mùa xuân vụn vỡ

nguyenminhphuc

 

nơi tôi đến một trời đầy thương nhớ
dấu cô liêu sương ướt đẫm môi người
níu chút gió giữa mây chiều vời vợi
con bướm vàng khẽ hát mộng tương tư

tôi ngồi đợi mùa xuân về lần nữa
chờ miên man thao thiết nụ hôn người
những buồn vui khi tay người khép cửa
nụ hôn nào ám thị một đời tôi

nghe nỗi nhớ tràn về như giông bão
buổi người đi mưa buốt một chân trời
tôi lận đận một đời mờ cơm áo
nên yêu người cũng bất lực- đành thôi

người là gió nên rồi về với gió
còn lại buồn ngơ ngác một mình tôi
nghe đau buốt một mùa xuân vụn vỡ
chiều ngồi nghe cơn gió tạt bên trời…

 Nguyễn Minh Phúc

MẢNH VỠ CHIẾC GƯƠNG XUÂN

nguyenlienchau

* gởi Phù Hư

xin được ngồi cùng em
đốt thời gian qua tay mình nghiệt ngã
yêu thương nhau bằng những vòng ôm giả
nhưng rất thật nỗi buồn

xin được chạm môi vào một làn hương
mùi thánh nữ nguyên trinh trong đáy vực
mọi nỗi niềm nhẫn nhục
trong cuộc đời này đều đáng kính như nhau

xin được hôn em bằng nụ hôn của mối tình đầu
phút trai trẻ của người luống tuổi
những cuộc tình đã qua, bao cuộc tình sẽ tới
nỡ lòng nào so sánh cân đo

xin được ngồi lặng thầm giữa nhận và cho
nước mắt em chảy xuôi, nỗi buồn tôi thấm ngược
những giọng cười trẻ con, những lời đùa xấc xược
được buông ra hoen ố chiếc khăn bàn

xin được yếu lòng trân trọng những tay đan
năm ngón thơ tôi lời yêu khô khốc
năm ngón tình em sầu buồn bạch ngọc
thèm khát những hờn ghen

xin được ngồi với một thói quen
chẳng bao giờ nói lời xin lỗi
xuân ngoài kia đất trời đang đợi
hãy tha thứ đời nhau bằng chính trái tim mình

cảm ơn em gương mặt một người tình
mảnh vỡ nhỏ của tháng ngày thơ dại
mảnh vỡ nhỏ chiếc gương xuân còn sót lại
cho tôi soi và tìm thấy lại mình…

NGUYỄN LIÊN CHÂU

ANH CHO EM MÙA XUÂN

huyenchieu

 

Viết về nhạc sĩ Nguyễn Hiền khó quá!

Khó vì ông quá hoàn hảo
Khó vì ông quá nổi tiếng
Khó vì ông  quá được  yêu mến.

Người ta thường bảo “người có tài hay có tật” . Nhạc sĩ Nguyễn Hiền tìm mãi không ra tật  nào…Vì vậy viết về ông như khen phò mã tốt áo.
Nhưng tôi vẫn muốn viết , cũng như chưa bao giờ chán nghe nhạc của ông.
Sinh ra   ở Hà Nội và dù   không gắn bó với nơi mình đã lớn lên , Nguyễn Hiền  luôn mang nét đẹp lịch lãm của  người Tràng An.
Di cư vào Sài Gòn,  ông là một công chức mẫn cán với chức vụ chủ sự phòng chương trình đài phát thanh Sài Gòn,  là phụ tá giám đốc đài truyền hình Việt Nam.
Ông giao du với hầu hết giới nghệ sĩ nỗi tiếng, những ca sĩ tài sắc nhất thời đó. Nhưng ông không sa ngã  như Phạm Duy,  không gây phản ứng trái chiều  như  Trịnh Công Sơn, không ồn ào, rộn ràng như Hoàng Thi Thơ…
Không có tật thì…nhạc làm sao hay được?
Không bị  vợ bỏ, tình phụ, bạn bè phản trắc, không phải sống đói nghèo  thì làm sao  có những tác phẩm xé lòng?
Với tôi,  nhạc sĩ Nguyễn Hiền  vượt lên khỏi những cái “tật” ấy.
Tâm hồn ông chan chứa một mùa xuân yêu thương và những khúc nhạc của ông là khúc nhạc hướng về một thế giới rạng rỡ  có người biết yêu người.
Ông thường giao cảm với thi nhân  để cùng nhau cho ra đời những ca khúc đẹp.
Tác phẩm  đầu tay ông phổ thơ Thiệu Giang để chúng ta có ca khúc “Người Em Nhỏ”.
Nghe “Người Em Nhỏ” ta hình dung được tình yêu của các chàng trai Việt thuở ấy nhẹ nhàng  ,thắm thiết và trong sáng đến như thế nào.

“Chiều nay buồn viễn xứ
Nhớ người em gái xưa
Tôi thấy chân trời cũ
Giăng giăng một hàng mưa”
“Lá Thư Gửi Mẹ”. Phổ thơ   của Thái Thủy ,  người miền Nam  sống qua  thập niên 1960 làm sao quên được:

Mẹ ơi thôi đừng khóc nữa
Cho lòng già nặng sầu thương
Con đi xây tình viễn xứ
Đâu có quên tình cố hương.”

Trong ca khúc của  Nguyễn Hiền không có tiếng kêu gào hung hăng   theo kiểu: “Giết người đi, giết người đi, giết người  trong mộng đã bội tình”(1) không  khổ cực ,  vất vả  vì yêu như :
“Ta lần mò leo mãi
Không qua được vách sầu
Ta tìm một tiếng yêu
Thấy toàn là sầu đau”(2)
Tình yêu, niềm thương nhớ trong nhạc Nguyễn Hiền lảng đảng như mây trời , nhẹ nhàng như khói sóng

Nhớ nhau, khi mây vương vương màu tím
Dư âm câu ca trìu mến
Mang một lời thề nguyền
Ngàn kiếp mây bay mang theo niềm nhớ
Thu sang lòng thấy bơ vơ
Giờ chỉ còn mộng mơ” (3)

Bài thơ “Nụ Hoa Vàng Mới Nở” của Kim Tuấn khi được Nguyễn Hiền viết thành ca khúc “Anh Cho Em Mùa Xuân” đã cứ hồi sinh như cành nẫy lộc mổi độ xuân về, dù có thời gian bị xếp vào loại nhạc vàng cấm kỵ,

“Đất Mẹ gầy có lúa,
 Đồng xa xanh mấy mùa,
Ngoài đê  diều căng gió
Thoảng câu hò đôi lứa”

Những hình ảnh rất thân quen, đầy xúc cảm ấy làm sao  phai nhạt được trong lòng người dân Việt?

Ngoài tình yêu dành cho mẹ, cho em, tình yêu quê hương  của Nguyễn Hiền ngọt ngào  như một khúc hoan ca mơ về một đất nước thanh bình,  chưa bao giờ có thực nhưng đẹp như tranh vẽ.
Bạn đã bao giờ nghe Thái Thanh hát “Thanh Bình Ca” của Nguyễn Hiền do Thanh Nam viết lời?
Thật bất ngờ khi Thanh Nam viết được những  câu ca hay  đến vậy. Và sự kết hợp tuyệt vời của Thái Thanh, Nguyễn Hiền, Thanh Nam đã làm tôi tiếc nuối một thế hệ tài hoa của đất nước bây giờ ngày một vắng xa.
Thanh Bình Ca  làm lay động lòng người  bằng những ngôn từ giản dị nhất :

Về nơi đây chung xây đắp quê hương
Và nơi nơi vui câu hát yêu thương
Lúa reo mừng mùa về ngát thôn làng
Đời  vui tươi như muôn sóng trùng dương”

Giản dị nhưng phải thật , không phỉnh gạt dối trá thì lời ca, tiếng hát ấy sẽ mãi mãi lắng đọng trong hồn  người.

Một chút riêng tư, “Tìm Đâu” là ca khúc của Nguyễn Hiền mà tôi cảm thấy tâm hồn mình phảng phất đâu đó . Đó là một ca khúc không phổ biến  lắm và cũng ít ca sĩ nào chọn hát . Nhưng  “Tìm Đâu” có giai điệu đẹp quá. Nỗi buồn rất nhẹ trong “tìm Đâu”  sao cứ làm lòng mình vương vấn.

Chẳng phải  mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm  ta đã    trôi tuột biết bao điều ,  cả cuộc đời ta cứ nhớ hoài, tìm hoài . Chẳng phải những hoài vọng tưởng như mơ hồ ấy cứ  luôn làm trái  tim ta  rạn vỡ :

“Niềm thương dù cho xa cách muôn trùng không phai mờ
Ngày tháng vấn vương theo áng  mây trôi,  đi bơ vơ
Tìm lúc chiều về những phút say mơ
Tìm về lối cũ nên thơ
Hàng cây in bóng ven hồ”

Tôi gọi những ca khúc của Nguyễn Hiền là “Khúc Nhạc Thanh Bình” Vì chúng được viết bởi một tâm hồn tràn ngập tình  yêu người, yêu đời, yêu hòa bình.
Đất nước chúng ta đã từng có một lớp người tài năng , nhân hậu và tư cách.Tiếc ! Đáng lẽ  lớp người ấy  đã phải được cùng nhau:

“Ôi mừng sao khi sông núi thanh bình
Lau nước mắt xóa tan mùa chiến chinh” (4)

Huyền Chiêu

Xuân Đinh Dậu 2017

 

  • Giết Người trong Mộng (Phạm Duy)
  • Đời Đá Vàng  (Vũ Thành An)
  • Ngàn Năm Mây Bay (Nguyễn Hiền)

(4) Thanh Bình Ca (Nguyễn Hiền)

Lã Vọng Người Câu Thời Gian

ÂM THẦM XUÂN

trandzalu

Lại mùa xuân âm thầm nơi đất Trích
Cắn giang hồ nghe nát cả tình rơi…
Phố lên men, rượu mật rót môi người
Sao nghe đắng đót hồn ta đến vậy?

Đi dọc đường tìm không ra may mảy
Áo trắng em dài dấu lụa đoan trang
Nơi quê mạ ,tiếng đàn kìm ai khảy
Điệu hành vân , lưu thủy nhớ thương làng…

Hoa cúc nở rồi, vàng chuyến đò ngang
Đâu kịp về thăm chiều 30 Tết?
Ôi khúc sông, ai yêu thầm nhớ trộm
Suối tóc dài gió chải những đường ngôi !

Hoa bưởi thơm ngan ngát một vuông trời
Vậy mà ta cam đành ăn cách biệt
Xuân quê người ,còn câu thơ tiêng tiếc
Gửi tặng làng ,biết em có còn mong ?

Âm thầm xuân, ta như kẻ lên đồng
Quay mòng mòng cũng chỉ là chiếc bóng`
Mai đã nở, dung nhan Đào bất tuyệt
Sao nghìn trùng ta bấu nụ hư không ?

Trần Dzạ Lữ

TÂM XUÂN

nguyentatnhien

em có trăng rằm trong đáy mắt
hồn anh từ đó khảm muôn sao
tình anh là một trời trong vắt
chẳng gợn mây, không sợi vẩn nào…

em có mặt trời trong ánh mắt
tim anh ngàn phượng nở bâng khuâng
đường quê tình tự trong anh bỗng
trùng điệp ve ran dậy tiếng mừng…

em có sân trường trong mắt nắng
có trăng huyền thoại tết trung thu
có sông đời chợt reo vui thác
là có tình anh đấy – biết đâu!

em có xao lòng mi chớp chớp
cỏ cây linh động khúc quang sương
anh trách mình sao ren rén tới
chẳng tự nhiên lành ngọn gió ngoan!

em có thẹn thùng mi khép xuống
anh thương trời đất quá chừng thương
đất trời cũng dịu dàng như thể
nhu mì trong mắt dịu dàng trông…

em có mắt nhìn lên quang đãng
đất trời tám tiết cũng trong veo
bông lúa lòng anh thơm sữa quá
tâm xuân trời đất cũng xuân theo…

NGUYỄN TẤT NHIÊN

Westminster, CA, 08/7/87

Bướm Xuân

dinhhung
Em trở về đây với bướm xuân ,
Cho tôi mơ ước một đôi lần .
Em là người của ngày xa lắm ,
Lòng cũ hai ta cũng chẳng gần .Em trở về đây để nắng hồng ,
Hồn xưa còn đẹp ý xưa không ?
Trăng tình chưa nguyện lời hoa bướm ,
Em chẳng về đây để ngỏ lòng .

Một thời mây biếc đã trôi qua ,
Nay tưởng cây vàng lại nở hoa .
Em chẳng mơ gì , tôi chẳng nói ,
Đôi hồn không biết có nhìn xa ?

Tôi vẫn chiêm bao rất nhẹ nhàng ,
Đèn khuya xanh biếc , mộng thường sang .
Nhưng rồi em rõ lòng tôi khổ ,
Em sẽ đi xa trước giấc vàng.

ĐINH HÙNG

CHIỀU BA MƯƠI TẾT…

hochibuu

 

Chiều lặng lẽ – ta một mình đối ẩm
Hoa mai vàng trước ngõ hững hờ rơi
Vài chén rượu theo nỗi buồn xa vắng
Yêu làm sao – buổi chiều lắng tuyệt vời

 

Ta uống chén nhớ bạn bè biệt xứ
Vài mươi năm chưa trở lại quê nhà
Ta uống chén sẻ chia người lữ thứ
Uống nhớ người và an ủi cho ta

 

Những bằng hữu ngày xưa từng sống chết
Áo khinh cừu qua mấy cuộc bể dâu
Cùng một thuở xé tan trời kinh khuyết
Cùng thay nhau sưởi ấm một chiến bào

 

Tan tác rồi – mỗi người đi một hướng
Đâu còn thèm mẫu thuốc lá chuyền tay
Nào cạn chén – ta uống bằng tưởng tượng
Mừng ngày xuân – nâng chén rượu ngang mày…

Hồ Chí Bửu

 

ĐÊM CUỐI ÂM LỊCH

 

 

hhieu

đêm cuối
dăm ly rượu chưa nhấp môi
ý nghĩ đóng váng trên một ngày già nua nhăn nheo cuộc sống
lũ trẻ U 60 vẫn ngồi ngẩn tò te nhìn
quyển lịch cuối năm
tấm lưng sương phụ đà hết xuân
nhờ nhờ mặt sáng của một hành tinh 50 năm ánh sáng
dăm nốt ruồi son hạnh phúc
lắm tàn nhang thời cuộc
trống tuềnh trống toàng ngày tháng
bộ xiêm y 365 mảnh kiểu đô thị mới đã bị gở trụi trần từng ngày xuôi ngược
nằm khóc sướt mướt
một bài thơ kinh điển vừa mới qua đời
nhường chỗ cho một thế giới tân hình thức và hậu hiện đại chật ních hiện thực xã hội chủ nghĩa
chỉ còn vài giờ nữa
đám trung niên U 60 sẽ đeo lên lắm cặp mục kỉnh kèm nhem độ trong suốt
của một lăng kính rạn nứt
của 41 năm rượu mốc
để đón chào một nắng mới
bừng lên giữa khuya

giao thừa
là một ý nghĩ nhân dáng
rộn rã khoanh tròng nước mắt miền trung
nhăn mặt nhíu mày thân phận việt nam
một con lân chẳng buồn múa may
với một thân hình nặng nề vết sẹo bỏng phỏng kiêu binh
máu đang loãng nước xương đang rệu mục cùng căn bịnh ung thư hoang tưởng
tay chân bị chặc gãy lìa lặc vì lỡ trớn lấn nêu hàng xóm
khập khễnh lê qua con lộ cao tốc
của năm mới

ở phút 59
các lão già U 60 mới bật ra khỏi lắm mớ mị xôn xao chí chóe công hầu
nâng ly chào tiễn biệt năm cũ
rồi khăn áo chỉnh tề
bắt đầu há họng nuốt tiếp
cọng dây thun năm mới.

HHiếu

BAO NĂM TÌNH QUA LÀ KHÓI

linhphuong
Mây xưa bay ngang chốn cũ
Giăng giăng phố huyện qua  chờ
Hôm đi giấu buồn- giấu nhớ
Bậu  mang theo suốt cuộc đời

Bao năm tình qua là khói
Khói tình vương mãi chưa tan
Bao năm rồi qua cũng vẫn
Giang hồ gạo chợ nước sông

Đầu qua giờ trắng màu bông
Tóc bậu lơ thơ cọng bạc
Gặp nhau mừng bằng con mắt
Bậu che nón lá khóc thầm

Muốn nói vài câu qua hận
Ông trời cắt cớ chia đôi
Bởi tại nhà nghèo quá đỗi
Nên qua hỏng được làm chồng

Muốn cầm tay bậu một lần
Tìm lại cái mùi quen thuộc
Cái mùi qua thương ngày trước
Nồng nàn rơm rạ miệt quê

Ngẫm nghĩ mà thiệt ngộ ghê
Bao năm tình qua là khói
Khói tình dụi hoài hong xuể
Mình ên qua khổ quá chời

Gặp nhau như ghe xa bờ
Gặp nhau như thuyền buông bến
Quay lưng qua nhìn len lén
Bậu dìa chân bước liêu xiêu

LINH PHƯƠNG