêng mình khi lão Hạc đi qua, khi Chí Phèo nằm xuống nhưng lại thảng thốt gọi tên Điền trong những lúc trăng buông.

Thôi hãy để “chiếc ghế mây” nằm im trên xó cũ, người nghệ sĩ khoan khoái nụ cười nâng bỗng mình lên những vì sao. Bát ngát cung tiên, huyễn ảo mê say khúc điệu nghê thường và…- đúng lúc ấy – thấy lòng mình chực khóc.

Nhưng Hộ ơi, Điền ơi, người nghệ sĩ đâu chỉ biết bay, biết khóc, biết cười mà còn phải biết tự tát vào mình những cú tát nảy lửa để hồi sinh .

Rồi thỉnh thoảng đem “ánh trăng xanh” khâu vá lại mình bởi nghệ sĩ bao giờ cũng rách!
***

Tôi không muốn chia tay Anh, một khi Anh đã đến. Hộ ơi, tôi vẫn hằng sợ cái buổi chiều tự đếm bước chân-đời mình, rồi thảng thốt vươn người qua cửa sổ, cánh tay dài ôm giữ bóng bạch câu.

Anh là ai? Tôi là ai? Tôi đang chiêu tuyết linh hồn Anh, hay Anh đang gột rửa bụi bặm trong tôi? Anh là dấu hiệu khốn khổ của sự hồi sinh hay là triệu chứng trầm kha của cái lụi tàn?

Không trả lời tôi, cái bóng duềnh doàng ngã nghiêng của Anh lững thững đi vào năm tháng…

HUỲNH VĂN THỐNG
Quế Sơn – Quảng Nam

tuongtri.com xin được chào đón sự cọng tác của nhà văn HUỲNH VĂN THỐNG… Xin trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

KÝ ỨC TRĂNG

daolam

Có mùa trăng như thế đã đi qua
Còn đọng lại trên bờ sương cỏ mượt
Ngày Anh đi gió lặng thầm nín khóc
Em trở về trong xa xót cuồng quay

Có những mùa trăng ngời ngợi tóc bay
Níu chặt nhau biển ru lời sóng vỗ
Nhưng khói sóng làm sao ngăn được gió
Mang cánh buồm mơ ước vút trùng khơi

Em như trăng đọng lại chỗ ta ngồi
Đo đếm tình yêu bằng tháng ngày nhung nhớ
Từ buổi đó em đường tim bỏ ngõ
Đợi Anh về khơi ngọn nến tuyên hôn

Để những mùa hoa rực rỡ nồng hương
Để em được cầm tay Anh thật ấm
Để những nụ hôn suốt đời mang dấu ấn
Vườn địa đàng về ngự giữa mùa trăng

TA ÔM CHẦM KÝ ỨC TRĂNG
ĐỂ MAI CÒN NHỚ…ĐƯỜNG TRĂNG TÌM VỀ

DaoLam